Khi Tần Thiên nghe mẹ kể có cảnh sát đến tìm mình, hắn lập tức hoảng hồn. Mấy ngày nay, thằng ranh này vẫn luôn canh cánh trong lòng về những chuyện mình đã làm. Người ta nói hắn không biết sợ là nói dối, hắn mới gần hai mươi tuổi thôi mà. Tần Thiên thực chất vẫn chỉ là một thằng nhóc miệng còn hôi sữa, được người khác đẩy lên vị trí này mà thôi. Trong lòng hắn thực ra đang vô cùng sợ hãi, bây giờ lại nghe mẹ nói cảnh sát đã đến tìm mình.
Tần Thiên nghĩ ngay rằng cảnh sát muốn bắt hắn. Dù biết tin chị gái mình đã chết, nhưng hắn không hề mảy may quan tâm, mà lập tức nghĩ tới Dương Tử.
Tần Thiên vội vàng gọi cho Dương Tử. Dương Tử bắt máy ngay, không đợi Tần Thiên mở lời đã hỏi trước:
- Tiểu Thiên, cậu đang ở đâu vậy?
- Dương ca, em đang ở nhà!
Giọng Tần Thiên có vẻ rất khẩn trương.
- Em vừa về đến nhà, cảnh sát cũng mới đến tìm em. Dương ca, lần này anh nhất định phải giúp em, em sợ mấy tên kia sẽ khai ra em. Dương ca, em không muốn ngồi tù đâu, em mà ngồi tù thì đời em coi như xong!
Nghe Tần Thiên nói vậy, Dương Tử ở đầu dây bên kia lại bật cười:
- Tiểu Thiên, xem cái thằng nhóc cậu kìa, nhát gan thế! Chỉ là cảnh sát đến tìm thôi mà, có gì phải sợ? Tôi đã nói với cậu rồi, mọi chuyện tôi đều có thể giải quyết. Cậu yên tâm đi, tôi đã xử lý ổn thỏa rồi, mấy tên cảnh sát đó chỉ đến làm màu thôi. Bây giờ cậu cứ ngoan ngoãn ở trong nhà, đừng đi đâu lung tung. Chỉ cần cậu không ra khỏi cửa, tôi đảm bảo cậu sẽ không gặp chuyện gì hết. Chờ thêm hai ngày nữa, tình hình lắng xuống, cậu lại tiếp tục làm bang chủ của cậu. À đúng rồi, Tiểu Thiên, tôi rất coi trọng cậu đấy, tôi sẽ dẫn cậu đến Hồng Kông, để cậu mở mang tầm mắt, xem thế nào mới gọi là hoành tráng.
Có những lời này của Dương Tử, Tần Thiên cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn, sự sợ hãi và hoảng loạn ban nãy cũng tan biến. Tần Thiên vội vàng cảm ơn:
- Dương ca, cảm ơn anh, em nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của anh!
Tần Thiên cúp máy, vẻ mặt vô cùng sảng khoái. Hắn cảm giác có Dương Tử chống lưng, quả thực không cần sợ bất cứ chuyện gì trên đời nữa. Tần Thiên đi tới ghế sofa, ngồi phịch xuống. Mẹ hắn thấy con trai vừa nãy còn hoảng sợ mà bây giờ lại thản nhiên như vậy liền hỏi:
- Tiểu Thiên, rốt cuộc là thế nào? Vừa rồi hai viên cảnh sát đến tìm con có chuyện gì không?
Tần Thiên lôi một điếu thuốc ra, châm lửa ngay trước mặt bố mẹ.
- Mẹ, mẹ cứ yên tâm, không có chuyện gì đâu. Hai gã cảnh sát đó đến đây chỉ để làm bộ làm tịch thôi, mẹ đừng lo!
Mẹ Tần Thiên nghe vậy mới thấy yên lòng. Bà ta cười lớn nói:
- Mẹ đã bảo là không có chuyện gì rồi mà. Đúng rồi, Tiểu Thiên, con biết chuyện của chị gái con chưa?
