Tiêu Tiếu vừa dứt lời, Tưởng Nhạc Dương chỉ biết trừng mắt nhìn cô. Vu Tiêu Tiếu cười một cách vô lễ rồi cùng Diệp Lăng Phi rời khỏi công viên.
- Sư phụ, lúc nãy anh có thấy cái mặt ngu ngốc của Tưởng Nhạc Dương không, quả thật giống hoa cúc của mình bị nổ, ha ha, thật là quá đã!
Vu Tiêu Tiếu khoác tay Diệp Lăng Phi, cử chỉ vô cùng mập mờ. Trên đường cùng Diệp Lăng Phi trở về khách sạn, cô không ngừng cười, trông vô cùng vui vẻ.
- Là con gái, ra ngoài ăn nói cũng phải chú ý hình tượng một chút. Em đừng quên đây là tỉnh thành, đâu phải thành phố Vọng Hải. Nếu để ba em biết được, có khi ông ấy nhốt em trong nhà, không cho đi đâu nữa đấy!
Diệp Lăng Phi thật sự không nhịn được nữa mới lên tiếng nhắc nhở Vu Tiêu Tiếu. Vu Tiêu Tiếu vừa rồi cũng vì quá vui nên đã quên mất đây là tỉnh thành, cô liền nói:
- Sư phụ, em quên mất, em biết rồi ạ!
- Còn nữa, sắp đến khách sạn rồi, để người khác nhìn thấy thì không hay!
Ý của Diệp Lăng Phi là muốn nói Vu Tiêu Tiếu đang khoác tay mình, hình tượng như vậy không tốt. Tuy Diệp Lăng Phi đã 31 tuổi nhưng trông anh không hề già, ngược lại còn rất trẻ, ít nhất nhìn vào cũng chỉ khoảng 27-28 tuổi. Dù vậy, vẫn có thể nhìn ra sự chênh lệch tuổi tác giữa Diệp Lăng Phi và Vu Tiêu Tiếu.
Vu Tiêu Tiếu buông lỏng cánh tay đang khoác Diệp Lăng Phi ra, cô dịu dàng nói:
- Sư phụ, anh sợ gì chứ, em còn không sợ. Sư phụ, thật ra anh không giống ông già 30 tuổi đâu, em thấy chỉ mới 25-26 tuổi thôi, trẻ lắm!
- Anh thành ông già từ khi nào vậy!
Diệp Lăng Phi vô cùng phiền muộn nói.
Vu Tiêu Tiếu cười ha ha, cô đi sát lại gần Diệp Lăng Phi, hai người cùng đi vào khách sạn.
Khi hai người về đến phòng, Chu Hân Mính và mẹ cô đã thức dậy. Trong lòng Chu Hân Mính đang tính toán kế hoạch về chuyện của ba mình, cô vừa ở trong phòng mẹ một lát để cùng bà thương lượng xem làm thế nào mới cứu được ba.
Chu Hân Mính đợi Diệp Lăng Phi trở về liền tìm anh. Khi cô nhìn thấy Vu Tiêu Tiếu cũng có mặt thì hơi ngạc nhiên, nhưng lập tức khôi phục lại vẻ mặt bình thường, đến bên cạnh Diệp Lăng Phi, nói:
- Em và mẹ đã bàn bạc muốn trở về thành phố Vọng Hải, xem có thể tìm ai giúp ba không!
- Hân Mính, lúc này ai chịu giúp hai người chứ, đám người đó không trốn tránh đã là tốt lắm rồi. Đúng là cháy nhà mới ra mặt chuột, đám đồng nghiệp của ba em có lẽ đã sớm vạch rõ ranh giới với cả nhà rồi, họ chỉ sợ bị liên lụy đến bản thân thôi.
Diệp Lăng Phi nói:
- Anh nghĩ chuyện này em không nên nóng vội, chúng ta nên tiến hành từng bước một. Hôm nay Tình Đình về thành phố Vọng Hải sẽ điều tra vấn đề nội bộ của công ty cô ấy, còn anh cũng đã cho người đi tìm người phụ nữ tên Tôn Cúc. Anh tin chuyện này sẽ sớm được làm sáng tỏ!
