Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 811: CHƯƠNG 811: VỤ NỔ KINH HOÀNG

Trên đời này đúng là có nhiều chuyện trùng hợp. Diệp Lăng Phi thật không ngờ lại gặp phải Trịnh Thiên Soái ở đây. Cái tên Trịnh Thiên Soái này cũng thật biết chọn lúc, sớm không đến, muộn không đến, lại cứ nhằm đúng lúc Diệp Lăng Phi muốn rời đi mà xuất hiện.

Diệp Lăng Phi nghĩ đến chuyện Tiền Thường Nam còn ở trong phòng, không biết Susan đang ở đâu, nếu để Trịnh Thiên Soái nhìn thấy Susan thì nhất định hắn sẽ nghi ngờ. Mình vốn muốn hỗ trợ một tay, bây giờ lại thành ra cản trở, thế này thì không ổn rồi. Nghĩ đến đây, hắn lập tức đứng chặn ở cửa thang máy, cười nói với Trịnh Thiên Soái đang đứng bên trong:

- Trịnh tiên sinh, không ngờ lại gặp được anh ở đây, thật trùng hợp quá!

Trịnh Thiên Soái vốn định tìm Tiền Thường Nam để thúc giục gã mau chóng ra tay với Diệp Lăng Phi. Thế nhưng, sau khi thấy Diệp Lăng Phi xuất hiện ở đây, Trịnh Thiên Soái cảm thấy cực kì bất ngờ, nhất thời không phản ứng kịp, chỉ ấp úng:

- Ừ, đúng là rất trùng hợp!

Trịnh Thiên Soái vốn định bước ra khỏi thang máy, nhưng hắn ngẫm lại, nếu bây giờ mình đi tìm Tiền Thường Nam, chẳng phải sẽ để Diệp Lăng Phi biết được sự tồn tại của gã sao? Như vậy không được. Nghĩ tới đây, hắn không ra khỏi thang máy nữa mà ấn một nút trên bảng điều khiển, cửa thang máy liền chậm rãi đóng lại.

Diệp Lăng Phi nhìn theo thang máy tiếp tục đi xuống, rồi dừng lại một lúc ở tầng một. Hắn không hề vội vã rời đi mà vẫn đứng trước thang máy, châm một điếu thuốc hút. Hắn đoán Trịnh Thiên Soái có thể sẽ quay lại nên cố ý chờ. Quả nhiên, Trịnh Thiên Soái lại đi thang máy lên đúng tầng này, khi cửa thang máy mở ra, hắn thấy Diệp Lăng Phi đã đứng sẵn ở đó.

- Trịnh tiên sinh, đúng là duyên số trêu người, lại gặp anh nữa rồi!

Diệp Lăng Phi vẫy tay về phía Trịnh Thiên Soái. Vừa thấy Diệp Lăng Phi vẫn còn đứng đây, hắn đành phải bấm nút thang máy thêm lần nữa. Trịnh Thiên Soái không định đi tìm Tiền Thường Nam nữa mà lựa chọn gọi điện thoại.

Trịnh Thiên Soái trở về phòng mình, vừa mới bật đèn lên thì đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho hoảng sợ, chỉ thấy có bốn gã đàn ông đang ở trong phòng hắn. Bốn gã này vẫn duy trì một tư thế ngồi, cho đến khi Trịnh Thiên Soái bật đèn lên thì họ mới cử động thân thể một chút.

- Các người vào đây bằng cách nào?

Khi Trịnh Thiên Soái thấy rõ một trong bốn gã là Tiểu Thất thì ngược lại không còn sợ nữa. Hắn đi tới, liếc mắt nhìn Tiểu Thất, hỏi:

- Vì sao các người lại vào phòng tôi?

Tiểu Thất khẽ cười:

- Trịnh tiên sinh, cũng đành chịu thôi, chúng tôi tới chậm nên hết phòng trống rồi, đành phải đến phòng của anh ở tạm vậy. Dù sao phòng của Trịnh tiên sinh cũng là phòng lớn, thêm vài người nữa cũng không thấy chật chội đâu!

Trịnh Thiên Soái vừa nghe vậy, mặt biến sắc, hừ lạnh:

- Tiểu Thất, lời này của anh có ý gì? Lẽ nào anh muốn ở trong phòng của tôi?