- Chị con xảy ra chuyện ư?
Tần Thiên sửng sốt, lắc đầu:
- Sao con biết được. Hai ngày nay con bận tối mắt tối mũi, làm gì có thời gian mà quan tâm đến chị ấy. Hơn nữa chị ấy bản lĩnh như vậy, sao có thể gặp chuyện không may được?
- Chị gái con bị người ta giết rồi!
Nghe mẹ nói xong, Tần Thiên chỉ hơi giật mình chứ không có biểu hiện gì là quá đau lòng. Hắn gạt điếu thuốc ra khỏi môi, hỏi:
- Mẹ, sao chị ấy lại bị người ta giết?
- Mẹ cũng không biết, nói chung là chuyện của ngày hôm qua!
Mẹ Tần Thiên không có chút bi thương nào, chỉ nói:
- Bây giờ mẹ chỉ lo chị con vừa chết thì tiền của nó phải làm sao?
- Bây giờ mà bà còn nghĩ đến tiền được à? Thi thể của Tiểu Dao còn đang ở bệnh viện, phải làm sao để nhìn mặt nó lần cuối đây!
Lúc này, bố Tần Thiên vốn ngồi im từ nãy đến giờ rốt cục cũng lên tiếng. Hiển nhiên ông rất không hài lòng với thái độ của vợ mình, giọng điệu không khỏi có chút tức giận:
- Sao trên đời lại có người mẹ như bà chứ? Con gái ruột của mình qua đời, bà đã không quan tâm thì thôi, lại còn muốn lấy tiền của nó. Nếu chuyện này truyền về quê, bà còn mặt mũi nào mà quay lại đó nữa?
- Tôi trở lại đó làm gì? Chúng ta ở đây ăn ngon mặc đẹp, sao phải quay về!
Mẹ Tần Thiên hừ lạnh:
- Cái con bé Tần Dao đó có bao giờ coi tôi là mẹ nó đâu, toàn giúp người ngoài ức hiếp gia đình mình. Ông quên chuyện ở nhà hàng lần trước rồi sao? Tiểu Thiên, con đi hỏi cái người con gọi là Dương ca ấy, xem anh ta có giúp chúng ta được không. Chúng ta không rành mấy chuyện này, đừng để bị người khác lừa. Trong tay chị con có rất nhiều tiền, không thể để mất trắng được. Tiểu Thiên, con nói có đúng không?
Tần Thiên gật đầu, phụ họa:
- Mẹ, con biết rồi, lát nữa con sẽ đi tìm Dương ca!
Nói đến đây, hắn bỗng nhớ ra lời Dương Tử vừa dặn, vội vàng sửa lại:
- Mẹ, dạo này con không tiện ra ngoài, cứ ở trong nhà thì tốt hơn. Thôi để con gọi điện cho Dương ca, nhờ anh ấy coi sóc chuyện này giúp chúng ta.
- Ừ, vậy cũng được!
Mẹ Tần Thiên tán thành.
Tần Thiên ngồi vắt chân trên sofa, lấy điện thoại ra, vừa định gọi cho Dương Tử thì nghe thấy tiếng chuông cửa. Hắn không khỏi căng thẳng, mẹ hắn thấy vậy liền nói:
- Tiểu Thiên, con trốn vào phòng trước đi. Nếu là cảnh sát, mẹ sẽ bảo con chưa về!
Tần Thiên vội vàng đứng dậy, chạy vào phòng ngủ nấp. Mẹ Tần Thiên đi ra mở cửa, thấy bên ngoài là hai người đàn ông đeo kính râm. Bà ta nhận ra một trong hai người, chính là kẻ lần trước đã đến tìm Tần Dao.
- Tiểu Thiên đâu?
Người đàn ông kia hỏi.
- Tôi đến tìm Tiểu Thiên!
- Anh là ai?