Chu Hân Mính khó xử nói:
- Em cũng muốn không nôn nóng, nhưng cứ nghĩ đến ba vẫn còn đang bị điều tra, trong lòng em lại cảm thấy rất khó chịu. Mấy đêm nay mẹ gần như thức trắng, cũng chỉ vì lo lắng cho ba!
Vu Tiêu Tiếu đến bên cạnh Chu Hân Mính, kéo tay cô ấy và nói:
- Chị Hân Mính, chuyện này xin chị hãy nghe sư phụ em. Bây giờ nôn nóng cũng không phải là cách. Hôm nay em dẫn mọi người đi ra ngoài dạo một vòng, coi như giải tỏa tâm trạng!
Chu Hân Mính lắc đầu nói:
- Tiêu Tiếu, chị cảm ơn ý tốt của em. Hiện giờ chị thật sự không có tâm trạng đi giải tỏa, chỉ nghĩ đến chuyện của ba thôi.
- Cái này…!
Diệp Lăng Phi vừa nói ra hai chữ thì điện thoại của hắn reo lên. Diệp Lăng Phi nghe máy.
- Lão đại, ả kia chết rồi!
Bên kia điện thoại truyền đến giọng nói của Dã Thú. Diệp Lăng Phi vừa nghe, lông mày hơi cau lại, hỏi:
- Chuyện xảy ra khi nào?
- Có lẽ là chuyện của ba hôm trước. Hình như ả bị xe tông trên đường, tài xế gây án đã bỏ chạy.
Dã Thú nói.
- Chạy rồi?
Diệp Lăng Phi đột nhiên cười nói:
- Xem ra vụ án này thú vị lắm đây, giết người diệt khẩu. Không lẽ đám ngốc đó thật sự tưởng rằng Tôn Cúc chết thì mọi chuyện sẽ êm xuôi sao? Dã Thú, lập tức điều tra cho ta xem gần đây Tôn Cúc đã liên lạc với những ai. Ta không cần biết ngươi dùng thủ đoạn gì, nhất định phải điều tra rõ cho ta.
- Lão đại, em biết rồi!
Ngay lúc Dã Thú định cúp máy, Diệp Lăng Phi đột nhiên nói:
- Dã Thú, đợi chút!
- Lão đại, còn chuyện gì sao?
Dã Thú hỏi.
- Cử người đi theo thư ký bên cạnh chủ tịch Chu, xem gần đây hắn ta bận rộn những việc gì!
Diệp Lăng Phi nói.
- Được!
Sau khi Diệp Lăng Phi cúp máy, Chu Hân Mính rất kỳ lạ hỏi:
- Chuyện gì thế, không phải anh cho rằng thư ký Vương có liên quan đến chuyện này sao? Ông ấy đã theo ba tôi ít nhất cũng 4-5 năm rồi, ba tôi rất tin tưởng ông ấy.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Đừng vội quả quyết, trong xã hội này, chuyện gì cũng có thể xảy ra. Anh đâu có nói là nhận định thư ký Vương có vấn đề, việc anh đang làm bây giờ là dụ rắn ra khỏi hang. Hân Mính, em đã từng nghĩ qua chưa, một khi đám lãnh đạo thành phố Vọng Hải đều cho rằng lần này ba em không thể trở ra, sẽ có hậu quả gì?
- Anh muốn dụ họ ra, để họ tự lộ chân tướng?
Chu Hân Mính hỏi.
- Ừ, quả thật có dự tính như vậy, nhưng bây giờ anh muốn xem chuyện này rốt cuộc tệ đến mức nào!
Diệp Lăng Phi nói tiếp:
- Giờ em có thể yên tâm rồi, anh cho rằng chuyện Tôn Cúc chết đối với chủ tịch Chu là một chuyện tốt!
- Chuyện tốt?
Diệp Lăng Phi gật đầu, nói:
- Ít ra chứng minh có người lo lắng Tôn Cúc sẽ nói bậy. Nếu Tôn Cúc thật sự nghe lệnh của tập đoàn quốc tế Thế Kỷ đưa tiền cho ba em, tại sao cô ta không dám đối mặt?
