Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 76: CHƯƠNG 76: KÝ TÚC XÁ NỮ

Diệp Lăng Phi vừa thấy tin nhắn của Tần Dao thì trong lòng liền cảm thấy lo lắng, có một dự cảm không tốt. Theo Diệp Lăng Phi được biết, Tần Dao là một cô gái rất kiên cường. Vậy mà nàng lại viết những lời như vậy, chắc hẳn nàng đã bị tổn thương rất lớn, đến mức nghĩ quẩn mà tìm đến cái chết. Diệp Lăng Phi lập tức gọi điện thoại lại cho nàng. Sau bảy tám tiếng chuông, nàng mới bắt máy.

"Có chuyện gì xảy ra vậy?" Diệp Lăng Phi hỏi.

"Diệp đại ca, bây giờ em muốn gặp anh, rất muốn gặp anh." Đầu dây bên kia truyền tới tiếng khóc của Tần Dao.

Trong lòng Diệp Lăng Phi thầm cảm thấy lo lắng. Nghe thấy tiếng khóc của Tần Dao, hắn biết rằng tình hình không khả quan. Diệp Lăng Phi nhăn lông mày lại, thầm đoán chuyện mà Tần Dao có thể gặp phải. Tần Dao có ý định tự tử như vậy, khả năng cao nhất là nàng đã bị người khác lừa gạt. Nghĩ tới chuyện trước kia ở khu nhà trọ Trí Thức, lông mày Diệp Lăng Phi lập tức nhăn lại, liệu nàng có bị người khác…

Nghĩ tới đây, Diệp Lăng Phi vội vàng hỏi: "Tần Dao, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy? Nói cho anh, anh nhất định sẽ giúp em."

Tần Dao chỉ khóc chứ không chịu nói gì, kiên quyết muốn gặp Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi thấy nàng như vậy, biết rằng hỏi thêm cũng vô ích, vì vậy sau khi hỏi nơi nàng đang ở xong, Diệp Lăng Phi liền cúp điện thoại.

"Tiểu Diệp, có chuyện gì vậy?" Tiền Thường Nam nhìn Diệp Lăng Phi nghe điện thoại nãy giờ. Sau khi hắn cúp máy, Tiền Thường Nam liền đi tới, vỗ vai Diệp Lăng Phi hỏi.

"Tiền phó tổng, tôi có chút chuyện cần phải giải quyết, không thể đi chơi cùng các anh được." Diệp Lăng Phi nói lời xin lỗi.

"Tiểu Diệp, không sao, lần sau chúng ta đi chơi cũng được. Nếu có khó khăn thì cứ tìm tôi, nếu có thể tôi sẽ giúp đỡ cậu."

"Cảm ơn." Diệp Lăng Phi không có tâm tình nói chuyện với Tiền Thường Nam nữa, nói rồi vội vã rời đi.

Chu Tuấn đi tới gần Tiền Thường Nam, nhìn theo bóng lưng Diệp Lăng Phi rời đi, nhếch môi nói: "Phó tổng, tôi thấy tiểu tử này có vẻ hơi ngu ngốc, không biết có nghe lời chúng ta hay không."

Tiền Thường Nam cười lớn nói: "Ngốc thì không tốt sao? Tương lai nếu như hắn không nghe lời của chúng ta, thì xử lý hắn. Ta không tin một tên tiểu tử vừa mới tới công ty lại có thể làm gì được ta."

Diệp Lăng Phi tìm mãi mới thấy học viện ngoại ngữ. Bởi vì hôm nay là thứ Bảy, cho nên học sinh đứng ở cổng trường rất nhiều. Diệp Lăng Phi đỗ xe ở bãi đỗ xe của học viện rồi cất bước đi vào trong đó.

Diệp Lăng Phi nhìn lướt qua cổng, hắn thấy hai gã bảo vệ đang đứng ở đó nói chuyện với nhau, hoàn toàn không chú ý đến cửa ra vào.

Diệp Lăng Phi dễ dàng đi vào trong học viện ngoại ngữ. Trên sân trường học viện có một số học sinh nhỏ tuổi đang đi lại. Diệp Lăng Phi có một cảm giác mình đã già, nhớ lúc trước khi mình còn trẻ, bởi vì sinh tồn mà liều mạng, chưa từng có được cuộc sống vô tư như những sinh viên kia.

Theo lời nói của một thanh niên đeo kính thì Tần Dao hiện đang ở tầng ba khu Bắc ký túc xá. Diệp Lăng Phi đi tới cổng tòa nhà ký túc xá thì thấy đây là một tòa ký túc xá bảy tầng. Bên cạnh cửa chính là một căn phòng nhỏ, có một người phụ nữ trung niên ở đó, chắc là nhân viên quản lý.