Mẹ Tần Thiên hỏi.
Người đàn ông không trả lời, sải bước vào nhà, người còn lại cũng đi theo rồi đóng sầm cửa lại.
- Tôi tên là Tiểu Thất, lần trước chúng ta đã gặp nhau. Tôi thừa lệnh Dương ca đến đây tìm Tiểu Thiên!
Mẹ Tần Thiên còn chưa kịp nói gì, Tần Thiên ở trong phòng nghe thấy Tiểu Thất đích thân đến thì vội vàng chạy ra.
- Là Dương ca tìm em sao?
Tần Thiên hỏi.
- Ừ!
- Dương ca rất hài lòng về cậu, lần này phái tôi đến để khen thưởng cậu đấy!
Tần Thiên vừa nghe vậy, lập tức mừng rỡ, luôn miệng nói:
- Cảm ơn Dương ca, cảm ơn Dương ca!
Ngay khi Tần Thiên còn đang nói, Tiểu Thất và người đàn ông còn lại gần như đồng thời, vô thanh vô tức rút súng lục ra. Gương mặt Tiểu Thất không một nét biểu cảm, hắn chĩa súng về phía Tần Thiên bắn một phát. Viên đạn găm thẳng vào tim, Tần Thiên lập tức ngã xuống đất. Sau đó, Tiểu Thất bắn thêm một viên vào trán hắn. Tên còn lại cũng dùng súng bắn bố mẹ Tần Thiên mỗi người một phát, rồi bắt chước Tiểu Thất, bắn thêm một phát kết liễu.
Hai người cất súng, khom người kéo thi thể của cả nhà Tần Thiên vào bếp, sau đó mở van bình gas. Cửa sổ bốn phía đều đã bị đóng chặt, khí gas nhanh chóng tràn ngập khắp phòng. Sau khi khóa kỹ cửa nhà, Tiểu Thất và người đàn ông kia nhanh chóng xuống lầu. Vừa lên xe, Tiểu Thất lập tức gọi cho Dương Tử:
- Dương ca, mọi chuyện xong xuôi rồi!
- Ừ, tốt lắm. Tôi không muốn giữ lại mấy kẻ vướng chân vướng tay, xử lý cho sạch sẽ, không được để lại phiền phức, rõ chưa?
Dương Tử nói.
- Dương ca, em biết rồi!
Tiểu Thất đáp.
Khoảng mười phút sau khi họ lái xe rời khỏi khu nhà, Tiểu Thất lấy điện thoại ra gọi một cuộc. Ngay sau đó, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía xa. Tiểu Thất chẳng thèm để ý, cất điện thoại đi, châm một điếu thuốc.
Lúc Diệp Lăng Phi nhận được điện thoại của Chu Hân Mính thì hắn đang ngồi ở quán rượu của Lý Khả Hân, cùng cô tán gẫu chuyện trên trời dưới đất. Trong điện thoại, Chu Hân Mính báo cho Diệp Lăng Phi biết cả nhà Tần Dao đều đã chết, nhà của họ cũng bị một vụ nổ phá hủy. Trên thi thể ba người đều phát hiện vết đạn, phán đoán sơ bộ là họ bị bắn chết trước, sau đó hung thủ mới phá hủy căn nhà.
- Chuyện này nằm trong dự tính của anh rồi!
Không hiểu sao dù đoán được kết cục này, Diệp Lăng Phi lại không thể vui nổi. Chuyện này càng khiến hắn cảm thấy dự cảm của mình là chính xác, rằng Chu Hân Mính cũng đang gặp nguy hiểm. Nhưng Chu Hân Mính lại không biết suy nghĩ trong lòng Diệp Lăng Phi, cô chỉ đang nghĩ xem nên làm gì tiếp theo.
- Diệp Lăng Phi, anh còn nhớ chuyện anh định nói với em trong bệnh viện không? Lúc đó anh vẫn chưa nói xong, rốt cuộc là chuyện gì vậy?
