Cuối cùng bên Dã Thú cũng có tin tức. Diệp Lăng Phi vừa về khách sạn chưa được bao lâu thì nhận được điện thoại của Dã Thú. Qua điện thoại, Dã Thú báo cho hắn hai tin tốt.
Thứ nhất, gã đàn ông đâm chết Tôn Cúc đã bị bắt. Tên này không phải người địa phương mà là người Hồng Kông. Đằng sau đó còn một tin tức chấn động hơn: gã này lại trực tiếp nghe theo lệnh của Dã Thú.
Thứ hai, thư ký Vương của Chu Hồng Sâm cũng đã bị điều tra ra. Hắn đang sống chung với một cô gái trẻ, đồng thời các khoản chi tiêu gần đây của hắn cũng rất lớn.
– Dã Thú, cậu và Dã Lang chịu khó một chút, đưa gã đàn ông đó đến tỉnh thành, càng nhanh càng tốt!
Diệp Lăng Phi dặn dò.
– Còn về phía thư ký Vương thì tạm thời đừng động đến. Cậu cứ mang bằng chứng đến đây cho anh trước, anh không muốn rút dây động rừng, rõ chưa?
– Rõ rồi!
Dã Thú đáp.
Đến tối, Diệp Lăng Phi lại nhận được một cuộc điện thoại khiến hắn vui mừng khôn xiết. Bạch Tình Đình đang ở sân bay gọi cho hắn, bảo hắn đến đón cô. Ban đầu, Diệp Lăng Phi còn tưởng Bạch Tình Đình đùa với mình, hắn không thể nào ngờ được cô sẽ đến tỉnh thành, nhưng nghe khẩu khí của cô thì lại không giống như đang đùa giỡn chút nào.
– Bà xã, em đợi anh, anh đến sân bay đón em ngay!
Diệp Lăng Phi vội vàng nói.
Trước khi đi đón Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi có báo với Chu Hân Minh một tiếng. Chu Hân Minh cũng cảm thấy bất ngờ về việc Bạch Tình Đình đột ngột đến tỉnh thành.
Vừa nhận được tin tức ban nãy, Diệp Lăng Phi còn đang tính toán nên nói chuyện này với Bạch Tình Đình thế nào, không ngờ cô lại đến tỉnh thành nhanh như vậy.
Diệp Lăng Phi bảo Chu Hân Minh ở khách sạn đợi, còn hắn vội gọi xe đến sân bay đón Bạch Tình Đình. Lúc Diệp Lăng Phi đến nơi thì Bạch Tình Đình đã đợi ở sân bay được nửa tiếng đồng hồ. Diệp Lăng Phi nhìn thấy Bạch Tình Đình trong bộ đồ trắng muốt, gồm quần dài và áo khoác.
Sau khi nhìn thấy Diệp Lăng Phi, cô chạy nhanh vài bước rồi bổ nhào vào lòng hắn, hai tay ôm chặt vai hắn, nói:
– Ông xã, em nhớ anh quá!
Đã lâu rồi Bạch Tình Đình không được gặp Diệp Lăng Phi. Mấy ngày trước cô phải đi công tác, vốn nghĩ sau khi về sẽ được gặp hắn, ai ngờ lại xảy ra vụ án của Chu Hân Minh, khiến Diệp Lăng Phi phải chạy đến tỉnh thành. Bạch Tình Đình vừa trở về thành phố Vọng Hải đã nhanh chóng giải quyết xong xuôi chuyện công ty rồi đáp máy bay đến đây.
Bạch Tình Đình vừa sà vào lòng, Diệp Lăng Phi đã ngửi thấy mùi hương thơm ngát quyến rũ. Tay phải hắn khẽ vỗ nhẹ lên vai cô, cười nói:
– Được rồi, mau về khách sạn thôi. Thời tiết buổi tối ở tỉnh thành không như ở Vọng Hải chúng ta đâu, thấp hơn ít nhất cũng phải bốn đến năm độ đấy. Nếu để bà xã cưng của anh bị cảm lạnh thì phải làm sao đây?