Vì bây giờ là chiều thứ Bảy, cho nên các nữ sinh ở đây đều ăn mặc đẹp đẽ. Một số người nhìn Diệp Lăng Phi, trong lòng thầm nghĩ không biết người đàn ông này tới đây để làm gì.

Diệp Lăng Phi xác nhận được phòng 305 liền cất bước vào trong đó. Vừa đi vài bước đã nghe thấy từ căn phòng nhỏ bên cạnh truyền đến tiếng quát: "Đứng lại, anh đến đây làm gì?"

Một người phụ nữ tiến lên chặn trước mặt Diệp Lăng Phi.

"Đến để tìm người." Diệp Lăng Phi tự nhiên trả lời.

"Không biết anh tìm cô gái nào trong ký túc xá này, đàn ông không được phép đi vào đây. Nếu như anh tìm người thì đứng ngoài chờ, không được phép tiến vào bên trong."

Người phụ nữ kia chuẩn bị vồ lấy cổ áo Diệp Lăng Phi, trong lòng nàng thầm nghĩ: "Không chỉ ngươi mà ngay cả một con kiến cũng đừng hòng tiến vào trong ký túc xá."

Lúc người phụ nữ này sắp chạm vào cổ áo của Diệp Lăng Phi thì đột nhiên Diệp Lăng Phi cất tiếng quát: "Dừng tay, nếu như cô dám chạm vào người tôi, tôi sẽ lập tức phế cô."

Quả nhiên lời nói này đã làm cho người phụ nữ kia chùn bước. Chưa có nam nhân nào tiến vào trong ký túc xá mà dám mạnh miệng như thế. Diệp Lăng Phi nói những lời này cũng chỉ vì hắn lo lắng cho Tần Dao, sợ rằng trong lúc nghĩ quẩn, Tần Dao lại làm việc ngu ngốc, như vậy có hối hận cũng không kịp, bởi vậy lúc này không phải lúc để kiên nhẫn.

Ánh mắt hắn lóe sáng, ánh mắt sắc lạnh chiếu thẳng vào trong mắt người phụ nữ kia.

"Tôi cho cô biết, nếu như cô làm tôi chậm trễ trong việc tìm người, tôi sẽ khiến cô phải trả giá đắt."

Diệp Lăng Phi nói xong, không thèm để ý nữa, tiến thẳng lên bậc cầu thang.

Sau khi Diệp Lăng Phi khuất dạng trên cầu thang, người phụ nữ kia mới hoàn hồn. Trong lòng nàng run lẩy bẩy, không còn dám tiếp tục gây rối với Diệp Lăng Phi nữa. Nàng ngoài cứng trong mềm, dựa vào thân phận quản lý ký túc xá của mình mà đã hù dọa rất nhiều nam sinh muốn vào thăm bạn gái.

Nhưng bây giờ, nàng đã sợ hãi, làm sao dám quản tiếp.

Nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn người đàn ông này tiến vào trong ký túc xá được. Chuyện đến nước này nàng cũng không thể gánh vác nổi, vội vàng trở về phòng lấy điện thoại gọi cho bảo vệ trường học.

Diệp Lăng Phi đi tới lầu ba, dọc theo hành lang tìm tới phòng 305. Sau khi hắn gõ cửa xong không hề có bất cứ lời đáp lại nào. Diệp Lăng Phi nín thở nghe ngóng thì nghe thấy tiếng khóc rất nhỏ văng vẳng từ bên trong.

Bỗng nhiên, một nữ sinh ở phòng ký túc xá kế bên thấy Diệp Lăng Phi đang đứng trước cửa phòng thì cảnh giác hỏi: "Anh tìm ai?"

Diệp Lăng Phi nhìn lại thì thấy nữ sinh này phần trên mặc một chiếc áo khoác màu trắng, bên dưới mặc một chiếc váy màu đen uốn nếp, tóc xõa ngang vai, cao chừng khoảng 1m75. Hơn nữa lúc này nàng mặc giày cao gót cho nên so với Diệp Lăng Phi cũng không thấp hơn bao nhiêu lắm. Cô gái này rất xinh đẹp, nhưng so với Tần Dao thì dịu dàng hơn một chút.

"Tôi tìm Tần Dao." Diệp Lăng Phi nói.

Cô gái nhìn hành lang không có ai, lúc này mới dùng ngón tay chỉ vào phòng 305, sau đó trở lại phòng của mình.

"Thật là một cô gái kỳ quái." Diệp Lăng Phi thầm nghĩ trong lòng: "Giống như là đang sợ hãi điều gì vậy."

Hắn không nghĩ thêm nữa, đẩy cửa phòng ký túc xá ra. Sau khi cửa phòng được mở, Diệp Lăng Phi nhìn thấy một cô gái đầu tóc rối bời đang ngồi bên giường, quả nhiên là Tần Dao.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!