Chu Hân Mính hỏi.
- Hân Mính à, tối nay về nhà anh sẽ nói nốt với em!
Diệp Lăng Phi nói.
- Anh còn một chuyện nữa muốn bàn với em. Tối nay em không được làm thêm giờ đâu đấy, nhất định phải về nhà, biết chưa?
Chu Hân Mính nghe vậy cũng đồng ý:
- Vâng ạ, em biết rồi!
Nói chuyện xong, Diệp Lăng Phi khẽ thở dài, cầm ly rượu trước mặt uống một hơi cạn sạch. Lý Khả Hân ngồi bên cạnh, thấy hắn nghe điện thoại xong lại trở nên buồn bã. Cô cầm chai rượu vang, rót vào ly của Diệp Lăng Phi, dịu dàng hỏi:
- Anh sao thế, có chuyện gì à?
- Ừ, có chút chuyện, nhưng không nói ra thì tốt hơn!
Diệp Lăng Phi đáp xong lại thở dài. Lý Khả Hân nhận ra hắn đang phiền não, vội chuyển chủ đề:
- À, không phải anh đang kể chuyện của Tần Dao sao? Anh còn chưa nói hết, bây giờ cô ấy sao rồi?
- Cô bé đã qua cơn nguy kịch rồi, ít ra không còn nguy hiểm đến tính mạng. Chờ thêm mấy tuần nữa, khi nào sức khỏe khá hơn, anh sẽ thu xếp để Tần Dao sang Anh!
Diệp Lăng Phi nói đến đây, bổ sung thêm:
- Cả nhà Tần Dao chết hết rồi, bị người ta giết!
- A!
Lý Khả Hân há hốc miệng, không thể tin nổi:
- Kẻ nào mà độc ác như vậy, sao lại muốn giết cả nhà Tần Dao chứ!
Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng lắc đầu:
- Chuyện này phức tạp lắm. Thôi, chúng ta uống rượu đi!
Diệp Lăng Phi vừa định cầm ly rượu lên, Lý Khả Hân đã ngăn lại:
- Đừng uống nữa. Em thấy tâm trạng anh không tốt, nên uống ít thôi. Nào, lại đây, chúng ta ra khiêu vũ đi!
Bây giờ đang là ban ngày, quán rượu chưa kinh doanh, bên trong chỉ có hai người. Lý Khả Hân bật nhạc, kéo Diệp Lăng Phi ra sân khấu nhỏ giữa quán. Nơi này vốn để biểu diễn, nhưng lúc này lại biến thành sàn nhảy riêng của hai người. Kỹ thuật khiêu vũ của Diệp Lăng Phi khá tốt, Lý Khả Hân còn kém xa. Trước đây cô gần như không biết khiêu vũ, gần đây mới bắt đầu học bằng cách mua đĩa CD về tự tập ở nhà. Cái trình độ tự học này mà nhảy với một người gần đạt cấp chuyên nghiệp như Diệp Lăng Phi, quả thực giống như vịt con nhảy với thiên nga. Lý Khả Hân liên tục giẫm phải chân hắn.
Diệp Lăng Phi phải từ từ chỉ bảo, Lý Khả Hân cũng học rất tập trung. Bất tri bất giác đã qua hơn một giờ, mãi cho đến khi điện thoại của Lý Khả Hân đặt trên quầy rượu đổ chuông, hai người mới dừng lại.
Lý Khả Hân buông tay đang ôm Diệp Lăng Phi ra, lau trán đầy mồ hôi, khẽ nói:
- Xem ra sau này em còn phải học cùng anh nhiều hơn rồi.
- Không thành vấn đề!
Diệp Lăng Phi quay lại chỗ ngồi, một hơi uống cạn ly rượu vang còn để đó. Lý Khả Hân thì đi về phía quầy rượu, cầm điện thoại lên. Vừa nhìn tên người gọi tới, cô quay về phía Diệp Lăng Phi cười nói:
- Là điện thoại của một người mà anh rất thích đấy!
