Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 800: CHƯƠNG 800: RA TAY NẶNG

Diệp Lăng Phi vừa bước xuống lầu thì thấy Vu Tiêu Tiếu đang ngồi cạnh Bạch Tình Đình, hờn dỗi nói:

— Em không đồng ý cho con mụ Tiêu Vũ Văn đó đi chơi cùng chúng ta. Tính cô ta khó ưa chết đi được. À đúng rồi, chị còn nhớ lần trước cũng do cô ta gây rối không? Tóm lại, em không thích đi chơi với cô ta.

Thấy Diệp Lăng Phi đi xuống, Bạch Tình Đình cười nói:

— Tiêu Tiếu không chịu đi cùng Vũ Văn. Ông xã, anh xem phải làm sao đây?

Diệp Lăng Phi nhìn Vu Tiêu Tiếu rồi nói với Bạch Tình Đình:

— Em cứ bàn chuyện đi du lịch với Hân Mính đi, việc này để anh xử lý.

Nói rồi, hắn quay sang Vu Tiêu Tiếu:

— Tiêu Tiếu, chúng ta nói chuyện riêng.

— Nói thì nói, ai sợ ai chứ!

Vu Tiêu Tiếu tỏ vẻ không phục. Diệp Lăng Phi nói:

— Lên lầu với anh, đừng ở đây làm phiền Hân Mính và Tình Đình nữa.

Vu Tiêu Tiếu đứng dậy đi lên lầu hai. Thấy hai người đã đi khuất, Bạch Tình Đình mới nói:

— Hân Mính, tớ có chuyện muốn nói với cậu.

— Chuyện gì thế? Cậu nói đi!

Bạch Tình Đình thì thầm:

— Hân Mính, có phải cậu thấy gia đình chúng ta nên có một đứa trẻ không?

Câu nói của Bạch Tình Đình khiến Chu Hân Mính giật mình. Cô không hiểu tại sao Tình Đình lại nói vậy, chỉ ngơ ngác nhìn bạn mình. Bạch Tình Đình hỏi:

— Hân Mính, cậu sao thế?

Nghe vậy, Chu Hân Mính vội đáp:

— Tình Đình, tớ chỉ thấy hơi lạ, sao đột nhiên cậu lại nhắc đến chuyện này!

— Tớ cũng không biết nữa! Tóm lại là tớ chợt có suy nghĩ đó. Haha, Hân Mính, hay là chúng ta nói chuyện khác đi!

Diệp Lăng Phi dẫn Tiêu Tiếu lên lầu. Vừa vào phòng, hắn liền khóa trái cửa lại. Thấy Diệp Lăng Phi khóa cửa, Tiêu Tiếu nói:

— Sao đây? Sư phụ muốn làm gì, định dùng vũ lực à?

Vu Tiêu Tiếu vừa dứt lời, Diệp Lăng Phi đã ôm chầm lấy cô, đẩy về phía giường rồi xô cô ngã xuống. Đúng lúc Tiêu Tiếu định ngồi dậy thì Diệp Lăng Phi đè cô xuống, tét một cái vào mông cô.

— A!

Tiêu Tiếu khẽ kêu lên. Dù cách một lớp quần, cú đánh của Diệp Lăng Phi không quá đau, nhưng Vu Tiêu Tiếu vẫn ấm ức trách:

— Sư phụ, sao lại đánh em? Chẳng lẽ em nói sai à? Rõ ràng con mụ Vũ Văn đó chỉ biết gây chuyện, lần trước nếu không phải do cô ta thì sự việc đâu đến nỗi này. Em không thích cô ta. Lần này anh dẫn ai đi cũng được, trừ cô ta ra.

Thấy Tiêu Tiếu vẫn bướng bỉnh, Diệp Lăng Phi lại tét thêm một cái nữa. Vừa nãy nhận điện thoại của Tiêu Vũ Văn, hắn đã muốn đánh vào mông cô nhóc này mấy cái rồi, chuyện này đều do cô gây ra cả. Bây giờ thấy Tiêu Tiếu vẫn ngoan cố, hắn càng tức giận:

— Con nhóc này! Chuyện này không phải do em gây ra sao? Ai bảo em đi nói với Vũ Văn về chuyến đi này? Giờ thì hay rồi, cô ta nhất quyết đòi đi cùng. Nếu không cho cô ta đi, chuyện này vỡ lở ra thì phải làm sao? Nhóc con này còn mạnh miệng nhỉ? Chắc tại bình thường anh cưng chiều em quá nên sinh hư phải không? Hôm nay anh phải dạy dỗ em cẩn thận, xem sau này em còn dám làm loạn nữa không!

