Sau khi Diệp Lăng Phi rời đi, Trương Lộ Tuyết nằm trên giường cảm thấy thật vô vị. Cô đã tắt đèn nhưng không ngủ ngay, mà hồi tưởng lại những khoảnh khắc tiếp xúc giữa mình và Diệp Lăng Phi hôm nay, bất giác Trương Lộ Tuyết đã chìm vào giấc mơ.
Trong giấc mơ, Trương Lộ Tuyết cảm thấy hình như có tiếng động vang lên ngoài cửa. Trương Lộ Tuyết cho là mình ảo giác, cô mơ màng đưa tay ra định bật đèn trên tường, nhưng khi tay cô vừa chạm vào công tắc thì đột nhiên miệng cô bị một bàn tay bịt chặt. Trương Lộ Tuyết giật mình mở to mắt, sợ hãi nhìn thấy một bóng người đang chuyển động trước mặt mình.
Nhưng miệng của Trương Lộ Tuyết đã bị người đó dùng tay bịt chặt, không thể kêu lên được.
Trương Lộ Tuyết ra sức vùng vẫy thì nghe một người đàn ông lạnh lùng nói với cô:
- Tốt nhất cô nên ngoan ngoãn một chút, nếu không tôi sẽ cho cô chết thảm đó!
Trương Lộ Tuyết không vùng vẫy nữa. Gã đàn ông đó thấy Trương Lộ Tuyết đã yên phận thì đưa tay ra bật đèn trên tường. Đèn vừa sáng, Trương Lộ Tuyết liền nhìn thấy khuôn mặt của gã, một kẻ đeo kính gọng vàng, tay cầm con dao nhọn sáng loáng.
Gã đàn ông buông tay đang bịt miệng Trương Lộ Tuyết ra, ngồi xuống mép giường rồi áp con dao lên mặt cô. Lưỡi dao lạnh buốt khiến Trương Lộ Tuyết cảm thấy toàn thân run rẩy, cô trợn trừng mắt, giọng kinh hãi hỏi:
- Anh muốn làm gì?
- Tôi muốn làm gì?
Gã đàn ông đột nhiên bật cười điên dại:
- Lộ Tuyết, cô không nhận ra tôi sao? Cô không biết có người tặng hoa cho cô, có người viết thư cho cô à?
- A, anh là…
- Đúng, không sai, tôi chính là Từ Thiệu Dương mà cô muốn tìm. Tôi biết lần trước cô đã đến công ty tìm tôi!
Gã đàn ông cười nói.
- Chắc cô không biết, lúc đó tôi đang ở công ty, nhưng đúng lúc đi vệ sinh nên không gặp được các người. Trương Lộ Tuyết, tại sao cô lại đối xử với tôi như vậy, tại sao chứ?
- Tôi đối xử với anh thế nào?
Trương Lộ Tuyết kinh hãi nói.
- Tôi không quen biết anh, trước giờ tôi chưa từng gặp anh!
Hai mắt Từ Thiệu Dương tóe ra tia nhìn nóng rực, hắn nhìn thẳng vào Trương Lộ Tuyết:
- Cô nói cô không quen tôi ư? Chẳng lẽ mỗi ngày tôi tặng hoa, viết thư cho cô mà cô đều không biết tôi là ai? Trương Lộ Tuyết, cô có biết vì cô mà tôi đã chịu biết bao khổ cực không? Mỗi tối tôi đều chờ đợi gần nhà cô, chỉ muốn ngắm cô một chút. Tất cả những bức ảnh của cô tôi đều cất giữ cẩn thận. Để mọi người biết được vẻ đẹp của cô, tôi đã đặc biệt lập một blog đăng những tấm hình đó cho cô, những tấm hình không có trên blog của tôi. Những bức ảnh đó đều do tôi tỉ mỉ chuẩn bị cho cô, nhưng đáng tiếc tôi chỉ có thể chụp lén, chỉ có thể dùng thân hình của mấy cô gái xấu xí để miêu tả nữ thần trong lòng tôi!
