Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 77: CHƯƠNG 77: LỬA GIẬN BÙNG LÊN

Tần Dao lúc này đầu tóc rối bời, dựa ở góc giường, trên người phủ một tấm chăn màu hồng. Khuôn mặt trắng trẻo của nàng đầm đìa nước mắt, móng chân phải hơi nứt ra, ẩn hiện vài vết máu trên đó.

Thấy Tần Dao như vậy, trong lòng Diệp Lăng Phi quặn đau. Tần Dao chính là cô gái từng có tiếp xúc thân mật với hắn, trong lòng hắn đối với nàng có một tình yêu thương sâu sắc. Chứng kiến cảnh tượng thảm thương của nàng như vậy, hắn làm sao có thể không đau lòng.

Tay phải hắn nắm lấy tay nắm cửa phòng ký túc xá, mạnh bạo đóng sầm lại. Chỉ nghe "ầm" một tiếng, vang dội khắp lầu ba khu ký túc xá. Một số nữ sinh nghe thấy tiếng động liền thò đầu ra ngoài, sau khi nhìn thấy đó chính là phòng 305, họ liền rụt đầu trở vào.

Diệp Lăng Phi đi tới bên giường ngồi xuống trước mặt Tần Dao. Trông thấy hắn tới, Tần Dao bỏ tấm chăn xuống, cả người lao vào lòng hắn, nước mắt tuôn rơi, thấm ướt áo hắn.

Diệp Lăng Phi không hỏi nhiều, lúc này chính là lúc an ủi Tần Dao. Hắn ôm chặt lấy nàng, để cả người nàng tựa vào lồng ngực mình. Bàn tay phải khẽ vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn, mịn màng, ánh mắt tràn ngập yêu thương.

Tần Dao ôm chặt lấy Diệp Lăng Phi. Bộ ngực của nàng phập phồng. Lúc này nàng chỉ mặc một bộ đồ ngủ màu tuyết trắng, bên trong không hề mặc gì. Đôi chân trắng nõn, thon dài tựa hồ lộ ra hoàn toàn.

Thế nhưng giờ phút này, Diệp Lăng Phi lại không hề có chút dục vọng nào. Ngược lại, lòng hắn tràn đầy lửa giận. Hắn biết chắc rằng Tần Dao đã gặp phải một đả kích rất lớn. Từ lúc rời khỏi tổ chức “Lang Nha” chưa bao giờ hắn có cảm giác mãnh liệt muốn giết người đến vậy, sát ý trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng hắn.

Khẽ vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Dao, Diệp Lăng Phi nhẹ giọng hỏi:

– Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?

Tần Dao cứ thế lắc đầu, không chịu nói ra.

Diệp Lăng Phi khẽ thở dài, đưa tay cầm lấy bàn chân của Tần Dao, nhẹ nhàng đưa đôi chân nhỏ mềm mại ấy đến trước mặt:

– Cô bé, em bị thương mà cũng không biết cách tự mình xử lý, cứ để mặc như vậy.

Nói xong, Diệp Lăng Phi duỗi tay mở ngăn kéo, lục lọi nửa ngày cuối cùng cũng kiếm được một cái bấm móng tay.

– Đừng cử động, để anh cắt móng chân cho em.

Diệp Lăng Phi cầm bàn chân nhỏ của Tần Dao trong tay trái, tay phải cắt móng chân cho nàng, vô cùng cẩn thận.

– Em cũng thật là, thấy đau mà không chịu xử lý sớm một chút, thật là bất cẩn.

Diệp Lăng Phi xử lý xong, ôm Tần Dao ôn nhu hỏi:

– Bây giờ tâm trạng em thế nào rồi, hay là chúng ta đi dạo nhé?

Tần Dao lắc đầu, đôi mắt vô hồn nhìn Diệp Lăng Phi.

– Sao vậy, chẳng lẽ trên mặt anh có gì sao?

Diệp Lăng Phi kỳ lạ xoa mặt thì thấy không có gì bất thường. Hắn đang chuẩn bị lấy tấm gương để soi thử xem thì Tần Dao đã cất tiếng nói:

– Anh Diệp, em... em không còn mặt mũi để sống nữa, em muốn tự sát, tự sát là mọi chuyện sẽ kết thúc.

– Tự sát có ích gì chứ? Em chưa nghe nói là người ta tự sát sẽ biến thành vong hồn, vạn kiếp không được siêu sinh hay sao?

Diệp Lăng Phi khẽ bóp cái mũi nhỏ của Tần Dao, dịu dàng nói:

– Thế giới này lúc nào chẳng có khó khăn, em cần phải sống, mọi chuyện đều có thể vượt qua. Hơn nữa, bản thân mình chết đi, được giải thoát rồi, nhưng còn cha mẹ của em thì làm sao? Chẳng lẽ em muốn kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh hay sao?

