Diệp Lăng Phi không đời nào ngờ rằng đi ăn cơm thôi mà cũng có thể chạm mặt Vu Đình Đình. Lẽ ra hôm nay hắn không nên có mặt ở thành phố Vọng Hải. Theo kế hoạch ban đầu, suốt dịp lễ mùng một tháng mười, hắn sẽ ở Hải Nam. Nhưng người tính không bằng trời tính, ai mà ngờ được khách sạn lại bị nổ tung, kết quả là Diệp Lăng Phi đành phải quay về.
Và thế là, Diệp Lăng Phi lại gặp cả nhà Vu Đình Đình ở đây. Mối quan hệ giữa hắn và cô vốn là bí mật. Nếu bố mẹ Vu Đình Đình mà biết con gái mình qua lại với một người đàn ông đã có vợ, e rằng không chỉ tức đến nổ phổi thôi đâu.
Diệp Lăng Phi muốn giả vờ như không quen biết Vu Đình Đình. Vu Đình Đình cũng có cùng suy nghĩ, cô cũng vờ như không quen Diệp Lăng Phi. Vừa tới bàn ăn, Vu Đình Đình định ngồi xuống thì Chu Hân Mính liền gọi:
- Đình Đình, trùng hợp quá, không ngờ lại gặp em ở đây!
Nghe Chu Hân Mính nói câu này, Diệp Lăng Phi suýt chút nữa thì té nhào xuống đất. Hắn vội vàng đứng dậy, nói:
- Anh đi vệ sinh một lát!
Nói rồi, hắn rời khỏi chỗ ngồi, hỏi nhân viên phục vụ vị trí phòng vệ sinh rồi bước nhanh về phía đó.
Trong lòng Vu Đình Đình cũng hoảng hốt. Cô sợ chuyện giữa mình và Diệp Lăng Phi bị phát hiện, nghe Chu Hân Mính gọi, cô liền trả lời theo bản năng:
- A, chị Hân Mính, trùng hợp thật, chị cũng ăn ở đây ạ!
Lúc bật ra câu này, Chu Hân Mính cũng có chút hối hận. Trong số những người ngồi đây, chỉ có cô biết mối quan hệ giữa Vu Đình Đình và Diệp Lăng Phi. Chu Hân Mính biết chuyện này là từ lần Vu Đình Đình bị ngộ độc thức ăn. Theo cô thấy, một cô gái hiền lành, hiểu chuyện như Vu Đình Đình mới chính là người tình thực sự mà Diệp Lăng Phi giấu trong “kim ốc” của hắn. Còn về mối quan hệ của họ thân thiết đến mức nào, Chu Hân Mính cũng không muốn biết.
Chu Hân Mính nghĩ rằng việc cô gọi Vu Đình Đình đã vô tình đẩy cả hai vào thế khó xử, và hành động vội vàng đi vệ sinh của Diệp Lăng Phi đã chứng minh điều đó. Hắn rõ ràng muốn dùng cách này để đối phó với tình huống khó xử.
Chu Hân Mính cảm thấy hối hận, nhưng lời đã nói ra, không thể rút lại được nữa, chỉ đành nói:
- Ừ, Đình Đình. Chị và mấy người bạn ăn cơm ở đây. Thôi, em ăn đi, lúc khác có thời gian chúng ta nói chuyện nhé!
Nghe Chu Hân Mính nói vậy, Vu Đình Đình thở phào nhẹ nhõm, cô cười ngọt ngào:
- Dạ vâng, chị Hân Mính, lúc đó em sẽ gọi cho chị!
Nụ cười này của Vu Đình Đình đã hoàn toàn hạ gục Phan Tốn. Phan Tốn lớn lên trong gia đình đơn thân, bố anh ta mất trong một tai nạn giao thông năm anh ta mười hai tuổi. Số tiền cơ quan của bố và người gây tai nạn bồi thường tổng cộng lên tới bốn triệu, giúp cuộc sống của Phan Tốn thay đổi không ít. Hơn nữa, mấy năm nay lương giáo sư được tăng cao, mẹ Phan Tốn cũng kiếm được kha khá.
Mẹ Phan Tốn không tái giá, ở vậy một mình nuôi con thành người. Tuy nhiên, cũng có tin đồn bà có quan hệ với một quan chức chính phủ đã có vợ, dĩ nhiên, đó chỉ là lời đồn không có bằng chứng. Song, cuộc sống của Phan Tốn quả thực không phải lo nghĩ chuyện cơm áo gạo tiền. Phan Tốn học đại học ở thành phố Vọng Hải, mẹ anh ta liền mua cho một căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách trị giá hơn ba triệu. Nhìn vào cách tiêu tiền này, có thể đoán tin đồn kia không phải là không có cơ sở.