Diệp Lăng Phi nói rồi lại tét thêm một cái. Vu Tiêu Tiếu dù trong lòng biết mình sai nhưng ngoài miệng vẫn cãi:

— Chuyện này thì liên quan gì đến em chứ? Là do anh cả thôi. Tóm lại chẳng liên quan gì tới em!

— Còn dám nói không liên quan à?

Diệp Lăng Phi thấy Tiêu Tiếu không những không nhận lỗi mà còn đổ cho mình thì càng tức. Hắn lập tức đưa tay kéo tuột quần của Tiêu Tiếu xuống, để lộ cặp mông của cô. Hắn giữ chặt lấy nội y, kéo xuống tận đùi. Cả cặp mông căng tròn của Tiêu Tiếu hiện ra trước mắt. Diệp Lăng Phi chẳng nghĩ ngợi gì nữa, đưa tay xoa xoa cặp mông ấy.

Quả nhiên, cách một lớp quần và không có gì ngăn cách là hai cảm giác hoàn toàn khác nhau. Dù lần này Diệp Lăng Phi không dùng sức mạnh, cũng giống như những lần trước, nhưng cái tét này vừa giáng xuống đã in hằn vết bàn tay trên cặp mông Tiêu Tiếu. Vu Tiêu Tiếu cảm thấy đau rát, nếu cứ tiếp tục thế này thì không chịu nổi, bèn bật khóc:

— Dù sao em cũng không đồng ý, không đồng ý! Sư phụ, anh dựa vào cái gì mà cho cô ta đi? Em ghét cô ta!

Nói xong, Diệp Lăng Phi nhìn cặp mông ửng đỏ của Tiêu Tiếu vì bị mình đánh thì lại thấy xót xa, không nỡ ra tay nữa. Hắn không ngờ con bé Tiêu Tiếu này lại cứng đầu đến vậy, dù thế nào cũng không chịu khuất phục. Diệp Lăng Phi nâng gương mặt Tiêu Tiếu lên, thấy cô nước mắt lưng tròng, đôi mắt đỏ hoe.

Diệp Lăng Phi chợt thấy đau lòng, vội vàng ôm cô vào lòng, đưa tay lau nước mắt trên mặt cô, dỗ dành:

— Tiêu Tiếu, xin lỗi, vừa nãy là do anh nóng giận quá.

Vu Tiêu Tiếu đẩy tay Diệp Lăng Phi ra, nước mắt lã chã rơi, thút thít nói:

— Sư phụ, anh là đồ tồi chết tiệt! Em biết anh đã phải lòng con ả Tiêu Vũ Văn đó rồi!

— Tiêu Tiếu, em đừng nói bậy. Anh cũng hết cách rồi!

Diệp Lăng Phi dỗ dành:

— Vừa nãy anh ra tay nặng quá, bây giờ chỗ đó còn đau không?

— Sư phụ thử thì biết, bị anh đánh nhiều như vậy sao mà không đau được. Rát chết đi được! Đồ tồi! Em sẽ mách chị là anh bắt nạt em.

Diệp Lăng Phi vừa nghe Vu Tiêu Tiếu định đi mách Bạch Tình Đình thì hoảng lên. Chuyện khác không nói, chỉ cần để Bạch Tình Đình biết mình đánh Vu Tiêu Tiếu như vậy, Tình Đình chắc chắn sẽ nhận ra quan hệ giữa mình và Tiêu Tiếu rất thân mật. Ngay từ khi còn ở trên thành phố, Bạch Tình Đình đã nghi ngờ rồi. Nghĩ đến đây, Diệp Lăng Phi vội xin lỗi:

— Tiêu Tiếu, anh xin lỗi rồi mà. Em đừng giận nữa. Sau này anh sẽ nghe theo ý em, được chưa? Nào, đừng động đậy, để anh xem!

Diệp Lăng Phi nói vậy, quả nhiên Vu Tiêu Tiếu nín khóc, nằm im.

