Diệp Lăng Phi nói câu này vốn là để dọa cho Vu Tiêu Tiếu sợ, ép cô phải nghe lời.
Nhưng sau khi nghe xong, tinh thần của Vu Tiêu Tiếu ngược lại thay đổi hẳn, cảm giác mất tự nhiên lúc nãy đã biến mất, đáp lại hắn là tiếng hừ lạnh đầy bất mãn.
- Hừ, sư phụ, người đừng có dọa tôi, tôi không sợ đâu. Tôi có gì phải sợ chứ, chẳng lẽ tôi còn không hiểu sư phụ sao? Người cũng chỉ giỏi nói mồm thôi, người sợ nhất chính là chị tôi đó!
Vu Tiêu Tiếu bĩu môi nói:
- Người đừng hòng bắt nạt tôi ở đây. Thôi thì tôi chấp nhận vậy, chẳng qua chỉ là một câu nói thôi mà, ra ngoài lăn lộn thì có lúc phải trả giá. Bổn tiểu thư lăn lộn lâu như vậy, đã bắt nạt không biết bao nhiêu gã đàn ông hèn hạ rồi, bây giờ bị một lão đàn ông hèn hạ bắt nạt lại thì có sao chứ. Còn như người nói sẽ ném tôi ở đây cho mấy tên dê xồm kia bắt nạt à, hừ, nếu sư phụ thật sự nhẫn tâm làm vậy thì người không phải là Diệp Lăng Phi, không phải là sư phụ của tôi. Tôi quá hiểu con người sư phụ rồi, người tuyệt đối không bao giờ làm thế!
Nghe những lời này của Vu Tiêu Tiếu, Diệp Lăng Phi suýt chút nữa thì sặc khói thuốc. Hắn không thể ngờ con nhóc Vu Tiêu Tiếu này lại nói ra những lời như vậy. Diệp Lăng Phi ném điếu thuốc trong tay ra ngoài, quay người lại nhìn Vu Tiêu Tiếu:
- Nhóc con, cô chắc chắn như vậy là tôi sẽ không bỏ cô lại đây à?
- Sư phụ, người nỡ lòng nào bỏ tôi lại đây sao?
Vu Tiêu Tiếu lại đổi sang bộ dạng đáng thương hết mực, cô nũng nịu:
- Sư phụ, người là người tốt nhất mà tôi từng gặp, tôi tin chắc chắn sư phụ sẽ không bỏ một cô gái yếu đuối ở lại đây đâu.
Diệp Lăng Phi thật sự hết cách với Vu Tiêu Tiếu, đành nói:
- Vu Tiêu Tiếu, tôi hỏi cô một câu, cô phải thành thật trả lời, thì coi như không có chuyện gì xảy ra!
- Vâng, tôi nhất định sẽ nói cho sư phụ biết. Sư phụ, người là lão đàn ông mà tôi kính trọng nhất… à không, phải nói người là người đàn ông mà tôi kính trọng nhất. Sư phụ, người nhất định phải tin tôi. Những gì tôi nói đều là thật lòng, nếu không tin thì người hãy nhìn vào mắt tôi đây này, có phải mắt tôi đang chiếu ra tia thành thật không?
Diệp Lăng Phi suýt chút nữa bị Vu Tiêu Tiếu làm cho tức ngất, con nhóc này lại gọi hắn là lão đàn ông. Hắn nhìn vào mắt Vu Tiêu Tiếu một hồi lâu rồi mới nói:
- Tôi chẳng thấy gì cả!
Ngay sau đó, Diệp Lăng Phi bồi thêm một câu:
- Con nhóc chết tiệt này, cô bảo tôi nhìn vào mắt để xem cô thành thật đến mức nào, nhưng cô lại nhắm tịt mắt lại, cô bảo tôi xem cái đêck gì chứ!
Diệp Lăng Phi phát hiện sớm muộn gì mình cũng bị con nhóc Vu Tiêu Tiếu này làm cho tức điên lên mất. Đánh không được, mắng không xong, hắn đành tạm nén cục tức trong lòng, hỏi:
- Cô nói thật cho tôi biết, tối hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
- Tối hôm nào ạ? – Vu Tiêu Tiếu ngơ ngác hỏi.
