Diệp Lăng Phi cùng Chu Hân Mính và mẹ cô đi dạo cả một ngày trời, mua được không ít đồ. Tuy hai mẹ con đi mua sắm quần áo, thế nhưng vẻ mặt u sầu đã để lộ nội tâm cả hai vẫn đang rất lo lắng cho Chu Hồng Sâm. Những chuyện thế này, sốt ruột cũng chẳng ích gì. Diệp Lăng Phi cần chờ tin tức từ chỗ Dã Thú, nếu không bây giờ có quay lại thành phố Vọng Hải cũng không giúp được gì.
Buổi tối sau khi về khách sạn, ba người ăn cơm tối xong liền trở về phòng riêng. Diệp Lăng Phi vừa về đến phòng không bao lâu, Chu Hân Mính đã đến gõ cửa. Anh mở cửa ra thì thấy Chu Hân Mính đã thay một bộ quần áo mới mua hôm nay, đang xoay một vòng tạo dáng trước mặt anh.
- Diệp Lăng Phi, anh thấy thế nào, có đẹp không?
Chu Hân Mính hỏi.
- Có, có, đẹp lắm!
Diệp Lăng Phi nói xong, vươn tay ôm eo Chu Hân Mính, kéo cô vào lòng rồi đóng cửa phòng lại.
Sau một hồi ân ái triền miên, Diệp Lăng Phi mình trần nằm trên giường, nửa ngồi nửa tựa vào thành giường, tay kẹp một điếu thuốc. Chu Hân Mính thì mặc quần lót vào, Diệp Lăng Phi nhìn cô mặc quần, cười ranh mãnh nói:
- Hân Mính, em mặc quần lót vào làm gì, anh thấy dáng vẻ của em bây giờ rất đẹp, cứ để nguyên thế đi, anh ôm em ngủ nhé!
- Em không thèm, em phải về phòng đây, nếu để mẹ em nhìn thấy thì không hay đâu!
Chu Hân Mính nói đến đây đột nhiên hỏi:
- Hôm nay là ngày bao nhiêu rồi?
- Hình như là ngày mùng tám tháng chín thì phải!
Diệp Lăng Phi thuận miệng đáp, vừa nói hắn vừa tóm lấy cánh tay Chu Hân Mính, ôm cô vào lòng, tay phải bóp nắn bộ ngực của cô, nói:
- Hân Mính, em không được đi, tối nay anh còn muốn làm thêm một lần nữa!
- Anh đừng có làm loạn nữa, em đang hỏi nghiêm túc đấy!
Chu Hân Mính đẩy cánh tay của Diệp Lăng Phi đang vuốt ve ngực mình ra, cô xoay người đối mặt với anh, nói:
- Điện thoại của anh đâu, mau đưa cho em, em muốn xem hôm nay là mùng mấy rồi!
- Sao em lại quan tâm hôm nay là ngày bao nhiêu thế, có chuyện gì quan trọng à?
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa lấy điện thoại di động, Chu Hân Mính cầm lấy, vừa nhìn thời gian hiển thị trên điện thoại, cô bật thốt lên:
- Ai nha, hôm nay đã là ngày mùng mười rồi!
- Mùng mười thì sao? Chẳng lẽ là ngày lễ gì à?
Diệp Lăng Phi cau mày suy nghĩ, sau đó lắc đầu, nói:
- Không phải, hôm nay không phải ngày lễ gì cả!
- Em đang nói đến kinh nguyệt của em, đã một tuần rồi mà vẫn chưa đến!
Chu Hân Mính nói, giọng có chút hoảng hốt.
- Trước đây kinh nguyệt của em luôn rất đúng ngày, sao lần này lại chậm cả tuần như vậy.
- Cái này…
Diệp Lăng Phi vừa nghe Chu Hân Mính nói chuyện kinh nguyệt, đây là chuyện của phụ nữ, anh căn bản không hiểu cho lắm. Chu Hân Mính nhíu mày nói:
- Chẳng lẽ vì gần đây em lo lắng chuyện của cha nên tâm trạng không tốt?