- Đương nhiên rồi, bốn người chúng tôi không ở chỗ của anh thì đi đâu bây giờ? – Tiểu Thất cười nói. – Tôi cũng vừa nói rồi, lúc chúng tôi tới thì khách sạn đã hết phòng, chỉ đành ở lại phòng của anh thôi!

Nghe thấy thế, Trịnh Thiên Soái giận dữ quát lớn:

- Tiểu Thất, anh đừng có không biết điều như vậy! Tốt xấu gì tôi cũng là tâm phúc hiện tại của ông chủ, còn anh thì sao, anh chẳng là cái thá gì cả. Dương Tử chết rồi, hiện giờ anh căn bản không có tư cách nói chuyện trước mặt tôi đâu. Nếu không phải ông chủ nể tình anh đã theo ông ấy nhiều năm, chắc giờ này anh đã chết chung với Dương Tử rồi. Hừ, đừng quên anh từng là tâm phúc của Dương Tử đó!

Tiểu Thất vừa nghe Trịnh Thiên Soái nói vậy, hắn liền bật khỏi ghế, với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai xông tới trước mặt Trịnh Thiên Soái, không biết từ lúc nào trong tay hắn đã xuất hiện một con dao găm lấp lánh hàn quang. Tiểu Thất kề con dao vào cổ Trịnh Thiên Soái, cười lạnh:

- Nếu tôi giết anh thì cũng đơn giản như giẫm chết một con kiến thôi. Trịnh tiên sinh, mời anh chú ý cách dùng từ khi nói chuyện, nếu không rất dễ mất mạng đó!

Trịnh Thiên Soái không ngờ Tiểu Thất lại dám động thủ với mình. Hắn chỉ cảm thấy cổ mình lạnh toát, cảm giác này khiến hắn cực kì khó chịu, sắc mặt thay đổi, trong lòng dấy lên nỗi sợ hãi. Giọng điệu không khỏi mềm mỏng hơn, luôn mồm kêu:

- Tiểu Thất, chúng ta đều làm việc cho ông chủ cả, không cần phải... làm thế này với nhau!

Tiểu Thất nghe đến đó mới thu con dao lại. Lần này hắn không trở về chỗ ngồi nữa mà nhìn thoáng qua ba người còn lại, nói:

- Vào trong chuẩn bị đồ đi, chuẩn bị hành động!

Ba người kia nghe xong, đứng dậy đi vào căn phòng nhỏ bên trong. Còn Tiểu Thất thì đi tới trước tủ rượu, lấy một chai rượu vang ra, sau đó lấy thêm hai ly. Hắn cầm chai vang và hai cái ly tới trước bàn, đặt ly xuống rồi vừa rót rượu vừa bảo:

- Trịnh tiên sinh, mau tới đây uống mấy chén đi!

Lúc này Trịnh Thiên Soái đã cảm thấy hơi sợ Tiểu Thất, hắn không rõ rốt cuộc vì sao Tiểu Thất lại muốn tới đây. Nhưng từ cú ra tay vừa rồi, có thể thấy Tiểu Thất căn bản không muốn lấy mạng mình. Hiện giờ Trịnh Thiên Soái đang đơn độc, lại không dẫn theo người, hắn thật sự lo lắng nếu chọc giận Tiểu Thất thì gã sẽ lấy mạng mình mất. Trịnh Thiên Soái không dám không nghe lời, ngoan ngoãn đi tới ngồi xuống bên cạnh.

Tiểu Thất rót hai ly rượu vang, đưa một ly cho Trịnh Thiên Soái, bản thân thì cầm ly còn lại, nói:

- Trịnh tiên sinh, vừa rồi tôi có chút lỗ mãng, trước tiên xin lỗi anh.

Tiểu Thất vừa nói vừa một hơi uống cạn ly rượu vang, tấm tắc:

- Rượu ngon!

Sau đó hắn lại tự rót cho mình thêm một ly nữa. Lần này Tiểu Thất không uống ngay mà nhìn Trịnh Thiên Soái, nói:

- Lần này là ông chủ phái tôi tới đây, có thể ông chủ không thông báo trước cho anh, vậy nên Trịnh tiên sinh cũng không biết là tôi sẽ tới!