Vu Tiêu Tiếu sụt sịt:

— Người ta đau rát lắm. Sư phụ, bố mẹ người ta trước đây cũng chưa bao giờ đánh người ta như vậy. Em có làm gì sai đâu, tại sao anh lại đánh người ta... Chẳng phải vì muốn đưa cô ta đi sao? Anh vì cô ta mà đánh em. Em… em!

Vu Tiêu Tiếu đang nói thì cảm thấy mông mình có cảm giác mát lạnh. Cô không nói tiếp được nữa, từ trong miệng chỉ phát ra những tiếng rên khe khẽ.

Kỹ thuật của Diệp Lăng Phi quả thật điêu luyện, hắn vừa dùng lưỡi liếm nhẹ lên cặp mông của Tiêu Tiếu, vừa nhẹ nhàng xoa xoa rồi nói:

— Tiêu Tiếu, anh biết anh sai rồi! Đừng giận nữa nhé!

Vu Tiêu Tiếu lập tức cảm thấy toàn thân nóng ran. Cảm giác bị Diệp Lăng Phi dùng lưỡi liếm lên mông khiến cả cơ thể cô run rẩy. Cô vẫn giữ nguyên tư thế, như thể không nỡ đứng lên.

Diệp Lăng Phi liền ôm lấy Vu Tiêu Tiếu. Chẳng để hắn nói hết câu, Vu Tiêu Tiếu đã chủ động choàng tay qua cổ hắn và hôn.

Diệp Lăng Phi phải dùng đủ mọi cách mới dỗ được tiểu mỹ nữ Vu Tiêu Tiếu hết giận, rồi mới giúp cô mặc lại quần. Nhân lúc tâm trạng Tiêu Tiếu đang tốt, hắn nói:

— Tiêu Tiếu, anh cũng hết cách rồi. Tính cách của Tiêu Vũ Văn em cũng biết mà. Nếu chúng ta đối đầu với cô ta, cô ta đem chuyện này nói cho Tình Đình thì sao? Anh sợ lúc đó chúng ta sẽ chẳng còn cơ hội gặp nhau nữa. Tiêu Tiếu, anh thật sự thích em, không muốn xa em. Anh hy vọng sẽ tìm được cơ hội thích hợp để nói rõ quan hệ của chúng ta, nếu cô ấy chấp nhận thì chẳng phải chúng ta sẽ được ở bên nhau mãi mãi sao?

— Lừa đảo! Sư phụ là tên đại bịp.

Tiêu Tiếu nói:

— Em chẳng tin anh muốn sống bên em mãi mãi. Em biết tính cách của mình không dễ làm người khác thích. Nhưng em cũng biết em và anh không thể ở bên nhau mãi mãi được. Em chỉ cần biết bây giờ em được ở bên anh là đủ rồi. Em không quan tâm sau này ra sao đâu.

Diệp Lăng Phi hôn lên đôi môi nhỏ của Tiêu Tiếu, ngọt ngào nói:

— Tiêu Tiếu, em đúng là cô gái xinh đẹp nhất. Ai nói em làm người khác không thích chứ, anh thấy em rất tốt, rộng rãi, thoải mái, lại còn vô cùng xinh đẹp. Tìm đâu ra một cô gái tốt như em? Em đã thích một gã trai già như anh, đó là phúc phận của anh, đúng không?

— Phiền chết đi được!

Vu Tiêu Tiếu nói:

— Sư phụ, em cũng không phải tiểu cô nương, anh đừng tưởng nói mấy câu này là lừa được em. Nhưng vừa rồi em nghĩ lại rồi, để cô ta đi cùng cũng chẳng sao cả. Chỉ cần em không để ý tới cô ta là được!

Vừa nghe Vu Tiêu Tiếu đồng ý nhượng bộ, tảng đá trong lòng Diệp Lăng Phi cũng được gỡ xuống. Hắn chỉ cần dỗ dành thêm một chút, Tiêu Tiếu liền đi rửa mặt rồi xuống lầu gặp Bạch Tình Đình.

Bạch Tình Đình đang sốt ruột không hiểu sao hai người mãi không xuống. Thấy Diệp Lăng Phi xuống trước, cô liền hỏi:

— Tiêu Tiếu đâu?

— Cô ấy đi rửa mặt rồi.

— Tự nhiên sao lại đi rửa mặt?

