Diệp Lăng Phi lúc đầu cũng không nghe ra được ẩn ý trong câu nói của nữ dược sĩ, cùng Vu Tiêu Tiếu đi ra khỏi nhà thuốc, nghe cô nhắc nhở, hắn mới nhớ ra.
Hắn chửi thầm trong miệng một tiếng, vừa quay người, có vẻ muốn trở lại nhà thuốc, nhưng đã bị Vu Tiêu Tiếu nắm tay chặn lại.
- Sư phụ, anh muốn làm gì?
Vu Tiêu Tiếu hỏi.
- Anh muốn quay lại nhà thuốc tìm cô dược sĩ đó, nói cho cô ta biết, anh không phải ba em!
Diệp Lăng Phi bực bội nói:
- Anh có già đến thế đâu, anh phải bắt con mụ đó xin lỗi anh, mắt mũi kiểu gì không biết!
- Sư phụ, đừng quậy nữa, mặt em còn đau đây này, anh mau về thoa thuốc cho em!
Vu Tiêu Tiếu hai tay dùng sức kéo tay Diệp Lăng Phi, lôi về khách sạn. Vừa đi, cô vừa nói:
- Sư phụ, thật ra cũng tốt mà, nếu anh có đứa con gái như em, chắc anh phải mừng đến chết mất, anh xem em ngoan không này!
- Anh mà có đứa con gái như em chắc bị em chọc cho tức chết thì có!
Diệp Lăng Phi nói:
- Ăn nói chẳng đâu vào đâu, sớm muộn gì cũng bị em làm cho tức chết!
- Em thì sao chứ!
Vu Tiêu Tiếu nghe Diệp Lăng Phi nói mình như vậy, hất tay hắn ra, dỗi dằn:
- Sư phụ, anh cũng bắt nạt em, em không thèm để ý đến anh nữa!
Vu Tiêu Tiếu nói rồi bước thẳng về phía trước. Nhìn bóng dáng Vu Tiêu Tiếu mặc chiếc váy ngắn xếp ly màu trắng, chân mang vớ da đang đi ở phía trước, Diệp Lăng Phi bước nhanh hai bước đuổi theo, kéo tay trái của cô lại, nói:
- Tiêu Tiếu, đừng giận nữa, anh chỉ đùa với em thôi, chẳng lẽ đùa một chút cũng không được sao?
- Người ta đang giận mà!
Sau khi bị Diệp Lăng Phi kéo tay, Vu Tiêu Tiếu dừng lại, quay sang nhìn thẳng vào mắt hắn, nói:
- Sư phụ, anh nhìn kỹ mặt em đi, em có giống kiểu con gái hay gây chuyện thị phi không!
Năm dấu tay hằn rõ trên gương mặt Vu Tiêu Tiếu khiến Diệp Lăng Phi không nhịn được cười. Vu Tiêu Tiếu bĩu môi thật cao, bất mãn nói:
- Sư phụ, anh nghiêm túc đi, em không đùa với anh đâu!
Diệp Lăng Phi nín cười, nghiêm túc nhìn gương mặt cô. Vu Tiêu Tiếu thúc giục:
- Sư phụ, anh nói mau, rốt cuộc em có giống một đứa con gái không ngoan không?
- Giống!
Diệp Lăng Phi im lặng một hồi, rồi thốt ra một chữ.
Vu Tiêu Tiếu nghe xong, quay đầu bỏ đi. Diệp Lăng Phi vốn muốn trêu cô, thấy cô đột nhiên trở mặt liền vội kéo tay cô lại, nói:
- Tiêu Tiếu, đừng giận, anh đùa với em mà, sao dạo này em lại giở chứng thế, hở tí là dỗi!
- Em giở chứng chỗ nào?
Vu Tiêu Tiếu quay mặt lại phía Diệp Lăng Phi, bất bình nói:
- Sư phụ, anh nói rõ cho em!
Diệp Lăng Phi vừa thấy Vu Tiêu Tiếu bắt đầu tính toán với mình, liền dỗ dành:
- Tiêu Tiếu, anh chỉ nói đùa thôi, em là một cô bé rất ngoan, điều này quá rõ ràng rồi còn gì. Nhìn đôi mắt và chân mày của Tiêu Tiếu xem, nhìn đôi môi anh đào nhỏ nhắn kia kìa, đúng chuẩn gái ngoan, bất kỳ ai vừa nhìn là biết ngay Tiêu Tiếu là cô gái ngoan nhất!
Tay phải của Diệp Lăng Phi khẽ vòng qua chiếc eo thon của Vu Tiêu Tiếu. Cô được hắn dỗ ngọt thì sướng rơn, áp sát người vào lòng hắn, gương mặt xinh đẹp ánh lên vẻ vui sướng, nói:
- Người ta vốn là vậy mà!
