Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 780: CHƯƠNG 780: ANH ĐỒNG Ý

Vu Tiêu Tiếu vừa thốt lên, Diệp Lăng Phi liền quay sang hỏi cô:

- Em quen hắn ta à?

- Đương nhiên là quen rồi, còn hiểu rất rõ là đằng khác!

Vu Tiêu Tiếu nhìn gã thanh niên đang mắng chửi cô gái, miệng làu bàu:

- Sư phụ, loại người cặn bã như hắn đều do được nuông chiều mà ra cả.

Đúng lúc Vu Tiêu Tiếu đang nói, gã thanh niên đột nhiên xô mạnh cô gái khiến cô ngã sõng soài trên đất. Lần này Vu Tiêu Tiếu không nhịn được nữa, cô lách qua đám đông, cúi xuống đỡ cô gái kia dậy.

- Tưởng Nhạc Dương, mấy ngày không gặp mà anh thay đổi nhanh thật đấy, giờ còn biết ra tay với phụ nữ nữa cơ à? Anh cũng tài thật!

Vu Tiêu Tiếu đỡ cô gái đứng dậy.

Vừa nhìn thấy Vu Tiêu Tiếu, gã thanh niên kia giật mình. Vẻ kiêu căng ngạo mạn và nụ cười khẩy trên mặt gã lập tức biến mất, thay vào đó là một bộ mặt tươi rói, vội vàng chạy tới bên cạnh cô:

- Tiêu Tiếu, em xem kìa, sao em về lúc nào mà không báo anh một tiếng để anh ra đón?

- Không dám làm phiền anh đâu. Tôi sợ anh mà đến đón thì tôi bị mấy người phụ nữ của anh xé xác mất, tôi không dám dây vào anh. Tôi nghĩ anh có thời gian thì nên ở bên cạnh bạn gái của mình thì hơn.

Vu Tiêu Tiếu vừa nói vừa liếc nhìn cô gái kia.

- Tôi thấy cô đúng là mắt mù rồi, trên đời này hết người để chọn rồi hay sao mà lại đi thích một tên dê già chứ? Cô vẫn chưa hiểu Tưởng đại công tử nhà chúng tôi rồi, đó là đêm nào cũng làm chú rể mới. Lần này coi như cô nhận được một bài học, lần sau nhớ mở to mắt ra nhé!

Nói đến đây, Vu Tiêu Tiếu đột nhiên bổ sung:

- Có điều, tôi thấy lần này không thể cho qua dễ dàng như vậy được, phải bắt hắn đền thêm ít tiền. Tưởng công tử tiền nhiều như vậy, tiện tay ném ra cũng vài chục vạn, sá gì chút tiền lẻ đó!

- Tiêu Tiếu, lần này em hiểu lầm anh rồi!

Tưởng Nhạc Dương định nắm lấy tay Vu Tiêu Tiếu thì bị cô gạt phắt ra, lạnh lùng nói:

- Tưởng công tử, tôi nói anh đừng có động tay động chân. Cứ cho là hiểu lầm đi thì cũng chẳng liên quan gì đến tôi. Tôi nói cho anh biết, bạn trai tôi cũng đang ở đây đấy. Anh mà dám động vào tôi, cẩn thận bạn trai tôi không khách sáo đâu!

Diệp Lăng Phi vốn không muốn dính vào, hắn chỉ muốn nhanh chóng giúp Chu Hân Mính, nhưng Vu Tiêu Tiếu đã nói như vậy thì dù hắn có muốn đi cũng không được nữa rồi. Diệp Lăng Phi đành lách qua đám đông, đi tới bên cạnh Vu Tiêu Tiếu, nhưng không ôm cô mà chỉ nói:

- Tiêu Tiếu, có chuyện gì vậy? Em quen biết vị Tưởng công tử lắm tiền này sao?

- Đương nhiên rồi, bố người ta là cánh tay của thị trưởng, mẹ là tổng giám đốc hành chính của một công ty lớn, anh nói xem địa vị người ta thế nào?