- Vị tiên sinh này, à, không, Từ tiên sinh. Tôi nghĩ chắc anh nhầm rồi, tôi chỉ là một cô gái bình thường, không đáng để anh phải đối xử với tôi như vậy. Hơn nữa, tôi cũng đã có bạn trai rồi, tôi rất hy vọng có thể làm bạn với anh!
Trương Lộ Tuyết dè dặt nói.
Từ Thiệu Dương nghe Trương Lộ Tuyết nói vậy thì gầm lên như phát điên:
- Im miệng, cô im miệng cho tôi!
Con dao của Từ Thiệu Dương khẽ trượt trên mặt Trương Lộ Tuyết, tim cô đập thình thịch, lo sợ gã đàn ông thần kinh này sẽ làm mình bị thương. Trương Lộ Tuyết thầm nghĩ cách thoát thân, nhưng giờ cô đang nằm trên giường, không có cách nào cả.
Từ Thiệu Dương thấy Trương Lộ Tuyết kinh hãi nhìn mình, đột nhiên hắn rút dao ra khỏi mặt cô, nói với vẻ áy náy:
- Xin lỗi, xin lỗi, tôi không nên như vậy. Lộ Tuyết, tôi không làm cô bị thương chứ? Nào, ngồi dậy để tôi nhìn kỹ cô hơn. Tôi không thể làm cô bị thương được, cô chính là nữ thần mà tôi đã đợi hơn ba mươi năm, tôi không thể làm tổn thương cô!
Trương Lộ Tuyết không còn cách nào khác. Bây giờ cô cảm thấy thần kinh của gã đàn ông tên Từ Thiệu Dương này chắc chắn có vấn đề, thay đổi nhanh như chong chóng. Trương Lộ Tuyết không hiểu được tính khí của hắn, nhưng trong lòng cô rất rõ, lúc này mình chỉ có thể bình tĩnh nghĩ cách kéo dài thời gian, sau đó tìm cơ hội thoát thân.
Trương Lộ Tuyết ngồi dậy, cô chỉ mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh. Trước khi Diệp Lăng Phi rời đi, hai người đã đùa giỡn một phen, trong lúc đó áo ngực của cô cũng đã cởi ra. Lúc này, Trương Lộ Tuyết không mặc áo ngực, cô lo Từ Thiệu Dương sẽ nhìn thấy ngực mình mà nổi lên dục vọng.
Trương Lộ Tuyết vội vàng vòng hai tay trước ngực, nhìn Từ Thiệu Dương.
Đột nhiên Từ Thiệu Dương chép môi, hắn nói không ngớt:
- Quả thật là một tác phẩm nghệ thuật. Lộ Tuyết, cô có biết cô đẹp lắm không? Cô mãi là nữ thần, vì cô tôi nguyện làm bất cứ chuyện gì!
Từ Thiệu Dương nói đến đây đột nhiên cao giọng, có chút kích động:
- Nhưng, tại sao cô lại đi cùng với người đàn ông đó? Cô có biết không, lúc nhìn thấy cô từ bệnh viện phụ sản đi ra, lòng tôi đau như cắt. Lộ Tuyết, cô làm tôi quá thất vọng rồi, sao cô có thể làm những chuyện như vậy chứ? Cô là nữ thần của tôi, tôi không thể chấp nhận sự tổn thương mà cô dành cho tôi!
Vẻ mặt Từ Thiệu Dương hiện rõ sự đau khổ, hắn đặt con dao bên cạnh giường, hai tay ôm lấy mặt mình:
- Cô làm như vậy khiến tôi cảm thấy rất đau khổ, tôi không thể nào chấp nhận được!
Trương Lộ Tuyết thấy Từ Thiệu Dương đang ôm mặt, tay phải cô len lén mò đến bên giường, nơi có một bình xịt. Trương Lộ Tuyết lén lút cầm nó trong tay.