Diệp Lăng Phi nói đến đây, lại hỏi:
- Ồ, nhưng mà, anh vẫn phải đợi tin tức xác thực bên Tình Đình là khi nào số tiền lớn đó được chuyển đi, và khi nào cô ta rời khỏi tập đoàn quốc tế Thế Kỷ. Hân Mính, em và bác gái tạm thời đừng nôn nóng trở về thành phố Vọng Hải, chúng ta cứ ở đây trước, anh sẽ sắp xếp người ở thành phố Vọng Hải làm việc cho chúng ta!
Chu Hân Mính nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cảm giác như được uống thuốc an thần, cũng không còn nôn nóng trở về nữa. Diệp Lăng Phi để Vu Tiêu Tiếu đưa Chu Hân Mính và mẹ cô đi dạo, còn mình thì ở lại khách sạn đợi điện thoại của Tình Đình.
Buổi trưa, Bạch Tình Đình gọi điện tới. Lúc này cô đã về đến tập đoàn quốc tế Thế Kỷ, sau khi điều tra rõ ràng chuyện của Tôn Cúc, Bạch Tình Đình lập tức báo cho Diệp Lăng Phi. Nghe xong, Diệp Lăng Phi lập tức đi tìm Trương Ký.
Hai người nói chuyện trong văn phòng của Trương Ký suốt buổi chiều. Diệp Lăng Phi kể lại chuyện của Tôn Cúc cho Trương Ký nghe, chỉ ra trọng điểm rằng chuyện tập đoàn quốc tế Thế Kỷ hối lộ chủ tịch Chu hoàn toàn là do có người cố ý hãm hại mà một tay sắp đặt. Tôn Cúc có thể đã bị người khác ép buộc, và bây giờ Tôn Cúc chết chứng tỏ có kẻ sợ cô ta nói ra sự thật. Sau đó, Diệp Lăng Phi kiến nghị Trương Ký nên thả dây dài, bắt cá lớn. Hắn hy vọng Trương Ký tạm thời đừng quá ép Chu Hồng Sâm, dù gì hiện giờ vẫn đang trong giai đoạn điều tra, hy vọng có thể cho Chu Hồng Sâm một môi trường điều tra thoải mái hơn.
Trương Ký làm trong ngành chính pháp bao năm nay cũng cảm thấy vụ án của Chu Hồng Sâm có rất nhiều vấn đề. Nếu Chu Hồng Sâm không có hậu thuẫn gì, có lẽ Trương Ký vẫn sẽ tiếp tục điều tra, nhưng bây giờ, ông ta lại không dám ép buộc quá mức. Nếu Chu Hồng Sâm quả thật bị hãm hại, mà bên mình lại ép đến mức ông ấy xảy ra chuyện gì, vậy thì ông ta không gánh nổi trách nhiệm.
Vu Tiêu Tiếu đưa Chu Hân Mính và mẹ cô đi dạo cả ngày. Khi cô về đến nhà mình thì cảm thấy không khí trong nhà không ổn. Ba cô ngồi trong phòng khách, khuôn mặt nghiêm nghị dường như có chuyện gì đó.
- Mẹ, cơm xong chưa, con đói chết rồi!
Vu Tiêu Tiếu vừa về nhà, thấy mẹ đang đeo tạp dề trong bếp, cảm thấy ba mình có chuyện gì đó, không muốn mình bị vạ lây, liền chạy vào bếp.
- Tiêu Tiếu, con qua đây, ba có chuyện muốn hỏi con!
Vu Chấn thấy Vu Tiêu Tiếu về, ông đặt tờ báo xuống, gọi cô qua. Vu Tiêu Tiếu nhìn mẹ, chỉ thấy mẹ cô ra hiệu bằng mắt. Vu Tiêu Tiếu trong lòng chợt hiểu, dự cảm có chuyện không hay sắp xảy ra, vội vàng đến trước mặt Vu Chấn, nhõng nhẽo ôm lấy cổ ông nói:
- Ba, chuyện gì vậy ạ?