Mặc dù Diệp Lăng Phi không ôm Vu Tiêu Tiếu, nhưng cô lại chủ động khoác tay hắn, trông vô cùng thân mật. Tưởng Nhạc Dương ban đầu cho rằng Vu Tiêu Tiếu đang nói đùa. Tưởng gia và Vu gia đều là hai gia tộc lớn, thế lực không hề nhỏ. Đương nhiên, so với Vu gia thì Tưởng gia vẫn kém một chút, nhưng ông nội của Tưởng Nhạc Dương cũng là một nhân vật có máu mặt. Dù xã hội hiện nay không còn coi trọng chuyện môn đăng hộ đối, nhưng trên thực tế, ai cũng để ý đến hoàn cảnh gia đình. Cái gọi là liên minh cường hào, hôn nhân cũng là một sợi dây liên kết thế lực giữa hai gia đình. Vu Tiêu Tiếu và Tưởng Nhạc Dương cùng trang lứa, từ nhỏ đã học cùng nhau cho đến hết cấp ba. Sau đó, Vu Tiêu Tiếu cố tình thi vào một trường đại học ở Vọng Hải, còn Tưởng Nhạc Dương lại “đỗ” vào một trường đại học tại tỉnh nhà.

Vu Tiêu Tiếu sở dĩ muốn đi xa, chạy tới tận Vọng Hải học cũng vì muốn tránh xa Tưởng Nhạc Dương, không muốn bản thân trở thành vật hy sinh. Vu Chấn sớm đã nói cho cô biết về chuyện liên hôn giữa hai nhà Vu – Tưởng. Ông nói đó là ý của ông nội. Mà ý của ông nội Vu Tiêu Tiếu thì chẳng khác nào thánh chỉ, không ai được làm trái. Muốn thoát khỏi hôn ước này, cô chỉ có cách rời khỏi Vu gia và cắt đứt mọi quan hệ, nếu không thì phải nghe theo sự sắp đặt của ông nội vì lợi ích của cả gia tộc. Ông nội cô sẽ ép buộc cuộc hôn nhân này. Ông cũng đã từng nói với Trương Tuyết Hàn về Vu Tiêu Tiếu: “Nó chỉ là một vật hy sinh thôi.”

Vu Tiêu Tiếu rất ngưỡng mộ Trương Tuyết Hàn. Vì lý do cá nhân mà gia tộc không sớm sắp đặt hôn nhân cho cô ấy. Trương Diệu đối với cô cháu gái này yêu thương hết mực, chỉ cần cô có thể bình an sống tiếp đã là một niềm vui lớn rồi.

Nhưng Vu Tiêu Tiếu thì ngược lại. Kể từ khi đến Vọng Hải, đáng lẽ có thể tiếp nhận một nền giáo dục tốt đẹp thì cô lại trở thành một cô gái ngông cuồng, nổi loạn. Cô muốn giải thoát, giải thoát bản chất thật đang bị áp lực gia đình kìm nén bấy lâu. Vu Tiêu Tiếu ngông cuồng như vậy cũng chính vì lúc này cô vẫn còn có thể nắm giữ vận mệnh của mình, nên mới hết sức phóng túng. Một khi mất đi tự do, cô sẽ buông xuôi tất cả, hoặc chỉ còn là cái xác không hồn, một cục thịt di động. Đã có lúc Vu Tiêu Tiếu ước mình không sinh ra trong gia đình này. Cô ngưỡng mộ những cô gái sinh ra trong các gia đình bình thường, họ có thể tự do yêu đương.

Không biết vì sao, khi gặp Diệp Lăng Phi ở Vọng Hải, cô cảm nhận được đây là người đàn ông mình có thể dựa vào. Chỉ cần ở bên cạnh hắn, cô không hề cảm thấy sợ hãi. Dường như Diệp Lăng Phi chính là một ngọn núi lớn để cô hoàn toàn có thể tựa vào. Đó chỉ là suy nghĩ ban đầu. Nhưng tiếp xúc càng lâu, cô càng nhận ra mình đã bị người đàn ông này thu hút. Trước mặt Tưởng Nhạc Dương, cô công khai khoác tay Diệp Lăng Phi, tuyên bố với hắn rằng cô đã có người yêu, hơn nữa còn là một người đàn ông rất có thế lực.