Chu Hân Mính cau mày, cắn môi:
- Không đúng, không phải như vậy!
- Hân Mính, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy, anh bị em làm cho loạn hết cả óc lên rồi đây này!
Diệp Lăng Phi nói.
Chu Hân Mính nhìn Diệp Lăng Phi một cái, cau mày nói:
- Đều tại anh cả đấy, nếu chúng ta xảy ra chuyện gì thì em nhất định không tha cho anh đâu!
- Hân Mính, oan cho anh quá, anh còn không biết em đang nói cái gì nữa, sao lại đổ hết trách nhiệm lên đầu anh chứ!
Diệp Lăng Phi tỏ vẻ rất oan ức, nói:
- Hân Mính, em nói rõ cho anh nghe xem nào!
- Nói rõ cái gì chứ. Trước tiên anh đứng dậy, theo em đi ra ngoài!
Chu Hân Mính thúc giục.
Diệp Lăng Phi không biết Chu Hân Mính làm sao mà bỗng nhiên trở nên hơi điên điên khùng khùng thế này. Nhưng cô đã nói vậy, anh không thể làm gì khác ngoài việc rời giường, mặc quần áo chỉnh tề, rồi cùng Chu Hân Mính rời khỏi phòng.
Hai người vừa ra khỏi phòng thì đúng lúc gặp mẹ của Chu Hân Mính cũng từ trong phòng bước ra. Mẹ Chu Hân Mính thấy con gái đi ra từ phòng của Diệp Lăng Phi, liền gọi một tiếng:
- Hân Mính!
- Mẹ!
Không biết vì sao Chu Hân Mính lúc này có vẻ chột dạ, cô quay đầu nhìn thoáng qua Diệp Lăng Phi đang đi cùng, sau đó mới đi đến bên mẹ mình, nói:
- Mẹ, mẹ có chuyện gì sao?
- Không có gì đâu, chỉ là mẹ không ngủ được, muốn tìm con tâm sự thôi!
Mẹ của Chu Hân Mính thấy Diệp Lăng Phi cũng ra khỏi phòng liền hỏi:
- Hân Mính, không phải con định cùng Diệp tiên sinh đi ra ngoài đấy chứ?
- À, con muốn ra ngoài một lát, mua ít đồ!
Chu Hân Mính thì thầm vào tai mẹ mình.
- Kinh nguyệt của con tới, muốn ra ngoài mua băng vệ sinh. Nhưng con không quen thuộc nơi này, buổi tối ra ngoài một mình con sợ lắm, nên mới nhờ anh ấy đi cùng.
Mẹ của Chu Hân Mính khẽ cười nói:
- À, ra là thế. Mẹ biết rồi. Hân Mính, con cứ đi đi, mẹ về phòng xem TV vậy!
- Vâng, mẹ à, chúng con đi trước, khi nào về con sẽ sang phòng mẹ!
Chu Hân Mính nói xong liền cùng Diệp Lăng Phi đi đến chỗ thang máy. Trong lúc chờ thang máy, Diệp Lăng Phi quay đầu nhìn thoáng qua phía sau, rồi nhìn sang Chu Hân Mính, nói:
- Hân Mính, vừa nãy em nói gì với mẹ thế, sao anh cứ cảm thấy lén lén lút lút thế nào ấy!
- Cũng tại anh đấy!
Chu Hân Mính hung hăng lườm Diệp Lăng Phi, nói:
- Nếu em thực sự xảy ra chuyện, em tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha cho anh đâu!
- Gặp chuyện gì cơ?
Diệp Lăng Phi sửng sốt, hỏi:
- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Kinh nguyệt không đến thì có sao đâu, không phải chỉ chậm một tuần thôi sao, lẽ nào em đang mang…
Diệp Lăng Phi nói đến đây bỗng nhiên dừng lại, hai mắt trợn trừng. Chu Hân Mính nghe anh nhắc tới hai chữ đó, vội vàng lấy tay bịt miệng anh lại, nói:
- Anh đừng có nói lung tung, mau vào thang máy đi!