- Ông chủ phái anh tới? – Trịnh Thiên Soái sửng sốt, hỏi: – Vì sao ông chủ lại bảo anh tới?

- Ông chủ yêu cầu chúng tôi bảo vệ anh! – Tiểu Thất nói.

- Bảo vệ tôi? – Trịnh Thiên Soái càng lúc càng khó hiểu. – Tôi ở đây rất tốt, không cần ai bảo vệ!

- Trịnh tiên sinh, có điều này anh không biết rồi, hiện tại anh đang bị cảnh sát hình sự quốc tế theo dõi đó! – Tiểu Thất cầm ly rượu lên, nhìn thứ chất lỏng màu máu. – Từ lúc anh mới đặt chân đến đây, hai viên cảnh sát hình sự quốc tế kia cũng đã theo dõi anh rồi. Ý của ông chủ là để chúng ta giết chết hai cảnh sát đó, à, đương nhiên cũng bao gồm cả tên Tiền Thường Nam kia nữa. Bởi vì cuộc nói chuyện của hai người đã bị họ biết được rồi, chỉ có giết chết Tiền Thường Nam mới có thể giúp anh tiếp tục phục vụ cho ông chủ!

- Không thể nào!

Trịnh Thiên Soái ngây người, không thể tin đây là sự thật. Hắn kinh ngạc đến há hốc miệng nhìn Tiểu Thất. Hắn luôn cho rằng điều này không thể xảy ra, sao lại có người của Interpol theo dõi mình chứ! Tiểu Thất uống nốt số rượu còn lại trong ly, đặt xuống bàn, nói:

- Anh phải tin lời tôi, bởi vì tôi chính là đại diện của ông chủ.

- Vậy... vậy tôi phải làm sao bây giờ? – Trịnh Thiên Soái khẩn trương hỏi.

- Tôi đã nói rồi, ông chủ phái chúng tôi tới đây bảo vệ anh, anh chỉ cần làm theo những gì chúng tôi nói là được!

Nói đến đây, Tiểu Thất bỗng nhớ ra gì đó, chỉ thấy hắn lục lọi trong người một chút, lấy ra một vật rồi ném cho Trịnh Thiên Soái:

- Tặng cho anh thứ đồ chơi này!

- Đây là cái gì vậy? – Trịnh Thiên Soái không nhận ra vật trước mắt mình.

Tiểu Thất cười nói:

- Máy nghe trộm, hai viên cảnh sát hình sự quốc tế đã lắp đặt thứ này trong phòng anh đó!

Mãi đến lúc này Trịnh Thiên Soái mới thực sự hoảng sợ. Nếu phòng mình bị gắn máy nghe trộm, vậy có nghĩa là cuộc trò chuyện của hắn và Tiền Thường Nam đều bị cảnh sát nghe hết rồi, chẳng phải là mình tự lưu lại chứng cứ sao? Trịnh Thiên Soái cực kì hoảng hốt, hắn không muốn ngồi tù. Hắn vội vàng nói:

- Tiểu Thất, hiện giờ tôi bị cảnh sát hình sự quốc tế theo dõi rồi, chắc chắn bọn họ đã biết thân phận của tôi. Xong rồi, xong thật rồi, tôi còn nói với Tiền Thường Nam về chuyện buôn lậu nữa, như vậy chẳng phải Interpol đã nắm được chứng cứ rồi sao?

Trịnh Thiên Soái càng thêm kinh hoảng, hắn nhìn Tiểu Thất, nói:

- Tiểu Thất, nhất định anh phải cứu tôi, chúng ta đều là thủ hạ của ông chủ, lần này nhất định anh phải cứu tôi!

Tiểu Thất tay cầm ly rượu, cười nhẹ một tiếng:

- Tôi vừa nói rồi, chúng tôi được ông chủ phái tới để bảo vệ anh. Anh không cần lo lắng, chuyện này cứ để chúng tôi xử lý. Thật ra thì dù cảnh sát hình sự quốc tế nghe được cuộc đối thoại giữa anh và Tiền Thường Nam cũng không sao cả, chỉ cần Tiền Thường Nam chết đi, hai cô nàng đó sẽ không có chứng cứ để chứng minh anh liên quan đến việc buôn lậu.