- Còn giả vờ với tôi à, thật sự không biết tôi muốn nói tối nào sao? Chính là bữa tối uống rượu ở nhà tôi đấy. Lúc đó còn có…
Nghe Diệp Lăng Phi nói xong, Vu Tiêu Tiếu như bừng tỉnh:
- A, sư phụ nói tối đó sao. Tôi cũng chẳng biết gì cả, chỉ biết lúc tỉnh lại thì thấy mình đang ngủ dưới đất, tôi ngồi dậy rồi đi về cùng Trương Tuyết Hàn. Sư phụ, sao thế, có chuyện gì xảy ra à? Tôi phải nói trước, tôi không lấy cắp bất cứ thứ gì đâu nhé, nếu nhà sư phụ có mất đồ thì đừng tìm tôi, tôi không có lấy đâu!
- Ai nói cô lấy cắp đồ chứ!
Diệp Lăng Phi nhìn ra con nhóc Vu Tiêu Tiếu này sẽ không nói cho hắn biết chuyện tối đó. Lúc nãy ở quán bar của Lý Khả Hân, hắn đã quyết định rồi, nếu Vu Tiêu Tiếu không chịu nói, vậy thì hắn sẽ thử cô.
Diệp Lăng Phi đột nhiên quay sang, dùng ánh mắt si mê nhìn chằm chằm vào bộ ngực đang nhô cao của Vu Tiêu Tiếu, cười gian xảo:
- Tiêu Tiếu, thật ra anh cũng không có ý gì khác, chỉ muốn nói chuyện phiếm với em thôi. Em xem, ở đây yên tĩnh biết bao, chúng ta có thể trò chuyện thoải mái, em nói có phải không?
Thấy Diệp Lăng Phi nhìn chằm chằm ngực mình, Vu Tiêu Tiếu vội vòng tay ôm lấy ngực:
- Sư phụ, anh muốn trò chuyện thì có thể gọi điện cho em là được rồi, em nhất định sẽ nói chuyện cùng sư phụ!
- Nhưng như vậy thì anh không thấy được em. Tiêu Tiếu à, em xem, em mới ngoài hai mươi, đang là độ tuổi xuân sắc nhất. Nhìn gương mặt này xem, đáng yêu vô cùng. Ừm, còn anh thì cũng là một người đàn ông bình thường, ở đây chỉ có hai chúng ta, em nói xem anh có thể làm gì chứ?
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa từ từ áp mặt lại gần mặt Vu Tiêu Tiếu.
Vu Tiêu Tiếu hai tay vẫn ôm ngực, đầu khẽ ngả ra sau. Đến lúc này, bất kỳ cô gái nào cũng hiểu Diệp Lăng Phi muốn làm gì, nhưng Vu Tiêu Tiếu lại không hiểu. Vẻ mặt cô vẫn ngơ ngác, khó hiểu nói:
- Sư phụ, rốt cuộc anh muốn nói gì, sao em nghe chẳng hiểu gì cả?
- Em còn giả bộ với anh sao? Con nhóc em đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà!
Diệp Lăng Phi nhìn thái độ của Vu Tiêu Tiếu, thầm cười nhạt trong bụng:
- Mình muốn thử xem sao. Nếu mình đụng vào mà em ấy có phản ứng kháng cự thì ít nhất cũng chứng tỏ giữa mình và em ấy không có quan hệ mật thiết nào cả. Vậy thì mình không cần phải suy nghĩ nhiều nữa, xem ra tối hôm đó người phát sinh quan hệ với mình là Trịnh Khả Nhạc.