- Ngồi sang đối diện, có vài chuyện ba muốn hỏi con!
Sắc mặt Vu Chấn nghiêm nghị. Vu Tiêu Tiếu thấy vậy, trong lòng hơi sợ, cô ngoan ngoãn ngồi đối diện Vu Chấn, hai chân khép lại, hai tay đặt ngay ngắn.
- Tiêu Tiếu, hôm nay con đi đâu?
Vu Chấn nhìn Vu Tiêu Tiếu, mặt ông nghiêm nghị, không một nụ cười, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cô. Vu Tiêu Tiếu có chút căng thẳng, lí nhí nói:
- Con… Con đi chơi!
- Thật sao, đi chung với ai?
- Con đi chơi một mình thôi ạ!
Vu Tiêu Tiếu có vẻ khẩn trương, cô liếm môi, rồi đưa mắt nhìn sang mẹ. Mẹ của Vu Tiêu Tiếu từ trong bếp đi ra, đến trước mặt Vu Chấn, nói:
- Ông có chuyện gì thì từ từ nói với con, xem ông dọa con bé kìa!
- Tôi bị đứa con gái này của bà chọc tức chết mất, nó nói dối ngay trước mặt tôi!
Vu Chấn từ trong người lấy ra tờ bệnh án giả của Vu Tiêu Tiếu, ném lên bàn trà trước mặt, miệng nói:
- Bà nhìn xem bệnh án này đi. Hôm nay tôi hỏi thăm bệnh viện, người ta nói đây là bệnh án giả do Tiêu Tiếu khai, nó chẳng hề đến bệnh viện kiểm tra. Tiêu Tiếu đều bị bà chiều hư rồi, đúng là mẹ hiền con hư. Bà chỉ biết cưng chiều nó, tôi thấy sớm muộn gì nó cũng chọc tôi tức chết.
Vu Chấn có vẻ rất giận dữ, ông nhìn thẳng vào Tiêu Tiếu, hỏi:
- Có phải hôm nay con đi cùng một người đàn ông, mà người đó còn là đàn ông có vợ không!
Vu Chấn nói xong câu này, ngay cả mẹ của Vu Tiêu Tiếu cũng cảm thấy kinh ngạc, bà nhìn con gái, khẩn trương hỏi:
- Tiêu Tiếu, thật có chuyện như vậy không con?
Vu Tiêu Tiếu lập tức nghĩ ra Tưởng Nhạc Dương đã đi mách lẻo. Cô ước gì mình có thể làm cho Tưởng Nhạc Dương nổ hoa cúc trăm lần, tên này thật đáng ghét, dám chạy đến trước mặt ba mình cáo trạng. Vu Tiêu Tiếu thấy ba đã biết chuyện, thế là không còn căng thẳng nữa, cô nhìn thẳng vào mắt ba nói:
- Vâng!
- Cái gì? Con thật sự đã làm ra chuyện như vậy, có phải con muốn ba tức chết không!
Vu Chấn không ngờ Vu Tiêu Tiếu lại trả lời dứt khoát như vậy. Ông bị con gái chọc tức đến mặt mày tái xanh, dùng tay chỉ vào cô, nói:
- Tiêu Tiếu, con có biết con đang nói gì không? Con là con gái của Vu Chấn ta, là cháu gái của Vu Khánh Chúc, vậy mà lại đi cùng một người đàn ông có vợ. Chuyện này nếu truyền ra ngoài, mặt mũi của Vu gia chúng ta đều bị con làm mất hết. Nếu để ông nội con biết, ông nhất định sẽ chính tay bắn chết con. Có đứa con gái nào như con không, không biết liêm sỉ, con đừng quên, trên người con đang mang dòng máu của Vu gia…
Mẹ của Vu Tiêu Tiếu thấy Vu Chấn bị con gái chọc tức như vậy, bà liền an ủi:
- Sao ông lại mắng con gái như vậy, nói không chừng trong đó có hiểu lầm gì thì sao!
