Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 774: CHƯƠNG 774: CHU HỒNG SÂM XẢY RA CHUYỆN

Diệp Lăng Phi gọi cho Chu Hân Mính nhưng không ai nhấc máy. Hắn cầm điện thoại trên tay, thắc mắc tại sao cô lại không nghe máy.

- Diệp đại ca, được chưa?

Trịnh Khả Nhạc đang ngồi trên ghế lái. Cô kéo cửa kính xuống, thò đầu ra ngoài, thấy Diệp Lăng Phi đang đứng cầm điện thoại bên ngoài xe thì giục:

- Diệp đại ca, em muốn đi hát, muốn đi nhảy, em còn muốn...

- Được rồi, được rồi. Em mà còn ồn nữa là anh bỏ em ở đây đấy, cho muốn về cũng không về được!

Diệp Lăng Phi nhét điện thoại vào túi, đi vòng qua bên kia rồi lên xe.

- Diệp đại ca, giờ trên người em không có một xu dính túi đâu. Anh mà bỏ em ở đây là em không về nhà được đâu đấy.

Trịnh Khả Nhạc nói với giọng ngà ngà say:

- Em sẽ bám chặt lấy anh, anh đi đâu em theo đó!

Diệp Lăng Phi thắt dây an toàn, nhìn khuôn mặt ửng đỏ vì men rượu của Trịnh Khả Nhạc, không nhịn được đưa tay véo mũi cô một cái rồi nói:

- Em ngoan ngoãn ngồi yên cho anh, đừng nghịch nữa!

Diệp Lăng Phi lái xe tới trước cửa quán KTV của Tôn Hồng. Lúc này, khách trong quán không nhiều. Diệp Lăng Phi vừa đưa Trịnh Khả Nhạc vào thì gặp ngay Tôn Hồng.

Tôn Hồng vừa thấy Diệp Lăng Phi liền vội vàng tiến lại chào:

- Diệp tiên sinh, sao cậu lại qua đây thế này?

Trịnh Khả Nhạc đang khoác tay Diệp Lăng Phi. Thấy người đàn ông lạ này nói chuyện với anh, cô càng dính sát vào người hắn, tỏ vẻ vô cùng thân mật. Tôn Hồng chỉ liếc Trịnh Khả Nhạc một cái rồi cũng không có phản ứng gì thêm.

- Tôi dẫn bạn đến đây hát. Tôn Hồng, sắp xếp cho chúng tôi một phòng đi!

Diệp Lăng Phi nói.

Tôn Hồng vừa nghe thế liền vội vàng gọi một phục vụ lại, bảo người đó dẫn Trịnh Khả Nhạc tới phòng hát. Hắn kéo Diệp Lăng Phi ngồi xuống ghế sofa ở đại sảnh.

- Diệp tiên sinh, mấy hôm nay tôi vẫn định tìm cậu bàn chuyện!

Tôn Hồng nói.

- Tìm tôi bàn chuyện?

Diệp Lăng Phi có chút ngạc nhiên. Hắn đưa tay tìm thuốc. Tôn Hồng liền vội vàng cầm thuốc và bật lửa đưa cho Diệp Lăng Phi:

- Diệp tiên sinh, hút thuốc của tôi đi!

Tôn Hồng đích thân châm thuốc cho Diệp Lăng Phi xong mới tiếp tục nói:

- Diệp tiên sinh, mấy hôm nay tôi cứ suy nghĩ về chuyện đại tiểu thư muốn mở công ty giải trí. Thực ra không phải tôi không muốn làm, mà là tôi chẳng hiểu gì về mảng này cả. Diệp tiên sinh, chắc cậu cũng biết, bảo tôi đi đánh đấm thì còn được, chứ bây giờ bắt tôi làm cái này thì thà giết tôi đi còn hơn.