Từ Thiệu Dương buông hai tay xuống, ánh mắt hắn lại dừng trên người Trương Lộ Tuyết:
- Lộ Tuyết, tôi không cho phép những thứ không hoàn mỹ. Cô là nữ thần hoàn mỹ nhất trong lòng tôi, tôi thậm chí còn muốn sống quãng đời còn lại với cô. Nhưng bây giờ cô đã đích thân phá hoại ước mơ này của tôi. Cô có biết là cô tàn nhẫn lắm không? Cô làm thế có xứng đáng với tôi không? Cô đã có con với người khác, tôi không cho phép chuyện này xảy ra!
- Tôi… không biết anh… thích tôi!
Trương Lộ Tuyết sợ hãi nói.
- Anh… anh trước giờ chưa từng nói với tôi!
- Bây giờ nói gì cũng đã muộn rồi. Lộ Tuyết, tôi đã nghĩ đến một nơi chúng ta có thể mãi mãi ở bên nhau!
Từ Thiệu Dương nói xong lại cầm con dao lên:
- Tôi đã nghĩ kỹ rồi, tôi sẽ dẫn cô đến một nơi không có ai qua lại, ở đó chỉ có hai chúng ta, cô thấy có được không?
- Được, được!
Trương Lộ Tuyết sợ hãi liên tục gật đầu, cô ấp úng:
- Từ tiên sinh, tôi nghe theo anh, anh nói đi đâu thì đi đến đó, bây giờ tôi rất sợ!
Từ Thiệu Dương lè lưỡi liếm lưỡi dao, trên mặt nở nụ cười man rợ:
- Lộ Tuyết, đừng sợ, cô sẽ hết sợ ngay thôi!
Trong lúc Từ Thiệu Dương đang cười man rợ, Trương Lộ Tuyết thình lình giơ tay phải lên, phun thẳng bình xịt vào mắt hắn.
- A, mắt của tôi!
Từ Thiệu Dương cảm thấy mắt nóng rát, hắn bất giác đưa hai tay lên dụi mắt. Trương Lộ Tuyết nhân cơ hội này tuột xuống giường, chân trần chạy ra ngoài.
- Đồ đê tiện, cô đừng chạy, tôi giết chết cô!
Từ Thiệu Dương gào lên trong phòng, nhưng mắt hắn tạm thời không thấy rõ thứ gì, chỉ có thể hét toáng lên như thế.
- Cứu với, chị Vương, mau báo cảnh sát!
Trương Lộ Tuyết ra sức chạy xuống lầu nhưng lại thấy cô bảo mẫu đang nằm ngất trước cửa phòng. Chắc hẳn là lúc nãy Từ Thiệu Dương lẻn vào, chị Vương nghe thấy tiếng động nên đi ra liền bị hắn đánh ngất.
Trương Lộ Tuyết thấy vậy không dám dừng lại, lập tức điên cuồng mở cửa phòng, chân trần xông ra ngoài.
- Đồ đê tiện, không được chạy!
Từ Thiệu Dương tay cầm con dao nhọn loạng choạng chạy xuống lầu, một mắt nhắm một mắt hé, đuổi theo sau Trương Lộ Tuyết. Cô sợ hãi tột độ, vừa chạy vừa la hét cứu mạng. Lúc Trương Lộ Tuyết chạy ra khỏi sân thì một chiếc xe đột nhiên dừng ngay trước mặt, đèn xe chói đến nỗi cô không mở mắt ra được, lập tức ngã nhào xuống đất.
Cửa xe mở ra, Diệp Lăng Phi vội vàng chạy xuống. Lúc nãy, Diệp Lăng Phi muốn gọi điện cho Chu Hân Mính thì phát hiện điện thoại không có trên người, chắc chắn là để quên ở nhà Trương Lộ Tuyết. Diệp Lăng Phi lo lắng lỡ như Bạch Tình Đình gọi điện mà Trương Lộ Tuyết bắt máy thì chuyện coi như bại lộ hết, thế là hắn quay xe lại, không ngờ lại gặp phải chuyện này.
