Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 763: CHƯƠNG 763: TIẾN THOÁI LƯỠNG NAN

Trương Lộ Tuyết mặc một chiếc áo màu trắng tuyết, bên dưới là chân váy trắng tinh. Cô bước lên chiếc BMW của mình, đeo kính râm, tay khẽ hất mái tóc phủ xuống trước mắt rồi lái xe rời khỏi biệt thự.

Lộ Tuyết lái xe đến cạnh xe Diệp Lăng Phi, kéo cửa sổ xuống, hỏi:

- Chúng ta đi đâu đây?

- Cái này phải hỏi Tình Đình. Tình Đình, em muốn đi dạo ở đâu?

Diệp Lăng Phi nghiêng mặt, hỏi Bạch Tình Đình đang ngồi bên cạnh. Tình Đình suy nghĩ một lát rồi nói:

- Dạo phố đi bộ đi!

- Được thôi, đến phố đi bộ!

Diệp Lăng Phi đồng ý, khởi động xe, chạy lên trước chiếc xe của Trương Lộ Tuyết.

Phố đi bộ là một con đường nằm ở trung tâm thành phố, hai bên là những cửa hàng san sát, không thiếu các thương hiệu nổi tiếng thế giới như Adidas, Nike..., nhưng cũng có những quầy hàng bán đồ nội địa ít tên tuổi. Dòng người qua lại rất đông, dù không phải Chủ nhật, lượng người trên con phố này vẫn đông hơn nhiều so với các khu thương mại khác ở thành phố Vọng Hải.

Ở đầu phố đi bộ, Diệp Lăng Phi tìm được một chỗ đậu xe, dừng lại rồi bước xuống.

Bạch Tình Đình rất tự nhiên khoác lấy cánh tay Diệp Lăng Phi. Trương Lộ Tuyết xuống xe, cô vốn định đi sang bên kia của Diệp Lăng Phi, nhưng nghĩ lại rồi đi tới cạnh Bạch Tình Đình, chủ động khoác tay cô. Bạch Tình Đình hơi sững sờ, nhưng rồi lập tức mỉm cười thân thiện với Trương Lộ Tuyết, nói:

- Lộ Tuyết, cậu đừng đi lạc đấy nhé, ở đây đông người, lạc rồi là tìm không ra đâu!

Đây chỉ là một câu nói đùa, tuy chẳng có gì buồn cười nhưng ít nhất cũng cho thấy ý muốn hòa giải của Bạch Tình Đình. Trương Lộ Tuyết cười đáp:

- Yên tâm đi, tôi không lạc được đâu. Hôm nay tôi sẽ làm kỳ đà cản mũi hai người!

Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết đều là đại mỹ nhân, mỗi người một vẻ. Ở thành phố Vọng Hải, những cô gái xinh đẹp như họ thuộc hàng của hiếm. Cả hai vừa xuất hiện trên phố đi bộ đã lập tức thu hút vô số ánh mắt, thậm chí có người còn hét lên: “Mỹ nữ kìa!”.

- Áp lực quá!

Diệp Lăng Phi thở dài với Bạch Tình Đình.

- Mỗi lần đi ra ngoài cùng bà xã, anh đều thấy áp lực rất lớn!

- Anh đang mừng thầm thì có!

Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi than thở, nũng nịu nói:

- Người khác muốn còn không được, anh đúng là có phúc mà không biết hưởng!

Diệp Lăng Phi cười ha hả:

- Đúng thế đấy, em xem ánh mắt của mấy gã đàn ông kia đi, ai nấy đều như sói đói ba ngày, mắt sáng rực lên. Bà xã, em tin không, nếu em đến đây một mình, đảm bảo có cả đống người đến làm quen đấy!

- Anh chỉ biết nói người khác, sao không tự nói mình đi!

Bạch Tình Đình hờn dỗi.

- Chẳng phải chính anh mới là con sói háo sắc nhất hay sao?

Nghe vậy, Diệp Lăng Phi cười hắc hắc.

- Đàn ông không háo sắc, đơn thuần là có bệnh!

Nghe câu này của Diệp Lăng Phi, Trương Lộ Tuyết khẽ nhíu mày, lộ vẻ không vui. Bạch Tình Đình thấy thế liền nói nhỏ với cô:

- Lộ Tuyết, thấy chưa, đây chính là bản tính của Diệp Lăng Phi đấy!

- Ừm, tôi nhận ra từ lâu rồi!

Trương Lộ Tuyết đáp.