Diệp Lăng Phi nghe xong liền bật cười. Hắn vỗ vỗ vai Tôn Hồng:

- Tôn Hồng, việc này ông không cần lo. Tôi sẽ giúp, không vấn đề gì đâu. Giờ các ông cứ chuyên tâm lập kế hoạch là được. À đúng rồi, Tiêu Vũ Văn chẳng phải đã nói với tôi là kế hoạch sắp xong rồi sao? Sao tôi vẫn chưa thấy đâu cả?

- Đại tiểu thư của chúng tôi bảo đợi hai hôm nữa, cô ấy muốn hoàn thiện bản kế hoạch rồi mới đưa cho cậu!

Tôn Hồng nói:

- Diệp tiên sinh, chuyện này tôi thực sự không rành lắm. Mong cậu giúp đỡ nhiều!

- Ồ, không vấn đề gì!

Diệp Lăng Phi nói với Tôn Hồng:

- Hay thế này đi, giờ tôi cũng không có việc gì, cậu bảo Tiêu Vũ Văn cầm bản kế hoạch tới đây. Tôi ở đây đợi cô ấy!

- Thế này... e là không hay lắm!

Tôn Hồng ngập ngừng:

- Đại tiểu thư nhà chúng tôi hình như... hình như có cảm tình với Diệp tiên sinh. Tóm lại, tôi lo sẽ xảy ra chuyện!

- Xảy ra chuyện gì được chứ? Chẳng lẽ ông sợ vì tôi dẫn theo cô gái này à? Yên tâm đi, chuyện cần xảy ra cũng đã xảy ra rồi. Tất cả là nhờ ‘phúc’ của đại tiểu thư nhà các ông đấy. Đi đi, gọi Tiêu Vũ Văn lại đây!

- Vâng, vậy tôi đi tìm đại tiểu thư ngay!

Tôn Hồng đáp.

Sau khi Tôn Hồng rời đi, Diệp Lăng Phi được một nữ phục vụ dẫn tới phòng hát. Vừa bước vào, hắn đã thấy Trịnh Khả Nhạc đang cầm một ly cocktail ngồi uống. Một nam phục vụ vừa đặt ly cocktail lên bàn trước mặt cô. Pha xong, người phục vụ đó quay người định rời đi.

Diệp Lăng Phi cản anh ta lại, hỏi:

- Tôi đâu có gọi đồ uống?

- Diệp tiên sinh, ngài không nhớ tôi sao? Tôi vốn là người của Phủ Đầu Bang mà!

Người phục vụ cười nói:

- Đây là đường chủ của chúng tôi dặn, tặng miễn phí cho ngài!

- À, thì ra là thế.

Diệp Lăng Phi vỗ vỗ vai người phục vụ:

- Ừm, tôi nhớ rồi. Tay nghề pha chế không tệ đấy. Tôi còn tưởng mấy người các cậu chỉ biết đâm chém thôi chứ!

- Diệp tiên sinh, ngài đừng đùa tôi nữa. Tôi cũng là bị đường chủ ép thôi. Đường chủ phái tất cả anh em tới các tụ điểm khác nhau, nói là bây giờ thiếu người, bảo chúng tôi ra phụ một tay. Còn bảo qua một thời gian nữa sẽ cho chúng tôi chuyển vào văn phòng, giống như mấy người làm văn phòng trong các hãng phim ấy. Diệp tiên sinh, chuyện này có thật không?

- Đương nhiên là thật rồi. Cứ làm cho tốt vào, chẳng bao lâu nữa các cậu sẽ được vào văn phòng làm việc, không chừng còn được đóng phim nữa ấy chứ. Tốt hơn nhiều so với việc ngày ngày nơm nớp lo sợ.

Người nam phục vụ gật đầu lia lịa, nói câu “có gì cứ gọi tôi” rồi lui ra ngoài. Trịnh Khả Nhạc vừa uống cạn ly rượu, liền đặt xuống, cầm lấy micro gọi Diệp Lăng Phi:

- Diệp đại ca, mau qua đây, chúng ta cùng hát nào!

