Susan không tài nào tin nổi những lời của Diệp Lăng Phi. Cô luôn cho rằng mình quang minh chính đại, luôn phấn đấu vì lý tưởng của bản thân. Nhưng những lời hắn vừa nói đã buộc cô phải chấp nhận một sự thật: trên Trái Đất này, không phải nơi nào cũng có ánh nắng mặt trời.
Cô rất muốn tìm lý do để phản bác lời nói của hắn, thậm chí còn muốn tìm ra sơ hở trong đó để bác bỏ hoàn toàn. Nhưng Susan đã thất bại, cô không tìm được bất kỳ lý do thích hợp nào. Cô cắn chặt môi, trong lòng vô cùng đau khổ, đột nhiên cầm ly rượu trước mặt lên uống cạn. Cô đặt mạnh chiếc ly xuống bàn, đôi mắt đầy phẫn nộ nhìn hắn:
- Tôi không biết rốt cuộc anh có quan hệ gì, cứ cho là anh một tay che trời đi, Satan. Tôi vẫn phải bắt anh, tôi phải báo thù cho đồng nghiệp của tôi. Chính anh đã tự tay giết chết cô ấy. Tôi đã thề nhất định phải bắt bằng được tên khốn nhà ngươi!
Nghe những lời này của Susan, Diệp Lăng Phi bỗng bật cười lớn, vừa cười vừa lắc đầu, cảm giác như câu nói đó của Susan thật nực cười. Thấy vậy, Susan tức giận hỏi:
- Mày cười cái gì? Lẽ nào tao nói sai à! Đồ khốn!
- Susan, cô nghĩ sao? Tôi thấy đây là câu nói thú vị nhất mà tôi được nghe trong ngày hôm nay đấy. Cô nói tôi giết đồng nghiệp của cô. Tôi hỏi cô, cô có tận mắt nhìn thấy tôi giết cô ấy không?
- Cô ấy luôn điều tra ngươi. Vì điều tra ngươi nên cô ấy mới đến Châu Phi rồi chết. Lẽ nào ngươi không phải hung thủ? Ngươi giết cô ấy vì sợ chuyện của mình bại lộ, sợ phải vào tù!
Câu nói này của Susan lại khiến Diệp Lăng Phi không nhịn được cười đến chảy cả nước mắt. Hắn nhìn Susan rồi nói:
- Cô cho rằng tôi giết cô ta sao? Vừa nãy tôi đã nói với cô rồi, tôi có những mối quan hệ tốt hơn các cô tưởng. Cứ cho là các cô bắt được tôi, họ cũng sẽ thả tôi ra thôi. Tôi nói thật cho cô biết, Susan, đồng nghiệp của cô là tự tìm đến cái chết. Tôi vốn định cứu cô ta, tiếc là cô ta không qua khỏi!
- Nói dối!
- Cô muốn nghe thì nghe, không muốn nghe tôi cũng hết cách. Susan, nói cho cô biết, nếu tôi thật sự bị bắt, tôi sẽ không nói cho cô biết thân phận của mình. Lại nói cho cô một việc nữa, cô có nhớ lần trước cô tới Vọng Hải bị người khác ám sát không? Nếu không phải tôi cứu cô thì cái mạng nhỏ của cô bây giờ cũng không còn rồi! Vĩ Đức Lý là bạn cũ của tôi, lần trước khi anh ta tới Vọng Hải, tôi đã gặp mặt anh ta. Sở dĩ tôi cứu cô chỉ vì nể mặt anh ta, tôi cũng không muốn cô chết dưới tay anh ta ở Vọng Hải này. Ngoài ra, cung cấp cho cô một tin tức miễn phí nữa, Vĩ Đức Hoa bị giết là do Diệp Phong chủ mưu đấy. Nếu cô thật sự có bản lĩnh thì đi mà bắt Diệp Phong, chỉ sợ cô không tìm được hắn thôi.
Susan nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì vô thức trừng mắt nhìn Chu Hân Mính đang đứng cạnh hắn. Từ trước đến nay, cô luôn nghĩ là Chu Hân Mính đã cứu mình. Chu Hân Mính gật đầu:
- Susan! Lần đó đúng là Diệp Lăng Phi cứu cô, không phải tôi!
Mặt Susan bỗng trắng bệch, không dám tin nói:
- Satan, tại sao ngươi lại cứu ta? Ngươi không biết ta đang muốn bắt ngươi sao?
