Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 785: CHƯƠNG 785: CHỜ ĐỢI

Chu Hân Mính và Diệp Lăng Phi trở về khách sạn, Diệp Lăng Phi về phòng mình còn Chu Hân Mính về phòng cô, cất que thử thai xong cô mới sang phòng mẹ.

Mẹ của Chu Hân Mính vẫn chưa ngủ, lúc cô qua thì bà đang ngồi thẫn thờ trên ghế. Chu Hân Mính đến trước mặt mẹ, hỏi:

- Mẹ, mẹ đang nghĩ gì thế?

- Không nghĩ gì cả!

Mẹ Chu Hân Mính đưa tay lau vội giọt nước mắt nơi khóe mi, gượng cười nói:

- Hân Mính, con nói xem Diệp tiên sinh là người thế nào?

- Mẹ, mẹ nói vậy là có ý gì?

Chu Hân Mính ngồi đối diện, thắc mắc nhìn mẹ mình. Mẹ Chu Hân Mính nói:

- Hân Mính, mẹ đang nghĩ lần này chúng ta đã nợ Diệp tiên sinh quá nhiều. Nếu không có cậu ấy giúp đỡ thì hai mẹ con mình cũng chẳng thể nào ra được, Diệp tiên sinh còn vì bố con mà bận tối mắt tối mũi, mẹ không biết nên cảm ơn người ta thế nào cho phải.

- Mẹ, mẹ đừng nghĩ nhiều quá. Diệp Lăng Phi tuy vẻ ngoài cà lơ phất phơ nhưng thực ra là người rất tốt. Đặc biệt anh ấy còn là chồng của Bạch Tình Đình, mà con với Bạch Tình Đình lại là bạn thân, giúp đỡ là chuyện đương nhiên thôi mà!

Mẹ Chu Hân Mính vừa nghe xong liền vội nói:

- Hân Mính, con đừng nói thế. Đây là chuyện của gia đình chúng ta, không hề liên quan gì đến người ta cả, chúng ta nên cảm ơn người ta. Mẹ nghĩ kỹ rồi, nếu sau khi bố con được bình an vô sự ra ngoài, chúng ta phải mời người ta một bữa ăn thịnh soạn, phải cảm ơn cho thật hậu hĩnh!

- Mẹ, con biết rồi, việc này để con lo, mẹ đừng bận tâm nữa!

Chu Hân Mính nhìn khuôn mặt tiều tụy của mẹ, đau lòng nói:

- Con biết mấy hôm nay mẹ lo chuyện của bố. Mẹ, mẹ phải tin bố, bố nhất định sẽ không sao đâu!

- Đương nhiên là mẹ tin bố con rồi, ông ấy là người thế nào mẹ là người rõ nhất, tuyệt đối sẽ không làm mấy chuyện đó đâu! – Mẹ Chu Hân Mính nói. – Nhưng việc bây giờ chúng ta có thể làm chỉ là ngồi đợi, chẳng giúp được gì nên trong lòng sốt ruột quá!

- Mẹ, đừng sốt ruột nữa! Con biết Diệp Lăng Phi đã phái người ở bên thành phố Vọng Hải giúp bố rửa sạch oan khuất rồi. Cô Tôn Cúc đó cũng đã tìm được, mẹ đừng lo lắng nữa!

- Con nói cô Tôn Cúc đó ư?

Mẹ Chu Hân Mính vừa nghe liền mừng rỡ:

- Nếu vậy thì có phải là có thể chứng minh bố con vô tội không?

- Việc này không dễ giải quyết như vậy, cô Tôn Cúc đó bị xe đụng chết rồi. Diệp Lăng Phi nghi có kẻ giết người diệt khẩu nên đã phái người đi tìm hung thủ. Chỉ cần tìm ra tên sát nhân đó thì tất cả sự thật sẽ được phơi bày! – Chu Hân Mính an ủi. – Mẹ phải tin Diệp Lăng Phi, anh ấy nhất định sẽ giúp bố rửa sạch oan tình này!

- Mẹ đương nhiên là tin rồi. Bây giờ chúng ta chỉ có thể trông cậy vào người ta thôi!

