Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 762: CHƯƠNG 762: CHU HÂN MINH NỔI GIẬN

Diệp Lăng Phi ôm thẳng Bạch Tình Đình về phòng ngủ của hắn. Chu Hân Minh ngạc nhiên, cho rằng Diệp Lăng Phi không còn cách nào khác, định dùng cách hôm qua cô nói với hắn, muốn có con với Bạch Tình Đình sao?

Chu Hân Minh rất hiểu tính khí của Bạch Tình Đình, nếu Diệp Lăng Phi định cưỡng ép Bạch Tình Đình làm chuyện cô ấy không thích, Bạch Tình Đình nhất định sẽ không tha cho hắn. Chu Hân Minh không biết cô có nên ngăn cản hành động của Diệp Lăng Phi lại không, cô có chút mơ hồ.

Bạch Tình Đình cũng không ngờ rằng Diệp Lăng Phi lại ôm cô về phòng ngủ. Trong lòng cô có chút hoảng hốt, cô nghĩ Diệp Lăng Phi muốn quan hệ với mình. Trong lòng Bạch Tình Đình tuy rất muốn Diệp Lăng Phi, nhưng bây giờ cô vẫn chưa chuẩn bị tâm lý xong.

Khi Diệp Lăng Phi đặt Bạch Tình Đình lên giường, Bạch Tình Đình cuống cuồng nói:

- Anh làm gì thế, anh thật là, em...

Bạch Tình Đình còn chưa nói hết câu đã bị Diệp Lăng Phi hôn lên môi cô. Diệp Lăng Phi có chút thô bạo đè chặt lên người Bạch Tình Đình, một tay luồn thẳng vào trong áo ngủ của cô mà khám phá, rất nhiệt tình xoa nắn làn da mềm mại như da em bé của Bạch Tình Đình. Dưới nụ hôn nồng nàn của Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình bỗng chốc quên mất chuyện của Trương Lộ Tuyết, hai tay cô ôm chặt lấy lưng của hắn, hết mình đáp lại.

Diệp Lăng Phi lúc này không phải vì dục vọng khó chịu mà vội vã muốn nảy sinh quan hệ với Bạch Tình Đình, hắn chỉ vì nhất thời không biết nên giải thích chuyện của Trương Lộ Tuyết với cô thế nào nên đành dùng cách này để kéo dài thời gian. Diệp Lăng Phi tuy đang hôn người con gái cao quý tựa nữ thần này nhưng trong lòng hắn lại không hề có chút dục vọng nào, ngược lại càng thêm vội vàng, trong đầu không ngừng nghĩ làm thế nào để đối phó với câu hỏi của Bạch Tình Đình.

Bạch Tình Đình đâu biết được trong đầu Diệp Lăng Phi đang nghĩ gì, cô cứ ngỡ hắn vì mấy ngày nay không được gặp cô nên vừa nhìn thấy đã vội vã nồng nhiệt hôn cô như vậy. Trong lòng cô tràn đầy tình yêu đối với Diệp Lăng Phi, chỉ hận không thể lập tức dâng trọn bản thân cho hắn.

Bạch Tình Đình thể hiện hết sức nhiệt tình, gắng hết sức chống lại những ám ảnh trong lòng, nhưng tiếc rằng cô vẫn thất bại. Khi Diệp Lăng Phi dò dẫm tiến vào bên trong, Bạch Tình Đình lại từ chối hắn.

Thấy biểu hiện có vẻ thất vọng của Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình cảm thấy rất áy náy, cô rất giận chính mình. Vẫn là cách cũ, tuy làm thế này đã là sự nỗ lực lớn nhất của cô, nhưng trong lòng Bạch Tình Đình vẫn thật sự thấy rất có lỗi.

- Ông xã, xin lỗi, xin lỗi!

Bạch Tình Đình dựa vào lòng Diệp Lăng Phi, luôn miệng xin lỗi.

Diệp Lăng Phi cũng không để ý tới chuyện sáng sớm đã gặp phải chuyện này, biểu hiện thất vọng lúc nãy của hắn chỉ là giả bộ cho Bạch Tình Đình nhìn. Có thể nói, Bạch Tình Đình dùng cách đó giúp Diệp Lăng Phi giải quyết dục hỏa, cũng đủ để hắn thấy thỏa mãn rồi.