Hai người đi vào thang máy, cho đến khi xuống đến tầng một của khách sạn, Diệp Lăng Phi vẫn chưa hoàn hồn sau cơn khiếp sợ vừa rồi. Trương Lộ Tuyết đã mang thai con của mình, nếu Chu Hân Mính cũng có bầu nữa, chẳng phải mình sẽ có hai đứa con sao? Diệp Lăng Phi quả thực không ngờ mình lại nhanh được làm cha đến vậy, hơn nữa còn là cha của hai đứa trẻ, nhất thời anh vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng về mặt tâm lý.
Đi ra khỏi khách sạn, Diệp Lăng Phi vội vàng ôm eo Chu Hân Mính, nói:
- Hân Mính, em đi lại cẩn thận một chút!
- Buông ra, em không sao mà!
Chu Hân Mính nói.
- Kinh nguyệt của em bị chậm có rất nhiều nguyên nhân, có thể là vì chuyện của cha em, nhưng dù thế nào thì cứ mua que thử thai kiểm tra một chút cho yên tâm!
- Ừ, hẳn là như vậy, hẳn là như vậy!
Diệp Lăng Phi liên tục gật đầu, ôm Chu Hân Mính đi về phía hiệu thuốc gần nhất. Vừa tiến vào hiệu thuốc, anh đã nhìn thấy cô dược sĩ mà đêm qua mình cùng Vu Tiêu Tiếu đến đây đã gặp.
Diệp Lăng Phi vừa nhìn thấy cô dược sĩ này lập tức cảm thấy tức giận. Cô ta lại dám nói mình và Vu Tiêu Tiếu là hai cha con, chả lẽ mình thực sự già đến thế sao?
- Tôi muốn mua que thử thai!
Chu Hân Mính có vẻ không được tự nhiên, những chuyện thế này ai gặp phải cũng sẽ cảm thấy ngượng ngùng. Nữ dược sĩ kia có lẽ đã sớm quen nên cũng không nói gì, cô lấy que thử thai ra, đặt lên quầy hàng, báo giá:
- Tám tệ!
Diệp Lăng Phi vừa nghe vậy, vội vàng nhận phần thanh toán. Lúc này, Chu Hân Mính đã hỏi cô dược sĩ kia cách sử dụng, loại que thử thai này nên dùng nước tiểu buổi sáng, đặc biệt là lần đầu tiên, như vậy sẽ hiệu quả nhất. Chờ Diệp Lăng Phi cầm phiếu thanh toán, Chu Hân Mính đã cất que thử thai vào trong túi.
- Đi thôi!
Chu Hân Mính nói.
- Ừ!
Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính vừa định đi ra khỏi hiệu thuốc, anh bỗng nhiên nghĩ đến chuyện hôm qua, đột nhiên quay lại nói với nữ dược sĩ kia:
- Cô nhìn cho rõ nhé, bây giờ tôi mới ba mươi tuổi thôi đấy!
Trong khi nữ dược sĩ kia còn đang hết sức sửng sốt, Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính đã đi ra khỏi hiệu thuốc. Vừa ra ngoài, Chu Hân Mính lập tức kỳ quái hỏi:
- Diệp Lăng Phi, sao vừa nãy anh lại muốn nói tuổi của mình cho cô dược sĩ kia thế?
- Không có gì đâu, chỉ là bỗng dưng anh muốn nói thôi!
Diệp Lăng Phi đáp.
- Nhưng mà vì sao anh lại phải nói dối nhỉ, em nhớ rõ anh cũng đã ngoài ba mươi rồi cơ mà!
Những lời này của Chu Hân Mính làm Diệp Lăng Phi vốn da mặt rất dày cũng phải đỏ lên, hắn ngượng ngùng trả lời:
- Hân Mính, em nói như vậy không hay lắm đâu, không phải người ta thường nói, đàn ông rất ghét người khác hỏi mình bao nhiêu tuổi sao?
Chu Hân Mính nghe vậy liền bật cười, nói:
- Hình như chủ ngữ trong câu này phải là phụ nữ mới đúng, sao lại biến thành đàn ông vậy?
- Ừm, phổ biến, phổ biến là được!