- Người anh thích à?
Diệp Lăng Phi khẽ lắc đầu:
- Lời này của em nghệ thuật thật đấy, nghe như anh thích rất nhiều người thì phải?
- Anh nói nghe hay nhỉ, xem ra phải có người thông nát cúc của anh thì anh mới thỏa mãn phải không!
Nghe Lý Khả Hân nói câu này, Diệp Lăng Phi suýt nữa thì phun ngụm rượu vừa uống ra. Hắn không ngờ Lý Khả Hân cũng có thể nói ra lời thô tục như vậy. Trong trí nhớ của hắn, chỉ có cô nàng mạnh mẽ như Vu Tiêu Tiếu mới dám nói thế, sao bây giờ cả Lý Khả Hân cũng vậy. Trong đầu Diệp Lăng Phi bỗng lóe lên một ý nghĩ, hắn vội hỏi:
- Không phải em định nói cuộc điện thoại này là của con nhóc Vu Tiêu Tiếu kia gọi tới đấy chứ!
- Anh nghĩ sao?
Lý Khả Hân không trả lời thẳng mà hỏi ngược lại. Diệp Lăng Phi cảm thấy hơi đau đầu. Hắn mới nhớ ra dạo này các trường đại học ở thành phố Vọng Hải đã bắt đầu khai giảng, có lẽ Vu Tiêu Tiếu đã quay về đi học. Nghĩ đến Vu Tiêu Tiếu, hắn không khỏi nhớ lại chuyện xảy ra đêm đó. Đêm đó, Diệp Lăng Phi đã quan hệ với Vu Tiêu Tiếu, điều này đã được chứng thực, trên giường hắn vẫn còn vết máu trinh. Hắn vốn cho rằng vết máu là của Tiêu Vũ Văn, nhưng sau đó khi ân ái với cô, hắn mới phát hiện Tiêu Vũ Văn vẫn còn là xử nữ, chứng tỏ đêm đó hắn chưa quan hệ với cô.
Diệp Lăng Phi đương nhiên cũng từng nghi ngờ đó là Trịnh Khả Nhạc, nhưng thái độ mập mờ của cô khiến hắn không thể xác định được. Ngoài Trịnh Khả Nhạc ra, chỉ còn Trương Tuyết Hàn và Vu Tiêu Tiếu. Thân thể của Trương Tuyết Hàn chắc không chịu nổi loại kích thích đó, nên Diệp Lăng Phi cũng loại trừ cô. Giờ chỉ còn lại Vu Tiêu Tiếu và Trịnh Khả Nhạc.
Từ phản ứng khác thường của Vu Tiêu Tiếu, Diệp Lăng Phi cảm giác cô cũng có khả năng. Bây giờ hắn không đoán ra được thái độ của Vu Tiêu Tiếu, nếu thực sự mình đã quan hệ với cô bé thì sau này phải đối mặt với cô thế nào đây?
Trong nháy mắt, Diệp Lăng Phi đã suy nghĩ lan man. Lý Khả Hân nào biết hắn có lắm ý nghĩ như vậy, cô chỉ cười rồi nhận điện thoại.
- Tiêu Tiếu, sao lại gọi cho chị thế?
Lý Khả Hân hỏi.
Lý Khả Hân quen Vu Tiêu Tiếu và Trương Tuyết Hàn cũng nhờ quán cà phê trước kia. Khi đó, hai cô nàng thường tới đây uống cà phê. Vì dung mạo tuyệt thế của họ, chỉ cần hai cô tới là quán của Lý Khả Hân đảm bảo đông khách, phần lớn là đến để ngắm mỹ nữ. Giao tình giữa Lý Khả Hân với Trương Tuyết Hàn có phần sâu hơn một chút, vì Trương Tuyết Hàn từng đến đây hát. Lúc này nhận được điện thoại của Vu Tiêu Tiếu, cô cảm thấy hơi lạ, sao con bé lại gọi cho mình nhỉ.