Diệp Lăng Phi xuống xe, chạy đến trước mặt Trương Lộ Tuyết. Nhìn thấy cô mặc bộ váy ngủ mỏng manh, chân trần nằm dưới đất, đầu gối và chân còn thấm máu, Diệp Lăng Phi đau lòng dìu cô lên hỏi:
- Lộ Tuyết, xảy ra chuyện gì vậy?
Trương Lộ Tuyết nói xong câu này liền ngất đi.
Diệp Lăng Phi ngẩng đầu lên thì thấy một gã đàn ông đeo kính đen cầm dao xông ra. Diệp Lăng Phi buông Trương Lộ Tuyết ra, tiến hai bước về phía Từ Thiệu Dương. Ngay lúc Từ Thiệu Dương cầm dao xông tới, Diệp Lăng Phi đã đưa tay phải ra tóm lấy cánh tay hắn, tiếp đó dùng sức bẻ ngược lại, khiến con dao đâm thẳng vào ngực Từ Thiệu Dương. Hắn vốn định đâm Diệp Lăng Phi một nhát, không ngờ lại đâm trúng chính mình.
Diệp Lăng Phi không quan tâm đến sự sống chết của Từ Thiệu Dương, hắn vội quay lại bên Trương Lộ Tuyết, bế cô lên đặt vào xe.
Lúc Diệp Lăng Phi lên xe, đột nhiên có hai bảo vệ đi tuần tra chạy qua, họ nghe thấy tiếng động mới chạy đến đây.
- Xảy ra chuyện gì thế?
Hai người bảo vệ hỏi.
- Mau báo cảnh sát, người này muốn hành hung!
Diệp Lăng Phi không có thời gian giải thích với hai người này. Hắn vừa định lên xe, đột nhiên cảm thấy mình mà đi như vậy sẽ gặp rất nhiều phiền phức, bèn vội vàng hỏi:
- Có điện thoại di động đó không?
- Có!
Một bảo vệ lên tiếng.
- Mượn dùng một chút, tôi báo cảnh sát!
Diệp Lăng Phi nói.
Người bảo vệ đó đưa điện thoại cho Diệp Lăng Phi. Hắn cầm lấy rồi gọi vào số của Chu Hân Mính. Đợi điện thoại kết nối, Diệp Lăng Phi không có thời gian giải thích cặn kẽ, chỉ nói:
- Hân Mính, Lộ Tuyết xảy ra chuyện rồi, có người muốn giết cô ấy. Bây giờ em lập tức dẫn người đến nhà Lộ Tuyết, tên hung thủ bị thương rồi, đang ở đây. À, còn điện thoại di động của anh chắc cũng ở nhà Trương Lộ Tuyết, Hân Mính, lúc em qua thì giúp anh tìm với. Bây giờ anh đưa Trương Lộ Tuyết đi bệnh viện đã!
Diệp Lăng Phi không giải thích nhiều, sau khi cúp máy, hắn trả điện thoại lại cho hai bảo vệ, sau đó liền lên xe chạy thẳng đến bệnh viện.
---------ooooo0ooooo-----------
Đầu gối và chân của Trương Lộ Tuyết bị thương, sau khi xử lý đơn giản thì có thể rời đi. Cô chỉ bị kinh hãi quá độ mà thôi. Diệp Lăng Phi nhìn thấy Trương Lộ Tuyết đi chân trần thì đau lòng bế cô ra thẳng xe. Nhìn thấy cảnh xuân ẩn hiện sau lớp váy ngủ mỏng manh, Diệp Lăng Phi có chút ghen tuông nói:
- Mẹ kiếp, thằng bác sĩ đó hôm nào phải dạy cho nó một bài học mới được, dám nhìn thấy cảnh xuân mà chỉ mình anh được phép ngắm!
- Anh ghen à?
Trương Lộ Tuyết thấy bộ dạng có chút ghen của Diệp Lăng Phi, trong lòng vui vẻ nhưng cố ý nói:
- Em có phải là vợ anh đâu, em thích cho ai ngắm thì cho người đó ngắm, anh không quản được em, trừ phi…
Diệp Lăng Phi nghe Trương Lộ Tuyết nói vậy liền vội vàng chuyển đề tài:
- Lộ Tuyết, tối nay em qua chỗ anh ở đi, tìm ít đồ thay!