Mẹ của Chu Hân Mính nói đến đây đột nhiên nhìn con gái mình. Bà nhìn đến nỗi Chu Hân Mính thấy hơi ngạc nhiên, hỏi:

- Mẹ, sao tự nhiên mẹ lại nhìn con kỹ vậy, chẳng lẽ mặt con dính gì sao?

- Không phải, không phải, chỉ là… khổ cho con rồi!

Mẹ Chu Hân Mính đột nhiên thốt ra câu này. Câu nói này càng khiến Chu Hân Mính bối rối, cô nói:

- Mẹ, không có gì là khổ cả, giờ con chỉ muốn cứu bố thôi, còn những chuyện khác con không nghĩ nhiều. Mẹ cũng đừng nghĩ lung tung nữa, ngủ sớm đi. Hôm nay mệt cả ngày rồi, mẹ nên ngủ sớm đi. Lát nữa con đi hỏi Diệp Lăng Phi xem ngày mai chúng ta nên làm gì, tiếp tục đợi hay là trở về thành phố Vọng Hải.

Mẹ của Chu Hân Mính không biết tại sao nước mắt lại trào ra, bà vội lau đi rồi nói:

- Hân Mính, vậy mẹ ngủ đây, con cũng ngủ sớm đi, đừng tự làm khổ mình. Nếu có chuyện gì nhất định phải nói với mẹ, đừng một mình gánh chịu!

- Con biết rồi!

Chu Hân Mính thấy rất khó hiểu câu nói sau cùng của mẹ, tóm lại cô cảm thấy những lời mẹ nói tối nay rất kỳ quái, cứ như thể mình vì bố mà đã chịu uất ức gì vậy. Chu Hân Mính dìu mẹ lên giường, cẩn thận đắp chăn cho bà xong xuôi rồi mới rời khỏi phòng. Ngay khi cô vừa đi, mẹ cô lại len lén bước xuống giường, đi đến trước cửa, nhẹ nhàng mở hé ra. Qua khe cửa, bà nhìn thấy Chu Hân Mính đẩy cửa phòng Diệp Lăng Phi bước vào. Bà lại đóng cửa lại, thở dài một hơi, nước mắt lại trào ra.

………………………………

Chu Hân Mính vốn định nửa đêm sẽ về phòng mình ngủ nhưng tối qua quấn quýt với Diệp Lăng Phi quá lâu nên cổ họng cô hơi khàn, đến mức nhấc người lên cũng không nổi. Chu Hân Mính cảm thấy khắp người mệt mỏi, không thể nào bò dậy được, đành ngủ một mạch tới sáng.

Khi tiếng chuông báo thức điện thoại vang lên, Chu Hân Mính mới tỉnh dậy. Cô xem đồng hồ, đã sáu giờ sáng. Diệp Lăng Phi cũng bị tiếng báo thức làm cho thức giấc. Thấy Chu Hân Mính xuống giường, hắn dụi mắt nói:

- Hân Mính, em làm gì mà dậy sớm thế, ngủ thêm một lát nữa đi!

- Anh cứ ngủ đi, em có việc!

Chu Hân Mính cũng chẳng nói gì thêm. Diệp Lăng Phi lại nằm xuống giường, vừa nhắm mắt lại thì đột nhiên nhớ đến chuyện tối qua, hắn và Chu Hân Mính đi tiệm thuốc chẳng phải là để mua que thử thai sao? Chu Hân Mính dậy sớm như vậy chẳng lẽ có liên quan đến chuyện đó?

Vừa nghĩ đến việc Chu Hân Mính có khả năng mang thai đứa con của mình, hắn không thể nào ngủ tiếp được nữa, bật người dậy. Vừa định sang phòng tìm cô thì lại phát hiện mình đang trần truồng, Diệp Lăng Phi vội mặc quần áo vào rồi bước nhanh ra cửa.

Sau khi Chu Hân Mính len lén chuồn về phòng, cô cầm lấy que thử thai đi vào nhà vệ sinh. Dựa theo hướng dẫn sử dụng, Chu Hân Mính làm theo, khoảng mười mấy giây sau, trên que thử đột nhiên hiện lên hai vạch đỏ.

