Vu Đình Đình gọi cho Diệp Lăng Phi nhưng bị từ chối. Cô cứ ngỡ anh đang bận không tiện nghe máy nên không gọi lại nữa. Mãi cho đến khi Đường Hiểu Uyển vẻ mặt đầy bí ẩn quay về kể cho nghe chuyện giữa Diệp Lăng Phi và Lý Khả Hân, Vu Đình Đình mới sững sờ biết được tối qua anh không hề rời đi, mà đã ngủ lại cùng Lý Khả Hân ở phòng bên cạnh.
Không hiểu sao, hai má Vu Đình Đình bỗng ửng đỏ. Ban đầu, chuyện cô và Đường Hiểu Uyển cùng thân mật với Diệp Lăng Phi đã đủ khiến cô khó xử rồi. Bây giờ lại nghe nói tối qua Lý Khả Hân cũng ở trong biệt thự, cô bắt đầu cảm thấy lo lắng. Vốn là một cô gái thuần khiết, trong lòng Vu Đình Đình vẫn chưa thể quen với chuyện thế này.
Đường Hiểu Uyển nhìn thấu tâm tư của cô, bèn cười ngọt ngào:
— Đình Đình, chúng ta đều thích Diệp đại ca, vậy thì có thể cùng nhau trò chuyện về anh ấy, chẳng lẽ không tốt sao?
— Chị Hiểu Uyển, em chỉ là có chút không quen! — Vu Đình Đình xấu hổ đáp. — Chị nói xem, chúng ta làm vậy có phải hơi hoang đường không? Em… không quen… thân mật với Diệp đại ca trước mặt người khác!
— Đồ ngốc, ai bắt em phải làm thế đâu! — Đường Hiểu Uyển cười nói. — Chẳng phải em vẫn có thể ở riêng với Diệp đại ca sao? Đình Đình, em đừng nghĩ linh tinh nữa. Đừng nói là em, ngay cả chị cũng thấy không quen. Chị tin chị Khả Hân cũng nghĩ vậy thôi. Cùng lắm thì sau này không cho Diệp đại ca cơ hội đó nữa!
— Lỡ như Diệp đại ca thích như vậy thì sao? — Vu Đình Đình hỏi ngược lại. — Em không muốn làm anh ấy mất vui!
Đường Hiểu Uyển cũng bắt đầu thấy khó xử. Cô ưỡn ngực lên, nói:
— Chị cũng không biết nữa. Tóm lại, chị chỉ biết mình thích Diệp đại ca, và nguyện làm tất cả vì anh ấy.
Câu nói này của Đường Hiểu Uyển cũng chính là suy nghĩ trong lòng Vu Đình Đình. Cô cũng nghĩ vậy, nguyện làm tất cả mọi chuyện vì Diệp đại ca. Nếu anh thật sự thích như thế, cô cũng sẽ từ từ thích ứng. Suy cho cùng, vì người đàn ông mình yêu, cô nguyện ý cống hiến tất cả.
Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển trò chuyện trong phòng một lúc. Khi hai người bước ra, họ thấy Diệp Lăng Phi chỉ mặc một chiếc quần cộc, miệng ngân nga một bài hát rồi đi vào phòng tắm.
— Diệp đại ca!
Đường Hiểu Uyển gọi một tiếng. Diệp Lăng Phi quay lại, thấy Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển thì cố ý dùng ánh mắt đa tình nhìn hai người họ, nói:
— Hai cô em gái xinh đẹp gọi anh đấy à?
Đường Hiểu Uyển bước nhanh tới, hỏi:
— Diệp đại ca, sau này chị Khả Hân cũng ở đây luôn ạ?
— Sao anh biết được. Em muốn hỏi thì tự đi mà hỏi Khả Hân, anh không dám đụng vào cô ấy đâu! — Diệp Lăng Phi nói xong, liếc nhìn vào phòng ngủ phụ rồi thở dài. — Phụ nữ à phụ nữ... Đúng là khó hiểu thật!
Diệp Lăng Phi bày ra bộ dạng ông cụ non khiến Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình bật cười khúc khích, cũng xóa tan đi sự ngượng ngùng trong lòng Vu Đình Đình.
Lý Khả Hân chuẩn bị bữa sáng. Một nam ba nữ ngồi quanh bàn ăn. Lúc này đã gần mười giờ, nói là bữa sáng chi bằng gọi là bữa trưa. Đây cũng là lần đầu tiên Diệp Lăng Phi cùng ăn cơm với cả ba người Lý Khả Hân, Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình. Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình thường ăn chung nên không có gì, chỉ có Lý Khả Hân là vẫn còn chút không quen.
