Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 804: CHƯƠNG 804: LIÊN MINH GIỮA TẬP ĐOÀN ĐẦU TƯ TẨU TƯ VÀ HỎA QUÂN

Diệp Lăng Phi không biết mấy người đó chơi mạt chược đến mấy giờ, chỉ biết mình đã mơ màng thiếp đi trong phòng của Hân Mính. Khi tỉnh dậy, trời đã sáng hẳn. Nhìn quanh thì không thấy bốn người phụ nữ đâu nữa. Diệp Lăng Phi ngáp một cái rồi bước xuống giường, dụi mắt định về phòng mình tắm rửa. Nhưng vừa mở cửa, hắn đã thấy Hân Mính và Tình Đình đang ngủ say trên giường. Hai cô gái xinh đẹp trong những bộ đồ ngủ xuyên thấu nằm đó, khiến hắn bất giác nuốt nước bọt, chỉ muốn lao ngay lên giường ân ái cùng hai người đẹp. Tuy nhiên, hắn nhanh chóng dẹp bỏ ý nghĩ đó vì không muốn đánh thức họ. Dù vậy, tiếng bước chân của hắn vẫn làm hai cô gái tỉnh giấc.

Bạch Tình Đình dụi mắt, thấy rõ là Diệp Lăng Phi thì lên tiếng:

- Ông xã! Chào buổi sáng!

- Ừm. Chào buổi sáng. Dậy thôi nào, chúng ta còn phải đi ăn sáng rồi ra biển nữa. Nhớ là không được mặc đồ bơi đâu đấy! Anh không muốn người khác ngắm vợ anh đâu!

Câu nói đùa này của hắn khiến Tình Đình bật cười. Cô nói:

- Hân Mính nghe thấy chưa? Tuyệt đối không được mặc, nếu không sẽ có người ghen đấy!

Chu Hân Mính cười, bước xuống giường và đáp:

- Tình Đình, tớ biết rồi. Cậu mới là người cần chú ý đó!

Nói xong, cô vội mở cửa đi ra ngoài.

- Hân Mính, ý cậu là gì hả? Tớ làm sao? Tớ có làm gì đâu mà cậu nói tớ như vậy? Ông xã, anh nói xem có đúng không?

- Cái này… anh không rõ lắm!

- Anh… Anh mau ra ngoài đi, em phải thay đồ!

- Chúng ta là vợ chồng rồi mà, em còn sợ anh nhìn sao?

Nói rồi, hắn nhảy lên giường, sờ vào cặp đùi trắng nõn của Tình Đình và cười:

- Cũng đâu phải anh chưa từng thấy. Có gì đâu chứ!

- Anh ra ngoài ngay! Cái đồ dê già! Anh mà còn nói mấy lời như vậy, tối nay đừng hòng về phòng ngủ!

Bạch Tình Đình đá vào mông Diệp Lăng Phi, đạp hắn xuống giường. Hắn cười nói:

- Bà xã, em không cho anh ngủ thì anh qua chỗ Hân Mính, nói với cô ấy là anh bị vợ đuổi ra ngoài!

Nghe chồng nói vậy, Bạch Tình Đình giận dỗi:

- Được, anh đi đi! Sau này đừng hòng gặp em nữa!

Diệp Lăng Phi vốn chỉ định trêu chọc Bạch Tình Đình, không ngờ cô lại giận thật. Hắn hoảng quá, vội leo lên giường ôm lấy cô. Tình Đình dùng sức đẩy hắn ra, nức nở:

- Đồ đàn ông tồi! Anh đi đi, đi tìm người đàn bà khác đi! Nếu Hân Mính không cho anh ngủ thì anh có thể vào phòng Tiêu Tiếu, còn cả cô Tiêu Vũ Văn kia nữa. Anh đi đâu cũng được, em không quản anh nữa! Anh cứ tự nhiên đi, sau này em không thèm để ý đến anh nữa!