- Tình Đình, không sao!

Diệp Lăng Phi đưa tay đặt lên bầu ngực của Bạch Tình Đình, vừa khiêu khích cô vừa nói:

- Tình Đình vừa về, em còn đang mệt. Em nghỉ ngơi trước đi!

- Ông xã, em không mệt!

Bạch Tình Đình mắt như tơ, cô đưa miệng lên cắn vào ngực Diệp Lăng Phi một cái, rồi lại ngẩng mặt lên, hỏi:

- Ông xã, anh vẫn chưa nói cho em biết tại sao Trương Lộ Tuyết lại ở nhà chúng ta!

- Lại là câu hỏi này à!

Diệp Lăng Phi vốn muốn Bạch Tình Đình quên đi chuyện này, nhưng xem ra cô không thể quên được rồi. May mà hắn cũng đã có cách đối phó. Diệp Lăng Phi thơm lên má Bạch Tình Đình một cái, nói:

- Ừm, anh biết nói thế nào đây. Cũng tại vì tối qua Trương Lộ Tuyết bị một tên biến thái tấn công, suýt chút nữa mất mạng. Hân Minh biết chuyện này, cô ấy phụ trách vụ án đó. Hân Minh biết em và Trương Lộ Tuyết là bạn, lo Trương Lộ Tuyết lại bị tấn công tiếp nên mới nghĩ tới nhà chúng ta. Đương nhiên, chuyện này phải trách anh. Tình Đình, anh biết quan hệ giữa em và Trương Lộ Tuyết không được tốt lắm, vốn anh không muốn để cô ấy ở nhà chúng ta lánh nạn, nhưng tối qua anh gọi điện cho em mà em lại không nhấc máy. Thế nên anh không muốn để Trương Lộ Tuyết ở đây. Nhưng, nghĩ lại, bố em và bố của Trương Lộ Tuyết có qua lại với nhau, thế là anh để cô ấy ở đây. Anh nói với Trương Lộ Tuyết rồi, ở một tối thôi, hôm nay phải rời đi. Anh lo em nghĩ linh tinh nên tối qua anh ở cùng với Hân Minh.

Lời giải thích này của Diệp Lăng Phi quả thật có quá nhiều sơ hở, nhưng đây đã là lời giải thích tốt nhất mà hắn có thể nghĩ ra lúc này. Chứ không thể nói với Bạch Tình Đình rằng Trương Lộ Tuyết có thai con của hắn, và cả ngày hôm qua hắn đều ở bên cạnh cô ấy. Thế nên Diệp Lăng Phi mới đẩy chuyện này lên đầu Chu Hân Minh.

- Hôm nay em mới biết anh gọi điện tới. Tối qua em ngủ sớm, cũng chính vì hôm nay có thể về sớm đó!

Bạch Tình Đình thực sự có nhìn thấy cuộc gọi nhỡ của Diệp Lăng Phi vào nửa đêm hôm qua nên cô cũng không nghi ngờ gì cả. Ngược lại còn hờn dỗi nói:

- Ông xã, anh sao lại nghĩ thế chứ. Em chỉ là tranh giành cao thấp với Trương Lộ Tuyết thôi, nhưng đó chỉ là vì em không muốn chịu thua. Dù sao đi nữa, quan hệ giữa nhà họ Bạch và nhà họ Trương cũng đã mấy đời rồi. Quan hệ giữa em và Trương Lộ Tuyết cũng coi là tốt, ít nhất cũng là bạn bè tốt, đương nhiên bỏ qua những lúc em và cô ấy cãi nhau. Dù không phải là Trương Lộ Tuyết, đổi thành người khác gặp phải chuyện này, anh cũng phải giúp chứ. Chẳng lẽ em lại là một người phụ nữ không hiểu đạo lý sao?