- Đúng, đúng, Tiêu Tiếu vốn là vậy!
Trong lòng Diệp Lăng Phi lại thầm than:
- Nếu em mà cũng ngoan, thì con gái trên đời này đều là gái ngoan hết rồi, làm gì có gái ngoan nào ăn nói lỗ mãng như vậy.
Chỉ là Diệp Lăng Phi chỉ dám nghĩ trong lòng, chứ không dám nói ra miệng.
Diệp Lăng Phi tuy đang ôm eo Vu Tiêu Tiếu, nhưng trong lòng cứ thấy không ổn. Dù gì thì cô cũng chỉ mới độ 20 tuổi, còn hắn đã 30, cho dù bản thân trông còn trẻ, nhưng cũng đủ để người khác nhận ra hắn và cô không cùng trang lứa, như vậy sẽ ảnh hưởng không tốt đến Vu Tiêu Tiếu.
Diệp Lăng Phi thấy đối diện có một đôi tình nhân đi tới, hắn liền bỏ tay phải xuống, không muốn để người khác nhìn thấy. Vu Tiêu Tiếu vốn đang được Diệp Lăng Phi ôm đến ngây ngất, đột nhiên cảm thấy hắn buông tay, cô ngước lên nhìn thì thấy cặp đôi kia, liền bĩu môi, chủ động đặt tay phải của Diệp Lăng Phi lên eo mình, bắt hắn ôm eo cô.
Khi đôi tình nhân đó đi đến bên cạnh Diệp Lăng Phi và Vu Tiêu Tiếu, cô gái đeo kính có vẻ chảnh chọe lẩm bẩm:
- Thời buổi này, mấy con nhỏ cặp kè đại gia nhiều thật!
Vu Tiêu Tiếu nghe thấy, liền dừng lại, quát cô gái đeo kính:
- Bốn mắt, mày lầm bầm cái gì đó!
- Bốn mắt?
Cô gái đeo kính giật mình, dừng bước, giọng điệu không thân thiện hỏi:
- Cô nói ai?
- Tao nói mày đó, sao hả bốn mắt? Mày không phục à, lẩm bà lẩm bẩm, cẩn thận đi đường bị người ta tông chết đó!
Vu Tiêu Tiếu nói câu này thật sự quá ác, ngay cả Diệp Lăng Phi nghe xong cũng cảm thấy hơi quá đáng. Nhưng hắn thấy tâm trạng của cô bây giờ rất không tốt, nếu thật sự cãi nhau với cô gái này, e là sẽ biến thành một trận ẩu đả của mấy bà chằn, đó không phải là kết quả hắn muốn. Hắn nghĩ thầm:
- Thôi được rồi, cứ để mình ra mặt, giải quyết cho nhanh, cứ để mình mang tiếng ác vậy!
Diệp Lăng Phi nghĩ đến đây, liền buông cánh tay đang ôm eo Vu Tiêu Tiếu ra, tiến về phía đôi tình nhân vài bước.
- Này, phải nói là cô gái này trông cũng được đấy, có ngực… ồ, sân bay à, mà thôi, không sao, tắt đèn đi thì nhà ngói cũng như nhà tranh!
Diệp Lăng Phi thong thả khiêu khích:
- Cậu em, sao nào, nhường bạn gái cậu cho tôi đi, tôi nhìn trúng bạn gái cậu rồi, có cái, tôi thích!
Người thanh niên vừa nghe khẩu khí của Diệp Lăng Phi đã biết không phải dạng vừa, một người lịch sự như y sợ nhất là gặp phải loại lưu manh vô lại, liền ôm eo bạn gái, nói:
- Đừng nói nữa, chúng ta đi mau!
- Đi?
Cô gái vừa nghe, không phục nói:
- Tại sao phải đi, ở đây đông người, chúng ta có gì phải sợ?
Diệp Lăng Phi vỗ tay hai tiếng, cười nói:
- Nói hay lắm, ở đây đông người, không có gì phải sợ. Nhưng mà, cô em, đã nghe qua một loại thuốc chưa, loại thuốc mê này chỉ cần vỗ lên người là người đó sẽ mơ mơ màng màng, không biết gì hết, muốn cô làm gì thì làm. Cho dù cô bị lột sạch quần áo, làm chuyện bậy bạ với người khác cũng không nhớ đâu. Cô em, vừa hay trong tay tôi có một ít, nào, nếu không tin, tôi cho cô thử!
Diệp Lăng Phi nói rồi đưa tay vào túi ni lông đang cầm, miệng cười gian xảo:
- Tôi thấy tướng mạo cô em cũng không tệ, có thể bán đi làm gái, còn bạn trai của cô, cũng có thể bán đi làm trai bao. Ừm, lần này lời to!