Lúc này, sự phẫn nộ trong lòng Tưởng Nhạc Dương còn mạnh hơn cả dự tính của Vu Tiêu Tiếu. Nếu mục đích của cô là chọc giận anh ta thì cô đã thành công rồi. Anh ta bị chọc cho tức phát điên. Nếu Diệp Lăng Phi trạc tuổi Vu Tiêu Tiếu, anh ta cùng lắm chỉ ghen tuông một chút, rồi sẽ tìm cách khiến cậu trai đó phải rút lui. Nhưng bây giờ, trong lòng anh ta ngoài phẫn nộ ra còn có cả sự không cam tâm. Tưởng Nhạc Dương đã sớm biết về hôn sự được sắp đặt này và rất mãn nguyện với nó. Vu Tiêu Tiếu bất kể là nhan sắc hay gia thế đều vô cùng nổi bật. Anh ta biết chẳng có cô gái nào bên cạnh mình có thể xinh đẹp và hấp dẫn bằng Vu Tiêu Tiếu, vì vậy anh ta luôn khao khát có được cô. Từ hồi cấp hai, anh ta đã tìm đủ mọi cách để tiếp cận và theo đuổi, nhưng đáng tiếc là cô chưa bao giờ thèm để ý. Khi cô về tỉnh nghỉ hè, anh ta cũng viện đủ mọi cớ để tìm gặp nhưng cô đều thẳng thừng từ chối, ngay cả một cơ hội gặp mặt cũng không cho.

Trước mắt, “bạn trai” của Vu Tiêu Tiếu lại trông như một ông chú, điều này khiến Tưởng Nhạc Dương cảm thấy bị sỉ nhục nặng nề. Đôi mắt đầy lửa giận của anh ta nhìn chằm chằm Diệp Lăng Phi, khiến hắn không chịu nổi phải quay sang nhìn Vu Tiêu Tiếu, ánh mắt như muốn nói: “Cô nhóc này đúng là chuyên gia gây rối, lại rước thêm phiền phức cho mình rồi đây!”

Vu Tiêu Tiếu thấy bộ dạng tức tối của Tưởng Nhạc Dương thì vô cùng khoái chí, bèn nở một nụ cười ranh mãnh. Vẻ mặt này đừng nói là Tưởng Nhạc Dương, ngay cả Diệp Lăng Phi cũng thấy tim đập loạn nhịp. Hắn thầm nghĩ: “Cô nhóc này đúng là yêu tinh, rất biết cách câu dẫn người khác!”

Nhưng hiện tại, hắn phải đối mặt với Tưởng Nhạc Dương. Hắn rút một điếu thuốc ra châm, đó là thói quen của hắn. Vừa ngậm điếu thuốc, hắn vừa nói:

- Này anh bạn, cậu có phải đàn ông không thế? Một cô gái yếu đuối như vậy mà cậu cũng nỡ ra tay. Chuyện mất mặt như vậy mà cũng làm được, đúng là làm xấu mặt cánh đàn ông chúng ta. Tôi nghĩ chuyện này không thể kết thúc đơn giản như vậy được đâu. Cậu nói xem, giải quyết thế nào đây?

Tưởng Nhạc Dương vốn đã tức Diệp Lăng Phi, giờ lại thấy hắn lên mặt dạy đời mình thì liền chửi:

- Mẹ kiếp! Mày là cái thá gì mà dám xía vào chuyện của tao?

- Tôi không phải cái gì cả, tôi là người. Lẽ nào cậu là “cái thá” đó?

Diệp Lăng Phi tay kẹp điếu thuốc, quay sang nói với Vu Tiêu Tiếu:

- Tiêu Tiếu, em ra hỏi cô gái kia xem cô ấy định thế nào?