Nghe vợ nói vậy, Diệp Lăng Phi hoảng thật sự. Hắn không ngờ Tình Đình lại nói ra những lời như thế, cứ như thể cô đã biết hết mọi chuyện nhưng chỉ giả vờ không hay biết. Hắn chợt nhớ lại lời vợ nói khi còn ở trên tỉnh, có lẽ cô đã biết mối quan hệ giữa hắn và Tiêu Tiếu. Hai tay hắn ôm chặt vợ, không cho cô vùng vẫy. Hắn cảm thấy lúc này mình có nói gì Tình Đình cũng không nghe, nhưng dù vậy vẫn phải dỗ dành.

- Bà xã! Em sao vậy? Anh chỉ đùa với em thôi mà, đừng giận nữa.

Thấy vợ nước mắt lưng tròng, hắn đau lòng khôn xiết, vội vàng xin lỗi:

- Bà xã! Là lỗi của anh, anh không nên nói bậy như vậy!

Diệp Lăng Phi ghé sát môi vào má vợ, dùng lưỡi liếm đi những giọt nước mắt. Tình Đình bị hắn ôm chặt không cựa quậy được, vốn đã không định nói gì nữa, nhưng khi Diệp Lăng Phi làm vậy, cô bỗng vòng tay ôm chặt lấy hắn. Hắn lau khô nước mắt trên mặt vợ, nhìn cô mắt long lanh nằm trong lòng mình, bèn cúi xuống hôn. Tình Đình mím chặt môi, hắn phải dùng lưỡi cạy vài lần môi cô mới hé mở. Bạch Tình Đình nhắm nghiền mắt, môi cô và môi Diệp Lăng Phi hòa làm một. Diệp Lăng Phi luồn tay vào trong bộ váy ngủ của vợ, kéo nội y của cô xuống. Hắn rời môi vợ, thấy cô vẫn nhắm chặt mắt, lửa dục vọng trong hắn bùng lên.

Hắn đặt vợ nằm xuống giường rồi ra khóa cửa lại. Quay trở lại, hắn nhẹ nhàng cởi nốt chiếc váy ngủ của vợ. Thân hình kiều diễm của Bạch Tình Đình hiện ra trước mắt Diệp Lăng Phi. Hắn hôn cô như điên. Khi hắn đang hôn lên cặp mông của vợ, Bạch Tình Đình khẽ nói:

- Ông xã… không phải chỗ đó… Chỗ này…!

Chưa nói dứt lời, hắn đã hôn cuồng nhiệt hơn. Bạch Tình Đình rên lên, hai tay bám chặt vào giường.

Hôn khắp người vợ xong, hắn cởi hết quần áo của mình. Hắn muốn cùng Bạch Tình Đình hòa làm một. Đúng lúc đó, đôi môi Bạch Tình Đình mấp máy:

- Ông xã… em yêu anh… em… em chỉ mong… chỉ mong anh đừng coi em là con ngốc!

Hắn giật mình, nhìn khuôn mặt diễm lệ của vợ rồi nói:

- Bà xã, anh không muốn lừa dối em, thật sự không muốn. Chỉ là…

Diệp Lăng Phi đang định nói tiếp thì Bạch Tình Đình bỗng ngồi dậy:

- Ông xã, anh không cần nói nữa. Anh biết em là người hay ghen mà. Hay là cứ để em làm một con ngốc thì tốt hơn!

Cô vòng tay qua ôm lấy vai hắn, ghé miệng vào tai hắn thì thầm:

- Ông xã! Em cảm nhận được cảm giác này, em cũng rất khao khát, nhưng không phải bây giờ. Em không muốn hôm nay mình không xuống giường được. Ông xã, tối nay chúng ta bắt đầu được không? Sẽ không có ai làm phiền, chỉ có hai chúng ta thôi. Anh nói có được không?

- Ừ.

Lúc Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi xuống phòng khách thì ba người kia đã đợi sẵn ở đó. Vừa thấy hai người, Tiêu Tiếu đã trách:

- Chị à, hai người xuống muộn quá, bụng em đói chết rồi này!

Vừa nãy Bạch Tình Đình đã trang điểm rất lâu vì không muốn ai biết mình vừa khóc. Nghe Tiêu Tiếu nói vậy, cô đáp:

- Con nhóc này, ai bắt em không ăn trước đi chứ!

- Còn không phải là đợi chị sao? Lẽ nào đợi chị ăn cơm cũng là sai à?

- Được rồi! Mau ăn thôi rồi về phòng chuẩn bị, chúng ta sẽ ra biển chơi!

