Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 773: CHƯƠNG 773: ĐIỆN THOẠI TẮT MÁY

Bạch Tình Đình đi công tác vẫn chưa về, Trương Lộ Tuyết cũng đã sang Mỹ, danh nghĩa là thăm bố mẹ nhưng thực chất là muốn tìm một nơi yên tĩnh để suy nghĩ kỹ hơn về mối quan hệ sau này giữa cô và Diệp Lăng Phi.

Chu Hân Mính lại bận tối mặt với mấy vụ án, không có ở bên cạnh, Diệp Lăng Phi cảm thấy trong nhà lạnh lẽo vắng vẻ nên liền chạy qua biệt thự ven biển ở.

Buổi tối có hai mỹ nữ ngủ cùng, cảm giác tuyệt hơn gấp trăm lần so với việc một mình cô đơn ở nhà. Ngay cả buổi sáng, Diệp Lăng Phi cũng lười dậy sớm, cứ ôm Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển nấn ná mãi, lần nào cũng đợi đến lúc hai cô sắp đến giờ đi học và đi làm, hắn mới chịu buông tha.

Hôm nay là thứ bảy, Diệp Lăng Phi nằm trên giường bẻ ngón tay tính toán thời gian Bạch Tình Đình đi công tác, cảm giác như cô đã đi được bốn, năm ngày rồi. Theo lịch trình thì thứ hai hoặc thứ ba tuần sau, chắc chắn Bạch Tình Đình sẽ trở về thành phố Vọng Hải. Diệp Lăng Phi vươn tay ôm Đường Hiểu Uyển vẫn còn đang ngủ nướng vào lòng, bắt đầu một màn âu yếm. Tối qua Đường Hiểu Uyển vừa mới thân mật với hắn, ngủ một giấc vẫn chưa hồi phục lại bị Diệp Lăng Phi vần vò thêm lần nữa, cô thực sự không còn chút sức lực nào để ra khỏi giường, chỉ biết ôm chặt cổ hắn, sống chết không chịu dậy, còn nũng nịu không cho hắn đi.

Vu Đình Đình đẩy cửa phòng ngủ bước vào, cô đã mặc xong quần áo, đi đến bên giường nói với Diệp Lăng Phi:

- Diệp đại ca, hôm nay em có việc nên không ở nhà đâu, à, có thể tối em sẽ về hơi muộn một chút!

Diệp Lăng Phi đang ôm Đường Hiểu Uyển, hắn nhìn Vu Đình Đình hỏi:

- Chuyện gì vậy?

- Hôm nay lớp em tổ chức hoạt động tập thể, đến công viên anh đào chơi. Em vốn không muốn đi nhưng lại sợ bạn học nghĩ em…

Vu Đình Đình chưa nói hết, Diệp Lăng Phi đã ngắt lời:

- Đình Đình, anh còn tưởng chuyện gì to tát, chẳng phải chỉ là hoạt động tập thể thôi sao, những hoạt động thế này nên tham gia nhiều vào!

- Vâng, cảm ơn Diệp đại ca, vậy em đi trước nhé!

- Khoan đã, chẳng lẽ em quên làm gì rồi sao?

Diệp Lăng Phi cố ý dùng tay chỉ chỉ vào mặt mình. Vu Đình Đình hiểu ý, cười ngọt ngào cúi xuống hôn lên môi hắn một cái rồi nói:

- Diệp đại ca, chị Hiểu Uyển, em đi đây!

Nói xong, Vu Đình Đình vội vàng rời đi.

Vu Đình Đình đi rồi, Diệp Lăng Phi vẫn ôm Đường Hiểu Uyển ngủ tiếp, cứ nấn ná mãi đến hơn 10 giờ sáng mới chịu rời giường. Hắn đẩy Đường Hiểu Uyển vẫn không muốn dậy bên cạnh, nói:

- Sâu lười Hiểu Uyển, mau dậy thôi!

