Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 801: CHƯƠNG 801: MANG THEO NÓ CŨNG ĐƯỢC

Đi du lịch thì đồ đạc mang theo không phải là ít. Dù bây giờ hầu hết khách sạn đều cung cấp những vật dụng thiết yếu như kem đánh răng, bàn chải, nhưng quần áo thay giặt, đặc biệt là bộ đồ ngủ quen thuộc, thì không thể thiếu. Đồ lót thì tự chuẩn bị vẫn hơn. Ngoài ra, đĩa DVD và các thiết bị điện tử khác cũng là những thứ không thể bỏ lại.

Đặc biệt là Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính, họ còn chuẩn bị cả kem chống nắng, kem dưỡng ẩm, dầu massage... cùng đủ loại sản phẩm dành cho phụ nữ. Hai cô nàng bận rộn đến nửa đêm. Gần 11 giờ, Diệp Lăng Phi phải nhắc đến hai lần, họ mới chịu đi ngủ.

Diệp Lăng Phi vỗ về muốn ngủ cùng Bạch Tình Đình, nhưng cô lại không hiểu ý, nằng nặc đòi ngủ chung với Chu Hân Mính. Dường như cô có chuyện thầm kín muốn nói với cô bạn thân. Diệp Lăng Phi đành bất lực ngủ một mình.

Thật ra hai hôm nay hắn toàn ngủ với phụ nữ khác, cũng đến lúc cần nghỉ ngơi rồi. Dù sao hắn cũng không phải mình đồng da sắt. Cứ tiếp tục tiêu hao thể lực thế này, sớm muộn gì cơ thể hắn cũng sụp đổ.

Ngày hôm sau, Vu Tiêu Tiếu đến từ rất sớm. Diệp Lăng Phi vẫn còn đang say giấc trên giường thì cô đã xách hành lý tới tìm. Tối qua, Tiêu Tiếu đã gọi điện cho Trương Tuyết Hàn. Vốn dĩ cô đã hẹn sẽ cùng Tuyết Hàn về thành phố trong dịp Quốc khánh, hai người đã bàn bạc xong xuôi từ lúc còn đi học. Bây giờ gần đến ngày lại đổi ý, cô đương nhiên phải báo cho Tuyết Hàn một tiếng.

Trương Tuyết Hàn không có vẻ gì là ngạc nhiên. Cô vốn quen nói năng nhỏ nhẹ, có lẽ vì sức khỏe yếu ớt, nên Tiêu Tiếu lúc nào cũng cảm thấy giọng Tuyết Hàn quá nhỏ, nghe không rõ.

- Tuyết Hàn, sức khỏe của cậu thế này không hợp đi Hải Nam đâu. Hay là tớ bảo sư phụ đón cậu qua đây chơi luôn nhé?

Đầu dây bên kia vọng lại tiếng cười nhẹ:

- Dù có đi được, tớ cũng không đi đâu. Mùng 1 tháng 10 này tớ phải về nhà kiểm tra sức khỏe. Tiêu Tiếu à, cậu thật hạnh phúc, sức khỏe tốt, không như tớ lúc nào cũng phải lo đi kiểm tra.

- Tuyết Hàn, cậu đừng nói vậy. Tớ tin bệnh của cậu nhất định sẽ khỏi thôi. À, tớ nghĩ ra rồi. Sư phụ giúp cậu tìm thuốc, rốt cuộc kết quả thế nào rồi?

- Rất tốt, dạo này tớ cảm thấy có sức hơn nhiều, không như trước nữa!

Trương Tuyết Hàn nói tiếp:

- Tớ luôn muốn cảm ơn anh ấy nhưng mãi chẳng có cơ hội.

- Đợi sau mùng 1 tháng 10 đi. Lúc đó chúng mình cùng đi chơi.

Trương Tuyết Hàn đồng ý, trong lòng thầm tính xem làm thế nào để kéo Diệp Lăng Phi ra ngoài sau ngày lễ. Vu Tiêu Tiếu bắt taxi dừng ngay trước cửa biệt thự. Cô kéo vali hành lý vào trong. Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính cũng đã dậy. Tối qua vẫn chưa chuẩn bị xong nên sáng sớm hai người đã dậy thu xếp, những thứ nên mang, cần mang, thậm chí cả những thứ không cần mang cũng gói vào.