Sau khi nhìn thấy kết quả, Chu Hân Mính không nhịn được kêu lên một tiếng. Đúng lúc này, Diệp Lăng Phi vừa mở cửa phòng cô, nghe thấy tiếng kêu từ trong nhà vệ sinh vọng ra, lòng hắn rối bời, tưởng cô xảy ra chuyện gì nên không nghĩ nhiều mà vội mở cửa phòng vệ sinh xông vào.

Diệp Lăng Phi xông vào thì thấy Chu Hân Mính tay đang cầm que thử.

- Hân Mính, sao thế? – Diệp Lăng Phi lo lắng hỏi.

Chu Hân Mính thấy Diệp Lăng Phi xông vào thì đỏ mặt, cô sợ anh nhìn thấy nước tiểu của mình nên vội vàng dùng hai tay đẩy anh ra khỏi phòng vệ sinh. Sau khi xử lý nhanh gọn, cô rửa tay sạch sẽ rồi mới đi ra. Diệp Lăng Phi đang đứng trước cửa, thấy Chu Hân Mính đi ra liền vội hỏi:

- Hân Mính, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Chu Hân Mính cắn chặt môi, trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi, giận dỗi nói:

- Đều tại tên khốn nhà anh hết!

- Rốt cuộc là sao? Anh bị em làm cho hồ đồ rồi đây này. – Diệp Lăng Phi thắc mắc hỏi.

Chu Hân Mính cắn môi, chậm rãi nói:

- Em có rồi!

- Thật sao?

Diệp Lăng Phi nghe xong liền mừng rỡ, hắn ôm eo Chu Hân Mính bế bổng lên, xoay vòng trong phòng, miệng không ngừng nói:

- Quá tốt rồi, quá tốt rồi, cuối cùng anh cũng được làm bố rồi!

- Tên khốn nhà anh, mau thả em xuống, mau thả em xuống!

Hai chân Chu Hân Mính lơ lửng giữa không trung, hai tay cô ôm chặt lấy vai Diệp Lăng Phi, nói không ngớt:

- Em chóng mặt quá!

- A, đúng rồi, Hân Mính em đang mang thai, không thể vận động mạnh được!

Diệp Lăng Phi vừa nghe vậy vội vàng đặt Chu Hân Mính xuống, hắn cẩn thận bế cô lên giường, nói:

- Hân Mính, em muốn ăn gì anh đi mua cho em, anh còn phải mua xe nôi em bé nữa…

Chu Hân Mính trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi:

- Anh điên à, giờ mà đã nghĩ đến mấy thứ này. Bây giờ em còn chưa chắc chắn, phải đợi sau một tháng nữa mới có thể đi bệnh viện kiểm tra chính xác. Hơn nữa, cho dù em có thật thì cũng chưa chắc sẽ giữ lại đứa bé, chẳng có ai hy vọng con mình sinh ra không có bố cả!

- Ai nói thế? Hân Mính, anh muốn con trai anh phải được hưởng nền giáo dục tốt nhất thế giới, anh sẽ cho nó tất cả những thứ mà người khác không thể nào có được! – Diệp Lăng Phi hưng phấn nói.

- Anh nói bậy gì thế, ai dám chắc là con trai chứ, nhỡ là con gái thì sao? – Chu Hân Mính nói.

- Là con gái càng tốt! Anh muốn con gái anh trở thành người phụ nữ có sức hấp dẫn nhất thế giới, lúc đó sẽ có không biết bao nhiêu chàng trai ưu tú từ khắp thế giới theo đuổi nó, để cho con gái chúng ta tùy ý lựa chọn!

- Dẹp đi, anh đừng có mơ. Nếu đã là con gái của em, em nhất định sẽ để nó tìm người Trung Quốc.

Chu Hân Mính vừa nói xong bất giác đỏ mặt, cô bị lây tâm trạng của Diệp Lăng Phi nên không tự chủ được mà nói ra những lời này. Cũng may Diệp Lăng Phi không chú ý, hắn vẫn đang chìm trong hạnh phúc, nói:

- Anh phải lập tức gọi điện cho Tình Đình, anh phải báo tin vui này cho cô ấy!