Diệp Lăng Phi nghe xong những lời này của Bạch Tình Đình, sung sướng gào lên trong lòng: "Bà xã muôn năm!". Hắn không ngờ Bạch Tình Đình lại không có chút hoài nghi nào, ngược lại còn trách tội hắn. Diệp Lăng Phi đương nhiên không thể thể hiện ra ngoài là mình đang rất vui, hắn cố tỏ vẻ ngượng ngùng nói:

- Bà xã yêu, anh chỉ lo em sẽ giận thôi. Dù sao giữa anh và Trương Lộ Tuyết trước đây cũng có chút hiểu lầm. Thế nên, anh mới nghĩ đủ cách để tránh tiếp xúc với cô ấy.

Bạch Tình Đình trong lòng rất vui, điều này chứng tỏ trong lòng Diệp Lăng Phi, địa vị của cô rất quan trọng. Bạch Tình Đình lại mở đôi môi anh đào của mình ra cắn lên ngực Diệp Lăng Phi một cái, sau đó lại cười hì hì nói:

- Ông xã, anh nói thế trong lòng em rất vui, có điều, em không phải là người phụ nữ không biết điều. Trương Lộ Tuyết gặp phải chuyện thế này, chúng ta nên cố gắng giúp cô ấy. Người nhà cô ấy đều không ở thành phố Vọng Hải, lại gặp phải tên biến thái nữa, giờ trong lòng cô ấy nhất định rất sợ hãi, em thấy hay cứ để Trương Lộ Tuyết ở lại thêm hai ngày nữa, đợi tâm trạng cô ấy tốt rồi hẵng nói!

- Bà xã yêu, em nói sao?

Diệp Lăng Phi không dám tin vào những điều hắn nghe được, lại hỏi lại:

- Em để cô ta ở lại nhà mình?

- Sao thế, em cũng có thể nhân cơ hội này thúc đẩy mối quan hệ làm ăn giữa hai tập đoàn Tân Á và tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ, chẳng lẽ quan hệ giữa hai bọn em không ảnh hưởng tới lợi ích giữa hai tập đoàn sao?

Bạch Tình Đình nói tới đây, cô bỗng nghĩ tới một chuyện nữa, liền vội vàng nói:

- Có điều, anh không được phép có ý gì với Trương Lộ Tuyết, em để cô ấy ở đây anh muốn tiếp cận cô ấy thì không có cửa đâu. Ông xã, em nói cho anh biết, đừng nghĩ rằng em sẽ chấp nhận Trương Lộ Tuyết, dù hôm đó anh và cô ấy có... tóm lại, em không cho phép!

Bạch Tình Đình nói tới đây, bỗng lại đổi giọng. Diệp Lăng Phi nắm được điểm gì đó, hắn liền nhân cơ hội hỏi:

- Bà xã nói chuyện gì thế, anh và Trương Lộ Tuyết xảy ra chuyện gì rồi, sao em không nói rõ, sao anh không biết gì hết vậy!

- Nếu không biết thì anh cũng không cần biết nữa!

Bạch Tình Đình không biết làm thế nào để nói, cô lại cắn lên ngực Diệp Lăng Phi một cái, khiến quanh ngực hắn chi chít những vết răng. Bạch Tình Đình ngồi dậy, nói:

- Anh là tên xấu xa, chỉ biết mang lại phiền phức cho em thôi, em thật hối hận vì đã lấy anh. Nếu ông trời cho em một cơ hội nữa để lựa chọn, em tình nguyện chính tay mình siết chết anh cũng sẽ không yêu anh, giờ tất cả đều muộn rồi. Hừm, anh đúng là con sói háo sắc nhất trên đời này.

Bạch Tình Đình nói xong câu này, liền nhấc lấy chiếc quần nhỏ bị Diệp Lăng Phi cởi ra, xỏ vào chân. Diệp Lăng Phi cảm thấy hình như hôm đó Bạch Tình Đình đã nhìn thấy chuyện gì đó, có điều cô không muốn nói, có thể nói cô đã nhượng bộ rất lớn rồi. Diệp Lăng Phi không muốn bỏ qua cơ hội này, ngay khi Bạch Tình Đình xỏ chiếc quần nhỏ của mình vào chân, hắn lại ôm cô vào lòng, giật ngay chiếc quần nhỏ ra, nồng nhiệt hôn lấy cô.

- Tên háo sắc này, anh đừng đùa nữa, đừng đùa nữa!

Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi lại định tiếp tục, vội vàng đẩy hắn ra, mở miệng nói:

- Em vẫn còn chưa tắm mà, hôm nay em còn bao nhiêu chuyện nữa, giờ em phải đi tắm trước đã, sau đó đi tìm Trương Lộ Tuyết nói chuyện. Anh còn nghịch nữa, em... ông xã, không nghịch nữa mà, em xin anh đó...!

Bạch Tình Đình xin mãi, Diệp Lăng Phi mới chịu dừng lại, hài lòng chép chép miệng, tựa như đang thưởng thức lại mùi vị cơ thể của cô.

Bạch Tình Đình đỏ bừng mặt chạy ra khỏi phòng Diệp Lăng Phi. Chu Hân Minh vẫn đang đứng ngoài nãy giờ thấy cô đỏ mặt bước ra, cô định chạy tới hỏi, nhưng nghĩ lại chuyện này không thể tùy tiện hỏi được, Bạch Tình Đình rất hay xấu hổ, dù cô có hỏi, cô ấy chưa chắc đã nói.

- Tình Đình, có chuyện gì không?

Chu Hân Minh không biết nên nói thế nào, cô nhìn Bạch Tình Đình, liếm liếm môi nói:

- Tình Đình, tớ...!

Chu Hân Minh định nói Diệp Lăng Phi làm thế này là do ý kiến của cô, cô muốn giải thích với Bạch Tình Đình, nhưng cô ấy lại hiểu lầm rằng Chu Hân Minh định xin lỗi cô vì chuyện của Trương Lộ Tuyết. Bạch Tình Đình cười cười nói:

- Hân Minh, nếu tớ là cậu, tớ cũng làm như vậy. Ừm, tớ phải đi tắm đã, vừa xuống sân bay đã về thẳng nhà, cảm thấy cả người rất mệt, tớ phải tắm nước ấm chút đã. Nếu hôm nay công việc không bận thì đợi lát nữa chúng ta đi dạo nhé, tớ đột nhiên muốn đi dạo!

- Hôm nay tớ có vụ án cần giải quyết, là vụ án tối qua!

Chu Hân Minh nói.

- Là vụ án của Trương Lộ Tuyết sao?

Bạch Tình Đình hỏi.

- Ừ, tên tội phạm đó còn đang ở bệnh viện, tớ phải đi xem thế nào.

Chu Hân Minh nói.

- Tên biến thái đó phải xử lý thật nghiêm vào. Hân Minh, tớ thấy cậu nhất định phải cho tên đó ngồi tù mới được, muốn giết Trương Lộ Tuyết sao, tên đó đúng là ác quá mà!

Chu Hân Minh chỉ "ừm" một tiếng, nhưng trong lòng cô thấy rất lạ, cô thầm nghĩ chẳng lẽ cách của cô lại hữu dụng như vậy, ngay cả chuyện Trương Lộ Tuyết có thai Bạch Tình Đình cũng không truy cứu.

Đợi Bạch Tình Đình bước vào nhà tắm, Chu Hân Minh liền vội vàng bước vào phòng của Diệp Lăng Phi. Chỉ thấy hắn mặc chiếc quần đùi, đang thản nhiên ngồi hút thuốc, khuôn mặt đầy vẻ đắc ý. Chu Hân Minh chạy thẳng tới, đứng trước mặt Diệp Lăng Phi, hỏi:

- Không lẽ anh làm theo đúng cách của em sao?

- Cách gì?

Diệp Lăng Phi nhìn Chu Hân Minh hỏi mình như vậy, hắn ngạc nhiên nói:

- Em nói cách gì với anh?

- Sao không có, chính là em... em bảo anh để Tình Đình... Tình Đình mang thai đó!

Chu Hân Minh đỏ bừng mặt, mãi mới nói ra được câu.

Diệp Lăng Phi vừa nghe, liền cười nói:

- Hân Minh, em nghĩ nếu anh cưỡng ép chuyện đó, Tình Đình sẽ tha cho anh sao? Nãy anh nghĩ được một cách còn hay hơn cơ!

- Cách gì?

Chu Hân Minh hỏi.

- Anh nói cho Tình Đình biết là do em đưa Trương Lộ Tuyết qua đây, Tình Đình còn khen em có lòng tốt nữa đó!