- Vừa nãy tôi nói rồi. Tôi hoàn toàn không lo lắng việc cô đến bắt tôi.
Hắn vừa nói vừa cầm chai rượu tự rót cho mình một ly, rồi lại rót đầy ly rượu trống không của Susan. Hắn đặt chai rượu sang một bên, tay phải nâng ly lên:
- Susan, cô là một cảnh sát quốc tế. Ngay cả khi Vĩ Đức Lý không quan tâm tới cô, tôi cũng sẽ cứu cô!
Susan nhìn Diệp Lăng Phi. Bây giờ cô không tài nào hiểu nổi người đàn ông này. Từ trước đến nay, cái tên Satan giống như một nhân vật trong thần thoại, chỉ xuất hiện trong các hồ sơ vụ án. Susan chỉ căn cứ vào đó mà đoán ra ngoại hình và tính cách của hắn. Đối với cô, Satan là một kẻ hung ác, giết người không chớp mắt. Nhưng khi thật sự nhìn thấy hắn, cô mới biết mình đã nhầm!
Lúc này, Satan đang ngồi ngay trước mặt cô. Cô thật không thể tưởng tượng nổi người đàn ông này và cái tên Dã Thú bị bắt lần trước lại cùng một tổ chức.
Diệp Lăng Phi nhìn bộ dạng của Susan, không nhịn được lại cười:
- Susan, tôi nghĩ ra một chuyện!
Hắn nói đến đây rồi nhìn sang cô gái tóc bạch kim đang ngồi cạnh Susan, sau đó lại lướt mắt qua người Susan:
- Tôi biết lần này hai người tới Hải Nam không phải vì tôi, mà là để điều tra một thành viên trong tổ chức buôn lậu. Nếu tôi đoán không nhầm, tổ chức đó rất lớn mạnh, thậm chí còn có quan hệ với một vài tổ chức lớn mà các cô không bao giờ dám đắc tội. Tôi cần phải nhắc cô cẩn thận một chút. Đừng có như lần trước, lại bị người khác vu oan đấy!
- Cái gì?
Susan kinh ngạc. Cô bị từng lời của Diệp Lăng Phi làm cho chấn động. Bây giờ cô lại càng kinh ngạc hơn khi hắn biết mục đích cô tới Vọng Hải lần này. Cô càng ngày càng cảm thấy sự đáng sợ của hắn, nhưng điều làm cô kinh ngạc hơn chính là câu nói cuối cùng. Tổ chức buôn lậu lại có quan hệ với những tổ chức khác, những điều này cô hoàn toàn không biết. Bây giờ cô không còn thiết tha gì việc bắt Diệp Lăng Phi nữa, chỉ muốn biết được thật nhiều tin tức từ hắn, bèn vội hỏi:
- Nói như vậy, chẳng lẽ anh biết rõ về tổ chức ấy sao?
- Susan! Tôi nghĩ cô nhầm rồi, tôi chỉ tùy hứng nói ra thôi chứ chẳng biết gì về tổ chức đó cả. Còn về việc tại sao tôi lại biết được tin tức này, đều là do cô giúp. Vì thế, những gì tôi biết còn ít hơn cô nhiều.
Diệp Lăng Phi nói đến đây thì dừng lại, ánh mắt quét qua người đàn ông đang đi về phía Bạch Tình Đình.
Hắn nhíu mày:
- Susan, tôi tin người cô đang tìm ở bên kia. Nhưng mà tôi rất ghét hắn ta. Tôi tránh mặt một chút.
Vừa nghe hắn nói, Susan liền nhìn về phía người đàn ông kia. Khi nhìn rõ đó chính là mục tiêu điều tra của họ, Trịnh Thiên Soái, Susan không kiềm chế được mà kéo tay bạn mình. Cô gái kia cũng đã để ý tới hắn. Hai người làm bộ không nhìn thấy Trịnh Thiên Soái, cùng nhau uống rượu.
Diệp Lăng Phi không hiểu tại sao Trịnh Thiên Soái lại linh đến vậy, lại xuất hiện ở nơi này. Điều này làm hắn cảm thấy khó chịu, hắn không muốn Trịnh Thiên Soái tán tỉnh vợ mình. Hắn bước lại gần, đúng lúc Trịnh Thiên Soái định chào hỏi Bạch Tình Đình thì chen ngang:
- Bà xã, chúng ta nên về sớm thôi!