Bạch Tình Đình vẫn không buông tay, cô ngẩng khuôn mặt xinh xắn lên, nhẹ nhàng nói:
– Ông xã, anh quên mất một chuyện rồi.
Lúc đầu Diệp Lăng Phi còn chưa phản ứng kịp, đến khi nhìn thấy đôi môi xinh xắn của Bạch Tình Đình chu lên, hắn mới hiểu ý cô. Hắn cúi xuống, đặt một nụ hôn sâu lên môi Bạch Tình Đình rồi mới nói:
– Đi, ra taxi trước đã. Hân Minh đang ở khách sạn đợi chúng ta đó, buổi tối mình có cả đống thời gian để tâm sự.
Diệp Lăng Phi đột nhiên nói nhỏ:
– Tối nay em phải ngủ cùng anh, một mình anh cô đơn lắm!
– Vâng!
Bạch Tình Đình xấu hổ gật đầu.
Diệp Lăng Phi cầm lấy hành lý xách tay của Bạch Tình Đình, mở cửa taxi cho cô lên xe, sau đó hắn cũng ngồi vào rồi báo địa chỉ cho tài xế. Diệp Lăng Phi đưa tay ôm Bạch Tình Đình vào lòng.
Bạch Tình Đình hạnh phúc tựa vào lòng hắn, ngắm nhìn khuôn mặt khiến cô ngày nhớ đêm mong. Thấy cô đang nhìn mình, Diệp Lăng Phi cười nói:
– Mới mấy ngày không gặp mà đã thế này rồi, sau này chắc phải theo anh suốt thôi!
– Được thôi!
Bạch Tình Đình cười đáp.
– Em sẽ cùng ông xã đi khắp nơi!
– Em mơ mộng hão huyền, nếu em đi khắp nơi với anh thì bố vợ không tìm anh tính sổ mới lạ!
Diệp Lăng Phi cười nói.
Bạch Tình Đình cũng cười, nép vào lòng hắn, ánh mắt lướt qua gương mặt Diệp Lăng Phi, âu yếm nói:
– Ông xã, hôm nay em mệt lắm. Buổi trưa xử lý xong việc ở công ty, buổi chiều em liền thu dọn đồ đạc chạy đến đây!
– Bà xã, nếu mệt quá thì em ngủ một lát đi!
Diệp Lăng Phi nói nhỏ.
Bạch Tình Đình gật đầu, nhắm mắt lại, tựa vào lòng Diệp Lăng Phi thiếp đi. Khi xe đến cửa khách sạn, hai người xuống xe. Bạch Tình Đình vừa xuất hiện đã lập tức thu hút ánh mắt của rất nhiều người. Bộ đồ trắng muốt của cô vốn đã bắt mắt, cộng thêm khuôn mặt tuyệt thế của Bạch Tình Đình, sự xuất hiện của cô trong đám đông không khác gì một minh tinh.
Điều quan trọng hơn là đa số minh tinh hiện nay đều phải dựa vào trang điểm để che đi khuyết điểm, nhưng Bạch Tình Đình lại không cần những thứ đó, chỉ cần trang điểm nhẹ cũng đủ làm mê hoặc chúng sinh rồi. Khí chất quý phái hơn người, dung mạo tuyệt thế, cử chỉ nho nhã, thậm chí chỉ một nụ cười mỉm cũng toát ra phong thái say đắm lòng người.
Sao Diệp Lăng Phi lại không cảm nhận được những ánh mắt đang tập trung vào Bạch Tình Đình chứ, thậm chí hắn còn cảm thấy bản thân cũng đang bị những ánh mắt nóng rực ghen tị nhìn chằm chằm. Đương nhiên, ánh mắt của những người này tuyệt đối không phải bị hắn thu hút. Hắn trước giờ không cho rằng mình là người đàn ông có sức hấp dẫn, vẻ ngoài thậm chí còn rất bình thường, bình thường đến mức không thể bình thường hơn, giống như kiểu đàn ông có thể vơ được cả mớ trên đường. Nhưng điều duy nhất khác biệt chính là nội tại, bất kỳ ai từng tiếp xúc với Diệp Lăng Phi đều nhận xét rằng trên người hắn có một loại khí chất rất đặc biệt.