- Người ta mệt, muốn ngủ thêm chút nữa!

Đường Hiểu Uyển quay lưng lại với Diệp Lăng Phi. Thấy cô không có ý định dậy, hắn đột nhiên giơ tay vỗ một cái thật mạnh lên cặp mông căng tròn, mịn màng của cô. Chỉ nghe một tiếng “bốp”, Đường Hiểu Uyển đau quá lập tức ngồi bật dậy.

Cô vừa dụi mắt vừa trách móc:

- Diệp đại ca, người ta buồn ngủ lắm, em vẫn muốn ngủ thêm một lát nữa!

- Ngủ gì mà ngủ, ngủ nữa là biến thành heo con đấy!

Diệp Lăng Phi giục Đường Hiểu Uyển dậy. Cô không cam tâm cầm chiếc quần lót lên mặc vào, sau đó mò mẫm cả buổi cũng không thấy áo ngực của mình đâu. Đường Hiểu Uyển lười biếng dựa vào lòng Diệp Lăng Phi, tay phải ôm lấy cánh tay hắn, uể oải nói:

- Diệp đại ca, giúp em tìm áo ngực đi, người ta tìm không thấy!

- Con sâu lười này, có phải em không muốn dậy không!

Diệp Lăng Phi xuống giường, nhặt chiếc áo ngực của Đường Hiểu Uyển từ dưới sàn lên, là tối qua sau khi hắn cởi ra đã tiện tay vứt xuống đất. Diệp Lăng Phi cầm áo ngực trong tay quay lại thì thấy Đường Hiểu Uyển vẫn đang nằm ngủ ngon lành trên giường.

Hắn khẽ lắc đầu, đặt chiếc áo ngực lên giường, không nỡ gọi cô dậy nữa. Diệp Lăng Phi tắm rửa xong, mặc quần áo rồi trở lại phòng ngủ. Hắn kéo rèm cửa sổ ra để ánh sáng chiếu vào phòng, rồi đứng bên thềm châm một điếu thuốc.

Đường Hiểu Uyển đang ngủ thì bị tiếng chuông điện thoại đánh thức. Vừa nhìn thấy người gọi đến, cô vội vàng bắt máy.

- Mẹ, tìm con có chuyện gì không ạ?

Đường Hiểu Uyển hỏi.

- Hiểu Uyển, hôm nay con có bận gì không?

Đường Hiểu Uyển tay cầm điện thoại, nhìn Diệp Lăng Phi đang hút thuốc bên thềm, nhanh nhảu nói:

- Mẹ, có chuyện gì mẹ cứ nói đi ạ!

- Ừm, là thế này, em họ con bên nhà dì hai hôm nay kết hôn, lần trước mẹ chẳng phải đã nhắc với con rồi sao, mẹ muốn hỏi con có đi không?

- Mẹ, con không muốn đi lắm, tình cảm giữa con và nó cũng không sâu sắc, hơn nữa đã có bố mẹ tham dự rồi, con không muốn qua đó nữa đâu!

Đường Hiểu Uyển nói.

- Hiểu Uyển, lúc nãy bố mẹ đã bàn rồi, nói thế nào thì cũng là họ hàng, hay là con cũng đi đi!

Mẹ của Đường Hiểu Uyển nói tiếp.

- Họ hàng bên ngoại cũng đến dự đám cưới hết, chẳng phải lâu lắm rồi con không về nhà ngoại sao? Tiện thể nhân cơ hội này gặp mặt mọi người, như vậy Tết cũng không cần phải chạy về nữa. Hiểu Uyển, con thấy thế nào?

- Mẹ, để con nghĩ đã, lát nữa con gọi lại cho mẹ!

Đường Hiểu Uyển nói xong liền cúp máy. Cô cầm lấy áo ngực mặc vào rồi bước xuống giường.

- Diệp đại ca!