Diệp Lăng Phi dương dương tự đắc nói:

- Hân Minh, lần này may mà có em ở đây, không thì anh thật sự không biết phải giải thích thế nào!

- Anh...!

Chu Hân Minh đột nhiên nhớ lại những lời lúc nãy của Bạch Tình Đình, cô giờ mới hiểu cô ấy đã hiểu lầm là cô để Trương Lộ Tuyết tới đây ở, thảo nào Bạch Tình Đình còn nói, nếu là cô ấy, cô ấy cũng làm như vậy. Chu Hân Minh tức đến nghiến răng, bỗng cô đưa tay phải nắm lấy cổ tay phải của Diệp Lăng Phi, dùng hết sức quật ngã hắn xuống đất. Trong lòng Chu Hân Minh rất tức giận, cô nắm chặt lấy tay phải của Diệp Lăng Phi không rời, cả người ngồi lên người hắn, miệng tức giận nói:

- Anh là tên khốn nạn, anh dám lấy tôi làm bia đỡ đạn hả, xem hôm nay tôi xử lý anh thế nào!

Chu Hân Minh ấn đầu Diệp Lăng Phi xuống đất, đưa tay tìm còng trên eo, nhưng tìm mãi không thấy. Chu Hân Minh mím môi lại, dùng sức ấn đầu Diệp Lăng Phi xuống. Mặt Diệp Lăng Phi bị ấn thẳng xuống sàn, hắn lại không dám dùng sức tấn công Chu Hân Minh, sợ không may làm cô bị thương, chỉ đành nói:

- Hân Minh, em đừng giận nữa, sau này anh không dám nữa đâu!

- Anh còn mong có lần sau sao!

Chu Hân Minh càng tức giận đùng đùng, lạnh lùng hừ một tiếng:

- Lần này em cho anh biết hậu quả sẽ thế nào.

Ngay lúc Chu Hân Minh đang đè đầu Diệp Lăng Phi xuống, cửa phòng bỗng mở ra. Bạch Tình Đình lại quay trở lại. Cô vừa bước vào thì nhìn thấy Chu Hân Minh đang ngồi trên người Diệp Lăng Phi, đầu hắn bị cô đè xuống đất. Bạch Tình Đình ngạc nhiên hỏi:

- Hân Minh, hai người đang làm gì thế?

- A, không... không có gì, tớ đang luyện tập bắt tội phạm cùng Diệp Lăng Phi ấy mà!

Chu Hân Minh vội vàng cười, hỏi:

- Tình Đình, cậu có chuyện gì sao?

- Không có chuyện gì, tớ chỉ định hỏi Diệp Lăng Phi hôm nay có thời gian không, nếu anh ấy rảnh thì cùng tớ đi dạo chút thôi.

- Bà xã yêu, anh... có thời gian, anh... giờ sẽ... sẽ đi chuẩn bị ngay!

Miệng Diệp Lăng Phi còn đang dán xuống sàn nhà, nói chuyện cũng khó khăn. Hắn rất mong lúc này Bạch Tình Đình sẽ giúp hắn nói vài câu, để Chu Hân Minh thả hắn ra, không ngờ Bạch Tình Đình lại cười nói:

- Không sao, không sao, em tắm đã, sau đó thu dọn chút nữa. Hân Minh, hai người cứ từ từ tập luyện nhé!

Nói xong, Bạch Tình Đình lại bước ra ngoài.

Diệp Lăng Phi lại gắng hết sức nói:

- Bà xã yêu ơi, giờ... giờ anh muốn cùng em ra ngoài mà!

- Hân Minh, em ra tay nặng thật đấy, nhìn miệng anh rách cả rồi đây này!

Diệp Lăng Phi bước tới phòng trên tầng ba của Trương Lộ Tuyết, tay còn không ngừng lau lau miệng, lẩm bẩm nói:

- Không biết trong miệng anh có bị sao không đây, sao cảm thấy cứ nóng ran rát à, không phải cũng bị rách rồi đó chứ!

Trương Lộ Tuyết ngồi trên chiếc ghế cạnh cửa sổ, ghé đầu, nhìn ra bên ngoài. Cô thấy Diệp Lăng Phi lẩm bẩm xong, quay người lại, nhìn hắn, nói:

- Có phải giờ anh đưa em về nhà không?