Diệp Lăng Phi nói xong, tay vừa cầm điện thoại lên liền bị Chu Hân Mính giữ lại, cô vội nói:

- Anh điên à, anh nói cho Tình Đình biết thì cô ấy sẽ nghĩ thế nào!

Diệp Lăng Phi nghe vậy thì sững người, rồi lẩm bẩm:

- Ồ, anh quên mất!

- Đấy! – Chu Hân Mính nói. – Em vẫn chưa thể khẳng định chắc chắn có hay không nữa, còn phải đợi thêm một thời gian rồi đi bệnh viện kiểm tra mới chắc được. Nếu như không có thì phải làm sao? Mà cho dù em có thật đi nữa thì Bạch Tình Đình sau khi biết chuyện này sẽ thế nào? Dù sao cô ấy mới là vợ của anh, còn em…

Nhưng lời phía sau của Chu Hân Mính vẫn chưa kịp nói ra thì đã bị Diệp Lăng Phi bịt miệng lại. Anh nói:

- Hân Mính, em đừng nói bậy, em và Tình Đình đều là vợ của anh, đều là người quan trọng nhất trong cuộc đời này của anh, anh không thể mất một trong hai người. Anh đã nói với em từ lâu rồi, anh có rất nhiều quốc tịch, chúng ta có thể đến Ai Cập tổ chức kết hôn. Có điều, quan trọng nhất vẫn là sau khi bố mẹ em biết chuyện sẽ nghĩ thế nào, anh e là họ sẽ cầm dao giết anh mất!

Chu Hân Mính đột nhiên cười nói:

- Lúc này chính là cơ hội để anh thể hiện đấy. Nếu anh mau chóng cứu được bố em ra thì bố em sẽ rất cảm kích anh, nói không chừng ông ấy sẽ ngầm đồng ý chuyện này!

- Đúng, đúng, đúng, anh nhất định phải cứu nhạc phụ ra, phải cứu nhạc phụ ra với tốc độ nhanh nhất! – Diệp Lăng Phi hưng phấn hét to.

Câu nói của anh vừa dứt thì nghe thấy tiếng mở cửa, tiếp theo sau đó là một giọng nói trong trẻo vang lên:

- Sư phụ, anh phải cứu nhạc phụ của anh à?

Chu Hân Mính và Diệp Lăng Phi quay lại thì nhìn thấy Vu Tiêu Tiếu mặc chiếc váy liền màu trắng thanh khiết đứng ở cửa. Vu Tiêu Tiếu mặt cười tươi bước vào, cô đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi, nói với vẻ rất thần bí:

- Sư phụ, nhạc phụ của anh là ai thế?

Chu Hân Mính đỏ bừng cả má, Diệp Lăng Phi cũng bị Vu Tiêu Tiếu hỏi đến không biết nên trả lời thế nào. Hắn nhìn Chu Hân Mính một cái rồi nói:

- Tiểu nha đầu, chẳng lẽ em không biết trước khi vào phải gõ cửa sao, sao có thể tùy tiện vào phòng người khác?

- Sư phụ, em không có nghe lén. Lúc nãy em có gõ cửa rồi, chỉ là anh không nghe thấy thôi! – Vu Tiêu Tiếu nói xong liền nhìn Chu Hân Mính: – Chị Hân Mính, bí mật giữa chị và sư phụ bị em phát hiện rồi, để giữ bí mật này chị định cho em cái gì đây?

Hai má Chu Hân Mính đỏ ửng lên, làm sao cô còn trả lời được gì nữa. Quan hệ giữa cô và Diệp Lăng Phi đã được sự chấp thuận của Bạch Tình Đình, cũng có nghĩa là Bạch Tình Đình thừa nhận Diệp Lăng Phi có cả hai người phụ nữ. Nhưng người ngoài lại không biết chuyện này, Vu Tiêu Tiếu vô tình phá vỡ, Chu Hân Mính sao có thể không đỏ mặt được chứ.

Diệp Lăng Phi thấy Chu Hân Mính không biết trả lời thế nào liền kéo cánh tay của Vu Tiêu Tiếu, nói:

- Tiêu Tiếu, qua đây!