– Bà xã đại nhân, đi nhanh một chút, nếu còn đi chậm nữa thì anh cảm thấy mình sắp bị mấy ánh mắt ghen tị đó thiêu cháy rồi!
Diệp Lăng Phi ôm lấy vòng eo thon của Bạch Tình Đình, nhẹ nhàng nói:
– Em xem mấy gã đàn ông kia kìa, đều đang ghen tị vì anh có một bà xã tuyệt vời như vậy!
Mặt Bạch Tình Đình nở nụ cười hạnh phúc rạng rỡ. Trong mắt cô chỉ có duy nhất Diệp Lăng Phi, cô vốn chẳng hề để ý đến những người đàn ông khác. Bạch Tình Đình cố ý chu môi làm động tác hôn gió Diệp Lăng Phi, hành động này quá đỗi quyến rũ, khiến mấy gã thanh niên không kiềm chế nổi, cảm thấy cơ thể có phản ứng.
Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình đi đến trước phòng mình, hắn cầm thẻ phòng vừa mở cửa vừa nói:
– Bà xã, đối diện phòng anh là phòng Hân Minh, bên trái là phòng của mẹ Hân Minh, em có cần qua gặp Hân Minh không?
– Cái này…
Bạch Tình Đình hơi do dự, cô dịu dàng nhìn Diệp Lăng Phi một cái rồi âu yếm nói:
– Em muốn lát nữa hẵng qua gặp họ. Em vội vàng đến đây, cảm thấy mệt lắm, muốn tắm nước ấm trước đã!
– Ừm, vậy cũng được!
Diệp Lăng Phi mở cửa phòng, mời Bạch Tình Đình vào trong. Cô vừa bước vào liền cởi áo khoác ngoài, để lộ chiếc áo sơ mi ngắn tay bên trong. Cô treo áo lên giá, vừa quay người lại đã thấy Diệp Lăng Phi đứng ngay sau lưng mình. Bạch Tình Đình vòng hai tay ôm chặt cổ hắn, ánh mắt dạt dào yêu thương, âu yếm nói:
– Ông xã, em nhớ anh lắm. Trước giờ em chưa từng có cảm giác thế này, hôm nay em thực sự không thể chịu đựng được cảm giác xa anh nữa, nên đã quyết định phải đến gặp anh!
– Bà xã, anh cũng nhớ em!
Diệp Lăng Phi ôm eo Bạch Tình Đình, bế bổng cô lên. Đôi chân Bạch Tình Đình như rắn quấn chặt lấy hông hắn, đôi môi cô vội vàng tìm đến môi hắn. Cứ thế, trong tư thế được Diệp Lăng Phi bế, cô cùng hắn say đắm hôn nhau.
Nụ hôn nồng cháy này ẩn chứa rất nhiều tình cảm. Bạch Tình Đình chủ động dâng hiến nụ hôn không chỉ đơn thuần là một cái chạm môi mà còn là cả trái tim cô. Cô đang nói cho Diệp Lăng Phi biết rằng mình đã thuộc về hắn, cô không thể xa hắn được nữa, cô và hắn đã hòa làm một, mỗi khi xa hắn, Bạch Tình Đình luôn cảm thấy như mất đi linh hồn.
__________________
Hai người say đắm hôn nhau trong phòng, nụ hôn nồng cháy kéo dài đến ba phút, sau đó môi hai người mới tách rời. Bạch Tình Đình mang theo ánh mắt yêu thương vô hạn nhìn Diệp Lăng Phi, cười hạnh phúc nói:
– Ông xã, em muốn đi tắm!
– Cần anh tắm cùng không?
Diệp Lăng Phi cười gian xảo:
– Có một số chỗ em tự tắm sẽ không tiện, hay là để anh giúp em!
