Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 769: CHƯƠNG 769: THẦN SẮC MẤT TỰ NHIÊN

Trương Tuyết Hàn và Vu Tiêu Tiếu đã không gặp Diệp Lăng Phi ít nhất một tháng. Lúc này gặp lại, cả hai đều có một phản ứng kỳ lạ, đó là gương mặt đỏ bừng lên, tay thì nắm chặt lấy nhau. Diệp Lăng Phi vốn nghĩ chỉ có Vu Tiêu Tiếu nhìn thấy mình mới tỏ ra mất tự nhiên, nhưng không ngờ Trương Tuyết Hàn cũng bối rối y hệt, điều này khiến hắn cảm thấy vô cùng khó hiểu, không đoán được nguyên nhân sâu xa là gì.

- Tuyết Hàn, Tiêu Tiếu, hai em sao vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi đã ngẩn ra thế, mau ngồi xuống đi, để chị đi chuẩn bị hai ly rượu cho các em!

Lý Khả Hân nào biết được mối quan hệ phức tạp giữa Vu Tiêu Tiếu, Trương Tuyết Hàn và Diệp Lăng Phi. Cô để hai cô gái ngồi ở hai bên trái phải của Diệp Lăng Phi, còn mình thì đi đến quầy rượu, tự tay chuẩn bị hai ly, bưng tới.

- Các em nếm thử đi, đây là do chính tay chị pha chế đó!

Lý Khả Hân mỉm cười mời.

Trên gương mặt xinh đẹp tuyệt trần của Trương Tuyết Hàn thoáng hiện một nụ cười dịu dàng, cô nói với giọng điệu rất dễ thương:

- Em không uống được rượu!

Lý Khả Hân vừa nghe vậy, vội vã xin lỗi:

- Ôi, xem chị đãng trí chưa kìa, chị quên mất là em không uống được rượu, để chị đi lấy nước trái cây cho em nhé!

Lý Khả Hân đứng dậy định đi lấy nước trái cây cho Trương Tuyết Hàn, lại bị cô ngăn lại:

- Cảm ơn chị, em không uống gì cả đâu!

Không biết vì sao Vu Tiêu Tiếu cũng không uống rượu, ánh mắt cô không dám nhìn Diệp Lăng Phi, quay sang nói với Lý Khả Hân:

- Bà chủ Lý, em... em hôm nay cùng... cùng Tuyết Hàn đến đây chơi một chút, vâng ạ, em... em còn có chuyện, à, em phải đi... đi trước đây!

Hành động kỳ lạ của Vu Tiêu Tiếu làm Lý Khả Hân cảm thấy rất khó hiểu. Cô nghi hoặc nhìn Vu Tiêu Tiếu, nói:

- Tiêu Tiếu, em làm sao vậy, sao hôm nay chị thấy em cứ là lạ thế nào ấy!

- Không... không có gì đâu!

Vu Tiêu Tiếu nói xong vội vã đứng dậy, Trương Tuyết Hàn cũng chậm rãi đứng lên. Diệp Lăng Phi vốn im lặng nãy giờ lúc này mới lên tiếng:

- Tiêu Tiếu, cô nhóc này, em làm sao vậy? Thấy sư phụ của mình mà cũng không chào hỏi, vừa tới đã muốn đi, coi chừng anh giận đấy, ngồi xuống đi!

Nghe những lời này của Diệp Lăng Phi, thái độ của Vu Tiêu Tiếu hôm nay đúng là khác thường, cô lại ngoan ngoãn ngồi xuống ghế, Trương Tuyết Hàn thấy vậy cũng ngồi theo. Tuy vậy, Vu Tiêu Tiếu có vẻ vẫn rất mất tự nhiên, cô cố nặn ra một nụ cười, nói:

- Sư phụ, em thực sự có chuyện mà, hay là em để Tuyết Hàn ở lại đây, em về trường học trước nhé!

- Về trường học?

Diệp Lăng Phi nói.

- Bây giờ là mấy giờ rồi, muộn thế này em còn về trường làm gì?