Diệp Lăng Phi nghĩ vậy là vì hắn thấy Vu Tiêu Tiếu vốn không thích mình, nếu hắn đụng vào cô thì chắc chắn cô sẽ phản ứng. Diệp Lăng Phi cố ý đặt một tay lên vai, tay còn lại ấn lên đùi Vu Tiêu Tiếu, lướt trên cặp đùi mịn màng rồi từ từ lần vào vùng nhạy cảm của cô, nói:
- Tiêu Tiếu, tối đó rốt cuộc chúng ta có phát sinh quan hệ hay không? Anh chỉ hỏi em câu này thôi, em chỉ cần trả lời có hoặc không?
Vu Tiêu Tiếu cắn chặt răng, kiên quyết nói:
- Sư phụ, tối đó em uống nhiều rồi, em không biết đã xảy ra chuyện gì cả.
Câu trả lời này của Vu Tiêu Tiếu rất kỳ lạ. Theo Diệp Lăng Phi, nếu tối đó hắn không phát sinh quan hệ với cô, cô sẽ nói thẳng chứ không trả lời như vậy. Ý của câu trả lời này rõ ràng là đang nói cho hắn biết, tối đó cô thật sự đã có quan hệ với hắn.
Bàn tay của Diệp Lăng Phi bắt đầu không yên phận, nó trượt đến thắt lưng chiếc quần bò ngắn của Vu Tiêu Tiếu, khẽ bật ra. “Tách” một tiếng, thắt lưng của cô đã bị mở, bàn tay hắn luồn vào trong.
Môi của Diệp Lăng Phi cũng gần như chạm vào môi Vu Tiêu Tiếu, hắn hỏi tiếp:
- Tiêu Tiếu nói vậy khiến anh rất khó xử, anh không biết rốt cuộc em có quan hệ với anh hay không. Nếu không có, anh sẽ bỏ ý định này đi. Nhưng nếu em nói giữa chúng ta có quan hệ, vậy thì một người đàn ông bình thường như anh sẽ không bỏ qua một cô gái đáng yêu như em đâu!
- Em… em không biết, em… em không nhớ gì cả!
Vu Tiêu Tiếu bắt đầu thở dốc nhưng vẫn không chịu nói ra. Bàn tay của Diệp Lăng Phi tiến vào sâu hơn một chút, đã chạm đến nơi riêng tư của cô. Vu Tiêu Tiếu bất giác khép đôi chân lại, nhưng vẫn không hề có chút ý định phản kháng nào. Lúc môi Diệp Lăng Phi sắp chạm vào môi cô, không biết là vô tình hay hữu ý, môi cô lập tức chạm vào môi hắn.
Diệp Lăng Phi cảm thấy đầu óc ong ong. Hắn vốn chỉ định thử Vu Tiêu Tiếu, thấy cô mãi không chịu nói nên định bỏ cuộc, nhưng đúng lúc này môi hắn lại chạm vào đôi môi mỏng của cô. Hơi thở quyến rũ của Vu Tiêu Tiếu kích thích thần kinh của Diệp Lăng Phi, cộng thêm cảm giác ẩm ướt nơi đầu ngón tay, lửa dục trong người hắn lập tức bị kích thích. Lại đúng vào lúc này, hai tay vẫn luôn ôm ngực của Vu Tiêu Tiếu đột nhiên ôm chặt lấy cổ Diệp Lăng Phi. Trong khoảnh khắc đó, hai người đã hôn nhau.
………………………………..
Diệp Lăng Phi đưa Vu Tiêu Tiếu trở về trường. Trên đường về, hắn vẫn không dám tin những gì vừa xảy ra với cô ở bãi biển.
Lúc đầu, Diệp Lăng Phi chỉ muốn thăm dò Vu Tiêu Tiếu, để cô chịu nói ra chuyện xảy ra tối hôm đó. Nhưng hắn không ngờ cô lại chủ động hôn hắn. Trong lúc hôn, hắn đột nhiên hiểu ra một chuyện, con nhóc Vu Tiêu Tiếu này đã thích hắn.