Nhưng rồi cả hai lại thấy đồ đạc nhiều quá, đành phải bỏ bớt ra một số thứ.

Vu Tiêu Tiếu vào giúp Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính thu dọn. Diệp Lăng Phi lơ mơ tỉnh dậy, mặc một chiếc quần dài rồi bước ra khỏi phòng. Khi đi ngang qua phòng Bạch Tình Đình, hắn thấy cô đang cầm trên tay chiếc quần lót màu hồng vô cùng gợi cảm. Nhìn vẻ do dự của cô, Diệp Lăng Phi thừa biết vợ mình đang phân vân có nên mang theo nó không.

Diệp Lăng Phi cố tình thò đầu vào, thì thầm:

- Bà xã đại nhân, anh thích chiếc quần đó lắm đấy, nên khi đến khách sạn em nhất định phải mặc cho anh xem, nếu không anh giận đó.

Bạch Tình Đình giật nảy mình vì lời trêu chọc của Diệp Lăng Phi. Vừa rồi khi cầm chiếc quần lót, cô đã nghĩ không biết có nên mang đi không. Bạch Tình Đình cho rằng, chuyến đi Hải Nam lần này sẽ là cơ hội tốt để ở bên Diệp Lăng Phi và dâng hiến cho hắn.

Cô rất muốn mặc bộ nội y này trước mặt chồng để quyến rũ hắn, nhưng lại thấy ngượng ngùng. Đúng lúc này, câu nói của Diệp Lăng Phi càng làm cô xấu hổ, mặt đỏ bừng, vội giấu chiếc quần ra sau lưng:

- Không được xem, anh đi mau!

Diệp Lăng Phi vốn định đi ngay, nhưng nghe câu nói đó của Bạch Tình Đình, hắn cứ thế mặc quần đùi bước vào phòng, vòng tay từ phía sau ôm lấy eo cô, thủ thỉ:

- Bà xã, có gì mà em phải ngại chứ. Chúng ta là vợ chồng, mặc mấy bộ đồ lót thế này là chuyện hết sức bình thường. Huống hồ anh lại rất thích em mặc nó, anh tin em mặc vào nhất định sẽ đẹp lắm.

Diệp Lăng Phi khẽ cọ người vào vòng ba của Bạch Tình Đình, khiến toàn thân cô nóng rực. Cô hỏi nhỏ:

- Ông xã, anh thật sự thích em mặc nó sao?

- Tất nhiên rồi, bảo bối của anh. Anh nghĩ em mặc nó trước mặt anh sẽ quyến rũ vô cùng, nhất là cặp mông căng tròn của em, anh thích lắm, như vậy anh sẽ dùng miệng để...

Những lời đường mật đầy khêu gợi của hắn vừa thốt ra, Bạch Tình Đình liền nhắm mắt lại, tim đập loạn nhịp, sớm đã không còn khống chế được, chỉ hận không thể lập tức mặc nó vào để ân ái mặn nồng với Diệp Lăng Phi.

Tiếng bước chân nho nhỏ cắt đứt dòng suy nghĩ của Bạch Tình Đình. Cô hoảng hốt nhét vội chiếc quần lót xuống đáy vali.

Vu Tiêu Tiếu xuất hiện ngay cửa phòng, thấy Diệp Lăng Phi đang ôm Bạch Tình Đình từ phía sau thì vội nói:

- A, xin lỗi, xin lỗi! Em không biết sư phụ và chị đang ở đây, hai người cứ tiếp tục đi. Cứ coi như em chưa thấy gì hết.

- Con nhóc này, đã thấy rành rành ra đó mà còn bảo là chưa thấy gì!

Nói rồi hắn buông vợ ra, trước mặt Tiêu Tiếu hôn lên má cô một cái rồi nói:

- Hai người nói chuyện đi. Anh đi rửa mặt, sáng dậy đã đánh răng đâu.

- Sư phụ, bây giờ là mấy giờ rồi mà còn bảo sáng sớm, anh đúng là...

Nói rồi cô bước vào phòng. Đợi Diệp Lăng Phi đi khỏi, cô nằm nhoài người lên giường Bạch Tình Đình, nhìn vẻ mặt còn ửng đỏ của cô rồi hỏi:

- Chị à, có phải vừa nãy chị và sư phụ đang… cái đó cái đó không?