Nói đến đây, bà đến trước mặt Vu Tiêu Tiếu, dịu dàng nói:
- Tiêu Tiếu, mẹ biết con luôn là một đứa trẻ ngoan, con sẽ không làm chuyện như vậy đâu. Trong đó nhất định có hiểu lầm gì đó, con nói ra đi, sau đó xin lỗi ba, đừng để ba con tức giận.
- Mẹ, con không làm sai, tại sao phải xin lỗi ba!
Vu Tiêu Tiếu không biết tại sao đột nhiên lại nổi cáu, cô ngoan cố nói:
- Con đã nói dối, lần này trở về không phải vì con bị bệnh, tờ bệnh án đó cũng là do con nhờ bác sĩ khai giả. Nhưng con làm vậy cũng chỉ vì giúp người, con làm vậy có gì sai chứ? Con biết, tất cả mọi chuyện đều do tên xấu xa Tưởng Nhạc Dương bày ra, giờ con sẽ đi tìm hắn tính sổ.
Vu Tiêu Tiếu nói xong liền đứng lên, định quay người đi thì nghe tiếng quát giận dữ:
- Con đứng lại đó!
Vu Tiêu Tiếu đứng im không nhúc nhích, đôi mắt tràn đầy phẫn nộ nhìn ba mình, miệng bất mãn nói:
- Tất cả đều do tên xấu xa Tưởng Nhạc Dương gây ra, con muốn sau này hắn phải tránh xa con ra, con không muốn nhìn thấy hắn nữa.
- Tiêu Tiếu, con ở trước mặt ba mà còn không chịu nhận lỗi!
Vu Chấn cũng bị những lời này của Vu Tiêu Tiếu chọc tức đến mức đứng bật dậy. Ông đến trước mặt cô, nói:
- Hôm nay nếu không phải Nhạc Dương nói cho ba biết, ba còn không biết con ở bên ngoài làm bậy. Lúc đầu ba còn không tin, không ngờ lại là thật. Tiêu Tiếu khiến ba quá thất vọng rồi.
- Con biết ngay là tên xấu xa Tưởng Nhạc Dương phá đám mà!
Vu Tiêu Tiếu mắng:
- Hắn chính là tên xấu xa trước sau gì cũng bị người ta nổ hoa cúc!
- Cái gì?
Vu Chấn nhất thời không phản ứng kịp. Sau khi hiểu ra ý nghĩa câu nói của Vu Tiêu Tiếu, ông vô cùng phẫn nộ nói:
- Đứa con này quả thật khiến người ta quá thất vọng. Ba không nên để con đi học ở thành phố Vọng Hải. Hơn nữa, con phải lập tức cắt đứt quan hệ với người đàn ông đó, sau này cũng không được gặp lại.
- Tại sao, con đã làm gì sai?
Vu Tiêu Tiếu ngẩng mặt lên nói.
- Con muốn đi cùng ai là tự do của con, không ai có thể can thiệp. Con biết ba mẹ đã sắp đặt hôn nhân cho con, chẳng phải là với tên xấu xa Tưởng Nhạc Dương đó sao? Bây giờ con nói rõ ở đây luôn, con sẽ không lấy tên đó, hắn đừng có mơ.
- Con tạo phản rồi, con dám!
Vu Chấn quát một tiếng, làm mẹ của Vu Tiêu Tiếu giật mình. Bà cũng chưa từng thấy Vu Chấn giận dữ như vậy. Bà nhìn thấy hai cha con cãi nhau, vốn muốn làm người hòa giải, nhưng bây giờ lại không dám lên tiếng. Vu Chấn vô cùng giận dữ quát:
- Tiêu Tiếu, con đã bị chiều hư rồi, dám nói chuyện như vậy. Ba nói cho con biết, chuyện con lấy Tưởng Nhạc Dương là ý của ông nội con, không đến lượt con quyết định, cuộc hôn nhân này con không muốn cũng không được.
Vu Tiêu Tiếu cảm thấy đầu óc nóng ran, không còn sợ gì nữa. Cô nhìn vào ánh mắt nghiêm nghị của ba, ngẩng mặt lên, nói:
- Giờ nói những câu đó cũng muộn rồi, con có thai rồi, đã có con của người ta rồi.