Diệp Lăng Phi nói rồi cố ý đưa tay phải ra, ra vẻ như muốn vỗ lên người gã thanh niên.
Đôi nam nữ bị dọa hét toáng lên, co giò bỏ chạy, còn nhanh hơn thỏ. Vu Tiêu Tiếu không nhịn được nữa, phá lên cười ha hả. Diệp Lăng Phi lườm Vu Tiêu Tiếu một cái cháy mặt, nói:
- Con bé nhà em chỉ biết gây rắc rối cho anh, thấy anh chưa đủ phiền hay sao mà còn gây thêm chuyện, mau về khách sạn!
Diệp Lăng Phi nói rồi vỗ mạnh một cái vào cái mông mềm mại của Vu Tiêu Tiếu. Sau khi cô la lên một tiếng "a", liền giả vờ giận dỗi:
- Sư phụ, đau đó, cái mông dễ thương của em nhất định bị anh vỗ đỏ rồi!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Đây là do em tự chuốc lấy!
Vu Tiêu Tiếu nhổ nước bọt vào lòng bàn tay phải của mình, nhân lúc Diệp Lăng Phi đang cười, cô dùng sức vỗ vào mông hắn. Diệp Lăng Phi không ngờ Vu Tiêu Tiếu lại giở trò này với mình, cái mông trong trắng như ngọc của hắn chưa từng bị phụ nữ đụng chạm như vậy, hắn tức thì ngẩn ra, lẩm bẩm:
- Không ngờ cái mông trong sạch cả đời của anh, lại bị hủy trong tay em!
- Nhẹ chút, đau lắm, a… chết mất, nhẹ chút, nhẹ chút…!
Trong phòng Diệp Lăng Phi, Vu Tiêu Tiếu luôn cau mày, liên tục la lên. Diệp Lăng Phi tay cầm thuốc, làu bàu:
- Đừng la nữa, nửa đêm rồi, người ta còn tưởng anh đang làm gì em đấy!
- Nhưng người ta đau lắm mà!
Vu Tiêu Tiếu bĩu môi, lầm bầm.
- Được rồi, được rồi, ráng chịu một chút, xong ngay thôi!
Diệp Lăng Phi nói. Khi hắn thoa thuốc xong, hắn bỏ thuốc vào túi ni lông, từ trên giường đứng dậy, nói với Vu Tiêu Tiếu:
- Cô bé, anh thấy không còn sớm nữa, anh đưa em về nhà!
Vu Tiêu Tiếu vừa nghe Diệp Lăng Phi nói muốn đưa cô về nhà thì lắc đầu nguầy nguậy:
- Em không về đâu!
- Tiêu Tiếu, ba em cũng chỉ vì quá tức giận mới đánh em, anh thấy em về nhà xin lỗi một tiếng là không sao rồi!
Diệp Lăng Phi nói.
- Nếu đơn giản như vậy thì tốt rồi!
Vu Tiêu Tiếu khẽ thở dài, nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
- Sư phụ, anh biết vì sao ba đánh em không?
- Chắc chắn là do em làm ba em tức giận, ông ấy mới đánh em, chuyện này còn phải hỏi sao?
Diệp Lăng Phi nói.
Vu Tiêu Tiếu nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
- Sư phụ, đều tại anh cả!
- Tại anh?
- Phải, sư phụ, ba muốn em cắt đứt quan hệ với anh, em không chịu, em nói với ba là em có thai rồi, em có con của anh!
Vu Tiêu Tiếu nói xong, giọng điệu có vẻ rất bi thương:
- Sư phụ, em cũng không muốn như vậy, nhưng em hết cách rồi, nếu ba thật sự muốn em và anh cắt đứt quan hệ, em không biết sau này phải làm sao nữa!
Vu Tiêu Tiếu nói rồi lấy hai tay che mặt, bờ vai run run, có vẻ như đang khóc.
Diệp Lăng Phi ngớ người, sao hắn lại không nghĩ tới Vu Tiêu Tiếu sẽ nói như vậy. Hắn cũng hơi hoang mang, nói:
- Tiêu Tiếu, đây không phải chuyện đùa, ba em nhất định sẽ bị em chọc cho tức điên lên mất, thôi rồi, anh thấy ba em nhất định sẽ tìm anh tính sổ. Nhưng mà, trong chuyện này anh bị oan mà, anh có làm cái đó với em đâu, sao có thể làm em có thai được!
- Sư phụ, ba không biết là anh, em không thể nói cho ba biết là anh, yên tâm đi!