Diệp Lăng Phi ngồi xuống, cởi cúc áo cổ, tự rót cho mình một ly rượu rồi nói với Trịnh Khả Nhạc:

- Khả Nhạc, em hát một mình đi. Anh chỉ đến chơi cùng em thôi, chịu trách nhiệm nghe chứ không hát!

Trịnh Khả Nhạc cầm micro, ngồi vào lòng Diệp Lăng Phi. Cô cao hơn mét bảy nhưng lại mảnh khảnh, nên khi cô ngồi lên người Diệp Lăng Phi, hắn cũng không thấy nặng.

Một tay cô ôm cổ Diệp Lăng Phi, tay kia cầm micro nói:

- Diệp đại ca, anh hát cùng em đi mà, xin anh đó. Một mình em hát chán lắm!

Tay phải của Diệp Lăng Phi đặt lên đùi thon của Trịnh Khả Nhạc. Cô mặc một chiếc váy ngắn cùng đôi tất da kéo cao đến tận đùi, tay hắn vừa vặn đặt lên khoảng da thịt mịn màng lộ ra giữa mép tất và gấu váy.

Vì cảm thấy quan hệ giữa hai người đã đủ thân thiết, nên hành động chạm vào đùi cô cũng rất tự nhiên.

- Em tự hát đi, anh nghe không được sao?

Diệp Lăng Phi nói:

- Không thì lúc nào em hát mệt rồi anh sẽ hát!

- Được, vậy cũng được!

Trịnh Khả Nhạc nói xong liền thơm lên môi Diệp Lăng Phi một cái, sau đó mới cầm micro chọn bài rồi cất tiếng hát.

Hát xong một bài, cô đặt micro xuống, nghiêng người, hai tay ôm chặt cổ Diệp Lăng Phi, chủ động hôn anh. Diệp Lăng Phi cũng không khách khí, đưa tay đặt lên bộ ngực căng tròn của cô, nồng nhiệt đáp lại. Trịnh Khả Nhạc đã uống khá nhiều rượu nên càng thêm chủ động, bạo dạn hôn Diệp Lăng Phi ngay trong phòng hát.

Sau một nụ hôn sâu, đôi mắt Trịnh Khả Nhạc đã long lanh ánh nước mê hồn. Cô ghé miệng vào tai Diệp Lăng Phi, thì thầm:

- Diệp đại ca, em muốn... cùng anh... làm chuyện đó!

Thú thật, Diệp Lăng Phi đã sớm bị Trịnh Khả Nhạc khơi lên ngọn lửa dục vọng. Hắn vừa nghe cô nói vậy liền cười:

- Được thôi, anh không bao giờ từ chối người tự tìm đến cửa. Có điều, lúc nào em chịu không nổi thì đừng có trách anh đấy!

- Diệp đại ca, anh xấu chết đi được!

Trịnh Khả Nhạc mắng yêu.

Diệp Lăng Phi cũng không khách sáo, đưa tay trêu ghẹo hạ thân của Trịnh Khả Nhạc. Ngay lúc hai người đang nồng nàn trong phòng, cửa bỗng bị đẩy ra. Một người lao vào. Vì đèn trong phòng mờ ảo nên Diệp Lăng Phi không nhìn rõ là ai. Khi nhận ra người vừa bước vào, hắn liền rút tay khỏi hạ thân Trịnh Khả Nhạc, ôm cô đặt sang một bên, không chút ngại ngùng vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh mình trên ghế sofa, nói với Tiêu Vũ Văn:

- Vũ Văn, em đến rồi à, ngồi đây!

- Anh giỏi thật đấy, dám mò đến đây hẹn hò với người đẹp cơ à!