Đường Hiểu Uyển chỉ mặc nội y bước đến bên cửa sổ, đứng trên bậc thềm gọi Diệp Lăng Phi. Hắn quay lại, thấy cô chỉ mặc nội y đứng trước cửa sổ thì vội vàng bước nhanh vào phòng, ôm lấy vòng eo thon của cô và nói:

- Hiểu Uyển, em muốn lộ hàng cho người ngoài xem à, lỡ bị người khác nhìn thấy thì anh thiệt to, mau vào trong đi!

- Diệp đại ca, mẹ em gọi điện bảo em đi dự đám cưới em họ. Em không quyết định được nên muốn hỏi ý kiến anh!

Ngực Đường Hiểu Uyển khẽ ưỡn lên. Cô vốn có khuôn mặt búp bê bẩm sinh, ngoại hình nhỏ nhắn đáng yêu, nhưng lại sở hữu đôi gò bồng đảo đầy đặn, một vũ khí chết người đối với cánh đàn ông. Ngay cả Diệp Lăng Phi lúc đầu cũng bị bộ ngực kiêu hãnh đó của cô thu hút. Sau khi được hắn chăm sóc, huấn luyện, bộ ngực của Đường Hiểu Uyển ngày càng nảy nở, bình thường đã đủ mê hồn, một khi ưỡn lên thì có thể khiến đàn ông hộc cả máu mũi. Diệp Lăng Phi bị cô mê hoặc, không nhịn được đưa tay ra nhéo hai cái mới cảm thấy dễ chịu hơn.

Hắn ôm Đường Hiểu Uyển đến bên giường, nói:

- Tham dự hôn lễ là chuyện tốt mà Hiểu Uyển, sao em lại không đi?

- Diệp đại ca, em chỉ sợ hôm nay phải ở cùng anh, nếu em đi rồi thì không có ai ở bên anh cả!

Đường Hiểu Uyển dịu dàng nói.

- Cô nhóc ngốc này, không sao đâu, hôm nay anh cũng định đi tìm Khả Hân. Được rồi, em cứ đi dự hôn lễ đi!

Diệp Lăng Phi nói. Có được câu nói này của hắn, Đường Hiểu Uyển liền đồng ý. Cô gọi điện cho mẹ, nhận lời sẽ đi dự đám cưới.

Đường Hiểu Uyển trang điểm sửa soạn xong xuôi thì đi dự hôn lễ của em họ. Một mình Diệp Lăng Phi không có ai bên cạnh, hắn vốn định trưa đi tìm Lý Khả Hân ăn cơm nhưng không ngờ điện thoại của cô lại tắt máy, gọi mãi không được. Không tìm được Lý Khả Hân, Diệp Lăng Phi đành lái xe rời khỏi biệt thự trước. Lúc đến ngã tư, hắn nhìn đồng hồ đã 11 giờ rưỡi, nghĩ giờ này chắc Chu Hân Mính đã ăn cơm rồi. Hai ngày không gặp, Diệp Lăng Phi bỗng thấy nhớ Chu Hân Mính lạ thường, cũng không biết hai ngày nay cô đã bận đến mức nào, có gầy đi không nữa.

Diệp Lăng Phi gọi qua nhưng điện thoại của Chu Hân Mính cũng tắt máy. Điện thoại của cô thường ngày rất ít khi tắt, nhưng hôm nay lại không liên lạc được. Diệp Lăng Phi cảm thấy kỳ lạ, thầm nghĩ:

- Chẳng lẽ cô ấy lại tham gia hành động bí mật gì?

Diệp Lăng Phi định một lúc nữa sẽ gọi lại, vừa để máy xuống thì Trịnh Khả Nhạc gọi đến. Thấy là Trịnh Khả Nhạc, hắn liền lập tức bắt máy. Thái độ của Diệp Lăng Phi đối với cô bây giờ đã khác trước. Từ sau khi xác định mình và Vu Tiêu Tiếu không có quan hệ, hắn khẳng định người tối hôm đó chính là Trịnh Khả Nhạc, vì vậy trong lòng hắn cảm thấy vô cùng áy náy.