Trịnh Thiên Soái vừa nghe vậy, vội vàng nói:

- Đúng đúng, chỉ cần Tiền Thường Nam chết rồi, bọn họ sẽ không có chứng cứ chứng minh tôi có quan hệ với hắn!

Gã Trịnh Thiên Soái này đúng là bị dọa sợ quá rồi, không suy nghĩ cẩn thận chút nào. Dù Tiền Thường Nam chết đi thì đoạn băng ghi âm cuộc nói chuyện của bọn họ vẫn còn trong tay Interpol. Nhưng lúc này, Trịnh Thiên Soái không có thời gian để suy nghĩ, hắn căn bản không thể nào bình tâm được.

Ban đầu Trịnh Thiên Soái theo ông chủ cũng chỉ vì tiền. Cho tới tận bây giờ, hắn đều là người xuất hiện ở tiền tuyến, nói cách khác là ông chủ đẩy hắn vào vị trí đó, để hắn lợi dụng thân phận giám đốc công ty bất động sản mà hỗ trợ việc buôn lậu. Hắn chưa từng gặp phải bất kì nguy hiểm nào. Bây giờ vừa nghe nói mình có thể bị ngồi tù, hắn lập tức sợ vỡ mật, không hề suy xét vấn đề một cách tỉ mỉ.

Tiểu Thất cười nói:

- Trịnh tiên sinh, bây giờ anh gọi điện cho Tiền Thường Nam đi, hẹn hắn đến phòng anh, nói là muốn thương lượng việc buôn bán với hắn. Cứ nói như vậy đi!

- Gọi điện cho Tiền Thường Nam sao? – Trịnh Thiên Soái vừa nghe vậy, liên tục xua tay. – Tôi làm như vậy chẳng phải là để cho cảnh sát có thêm càng nhiều bằng chứng sao?

Tiểu Thất khẽ lắc đầu:

- Trịnh tiên sinh, sao lúc này anh lại trở nên hồ đồ như vậy? Hiện tại, nhân lúc Tiền Thường Nam chưa tiết lộ hết chuyện của anh với cảnh sát, anh hãy gọi hắn đến phòng. Chúng ta nhân cơ hội giết chết hắn. Sau đó, chúng ta lén mang thi thể của hắn đi, hủy thi diệt tích, như vậy cùng lắm là Tiền Thường Nam bị mất tích. Chỉ cần hắn biến mất, anh sẽ lập tức an toàn, có thể tiếp tục làm việc cho ông chủ, mà chúng tôi cũng sẽ lập tức quay về thành phố Vọng Hải. Ai cũng không biết chúng tôi đã tới đây, lẽ nào như vậy không tốt sao?

Lúc này Trịnh Thiên Soái chỉ mong không phải đi bóc lịch là được, hắn ký thác toàn bộ hy vọng lên người Tiểu Thất. Tiểu Thất nói thế nào, hắn sẽ làm theo thế ấy. Vì vậy, Trịnh Thiên Soái lập tức gọi điện cho Tiền Thường Nam. Hắn không biết lúc này Tiền Thường Nam đang ở cùng mấy người Susan. Tiền Thường Nam đã nói toàn bộ những gì mình biết cho Susan nghe, cũng đồng ý phối hợp với cảnh sát hình sự quốc tế để được giảm nhẹ tội danh.

Sau khi nhận được điện thoại của Trịnh Thiên Soái, Tiền Thường Nam được sự cho phép của Susan và Lucy, đồng ý đến phòng của Trịnh Thiên Soái bàn chuyện hợp tác. Sau khi Tiền Thường Nam đi vào, Susan và Lucy cũng nhanh chóng trở về phòng mình. Trong phòng của hai người có thiết bị nghe lén, có thể nghe ngóng động tĩnh từ phòng của Trịnh Thiên Soái. Chỉ là, họ không biết, máy nghe trộm của họ đã bị Tiểu Thất phá hỏng rồi.