Tiêu Vũ Văn cầm trên tay một tập tài liệu dày. Cô vừa vào phòng liền bật đèn lên, căn phòng lập tức sáng trưng. Cô ngồi xuống cạnh Diệp Lăng Phi, đẩy ly rượu trước mặt qua một bên để tạo khoảng trống. Cộp một tiếng, Tiêu Vũ Văn ném tập tài liệu xuống bàn:

- Tất cả ở đây, anh xem đi!

Không khí nồng thắm giữa cô và Diệp Lăng Phi bị sự xuất hiện đột ngột của Tiêu Vũ Văn phá vỡ. Vệt hồng trên má cô vẫn chưa tan hết. Trịnh Khả Nhạc tỏ ra có chút xấu hổ, khác hẳn với vẻ thường ngày. Ngay khi Diệp Lăng Phi cầm tập tài liệu lên xem, cô liền vội vàng đứng dậy, nói với anh:

- Em đi vệ sinh một lát!

Nói xong, cô chạy thẳng ra ngoài.

Ánh mắt Tiêu Vũ Văn dõi theo Trịnh Khả Nhạc cho đến khi cô khuất dạng mới thôi. Cô nhìn Diệp Lăng Phi, giọng đầy ghen tuông:

- Anh đúng là tên đàn ông tồi. Ở nhà đã có vợ rồi còn ra ngoài ôm ấp người tình. Mà sao em cứ thấy cô gái này quen quen nhỉ?

Diệp Lăng Phi vừa mở tập tài liệu, nghe thấy giọng nói chua loét của Tiêu Vũ Văn liền lắc đầu:

- Vũ Văn, em còn dám nói à? Anh ra nông nỗi này đều là do em gây ra cả đấy. Em không nhớ mình đã làm chuyện gì sao?

- Em làm chuyện gì chứ?

Tiêu Vũ Văn ngơ ngác hỏi.

- Em còn giả vờ à!

Diệp Lăng Phi đặt tập tài liệu xuống, một tay ôm lấy Tiêu Vũ Văn, dùng sức véo mông cô một cái rồi nói:

- Em thật sự không nhớ sao? Chẳng lẽ em quên chuyện bỏ thuốc mê tối hôm đó à? Tất cả đều do em làm cả đấy. Nếu em không bỏ thuốc, anh có làm ra chuyện đó không?

Tiêu Vũ Văn bị véo đau điếng, kêu “A” một tiếng, hai tay vội vàng đẩy tay Diệp Lăng Phi ra, rối rít nói:

- Diệp đại ca, em sai rồi, em sai rồi. Anh đừng véo nữa, đau chết mất!

- Anh hận không thể véo cho em một trận để hả giận đây này.

Diệp Lăng Phi nói.

- Diệp đại ca, Diệp đại ca, em đã nói em sai rồi mà. Anh tha cho em đi!

Được Diệp Lăng Phi nhắc, Tiêu Vũ Văn mới nhớ ra chuyện hôm đó. Giờ nghĩ lại, đúng là vì chuyện cô gây ra mới khiến anh gặp phải bao nhiêu phiền phức như vậy.

Tiêu Vũ Văn cảm thấy có chút hối hận. Vừa rồi thấy Diệp Lăng Phi và một cô gái xinh đẹp âu yếm trong phòng, cô thực sự rất ghen. Nhưng giờ nghe anh nói vậy, cô ngược lại cảm thấy có lỗi với anh. Tiêu Vũ Văn vội vàng dịu giọng:

- Diệp đại ca, thôi mà, anh đừng giận nữa. Gần đây thấy anh không thèm để ý tới em, trong lòng em cũng khó chịu lắm!

Thấy Diệp Lăng Phi không nói gì, cô lại ghé môi đến bên tai anh, nói:

- Hay tối nay... em chiều anh hết, được không? Đến khi nào anh hết giận thì thôi!

- Được đấy, ý kiến này không tồi, đáng để suy xét!

Diệp Lăng Phi lúc này mới gật đầu.