Bạch Tình Đình ngạc nhiên hỏi. Cô hoàn toàn không hiểu vì sao Tiêu Tiếu phải đi rửa mặt, ngay cả Hân Mính cũng thấy lạ. Diệp Lăng Phi không thể nói là do bị hắn đánh cho phát khóc. Nếu để Tình Đình biết, chắc chắn cô sẽ trở mặt với hắn. Diệp Lăng Phi không dám nói thật, cũng đoán rằng Tiêu Tiếu sẽ không kể ra, bèn nói dối:

— Là do lúc nãy anh nói chuyện. Có lẽ anh nặng lời quá khiến Tiêu Tiếu khóc. Anh không ngờ cô ấy lại khóc như vậy.

Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói làm Tiêu Tiếu phát khóc thì giận dỗi:

— Ông xã, Tiêu Tiếu vẫn còn là một cô bé, sao anh lại nói nó như vậy? Thật là!

Diệp Lăng Phi vội nói:

— Tình Đình, anh cũng không nghĩ Tiêu Tiếu sẽ khóc, nếu biết trước anh đã không làm vậy!

Đúng lúc đó, Vu Tiêu Tiếu đã rửa mặt xong và đi xuống. Vừa thấy Tiêu Tiếu, Bạch Tình Đình vội gọi cô lại ngồi xuống ghế. Vu Tiêu Tiếu vừa bị Diệp Lăng Phi đánh rát cả mông, ngay cả đi lại cũng còn cảm thấy đau nên cô đi rất chậm. Đi ngang qua Diệp Lăng Phi, cô liếc hắn một cái. Diệp Lăng Phi làm ra vẻ không thấy, cố ý quay mặt đi.

Hân Mính nhìn Vu Tiêu Tiếu rồi lại nhìn Diệp Lăng Phi, trong lòng thoáng rung động. Cô hiểu rõ nội tình, nhưng Bạch Tình Đình thì hoàn toàn không biết. Lúc Tiêu Tiếu nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh, Bạch Tình Đình trách:

— Tiêu Tiếu, chị biết Diệp Lăng Phi nói chuyện không biết nặng nhẹ. Em đừng để bụng nhé. Đợi chị trút giận giúp em.

Lúc nói, Bạch Tình Đình còn lườm Diệp Lăng Phi, ý bảo hắn đừng nói gì nữa. Diệp Lăng Phi lúc đó im bặt, ngay cả nhìn Vu Tiêu Tiếu cũng không dám. Lúc nãy ở trong phòng, hắn đã bắt nạt cô, dù đã dỗ dành được rồi nhưng Diệp Lăng Phi vẫn muốn chiếm lấy cô. Nếu lúc này không có Bạch Tình Đình ở đây, có lẽ hắn đã “làm thịt” Tiêu Tiếu rồi. Bất cứ người đàn ông nào ngửi được mùi hương cơ thể của một cô gái xinh đẹp đều khó mà kìm lòng và muốn chiếm đoạt cô gái đó.

Vu Tiêu Tiếu thì hoàn toàn không nghĩ vậy. Cơ thể được Diệp Lăng Phi yêu thương khiến cô không thể kiềm chế được, ngọn lửa tình ái trong lòng càng bốc cháy mạnh mẽ. Con gái là vậy, khi được người mình yêu đối xử như thế, ngọn lửa ấy càng không thể dập tắt.

Lúc nãy đi rửa mặt, Tiêu Tiếu cũng rửa cả phần dưới. Lúc đó, cô cảm thấy cơ thể mình rung động, tất cả đều là dấu vết Diệp Lăng Phi để lại trong lúc yêu cô.

Nghe Bạch Tình Đình nói muốn báo thù cho mình, cô không nhịn được mà nói:

— Chị à! Thật ra sư phụ nói đúng. Em không nên trẻ con như vậy. Vừa nãy em đã nghĩ kỹ rồi, Tiêu Vũ Văn muốn đi thì cứ đi, chỉ cần em mặc kệ cô ta là được.

— Ừm. Tiêu Tiếu, em nghĩ vậy là đúng rồi.

Bạch Tình Đình thấy Vu Tiêu Tiếu không còn giận nữa thì vội nói:

— Tiêu Tiếu, chị và Hân Mính đã bàn bạc kỹ rồi. Ngày mai chúng ta sẽ xuất phát, bay tới Hải Nam. Vé máy bay chị đã đặt hết rồi, là chuyến bay chiều, em cũng chuẩn bị đi nhé!