Không hiểu sao khi nghe Trương Lộ Tuyết và Bạch Tình Đình trò chuyện, Diệp Lăng Phi lại cảm thấy bất an. Có lẽ hắn lo Trương Lộ Tuyết sẽ vô tình tiết lộ những chuyện hắn đã giấu Bạch Tình Đình. Diệp Lăng Phi vội ngắt lời:

- Phía trước hình như có khuyến mãi, chúng ta qua đó xem đi, biết đâu mua được đồ hời!

- Ông xã không keo kiệt vậy chứ, anh muốn mua đồ giảm giá cho em à?

Bạch Tình Đình cố ý chu chiếc môi nhỏ mọng đỏ, tỏ vẻ bất mãn.

- Anh là chồng em, nếu em ăn mặc xoàng xĩnh thì mặt mũi anh cũng chẳng sáng sủa gì, đúng không?

Diệp Lăng Phi liếc nhìn Bạch Tình Đình một cái:

- Tiền không thành vấn đề, nhưng bà xã à, quần áo của em ở nhà còn ít sao? Anh thấy em mặc cả năm cũng không hết, giờ còn muốn mua nữa à?

- Sao thế, chưa nghe nói bản lĩnh lớn nhất của phụ nữ là tiêu tiền của đàn ông sao?

Nói rồi, Bạch Tình Đình quay sang Trương Lộ Tuyết:

- Lộ Tuyết, hôm nay hai chúng ta cứ thỏa sức mua sắm, bắt anh ấy trả tiền!

Trương Lộ Tuyết gật đầu, cười nói:

- Vậy thì tốt quá, tôi thích nhất là được dùng đồ miễn phí!

Chẳng biết Bạch Tình Đình tính toán thế nào, tóm lại là cô thực sự không có ý định tiết kiệm tiền cho Diệp Lăng Phi. Dạo một vòng qua bốn cửa hàng, cô và Trương Lộ Tuyết đã tiêu gần mười nghìn tệ, mua về một đống quần áo mà theo Diệp Lăng Phi, cả hai vốn chẳng có cơ hội để mặc.

Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết đều là những người có gu ăn mặc sang trọng, yêu cầu về trang phục của họ cũng khác người thường. Khi đi làm, gặp khách hàng, hay tham dự hội nghị, họ phải mặc những bộ đồ công sở trang trọng, cao quý, lịch sự. Khi tham gia yến tiệc, tiệc rượu, họ lại diện lễ phục. Còn lúc thư giãn, nghỉ ngơi thì chọn những bộ đồ thoải mái, mát mẻ, phù hợp cho việc vui chơi.

Dù phần lớn quần áo họ mua là trang phục dạo phố, nhưng số đồ tương tự mà hai người đang xách trên tay đã nhiều vô số kể. Diệp Lăng Phi có lý do để tin rằng, những bộ quần áo đắt tiền này cùng lắm cũng chỉ được mặc một lần, thậm chí có những bộ còn chưa có cơ hội mặc đã bị vứt xó.

Bạch Tình Đình tuy sinh ra trong gia đình danh giá nhưng không phải là người hoang phí. Diệp Lăng Phi cảm thấy hôm nay cô làm vậy chắc chắn có mục đích riêng. Khi ba người đi trên phố, Diệp Lăng Phi đi sau, nhìn hai cô gái vừa đi vừa trò chuyện phía trước, hắn chợt hiểu ra nguyên nhân.

Bạch Tình Đình muốn kéo gần quan hệ với Trương Lộ Tuyết. Còn tại sao cô lại có sự thay đổi này thì có lẽ phải hỏi chính cô. Dù sao đi nữa, Bạch Tình Đình cũng đang cố gắng hòa giải với Trương Lộ Tuyết, và Trương Lộ Tuyết cũng tỏ thái độ muốn làm hòa.

Kết quả này là điều Diệp Lăng Phi từng mong muốn, nhưng giờ lại là điều khiến hắn lo lắng. Hắn cho rằng tính cách của Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết quyết định họ rất dễ nảy sinh xung đột. Tính cách thì khó đổi, chỉ có thể nói là tạm thời không rõ vì sao cả hai lại muốn hòa giải. Có thể trong thời gian ngắn họ sẽ rất hòa hợp, nhưng không có gì đảm bảo sau này sẽ tiếp tục như vậy. Rất có thể vì một chuyện nào đó mà họ lại xung đột lần nữa.

Một khi Trương Lộ Tuyết bước vào cuộc sống hiện tại giữa hắn và Bạch Tình Đình, hoàn cảnh của hắn sau này sẽ trở nên khó khăn hơn nhiều, thậm chí rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan. Theo Diệp Lăng Phi, mối quan hệ không nóng không lạnh như hiện nay giữa hai người là tốt nhất, một khi thân thiết hơn thì lại không hay rồi.