Bạch Tình Đình cắn đôi môi mỏng, khẽ gật đầu. Diệp Lăng Phi lắng nghe tiếng Bạch Tình Đình đi vào phòng tắm, không lâu sau, từ bên trong vọng ra tiếng nước chảy tí tách cùng với tiếng rên khe khẽ của cô.
…………………………………………..
Sau khi mẹ của Chu Hân Minh biết Bạch Tình Đình đã đến, bà cũng vào phòng con gái. Chu Hân Minh và Bạch Tình Đình là bạn thân, nên quan hệ giữa Bạch Tình Đình và mẹ của Chu Hân Minh cũng không tệ. Lúc mẹ Chu Hân Minh đến phòng, bà thấy Bạch Tình Đình đang kéo tay Chu Hân Minh trò chuyện vui vẻ, cả hai đều cười rạng rỡ. Còn Diệp Lăng Phi thì ngồi trên ghế bên cửa sổ, tay kẹp điếu thuốc, nhìn hai cô gái nói chuyện.
Mẹ của Chu Hân Minh vừa nhìn thấy cảnh này, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác khó tả. Ánh mắt bà dừng lại nơi con gái mình, bà rất muốn biết con gái mình đang vui thật lòng hay chỉ giả vờ.
Diệp Lăng Phi thấy mẹ của Chu Hân Minh đến, hắn vội vàng dập tắt điếu thuốc vào gạt tàn. Người này có thể nói là mẹ vợ trên danh nghĩa của mình, không thể tùy tiện được.
Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh cũng đã nhìn thấy, hai người ngừng lại. Bạch Tình Đình vội đứng lên nói:
– Bác gái, cháu vừa mới đến còn chưa kịp qua chào bác!
– Tình Đình, cháu mau ngồi đi!
Mẹ Chu Hân Minh nói.
– Bác cũng là nghe Hân Minh nói cháu đến nên muốn qua gặp cháu. Sao rồi, đường đi có thuận lợi không?
– Bác gái, cháu đi đường rất thuận lợi, chỉ là vừa xuống sân bay cháu cũng chẳng biết đến đây thế nào. Bác cũng biết đấy, cháu không quen thuộc ở tỉnh thành này nên chỉ dám đứng đợi ở sân bay chứ không dám tự đi!
Bạch Tình Đình nói đến đây, hạnh phúc nhìn Diệp Lăng Phi một cái, rồi quay sang nói với mẹ của Chu Hân Minh:
– Cũng may là chồng con đã đến đón con!
– Đúng thế, con gái ra ngoài nên cẩn thận hơn!
Mẹ của Chu Hân Minh kéo Bạch Tình Đình đến bên giường ngồi, khẽ thở dài nói:
– Tình Đình, giờ con đã kết hôn rồi. Hân Minh nhà bác mà tìm được một người chồng tốt như cháu thì bác cũng yên tâm biết mấy!
Câu nói này không những khiến Bạch Tình Đình cảm thấy hơi ngượng ngùng mà ngay cả Chu Hân Minh và Diệp Lăng Phi cũng nhất thời không biết phải làm sao. Diệp Lăng Phi càng căng thẳng hơn, nhìn Bạch Tình Đình, không biết cô sẽ trả lời thế nào. Dù gì Bạch Tình Đình cũng là tổng giám đốc tập đoàn, tình huống này gặp cũng chẳng ít. Cô khẽ mỉm cười nói:
– Xem bác nói kìa. Bác gái, bác cứ yên tâm, cháu là bạn thân của Hân Minh, cháu hứa với bác nhất định sẽ giúp Hân Minh tìm được người chồng mà cô ấy thích. À, bác gái, bác trai thế nào rồi ạ? Hai ngày nay con đi công tác nên không về kịp, lần này cháu cũng vội vàng chạy đến để xem tình hình của bác trai thế nào, xem có giúp được gì không.