Bạch Tình Đình cũng ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Trịnh Thiên Soái. Khi thấy hắn đi về phía mình, trong lòng cô đã nghĩ cách đối phó. Sự xuất hiện của Diệp Lăng Phi thật đúng lúc, giúp cô khỏi phải phiền não. Bạch Tình Đình đặt ly rượu xuống, nói với Vu Tiêu Tiếu và Tiêu Vũ Văn ở bên cạnh:
- Đi, chúng ta về thôi!
- Chị à, em còn chưa uống đủ mà. Sao vừa ngồi chưa được bao lâu đã đòi về vậy?
Vu Tiêu Tiếu tỏ ra không muốn về, còn Tiêu Vũ Văn thì không có ý kiến. Cô ta nghe Bạch Tình Đình nói phải về thì lập tức đặt ly rượu xuống bàn, đưa tay chỉnh lại váy áo định đứng dậy.
- Sao lại trùng hợp thế nhỉ. Lại gặp mọi người ở đây!
Trịnh Thiên Soái cười:
- Thưa ông Diệp, tôi thấy chúng ta rất có duyên với nhau, chi bằng cùng ngồi xuống uống một ly đi. Anh xem, bây giờ vẫn còn sớm, về đi ngủ chẳng phải quá lãng phí sao?
Bạch Tình Đình đã đứng lên, Diệp Lăng Phi liền ôm lấy eo cô, nói:
- Trịnh tiên sinh, e là người đêm nay thấy nhạt nhẽo là anh đó. Tôi đã là người có vợ, tôi và cô ấy về sớm đi ngủ, sao lại gọi là lãng phí chứ?
Nói rồi hắn hôn lên má Bạch Tình Đình:
- Bà xã! Chúng ta mau về thôi!
Mặt Bạch Tình Đình bỗng đỏ ửng, dáng vẻ kiều diễm e thẹn lúc đó động lòng người không sao tả xiết. Trịnh Thiên Soái nhìn thấy thì không khỏi ngẩn người. Trong lòng hắn thầm nghĩ tại sao người đẹp như Bạch Tình Đình lại rơi vào tay một kẻ khốn kiếp như Diệp Lăng Phi. Bản thân có điểm nào không hơn tên khốn đó? Trong lúc hắn đang nghĩ thầm, Diệp Lăng Phi cũng chẳng để ý tới hắn, ôm Bạch Tình Đình đi ngang qua. Nhưng vừa đi được vài bước thì chỉ thấy đi theo mình có mỗi Chu Hân Mính và Tiêu Vũ Văn, còn nha đầu Vu Tiêu Tiếu vẫn ngồi đó không động đậy. Diệp Lăng Phi nhíu mày, ngoái đầu nhìn Vu Tiêu Tiếu:
- Tiêu Tiếu, em không muốn về à?
- Sư phụ, em muốn ở đây thêm một lát, sớm thế này mà về chẳng thú vị gì cả!
Trịnh Thiên Soái thấy Vu Tiêu Tiếu cũng là một cô gái đẹp, mặc dù không diễm lệ bằng Bạch Tình Đình nhưng lại có vẻ đẹp thuần khiết của thiếu nữ. Hắn cảm thấy không lừa được Bạch Tình Đình thì chi bằng tán tỉnh cô gái nhỏ này cũng được. Buổi tối có người đẹp ngủ cùng cũng là một việc không tồi. Thế là hắn tỏ vẻ nho nhã:
- Cô gái nhỏ, tôi có thể mời cô một ly được không?
Diệp Lăng Phi thấy Trịnh Thiên Soái định sàm sỡ Vu Tiêu Tiếu thì buông tay Tình Đình ra, quay người lại đi thêm vài bước tới trước mặt Vu Tiêu Tiếu, giữ chặt cánh tay cô kéo lên:
- Tiểu nha đầu! Uống cái gì mà uống, mau về phòng ngủ!
- Sư phụ!
Vu Tiêu Tiếu hét lên.
Trịnh Thiên Soái cứ nghĩ cô gái đẹp này không đồng ý về với Diệp Lăng Phi, xem ra bản thân rất có cơ hội, bèn nói:
- Tôi nói này Diệp tiên sinh, anh là chồng của Bạch Tình Đình chứ không phải chồng của cô gái này. Tôi thấy anh quản hơi nhiều rồi đấy!