Diệp Lăng Phi thầm đoán Vu Tiêu Tiếu rất có thể là cô gái đêm đó, nếu không cô đã chẳng có thái độ khác thường như vậy. Trong lòng hạ quyết tâm, hắn bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình, nói một cách sảng khoái:

- Khó khăn lắm chúng ta mới có dịp tụ tập đông đủ thế này, nào, lại đây, chúng ta cùng nhau uống rượu tán gẫu. Tiêu Tiếu, đồ đệ như em thật là quá đáng, dám không gọi điện báo cho sư phụ anh đây là mình đã đến, bây giờ phải phạt một ly mới được!

- Sư phụ, em thật sự không thể uống rượu, cha em thấy em sống ở thành phố Vọng Hải buông thả quá nên đã mắng em một trận, chuyện này Tuyết Hàn cũng biết đấy. Lúc đó Tuyết Hàn cũng ở nhà em, cha em đã giáo huấn em ngay trước mặt cậu ấy. Sư phụ, lần này anh tha cho em đi, em đã hứa với cha sẽ ngoan ngoãn học tập, không dám làm loạn nữa!

Diệp Lăng Phi nghe Vu Tiêu Tiếu nói xong, hắn quay sang nhìn Trương Tuyết Hàn đang ngồi bên cạnh, hỏi:

- Tuyết Hàn, em chưa bao giờ nói dối, những lời Tiêu Tiếu vừa nói có phải sự thật không?

- A... em...!

Trương Tuyết Hàn nghe Diệp Lăng Phi hỏi vậy, cô có chút do dự. Vu Tiêu Tiếu liền lấy chân nhẹ nhàng đá vào chân cô mấy cái. Cảm nhận được hành động của bạn mình, ánh mắt Trương Tuyết Hàn đảo qua gương mặt Vu Tiêu Tiếu, thấy cô đang nháy mắt ra hiệu. Điều này làm Trương Tuyết Hàn cảm thấy hết sức khó xử. Cô vốn không bao giờ nói dối, bây giờ lại bị ép phải làm vậy, mặt đỏ bừng cả lên, lí nhí:

- Hình như là có chuyện... chuyện như vậy!

Đến cả Lý Khả Hân cũng nhìn ra được Trương Tuyết Hàn đang nói dối, Diệp Lăng Phi từng trải như vậy, sao có thể không nhận ra cô đang nói dối giúp Vu Tiêu Tiếu. Hắn không muốn làm khó Trương Tuyết Hàn, bèn quay sang Vu Tiêu Tiếu, cười nói:

- Tiêu Tiếu, cô nhóc này, còn dám nói dối anh à? Được lắm, hay là thế này, anh sẽ đến tận nhà em, hỏi rõ chuyện này trước mặt cha em nhé.

- Đừng mà!

Vu Tiêu Tiếu vừa nghe Diệp Lăng Phi nói muốn đến nhà mình, cô sợ đến mức buột miệng:

- Nếu cha em mà biết em ở đây chơi bời thì không chửi chết em mới lạ đó! Sư phụ, em biết sai rồi, anh đừng đi mà!

Vu Tiêu Tiếu trong lòng quýnh cả lên, hai tay ôm chặt lấy cánh tay của Diệp Lăng Phi, làm nũng một cách hiếm thấy.

Lý Khả Hân cười nói:

- Diệp Lăng Phi, anh cũng đừng bắt nạt con gái nhà người ta nữa, không thấy Tiêu Tiếu bị anh dọa đến mức nào rồi à? Được rồi, Tiêu Tiếu, chị sẽ làm chủ cho em, không để tên Diệp Lăng Phi kia ức hiếp em nữa.

Lý Khả Hân nói xong, cầm ly rượu vang, nhấp một ngụm, sau đó nói tiếp:

- Tiêu Tiếu, em thấy nơi này của chị thế nào?

Vu Tiêu Tiếu vừa được Lý Khả Hân giải vây, cô vội vàng chuyển chủ đề:

- Bà chủ Lý, nơi này rất tuyệt, em rất thích!

- Đừng có một câu bà chủ Lý nữa, em cứ gọi chị là Khả Hân tỷ, hoặc gọi chị thôi cũng được, chúng ta không cần phải khách sáo như vậy, dù sao chúng ta đều quen biết cái tên Diệp Lăng Phi này!

