Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 803: CHƯƠNG 803: TÔI SẼ CHƠI MẠT CHƯỢC

Diệp Lăng Phi không ngờ Trịnh Thiên Soái cũng đến đây nghỉ dưỡng, lại còn bắt gặp hắn đang cau mày gọi điện thoại. Diệp Lăng Phi đã nghĩ Trịnh Thiên Soái cố tình bám theo bọn họ.

Bạch Tình Đình cũng trông thấy Trịnh Thiên Soái, cô quay lại nói với Diệp Lăng Phi:

- Đúng là xui xẻo! Sao lại gặp hắn ở đây chứ? Ông xã, anh nói xem có phải hắn đang bám theo chúng ta không?

Vu Tiêu Tiếu tình cờ nghe được câu này, bèn tò mò hỏi:

- Chị, ai theo dõi chúng ta vậy?

Diệp Lăng Phi nhìn Vu Tiêu Tiếu, nói:

- Tiểu nha đầu! Không có chuyện của em đâu. Mau ăn cơm đi!

Vu Tiêu Tiếu nghe xong, bĩu môi bất mãn:

- Em không phải con nít nữa, em 21 tuổi rồi! Sau này không được gọi em là tiểu nha đầu nữa!

- Cô mới 21 tuổi thôi à? Tôi còn tưởng cô 30 rồi đấy!

Câu nói này của Tiêu Vũ Văn làm sắc mặt Vu Tiêu Tiếu đột ngột biến sắc. Cô lườm Tiêu Vũ Văn:

- Tôi thấy cô mới giống bà cô 30 tuổi thì có. Cô mới là bà già!

- Đủ rồi! Đủ rồi! Hai đứa đừng cãi nhau nữa!

Diệp Lăng Phi lên tiếng:

- Nếu hai đứa còn cãi nhau nữa, tôi sẽ lập tức đưa cả hai về Vọng Hải đấy.

Câu nói của Diệp Lăng Phi vừa dứt, Tiêu Vũ Văn và Vu Tiêu Tiếu liền im bặt. Ở đây, chỉ có lời nói của hắn là có trọng lượng nhất. Hắn lại quay sang nói với Bạch Tình Đình:

- Bà xã, anh nghĩ hắn không phải bám theo chúng ta đâu. Chắc hắn có chuyện gì đó nên mới đến đây.

Bạch Tình Đình nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm:

- Thế mà em cứ tưởng hắn theo chúng ta đến tận đây!

- Nhưng vẫn phải cẩn thận một chút. Ai biết được tên đó định giở trò gì.

Diệp Lăng Phi nhìn Vu Tiêu Tiếu và Tiêu Vũ Văn, dặn dò:

- Hai đứa nghe cho rõ đây. Nếu không có việc gì thì không được đi đâu lung tung, chỉ được ở trong phòng thôi. Nếu thấy chán thì có thể đánh bài hoặc nói chuyện phiếm với nhau. Nhớ kỹ, phải luôn đi cùng nhau, không được tách ra hoạt động một mình.

- Vâng. Sư phụ, anh yên tâm đi! Em đã nói là sẽ không chạy lung tung đâu!

Thấy mọi người đã ăn gần xong, Diệp Lăng Phi liền thanh toán rồi cùng bốn cô gái về phòng. Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình vừa về đến phòng, Vu Tiêu Tiếu đã mở cửa phòng họ, cười hì hì:

- Sư phụ! Em ở đây chơi có được không?

- Không được, mau về phòng ngủ đi! Bây giờ anh muốn đi ngủ rồi!

Vu Tiêu Tiếu nhìn Bạch Tình Đình rồi lại nhìn Diệp Lăng Phi, bĩu môi nói:

- Em biết rồi! Sư phụ, chị, hai người ngủ ngon!

Vu Tiêu Tiếu vừa rời khỏi phòng, Diệp Lăng Phi liền ôm chầm lấy Bạch Tình Đình, hôn nồng nàn. Bạch Tình Đình bị hắn hôn đến không thở nổi, vội đẩy hắn ra:

- Ông xã, anh làm gì mà vội vàng thế? Lúc ở nhà anh có như vậy đâu!

Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình ngồi xuống giường, bàn tay không yên phận luồn vào trong lớp áo của cô, bắt đầu khám phá rồi nói:

- Bà xã đại nhân! Đây là bên ngoài, đương nhiên phải khác ở nhà rồi. Chủ yếu là hôm nay bà xã phải mặc chiếc quần đó cho anh xem. Cứ nghĩ đến cảnh bà xã mặc bộ nội y đó là anh không thể chờ được nữa.

Bạch Tình Đình nghe những lời đường mật của chồng, nói:

- Em biết ngay anh càng ngày càng dê mà!

- Đàn ông không dê thì chỉ có bị bệnh thôi!

Nói rồi, hắn cầm tay Bạch Tình Đình lên liếm nhẹ, cười gian tà:

- Hơn nữa, bà xã của anh lại xinh đẹp thế này, ai mà nhịn cho nổi!

Nhìn Diệp Lăng Phi liếm ngón tay mình, Bạch Tình Đình đỏ mặt nói:

- Anh… Anh đúng là tên dê già. Em… em đi tắm trước, đợi em tắm xong… em mặc cho anh xem!

Bạch Tình Đình nói xong câu này, mặt đã đỏ như quả táo chín. Diệp Lăng Phi vội vàng đáp:

- Được thôi. Bà xã, vậy em nhanh lên nhé!

Bạch Tình Đình đi về phía nhà tắm. Đây là một phòng tắm được thiết kế hết sức tinh xảo với hòn non bộ. Dòng nước từ thác giả chảy ra trông như một thác nước nóng tự nhiên thực thụ. Bạch Tình Đình đứng trước vòi nước, bắt đầu cởi quần áo. Nhưng không hiểu sao, cô lại quay trở về phòng ngủ. Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình quay lại thì ngạc nhiên hỏi:

- Bà xã! Sao vậy em?

Bạch Tình Đình ngồi bên cạnh Diệp Lăng Phi, nói:

- Em đang nghĩ đến con bé Tiêu Tiếu. Lúc nó bước vào phòng vẫn còn vui vẻ, nhưng lúc ra về thì mặt buồn xo. Ông xã, anh cũng biết tính cách con bé đó mà, nếu nó cảm thấy ở trong phòng chán quá, không chừng sẽ chạy ra ngoài chơi. Em lo nó chỉ là một đứa con gái, lỡ ra ngoài gặp phải kẻ xấu thì biết làm thế nào?

Bạch Tình Đình nhắc, hắn mới nhớ ra vẻ mặt ủ rũ của Vu Tiêu Tiếu lúc rời đi. Vừa nãy hắn chỉ mải nghĩ đến việc thân mật với Bạch Tình Đình mà quên mất. Bây giờ nghĩ lại, hắn cũng thấy lo cho cô nhóc. Hắn không chắc chắn nói:

- Bà xã, Tiêu Tiếu chắc sẽ không ra ngoài đâu nhỉ? Chẳng phải lúc nãy con bé đã hứa với anh là sẽ không đi đâu sao?

- Nhưng chẳng phải anh cũng nói nó có thể sang phòng chúng ta chơi hay sao?

Diệp Lăng Phi gật đầu:

- Bà xã, em nói rất có lý. Anh thật không yên tâm về con bé này. Bà xã, em đi tắm trước đi, anh ra ngoài xem sao! Nếu Tiêu Tiếu vẫn còn trong phòng, anh sẽ bảo nó đi ngủ sớm. Nếu không có trong phòng, anh sẽ đi tìm. Anh đoán nếu nó có ra ngoài chơi thì cũng không thể ra khỏi khách sạn được, chắc chỉ tìm chỗ nào đó trong khách sạn giải khuây thôi. Tìm thấy con bé chắc không khó đâu.

- Ông xã, em không yên tâm con nhóc này. Em đi cùng anh xem nó thế nào!

- Vậy cũng được!

Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình rời phòng, đi đến trước cửa phòng Vu Tiêu Tiếu. Diệp Lăng Phi gõ cửa, nhưng đợi mãi không thấy ai ra mở. Sắc mặt hai người bắt đầu thay đổi. Lẽ nào điều họ lo lắng đã xảy ra? Con bé Tiêu Tiếu này thấy trong phòng tẻ nhạt nên đã chạy đi chơi thật rồi?