Câu nói này rất khéo léo, cô đã chuyển vấn đề khó xử lúc nãy sang chuyện của Chu Hồng Sâm. Lần này Bạch Tình Đình đến tỉnh thành chủ yếu vẫn là vì quá nhớ Diệp Lăng Phi, nhưng cô lại khiến mẹ của Chu Hân Minh cảm thấy cô đến đây là vì chuyện này.
Quả nhiên, mẹ của Chu Hân Minh vừa nghe vậy thì lập tức nắm chặt lấy tay Bạch Tình Đình, cảm động đến rơi nước mắt.
– Tình Đình, bác cảm ơn cháu nhiều lắm, thật đó. Từ sau khi Hồng Sâm xảy ra chuyện, bác không nhận được cuộc gọi nào, đừng nói là đồng nghiệp của ông ấy, mà ngay cả họ hàng thân thích bạn bè cũng không gọi điện đến, cứ như sợ nhà bác bám lấy không buông vậy. Thật đúng là thói đời đen bạc. Nhớ lại lúc Hồng Sâm chưa xảy ra chuyện, điện thoại nhà bác gần như không lúc nào ngớt, bạn bè thân thích cũng thường xuyên đến chơi. Giờ thì hay rồi, ngay cả một cuộc điện thoại cũng chẳng có!
Mẹ Chu Hân Minh nói đến đây thì nghẹn ngào. Bạch Tình Đình vội an ủi:
– Bác gái, bác đừng quá đau lòng, cháu tin bác trai nhất định sẽ không sao đâu!
Bạch Tình Đình nói đến đây thì quay qua nói với Diệp Lăng Phi:
– Ông xã, chẳng phải anh có nhiều mối quan hệ lắm sao, nghĩ cách mau chóng đưa bác trai ra đi!
Đây chỉ là Bạch Tình Đình cố ý nói trước mặt mẹ Chu Hân Minh. Diệp Lăng Phi đã sớm kể cho cô nghe tiến triển của sự việc, trong lòng cô cũng rõ chuyện lần này của Chu Hồng Sâm không dễ giải quyết, nhưng trước mặt mẹ Chu Hân Minh, cô cũng chỉ có thể nói vậy thôi.
Diệp Lăng Phi chưa kịp nói gì, mẹ Chu Hân Minh đã vội nói thay. Bà nói:
– Tình Đình, Diệp tiên sinh đã giúp không ít rồi. Bác và Hân Minh có thể ra ngoài đều là nhờ cả vào Diệp tiên sinh đấy, nếu không hai mẹ con bác còn không biết đến lúc nào mới ra được. Chuyện bên Hồng Sâm cậu ấy cũng đã giúp rất nhiều, bác không biết nên cảm ơn Diệp tiên sinh thế nào nữa!
– Bác gái không cần nói cảm ơn đâu, đây là chuyện chồng cháu nên làm mà!
Bạch Tình Đình an ủi.
– Bác gái, bây giờ bác đừng nghĩ nhiều nữa, cháu tin bác trai sẽ nhanh chóng được ra thôi!
– Lúc này chỉ còn biết thế!
Mẹ Chu Hân Minh lau nước mắt nói:
– Được rồi, Tình Đình, cháu nói chuyện với Hân Minh đi, bác về phòng trước đây!
– Vâng, bác gái, bác cũng ngủ sớm đi, đừng nghĩ nhiều quá!
Sau khi đưa mẹ Chu Hân Minh về phòng, Bạch Tình Đình đóng cửa lại rồi quay trở lại, nhìn Chu Hân Minh cười khúc khích:
– Hân Minh, nghe những lời lúc nãy mẹ cậu nói chưa? Cậu có định tìm một ông chồng tốt không đấy?
Câu hỏi này của Bạch Tình Đình khiến Chu Hân Minh đỏ bừng cả mặt, cô thấp giọng nói:
– Tình Đình, cậu biết chuyện thế nào rồi mà, còn trêu mình nữa!
Bạch Tình Đình thấy Chu Hân Minh đỏ mặt, vội kéo tay cô cười nói:
– Mình chỉ đùa thôi, đương nhiên là mình biết chuyện thế nào rồi. Có điều bên mình thì dễ chứ nếu bố mẹ cậu biết được thì mình e là cậu gặp phiền phức to đấy.