Vu Tiêu Tiếu không bỏ tay ra, vẫn dùng tay che mặt, khiến Diệp Lăng Phi không nhìn thấy vẻ mặt của cô lúc này, chỉ thấy vai cô run run, có lẽ là đang khóc. Vu Tiêu Tiếu nói tiếp:
- Em sẽ gánh chịu một mình, nói chung, em không thể cắt đứt quan hệ với sư phụ!
Diệp Lăng Phi đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng, miệng nói:
- Nhưng mà, như vậy cũng không phải là cách, ba em bây giờ nhất định đang rất giận, nếu em không về, nói không chừng ông ấy sẽ đánh em. Anh nói em này, tìm cớ gì không tìm, lại đi nói cái cớ như vậy, ai mà không giận, huống chi ba em còn là chủ tịch thành phố, càng cảm thấy mất mặt hơn. Tiêu Tiếu, đã trễ thế này rồi, em không về nhà, vậy em có thể đi đâu?
- Sư phụ, em chỉ muốn ở đây!
Tay của Vu Tiêu Tiếu trước sau vẫn không rời khỏi mặt, cô luôn cúi đầu, nói chuyện với Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi nghe Vu Tiêu Tiếu nói muốn ở đây, hắn suy nghĩ một lúc rồi nói:
- Vậy cũng được, giờ anh đi lấy thêm một phòng cho em, em có thể qua đó ngủ!
- Em không chịu, em muốn ngủ ở đây, em ngủ một mình sợ lắm!
Vu Tiêu Tiếu nói.
Diệp Lăng Phi nhìn Vu Tiêu Tiếu đang che mặt, vai run run, trong lòng nghĩ cô đã rất đáng thương rồi, nếu mình không cho cô ngủ ở đây thì thật không nỡ. Nhưng Diệp Lăng Phi lại sợ nếu mình đồng ý cho Vu Tiêu Tiếu ngủ lại, lỡ như không thể khống chế được bản thân mà phát sinh quan hệ với cô, vậy chẳng phải làm cho sự việc càng tệ hơn sao. Diệp Lăng Phi luôn cảm thấy lúc này mà có bất kỳ quan hệ thân mật nào với Vu Tiêu Tiếu, đều có cảm giác thừa nước đục thả câu, mà hắn lại không muốn làm chuyện như vậy. Hắn tiến thoái lưỡng nan, lại nhìn Vu Tiêu Tiếu dường như đang khóc, đành gật đầu:
- Được thôi, em cứ ngủ ở đây!
- Cảm ơn sư phụ!
Khi Vu Tiêu Tiếu nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, lập tức ngẩng đầu lên, bỏ hai tay đang che mặt ra, nửa giọt nước mắt cũng chẳng có, hoàn toàn không khóc. Diệp Lăng Phi nhìn bộ dạng của Vu Tiêu Tiếu, liền biết mình đã bị lừa, cô hoàn toàn là giả vờ để lừa hắn. Chỉ là bây giờ ván đã đóng thuyền, hắn không còn cách nào khác.
- Sư phụ là tốt nhất!
Vu Tiêu Tiếu ôm cổ Diệp Lăng Phi, hôn lên má hắn một cái thật kêu, sau đó đứng dậy, vui vẻ cười nói:
- Tuyệt vời, bây giờ tâm trạng tốt rồi, đi tắm trước đã, trên người hôi chết đi được!
Vu Tiêu Tiếu nói rồi đi vào phòng tắm. Diệp Lăng Phi nghe cô nói đi tắm thì trong lòng run lên, đây chẳng phải là cám dỗ trắng trợn sao? Hắn nghĩ đến đây, liền nói:
- Tiêu Tiếu, sao em còn muốn đi tắm?
Vu Tiêu Tiếu dừng lại, quay người, vẻ mặt rất kỳ lạ nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
- Sao lại không tắm, mệt cả ngày, bẩn chết đi được, chẳng lẽ không tắm sao?
- Tiêu Tiếu, anh không phải ý đó!
Diệp Lăng Phi dùng tay chỉ vào má phải của Vu Tiêu Tiếu, nói:
- Ý anh là mặt em vừa thoa thuốc, nếu em đi tắm, chẳng phải sẽ rửa trôi hết thuốc hay sao?
- Ồ, đúng rồi, em quên mất!
Nghe Diệp Lăng Phi nhắc nhở, Vu Tiêu Tiếu mới nhớ ra trên mặt mình đã thoa thuốc. Thấy Vu Tiêu Tiếu dường như đã từ bỏ ý định đi tắm, Diệp Lăng Phi thở phào nhẹ nhõm. Chính lúc này, hắn đột nhiên nghe thấy Vu Tiêu Tiếu dịu dàng nói:
- Thật ra, cũng không sao, không thì tắm xong, để sư phụ giúp em thoa thuốc lần nữa là được rồi, đi tắm thôi