- Ông xã, làm sao bây giờ? Tiêu Tiếu không có trong phòng.

Bạch Tình Đình lại đưa tay lên gõ cửa, nhưng một lúc sau vẫn không có tiếng động nào vọng ra. Cô nhìn Diệp Lăng Phi, bắt đầu lo lắng. Diệp Lăng Phi nói:

- Bà xã, đừng vội. Biết đâu con bé sang tìm Tiêu Vũ Văn rồi. Em cũng biết mà, hai nha đầu đó tuy hay cãi nhau nhưng dù sao cũng bằng tuổi, lại học chung trường đại học. Anh nghĩ có lẽ con bé thấy buồn chán nên đi tìm Tiêu Vũ Văn cũng nên!

- Vậy chúng ta mau đi tìm Tiêu Vũ Văn hỏi xem sao!

Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình lại đến gõ cửa phòng Tiêu Vũ Văn, nhưng tình hình vẫn y hệt, không có ai ra mở. Diệp Lăng Phi nhíu mày:

- Tại sao cả hai đứa này đều không có trong phòng? Lẽ nào chúng rủ nhau ra ngoài chơi rồi?

Bạch Tình Đình ngày càng sốt ruột, vội giục:

- Ông xã, chúng ta mau đi tìm thôi. Hai đứa nó là do chúng ta dẫn đi, nếu thật sự xảy ra chuyện thì chúng ta biết ăn nói thế nào?

- Bà xã, anh biết rồi. Nhưng trước hết, chúng ta đến phòng Hân Mính đã. Chưa biết chừng chúng đang ở trong phòng cô ấy!

Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì có chút nghi ngờ:

- Bọn họ ở trong phòng Hân Mính ư? Cô ấy chẳng phải nói rất mệt sao? Có khi giờ này đã ngủ say rồi. Hai đứa nó chắc sẽ không đến phòng cô ấy đâu!

- Chuyện này cũng không nói trước được. Cứ sang phòng cô ấy xem sao đã. Nếu thật sự không có ở đó, chúng ta sẽ đi tìm tiếp.

Bạch Tình Đình không nói gì, chỉ đi theo Diệp Lăng Phi tới phòng Hân Mính. Diệp Lăng Phi vừa gõ cửa một tiếng, trong phòng đã vọng ra giọng của Vu Tiêu Tiếu:

- Đợi một chút!

Ngay sau đó là tiếng bước chân. Cửa mở ra, Vu Tiêu Tiếu với mấy mẩu giấy dán trên mặt đứng trước cửa.

- Tiêu Tiếu! Sao em lại chạy tới đây? Chị cứ tưởng em chạy ra ngoài chơi rồi chứ.

Bạch Tình Đình thấy Vu Tiêu Tiếu ở trong phòng Hân Mính thì thở phào nhẹ nhõm. Nhìn vào trong, cô thấy cả Tiêu Vũ Văn cũng có bộ dạng y hệt, chỉ là giấy dán trên mặt nhiều hơn. Nhìn tiếp sang thì thấy Hân Mính mặt cũng đầy giấy. Bạch Tình Đình bật cười, không ngờ Hân Mính lớn như vậy rồi mà còn chơi trò dán giấy trẻ con này.

Vừa mở cửa cho Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình vào, Vu Tiêu Tiếu đã quay lại chỗ của mình, giục giã:

- Nhanh lên, nhanh lên, tới lượt ai rồi?

Tiêu Vũ Văn đáp:

- Tới tôi. Chỉ đợi cô thôi. Chuẩn bị để tôi dán thêm giấy lên mặt nhé.

- Xí! Nằm mơ đi! Dựa vào bản lĩnh của cô sao? Tôi sẽ dán cho mặt cô toàn là giấy. Tiêu Vũ Văn, cô đợi đấy, tối nay cô sẽ biến thành quái vật mặt giấy cho xem. Đợi tí tôi lấy máy ảnh chụp lại kỷ niệm.

- Còn chưa có kết quả, ai là quái vật mặt giấy còn chưa biết đâu. Chúng ta cũng nói rõ rồi nhé, cô không được ăn gian, lần nào cũng nhìn trộm bài.