Tiêu Vũ Văn thơm lên má Diệp Lăng Phi một cái, ngay sau đó lại nhỏ giọng hỏi:

- Diệp đại ca, có phải anh đã có quan hệ với cô gái đó rồi không?

Tiêu Vũ Văn vừa dứt lời lại bị Diệp Lăng Phi véo thêm một cái vào mông.

Cô lại kêu “A” một tiếng. Vừa lúc đó, Trịnh Khả Nhạc bước vào phòng. Hiển nhiên cô vừa đi rửa mặt, trên mặt vẫn còn vương vài giọt nước. Trịnh Khả Nhạc bước vào, ngồi xuống bên cạnh Diệp Lăng Phi.

- Các em đều quen nhau cả rồi, không cần anh phải giới thiệu nữa chứ!

Diệp Lăng Phi nói.

Trịnh Khả Nhạc nhớ rất rõ Tiêu Vũ Văn. Sao cô có thể quên được người đã hạ thuốc mê mình hôm đó. Trịnh Khả Nhạc gật đầu:

- Diệp đại ca, em quen cô ấy.

- Diệp đại ca, em chỉ thấy quen thôi chứ không biết tên cô ấy. Anh giới thiệu một chút đi!

Tiêu Vũ Văn rất tự nhiên dựa sát vào người Diệp Lăng Phi, tay cầm ly rượu lên khẽ nhấp một ngụm.

- Cô ấy là Trịnh Khả Nhạc, thư ký của Tổng giám đốc công ty cũ của anh!

Diệp Lăng Phi nói xong liền cầm bản kế hoạch lên xem. Tiêu Vũ Văn nghe anh giới thiệu thân phận của Trịnh Khả Nhạc xong, liền ghé vào tai anh thì thầm:

- Thì ra là nữ đồng nghiệp của Diệp đại ca, hì hì!

Diệp Lăng Phi không để ý đến câu nói của Tiêu Vũ Văn, chỉ tập trung xem bản kế hoạch. Hắn không phải là người có kinh nghiệm dày dạn trong quản lý kinh doanh, nhưng không có nghĩa là hắn hoàn toàn không biết gì. Thậm chí, hắn còn có những ý tưởng và chiến lược mà ngay cả những bậc thầy kinh doanh cũng không nghĩ ra được.

Xem xong, Diệp Lăng Phi đặt bản kế hoạch xuống, cầm ly rượu lên uống một hơi rồi mới nói:

- Vũ Văn, anh đã xem qua bản kế hoạch này của em, có thể nói là khá tốt. Nhưng có một vấn đề nghiêm trọng, đó chính là vốn. Em đã nghĩ xem nếu làm theo kế hoạch này thì sẽ tốn bao nhiêu kinh phí chưa?

- Em tính rồi. Theo kế hoạch này, em cần thuê một căn nhà hai tầng. Một tầng chuyên kinh doanh giải trí, ví dụ như KTV. Một tầng làm trung tâm điện ảnh. Chi phí thuê hai tầng một năm khoảng tám trăm ngàn đến một triệu. Cộng thêm tiền mua sắm đồ dùng văn phòng, ít nhất cũng phải mất ba đến bốn trăm ngàn nữa. Đây mới chỉ là mảng văn phòng. Nếu là trung tâm điện ảnh, nhất định phải có phim của riêng mình, vốn đầu tư này thì lớn rồi, ít nhất cũng phải hơn chục triệu. Còn phải đầu tư thiết bị, nhân viên cần thiết nữa, về mảng điện ảnh, em ước tính ban đầu cũng phải mất hai chục triệu. Còn...

Tiêu Vũ Văn nói một hơi. Diệp Lăng Phi gật đầu:

- Anh xem rồi, em lập công ty kiểu này, vốn đầu tư ban đầu khá lớn, đó là còn chưa tính đến chi phí nếu chính thức khởi quay. Có điều, anh đã nói rồi, tiền bạc không cần lo. Anh sẽ giúp em, ít nhất vốn đầu tư cho phim sẽ giảm được khá nhiều. Ừm, Vũ Văn, em cứ làm theo kế hoạch của mình đi. Nếu cần anh, cứ nói một tiếng.