Trong bữa ăn, Diệp Lăng Phi còn kể chuyện cười khiến mấy cô gái cười không ngớt. Ba người Lý Khả Hân, Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình đã không còn cảm giác ngượng ngùng ban đầu, ngược lại còn trò chuyện rất hợp gu, trông hệt như một gia đình.
Diệp Lăng Phi ăn xong trước, hắn ra phòng khách đợi ba người kia. Nhưng đợi mãi đợi mãi vẫn không thấy họ ra. Diệp Lăng Phi cũng không biết ba cô gái này rốt cuộc đang tám chuyện gì trong phòng ăn mà lâu thế vẫn chưa xong.
Thấy nhàm chán, Diệp Lăng Phi bật ti vi lên xem để giết thời gian, nhưng đúng lúc này thì Trương Lộ Tuyết gọi đến.
— Diệp Lăng Phi, bây giờ anh có bận không?
Giọng của Trương Lộ Tuyết nghe rất yếu ớt. Diệp Lăng Phi nhận ra điều đó, vội vàng hỏi:
— Lộ Tuyết, em sao vậy?
Kể từ khi biết Trương Lộ Tuyết mang thai con của mình, tình cảm của hắn dành cho cô đã có sự thay đổi về bản chất, trong đó phần lớn là trách nhiệm mà một người đàn ông nên có. Diệp Lăng Phi không khỏi căng thẳng, muốn biết rốt cuộc Trương Lộ Tuyết đã gặp phải chuyện gì. Trương Lộ Tuyết thở dốc, giọng yếu ớt:
— Em cảm thấy cả người khó chịu, hình như bị cảm rồi. Diệp Lăng Phi, anh đưa em đến bệnh viện được không?
— Được chứ, em đang ở đâu? — Diệp Lăng Phi lo lắng hỏi ngay.
— Em ở nhà! — Trương Lộ Tuyết nói. — Sáng nay thức dậy em đã thấy không khỏe. Em định uống thuốc nhưng lại sợ ảnh hưởng đến thai nhi. Bây giờ em rối lắm, em không muốn có đứa con này, nhưng lại không nỡ bỏ nó, dù sao đó cũng là một sinh mệnh. Tóm lại bây giờ em đang rất phiền, anh có thể đến đưa em đi bệnh viện không?
— Anh đến ngay đây! — Diệp Lăng Phi đáp.
Cúp máy xong, Diệp Lăng Phi lập tức chạy vào nhà ăn thì thấy Lý Khả Hân vẫn đang cười nói vui vẻ với Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển. Hắn vội nói:
— Anh có việc gấp phải ra ngoài, có lẽ hôm nay không ở cùng mọi người được rồi!
— Đi đi! — Lý Khả Hân khoát tay. — Không có anh ở đây, tụi em nói chuyện còn vui hơn.
Diệp Lăng Phi hôn lên má mỗi người một cái, sau đó vội vã rời khỏi biệt thự. Nhìn chiếc xe của Diệp Lăng Phi khuất dạng, Lý Khả Hân đột nhiên thở dài:
— Mọi người nói xem, chúng ta thích người đàn ông này rốt cuộc là may mắn hay bất hạnh đây?
………………………………………… …………………
Diệp Lăng Phi lái xe đến trước cổng nhà Trương Lộ Tuyết, hắn xuống xe rồi vội vàng đi vào biệt thự. Khi đẩy cửa phòng Trương Lộ Tuyết, hắn thấy cô đang nằm trên giường, trùm chăn kín mít. Diệp Lăng Phi đến bên giường, đưa tay sờ trán cô:
— Hơi nóng, xem ra bị cảm thật rồi!
— Em biết mà, cứ thấy người khó chịu, còn hơi lạnh nữa! — Trương Lộ Tuyết nói. — Anh lên giường ôm em một lúc được không? Bây giờ em thấy lạnh quá!
Diệp Lăng Phi cởi giày rồi leo lên giường, ôm Trương Lộ Tuyết vào lòng. Môi hắn chạm vào má cô, cảm nhận được hơi nóng, bèn hỏi:
— Sao tự dưng lại bị cảm thế, tối qua em làm gì à?
— Không làm gì cả, chỉ đi hát karaoke với Khả Nhạc thôi! — Được Diệp Lăng Phi ôm chặt, Trương Lộ Tuyết cảm thấy ấm áp hơn. Cô ghé sát môi vào má Diệp Lăng Phi hôn một cái rồi nói: — Giờ trong lòng em mâu thuẫn lắm. Em vừa không muốn gặp anh, lại vừa rất muốn gặp anh. Anh biết không, em phát hiện ra mình có phần yêu anh rồi. Em thật sự rất ngưỡng mộ Bạch Tình Đình, cô ấy có được một người chồng tốt như anh!