Nếu biết Vu Tiêu Tiếu thích mình, hắn sẽ không bao giờ dùng cách này để thăm dò cô. Cần phải biết rằng, trong tình huống này, sẽ chỉ khiến Vu Tiêu Tiếu hiểu lầm rằng hắn cũng rất thích cô, chỉ là đang tìm một cơ hội để thân mật mà thôi. Cho dù tối hôm đó cô không có bất kỳ quan hệ nào với hắn, cô cũng sẽ dùng thái độ mơ hồ để hắn hiểu lầm. Mục đích của Vu Tiêu Tiếu rất đơn giản, chính là muốn phá vỡ lớp ngăn cách quan hệ đó với Diệp Lăng Phi.
Có điều, phản ứng của Vu Tiêu Tiếu quả thật khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy rất kỳ lạ, không thể đơn giản dùng từ “muốn để Diệp Lăng Phi hiểu lầm” để hình dung, vì lúc đó cô đang trốn tránh hắn. Diệp Lăng Phi luôn cảm thấy không thể hiểu nổi đáy lòng Vu Tiêu Tiếu đang nghĩ gì, nhưng hắn lại rất rõ một điều, trong vô thức mình đã phá rách tấm màn giấy ngăn cách với cô, hôm nay khó tránh khỏi lại gây thêm một phiền phức nữa.
Cuối cùng, Diệp Lăng Phi vẫn kiên quyết tách Vu Tiêu Tiếu ra, nhưng lúc đó cũng đã hơi muộn. Một thiếu nữ trẻ trung đã bị một người đàn ông sờ soạng khắp người, ngay cả vùng nhạy cảm nhất cũng đã bị chạm đến, hành vi thân mật đó không thể nói đơn giản là hiểu lầm được.
Sau khi bị Diệp Lăng Phi đẩy ra, Vu Tiêu Tiếu chỉnh đốn lại y phục rồi không nói gì với hắn nữa. Thậm chí lúc hắn đưa cô về trường, cô chỉ nói một câu “đi đường cẩn thận”, hoàn toàn không nhắc đến chuyện lúc nãy trong xe. Nhưng điều này không có nghĩa là Diệp Lăng Phi có thể xem như không có chuyện gì xảy ra.
Trong lúc Diệp Lăng Phi đang suy nghĩ lại chuyện của mình và Vu Tiêu Tiếu thì cô gọi điện đến. Thấy là số của Vu Tiêu Tiếu, hắn không dám chậm trễ, lập tức bắt máy.
- Sư phụ, anh về nhà chưa?
Giọng của Vu Tiêu Tiếu hiền dịu khác lạ, hoàn toàn không giống với cách nói chuyện trước đây.
- Anh vẫn còn đang trên đường! – Diệp Lăng Phi nói. – Tiêu Tiếu, em vào ký túc xá rồi à?
- Chưa, em đang đi dạo trong sân trường! – Vu Tiêu Tiếu nói. – Trước đây em rất ghét đi dạo trong sân trường vào buổi tối, nhưng bây giờ em lại thấy đây là một việc rất tuyệt!
Diệp Lăng Phi cười cười:
- Về ký túc xá sớm một chút, đừng về muộn quá!
Vu Tiêu Tiếu ở đầu dây bên kia ngừng lại một lúc rồi mới nói:
- Sư phụ, lúc nãy anh hỏi em có phải đã có quan hệ với anh hay không, nhưng em không trả lời, đó là vì em không biết nên nói thế nào!
Nghe vậy, Diệp Lăng Phi biết Vu Tiêu Tiếu định nói cho mình biết chuyện xảy ra tối hôm đó. Hắn thu lại nụ cười, nghiêm túc nói:
- Tiêu Tiếu, em nói đi, anh đang nghe đây!
Vu Tiêu Tiếu khẽ thở dài:
- Sư phụ, thực ra chuyện tối hôm đó em rất ngại nói ra. Tuy bề ngoài em luôn tía lia cái miệng, nhưng nghĩ đến chuyện tối hôm đó là em lại thấy rất mất mặt. Sư phụ, em chỉ có thể nói cho anh biết, em không có phát sinh quan hệ với anh, nhưng… nhưng…!