- Sư phụ, không phải anh muốn giết người diệt khẩu đấy chứ? Nói cho anh biết, bên ngoài còn có người đấy, anh không thể làm bậy được đâu!

Vu Tiêu Tiếu bị Diệp Lăng Phi kéo từ phòng của Chu Hân Mính về tới phòng mình. Sau khi Diệp Lăng Phi đóng cửa lại, Vu Tiêu Tiếu tự mình bước vào trong rồi ngồi xuống, cười nói với anh:

- Sư phụ, anh muốn làm thế nào đây?

- Tiểu nha đầu, không được phép nói chuyện lúc nãy em nghe được cho người ngoài, nếu không…

Diệp Lăng Phi còn chưa nói xong thì bị Vu Tiêu Tiếu ngắt lời:

- Nếu không thì sao?

- Nếu không sau này anh sẽ mặc kệ em, có chuyện gì cũng không được tìm anh, càng không được phép đến nhà anh!

Diệp Lăng Phi nghĩ một lúc lâu mới nghĩ ra câu này. Vu Tiêu Tiếu nhe răng cười, lộ cả hàm răng trắng tinh:

- Sư phụ không cần sợ đâu, em không đi nói bậy đâu. Sư phụ phải nói thật, có phải chị em cũng đã biết chuyện giữa anh và chị Hân Mính không?

- Em nói xem? – Diệp Lăng Phi đáp.

- Sư phụ ngầu quá rồi! Sư phụ, há chẳng phải buổi tối có thể vui vẻ cả đôi sao, sao em chẳng nghĩ ra điểm này nhỉ! – Vu Tiêu Tiếu cười xấu xa. – Sư phụ, nói cho em biết, buổi tối “vui vẻ” như vậy có phải sảng khoái lắm không?

Diệp Lăng Phi trợn trừng mắt nhìn Vu Tiêu Tiếu:

- Em đừng có chen vào nữa, cho dù có thêm em thì anh cũng không thành vấn đề!

- Vậy được thôi, em không sợ, quan trọng là sư phụ có sợ hay không thôi, em e là chị em sẽ không đồng ý đâu!

Vu Tiêu Tiếu câu nào cũng dám nói, toàn những lời kinh người, khiến Diệp Lăng Phi đành chịu thua, nói:

- Anh đã nói với em rồi, anh thấy tiểu nha đầu em có tố chất của dân buôn. Nếu em mà là đàn ông thì sẽ là lưu manh đệ nhất thiên hạ, còn lưu manh hơn cả anh. Xem như anh sợ em rồi đấy!

- Sư phụ, em đây cũng chỉ là học theo anh thôi mà. Cái gọi là gần mực thì đen, gần đèn thì sáng, em là đồ đệ của anh, có sư phụ thế nào thì sẽ có đệ tử thế ấy. Sư phụ, anh nói xem em nói vậy có đúng không?

- Đúng cái khỉ! – Diệp Lăng Phi nhịn không được mắng. – Em thành thật hơn cho anh đi, nếu không anh đánh vào mông bây giờ!

- Sư phụ, anh đánh em vẫn chịu được!

Câu nói này của Vu Tiêu Tiếu suýt làm Diệp Lăng Phi nghẹt thở, hắn thật sự chẳng còn cách nào với cô bé nữa, đành chuyển đề tài:

- Hiểu nhầm giữa em và bố mẹ đã hòa giải chưa?

- Vốn dĩ không có hiểu nhầm! – Vu Tiêu Tiếu cười nói. – Có điều, sau việc này cuối cùng em cũng không phải gả cho tên khốn ấy rồi. Có mẹ đỡ cho em, em còn sợ gì nữa chứ!

- Được rồi, được rồi, phải nhớ, không được nói bậy, đặc biệt không được nhắc chuyện này trước mặt mẹ của Chu Hân Mính! – Diệp Lăng Phi dặn dò. – Em nhớ chưa?

- Sư phụ, em nhớ rồi, anh yên tâm đi, em sẽ không làm bậy đâu! – Vu Tiêu Tiếu nói.