- Ai nhìn trộm! Tôi không bao giờ làm chuyện đó. Là chị Hân Mính nhìn bài, chẳng liên quan đến tôi.

- Tiêu Tiếu, em đừng có vu oan cho chị. Chị nhìn bài lúc nào? Chuyện giữa hai đứa đừng lôi chị vào. Chị chỉ chơi cùng cho vui thôi, nếu hai đứa cứ như vậy chị không chơi nữa đâu. Hai đứa tự chơi với nhau đi!

- Chị Hân Mính, đừng vậy mà. Em đùa thôi. Nào, lại đây chơi tiếp. Em còn phải gỡ lại ván trước đây.

Diệp Lăng Phi và vợ bước lại gần. Bạch Tình Đình cười với Hân Mính:

- Hân Mính, cậu đang làm gì đây? Sao tự nhiên mặt lại dán toàn giấy thế kia?

- Chẳng phải là tớ đang phải chơi cùng hai đứa nhóc này sao? Hai đứa nó chạy sang đây đòi đánh bài cùng tớ. Tớ chẳng còn cách nào khác, đành chơi cùng. Tình Đình, công nhận cũng vui thật. Tớ trước đây rất ít khi chơi, có dịp thế này thư giãn một chút cũng tốt.

Bạch Tình Đình nghe Hân Mính nói vậy thì kéo ghế ngồi cạnh, nhìn bài trong tay cô. Diệp Lăng Phi nhìn mấy cô gái đang say sưa đánh bài, thấy bộ dạng buồn cười của họ, hắn bỗng nảy ra một ý nghĩ xấu xa. Hắn quay về phòng lấy máy quay rồi lại sang phòng Hân Mính, quay lại tất cả. Chơi để thư giãn, đừng nói Hân Mính, ngay cả Bạch Tình Đình cũng rất hăng hái. Ban đầu cô chỉ định xem, về sau lại muốn tự mình chơi. Hân Mính nhường chỗ cho Tình Đình và bóc hết giấy trên mặt ra. Trò này chỉ chơi ba người. Bạch Tình Đình vừa chơi được một ván đã bị dán bốn mảnh giấy.

- Chẳng vui gì cả! Sao chị lại toàn thua thế này! Này, có phải hai đứa hợp tác hại chị không? Tại sao lần nào chị cũng thua?

Vu Tiêu Tiếu nói:

- Chị à, đó là do chị đánh bài không tốt thôi. Làm sao em lại hợp tác với cô ta để bắt nạt chị được. Em và cô ta là tình địch, không bao giờ đội trời chung.

- Không chơi nữa, chẳng thú vị gì cả!

- Mọi người ai biết chơi mạt chược không? Hay chúng ta chơi mạt chược đi!

Vu Tiêu Tiếu đồng ý ngay:

- Mạt chược à? Em đồng ý!

Tiêu Vũ Văn cũng gật đầu:

- Em cũng biết chơi!

Còn thiếu một người. Diệp Lăng Phi giơ cao tay:

- Còn anh nữa!

Bạch Tình Đình nói:

- Ừm. Bốn người đủ rồi. Hân Mính, chúng ta một phe nhé.

Diệp Lăng Phi cứ nghĩ bốn người là tính cả mình, hóa ra Bạch Tình Đình lại tính cả cô và Hân Mính là bốn người. Xem ra hắn giơ tay cũng vô ích. Diệp Lăng Phi thất vọng. Bốn người họ chơi mạt chược, mình chỉ còn cách ngồi xem ti vi. Nhìn người ta chơi mà mình không được chơi quả thật rất chán. Diệp Lăng Phi đang định đi thì nghe tiếng vợ gọi:

- Ông xã!

Diệp Lăng Phi lập tức dừng lại, tưởng Bạch Tình Đình thấy dáng vẻ thất vọng của mình nên đổi ý cho hắn chơi. Hắn cười:

- Bà xã, có chuyện gì vậy?

- Ông xã, bốn người bọn em chơi mạt chược, nhưng ở đây chẳng có bàn cũng chẳng có mạt chược. Ông xã, anh đi kiếm đi.

- Tại sao lại là anh? Anh không được chơi! Anh không đi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!