Vu Tiêu Tiếu nói liền hai từ “nhưng” mà vẫn không thể nói tiếp. Mãi đến cuối cùng, cô đột nhiên nói:
- Sư phụ, em chỉ có thể nói cho anh biết là em thích anh. Anh đừng ép em nói chuyện xảy ra tối hôm đó nữa, em thấy mất mặt lắm!
- Được rồi, Tiêu Tiếu, anh không nói nữa là được chứ gì! – Diệp Lăng Phi đáp. – Em hãy ngủ một giấc thật ngon, đừng nghĩ nhiều quá. Thật lòng mà nói, anh không thích bộ dạng lúc này của em, anh thích cô gái luôn tía lia cái miệng trước đây hơn, đặc biệt thích câu “nổ hoa cúc” ấy.
Lúc Diệp Lăng Phi nói đến đây, Vu Tiêu Tiếu ở đầu dây bên kia bật cười ha hả một tràng sảng khoái:
- Sư phụ, em biết rồi. Anh yên tâm, em sẽ không nói câu này với sư phụ đâu.
- Nhóc con, nếu em dám nói câu đó với anh thì anh sẽ thật sự dùng chính câu đó để đối phó với em đấy, em tin không?
Tâm trạng của Diệp Lăng Phi trở nên tốt hơn nhiều. Đột nhiên hắn phát hiện việc này vốn không phức tạp như hắn tưởng. Ít nhất thì cô gái Vu Tiêu Tiếu này sẽ không bám lấy hắn. Hơn nữa, cô cũng đã nói rõ tối đó hắn không có quan hệ với cô, Diệp Lăng Phi thở phào nhẹ nhõm, lòng nhẹ hẳn. Việc khiến hắn luôn phiền não giờ đã rõ ràng, người tối đó thật sự có quan hệ với hắn chính là Trương Lộ Tuyết và Trịnh Khả Nhạc, còn vết máu trinh đó chắc là của Trịnh Khả Nhạc rồi.
Có điều, việc này hầu như đã không còn quan trọng nữa. Quan hệ giữa Trịnh Khả Nhạc và Diệp Lăng Phi cũng đã rất sâu sắc, hơn nữa cô còn là nô lệ của hắn.
Đột nhiên Diệp Lăng Phi cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Sau khi hắn cúp máy với Vu Tiêu Tiếu, điện thoại vẫn còn chưa bỏ xuống đã lại đổ chuông. Tưởng là Vu Tiêu Tiếu gọi lại, hắn không nhìn màn hình mà trực tiếp ấn nút nghe:
- Tiêu Tiếu, nhóc con, sao, nhớ anh rồi à?
- Diệp Lăng Phi, anh nói gì thế?
Ở đầu bên kia điện thoại vọng lại không phải là giọng của Vu Tiêu Tiếu, mà là giọng của Chu Hân Mính. Nghe ra giọng Chu Hân Mính, Diệp Lăng Phi giật cả mình. Hắn thầm lo vừa rồi nếu là Bạch Tình Đình gọi đến mà nghe mình nói như vậy thì không biết cô có nghĩ giữa mình và Vu Tiêu Tiếu cũng có quan hệ gì đó không. Đối với Chu Hân Mính, Diệp Lăng Phi tương đối yên tâm, hắn tin cô nhất định sẽ giữ bí mật cho mình, thế là vội chuyển đề tài:
- Hân Mính, em có chuyện gì sao?
Chu Hân Mính quả nhiên không truy hỏi chuyện vừa rồi mà hỏi:
- Lúc nào anh về?
- Anh đang trên đường về, khoảng hơn 20 phút nữa! – Diệp Lăng Phi nói.
- Em ở biệt thự đợi anh. Anh đừng quên chuyện hôm nay đã hứa với em, hôm nay em đặc biệt về nhà đợi anh đó. Anh phải nói cho em biết, nếu lần này anh dám cho em leo cây, em sẽ không dễ dàng tha cho anh đâu! – Chu Hân Mính nói.