Trương Lộ Tuyết cười nói:
- Em biết ngay là anh sẽ chuyển đề tài mà. Được thôi, bây giờ em cảm thấy rất mệt, chỉ muốn nằm trên giường ngủ một giấc thật ngon!
Trương Lộ Tuyết cảm thấy chỉ cần có Diệp Lăng Phi ở bên, cô liền có cảm giác an toàn. Đặc biệt là khoảnh khắc nhìn thấy Diệp Lăng Phi xuất hiện trước cổng biệt thự nhà mình, suýt chút nữa cô đã gọi anh là thượng đế rồi. Sự cảm kích trong lòng Trương Lộ Tuyết không thể nào dùng lời để diễn tả được. Cho dù có phải sinh con cho người đàn ông này, cả đời này được ở bên cạnh anh cũng là một việc rất hạnh phúc rồi.
Diệp Lăng Phi đâu ngờ lần này mình dùng chiêu anh hùng cứu mỹ nhân đã chinh phục được trái tim của cô gái này. Có điều, màn anh hùng cứu mỹ nhân lần này của hắn quả thật quá bất ngờ. Lúc đó, Diệp Lăng Phi chỉ lo nhỡ đâu Bạch Tình Đình gọi điện cho mình mà bị Trương Lộ Tuyết bắt máy thì không biết phải làm sao.
Việc này tuy là sự cố ngoài ý muốn, nhưng lại vô tình mang đến kết quả tốt đẹp.
Diệp Lăng Phi lái xe trở về biệt thự của mình. Lúc hắn bế Trương Lộ Tuyết đi vào trong, Trương Vân bị tiếng xe ô tô làm cho tỉnh giấc vừa mới mở cửa phòng ra. Nhìn thấy Diệp Lăng Phi đang bế một mỹ nữ đi vào, Trương Vân vội vàng hỏi:
- Diệp tiên sinh, có cần tôi giúp gì không?
- Không cần đâu!
Diệp Lăng Phi vừa nói xong đột nhiên nói tiếp:
- Trương Vân, cô lên với tôi, tôi có chút việc nhờ cô giúp!
Trương Vân vội đồng ý đi theo Diệp Lăng Phi lên lầu.
- Trương Vân, cô đi thu dọn căn phòng ở tầng ba đi!
Diệp Lăng Phi dặn dò.
- Cầm luôn đôi dép lê qua đây!
- Tại sao em phải ngủ ở tầng ba, em không thể ngủ cùng phòng với anh sao?
Câu nói này của Trương Lộ Tuyết vừa dứt thì Diệp Lăng Phi lập tức trở nên căng thẳng. Trương Vân rất biết điều nói:
- Diệp tiên sinh, tôi đi thu dọn trước đây!
Trương Vân vừa đi thì Diệp Lăng Phi nói:
- Lộ Tuyết, em đừng làm anh khó xử thêm nữa. Dù sao Tình Đình vẫn chưa biết quan hệ giữa chúng ta, ít nhất em cũng cho anh thời gian, có đúng không?
- Bỏ đi, em chỉ buột miệng nói vậy thôi. Được rồi, được rồi, thì ngủ ở lầu ba!
Trương Lộ Tuyết không đôi co với Diệp Lăng Phi nữa, phần lớn là do tối nay anh đã cứu cô, cô không muốn gây khó xử cho anh. Sau khi Diệp Lăng Phi bế Trương Lộ Tuyết lên phòng khách ở tầng ba, hắn bảo Trương Vân chăm sóc cho cô trước, sau đó quay trở xuống lầu. Hắn đến phòng khách, cầm điện thoại bàn gọi vào số di động của Chu Hân Mính.
- Hân Mính, bên đó thế nào rồi?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Đã giải quyết xong rồi, tên nghi phạm đó đã được đưa vào viện, có điều hắn chảy máu rất nhiều, không biết có cứu được không!
Chu Hân Mính nói.