— Ngốc ạ, anh đâu phải người chồng tốt. Em không gả cho anh là may mắn của em đấy. Em cũng biết một ngày Bạch Tình Đình tức giận không biết bao nhiêu lần mà. Thôi đừng nói chuyện này nữa! — Diệp Lăng Phi nói. — Anh đưa em đến bệnh viện khám trước đã. Có bệnh thì phải chữa. Ngoan nào, mau dậy mặc quần áo đi!
Diệp Lăng Phi phải dỗ dành như dỗ trẻ con mới thuyết phục được Trương Lộ Tuyết rời khỏi giường. Sau khi mặc xong quần áo, cô đột nhiên làm nũng, nhất định đòi Diệp Lăng Phi bế mình lên xe. Hết cách, hắn đành phải bế Trương Lộ Tuyết xuống lầu rồi đặt cô vào xe. Lúc này Trương Lộ Tuyết mới nói:
— Anh biết không, lúc nhỏ mỗi lần bị bệnh em đều bắt bố bế đến bệnh viện. Hôm nay bị bệnh em lại nhớ bố. Không biết bố em bên Mỹ bây giờ thế nào rồi. Em định sau khi khỏi bệnh sẽ sang Mỹ thăm ông ấy!
— Vậy cũng được. Nếu em sang Mỹ thì tiện thể gửi lời hỏi thăm của anh đến chủ tịch. Hồi anh mới đến thành phố Vọng Hải, cũng may được ông ấy thu nhận! — Diệp Lăng Phi vừa lái xe vừa nhẹ nhàng nói. — Lộ Tuyết, em là chủ tịch tập đoàn, không nhất thiết phải ngày nào cũng đến công ty. Anh nghĩ Trần Ngọc Đình có thể quản lý tốt mọi việc. Cô ấy là người làm việc lâu năm, đã ở tập đoàn Tân Á nhiều năm, rất am hiểu tình hình công ty. Quan trọng là cô ấy có năng lực, em có thể giao lại cho cô ấy mà!
— Em hiểu rõ năng lực của phó chủ tịch Trần. Thời gian này đều là cô ấy quản lý tập đoàn. Chủ tịch như em làm sao có kinh nghiệm phong phú bằng cô ấy được. Bây giờ em cũng đang học hỏi từ phó chủ tịch Trần. — Trương Lộ Tuyết nói. — Em định tuần sau sẽ đi Mỹ!
— Nhanh vậy sao? — Diệp Lăng Phi sững sờ.
Trương Lộ Tuyết nghiêng mặt nhìn Diệp Lăng Phi, nhẹ nhàng nói:
— Dù em có ở lại thành phố Vọng Hải thì anh cũng không thể ở bên em mãi được. Hơn nữa, nếu em ở lại đây khó tránh khỏi việc Bạch Tình Đình biết một số chuyện, như vậy sẽ không tốt cho cả anh và em. Diệp Lăng Phi, em nói thật lòng đấy, em không muốn trở thành người thứ ba chen vào cuộc sống giữa anh và Bạch Tình Đình. Em chỉ hy vọng anh có thể thỉnh thoảng đến thăm em là được.
— Xem em nói kìa, sao lại bi thương thế! — Diệp Lăng Phi nói. — Vấn đề này hơi phức tạp, em phải cho anh thời gian để nghĩ cách giải quyết hợp lý. Lộ Tuyết, em phải tin anh, anh sẽ giải quyết tốt chuyện này. Cả em và con, anh sẽ làm cho cả hai được thỏa mãn.
— Đừng ngốc nữa, em sẽ không làm khó anh đâu! — Trương Lộ Tuyết mỉm cười. — Bây giờ em nghĩ thông rồi. Nếu đó thực sự là vận mệnh của em thì em sẽ chấp nhận. Có điều, em cũng không mơ mộng nhiều. Biết đâu đợi đến lúc từ Mỹ trở về, em sẽ thay đổi ý định, không cần đứa bé này nữa. Ai quy định là em bắt buộc phải sinh con chứ!
Diệp Lăng Phi chỉ cười mà không nói gì. Lúc này là thời điểm khó khăn nhất đối với hắn, hắn thật sự không biết nên giải quyết thế nào. Có lẽ hắn nên nghĩ đến việc cho Trương Lộ Tuyết một danh phận, nhưng như vậy sẽ phải đối mặt với vô số vấn đề. Tóm lại, việc này đối với Diệp Lăng Phi vô cùng, vô cùng nan giải.
Xe của Diệp Lăng Phi rời khỏi biệt thự không lâu thì một chiếc xe con màu đen từ trong khu biệt thự chạy ra. Một người đàn ông đeo kính đen, tay phải nắm chặt thành đấm, đôi mắt lóe lên tia phẫn nộ, gắt gao bám theo hướng chiếc xe của Diệp Lăng Phi.