Diệp Lăng Phi vội gật đầu:
- Hân Mính, em yên tâm, anh tuyệt đối không dám cho em leo cây đâu!
Sau khi nói chuyện điện thoại với Chu Hân Mính xong, Diệp Lăng Phi lập tức tăng tốc chạy thẳng về biệt thự.
Lúc Diệp Lăng Phi trở về, Trương Lộ Tuyết nhìn hắn với ánh mắt khác thường, điều này khiến hắn rất khó hiểu, không biết cô sao thế.
Bạch Tình Đình không có ở phòng khách, chỉ có mình Trương Lộ Tuyết đang xem ti vi. Diệp Lăng Phi đi đến bên cạnh cô, hỏi nhỏ:
- Em làm gì thế, sao anh cảm thấy ánh mắt em nhìn anh có gì đó kỳ lạ?
- Chuyện kỳ lạ còn nhiều lắm, em không nói cho anh biết đâu!
Trương Lộ Tuyết bĩu môi, rồi lại dán mắt vào màn hình ti vi. Lúc Diệp Lăng Phi định lên lầu, cô đột nhiên nói:
- Ngày mai em về nhà ở!
- Sao thế, em và Tình Đình lại cãi nhau à? – Diệp Lăng Phi vừa nghe câu này liền quay người lại nhìn Trương Lộ Tuyết.
Trương Lộ Tuyết lắc đầu:
- Không phải, em và Tình Đình quan hệ rất tốt. Em chỉ cảm thấy mình ở đây có chút không quen!
- Ý gì? – Diệp Lăng Phi hỏi.
Trương Lộ Tuyết lại mím môi không chịu nói. Diệp Lăng Phi chẳng hiểu rốt cuộc cô muốn nói gì, nhưng hắn không có tâm trạng nói chuyện phiếm với cô nữa. Diệp Lăng Phi đã tính sẵn, hắn nhất định phải thuyết phục Chu Hân Mính từ bỏ thân phận cảnh sát.
Diệp Lăng Phi lên lầu, đi thẳng đến phòng của Chu Hân Mính. Vừa bước vào phòng, hắn nhìn thấy Chu Hân Mính đang ngồi trên giường, còn Bạch Tình Đình tay cầm miếng gạc băng quanh cánh tay trái của cô.
- Hân Mính, chuyện gì thế này?
Vừa nhìn thấy Chu Hân Mính bị thương, đầu óc Diệp Lăng Phi ong lên một tiếng, dự cảm chẳng lành trong lòng càng thêm mãnh liệt. Hắn vội vàng đến bên Chu Hân Mính. Cô nhìn hắn một cái rồi nói:
- Không có gì, chỉ là hôm nay em bị thương nhẹ thôi!
- Bị thương? Tại sao lại bị thương, có phải có người tấn công em không? – Diệp Lăng Phi lo lắng nói.
- Nghĩ bậy bạ gì thế hả! – Chu Hân Mính hừ lạnh một tiếng. – Hôm nay lúc tập luyện em không cẩn thận làm bị thương cổ tay, chỉ để Tình Đình thay miếng gạc cho thôi.
Nghe Chu Hân Mính nói vậy, Diệp Lăng Phi thở phào nhẹ nhõm. Hắn bước mấy bước đến trước mặt cô, đột nhiên nói:
- Hân Mính, em lập tức từ chức, đừng làm đội trưởng đội cảnh sát hình sự nữa!
Chu Hân Mính vừa nghe lập tức hỏi:
- Tại sao em phải từ chức?
- Anh bảo em từ chức! – Diệp Lăng Phi trước giờ chưa từng nói chuyện kiểu này với Chu Hân Mính, lúc này hắn kiên quyết lạ thường. – Bất luận thế nào em cũng phải từ chức!
Nghe khẩu khí cứng rắn của Diệp Lăng Phi, Chu Hân Mính lập tức nổi nóng, phẫn nộ nói:
- Diệp Lăng Phi, anh đừng có quá đáng! Anh không có quyền yêu cầu em từ chức. Em yêu công việc này, em tuyệt đối không từ chức