- Trương Lộ Tuyết đâu, em cần tìm cô ấy ghi lại lời khai!
- Đang ở nhà chúng ta, lúc nào em về? Khi nào về hẳn nói chuyện sau!
Diệp Lăng Phi nói.
- Em đang lái xe về đây. À, điện thoại của anh em tìm thấy rồi, em có rất nhiều chuyện muốn hỏi anh!
Chu Hân Mính nói.
- Anh phải giải thích rõ cho em.
- Được rồi, em về đây hẳn nói!
Diệp Lăng Phi nói.
Khoảng hơn 20 phút sau, Chu Hân Mính đã lái xe về biệt thự. Cô cầm điện thoại của Diệp Lăng Phi đi vào, vừa nhìn thấy hắn liền ném điện thoại lại cho hắn, hỏi:
- Điện thoại của anh sao lại ở phòng của Trương Lộ Tuyết? Hôm nay anh đến chỗ cô ấy à?
- Ừm, xem như là vậy. Có rất nhiều chuyện anh muốn nói với em.
Diệp Lăng Phi cất điện thoại xong thì kéo Chu Hân Mính lên lầu. Chu Hân Mính thắc mắc hỏi:
- Anh làm gì thế, sao lại kéo em?
- Hân Mính, em tìm hai bộ quần áo đưa cho Trương Lộ Tuyết mặc. Bây giờ cô ấy chỉ mặc bộ đồ ngủ, mà nó hơi bẩn rồi. Anh tính để em tìm một bộ đồ ngủ khác, Hân Mính, không vấn đề gì chứ?
Diệp Lăng Phi hỏi.
Chu Hân Mính trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi:
- Bên em đương nhiên không thành vấn đề, có điều, nếu để Bạch Tình Đình biết được thì không hay đâu. Diệp Lăng Phi, tối nay anh phải nói rõ mọi chuyện với em, nếu không sau này có bất cứ chuyện gì em cũng không che giấu cho anh đâu!
- Hân Mính, anh thề nhất định sẽ thành thật với em!
Diệp Lăng Phi kéo Chu Hân Mính vào phòng, bảo cô tìm đồ ngủ còn hắn thì ngồi bên giường, nói:
- Có điều, anh phải nói trước với em, việc này rất nan giải, bây giờ anh không biết nên giải quyết thế nào cả!
- Anh thì có chuyện nào dễ giải quyết đâu!
Chu Hân Mính quay lưng lại với Diệp Lăng Phi, lục tìm trong tủ quần áo của cô, lấy ra một chiếc váy ngủ màu trắng ném lên giường:
- Anh xem chiếc này thế nào?
- Ừm, lấy chiếc này đi!
Diệp Lăng Phi cầm chiếc váy ngủ lên nói với Chu Hân Mính:
- Hân Mính, cùng lên lầu đi!
- Em không lên đó đâu, không nhất thiết phải gặp mặt Trương Lộ Tuyết!
Chu Hân Mính nói.
- Em đi tắm trước đây, đợi anh xong việc của Trương Lộ Tuyết thì hãy đến tìm em!
- Ừm!
Diệp Lăng Phi gật đầu. Lúc đi đến cửa, đột nhiên hắn nói:
- Hân Mính, tắm sạch sẽ hơn chút nhé. Đợi lát nữa anh qua tìm em, anh thích mùi hương trên người em!
- Thôi đi, đừng nói bậy bạ nữa, mau đi đi!
Chu Hân Mính đẩy Diệp Lăng Phi ra khỏi cửa. Sau khi đóng cửa phòng lại, trên khuôn mặt cô nở một nụ cười hạnh phúc. Chu Hân Mính là người phụ nữ như vậy, cô luôn rất dễ thỏa mãn, và đây cũng là lý do Diệp Lăng Phi chịu nói nhiều bí mật của mình cho cô nghe. Một người phụ nữ như Chu Hân Mính, bất kỳ người đàn ông nào cũng đều mơ ước có được.
» Thiên Lôi Trúc . com — Truyện dịch AI chất lượng «