Trong nhất thời, Diệp Lăng Phi cũng không biết phải làm sao, chỉ có thể tới đâu hay tới đó. Dù hôm nay là thứ Hai nhưng phố đi bộ vẫn không hề vắng vẻ. Trương Lộ Tuyết và Bạch Tình Đình đi phía trước, Diệp Lăng Phi tay xách bảy, tám túi đồ lẽo đẽo theo sau. Khi đến một ngã tư, đột nhiên có tiếng “loảng xoảng” vang lên, ngay sau đó là giọng một thiếu nữ chửi đổng:

- Mẹ kiếp, mày mù à?

Diệp Lăng Phi đi sau nên không thấy rõ chuyện gì xảy ra. Lúc hắn chen lên được thì thấy Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết đang bị năm, sáu cô gái trẻ vây lại. Trong đó, một thiếu nữ tóc dài, trông khá quyến rũ đang trừng mắt giận dữ nhìn Trương Lộ Tuyết, chửi rủa:

- Mắt mày mù à? Chị đây đang đi đường yên lành thì bị mày tông vào, làm vỡ quả cầu thủy tinh của tao rồi. Mày ít nhất cũng phải đền tiền, nếu không thì đừng hòng xong chuyện!

Cô gái đó mặc một chiếc váy ngắn cũn cỡn, gần như để lộ cả quần lót. Đứng cạnh cô ta là bốn thiếu nữ ăn mặc hở hang khác đang trừng mắt nhìn Trương Lộ Tuyết.

Trương Lộ Tuyết vốn chẳng coi mấy cô gái này ra gì, cô hừ lạnh:

- Em gái à, cô có nhầm không đấy? Rõ ràng là cô đụng vào tôi, sao lại vu oan cho tôi?

- Mày đụng vào tao! Này, bà thím, não úng nước à!

Nói xong, cô ta đẩy mạnh Trương Lộ Tuyết một cái. Trương Lộ Tuyết không phòng bị, lảo đảo lùi lại mấy bước, may mà được Bạch Tình Đình đỡ lấy. Bạch Tình Đình chắn trước mặt Trương Lộ Tuyết, sắc mặt không vui nói:

- Em gái, có gì từ từ nói!

- Lòi đâu ra thêm một bà thím nữa vậy? Lúc chị đây nói chuyện, mày có tư cách gì mà xen vào!

Cô gái kia vênh váo chửi:

- Nói cho mà biết, hôm nay mày phải đền cho tao ít nhất năm trăm tệ, nếu không thì đừng trách!

Diệp Lăng Phi thấy không thể đứng nhìn thêm được nữa. Hắn đưa đống đồ trong tay cho Bạch Tình Đình, cười nói với cô gái kia:

- Em gái, giá này của em hơi cao đấy. Chẳng phải chỉ là một quả cầu thủy tinh xấu xí thôi sao, tôi thấy cùng lắm cũng không quá năm mươi tệ, em đòi năm trăm, có vẻ muốn lừa tiền rồi!

Cô gái ngẩng đầu lên quan sát Diệp Lăng Phi. Dù hắn là đàn ông, cô ta cũng chẳng coi ra gì, quay sang nói với đám bạn:

- Thấy chưa, lại có thêm một ông chú thích lo chuyện bao đồng kìa!

Đám bạn của cô ta phá lên cười. Cô ta quay lại, rút một điếu thuốc trong bao, lập tức có người châm lửa cho cô ta ngay trước mặt mọi người. Cô gái rít một hơi rồi phả khói vào mặt Diệp Lăng Phi, bĩu môi nói:

- Này ông chú, ở đây không có chuyện của chú đâu, tốt nhất là biến sang một bên đi!

- Nếu tôi không biến thì sao?

Diệp Lăng Phi vẫn giữ nụ cười, nhưng đó là một nụ cười lạnh lẽo. Theo hắn thấy, mấy cô gái này chẳng phải dạng tốt đẹp gì, ăn mặc thì hở hang, lại còn phì phèo hút thuốc, rõ ràng không phải con nhà lành.

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cô gái kia lập tức biến sắc, chửi bới:

- Mày chán sống rồi à? Có gan thì đừng chạy, tao gọi bạn trai tao đến đây!

- Khiếp, không ngờ cô cũng có bạn trai. Nhìn bộ dạng này chắc bạn trai cô cũng là một kẻ háo sắc rồi!

Diệp Lăng Phi cười nhạt.

- Được thôi, tôi cho cô gọi bạn trai đến đấy, tôi ở đây chờ!

Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, một cô gái đột nhiên từ trong đám đông chen ra, đầu đầy mồ hôi nói:

- Tôn tỷ, khó khăn lắm em mới đuổi kịp chị, đông quá!