Vu Tiêu Tiếu bèn kéo cô gái kia sang một bên nói nhỏ vài câu, cô gái chỉ nức nở, dường như không nói nên lời. Vu Tiêu Tiếu ghé sát vào tai Diệp Lăng Phi thì thầm. Diệp Lăng Phi gật đầu:

- Ai mà chẳng biết Tưởng đại công tử có người chống lưng, ai dám đắc tội chứ. Nhưng Tưởng công tử này, những gì hôm nay cậu nói, cậu làm, tất cả mọi người ở đây đều có thể làm chứng. Cứ cho là cậu không cần thể diện đi, nhưng tôi nghĩ bố cậu chắc cũng phải cần chứ! Tôi lại là người rất thích lo chuyện bao đồng, cậu có cần tôi đến tìm bố cậu không? Tôi tin giờ này bố cậu vẫn đang làm việc, hoặc cũng có thể đang họp. Cậu nghĩ xem, nếu tôi đột ngột xông vào phòng họp nói với bố cậu rằng con trai ông đã làm bụng con gái nhà người ta to lên, giờ cô gái ấy đang đòi sống đòi chết, hơn nữa hắn còn buông lời đe dọa độc ác rằng nếu cô gái dám tố cáo sẽ giết cả nhà cô ấy. Cậu thấy thế có được không?

- Ngươi… ngươi… tên khốn…!

Anh ta bị Diệp Lăng Phi chọc cho tức đến mức môi run lên bần bật. Trước đây toàn là anh ta mắng người khác, làm gì có ai dám mắng anh ta. Lần này bị Diệp Lăng Phi chửi cho một trận, anh ta chỉ biết trợn mắt đứng nhìn.

- Tôi cũng là tên khốn mà, chúng ta hợp nhau đấy chứ!

Diệp Lăng Phi cười nhạt.

- Dù sao thì tôi cũng chẳng sợ gì, cậu chọn đi. Cậu muốn tôi đi tìm bố cậu hay muốn bỏ tiền ra giải quyết?

- Được, mày được lắm, tao nhớ mặt mày rồi!

Hắn vừa nói vừa móc ra một xấp tiền, ít nhất cũng phải hơn ba nghìn, ném xuống đất rồi nói với cô gái:

- Cầm lấy mà mua quan tài đi.

- Nói chuyện khí phách đấy, tôi thích rồi!

Diệp Lăng Phi không thèm nhìn số tiền, nói tiếp:

- Nhưng mà xem ra chỗ tiền này không đủ mua quan tài đâu. Ít nhất cũng phải hai triệu mới mua được một cỗ tốt một chút. Chẳng lẽ Tưởng công tử đến hai triệu cũng không có sao? Đi như vậy thì mất mặt quá!

- Hai triệu?

Tưởng Nhạc Dương nghe vậy thì mắt long lên sòng sọc. Rồi bỗng nhiên hắn moi trong túi ra một cái thẻ, ném xuống đất, quay sang nói với cô gái:

- Trong thẻ này có hai triệu. Bây giờ tao ném xuống đây, mày có bản lĩnh thì qua mà nhặt. Mày biết tính tao rồi đấy. Nghĩ kỹ rồi hãy nhặt.

Tưởng Nhạc Dương chắc chắn cô gái đó không dám nhặt, nhưng hắn không ngờ Diệp Lăng Phi lại cúi xuống nhặt thẻ lên, rồi nói với Vu Tiêu Tiếu:

- Ôi trời, Tiêu Tiếu, em xem lời nói của Tưởng công tử đúng là có uy lực thật, dọa anh sợ sắp ngất rồi này. Xem ra cô gái đó không dám lấy tiền đâu, em nghĩ cách giúp anh làm thế nào để cô ấy cầm tiền đi!

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Vu Tiêu Tiếu vốn không muốn can thiệp sâu. Dù sao bố cô và bố Tưởng Nhạc Dương cũng cùng làm việc trong thành phố, làm ầm ĩ lên cũng không hay. Nhưng đột nhiên cô lại nghĩ, nhân cơ hội này để bố mình biết phẩm chất tồi tệ của Tưởng Nhạc Dương, bố sẽ nói với ông nội. Như vậy, cô sẽ không phải lấy kẻ xấu xa này nữa, nói không chừng sau này cũng không cần phải gặp lại cái tên đáng ghét đó nữa!

Vu Tiêu Tiếu nghĩ vậy thật quá đơn giản, dù sao cô cũng không phải người trong chốn quan trường nên không biết những rắc rối bên trong, cô chỉ đứng từ góc độ của mình mà nghĩ, lập tức nói:

- Vậy để em gọi hỏi ý kiến bố em xem thế nào?