Tính tình Phan Tốn có chút cổ quái, đặc biệt luôn cho mình là trung tâm. Hắn ở thành phố Vọng Hải cũng không có nhiều bạn bè. Lần này gặp Vu Đình Đình, Phan Tốn thực sự đã rung động. Vu Đình Đình dáng người cao ráo, khuôn mặt xinh đẹp, đặc biệt là tính cách thùy mị, thanh lịch, giọng nói ngọt ngào của cô thật sự khiến Phan Tốn mê mẩn. Vừa rồi lại thấy nụ cười ngọt ngào ấy, Phan Tốn đã hoàn toàn rơi vào lưới tình, hai mắt cứ dán chặt vào người Vu Đình Đình.
Thấy Phan Tốn cứ nhìn mình chằm chằm, Vu Đình Đình có chút không vui nhưng không thể hiện ra mặt. Cô ngồi xuống giữa bố mẹ mình. Vu Hướng Dương hỏi:
- Đình Đình, đó là bạn con à?
Nghe bố hỏi, cô vội vàng trả lời:
- Dạ, là một người chị con quen, chị ấy là cảnh sát ở đây!
- Ồ, ra là thế!
Vu Hướng Dương không hỏi nhiều nữa, gọi nhân viên phục vụ để gọi món. Nhân viên mang thực đơn tới, Vu Hướng Dương gọi hai phần ăn rồi thôi. Phan Tốn không gọi món cho mình mà lại hỏi Vu Đình Đình thích ăn gì. Vu Đình Đình cầm thực đơn gọi hai món. Đợi cô gọi xong, cô mới nhận ra đó là hai món Diệp Lăng Phi thích ăn nhất. Ở cùng Diệp Lăng Phi lâu ngày, cô đã quen với khẩu vị của hắn, trong đầu chỉ nghĩ đến những món hắn thích. Những món ăn cô từng thích ở nhà đã lâu không động đến, ngược lại lại thích những món mà Diệp Lăng Phi thích.
Đợi Vu Đình Đình gọi xong, mẹ cô có vẻ ngạc nhiên, hỏi:
- Đình Đình, trước đây ở nhà con đâu thích mấy món này, chẳng phải con rất ghét chúng sao?
- Dạ, con ở đây ăn quen rồi mẹ à!
Vu Đình Đình vội vàng giải thích:
- Ở đây gần biển, trước kia ở nhà con không ăn cá. Nhưng ở đây toàn cá, ăn nhiều cũng thành quen, giờ con lại rất thích ăn cá!
Nghe con gái giải thích vậy, mẹ Vu Đình Đình cũng không thắc mắc gì nữa.
Lúc này, Diệp Lăng Phi cũng từ phòng vệ sinh bước ra. Hắn thậm chí không dám nhìn Vu Đình Đình, chỉ sợ ánh mắt khác thường của mình sẽ bị ai đó phát hiện. Có thể nói, lúc này chỉ cần một chút sơ suất là rất dễ xảy ra chuyện. Diệp Lăng Phi vô cùng cẩn thận, chỉ sợ rước họa vào thân.
Sau khi Diệp Lăng Phi ngồi lại vào bàn, Bạch Tình Đình liền gắp thịt vào bát hắn, miệng nói:
- Ông xã, mau ăn đi. Anh không ăn nhanh là nguội hết đấy!
- Ừm, cảm ơn bà xã yêu!
Diệp Lăng Phi không nói gì thêm, chỉ cúi đầu ăn. Bạch Tình Đình vừa ăn vừa hỏi:
- Hân Mính, cậu quen cô gái ấy à?
- Ừm!
Chu Hân Mính gật đầu, lúc nói còn liếc nhìn Diệp Lăng Phi. Thấy hắn chỉ cắm đầu ăn, không dám ngẩng lên, Chu Hân Mính có thể tưởng tượng được tâm trạng của hắn lúc này.
Bạch Tình Đình như vô tình nói:
- Cô gái này chắc là sinh viên đại học, trông cũng xinh xắn!
Chu Hân Mính không dám nói linh tinh nữa, cô vờ như không nghe thấy, cứ thế nhét thức ăn vào miệng, nhai nhai nuốt nuốt không ngừng để không có thời gian rảnh mà nói chuyện. Vu Tiêu Tiếu lúc này quan sát phản ứng của Diệp Lăng Phi, rồi lại đưa mắt nhìn Vu Đình Đình. Cô cảm thấy hình như đã gặp Vu Đình Đình ở đâu đó rồi, nhưng vì không có ấn tượng gì sâu sắc nên cũng không bận tâm. Vu Tiêu Tiếu nói:
- Chị, chiều nay chúng ta làm gì đây?
Câu nói này của Vu Tiêu Tiếu đã vô tình cứu Diệp Lăng Phi một bàn thua trông thấy. Lúc này, hắn chỉ mong nhanh chóng chuyển chủ đề, chứ không muốn mọi người cứ tập trung vào Vu Đình Đình. Bạch Tình Đình còn chưa kịp trả lời, Diệp Lăng Phi nãy giờ chỉ cúi đầu ăn bỗng nhanh nhảu đáp trước:
- Còn đi đâu nữa, về nhà ngủ thôi. Hôm qua vừa mới về, em không mệt sao? Hôm nay lại chạy cả buổi nữa, chân anh sắp gãy rồi đây này, không về nhà ngủ thì còn đi đâu!