– Cái này...
Chu Hân Minh lặng người, có chút không biết làm thế nào, đành nhìn Diệp Lăng Phi. Hắn đứng lên nói:
– Việc này tạm thời không nhắc đến, chúng ta hãy nói chuyện của thị trưởng Chu đi. Có thể khoảng ba, bốn giờ sáng mai, Dã Thú và Dã Lang sẽ dẫn tên sát thủ đó đến tỉnh thành. Gã này chính là kẻ đã giết Tôn Cúc, nhưng đó không phải là mấu chốt. Mấu chốt là thông qua gã này, chúng ta có thể chứng minh Dương Tử có liên quan đến cái chết của Tôn Cúc.
– Cho dù có đưa người đó đến tỉnh thành thì chúng ta nên làm thế nào? Em không phải đội trưởng đội cảnh sát hình sự ở đây, em không có quyền thẩm vấn người này.
Chu Hân Minh nói.
– Hay em tìm bạn học thời đại học, cậu ấy ở Bắc Kinh, xem thử cậu ấy có quen cảnh sát hình sự nào ở tỉnh thành không.
Chu Hân Minh vẫn chưa nói xong thì Diệp Lăng Phi đã ngắt lời. Hắn lắc đầu nói:
– Hân Minh, nếu cứ dây dưa như thế thì mọi chuyện đã nguội lạnh cả rồi. Đợi người đến tỉnh thành, anh sẽ trực tiếp đi tìm bí thư Trương, bảo ông ấy phái người thẩm vấn gã này. Dã Thú và Dã Lang đã thẩm vấn sơ bộ một lần rồi, anh tin sau khi hai người họ đến, tất cả sẽ rõ ràng thôi. Hơn nữa, trong tay Dã Thú và Dã Lang còn nắm giữ bằng chứng bí mật có thể chứng minh thị trưởng Chu có khả năng bị hãm hại. Cái này rất quan trọng, anh cần bằng chứng này để chứng minh thị trưởng Chu bị oan, nếu vậy ít nhất cũng có thể đưa ông ấy ra ngoài trước. Còn những chuyện còn lại thì chỉ có thể đợi sau này tính tiếp, chúng ta chỉ có thể đi một bước tính một bước thôi.
Bạch Tình Đình không hiểu lắm mấy chuyện này, cô chỉ nghe theo lời Diệp Lăng Phi nói. Theo cô thấy, những gì Diệp Lăng Phi nói là cách tốt nhất. Bây giờ, Bạch Tình Đình sùng bái Diệp Lăng Phi đến mức mù quáng, cho dù có người nói cho cô biết những lời này của hắn là giả dối thì cô cũng sẽ không tin.
Chu Hân Minh sau khi nghe xong những lời của Diệp Lăng Phi, cô chỉ có thể gật đầu. Lúc này cô cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể nghe theo sự sắp đặt của hắn.
– Diệp Lăng Phi, ngày mai mấy giờ bọn Dã Thú đến?
Chu Hân Minh hỏi.
– Khoảng ba, bốn giờ sáng mai. Cụ thể thì anh cũng không rõ, Dã Thú đến tỉnh thành sẽ gọi điện cho anh!
Diệp Lăng Phi nói.
– Nếu đã vậy thì chúng ta nên ngủ sớm một chút, ngày mai em cũng muốn đi xem thử!
Chu Hân Minh nói.
– Em cũng không thể cứ ngồi đợi mãi như vậy được, nếu không em sẽ sốt ruột lắm!
– Vậy cũng được!
Diệp Lăng Phi nói.
– Nếu vậy thì chúng ta nên ngủ sớm một chút đi!
Diệp Lăng Phi nói đến đây đột nhiên hỏi:
– Hân Minh, em có muốn ngủ cùng bọn anh không?
❅ Thiên Lôi Trúc ❅ Truyện dịch AI