Diệp Lăng Phi ôm eo thon của Chu Hân Mính, nói:
- Hân Mính, chúng ta mau chóng quay về khách sạn đi!
Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính mới đi khỏi hiệu thuốc không bao xa, điện thoại di động của anh chợt đổ chuông. Diệp Lăng Phi lấy điện thoại ra xem, thì ra là tiểu nha đầu Vu Tiêu Tiếu gọi cho mình. Anh không biết hôm nay Vu Tiêu Tiếu và mẹ cô ở cùng nhau thế nào, nhưng thấy bây giờ cô bé mới gọi điện, Diệp Lăng Phi đoán Vu Tiêu Tiếu hẳn là đã hòa thuận với người nhà rồi.
- Tiểu nha đầu, có chuyện gì vậy, có phải em đã về nhà rồi không?
Diệp Lăng Phi tay phải ôm Chu Hân Mính, tay trái cầm điện thoại nói chuyện, vẻ mặt đắc ý khiến Chu Hân Mính không nhịn được cấu vào cánh tay anh một cái. Diệp Lăng Phi đau đến nhe răng, chợt nhớ ra Chu Hân Mính còn đang ở ngay bên cạnh, phải tỏ ra đàng hoàng một chút thì tốt hơn.
- Sư phụ, anh đoán thử xem?
Lúc này Vu Tiêu Tiếu đang nằm trên giường, trên người chỉ mặc độc một cái quần lót tam giác nhỏ, hai chân cô cuộn tròn lại cười nói:
- Nếu anh đoán đúng thì sẽ có thưởng đó!
- Anh đoán em đang ở nhà!
Diệp Lăng Phi nói.
- Nhưng mà phần thưởng của em thì anh không cần, lại càng không dám nhận!
- Chẳng thú vị gì cả, em còn muốn chơi với anh một chút mà!
Vu Tiêu Tiếu cười nói.
- Sư phụ, bây giờ em đang nằm trên giường, chỉ mặc mỗi một chiếc quần lót thôi, sư phụ, anh có muốn ngắm em không?
- Cũng không phải anh chưa từng nhìn qua, anh không xem đâu!
Diệp Lăng Phi nói.
- Mau ngủ đi, đừng có náo loạn nữa, biết không?
- Sư phụ, em biết rồi!
Vu Tiêu Tiếu nói.
- Sư phụ, ngày mai em còn muốn đi gặp anh. Em đã nói cho cha em biết rồi, cha em cũng không nói gì cả, mẹ em thì chỉ dặn em phải đề phòng những người đàn ông đã có vợ mưu đồ bất chính với mình!
Diệp Lăng Phi xấu hổ cười cười, nói:
- Vấn đề này tạm thời không đề cập đến nữa. À, anh quên nói cho em biết, anh đang đi dạo phố với Hân Mính đây này!
Vu Tiêu Tiếu là cô bé thông minh cỡ nào, vừa nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, trong lòng lập tức hiểu ra. Cô cười ha hả, nói:
- Sư phụ, chẳng trách tự dưng anh lại biến thành người đàng hoàng như vậy, hóa ra là chị Hân Mính đang ở ngay bên cạnh. Được rồi, anh đưa điện thoại cho chị Hân Mính đi, em muốn tán gẫu với chị ấy!
Diệp Lăng Phi đưa điện thoại cho Chu Hân Mính, bảo:
- Tiêu Tiếu tìm em nói chuyện phiếm này!
Chu Hân Mính nhận lấy điện thoại, cười nói:
- Tiêu Tiếu, khuya như vậy mà em còn chưa ngủ à?
- Chị Hân Mính, em muốn tố cáo với chị, đêm qua sư phụ muốn giở trò sàm sỡ em!
Vu Tiêu Tiếu nói vậy cũng không làm Chu Hân Mính quá giật mình, đêm qua cô đã thấy Diệp Lăng Phi và Vu Tiêu Tiếu đi cùng nhau. Nhưng khi nghe Vu Tiêu Tiếu nói thế, cô vẫn dùng ánh mắt dò xét nhìn Diệp Lăng Phi, ánh nhìn của cô làm anh cảm thấy hơi mất tự nhiên. Hắn không biết Vu Tiêu Tiếu đã nói với Chu Hân Mính là đêm qua hắn muốn làm bậy với cô bé. Nếu biết, chắc chắn Diệp Lăng Phi sẽ nhảy dựng lên, rõ ràng hắn không làm gì cả, kết quả lại bị Vu Tiêu Tiếu đổ oan.