Nói rồi, cô quay sang Diệp Lăng Phi:

— Ông xã à, anh đừng quên báo cho Tiêu Vũ Văn. Nếu cô ta không đi gấp được thì bảo cô ta tự đi sau. Anh cho cô ta biết khách sạn chúng ta sẽ ở.

— Ừm. Anh biết rồi. Bây giờ anh sẽ gọi cho Tiêu Vũ Văn ngay đây!

Diệp Lăng Phi nói xong thì quay vào phòng lấy điện thoại. Thật ra điện thoại hắn vẫn mang theo người, chỉ là hắn không muốn Bạch Tình Đình cảm nhận được quan hệ thân mật giữa mình và Tiêu Vũ Văn nên mới đi lên lầu.

Lên lầu, Diệp Lăng Phi gọi cho Tiêu Vũ Văn, báo với cô chiều mai sẽ đi, vé máy bay đã đặt xong.

— Anh Diệp! Anh cho em đi cùng mọi người sao?

Tiêu Vũ Văn dường như vẫn không tin. Cô luôn cho rằng Diệp Lăng Phi sẽ không bao giờ cho mình đi cùng, không ngờ hắn lại đồng ý. Điều này làm cô vô cùng ngạc nhiên.

Diệp Lăng Phi nói:

— Vũ Văn, nếu em đi du lịch một mình thì nguy hiểm lắm. Anh không yên tâm!

Câu nói này của Diệp Lăng Phi làm Tiêu Vũ Văn cảm thấy ấm lòng. Từ trước đến nay, cô luôn nghĩ quan hệ giữa mình và Diệp Lăng Phi chỉ là tình nhân, thậm chí là tình yêu đơn phương từ phía cô. Trong lòng Diệp Lăng Phi, cô không phải là người quan trọng. Nhưng nghe câu nói này, lòng cô thấy ấm áp và có cảm giác như người thân.

Từ đầu dây bên kia vọng lại tiếng thút thít của Tiêu Vũ Văn, khiến Diệp Lăng Phi ngạc nhiên. Sao đang yên đang lành cô ta lại sụt sùi như vậy:

— Vũ Văn, em sao thế?

— Không có gì! Không có gì!

Tiêu Vũ Văn vội nói:

— Anh Diệp, em sẽ không làm anh khó xử đâu!

Câu nói này của Tiêu Vũ Văn chính là điều hắn muốn nghe nhất. Chỉ cần cô không gây chuyện thì đưa cô đi cùng cũng không phải là chuyện xấu.

Nói chuyện với Tiêu Vũ Văn xong, Diệp Lăng Phi trở lại phòng khách. Lúc này, Vu Tiêu Tiếu đã tươi cười trở lại, không còn bộ dạng khóc lóc lúc trước nữa. Nụ cười sảng khoái bất ngờ của cô làm Hân Mính và Tình Đình cũng vui lây.

Ba người phụ nữ nhìn thấy Diệp Lăng Phi xuống lầu. Bạch Tình Đình nói trước:

— Ông xã, Tiêu Tiếu vừa đưa ra một ý kiến!

Bạch Tình Đình vừa dứt lời thì Vu Tiêu Tiếu đã xen vào:

— Chị à, đừng nói ra, nếu không sẽ mất hết ý nghĩa!

Bạch Tình Đình nghe vậy gật đầu:

— Ừm. Chị biết rồi!

Bạch Tình Đình không nói tiếp. Diệp Lăng Phi ngồi xuống, nhìn Chu Hân Mính hỏi:

— Hân Mính, em có cần nói với bố em không?

Chu Hồng Sâm hiện đã trở về Vọng Hải, tạm thời đảm nhận chức vụ thư ký ủy ban thành phố. Vị thị trưởng Chu Hồng Sâm này tạm thời kiêm nhiệm chức thư ký tỉnh ủy. Thật ra, ai cũng có thể nhìn ra việc Chu Hồng Sâm lên làm thư ký tỉnh ủy chỉ là vấn đề thời gian. Có thể nói, Vọng Hải lần này đã trải qua một cơn địa chấn lớn, rất nhiều quan chức bị thất thế. Ngay cả phó thị trưởng cũng bị điều tra, sau đó bị tước bỏ tư cách đảng viên, cắt chức và truy tố.