Trịnh Thiên Soái vốn nghĩ lời nói của mình sẽ nhận được sự ủng hộ của cô gái xinh đẹp đó, nhưng không ngờ Vu Tiêu Tiếu nghe thấy thì lạnh lùng đáp:
- Anh nói bừa cái quái gì vậy? Sư phụ tôi tất nhiên quản được tôi rồi. Sư phụ, chúng ta đi.
Vu Tiêu Tiếu nói xong thì đòi về luôn. Nhưng vừa đi được vài bước, cô bỗng dừng lại, quay đầu nói với Trịnh Thiên Soái:
- Còn nữa, tôi không phải là tiểu thư gì cả. Tôi nói cho anh biết, lớn thế rồi mà ngay cả chào hỏi cũng không xong, anh nói xem có mất mặt không? Tôi mà là anh thì đã tìm miếng đậu hũ đâm đầu vào chết cho rồi! Thật là xấu hổ quá đi!
Diệp Lăng Phi giơ ngón tay cái, thầm khen Tiêu Tiếu lại làm ra chuyện mất mặt cho người khác.
Trịnh Thiên Soái bị Vu Tiêu Tiếu mắng đến xanh mặt. Một mình hắn ngồi trên ghế sô pha, cảm thấy có chút thất vọng, bỗng nhiên điện thoại reo lên. Hắn lập tức lấy lại tinh thần, rút điện thoại ra nghe. Su San và bạn cô cố làm ra vẻ đang uống rượu nhưng thật ra vẫn ngầm quan sát Trịnh Thiên Soái, thấy hắn nhận điện thoại xong liền đứng dậy đi về phía cửa quán bar. Su San và người đồng nghiệp cũng đứng dậy đi theo ngay sau.
Trịnh Thiên Soái đi thẳng tới quầy rượu, đến trước một căn phòng và gõ cửa. Cửa phòng vừa mở, một người đàn ông trung niên thò đầu ra. Sau khi người đàn ông đó nhìn thấy Trịnh Thiên Soái liền vội để hắn vào phòng rồi lập tức đóng cửa lại. Su San và đồng nghiệp âm thầm ghi lại số phòng, lo lắng ở đây lâu sẽ bị phát hiện nên vội vàng rời đi. Khi hai người vừa về tới phòng, Su San liền nói:
- Lộ Tây, cậu nghĩ cái tên Trung Quốc đó là người như thế nào?
Cô gái mà Su San gọi là Lộ Tây đang ngồi trên giường, cái mông to của cô làm cho một chân giường bị gãy. Lộ Tây lắc đầu:
- Chúng ta chẳng có chút tài liệu nào về tên Trung Quốc đó, đây là một tình hình mới. Chúng ta nên báo cáo với tổng bộ.
Su San gật đầu:
- Tớ cũng nghĩ vậy! Ở đây xảy ra quá nhiều chuyện, chúng ta cứ nghe lệnh của tổng bộ đi!
Su San và Lộ Tây không biết tên Trung Quốc vừa nãy ở trong phòng là ai. Hắn không chỉ quen biết Diệp Lăng Phi mà còn là người mà Diệp Lăng Phi luôn muốn tìm.
Trong lúc Su San và Lộ Tây báo cáo tình hình mới nhất với tổng bộ, Diệp Lăng Phi thì đang ở trong phòng dỗ dành Vu Tiêu Tiếu. Mặc dù hắn dẫn Vu Tiêu Tiếu tới quầy bar nhưng hoàn toàn không yên tâm về nha đầu này, luôn lo lắng cô sẽ trốn ra ngoài chơi. Thế là hắn bèn nói ý kiến của mình cho Bạch Tình Đình nghe, Bạch Tình Đình cũng cảm thấy lo lắng như vậy. Cô liền bảo Diệp Lăng Phi tới nói chuyện với Tiêu Tiếu, bảo nha đầu này ngoan ngoãn ở trong phòng. Vì thế hắn mới tới phòng Tiêu Tiếu, vừa bước vào thì thấy cô ngồi trên giường, mím chặt môi tỏ ra rất không vui. Diệp Lăng Phi tới bên giường:
- Tiêu Tiếu, sao thế, không vui à?
- Đúng là như vậy mà! Sư phụ, tối nay anh và chị Tình Đình hai người thật không cô đơn đâu. Nhưng em thì sao? Chỉ có một mình, ngay cả một người nói chuyện cũng không có. Người ta chỉ muốn ngồi ở quầy bar lâu hơn một chút, anh thì cứ bắt em về. Sư phụ, em cảm thấy nhạt nhẽo vô vị lắm!