- Không có!

Bạch Tình Đình cúi thấp đầu, tiếp tục thu xếp đồ đạc. Vu Tiêu Tiếu đặt tay lên trán, nhìn cô nói:

- Chị ơi, chị với sư phụ là vợ chồng rồi, có gì mà phải ngại. Em là em gái chị, chẳng lẽ giữa chị em mình lại có bí mật sao?

- Tiêu Tiếu, chị nói thật nhé, em mới bao nhiêu tuổi mà đã nghĩ đến mấy chuyện này. Nếu để ba mẹ em biết thì sẽ thế nào?

Vu Tiêu Tiếu nghe xong thì cười ha hả:

- Chị à, ba mẹ em biết em có người mình thích rồi, họ chẳng nói gì cả.

- Người em thích?

Bạch Tình Đình ngạc nhiên hỏi:

- Là ai thế? Chị có biết không?

- Bí mật.

Tiêu Tiếu cố làm ra vẻ bí ẩn:

- Sau này em sẽ nói cho chị!

Bạch Tình Đình ngừng tay, vứt hành lý sang một bên rồi ngồi cạnh Tiêu Tiếu:

- Tiêu Tiếu, em có coi chị là chị gái không?

- Có chứ ạ. Sao em lại không coi chị là chị em được!

Vu Tiêu Tiếu nói thêm:

- Em luôn coi chị là người chị thân nhất của em. Đợt nghỉ hè trước, em và ba mẹ còn nhắc tới chị. Họ rất muốn mời chị lên đó chơi, ở nhà em mấy ngày!

Bạch Tình Đình biết cha mẹ của Tiêu Tiếu không phải là những nhân vật đơn giản. Bố cô, Vu Chấn, là thị trưởng thành phố, sau lưng lại có thế lực gia tộc hùng hậu. Còn mẹ của Tiêu Tiếu, dù cô không nói rõ thân phận, nhưng Bạch Tình Đình cũng đoán được đó chắc chắn không phải một người phụ nữ bình thường. Cô không ngờ Tiêu Tiếu lại giới thiệu mình với gia đình. Chỉ riêng điểm này cũng đủ thấy Tiêu Tiếu thật lòng coi cô là chị, và cô cũng thật lòng coi Tiêu Tiếu là em gái. Bạch Tình Đình hỏi:

- Tiêu Tiếu, vậy chị hỏi em, người em thích rốt cuộc là ai?

Câu hỏi này thật sự làm khó Tiêu Tiếu, nhất thời cô không biết trả lời ra sao, ấp úng:

- Chị à, em..., người em thích... À, nói chung là em thích anh ấy rồi. Chị có cần em giúp gì không?

Vu Tiêu Tiếu lập tức đổi chủ đề. Bạch Tình Đình cực kỳ thông minh, lúc ở trên thành phố, cô đã từng nghe Diệp Lăng Phi nhắc tới Tiêu Tiếu. Bây giờ nhìn bộ dạng này của cô bé, Bạch Tình Đình cũng đoán được vài phần. Thật ra có rất nhiều việc trong lòng cô đã tính toán cả rồi. Nếu là Bạch Tình Đình của trước đây, cô đã sớm trở mặt với Diệp Lăng Phi. Nhưng Bạch Tình Đình của bây giờ, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, sẽ không bao giờ làm vậy.

Nói cách khác, trừ khi Diệp Lăng Phi thật lòng muốn làm tổn thương cô, cô mới chia tay hắn. Bây giờ, cô đang thử tìm cách thích ứng với Diệp Lăng Phi, nhưng sự thích ứng nào cũng có giới hạn của nó.

Bạch Tình Đình thấy Vu Tiêu Tiếu đổi đề tài thì cũng cười nói:

- Tiêu Tiếu, bên này chị dọn xong rồi, em sang giúp Chu Hân Mính đi.

- Vâng! Em đi đây!

Diệp Lăng Phi rửa mặt xong thì quay lại phòng thu dọn vài món đồ. Thật ra hắn mang theo rất ít thứ, vì hắn không thích đi du lịch mà phải lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ. Lịch trình và khách sạn đều đã đặt xong, không cần phải quá lo lắng. Thu dọn xong hành lý, hắn bước ra ngoài.

Hắn nhìn đồng hồ, đã gần 1 giờ. Diệp Lăng Phi muốn đưa Tiêu Vũ Văn đi cùng, cũng không biết cô ta định thế nào, là muốn đến đây rồi cùng ra sân bay hay tự mình ra đó.

Diệp Lăng Phi cầm điện thoại gọi cho Tiêu Vũ Văn. Hình như cô ta vừa ngủ dậy, câu đầu tiên hắn nghe được qua điện thoại là:

- Á!!!

Sau đó là giọng nói vội vàng:

- Anh à, em quên mất. Bây giờ em sẽ thu xếp đồ đạc. Chiều em tự mình ra sân bay!

- Không phải chứ, bây giờ em mới dậy sao? Đồ đạc cũng chưa chuẩn bị? Anh thua em luôn đấy. Chẳng phải chuyện này chúng ta đã nói trước rồi sao? Nếu em mà đến muộn thì tụi anh không đợi đâu đấy!

- Anh à, anh yên tâm đi. Em nhất định không muộn!

Vừa cúp điện thoại, Diệp Lăng Phi liền nghe thấy giọng nói sau lưng:

- Sư phụ thấy chưa? Em biết ngay cô ta sẽ như vậy mà!

Diệp Lăng Phi quay đầu lại thì thấy Vu Tiêu Tiếu và Bạch Tình Đình đang đứng sau lưng. Hắn lườm Tiêu Tiếu một cái rồi nói với vợ:

- Tình Đình, Tiêu Vũ Văn sẽ đến thẳng sân bay!

- Ừm, vậy chúng ta gặp cô ấy ở sân bay cũng được. Bây giờ mình ăn cơm trước, sau đó ra sân bay!

Bốn người ăn cơm xong. Diệp Lăng Phi định tự lái xe ra sân bay, nhưng nghĩ lại mình đi tận sáu, bảy ngày nên đành gọi một chiếc taxi đi thẳng. Từ biệt thự của hắn đến sân bay mất khoảng nửa tiếng. Đến nơi, bốn người họ không vào trong ngay mà đứng ở bãi đỗ xe. Diệp Lăng Phi gọi điện cho Tiêu Vũ Văn hỏi khi nào cô ta tới.

- Anh Diệp, em tới ngay đây. Ừm, em thấy sân bay rồi. Anh đợi em vài phút!

Tiêu Vũ Văn nói một tràng.

- Rốt cuộc thì em đang ở đâu, có cần chúng tôi vào trong đợi không?

- Anh à, em thấy anh rồi!

Diệp Lăng Phi vừa dập máy thì thấy một chiếc taxi đỗ ngay trước mặt. Tiêu Vũ Văn mặc chiếc váy ngủ hồng trắng, vội vội vàng vàng bước xuống. Vừa tới nơi, cô đã rối rít:

- Xin lỗi, xin lỗi, em đến muộn!

Vu Tiêu Tiếu lạnh nhạt nói:

- Em biết ngay cô ta sẽ như thế này mà!

Bạch Tình Đình kéo tay Tiêu Tiếu lại:

- Tiêu Tiếu, đừng nói vậy!

Rồi cô quay sang Tiêu Vũ Văn:

- Vũ Văn, cô không muộn đâu! Chúng tôi cũng vừa mới tới!

Tiêu Vũ Văn lườm Tiêu Tiếu một cái, rồi lại nhìn Bạch Tình Đình cười:

- Chị Tình Đình, hôm nay chị đẹp quá!

Câu nói này khiến ngay cả Diệp Lăng Phi cũng ngạc nhiên. Được người khác khen đẹp đúng là một chuyện vui. Bạch Tình Đình không nén được, bèn thân thiết nắm lấy tay Vũ Văn:

- Em à, chúng ta vào trong nói chuyện!

Mấy người đang định bước vào thì sau lưng vọng lại tiếng một người đàn ông:

- Thật trùng hợp quá! Không ngờ hôm nay lại gặp nhau ở đây!

Diệp Lăng Phi giật mình, quay người lại nhìn kỹ người đàn ông vừa bước xuống xe đang đi về phía mình. Hắn không nén được, nhíu mày, thầm nghĩ:

- Mẹ kiếp! Xui xẻo thật! Sao lại gặp thằng cha này ở đây

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!