Lý Khả Hân nói rồi liếc nhìn Diệp Lăng Phi một cái, nói một câu đầy thâm ý:

- Xem ra sau này em có thể quen biết thêm rất nhiều chị em rồi, Diệp Lăng Phi, anh thấy em nói có đúng không?

Diệp Lăng Phi nhìn Lý Khả Hân, bất mãn phản bác:

- Khả Hân, em nói linh tinh gì vậy, trông thế thôi chứ anh là một người rất thuần khiết đấy nhé!

- Đúng vậy, rất thuần khiết, thuần khiết đến độ ngoài phụ nữ ra anh chỉ nghĩ đến phụ nữ chứ gì!

Lý Khả Hân tiếp tục chế giễu.

Vừa nghe những lời này, Trương Tuyết Hàn bỗng cúi đầu, hai tay cô nắm chặt vào nhau, đặt trên đùi, dáng vẻ rất mất tự nhiên. Vu Tiêu Tiếu cũng có chút bối rối, cô vội xen vào:

- Khả Hân tỷ, chúng ta nên tập trung nói chuyện quán rượu đi, em cảm thấy điều kiện ở đây thực sự rất tốt. À, chỗ kia còn có đàn piano nữa, đúng rồi, Tuyết Hàn, không phải cậu biết chơi piano sao, nào, lại đây biểu diễn một chút đi!

- Tuyết Hàn em biết chơi piano sao?

Lý Khả Hân rất vui, cô nhìn về phía Trương Tuyết Hàn, nói:

- Tuyết Hàn, em đàn một khúc cho bọn chị nghe thử đi!

- Em chơi không được hay lắm!

Trương Tuyết Hàn nói.

- Lâu rồi em cũng chưa chơi!

- Tuyết Hàn, em cứ chơi một bản đi!

Diệp Lăng Phi cũng tán thành.

Trương Tuyết Hàn ngẩng mặt lên, ánh mắt cô chạm phải ánh mắt của Diệp Lăng Phi. Cô lập tức quay mặt sang chỗ khác, nói:

- Để em thử xem!

Trương Tuyết Hàn đi tới trước cây đàn piano, ngồi xuống, cô vươn những ngón tay thon dài như ngọc, bắt đầu lướt trên phím đàn. Nghe tiếng dương cầm du dương, Diệp Lăng Phi không nhịn được cũng phải ngừng lại, ánh mắt nhìn về phía Trương Tuyết Hàn. Hắn chỉ thấy cô đang đắm chìm trong giai điệu, quả thực khiến người ta phải xao xuyến, càng khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy lòng mình khó kiềm chế. Hắn vội vàng thu hồi ánh mắt. Đối với hắn, Trương Tuyết Hàn tựa như một món đồ gốm sứ tinh xảo, chỉ có thể ngắm nhìn từ xa chứ không dám chạm vào. Một khi chạm đến tuyệt tác vô song này, rất có thể sẽ làm nó vỡ tan, và từ đó về sau, ngay cả cơ hội ngắm nhìn cũng không còn nữa.

Diệp Lăng Phi chuyển sang nhìn Vu Tiêu Tiếu đang cầm ly rượu, thấp giọng nói:

- Tiêu Tiếu, anh có chuyện muốn hỏi em...

Diệp Lăng Phi còn chưa nói xong, Vu Tiêu Tiếu bỗng nhiên chặn lại:

- Sư phụ, em đau bụng quá, phải vào nhà vệ sinh đây. Khả Hân tỷ, nhà vệ sinh ở đâu vậy?

Lý Khả Hân lấy ngón tay chỉ cho Vu Tiêu Tiếu, nói:

- Em cứ đi thẳng theo hướng này là đến!

- Dạ, cảm ơn chị!

Vu Tiêu Tiếu đứng dậy, bước nhanh như đang bỏ trốn về phía nhà vệ sinh. Lý Khả Hân nhìn theo bóng lưng vội vã của cô, khó hiểu nói:

- Hôm nay Vu Tiêu Tiếu bị làm sao vậy, em luôn cảm thấy cô bé có gì đó rất kỳ lạ!