Vu Tiêu Tiếu vừa nói vừa ngồi vào lòng Diệp Lăng Phi, hai cánh tay ôm lấy eo hắn:
- Sư phụ, hay là anh ở lại đây đi!
- Vớ vẩn!
Diệp Lăng Phi vốn muốn đẩy hai tay Tiêu Tiếu ra nhưng lại ngại làm vậy sẽ khiến cô cảm thấy mình lạnh nhạt, càng làm cô không vui. Hắn đành để Tiêu Tiếu ôm eo mình, dỗ dành:
- Tiêu Tiếu, em đừng làm càn nữa, nếu náo loạn đến mức tan tành cả lên thì không tốt chút nào đâu. Hay là đợi khi trở về, anh trốn ra vài ngày đi chơi với em nhé! Còn nếu buổi tối em thấy chán quá, em có thể tìm Tiêu Vũ Văn, cô ấy và em có thể nói chuyện với nhau mà!
Vu Tiêu Tiếu vừa nghe Diệp Lăng Phi nhắc tới Tiêu Vũ Văn thì oán trách:
- Còn lâu em mới thèm nói chuyện với cô ta. Con người cô ta thật khó chịu. Sư phụ, không phải anh không biết, em nhìn cô ta không thuận mắt chút nào!
- Tiêu Tiếu, thật ra cô gái Tiêu Vũ Văn đó không phải khó hiểu đâu. Quan trọng là hai đứa không ai chịu nhường ai. Nếu cứ như vậy làm sao mà hiểu nhau được? Thế này đi, anh dắt em đi, hai người bắt tay làm hòa. Như vậy được chưa?
Vu Tiêu Tiếu ngước đầu lên, nghiến chặt môi:
- Sư phụ, tại sao lại là em đi tìm cô ta trước? Lẽ nào cô ta không thể đi tìm em trước được sao?
Diệp Lăng Phi thấy Vu Tiêu Tiếu vẫn còn muốn giữ thể diện, bèn ôm lấy cô, miệng nói:
- Bởi vì nhà ta có Tiêu Tiếu là cô gái đáng yêu nhất! Tiêu Tiếu, em nói đúng hay sai?
Diệp Lăng Phi ngồi sát lại, thơm lên môi Vu Tiêu Tiếu. Cô ôm chặt lấy hắn, hôn nồng nàn. Hôn xong, Tiêu Tiếu nói:
- Sư phụ, em đi cũng được, nhưng mà em muốn anh ôm em nhiều hơn!
Diệp Lăng Phi nghe Tiêu Tiếu làm nũng với mình, nghĩ đi nghĩ lại thì cô vẫn còn là một đứa trẻ, nũng nịu như vậy cũng là bình thường. Hắn đành ôm lấy Tiêu Tiếu dỗ dành một hồi, cô mới đồng ý cùng hắn đi tìm Tiêu Vũ Văn.
Diệp Lăng Phi dẫn Tiêu Tiếu tới phòng Vũ Văn. Cô vẫn chưa ngủ, đang mặc váy ngủ nằm trên giường, dùng điều khiển xem tivi. Thấy Diệp Lăng Phi và Vu Tiêu Tiếu cùng đi vào, Tiêu Vũ Văn bèn vặn nhỏ âm lượng lại.
Cô nhìn Diệp Lăng Phi hỏi:
- Anh Diệp! Có chuyện gì à?
Diệp Lăng Phi cười:
- Thật ra cũng chẳng có chuyện gì! Vũ Văn, anh muốn em và Tiêu Tiếu bắt tay làm hòa thôi! Đừng có tiếp tục náo loạn nữa!
Tiêu Vũ Văn nhìn Vu Tiêu Tiếu rồi lại nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:
- Diệp đại ca! Tại sao vậy?
Tiêu Vũ Văn vừa dứt lời thì bị Vu Tiêu Tiếu cướp lời:
- Cái gì mà tại sao chứ! Nếu chẳng phải sư phụ bảo tôi tới bắt tay làm hòa với cô thì còn lâu tôi mới thèm để ý tới cô!
Tiêu Vũ Văn nghe thấy liền lạnh lùng nói:
- Tôi cũng không thèm!
Diệp Lăng Phi nhìn hai nha đầu lại chuẩn bị cãi nhau thì sa sầm mặt lại, giọng cao hơn:
- Hai người còn muốn quậy cái gì hả? Anh bảo hai người bắt tay làm hòa thì cứ làm hòa đi, nói nhiều thế làm gì?