- Không, anh chỉ là muốn lên xem em thế nào thôi. Tình Đình muốn giữ em lại mấy ngày, cô ấy lo một mình em ở nhà sẽ sợ, muốn đợi tâm trạng em tốt lên rồi để em về!

- Đây là Bạch Tình Đình nói sao?

Trương Lộ Tuyết ngạc nhiên, như không tin những lời này lại do chính Bạch Tình Đình nói ra.

Diệp Lăng Phi ngồi xuống bên giường, gật gật đầu, nói:

- Trăm phần trăm luôn, thật sự đây là những gì Tình Đình nói!

Diệp Lăng Phi nói xong, lại dùng tay lau miệng, nói:

- Lộ Tuyết, em qua đây giúp anh xem miệng thế nào đi, bên trong có bị chảy máu không?

Trương Lộ Tuyết mặc chiếc áo ngủ bước qua xem, miệng Diệp Lăng Phi bên trong chảy cả máu ra, cô vội vàng nói:

- Làm sao lại thế này, chẳng lẽ do Bạch Tình Đình làm sao?

- Cô ấy sao có bản lĩnh đó, đây là Hân Minh đánh anh đó. Cũng chẳng còn cách nào cả, ai bảo Hân Minh là cảnh sát chứ, động cái là đánh người!

Diệp Lăng Phi than thở nói:

- Nãy anh lấy danh nghĩa Hân Minh nói dối, nói dối là Hân Minh biết em bị tên biến thái truy sát, để em qua đây ở, kết quả chọc giận cô ấy. Đây đúng là tự làm tự chịu mà!

- Chuẩn xác! Dám làm không dám chịu, sao anh không nói thật cho Bạch Tình Đình!

Trương Lộ Tuyết đè Diệp Lăng Phi ngồi xuống, tay cô lật lật môi hắn lên xem, nói:

- Em biết ngay anh không dám nói thật với Bạch Tình Đình mà, nếu không cô ấy sao tha cho anh được chứ, đáng đời.

Trương Lộ Tuyết tuy miệng nói vậy, nhưng cô lại đưa lưỡi ra liếm liếm lên vết thương trên môi Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi cảm thấy mùi hương khiến người khác phải say đắm toát ra từ miệng cô, hắn bỗng hôn lấy Trương Lộ Tuyết.

Trương Lộ Tuyết vội vàng rút lưỡi lại, cô ngồi xuống bên Diệp Lăng Phi, mở miệng lạnh giọng nói:

- Anh không sợ Bạch Tình Đình thấy sao? Thôi, em biết nên làm thế nào rồi!

- Ừ, Lộ Tuyết, anh cũng chỉ muốn nói với em một tiếng, em và Tình Đình không nhất thiết phải cãi nhau làm gì đâu. Nể mặt anh, bọn em làm hòa đi nhé!

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đưa tay nhéo lên cặp mông đàn hồi của Trương Lộ Tuyết một cái, lại nói:

- Bọn em vốn là bạn tốt mà, nói không chừng sau này còn trở thành chị em tốt của nhau. Tổng giám đốc của hai tập đoàn lớn mà trở thành chị em tốt của nhau thì tất cả sẽ tốt đẹp thôi!

- Được rồi, được rồi, em biết phải làm thế nào rồi, không cần anh chỉ giáo nữa đâu!

Trương Lộ Tuyết đẩy đẩy Diệp Lăng Phi nói:

- Đừng có lại gần em, để Bạch Tình Đình nhìn thấy, lúc đó xem anh làm thế nào mà giải thích với cô ấy!

Bạch Tình Đình tắm xong, mặc lên người chiếc váy mùa hè mát mẻ, lên lầu, cô nói vài câu với Trương Lộ Tuyết. Chuyện xảy ra với Trương Lộ Tuyết, Bạch Tình Đình có chút thông cảm với tình hình của cô hiện nay, cũng không nhắc tới chuyện phân thua với cô ấy nữa. Biết Trương Lộ Tuyết chỉ mặc mỗi bộ quần áo ngủ rồi chạy ra ngoài, cô chủ động để Trương Lộ Tuyết vào phòng mình, chọn lấy mấy bộ quần áo. Tuy thân hình Bạch Tình Đình không gợi cảm như Trương Lộ Tuyết, nhưng quần áo của cô rất nhiều, quả thực cũng có những bộ phù hợp với Trương Lộ Tuyết.