- Có lẽ vậy!

Diệp Lăng Phi càng lúc càng cảm thấy tối hôm đó mình và Vu Tiêu Tiếu đã phát sinh quan hệ, đúng là một vấn đề nhức đầu đây.

Trương Tuyết Hàn tấu xong một khúc nhạc, cô nhẹ nhàng trở về chỗ ngồi. Vừa mới ngồi xuống, Lý Khả Hân đã tán dương:

- Tuyết Hàn, em chơi đàn hay thật. Nếu có thời gian rảnh, em có thể đến chỗ chị chơi đàn được không?

- Em ư?

Trương Tuyết Hàn hỏi lại, đôi mắt xinh đẹp lộ ra vẻ khó hiểu. Lý Khả Hân vội vàng giải thích:

- Quán rượu của chị kinh doanh theo hướng âm nhạc, không giống mấy quán bar lộn xộn ngoài kia đâu. Chị muốn nâng cao đẳng cấp của nơi này nhưng vẫn chưa tìm được người thích hợp. Em có thể thỉnh thoảng đến đây đàn một bản được không? Đương nhiên vấn đề thù lao có thể thương lượng, em muốn bao nhiêu cứ nói thẳng.

Trương Tuyết Hàn khẽ lắc đầu, cô mím môi, dịu dàng nói:

- Em không cần tiền!

Trương Tuyết Hàn có xuất thân thế nào chứ, nhà cô căn bản là không thiếu tiền. Lý Khả Hân đâu biết gì về gia thế của cô, nếu biết chắc sẽ không đưa ra đề nghị này nữa. Diệp Lăng Phi lúc này mới chen vào:

- Khả Hân, không phải là em nghĩ đến tiền tới mức phát điên rồi chứ? Tuyết Hàn còn là học sinh, em ấy cần phải tập trung cho việc học. À, còn nữa, quán của em toàn kinh doanh buổi tối, em để Tuyết Hàn tới đây vào buổi tối, lỡ có chuyện gì thì làm thế nào!

Những lời này của Diệp Lăng Phi khiến Lý Khả Hân không biết phải trả lời sao cho phải, cô quên mất Trương Tuyết Hàn có đặc thù riêng. Cô không giống những sinh viên bình thường khác, trong người có bệnh, thân thể rất yếu ớt, để cô tới đây buổi tối quả thực làm người ta lo lắng. Trương Tuyết Hàn thấy Lý Khả Hân khó xử, cô ôn nhu nói:

- Em có thể thỉnh thoảng đến đây, dù sao hoàn cảnh nơi này rất tốt, đến thư giãn cũng không tệ.

- Ừ, chị sẽ cử người đưa em về!

Lý Khả Hân nói.

- Tuyết Hàn, trường của em cách đây cũng không xa, chị có thể cử người chuyên đưa đón em!

- Em cử người? Em cử ai vậy, anh không yên tâm để người của em hộ tống Tuyết Hàn!

Diệp Lăng Phi lúc này lại chen vào.

- Thế này đi, Tuyết Hàn, nếu em đến đây chơi thì nói với anh một tiếng, anh sẽ đưa em về. Nhưng mà em cũng đừng tới đây thường xuyên đấy, anh không có nhiều thời gian như vậy đâu!

- Vâng, được ạ!

Trương Tuyết Hàn nghe xong, lập tức đồng ý không chút do dự. Lý Khả Hân cảm thấy rất hài lòng, cô cười nói:

- Như vậy là quá tốt rồi!

Lúc này Vu Tiêu Tiếu cũng đã quay lại, lần này cô không ngồi đối diện với Diệp Lăng Phi nữa mà chuyển sang ngồi bên cạnh Lý Khả Hân. Vu Tiêu Tiếu nói:

- Tuyết Hàn, bọn mình ra ngoài cũng lâu rồi, mình tính đưa cậu về trường, sau đó mình cũng về trường thôi, mình còn chút việc cần hoàn thành!

Trương Tuyết Hàn gật đầu, đáp:

- Ừ, cũng được!

Diệp Lăng Phi nghe Vu Tiêu Tiếu nói muốn đi, hắn uống nốt chỗ rượu còn lại trong ly, đặt ly xuống bàn rồi đứng dậy, nói:

- Để anh đưa hai em về!