Chu Hồng Sâm bây giờ có thể coi là người bận rộn nhất Vọng Hải. Diệp Lăng Phi muốn Chu Hân Mính nói một tiếng với Chu Hồng Sâm là vì hắn đã có dự tính. Nếu Diệp Lăng Phi muốn Hân Mính sinh đứa con này, hắn cần sự ủng hộ của Chu Hồng Sâm. Nhưng Chu Hồng Sâm thân là thị trưởng, lại sắp đảm nhận chức thư ký tỉnh ủy, con gái mình chưa chồng, thậm chí còn chưa công khai bạn trai mà lại có con, việc này sẽ ảnh hưởng không tốt đến danh tiếng của ông. Diệp Lăng Phi lo lắng Chu Hồng Sâm sẽ không chấp nhận, khi đó Chu Hân Mính sẽ phải đứng trước một sự lựa chọn vô cùng khó khăn. Diệp Lăng Phi chỉ hy vọng tìm được cách tốt nhất để giải quyết chuyện này. Nghe Diệp Lăng Phi hỏi, Hân Mính nhẹ nhàng đáp:

— Em đã nói với bố mẹ rồi. Họ đều đồng ý cho em đi chơi. Mẹ còn dặn phải đi chơi cho vui vẻ.

— Ồ. Thì ra là vậy!

Diệp Lăng Phi gật đầu, không nói gì thêm, chỉ nghĩ cách làm thế nào để nhân chuyến đi Hải Nam này nói chuyện Hân Mính có thai với Tình Đình.

Buổi tối, Vu Tiêu Tiếu ở lại ăn cơm. Ăn xong, Bạch Tình Đình bảo Diệp Lăng Phi đưa Tiêu Tiếu về trường. Trước lúc đi, Bạch Tình Đình còn dặn đi dặn lại Tiêu Tiếu sáng mai phải mang tất cả hành lý sang đây để chiều cùng nhau ra sân bay.

Vu Tiêu Tiếu đồng ý, thò đầu ra ngoài cửa xe vẫy tay chào Bạch Tình Đình. Đợi xe ra khỏi biệt thự, Tiêu Tiếu mới trách:

— Sư phụ chết tiệt, buổi chiều em khó chịu chết đi được.

— Khó chịu chết được sao?

Diệp Lăng Phi ngẩn người:

— Tại sao lại khó chịu?

— Chẳng phải do anh sao? Lại còn giả vờ ngây thơ. Bây giờ thì chẳng thèm để ý tới em nữa rồi!

Gương mặt Tiêu Tiếu ngước nhìn Diệp Lăng Phi, bộ dạng dễ thương kinh khủng. Diệp Lăng Phi nhớ lại lúc chiều đã khơi lên ngọn lửa dục vọng trong lòng cô. Hắn đưa tay vuốt nhẹ cằm cô, nói:

— Tiêu Tiếu, có cần anh giúp em giải quyết không?

— Người ta mặc kệ anh đấy!

Mặt Tiêu Tiếu đỏ bừng, không còn vẻ mạnh miệng như trước nữa. Diệp Lăng Phi cười lớn, hắn chỉ nói vậy chứ không hề có ý định làm thật.

Đưa Tiêu Tiếu về đến cổng trường cũng là lúc cổng trường đang rất náo nhiệt. Những sinh viên ra ngoài chơi đang lũ lượt kéo nhau về. Tiêu Tiếu không xuống xe ngay mà quay sang hôn lên má Diệp Lăng Phi rồi nói:

— Sư phụ, em thích anh!

— Haha! Nhóc ngốc, anh cũng thích em. Được rồi, tối về ngủ sớm, không được phép nghĩ lung tung, biết chưa?

Vu Tiêu Tiếu gật đầu. Đúng lúc cô chuẩn bị xuống xe thì đột nhiên quay lại nói:

— Sư phụ, nói thật đi, tại sao lúc đó anh lại liếm chỗ đó, anh không nên...

Diệp Lăng Phi cười:

— Em nói xem?

— Em không biết!

Gương mặt cô lại đỏ bừng lên. Diệp Lăng Phi khởi động xe, trước lúc đi còn cười nói:

— Em đó, con nhóc này cả ngày chỉ biết dỗi hờn, đó là anh phạt em đấy!

Hắn vừa dứt lời thì lái xe đi thẳng. Vu Tiêu Tiếu nghe hắn nói xong thì mặt đỏ bừng như quả táo chín.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!