Ngay lúc Tiền Thường Nam vừa bước vào phòng của Trịnh Thiên Soái, một gã đàn ông nấp sau cánh cửa lao ra, một tay bịt miệng gã, sau đó đâm con dao găm vào tim. Tiền Thường Nam chỉ giãy dụa vài cái rồi không còn động đậy nữa. Trịnh Thiên Soái đã bao giờ thấy cảnh giết người, hắn nhìn thấy Tiền Thường Nam bị giết ngay trước mặt mình, đã sớm sợ đến mức sắc mặt trắng bệch. Vừa muốn hét lên một tiếng kinh hãi thì lúc này, Trịnh Thiên Soái cảm thấy mình bị ai đó bịt miệng, sau đó một con dao găm cũng cắm vào tim hắn. Trịnh Thiên Soái không thể nào tin được, nhìn người đang bịt miệng mình, đó chính là Tiểu Thất. Tiểu Thất rút dao ra, nhìn Trịnh Thiên Soái co quắp trên mặt đất, cặp mắt vẫn trừng trừng nhìn hắn, dường như không thể tin nổi là mình đã chết.

Tiểu Thất ngồi xổm xuống, cười lạnh:

- Ngươi cho rằng ông chủ yên tâm về ngươi sao? Bây giờ ngươi đã bại lộ, đối với ông chủ mà nói thì ngươi chỉ là phế vật thôi. Lần này ông chủ không chỉ muốn chúng ta giết Tiền Thường Nam mà còn muốn giết cả ngươi nữa.

Tiểu Thất nhìn bộ dạng chết không nhắm mắt của Trịnh Thiên Soái, hắn khẽ lắc đầu, không để ý đến cái xác đó nữa, đứng dậy hỏi một câu:

- Đã chuẩn bị xong chưa?

- Tất cả đã sẵn sàng!

- Ừ, kích hoạt bom hẹn giờ, bây giờ chúng ta rời khỏi đây thôi! – Tiểu Thất phân phó.

Susan và Lucy ở trong phòng nghe ngóng cả nửa ngày cũng không nghe được gì. Hai người cảm thấy rất kì lạ, chẳng lẽ Trịnh Thiên Soái đã phát hiện ra? Hai người luôn ở trong phòng, cũng không biết rõ trong phòng Trịnh Thiên Soái đã xảy ra chuyện gì.

Lúc này, hai người họ chỉ có thể chờ đợi, lo lắng rằng Tiền Thường Nam đã mật báo cho Trịnh Thiên Soái. Trong lúc hai người còn đang lo lắng, bỗng nhiên trong khách sạn vang lên một tiếng nổ lớn, sau đó chỉ cảm thấy cả căn phòng rung chuyển. Hai người trong lòng kinh hãi, vội vàng chạy ra khỏi phòng.

Lúc này, toàn bộ khách sạn đều loạn thành một đống. Bây giờ đã là buổi tối, đại đa số khách đều ở trong phòng, vừa nghe thấy tiếng nổ, hầu như tất cả đều lao ra khỏi phòng mình. Trong nháy mắt, cả khách sạn trở nên cực kì hỗn loạn.

Tiếng nổ cực lớn này cũng kinh động đến mấy người Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình, Vu Tiêu Tiếu, Tiêu Vũ Văn, Chu Hân Mính đang ở trong phòng chơi mạt chược. Lần này Diệp Lăng Phi là một trong bốn người chơi, còn Chu Hân Mính thì ngồi bên cạnh xem Bạch Tình Đình chơi.

Ngay khi Diệp Lăng Phi vừa đánh ra một quân bài, Bạch Tình Đình hô lên một tiếng “ù” thì đột nhiên có một tiếng nổ lớn vang lên, sau đó mọi người cảm thấy mọi vật rung lắc dữ dội. Mấy cô gái đều tưởng là có động đất, Bạch Tình Đình, Tiêu Vũ Văn, Vu Tiêu Tiếu ba người không để ý đến hình tượng gì cả, thét chói tai đồng thời bấu chặt lấy Diệp Lăng Phi. Chỉ có Chu Hân Mính không bám lấy hắn, nhưng cô cũng có vẻ cực kì căng thẳng.

- Là một vụ nổ! – Diệp Lăng Phi tỏ ra vô cùng bình tĩnh, hắn nói với Chu Hân Mính: – Hân Mính, đây đích thị là tiếng nổ, không phải động đất. Nhưng không biết uy lực của quả bom thế nào, chúng ta cứ ra ngoài trước thì tốt hơn!