- A, không cần, không cần đâu!

Vu Tiêu Tiếu vội vàng cản lại.

- Em và Tuyết Hàn bắt xe là được rồi!

- Anh đã nói đưa các em về thì sẽ đưa các em về, đừng lôi thôi nữa!

Diệp Lăng Phi thầm hạ quyết tâm tìm hiểu chuyện kia, hắn quay sang nói với Lý Khả Hân:

- Khả Hân, cứ vậy nhé, anh về trước đây, có chuyện gì thì gọi điện cho anh!

Lý Khả Hân không khuyên Diệp Lăng Phi ở lại, chỉ gật đầu đồng ý.

Diệp Lăng Phi, Vu Tiêu Tiếu và Trương Tuyết Hàn đi ra khỏi quán rượu, Diệp Lăng Phi bảo hai cô gái lên chiếc xe của mình đang đậu ven đường.

- Tuyết Hàn, anh đưa em về trước nhé!

Diệp Lăng Phi thắt dây an toàn cẩn thận, sau đó khởi động xe. Vu Tiêu Tiếu nhân cơ hội Diệp Lăng Phi đang nổ máy, nói với hắn:

- Sư phụ, anh đưa em về trường trước đi, em còn có việc ở trường. Về phần Tuyết Hàn thì cậu ấy không bận gì đâu. Ừ, sư phụ, cứ quyết định như vậy nhé, anh đưa em về trường trước!

- Em có việc ở trường à?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Việc gì vậy?

- Sư phụ, anh hỏi điều này làm gì, người ta là con gái, tất nhiên phải có những chuyện riêng tư chứ!

Vu Tiêu Tiếu nói.

- Em không thể nói với anh được!

Diệp Lăng Phi cười cười, đáp:

- Em không nói thì thôi, vậy anh sẽ quyết định đưa ai về trước.

Diệp Lăng Phi không đưa Vu Tiêu Tiếu về trước mà đưa Trương Tuyết Hàn về trường của cô. Không biết vì sao bây giờ Vu Tiêu Tiếu hơi sợ phải ở một mình với Diệp Lăng Phi. Trước đây cô cực kì hào sảng, tất nhiên không hề ngại điều này. Thấy con đường Diệp Lăng Phi đang đi không phải là đường đến trường mình, cô vội vàng hỏi:

- Sư phụ, anh muốn đưa em đi đâu vậy?

- Sao thế, sợ rồi à?

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Yên tâm đi, anh không bán em đi đâu mà lo!

Vu Tiêu Tiếu ngồi không yên, ánh mắt thường xuyên nhìn ra bên ngoài, nội tâm có vẻ bất an. Diệp Lăng Phi cũng không nói cho cô biết mình sẽ đi đâu. Khi đến bờ biển, hắn mới dừng xe lại. Diệp Lăng Phi không xuống xe, chỉ hạ cửa kính xuống, lấy ra một điếu thuốc, châm lửa hút.

Vu Tiêu Tiếu ngồi ở ghế phụ, nhìn xung quanh một chút, giọng nói có vẻ khiếp đảm:

- Sư phụ, rốt cuộc anh muốn làm gì, sao lại lái xe đưa em đến chỗ này?

Diệp Lăng Phi phun ra một làn khói, tay trái cầm điếu thuốc gác lên cửa kính xe, hơi nghiêng đầu nhìn Vu Tiêu Tiếu, khẽ cười nói:

- Tiêu Tiếu, anh hỏi em chuyện này, nếu em chịu nói thật, anh lập tức đưa em về. Ngược lại, nếu em không chịu nói sự thật, vậy đừng có trách anh. Em thấy chưa, ở đây không có một bóng người, anh có thể làm bất cứ chuyện gì, dù em có la rách cổ cũng không ai đến cứu đâu. Càng thảm hơn là khi trời tối, có rất nhiều tên yêu râu xanh lảng vảng ở đây đó, em nghĩ xem những tên háo sắc này khi thấy một thiếu nữ trẻ trung gợi cảm thì bọn họ sẽ làm gì nhỉ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!