- Được ạ, về vấn đề tiền bạc, chúng em không có nhiều như vậy, đến lúc đó chắc chắn cần sự giúp đỡ của Diệp đại ca rồi. Có điều, tạm thời tiền của chúng em vẫn có thể chi trả được.

Tiêu Vũ Văn nói.

Diệp Lăng Phi gật gật đầu. Giải quyết xong chuyện này, hắn bỗng nhận ra mình đã phạm sai lầm khi gọi Tiêu Vũ Văn tới đây. Diệp Lăng Phi không ngờ Trịnh Khả Nhạc lại chủ động đề nghị ở cùng hắn tối nay, nên mới gọi Tiêu Vũ Văn đến.

Vừa rồi Tiêu Vũ Văn cũng đề nghị sẽ ở cùng hắn. Diệp Lăng Phi biết rõ Tiêu Vũ Văn và Trịnh Khả Nhạc không giống như Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển có thể hòa hợp với nhau. Trong lòng hắn bắt đầu lo lắng, nên tìm lý do gì để giải quyết cả hai mỹ nữ này đây?

Ngay lúc Diệp Lăng Phi còn đang băn khoăn, điện thoại của hắn bỗng reo lên. Thấy là Bạch Tình Đình gọi tới, hắn liền vội vàng cầm điện thoại bước ra khỏi phòng.

- Bà xã, có chuyện gì thế?

Diệp Lăng Phi cười hỏi.

- Ông xã, Hân Mính có ở cùng anh không?

Bạch Tình Đình hỏi.

- Không, sao thế?

Diệp Lăng Phi hỏi:

- Sao tự nhiên em lại hỏi đến Hân Mính?

- Ông xã, em không biết nên giải thích thế nào với anh. Em vừa nhận được một tin nội bộ, hình như bố của Hân Mính xảy ra chuyện rồi!

Bạch Tình Đình lo lắng nói:

- Nguồn tin này của em rất đáng tin, còn cụ thể là chuyện gì thì em cũng không rõ. Giờ em lo Hân Mính sẽ xảy ra chuyện. Vừa rồi em gọi cho cô ấy nhưng máy tắt rồi, không tìm được cô ấy nên em lo lắm!

- Bà xã, em nói bố Hân Mính xảy ra chuyện sao?

Diệp Lăng Phi ngạc nhiên hỏi:

- Em chắc chứ?

- Gần như là chắc chắn. Tin này em nghe được từ một khách hàng. Anh ta trước giờ vẫn hợp tác với Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ, hơn nữa còn có quan hệ rất thân thiết với các quan chức trong chính phủ!

Bạch Tình Đình nói.

- Về cơ bản, tin tức của anh ta rất chuẩn, đều là tin nội bộ trong chính phủ cả!

Diệp Lăng Phi nghe xong cũng lo lắng hẳn. Hắn giờ rất sợ Chu Hân Mính xảy ra chuyện.

Chu Hồng Sâm là thị trưởng, bình thường sẽ không ai dám động đến con gái ông ta. Nhưng nếu ông ta xảy ra chuyện, Chu Hân Mính sẽ mất đi chỗ dựa, khi đó những kẻ có ý đồ xấu sẽ dễ dàng ra tay hơn. Điều khiến Diệp Lăng Phi sợ hãi hơn cả là điện thoại của Chu Hân Mính lại tắt, hoàn toàn không thể liên lạc được.

- Bà xã, anh biết rồi. Giờ anh đi tìm Hân Mính ngay đây. Em đừng lo, tìm được cô ấy anh nhất định sẽ gọi cho em!

Diệp Lăng Phi nói xong liền cúp máy. Lúc này, trong đầu hắn chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Chu Hân Mính tuyệt đối không được xảy ra chuyện gì.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!