- Bà chủ Lý à, quán cà phê của chị sao rồi? Mới hơn một tháng không gặp, chị đã biến nó đi đâu mất rồi!
Cá tính của Vu Tiêu Tiếu chính là như vậy, thẳng thắn oang oang:
- Bà chủ Lý, chị đừng nói là vì em không đến nên quán của chị không có tên sắc lang nào mò đến nữa nhé! Nếu thật sự là vậy thì đây là lỗi của em rồi!
- Tiêu Tiếu, sao em biết quán cà phê của chị không còn nữa? Không phải em đang đứng ngay ngoài cửa sao!
Lý Khả Hân vừa cười vừa nói.
- Đừng nói với chị là em đang đứng ngoài cửa quán rượu đấy nhé.
- Đương nhiên rồi, không đứng ngoài cửa thì làm sao em biết quán cà phê của bà chủ Lý đã bốc hơi rồi!
Vu Tiêu Tiếu nói.
- Vốn em còn định sau khi về Vọng Hải sẽ đến làm thêm ở quán chị, kéo khách đến để chị chia cho em ít hoa hồng. Lúc ở nhà em đã nghĩ kỹ rồi, em kéo được một tên gia súc đến, chị cho em một tệ. Bằng mị lực của bản tiểu thư, một ngày dụ được một trăm tên gia súc tới cũng không thành vấn đề, thế là một ngày em có thể kiếm hơn trăm tệ rồi. Ai ngờ em vừa về, nơi này đã biến thành quán rượu luôn!
- Ha ha. Tiêu Tiếu, quán rượu không tốt sao? Nếu em có thể câu khách đến đây, chị sẽ chia phần trăm cho em!
Lý Khả Hân nói xong liền đi ra cửa, cười nói:
- Tiêu Tiếu, em vào đi, chị ở ngay trong quán đây này!
- Em cũng muốn vào lắm, nhưng không vào được. Chị khóa cửa mất rồi, làm sao em vào!
Vu Tiêu Tiếu phàn nàn.
Lý Khả Hân phì cười cúp điện thoại, đi ra mở cửa. Diệp Lăng Phi vừa nghe Lý Khả Hân nhắc tên Vu Tiêu Tiếu, hắn đoán được có lẽ cô bé đã tới. Trong lúc nhất thời, hắn không biết phải nói gì, nên giữ thái độ như trước đây, hay nên dịu dàng với cô bé hơn một chút?
Trong khi Diệp Lăng Phi đang suy nghĩ phải đối mặt với Vu Tiêu Tiếu thế nào thì nghe tiếng bước chân vang lên. Hắn quay đầu lại, thấy Lý Khả Hân dẫn Vu Tiêu Tiếu và Trương Tuyết Hàn đi về phía mình.
Hiển nhiên, Vu Tiêu Tiếu và Trương Tuyết Hàn cũng không ngờ Diệp Lăng Phi lại ở đây. Trương Tuyết Hàn mặc một bộ váy trắng tinh, cổ áo trễ để lộ một phần da thịt trắng muốt khiến người khác phải mơ mộng. Về phần Vu Tiêu Tiếu, cô mặc một chiếc áo phông cộc tay in hình hoạt hình và một chiếc quần jean ngắn, để lộ cặp chân thon dài, trắng như tuyết cực kỳ hấp dẫn.
Vu Tiêu Tiếu và Trương Tuyết Hàn vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi, gần như đồng thời ngây người, hơn nữa cả hai đều có cùng một biểu hiện: mặt đỏ bừng lên. Vu Tiêu Tiếu len lén liếc nhìn Trương Tuyết Hàn, còn Trương Tuyết Hàn cũng đưa mắt nhìn Vu Tiêu Tiếu, bất giác nắm chặt tay người kia, thần sắc cực kỳ mất tự nhiên.