Chu Hân Mính cũng tán thành ý kiến của Diệp Lăng Phi. Cô đứng lên, đi tới cửa phòng đầu tiên. Cửa vừa mở ra, đã thấy không ít người quần áo xộc xệch điên cuồng chạy đến chỗ thang máy. Có lẽ những người này đều tưởng là động đất, đều muốn mau chóng chạy ra ngoài. Họ đổ dồn về phía thang máy, nhưng thang máy lại không mở, đám khách đang điên cuồng này lập tức chạy ra cầu thang bộ, liều mạng chạy xuống dưới.

Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình, nói với Tiêu Vũ Văn và Vu Tiêu Tiếu đang bám chặt lấy mình:

- Các em đừng sợ, bây giờ phải thật bình tĩnh. Yên tâm đi, có anh ở đây, nhất định các em sẽ không bị thương đâu!

Nghe được những lời này của Diệp Lăng Phi, Tiêu Vũ Văn và Vu Tiêu Tiếu vốn đã bị dọa đến hoa dung thất sắc bắt đầu tỉnh táo trở lại. Hai cô bé đều hết sức tin tưởng Diệp Lăng Phi, có hắn ở bên, hai người cũng an tâm hơn nhiều. Bạch Tình Đình được Diệp Lăng Phi ôm chặt vào lòng, cô cảm nhận được sự che chở ấm áp từ hắn, trái tim đang đập thình thịch vì sợ cũng dần bình ổn trở lại.

Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình tới trước cửa phòng, nhìn ra bên ngoài, nói với Chu Hân Mính:

- Hân Mính, chúng ta cũng ra ngoài đi. À, khi đi em nhớ khóa cửa phòng lại nhé, đừng để mất đồ!

Lúc này Diệp Lăng Phi vẫn không quên dặn dò để tránh có người nhân cơ hội trộm đồ. Bốn cô gái dưới sự hướng dẫn của Diệp Lăng Phi, không chút hoang mang, chậm rãi đi xuống tầng dưới. Khi họ xuống đến tầng một thì thấy ngoài cửa khách sạn đang tập trung rất đông người. Nhiều người chỉ mặc quần cộc, không ít vị khách cuống quýt chạy xuống, có người bị trật chân, có người bị ngã bầm dập mặt mũi, còn có một số người lăn từ trên cầu thang xuống có lẽ đã bị gãy xương, chỉ là không có cách nào kiểm tra. Mấy người này ngồi trước cửa khách sạn kêu la thảm thiết. Nói chung hiện trường là một mảnh hỗn loạn. Mấy viên cảnh sát nghe tin báo chạy đến, thấy tình hình phức tạp như vậy, lập tức gọi điện thoại xin trợ giúp. Đồn công an ở đây chỉ có vài nhân viên, lại phải phụ trách trị an cả khu du lịch, bây giờ có chuyện lớn thế này, lực lượng rõ ràng là quá mỏng.

Diệp Lăng Phi dẫn bốn cô gái ra khỏi khách sạn, tìm được một chỗ nghỉ ngơi gần đó, để mấy người Bạch Tình Đình, Chu Hân Mính nghỉ ngơi một chút.

- Ông xã, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? – Vừa ra khỏi khách sạn, Bạch Tình Đình cũng không còn sợ hãi như ban nãy, cô lập tức muốn làm sáng tỏ thắc mắc trong lòng.

Diệp Lăng Phi lắc đầu:

- Anh cũng không biết, nhưng anh đoán rằng vừa nãy nhất định là có một nơi nào đó trong khách sạn đã nổ tung, uy lực của vụ nổ này đạt đến mức khủng khiếp đó!

Diệp Lăng Phi nói tiếp:

- Anh nghĩ không phải là các loại thiết bị điện bị nổ đâu, rất có thể là...!

Chu Hân Mính nghe Diệp Lăng Phi phân tích đến đây, cô bỗng nhiên nói:

- Là bom nổ!

- Đúng vậy! – Diệp Lăng Phi tán thành. – Anh cho rằng đây là do nổ bom, hơn nữa sức công phá của quả bom này cũng không nhỏ đâu!

- Chẳng lẽ là tấn công khủng bố sao? – Vu Tiêu Tiếu chen miệng hỏi.

- Em cho rằng nơi này là nước Mỹ sao? – Diệp Lăng Phi lắc đầu. – Anh nghĩ chuyện này còn có ẩn tình khác nữa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!