Diệp Lăng Phi nói những lời này càng khiến cho Tần Dao nức nở hơn, vẫn không chịu mở lời. Nàng nép vào ngực Diệp Lăng Phi khóc. Diệp Lăng Phi cũng không có cách nào để an ủi cô bé ấy. Chỉ là nhìn dáng vẻ của Tần Dao, hắn vô cùng lo lắng, trong lòng thầm nghĩ:

– Tiếp tục như vậy cũng không phải là biện pháp tốt, có vẻ như trong lòng Tần Dao đã gặp phải nỗi uất ức rất lớn.

Hắn cau mày lại, vỗ nhẹ lưng nàng, thấp giọng nói:

– Tần Dao, em cứ nằm xuống trước đã, anh ra ngoài một lát.

Nói xong, hắn đỡ Tần Dao trở lại bên giường, đắp kín chăn bông cho nàng.

Vừa ra khỏi phòng ký túc xá, cơn giận của Diệp Lăng Phi bùng lên. Vừa rồi ở bên cạnh Tần Dao, hắn không tiện nổi giận nên đành kìm nén.

– Con mẹ nó, có ai là người sống thì cút ra đây cho ta!

Diệp Lăng Phi đứng ở đây gầm lên một tiếng giận dữ. Chợt nghe thấy "ầm ầm", tất cả phòng ký túc xá đang mở đều đóng sầm lại. Diệp Lăng Phi cố kìm nén cơn giận, thầm nghĩ: "Con mẹ nó, cái nơi quỷ quái gì thế này, ngay cả một bóng người cũng không dám ló mặt ra." Hắn không biết rằng tiếng gầm vừa rồi của hắn đã dọa nhiều người đến mức, ai nghe cũng sợ hãi, chứ đừng nói là dám bước ra.

Diệp Lăng Phi nhớ tới nữ sinh vừa rồi mới gặp ở phòng bên cạnh. Hắn kéo cửa phòng ra, quả nhiên cô gái ấy đang ở trong đó.

– Anh… anh muốn làm gì? Tôi… tôi cái gì cũng không biết.

Cô gái kia thấy Diệp Lăng Phi thì run rẩy nói.

Diệp Lăng Phi không nói nhiều, chẳng màng đến cái gọi là thương hoa tiếc ngọc. Trong những năm tháng chiến trường đẫm máu, Diệp Lăng Phi đối xử nam nữ bình đẳng. Phải biết rằng phụ nữ không hề yếu đuối, nếu như có thể, sức sát thương của phụ nữ thậm chí còn mạnh hơn đàn ông.

Diệp Lăng Phi luôn có quan niệm rằng, nếu dám uy hiếp hắn, bất kể là nam hay nữ, đều phải bị thanh trừ. Đôi mắt hắn lóe lên hung quang, nghiêm nghị hỏi:

– Tôi hỏi cô, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Nếu như cô dám nói một câu dối trá, tôi sẽ vặn gãy cổ cô ngay lập tức.

Cô gái kia nghe thấy lời nói này của Diệp Lăng Phi thì sắc mặt trắng bệch, toàn thân run rẩy không thốt nên lời. Đúng lúc này, Tần Dao đẩy cửa phòng, nàng vội vàng chạy tới đứng trước mặt cô gái, mặt đầm đìa nước mắt nói:

– Anh Diệp, đừng hỏi cô ấy, chuyện này không liên quan gì đến cô ấy cả. Cô ấy là người bạn duy nhất của em, cô ấy vẫn luôn giúp đỡ em.

Nghe thấy những lời nói này của Tần Dao, khuôn mặt Diệp Lăng Phi cuối cùng cũng dịu đi, hắn gật đầu đồng ý với nàng:

– Được rồi, nếu là bạn em thì anh sẽ không làm khó cô ấy, nhưng anh muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Tần Dao thấy vậy, nàng biết rằng nếu như mình không nói thì không biết Diệp Lăng Phi sẽ làm loạn đến mức nào. Nàng đã từng nhìn thấy những thủ đoạn đáng sợ của Diệp Lăng Phi nên ấp úng kể lại từng chuyện.

Diệp Lăng Phi nghe xong, không kìm được cơn giận lôi đình, hắn đập mạnh bàn tay phải xuống mặt bàn. Chợt nghe "rắc" một tiếng, một góc mặt bàn đã bị hắn đánh thủng, để lại một lỗ hổng lớn.

– Ba con nhỏ thối tha này thật to gan! Khinh người quá đáng! Được, đã muốn chơi, ta sẽ chơi tới cùng với các ngươi!

Diệp Lăng Phi cười lạnh nói:

– Tần Dao, em nhớ kỹ, trên đời này, chỉ biết khóc sẽ không giải quyết được vấn đề gì. Gặp chuyện thế này, chỉ có thể dùng đạo của người để trị lại người.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!