Vừa nói, Vu Tiêu Tiếu vừa định cầm điện thoại lên. Tưởng Nhạc Dương thấy cô định gọi cho Vu Chấn thì bắt đầu hoảng. Vừa nãy vì tức giận, anh ta quên mất Vu Tiêu Tiếu cũng ở đó nên mới nói năng như vậy. Bất kể thế nào, bố của Vu Tiêu Tiếu cũng là thị trưởng, hơn nữa thế lực của nhà họ Vu chắc chắn lớn hơn nhà họ Tưởng. Quan trọng nhất là anh ta bắt đầu sợ. Bố anh ta đã dặn phải bớt phóng túng và ngạo mạn đi. Anh ta biết nếu để bố mình biết chuyện này, nhất định ông sẽ không tha cho mình, có khi sau này muốn ra ngoài chơi cũng không được nữa. Anh ta bèn thay đổi thái độ, nói ngọt với Vu Tiêu Tiếu:

- Tiêu Tiếu à, hay là nể mặt anh, chuyện này coi như bỏ qua nhé!

- Như vậy là tốt nhất.

Vu Tiêu Tiếu nói rồi bỏ điện thoại xuống:

- Vậy hai triệu này có lấy lại không?

Anh ta trừng mắt nhìn cô gái trẻ.

- Chuyện của chúng ta đến đây là chấm dứt. Cô cầm tiền rồi cút đi, sau này đừng có bám theo tôi nữa.

Diệp Lăng Phi nhìn số tiền lẻ rơi trên đất, cúi người xuống nhặt:

- Ây da! Nhiều tiền thế này mà không cầm thì phí quá. Người giàu đúng là khác bọt thật, tiện tay ném ra đã là mấy chục vạn rồi. Ghê gớm thật!

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa nhặt tiền lên, rồi cầm cả tiền và thẻ nhét vào tay cô gái:

- Em gái à! Cầm số tiền này về đi, coi như là hắn bồi thường cho em.

Cô gái sợ sệt không dám nhận. Diệp Lăng Phi dúi mạnh vào lòng bàn tay cô rồi nói lớn:

- Em gái yên tâm, Tưởng đại công tử sẽ không động đến em đâu. Mọi người ở đây đều đã nghe hết những gì anh ta nói. Sau này anh ta có dám làm gì em, em cũng không cần sợ, chỉ cần đi tố cáo thì tất cả mọi người ở đây đều có thể làm chứng.

Nói rồi, hắn quay về phía Tưởng Nhạc Dương:

- Tưởng công tử, anh thấy tôi nói có đúng không?

Đột nhiên, hắn như nhớ ra điều gì, liền quay sang cô gái đang khóc hỏi:

- Em gái, cho anh mượn điện thoại một lát!

Cô gái ngạc nhiên một lúc rồi mới lấy điện thoại trong túi xách đưa cho Diệp Lăng Phi. Hắn cầm điện thoại của cô, đi lại chỗ Tưởng Nhạc Dương:

- Nhập mật khẩu thẻ vào đây!

Anh ta trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi nhưng cũng không làm gì được, đành nhập mật khẩu vào rồi đưa lại. Diệp Lăng Phi trả điện thoại cho cô gái:

- Đây là mật khẩu, em giữ cẩn thận!

Cô gái nhận lại điện thoại từ tay Diệp Lăng Phi.

Tưởng Nhạc Dương tức đến sôi máu, thầm chửi rủa Diệp Lăng Phi. Anh ta không ngờ hắn lại réo tên mình ra như thế. Sau này nếu cô gái kia xảy ra chuyện gì, người ta sẽ dễ dàng nghĩ ngay là do Tưởng Nhạc Dương làm hại. Anh ta không quan tâm người khác nghĩ gì, chỉ lo lắng cho Vu Tiêu Tiếu. Một mặt, anh ta sợ sau chuyện này cô càng thêm chán ghét mình, kể cả hai gia tộc có hôn ước nhưng nếu Vu Tiêu Tiếu kiên quyết phản đối thì cuộc hôn nhân này sẽ gặp rắc rối. Mặt khác, nếu Vu Tiêu Tiếu đem chuyện này kể với Vu Chấn thì sự việc sẽ càng phiền phức hơn.