Đây chỉ là cách tạm thời thôi, Trương Lộ Tuyết mặc tạm quần áo của Bạch Tình Đình vào, rồi quay về nhà lấy quần áo của cô.

Bạch Tình Đình vừa về thành phố Vọng Hải, những chuyện xảy ra gần đây ở thành phố cô cũng không rõ lắm. Lúc Trương Lộ Tuyết vào nhà lấy quần áo, Diệp Lăng Phi liền kể những chuyện gần đây xảy ra ở thành phố Vọng Hải cho Bạch Tình Đình nghe. Chủ yếu là nhắc tới chuyện hợp tác của bách hóa An Thịnh và công ty bất động sản Hải Đức.

Bạch Tình Đình vừa nghe tới việc công ty bất động sản Hải Đức biến hạng mục xưởng dệt may thành trung tâm dịch vụ vận chuyển, hơn nữa còn đóng góp 5% cổ phần vào bách hóa An Thịnh, cô liền miệng nói chuyện không bình thường.

- Ông xã, Trịnh Thiên Sư con người này cũng từng làm giám đốc nhiều năm nay ở Hồng Kông, sao hắn lại làm loại buôn bán kiểu này chứ? Em thấy trong đây nhất định có chuyện, hơn nữa còn có chuyện lớn!

Bạch Tình Đình nói:

- Bản thân việc cô gái Tần Dao này trở thành Tổng giám đốc của công ty bách hóa An Thịnh cũng đã có rất nhiều vấn đề kỳ lạ rồi, giờ cô ấy lại làm như vậy, rõ ràng là đưa bách hóa An Thịnh dâng tặng người khác. Em nghĩ nhất định có kẻ đằng sau thao túng chuyện này.

- Bà xã, anh cũng nghĩ thế!

Diệp Lăng Phi nói:

- Giờ anh nghĩ việc công ty bất động sản Hải Đức mua hạng mục xưởng dệt chỉ để làm mờ mắt người ngoài thôi, công ty này nhất định còn có âm mưu khác.

- Có khả năng này. Không biết thế nào, nhưng chắc chắn công ty bất động sản Hải Đức đã làm tổn thất tới Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ rồi. Nếu không phải ông xã nhắc tới kế hoạch khai phá Long Sơn, em lo rằng không biết tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ có vượt qua được giai đoạn này không nữa. À, ông xã, em lại quên mất, nếu khai phá khu bất động sản Long Sơn thì tiền đầu tư lấy ở đâu ra?

- Chuyện này em không cần phải lo. Trước khi em chuẩn bị khai phá Long Sơn, anh sẽ chuẩn bị tất cả cho em. Tới lúc đó, sẽ có cơ quan đầu tư chuyên môn liên hệ với em, bà xã yêu, em không cần hỏi nhiều làm gì!

Diệp Lăng Phi nói.

- Ông xã, chẳng lẽ tới lúc này, anh vẫn định giấu em sao? Rốt cục sao phải khai phá Long Sơn? Theo em được biết, Long Sơn đã bị Dã Thú mua lại rồi mà, Dã Thú lại là bạn tốt của anh, em rất dễ có thể đoán rằng trong chuyện này còn có nguyên nhân khác xen vào!

- Bà xã yêu, không phải anh muốn giấu em, mà là chưa tới lúc.

Diệp Lăng Phi đưa tay vuốt vuốt lên mặt Bạch Tình Đình, hắn khẽ cười nói:

- Điều duy nhất anh có thể tiết lộ với em bây giờ là khu đó sẽ trở thành chốn thần tiên của chúng ta, đương nhiên, trong đó cũng bao gồm một số người nữa!

Bạch Tình Đình chớp chớp cặp mắt mỹ lệ của cô, rồi cô bỗng cười nói:

- Xem ra em hiểu rồi, nhất định có liên quan tới chuyện trước đây của anh. Được thôi, em đợi ngày anh nói cho em vậy

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!