- Em đợi lúc này lâu lắm rồi. Sư phụ em rất muốn ra biển chơi, đã mong từ hôm qua tới giờ đấy!

Dù trong lúc ăn, Bạch Tình Đình vẫn nói nói cười cười nhưng Hân Mính vẫn cảm thấy có gì đó không ổn. Cô không ngừng nhìn Tình Đình, và mỗi khi Tình Đình bắt gặp ánh mắt của mình thì chỉ mỉm cười. Hân Mính quá hiểu Tình Đình, cô càng tỏ ra không có chuyện gì thì càng chứng tỏ là có chuyện. Chỉ là cô không tiện hỏi ở đây, đành đợi lúc thích hợp sẽ hỏi riêng.

Ăn sáng xong, Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi trở về phòng. Thấy Diệp Lăng Phi lấy ra chiếc quần bơi màu xám, Tình Đình giật lại, nói:

- Ông xã, anh mặc quần này để thu hút con gái hả?

- Bà xã đại nhân yên tâm đi. Có em ở bên cạnh, ai mà dám lại gần chứ. Vừa nhìn thấy vợ anh xinh đẹp thế này, họ còn mặt mũi nào mà sống tiếp nữa?

Bạch Tình Đình phì cười, trả lại chiếc quần cho Diệp Lăng Phi và nói:

- Ông xã, em sớm muộn gì cũng bị mấy lời đường mật của anh lừa cho mà xem. Anh cái gì cũng tốt, chỉ là có quá nhiều cô gái thích. Em theo anh sát như vậy mà cũng không giám sát nổi.

Thấy vợ nói vậy, hắn vội ôm chặt cô, hôn lên má và nói:

- Bà xã, em đừng nói lung tung. Bây giờ anh rất nghe lời em mà!

- Ông xã, anh biết không? Em thật sự không thể xa anh được, không thể xa anh một chút nào. Ông xã, em chỉ cần anh yêu em, em muốn anh mãi mãi thương em. Ông xã, anh có làm được không?

- Tất nhiên là được! Bà xã, anh đã nói rồi, cả đời này anh sẽ bảo vệ em. Anh sẽ dùng cả tính mạng mình để bảo vệ em!

Diệp Lăng Phi vừa nói đến đây, Bạch Tình Đình liền lấy tay che miệng hắn lại:

- Ông xã, anh đừng nói như vậy. Em không muốn anh xảy ra chuyện gì đâu. Nếu anh có mệnh hệ gì, em cũng không sống nổi.

Nói đến đây, mặt cô bắt đầu đỏ lên:

- Ông xã, vừa nãy… em làm vậy… anh có dễ chịu không?

- Ừm, rất dễ chịu. Chỉ có điều, bà xã à, anh muốn dễ chịu hơn nữa, anh muốn có em!

Bạch Tình Đình cúi đầu, lí nhí:

- Em… em biết… Tối nay… em… em sẽ mặc cái đó cho anh xem!

Nói xong, cô xấu hổ quá bèn vơ quần áo chạy thẳng vào nhà tắm.

Nhìn dáng vẻ ngượng ngùng của vợ, hắn mỉm cười rồi cũng bắt đầu chuẩn bị. Thời gian không còn nhiều. Bạch Tình Đình vừa chuẩn bị xong, bước từ nhà tắm ra thì điện thoại của Diệp Lăng Phi reo lên. Hắn xem thì ra là của Dã Lang.

- Dã Lang, có chuyện gì?

- Đại ca, có hai tin, một tốt một xấu, anh muốn nghe tin nào trước?

- Nói tin tốt trước đi, anh thích nghe tin tốt hơn!

- Được! Tin tốt là những người anh muốn mời đều đã đồng ý đến, nhanh nhất là trung tuần tháng 10. Có một số người hiện không ở tổng bộ, đang ở châu Phi, nhưng trong vòng một tuần sẽ giải quyết xong công việc và nhanh nhất là trung tuần tháng 10 sẽ tới Vọng Hải. Đại ca, anh cần ấn định thời gian với bên quân sự, họ muốn nhanh chóng hợp tác trong những ngày ở Vọng Hải.