- Cái gì?
Vợ chồng Vu Chấn kinh ngạc đến ngẩn người. Vu Chấn không dám tin nhìn vào Vu Tiêu Tiếu, nói:
- Con… nói lại lần nữa!
- Con nói con có thai rồi, con không thể lấy…
Vu Tiêu Tiếu vẫn chưa nói dứt câu, Vu Chấn đã giơ tay lên, một tiếng “bốp”, mạnh mẽ tát vào mặt cô. Vu Chấn cũng bị Vu Tiêu Tiếu chọc tức đến đầu óc mê mẩn. Theo tính cách của ông, ông không thể nào đánh con gái, chỉ vì hôm nay khi nghe Tưởng Nhạc Dương nói Vu Tiêu Tiếu thân mật với một người đàn ông có vợ ở ngoài đường, Vu Chấn đã trở nên vô cùng phẫn nộ. Tên Tưởng Nhạc Dương bị thiệt thòi, trong lòng tức giận, nên cố ý chạy đến trước mặt Vu Chấn bịa đặt tin đồn. Hắn không hề biết Diệp Lăng Phi đã kết hôn, thậm chí cũng không hề biết thân phận của Diệp Lăng Phi, trong lòng hắn chỉ muốn khiến Vu Chấn dạy dỗ Vu Tiêu Tiếu.
Vu Chấn là chủ tịch thành phố, khi nghe nói con gái làm những chuyện như vậy, lửa giận trong lòng không thể kìm nén. Cộng thêm việc ông xác thực được bệnh án của Vu Tiêu Tiếu là giả, ông càng tin lời nói của Tưởng Nhạc Dương, mới có ý định trở về nói chuyện đàng hoàng với con gái. Nhưng không ngờ Vu Tiêu Tiếu không chịu nhận lỗi, còn cãi lại mình, lại nghe cô nói có thai, Vu Chấn cảm thấy đầu óc choáng váng, ngay cả ông cũng không dám tin mình đã đánh con gái.
Vu Tiêu Tiếu từ nhỏ chưa từng bị đánh, cô là một đứa con ngoan, không gây ra chuyện gì to tát. Thân là con gái của quan chức chính phủ, ba mẹ cũng không giáo huấn cô quá nghiêm khắc, có thể nói cô từ nhỏ đã được yêu thương chiều chuộng. Kết quả là hôm nay bị ba mình tát một cái, hơn nữa cái tát này còn rất mạnh. Khuôn mặt nõn nà của Vu Tiêu Tiếu lập tức hiện lên năm dấu tay, khóe môi cũng rỉ máu. Vu Tiêu Tiếu không nhịn được nữa, quay người chạy ra ngoài.
Sự việc xảy ra quá đột ngột, mẹ của Vu Tiêu Tiếu còn chưa kịp phản ứng thì Vu Chấn đã đánh con gái. Bà vừa nhìn thấy năm dấu tay trên mặt Vu Tiêu Tiếu, khóe môi còn chảy máu, lòng bà đau như cắt. Bà vừa muốn đi ngăn cản Vu Chấn thì đã thấy Vu Tiêu Tiếu quay người chạy ra hướng cửa.
- Tiêu Tiếu!
Mẹ của Vu Tiêu Tiếu cảm thấy không hay, liền gọi một tiếng. Bà đuổi theo, nhưng khi bà đuổi đến cửa phòng, Vu Tiêu Tiếu đã mở cửa chạy ra ngoài.
- Tiêu Tiếu, Tiêu Tiếu!
Mẹ của Vu Tiêu Tiếu vội vàng đuổi theo, nhưng khi bà đuổi đến dưới lầu, Vu Tiêu Tiếu đã chạy ra khỏi cửa tiểu khu. Bà vốn muốn đuổi theo, nhưng trên người đang mặc đồ làm bếp, đành phải quay vào nhà. Bà vừa trở về thì thấy Vu Chấn ngồi trên sofa, đang thẫn thờ. Bà không thèm ngó ngàng đến ông, vội vàng lấy di động gọi cho Vu Tiêu Tiếu, kết quả là di động của cô đã tắt máy.