Nếu Trịnh Khả Nhạc không còn là trinh nữ thì còn đỡ, đằng này lần đầu của cô lại trao cho hắn, trong lòng Diệp Lăng Phi cảm thấy có chút day dứt. Vốn dĩ quan hệ giữa hai người đã rất thân thiết, lại thêm chuyện này, thái độ của hắn đối với Trịnh Khả Nhạc đã thay đổi rất nhiều, càng quan tâm đến cô hơn trước.

- Khả Nhạc, sao thế, sao lại nhớ đến anh mà gọi điện vậy?

Diệp Lăng Phi cười hỏi.

- Chẳng lẽ hết tiền rồi mới nhớ đến anh à?

- Diệp đại ca, mau đến cứu em!

Trịnh Khả Nhạc hét lên trong điện thoại.

- Giờ em không ra ngoài được!

Lúc Diệp Lăng Phi chạy đến quán ăn, hắn thấy Trịnh Khả Nhạc đang ngồi ở bàn sát tường, trước mặt là hai đĩa thức ăn đã vơi một nửa và hai chai bia rỗng. Má cô hơi ửng đỏ, mắt cứ nhìn chăm chú ra cổng. Vừa thấy Diệp Lăng Phi xuất hiện, Trịnh Khả Nhạc đã vội gọi:

- Diệp đại ca, ở đây, ở đây!

Diệp Lăng Phi đi đến bàn của cô. Trịnh Khả Nhạc vội dịch vào ghế bên trong, nhường chỗ bên cạnh cho hắn. Diệp Lăng Phi ngồi xuống, nói:

- Khả Nhạc, nói đi, rốt cuộc là chuyện gì, đang yên đang lành sao lại làm mất ví tiền thế, em thật là!

Trịnh Khả Nhạc vừa nghe đã uất ức muốn khóc, cô mím môi, bộ dạng trông vô cùng đáng yêu, miệng nói có kèm theo hơi men:

- Đều tại chị Oánh Oánh. Hôm nay em và chị ấy cãi nhau, tâm trạng không tốt nên muốn ra ngoài đi dạo. Em chẳng nhớ ví tiền bị mất ở đâu nữa, chỉ biết là em đi xe buýt rồi lại dạo chợ, mệt rồi thì vào quán cơm này ăn. Đến lúc tính tiền mới phát hiện ví không còn. Diệp đại ca, nếu anh không đến thì em không bước ra khỏi cửa quán này được mất!

- Sao lại không ra được, chẳng phải em có điện thoại sao, cắm cái điện thoại ở đây là được rồi!

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Đã lúc nào rồi mà anh còn đùa được. Diệp đại ca, anh tính tiền cho em đi, bây giờ trên người em một đồng cũng không có!

Trịnh Khả Nhạc nói xong thì đứng dậy. Diệp Lăng Phi kéo cô lại, nói:

- Này Khả Nhạc, em thì cơm no rượu say rồi, còn anh bụng rỗng chạy đến đây. Em đi như vậy thì làm sao anh lấp đầy cái bụng được!

- Diệp đại ca, em phải đi vệ sinh, em uống hai chai bia rồi, giờ phải đi!

Trịnh Khả Nhạc đi vệ sinh một lúc, Diệp Lăng Phi gọi thêm món. Hắn không uống rượu mà gọi hai chai Coca. Lúc Trịnh Khả Nhạc quay trở lại thì món của Diệp Lăng Phi cũng vừa được bưng lên. Cô định chen qua trước mặt hắn, nhưng không ngờ khoảng cách giữa bàn và Diệp Lăng Phi quá hẹp, Trịnh Khả Nhạc không thể nào lách qua được, ngược lại còn ngồi thẳng lên đùi hắn.