Việc này vẫn cần phải giấu mẹ của Chu Hân Mính. Bây giờ Diệp Lăng Phi phải thực sự dốc sức nhanh chóng cứu cho được Chu Hồng Sâm ra. Anh lại gọi điện cho Bí thư Trương, hy vọng ông có thể cho mẹ con Chu Hân Mính gặp mặt Chu Hồng Sâm một lúc. Bên Bí thư Trương đồng ý, trong lúc mẹ con Chu Hân Mính đi gặp Chu Hồng Sâm thì Diệp Lăng Phi lại đi gặp Bí thư Trương.

Theo Diệp Lăng Phi thấy, Bí thư Trương thật sự là một nhân vật quan trọng. Anh đã nói một lượt tiến triển gần đây nhất của sự việc, trọng điểm nhắc đến cái chết của Tôn Cúc rất có khả năng liên quan đến Hồng Phấn Đế Quốc.

- Hồng Phấn Đế Quốc? – Bí thư Trương không thay đổi sắc mặt. – Hồng Phấn Đế Quốc lại có quan hệ gì đến chuyện này?

Diệp Lăng Phi lúc này chỉ mong mau chóng cứu được Chu Hồng Sâm ra, hắn không quan tâm đến việc thành phố Vọng Hải loạn lên thế nào, càng loạn càng tốt. Nghĩ đến đây, anh nói:

- Bí thư Trương, thực ra Hồng Phấn Đế Quốc này là một khu vui chơi giải trí, có điều đó chỉ là bề ngoài thôi, thực ra bên trong nó còn có rất nhiều vấn đề. Tôi nghi ngờ Hồng Phấn Đế Quốc đã lôi kéo rất nhiều quan chức chính phủ thành phố Vọng Hải với mục đích sâu xa, trong đó có bí thư thành phố Vọng Hải Từ Hàn Vệ!

- Bí thư Từ?

Lần này sắc mặt của Bí thư Trương có chút biến đổi, có chút không tin:

- Diệp tiên sinh, tôi tin rằng cậu rất hiểu chuyện tùy tiện hãm hại quan chức cấp cao của chính phủ sẽ có hậu quả gì. Từ Hàn Vệ là bí thư ủy viên thành phố Vọng Hải, tôi hy vọng cậu có căn cứ xác thực khi nói vấn đề này.

- Bí thư Trương, chẳng lẽ ông cho rằng tôi đùa với ông sao?

Diệp Lăng Phi rút trong người ra một gói thuốc lá, ném cho Bí thư Trương một điếu, tự mình cũng rút một điếu, tự nhiên châm lửa hút, sau đó nói:

- Đây là tôi tận mắt nhìn thấy bí thư Từ đã ra vào Hồng Phấn Đế Quốc. Bí thư Trương, thực ra tôi hoàn toàn có thể không nói những việc này với ông. Ông chắc cũng hiểu rõ quan hệ của tôi rồi, nếu tôi trực tiếp báo chuyện này lên Bắc Kinh thì tôi bảo đảm không quá hai ngày bên đó sẽ phái ngay tổ chuyên án đến mà không hề thông báo cho các ông biết. Bí thư Trương, ông đã từng nghĩ đến chưa, một khi chuyện này quấn lấy các ông, điều tra ra được thành phố Vọng Hải thì chức bí thư tỉnh ủy này của ông sẽ có hậu quả gì? Tôi nghĩ cái này ông chắc hiểu rõ hơn tôi, không cần tôi nói nhiều nữa. Bí thư Trương, tôi không việc gì phải đùa với ông cả. Nếu các ông muốn bao che cho cấp dưới thì tôi cũng không còn gì để nói, mọi chuyện tùy ông quyết định vậy!

Diệp Lăng Phi đây là uy hiếp trắng trợn, vì Chu Hồng Sâm, anh cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể như vậy. Bí thư Trương sau khi nghe xong những lời của anh đã trầm mặc một hồi lâu. Ông cầm lấy điếu thuốc mà Diệp Lăng Phi vứt đến lúc nãy, châm lửa. Bí thư Trương hút một hơi, nhìn Diệp Lăng Phi, chậm rãi nói:

- Cậu có chắc chắn điểm này không?