Chu Hân Mính liếc nhìn Diệp Lăng Phi xong, cười nói với Tiêu Tiếu:
- Tiêu Tiếu, có muốn chị giúp em giáo huấn tên này không?
- Ha ha, chị Hân Mính, em chỉ đùa chị một chút cho vui thôi. Được rồi, chị Hân Mính, sáng mai em sẽ đến chỗ hai người, tối nay không trò chuyện với chị nữa!
- Ừ, tốt lắm, em ngủ sớm đi nhé!
Chu Hân Mính nói chuyện với Vu Tiêu Tiếu xong, trả điện thoại lại cho Diệp Lăng Phi, hừ lạnh nói:
- Diệp Lăng Phi, đêm qua có phải anh đã làm chuyện gì mờ ám không?
Những lời này của Chu Hân Mính làm Diệp Lăng Phi giật mình, thầm nghĩ:
"Lẽ nào Chu Hân Mính biết chuyện đêm qua mình đã ngủ chung giường với Vu Tiêu Tiếu sao?”
Trước mặt Chu Hân Mính, Diệp Lăng Phi không dám nói dối, thế nhưng, hắn vẫn chần chừ không muốn nói ra, đành phải lựa chọn giả câm giả điếc. Chu Hân Mính thấy bộ dạng của anh như vậy, cười nhạt một tiếng, nói:
- Tiêu Tiếu đã nói với em rồi, đêm qua anh muốn giở trò bậy bạ với cô bé, không biết có phải sự thật không đấy?
- Vớ vẩn, con bé đó chắc chắn nói dối!
Diệp Lăng Phi vừa nghe những lời này, lập tức phản bác:
- Cái con nhóc Tiêu Tiếu này muốn vu oan hãm hại anh, đêm qua tất cả đều là nó chủ động dụ dỗ anh, anh không hề có ý đồ đen tối gì với nó cả!
Vừa dứt lời, Diệp Lăng Phi lập tức nhận ra mình đã lỡ miệng, nhưng lúc này muốn thu hồi lại cũng không kịp nữa rồi. Chu Hân Mính hung hăng trừng mắt nhìn anh, nói:
- Em biết ngay là thể nào anh cũng gây ra mấy chuyện này mà, nếu để Tình Đình biết chuyện lần này, để xem anh giải thích thế nào?
- Hân Mính, em nghe anh nói đã, lần này anh thực sự bị oan mà, đêm qua anh và Vu Tiêu Tiếu chưa hề phát sinh bất cứ chuyện gì!
Diệp Lăng Phi oan khuất nói.
- Em nhất định phải tin tưởng anh!
Chu Hân Mính khoát tay, nói:
- Chuyện của anh em muốn quản cũng không quản được, bây giờ em không có thời gian rảnh để lo chuyện của anh, anh tự lo lấy thân mình là được rồi!
Chu Hân Mính bỏ lại những lời này, bước nhanh về phía trước, cố ý giữ khoảng cách với Diệp Lăng Phi. Anh nghe cô nói vậy, không nhịn được cười, hắn biết lần này Chu Hân Mính nhất định sẽ bao che cho mình. Diệp Lăng Phi cũng vội vàng tăng tốc đuổi theo, lần thứ hai ôm cô vào lòng, thừa dịp Chu Hân Mính không chú ý, hắn hung hăng hôn lên má cô một cái, nói:
- Hân Mính, anh biết em rất tốt với anh. Anh nghĩ chúng mình sẽ có con gái, nhất định nó sẽ giống em, không phải người ta thường nói con gái giống mẹ sao!
- Hứ, anh đừng nói lung tung nữa!
Chu Hân Mính ngoài miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng không hiểu vì sao lại rất thích nghe những lời này.
» Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc «