Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 812: CHƯƠNG 812: CUỘC ĐIỆN THOẠI LÚC ĐÊM KHUYA

Diệp Lăng Phi nói:

- Anh nghĩ chuyện này còn có uẩn khúc!

Chu Hân Mính nghe hắn nói vậy liền hỏi:

- Vậy anh nghi ngờ có bí ẩn gì trong chuyện này?

- Anh cũng không rõ lắm!

Diệp Lăng Phi khẽ lắc đầu, nói:

- Cứ xem tình hình thế nào đã!

Những người khách thuê phòng ngồi chờ ở bên ngoài, cảnh sát đến nơi và lập tức phong tỏa toàn bộ tòa nhà khách sạn. Susan và Lucy đi ra từ trong khách sạn, hai cô cố gắng thoát khỏi đám đông, thấy mấy người Diệp Lăng Phi đang ngồi ở bên này, Susan và Lucy cũng đi tới. Vừa nhìn thấy Susan và Lucy, Diệp Lăng Phi lập tức đứng dậy, đi về phía Susan. Susan dừng bước, liếc nhìn Diệp Lăng Phi, buồn bã nói:

- Tiền Thường Nam chết rồi!

- Tiền Thường Nam chết rồi sao?

Diệp Lăng Phi cảm thấy hơi bất ngờ, vội nói:

- Hắn chết thế nào?

Susan xoay người lại, nhìn về phía tầng trệt khách sạn vẫn còn đang bốc khói, nói:

- Tiền Thường Nam và Trịnh Thiên Soái ở ngay trong căn phòng bị đánh bom. Tôi thật sự không ngờ gian phòng lại bị cho nổ tung. Lúc nãy tôi và Lucy vừa đến xem xét, căn phòng đó đã bị nổ tan hoang. Tiền Thường Nam và Trịnh Thiên Soái đã...!

Diệp Lăng Phi không cần Susan nói cũng có thể hình dung ra cảnh tượng của Tiền Thường Nam và Trịnh Thiên Soái. Vậy thì hiện trường chắc chắn là một cảnh máu thịt văng tung tóe. Nhưng Diệp Lăng Phi cảm thấy rất kỳ lạ, tại sao Tiền Thường Nam và Trịnh Thiên Soái lại bị người khác đặt bom cho nổ chết?

Diệp Lăng Phi nhìn Susan, nói:

- Không phải Tiền Thường Nam ở cùng các cô sao? Sao hắn lại xuất hiện trong phòng của Trịnh Thiên Soái, đây không phải là chuyện rất kỳ quái sao?

Susan nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cô khẽ thở dài một tiếng, kể lại ngọn ngành mọi việc cho Diệp Lăng Phi nghe. Sau khi Diệp Lăng Phi nghe xong, hắn lại toe toét cười với Susan. Susan bị nụ cười của Diệp Lăng Phi làm cho hết sức hoang mang, cô mở to cặp mắt màu lam xinh đẹp của mình, nhìn trừng trừng Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi thấy Susan nhìn mình như vậy, hắn cười nói:

- Susan, Susan... cô là cảnh sát hình sự quốc tế mà, lẽ nào một điều đơn giản như vậy cũng không nghĩ ra sao?

- Nghĩ ra cái gì?

- Giết người diệt khẩu, hủy thi diệt tích!

Diệp Lăng Phi nói ra tám chữ.

Vừa nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy, Susan như bừng tỉnh, nói:

- Phù, không ngờ tôi lại làm một việc ngu xuẩn như vậy!

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Susan, thật ra chuyện này cũng không thể trách cô được, muốn trách thì chỉ có thể trách đối thủ quá giảo hoạt. Tôi tin rằng cô cũng không ngờ mọi việc lại thành ra thế này!

Susan có vẻ hết sức uể oải, Diệp Lăng Phi đưa tay vỗ vỗ vai cô, coi như là an ủi một chút. Susan không hề có bất kỳ phản ứng gì, trong lòng dường như đã không còn bài xích Diệp Lăng Phi như trước nữa.

Xảy ra vụ việc không hay như vậy, muốn tiếp tục du lịch ở đây là điều không thể. Khách sạn này đã có hai người chết, chẳng ai dám tiếp tục thuê phòng nữa, mà lúc này lại là mùa du lịch cao điểm, các khách sạn khác đều đã kín phòng, dù muốn đổi khách sạn cũng không phải chuyện dễ dàng.

Diệp Lăng Phi bàn bạc một phen với Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình, đã thế này thì chi bằng trở về thành phố Vọng Hải. Ở đảo Hải Nam này cũng không còn gì để chơi nữa, dù sao những nơi khác ở thành phố Vọng Hải cũng có những trò tương tự. Mấy người Diệp Lăng Phi bàn bạc xong liền đặt vé máy bay. Vừa hay buổi chiều có chuyến bay về thành phố Vọng Hải, cả nhóm lập tức ra sân bay. Về phần Susan và Lucy, mục đích lần này của họ là đến đây để điều tra Trịnh Thiên Soái, bây giờ mục tiêu điều tra trọng yếu đã chết, trước mắt hai cô cũng chỉ có thể quay về trụ sở của Interpol.

Lúc mọi người trở về thành phố Vọng Hải thì đã hơn bảy giờ tối. Theo ý của Diệp Lăng Phi thì tối nay mọi người cứ đến chỗ hắn nghỉ ngơi, ngày mai ai về nhà nấy, nhưng Tiêu Vũ Văn kiên trì đòi về nhà, cuối cùng Diệp Lăng Phi cũng đành phải đồng ý. Ngay khi Tiêu Vũ Văn vừa rời đi, Chu Hân Mính cũng nói mình phải về nhà. Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đều thấy khó hiểu, sao Chu Hân Mính vừa về đến thành phố Vọng Hải đã muốn về nhà ngay. Chu Hân Mính kể lại cuộc nói chuyện với cha mình lúc đang đi nghỉ cho Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình nghe. Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi nghe xong, nếu đã vậy thì cũng đành để Chu Hân Mính về nhà. Lúc Chu Hân Mính sắp đi, Bạch Tình Đình còn dặn dò cô đi đường cẩn thận.

Vu Tiêu Tiếu thì không cần phải hỏi, tất nhiên là muốn theo Bạch Tình Đình về nhà rồi. Khi ba người họ quay lại biệt thự thì chỉ thấy biệt thự tối om, Trương Vân đã về quê. Đã lâu lắm rồi Trương Vân chưa về, dù cha đối xử với cô không tốt, nhưng dù sao đó cũng là người đã sinh ra cô. Trương Vân không có ở nhà, Diệp Lăng Phi chỉ có thể tự mình xuống bếp nấu cơm, hắn cũng chẳng dám trông mong gì vào tài nấu nướng của Bạch Tình Đình.

Diệp Lăng Phi vừa vào nhà bếp, Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu cũng đi xuống. Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu cũng không khác Diệp Lăng Phi là mấy, cả hai đều cảm thấy hơi đói. Cô nàng Vu Tiêu Tiếu này hoàn toàn mù tịt chuyện bếp núc, ở nhà cô còn không bao giờ động tay vào chứ đừng nói là khi ra ngoài. Về phần Bạch Tình Đình, tuy đã học được không ít kỹ thuật nấu nướng từ Trương Vân, nhưng cô vẫn chưa thể một mình nấu được một bữa cơm hoàn chỉnh. Chuyện học nấu ăn này cũng giống như học võ công vậy, nếu chỉ học được chiêu thức bên ngoài mà không nắm được tinh túy bên trong thì cũng chỉ là những động tác võ thuật đẹp mắt, nhưng lại không có tính thực chiến.

Tuy vậy, Bạch Tình Đình vẫn cho rằng mình có thể nấu tốt. Khi Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu vào phòng bếp thì nhìn thấy Diệp Lăng Phi đang đứng như trời trồng, vẻ mặt đăm chiêu. Bạch Tình Đình còn tưởng rằng Diệp Lăng Phi không biết nấu nên mới có bộ dạng như thế. Bạch Tình Đình cảm thấy cuối cùng cũng đến lúc mình trổ tài rồi, cô vào nhà bếp, cố ý huých nhẹ vào vai Diệp Lăng Phi một cái, nói:

- Ông xã, mấy chuyện bếp núc thế này đàn ông các anh không làm được đâu, phải để phụ nữ bọn em xử lý!

Nói xong, Bạch Tình Đình nhìn hai quả trứng gà mà Diệp Lăng Phi đang cầm trong tay, nói:

- Chỉ có hai quả trứng gà thì làm được món gì chứ? Sao anh không lấy thêm nguyên liệu ra?

Diệp Lăng Phi bất đắc dĩ đáp:

- Khụ khụ, nhìn là biết em chẳng bao giờ vào bếp rồi. Bà xã, em và Vu Tiêu Tiếu cứ ra ngoài chờ đi, tối nay anh sẽ cho hai người mở mang tầm mắt về tay nghề của anh!

Diệp Lăng Phi cũng không nói gì nữa, chỉ cầm hai quả trứng, còn Bạch Tình Đình thì đi tới tủ lạnh. Khi Bạch Tình Đình mở tủ lạnh thấy bên trong rỗng tuếch, cô hơi bất ngờ, nói:

- Cái này... cái này...!

Lúc này Diệp Lăng Phi mới nói:

- Bà xã đại nhân, tất cả những gì còn lại trong tủ lạnh chỉ là hai quả trứng anh đang cầm thôi, cho dù tay nghề của em có tốt đến mấy, em có thể làm món gì từ hai quả trứng này đây?

Bạch Tình Đình nghe vậy, chu cái miệng nhỏ nhắn ra, nói:

- Anh không biết đi mua đồ ăn sao, việc này là việc đàn ông các anh phải làm chứ!

Bạch Tình Đình nói đến đây, cố ý trừng mắt với Tiêu Tiếu, Vu Tiêu Tiếu hiểu ý lập tức phụ họa:

- Đúng vậy, sư phụ, chuyện này thì đàn ông phải làm. Sư phụ, anh mau ra ngoài mua thức ăn đi!

- Bảo anh đi mua đồ ăn à, hai người có nhầm không vậy?

Diệp Lăng Phi bất bình kêu lên.

- Anh vừa mới về, mệt cả một ngày trời rồi, ai thích ra ngoài thì ra đi!

- Ông xã, anh xem, bên ngoài trời tối rồi, nhỡ em ra ngoài gặp phải người xấu thì làm sao bây giờ?

Bạch Tình Đình bắt đầu giở chiêu. Cô kéo tay Diệp Lăng Phi, áp sát vào người để cánh tay hắn cọ vào bộ ngực đầy đặn của mình, vừa dùng mỹ nhân kế vừa làm nũng. Đương nhiên, trước mặt Bạch Tình Đình, Vu Tiêu Tiếu không thể dùng mỹ nhân kế như vậy được, cô cũng kéo cánh tay Diệp Lăng Phi, phụ họa:

- Sư phụ, chị em nói đúng đấy. Sư phụ, anh đi mua đồ ăn đi mà! Bây giờ bụng em đói meo rồi đây, sư phụ, nếu anh không tin thì nghe thử xem, bụng em đang kêu ùng ục đây này!

Lúc này, quả thật có tiếng bụng ai đó đang réo lên. Vừa nghe âm thanh này, Diệp Lăng Phi cũng trả lời với giọng rất phiền muộn:

- Đúng vậy, đúng là có tiếng bụng réo đấy, nhưng không phải của hai em đâu mà là của anh đấy. Lẽ nào các em cho rằng anh không đói sao? Nếu chờ ra ngoài mua đồ ăn, rồi về mới nấu thì chắc anh chết đói lâu rồi.

Diệp Lăng Phi cầm hai quả trứng gà trong tay, nói:

- Hai người cũng đừng quấn lấy anh nữa, bây giờ ra ngoài đi, để anh tìm xem có gì ăn được không!

Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu quả thực rất ngoan ngoãn vâng lời, thảnh thơi rời khỏi phòng bếp. Hai người ra phòng khách, bật TV lên xem. Vu Tiêu Tiếu cười nói:

- Tỷ tỷ, chị bảo sư phụ em có thể nấu được món gì không?

- Sao mà chị biết được!

Bạch Tình Đình nói:

- Anh ấy sống chết cũng không chịu ra ngoài, thôi thì đành để anh ấy tự nghĩ cách vậy!

Bạch Tình Đình nói đến đây, bỗng nhiên thấy TV đang phát một đoạn tin tức ngắn. Bạch Tình Đình tập trung xem bản tin này, cô kéo Vu Tiêu Tiếu một cái, nói:

- Tiêu Tiếu, em có muốn đến viện bảo tàng không?

- Viện bảo tàng ạ?

Vu Tiêu Tiếu sửng sốt, đáp:

- Viện bảo tàng có gì hay để xem đâu, em đến viện bảo tàng tự nhiên nhiều lần rồi, bên trong chẳng có gì cả. Còn viện bảo tàng hiện đại thì còn tẻ nhạt hơn, em luôn hối hận vì đã từng đi tham quan nơi đó. Sớm biết chán ngắt như vậy thì em đã để dành tiền vé mua đồ ăn vặt còn hơn, đi tham quan viện bảo tàng hiện đại đúng là hối hận thật!

Bạch Tình Đình ra hiệu cho Vu Tiêu Tiếu xem tin tức trên TV, nói:

- Tiêu Tiếu, nơi chị muốn nói là viện bảo tàng Thịnh Thế mới khánh thành này cơ, trông cũng không tệ lắm, hay là chúng ta đến đó xem thử một lần?

Lúc này Vu Tiêu Tiếu mới hiểu ra Bạch Tình Đình đang nói về viện bảo tàng mới mở cửa. Cô suy nghĩ một chút, nói:

- Cũng được đấy chị, dù sao ngày mai cũng không bận gì, chúng ta đến viện bảo tàng tham quan một chút cũng tốt!

Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu vừa ngồi xem TV vừa tán gẫu trong phòng khách, trong khi Diệp Lăng Phi thì đang đánh vật trong bếp. Vất vả lắm hắn mới tìm được hai gói mì ăn liền, tuy trước đây rất ít khi ăn món này vì nó chẳng có chút dinh dưỡng nào, nhưng bây giờ trong nhà chẳng còn gì ăn được, mà hắn lại không muốn ra ngoài mua, đành phải chấp nhận ăn mì vậy.

Đầu tiên Diệp Lăng Phi cho trứng gà vào nồi chần qua, sau đó vớt ra một cái bát. Chờ nước đủ nóng, hắn liền mở gói mì ra. Hai gói mì cho ba người ăn, chắc chắn là sẽ thiếu. Diệp Lăng Phi chỉ có thể đổ thêm thật nhiều nước vào nồi.

Sau khi nấu xong, Diệp Lăng Phi cố ý đổ mì ra ba cái bát lớn, nhìn thì có vẻ đầy ắp, nhưng thực chất toàn là nước dùng còn mì thì chẳng có bao nhiêu. Diệp Lăng Phi cố làm cho mấy bát mì trông hấp dẫn hơn, hắn chia trứng chần thành ba phần, đặt lên trên mì. Xong xuôi, Diệp Lăng Phi bưng ba bát mì lên bàn ăn, đồng thời gọi Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu đến.

Vu Tiêu Tiếu và Bạch Tình Đình đã đói từ lâu, chỉ chờ Diệp Lăng Phi gọi tới ăn cơm, nhưng vừa nhìn thấy trên bàn ăn chỉ có ba bát mì, cả hai đều chẳng còn thấy muốn ăn nữa.

- Ông xã, không thể nào, anh để bọn em ăn mì ăn liền sao?

Bạch Tình Đình há hốc mồm, vẻ cực kì giật mình. Vu Tiêu Tiếu bên cạnh Bạch Tình Đình cũng ca cẩm:

- Đúng vậy, sao lại là mì ăn liền nữa. Ở trường em suốt ngày ăn mì đến phát ngấy rồi. Bây giờ chỉ cần trông thấy mì là em lập tức thấy buồn nôn, đúng là nuốt không trôi!

Diệp Lăng Phi ngồi xuống, cầm lấy một đôi đũa, gắp một miếng trứng chần, nói:

- Anh cũng hết cách, trong nhà chỉ có mấy thứ này thôi. Nếu các em không ăn nổi, vậy để anh ăn nốt phần của các em nhé!

- Anh cứ ăn đi, em không ăn mì đâu!

Bạch Tình Đình nói.

- Em sẽ ra ngoài mua ít thức ăn!

Diệp Lăng Phi cũng không ngăn cản, hắn chỉ cắm cúi ăn mì. Bạch Tình Đình quả thực cùng Vu Tiêu Tiếu đi ra ngoài, nhưng không lâu sau hai người đã quay trở về.

- Bà xã đại nhân, em xem bây giờ là mấy giờ rồi, còn ra ngoài mua đồ ăn sao?

Diệp Lăng Phi ra vẻ ta đây đã biết trước tất cả, nói:

- Theo anh thấy, nếu các em muốn ra ngoài mua đồ ăn, chẳng bằng đến nhà hàng ăn còn hơn!

Bạch Tình Đình bĩu môi, nói:

- Em đến đây để nói với anh một câu thôi, em và Tiêu Tiếu muốn ra ngoài ăn cơm, anh có đi cùng không?

- Anh mệt sắp chết rồi, anh không đi đâu!

Diệp Lăng Phi nói:

- Anh ăn mì của anh là được rồi!

- Tiêu Tiếu, chúng ta đi thôi!

Bạch Tình Đình nói xong liền quay người ra khỏi nhà bếp, Vu Tiêu Tiếu quay về phía Diệp Lăng Phi làm một cái mặt quỷ, rồi đi theo Bạch Tình Đình ra ngoài. Diệp Lăng Phi mới ăn được mấy miếng, bỗng nhiên dừng lại, trong lòng thầm nghĩ: "Nếu hai cô nàng này ra ngoài ăn lại gặp phải kẻ xấu thì đúng là phiền phức rồi!" Nghĩ tới đây, hắn vội vàng buông đũa, xông ra ngoài.

Diệp Lăng Phi dừng xe trước một quán ăn cách khu biệt thự Nam Sơn chỉ khoảng hai dặm. Quy mô của nhà hàng này không lớn, lúc này cũng không có nhiều khách. Diệp Lăng Phi vừa cởi dây an toàn vừa nói:

- Hai vị mỹ nữ, xuống xe đi!

Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu không cần Diệp Lăng Phi nhắc, cũng đã tự xuống xe. Hai người đói lắm rồi, bây giờ thấy đã đến cửa hàng ăn, vội vàng đẩy cửa đi vào. Khi Diệp Lăng Phi xuống xe thì Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu đã vào trong nhà hàng, động tác nhanh gọn của hai cô khiến Diệp Lăng Phi giật mình. Hắn cười cười, khóa cửa xe lại rồi cũng cất bước đi vào.

Trong đại sảnh của quán ăn chỉ có khoảng hai, ba vị khách. Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu chưa tìm chỗ ngồi đã ra quầy gọi ba món ăn. Diệp Lăng Phi không để ý đến hai người, chọn một bàn gần cửa sổ rồi ngồi xuống. Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu chọn món xong liền đi tới chỗ Diệp Lăng Phi.

Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu ngồi đối diện với Diệp Lăng Phi. Nhân lúc món ăn còn chưa đưa lên, Vu Tiêu Tiếu muốn gọi thêm ba chai bia nữa. Theo cách nói của cô, cái này gọi là uống chút rượu lót dạ, nếu không sẽ kém vui.

Trong lúc ba người đang uống rượu, điện thoại của Diệp Lăng Phi đổ chuông. Đã muộn thế này lại có người gọi tới, thực sự khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy rất bất ngờ. Khi hắn bắt máy, nghe thấy giọng nói của người ở đầu dây bên kia, sắc mặt hắn hơi thay đổi, trông vô cùng mất tự nhiên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!