- Không thành vấn đề, chuyện đó tôi đã bàn với bên quân sự rồi. Cuối tháng 10 sẽ thông báo cho họ. Tôi nghĩ anh em cậu mà ra mặt, họ sẽ ở lại Vọng Hải ít nhất 15 ngày. Đây chắc chắn là tin vui, vậy tin buồn là gì?

- Tin buồn là cảnh sát quốc tế đã cử hai người tới, một trong số đó tên là Susan. Đại ca, anh có nhớ cô cảnh sát này không? Em đã từng nhắc anh phải sớm giải quyết ả, ả rất phiền phức và lúc nào cũng nhắm vào anh!

- Cử hai cảnh sát quốc tế tới ư? Tại sao bọn họ lại đến Vọng Hải?

- Em đã nói rồi, hai cô cảnh sát đó đến không phải vì anh, mà là để theo dõi một người của tập đoàn Tẩu Tư. Nhưng theo tin tình báo, cô cảnh sát Susan đó hình như đã nắm được tin tức gì đó của anh, cũng có thể nói thân phận của anh đã bị cô ta phát hiện rồi. Nếu thật sự là vậy thì anh nguy hiểm rồi. Anh nên biết rằng đồng nghiệp của cô ta đã bị anh giết chết, cô ta nhất định sẽ tìm anh báo thù.

Diệp Lăng Phi bỗng cười nói:

- Dã Lang, ngay cả cậu cũng cho rằng tôi giết đồng nghiệp của cô ta sao?

- Lẽ nào không phải? Chẳng lẽ không phải chính tay anh giết cô ta?

- Tôi không giết cô ta. Cô ta chết do bị thương quá nặng. Tôi hoàn toàn không muốn giết cô ta, vì cả tôi và cậu đều hiểu rõ, cứ cho là cô ta bắt được tôi thì sao chứ, chúng ta đều được bảo vệ cả. Vào tù rồi lại ra ngay, vì vậy tôi chẳng có lý do gì để giết cô ta. Thậm chí tôi đã từng cứu cô Susan đó một lần. Nói thế nào đi nữa, tôi không cần phải hại cô ta. Bây giờ cứ cho là cô ta tìm được tôi thì cũng làm gì được tôi chứ? Chẳng lẽ cô ta có bằng chứng chứng minh đó là tôi sao?

- Anh đã tính trước rồi thì tốt. Tiện đây em cũng nhắc anh luôn. Cứ coi như trước đây anh đã tính toán như vậy, thì đằng sau Mễ Tuyết và Dương Tử chắc chắn có một ông chủ bí mật. Có điều, thế lực của hắn hoàn toàn không đáng sợ. Đáng sợ hơn chính là kẻ đứng sau tên ông chủ đó. Em đã nhờ Phi Hồ đi điều tra, trong vòng hai năm nay, có một tập đoàn đang làm mưa làm gió là tập đoàn Tẩu Tư. Quy mô của tập đoàn này vượt xa sức tưởng tượng của em và anh. Điều chủ yếu là tập đoàn này rất có khả năng có quan hệ mật thiết với quân đội Mỹ và Trung Quốc, có lẽ đó là mục tiêu mới của họ. Em cho rằng Mễ Tuyết và Dương Tử là người của tổ chức đó, mục đích của chúng không đơn giản chỉ là khống chế giới xã hội đen.

Những điều này đều do Dã Lang tự suy đoán. Diệp Lăng Phi cho rằng khả năng phân tích và óc phán đoán của anh chàng này không hề kém mình, vì vậy hắn mới giao cho Dã Lang điều tra một loạt bí mật ở Vọng Hải. Những lời này của Dã Lang khiến hắn cảm thấy áp lực. Đừng nói đến tập đoàn Tẩu Tư, ngay cả câu lạc bộ quân đội Mỹ cũng đã khó đối phó rồi. Chẳng lẽ lần này phải tiếp xúc với họ? Ý nghĩ này thoáng qua trong đầu nhưng hắn cũng gạt đi ngay. Chỉ cần tổ chức đó không động đến mình và những người bên cạnh, hắn cũng chẳng cần nhúng tay vào. Diệp Lăng Phi gật đầu:

- Dã Lang, cảm ơn cậu. Tôi biết rồi!