Khi cô gái đó thở hổn hển chạy đến bên cạnh thiếu nữ kia, cô ta vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi thì biến sắc, quay người định bỏ chạy. Diệp Lăng Phi đã thấy cô ta, hắn đưa tay túm lấy cổ áo sơ mi ngắn của cô gái, kéo lại:

- Nhóc con, không ngờ lại gặp nhau ở đây!

Cô gái bị Diệp Lăng Phi túm chặt, chạy không thoát, đành phải quay lại, cười toe toét với hắn:

- Chú Diệp, thật trùng hợp, không ngờ lại gặp chú ở đây. Chú Diệp, hôm nay chú đi dạo ạ? A, cháu không làm phiền chú nữa, cháu đi trước đây!

- Muốn chuồn à, đâu có dễ thế!

Diệp Lăng Phi kéo cô gái đến trước mặt mình, buông tay ra, nhìn cô gái mặc váy siêu ngắn cười nói:

- Kỷ Tuyết, mấy ngày không gặp, xem ra cháu đã hồi phục rồi nhỉ. Không lo học hành cho đàng hoàng mà chạy ra đây làm gì?

- A, cháu… cháu vẫn chưa khai giảng mà!

Kỷ Tuyết cười gượng, cô nhìn Bạch Tình Đình đứng bên cạnh Diệp Lăng Phi rồi nói:

- Chú Diệp, cháu không làm phiền chú nữa, cháu thật sự có việc!

- Kỷ Tuyết, mày quen người này à?

Thiếu nữ kia hỏi.

Kỷ Tuyết gật đầu lia lịa. Cô nhóc này quả thật khá thông minh, thấy tình hình không ổn nên ra sức nháy mắt với thiếu nữ kia. Nhưng cô ta nào có hiểu, mất kiên nhẫn nói:

- Có gì thì nói mau, nháy mắt cái con khỉ, không biết là tao không hiểu à?

Kỷ Tuyết nghe xong thầm than trong bụng, cô quay lại cười khổ với Diệp Lăng Phi:

- Chú Diệp, thật sự không liên quan đến cháu, cháu chỉ ra ngoài chơi thôi!

Diệp Lăng Phi đưa tay vỗ vai Kỷ Tuyết:

- Kỷ Tuyết, không có chuyện của cháu, cháu đứng qua một bên đi. Lát nữa chú tìm cháu có việc!

Kỷ Tuyết mặt mày khổ sở, không cam tâm đứng sang một bên. Diệp Lăng Phi nói với thiếu nữ kia:

- Chẳng phải cô muốn gọi bạn trai đến sao? Tôi thấy chúng ta nên tìm chỗ nào đó đi, ở đây đông người, lỡ bạn trai cô đến đây đánh tôi thì cũng không hay ho gì!

- Sao, sợ rồi à? Giờ cầu xin tha mạng vẫn còn kịp đấy!

Thiếu nữ kia cười khẩy, bốn cô gái đi cùng cũng phá lên cười lớn.

Bọn họ vừa cười, sắc mặt Kỷ Tuyết càng trở nên khó coi. Trong lòng cô đang tính xem nên giải thích với Diệp Lăng Phi thế nào về việc mình không có quan hệ gì với mấy người này. Kỷ Tuyết biết rõ, ai đối đầu với Diệp Lăng Phi đều không có kết cục tốt đẹp. Chỉ người hiểu rõ Diệp Lăng Phi mới biết, bề ngoài hắn có vẻ nho nhã nhưng ra tay lại rất tàn nhẫn. Cho dù có đánh chết, Kỷ Tuyết cũng không dám đắc tội với hắn.

- Cầu xin tha mạng? Tôi không biết cầu xin thế nào cả!

Diệp Lăng Phi quay sang nhìn Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết:

- Việc này để anh giải quyết, hai em cứ đi dạo tiếp đi, lát nữa anh gọi điện cho!

Trương Lộ Tuyết vừa định mở miệng thì bị Bạch Tình Đình nhéo một cái. Bạch Tình Đình hiểu cách làm của Diệp Lăng Phi, theo cô, việc này giao cho hắn xử lý chắc chắn sẽ rất thỏa đáng. Bị Bạch Tình Đình nhéo, Trương Lộ Tuyết đành gật đầu, cùng cô quay người đi. Thiếu nữ kia thấy Trương Lộ Tuyết và Bạch Tình Đình định đi thì không nhịn được chửi:

- Mẹ kiếp, chuyện chưa giải quyết xong đã muốn chuồn à? Kéo bọn họ lại cho tao

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!