- Tôi đương nhiên chắc chắn rồi! – Diệp Lăng Phi nói. – Hà tất gì tôi phải đùa với ông, người của tôi sẽ nhanh chóng đem chứng cứ đến!

- Diệp tiên sinh, tôi biết bối cảnh của cậu không đơn giản, chỉ là ở vào địa vị của tôi lúc này thì tôi bắt buộc phải thận trọng. Nếu thật sự giống như lời cậu nói thì có thể không phải chỉ mình bí thư Từ có vấn đề, mà là toàn bộ ban chính phủ thành phố Vọng Hải có vấn đề, ảnh hưởng này rất lớn. Vì thế tôi cần phải suy nghĩ thận trọng vấn đề này!

- Bí thư Trương, tôi hiểu. Vì thế tôi nói chuyện này với ông chỉ là muốn để ông biết được, Hồng Phấn Đế Quốc không đơn giản chỉ là câu lạc bộ vui chơi giải trí, rất có khả năng là nơi dùng để mua chuộc, hối lộ quan chức. Bí thư Trương, việc của thị trưởng Chu, tôi hy vọng ông càng thận trọng hơn!

Bí thư Trương gật đầu:

- Tôi đã tính toán hết rồi!

- Vậy thì được! – Diệp Lăng Phi nói. – Bí thư Trương, tôi sẽ nhanh chóng mang đến cho ông chứng cứ mới xác thực nhất. Một khi tôi tìm được chứng cứ mới xác minh thị trưởng Chu bị người ta hãm hại thì tôi hy vọng có thể đưa ông ấy rời khỏi khách sạn đó. Người nhà ông ấy đều ở trong tỉnh, tốt nhất có thể để ông ấy và người nhà được đoàn tụ. Tôi có thể bảo đảm, thị trưởng Chu tuyệt đối sẽ không bỏ trốn!

Bí thư Trương nhìn Diệp Lăng Phi, ông ta lại hút một hơi thuốc rồi từ từ gật đầu.

Diệp Lăng Phi sau khi rời khỏi chỗ Bí thư Trương thì chạy thẳng đến khách sạn khu phía tây. Hắn không vào trong mà đứng bên ngoài đợi hai mẹ con Chu Hân Mính ra. Khoảng hơn một tiếng đồng hồ sau mới thấy hai mẹ con cô mắt đỏ hoe đi ra, đặc biệt là mẹ của Chu Hân Mính, rõ ràng là đã khóc rất nhiều, hai vành mắt đỏ ngầu.

- Hân Mính, thị trưởng Chu thế nào? – Diệp Lăng Phi bước qua hỏi.

Chu Hân Mính không nói gì mà chỉ nhìn mẹ mình. Mẹ Chu Hân Mính đột nhiên nắm chặt lấy tay Diệp Lăng Phi, nói:

- Diệp tiên sinh, cậu nhất định phải cứu Chu Hồng Sâm, ông ấy thực sự bị vu oan mà!

- Bác gái, cháu biết rồi, cháu đang nghĩ cách, bác yên tâm đi, cháu sẽ nhanh chóng đưa được thị trưởng Chu ra! – Diệp Lăng Phi nói.

Lúc này Chu Hân Mính mới lên tiếng:

- Tình hình của bố em ở trong đó rất không tốt, người gầy đi rất nhiều. Diệp Lăng Phi, anh mau nghĩ cách cứu bố em ra đi!

Diệp Lăng Phi đương nhiên hiểu được tâm trạng của hai mẹ con Chu Hân Mính, hắn cũng có thể tưởng tượng được tình hình tinh thần của Chu Hồng Sâm ở trong đó, bất kỳ ai gặp phải chuyện này cũng sẽ cảm thấy áp lực tinh thần rất lớn. Anh vội nói:

- Hai người yên tâm, cháu đã nói chuyện với Bí thư Trương rồi. Chỉ cần bên thành phố Vọng Hải có chứng cứ mới chứng minh thị trưởng Chu vô tội thì Bí thư Trương sẽ thả ông ấy ra. Bây giờ điều mà mọi người cần làm là đợi, đợi tin tức từ phía thành phố Vọng Hải

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!