Tưởng Nhạc Dương tuyệt nhiên không phải kẻ ngốc. Hắn biết lúc này nếu làm căng thì càng bất lợi, liền nói:

- Cô yên tâm, tôi đã nói là sẽ làm được!

- Câu này là nói cho tất cả mọi người cùng nghe đấy!

Diệp Lăng Phi nghe vậy thì gật đầu, nói với cô gái:

- Tưởng công tử đã nói vậy rồi, còn không mau cầm lấy, cẩn thận lát nữa anh ta đổi ý giật lại tiền đấy!

Diệp Lăng Phi nói câu này quả thực rất có tính đả kích. Hắn cố ý dùng từ “giật” để mọi người thấy Tưởng công tử này vô đạo đức đến mức nào. Tưởng Nhạc Dương tức thầm trong bụng nhưng trước mặt Vu Tiêu Tiếu không dám thể hiện ra. Trong lòng hắn đã tính toán, nhất định phải điều tra rõ xem gã “người yêu” của Tiêu Tiếu rốt cuộc là ai.

Diệp Lăng Phi ôm lấy eo Vu Tiêu Tiếu rồi nói:

- Chúng ta đi!

Vu Tiêu Tiếu gật đầu, cảm giác lúc này thật khó diễn tả, chỉ có thể dùng một chữ “sảng khoái” để hình dung. Tưởng Nhạc Dương nhìn thấy vòng eo nhỏ nhắn của Vu Tiêu Tiếu bị bàn tay to lớn của Diệp Lăng Phi ôm lấy thì tức không chịu nổi, bèn chạy lên chặn trước mặt cô hỏi:

- Người đàn ông này thật sự là bạn trai em sao?

- Ừ, thì sao? Anh có ý kiến gì à, Tưởng Nhạc Dương?

Vừa nói, cô vừa cố ý nép sát vào người Diệp Lăng Phi.

- Tiêu Tiếu, anh biết những việc anh làm trước đây đã khiến em tức giận. Bây giờ anh sửa đổi rồi!

Tưởng Nhạc Dương nói những câu này ngay cả bản thân hắn cũng không tin nổi. Sự việc vừa rồi đã cho hắn một cú tát đau điếng, nhưng trong tình huống đó, hắn chỉ có thể làm như vậy.

- Tiêu Tiếu, anh biết rồi, là em giận anh không ở gần em, nên mới cố ý làm vậy để chọc tức anh. Anh vừa nghĩ kỹ rồi, anh quyết định sẽ chuyển đến Vọng Hải học. Như vậy chúng ta có thể ở bên nhau hằng ngày, cùng nhau đi học. Qua chuyện này, anh cũng sẽ chứng minh cho em thấy tấm chân tình của mình.

Anh ta cố tỏ ra thành khẩn nhất có thể.

- Tưởng Nhạc Dương! Anh bị điên à? Tôi việc gì phải giận anh. Đúng là hết nói nổi!

Nghe anh ta nói vậy, Vu Tiêu Tiếu bật cười:

- Anh đừng có mà đến học cùng tôi. Tôi ở Vọng Hải sống rất tốt, anh ở đây cũng đâu có tệ, nhiều cô gái đẹp như vậy, anh có thể tha hồ phát huy năng lực của mình. Anh yên tâm, trước đây tôi nghĩ anh thế nào thì bây giờ vẫn vậy, chẳng có gì thay đổi.

- Tiêu Tiếu, anh muốn chứng minh cho em thấy anh thật lòng với em. Dù phải trả bất cứ giá nào!

- Thật sao?

Vu Tiêu Tiếu nhìn Tưởng Nhạc Dương. Anh ta nghĩ rằng đã làm cô rung động, liền vội vàng nói:

- Tiêu Tiếu, tất nhiên là thật rồi, em phải tin anh!

- Vừa nãy không phải anh nói vì tôi anh làm gì cũng được sao? Bây giờ anh chứng minh đi!

Vu Tiêu Tiếu dùng tay chỉ lên tòa nhà hơn 20 tầng trước mặt nói:

✶ Dịch AI tại Thiên Lôi Trúc ✶

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!