- Cô nhóc này, uống nhiều rồi phải không?

Diệp Lăng Phi đỡ Trịnh Khả Nhạc ngồi vào ghế bên trong, sau đó cầm một chai Coca đưa cho cô, nói:

- Uống bia ít thôi, uống nhiều nước giải khát vào, sẽ tốt hơn cho em. Xem bộ dạng của em lúc này đi, đâu có giống thục nữ chút nào!

- Tâm trạng người ta không tốt mới uống chút rượu!

Trịnh Khả Nhạc cầm chai Coca, bật nắp uống một hơi lớn, sau đó đặt chai xuống nói:

- Diệp đại ca, chắc anh không biết em đã giảm béo hơn tháng nay rồi, lần nào cũng ăn rất ít. Hôm nay tâm trạng không tốt nên ăn hơi nhiều, tiêu rồi, lần này lại mập lên cho xem. Đều tại chị Oánh Oánh hết, em chỉ lỡ tay làm ướt đồ của chị ấy, chị ấy có cần phải nhỏ mọn thế không. Hừ, thật là, uổng công em đối tốt với chị ấy như vậy, mà chị ấy còn hơn thua với em, em tức chết đi được!

Trịnh Khả Nhạc cao 1 mét 7, vốn đã rất gầy. Đôi chân của cô trông mảnh khảnh, thể hiện rõ sự thanh thoát. Nhưng cô nàng lại cứ mải mê theo đuổi vẻ đẹp hình thể, rõ ràng đã gầy mà còn đòi giảm cân, cứ như muốn biến thành thân hình cò hương vậy. Diệp Lăng Phi cố ý liếc nhanh cặp đùi vốn đã thon gọn của Trịnh Khả Nhạc, có khi chỉ bằng bắp tay của hắn, rồi chép miệng nói:

- Ây dô, này Khả Nhạc, em không nhìn lại chân mình à, đã gầy đến mức sắp thành que củi rồi mà còn đòi giảm cân. Nếu giảm nữa chắc thành bộ xương khô, lúc đó chỉ cần một cơn gió cũng đủ thổi bay em đi rồi!

Trịnh Khả Nhạc nghe vậy không vui, nói:

- Diệp đại ca, anh đừng có nói bậy, em chính là muốn giảm cân đấy!

- Được, được, vậy thì em cứ giảm đi, từ từ mà giảm, anh không nói nữa là được chứ gì. Mà Khả Nhạc này, nói đi cũng phải nói lại, Oánh Oánh không phải là cô gái hay tính toán hơn thua đâu, có phải em lại nói bậy bạ gì rồi không?

Diệp Lăng Phi cầm đũa lên, vừa ăn vừa nói:

- Anh thấy tám phần là không đơn giản như em nói đâu!

- Em đâu có nói gì, chỉ là bất mãn buột miệng nói hai, ba câu, ai ngờ chị Oánh Oánh lại mắng em!

Trịnh Khả Nhạc nói một hồi, giọng cũng nhỏ dần, cuối cùng chốt lại:

- Tóm lại là tâm trạng em bây giờ không tốt, Diệp đại ca, em muốn đi ra ngoài chơi!

Diệp Lăng Phi cười cười nói:

- Được rồi, được rồi, anh sẽ chơi cùng em là được chứ gì. Nhưng nói gì thì nói, em cũng phải đợi anh ăn xong đã chứ, đúng không nào!

Diệp Lăng Phi ăn cơm xong liền tính tiền, bảo Trịnh Khả Nhạc lên xe trước, còn hắn cầm điện thoại đứng bên cạnh xe gọi cho Chu Hân Mính.

Lúc nãy không gọi được, Diệp Lăng Phi muốn thử gọi lại lần nữa xem sao, nhưng lần này vẫn không được, điện thoại của Chu Hân Mính vẫn tắt máy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!