- Đại ca, anh cẩn thận một chút. Nếu có chuyện gì nhớ liên lạc cho em!

- Nhất định rồi!

Gác máy, Diệp Lăng Phi không vội xuống lầu. Hắn châm một điếu thuốc, đứng bên cửa sổ nhìn ra biển cả mênh mông, lòng lại nghĩ về những lời Dã Lang vừa nói. Đối với hắn, việc gì cũng có thể hiểu được, nhưng đột nhiên hắn nghĩ tới Trịnh Thiên Soái, lẽ nào gã cũng là người của tổ chức đó?

Tại khu nghỉ mát, Vu Tiêu Tiếu và Tiêu Vũ Văn đang vui đùa dưới nước. Hai người vốn không tìm được cơ hội để đá xoáy đối phương, bây giờ coi như có dịp nên không ngừng châm chọc nhau. Còn trên bãi cát, Bạch Tình Đình và Hân Mính ngồi dưới gốc dừa, mặc đồ bơi, chỉ uống nước khoáng và nhìn Tiêu Tiếu, Vũ Văn đùa nghịch. Bạch Tình Đình vốn nghĩ Diệp Lăng Phi sẽ xuống rất nhanh, không ngờ hắn lại tới trễ như vậy. Dù sao thời gian vẫn còn nhiều, cô cũng không sốt ruột. Hân Mính thì vẫn canh cánh chuyện trong nhà ăn, cô muốn tìm cơ hội thích hợp để hỏi rõ Tình Đình. Thế là, tay cầm chai nước khoáng, cô hỏi:

- Tình Đình, tớ có chuyện này muốn hỏi cậu!

- Hân Mính, cậu có chuyện gì cứ nói đi. Chị em chúng ta từ lúc nào lại trở nên xa cách như vậy?

- Tình Đình, không phải thế. Tớ chỉ là không biết phải nói thế nào! Vừa nãy trong nhà ăn, tớ cảm thấy hình như cậu có tâm sự. Lúc đầu tớ định hỏi nhưng lại sợ cậu không muốn nói!

- Tớ không sao! Hân Mính, cậu lại nghĩ bậy bạ gì thế. Tớ đang bình thường thế này, làm sao có chuyện gì được!

Hân Mính lắc đầu:

- Tình Đình, cậu không giấu được tớ đâu. Tớ quá hiểu cậu mà. Cậu càng nói không có gì thì càng chứng tỏ là có chuyện. Có phải vì chuyện của tớ và Lăng Phi mà cậu cãi nhau với anh ấy không?

- Hân Mính, cậu lại nghĩ lung tung rồi. Sao tớ lại tự nhiên vì cậu mà cãi nhau với anh ấy chứ? Chẳng phải vừa nãy cậu cũng thấy rồi sao, tớ và anh ấy rất tốt mà, làm sao có thể cãi nhau được!

Hân Mính lại lắc đầu:

- Cậu đừng gạt mình nữa. Mình biết chắc chắn giữa cậu và anh ấy có chuyện không vui. Thật ra, có một chuyện mình luôn muốn nói với cậu. Tình Đình, cậu biết không, mình thật sự không biết phải nói thế nào…

Bạch Tình Đình nhìn dáng vẻ khó xử của Hân Mính. Cô uống một ngụm nước, sau đó đặt chai nước lên bàn, nắm lấy tay Hân Mính, mắt nhìn thẳng vào cô bạn và nói:

- Hân Mính, có phải cậu muốn nói với tớ là cậu đã mang thai con của Diệp Lăng Phi không?

Câu nói này của Tình Đình khiến Hân Mính biến sắc, cô cúi mặt xuống:

- Tình Đình, cậu biết hết rồi sao? Tớ biết ngay vừa nãy cậu và Lăng Phi cãi nhau là vì chuyện này. Đều là lỗi của tớ. Tình Đình, tớ nghĩ kỹ rồi, tớ không cần đứa bé này. Tớ cũng sẽ… sẽ rời xa anh ấy!

Hân Mính chưa nói dứt lời đã nghe Tình Đình cười lớn:

- Hân Mính, chẳng lẽ cậu nghĩ chuyện cậu mang thai là do anh ấy nói cho mình biết à?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!