Thấy Diệp Lăng Phi nói muốn về nhà ngủ, Vu Tiêu Tiếu rõ ràng không hài lòng, liền nói:
- Sư phụ, giờ mới mười một giờ, còn nhiều chỗ chơi lắm. Em mãi mới có thời gian đi chơi, nếu dịp lễ này mà không chơi cho thỏa thích, sau này vào học rồi làm gì còn cơ hội nữa.
Nói đến đây, Vu Tiêu Tiếu quay sang Bạch Tình Đình:
- Chị, chiều nay chúng ta đi Thiên Thượng Nhân Gian đi, ở đó có thể lướt ván, vui lắm!
- Thiên Thượng Nhân Gian?
Nghe Vu Tiêu Tiếu nhắc tới nơi này, Bạch Tình Đình liền quay sang hỏi Chu Hân Mính:
- Hân Mính, chiều nay cậu đi bơi không?
- Giờ mà đi Thiên Thượng Nhân Gian thì đông người lắm. Lại còn đúng dịp Quốc khánh, khách càng đông hơn. Tớ không muốn đi lúc này.
Chu Hân Mính nói:
- Nếu thật sự muốn đi thì để qua dịp lễ này rồi đi. Lúc đó ít khách, bơi cũng không bị chật chội!
Bạch Tình Đình nghe vậy cũng gật gù:
- Hân Mính nói đúng. Giờ không thích hợp đi Thiên Thượng Nhân Gian lắm. Tiêu Tiếu, hay chiều nay chúng ta đi đánh bóng đi!
- Đánh bóng ạ, thế cũng được!
Vu Tiêu Tiếu không được đi Thiên Thượng Nhân Gian nên có phần hơi thất vọng, nhưng nghe nói đi đánh bóng, cô cũng tạm chấp nhận.
Thấy Vu Tiêu Tiếu đồng ý, Bạch Tình Đình liền quay sang hỏi Diệp Lăng Phi:
- Ông xã, chiều nay chúng ta đi đánh bóng, anh thấy thế nào?
- Được thì được!
Diệp Lăng Phi nói xong liền đổi giọng:
- Nhưng giờ đi đánh bóng chẳng phải mệt lắm sao, hay chiều nay chúng ta đi dạo vườn bách thú, hít thở chút không khí trong lành!
Bạch Tình Đình nghĩ một lát rồi đồng ý:
- Cũng được, vậy thì đi vườn bách thú!
Vu Tiêu Tiếu và Chu Hân Mính cũng không có ý kiến gì, thế là quyết định xong.
Trong lúc Diệp Lăng Phi và mấy người Bạch Tình Đình bàn chuyện đi chơi, bên phía Vu Đình Đình cũng đang trò chuyện. Vu Hướng Dương lo con gái một mình ở thành phố Vọng Hải không an toàn, dù sao cô cũng chỉ là một cô gái. Ông không yên tâm khi để con gái một mình ở đây. May mà con trai của bạn đồng nghiệp cũng học ở thành phố Vọng Hải, ý của Vu Hướng Dương là mong Phan Tốn chăm sóc cho Vu Đình Đình. Phan Tốn đang cầu còn không được, liền vội vàng nhận lời.
Vu Đình Đình rõ ràng có chút không vui, nhưng trước mặt bố mẹ, cô không thể hiện ra, chỉ đành nói:
- Bố, con ở đây rất tốt, bạn bè cũng giúp đỡ con nhiều. Hơn nữa, con còn có quan hệ rất tốt với một chị ở đây, chị ấy rất quan tâm con!
- Quan hệ rất tốt với một chị? Có phải là cái chị họ Đường mà con nói không!
Mẹ Vu Đình Đình lúc này liền chen vào:
- Đình Đình, chúng ta tới đây mấy ngày rồi sao không thấy chị họ Đường đó đâu. Con nói người ta chăm sóc con rất tốt, chúng ta cũng nên mời người ta một bữa cơm chứ. Con nói có đúng không?
- Dạ, chị ấy bận lắm!
Vu Đình Đình vội nói:
- Hình như chị ấy đi du lịch với bố mẹ rồi, có thể mấy ngày nữa mới về!
Vu Hướng Dương nói:
- Đình Đình, nói gì thì nói, con cũng là con gái. Một mình ở bên ngoài, bố không yên tâm. May mà có Phan Tốn cũng học ở đây, để nó chăm sóc con cũng tốt!
Phan Tốn vội vàng nói:
- Bác, bác yên tâm, cháu sẽ chăm sóc em Đình Đình!
Vu Đình Đình nghe xong, khẽ lầm bầm:
- Ai cần anh chăm sóc chứ!
Có điều, cô không dám nói ra trước mặt bố mẹ, chỉ nói:
- Bố mẹ, mau ăn đi, lát nữa thức ăn nguội hết!
Diệp Lăng Phi nghe được cuộc nói chuyện của nhà Vu Đình Đình. Tuy vờ như không quen biết, nhưng hắn vẫn lắng nghe mọi chuyện bên đó. Thấy bố mẹ Vu Đình Đình nhờ cậu sinh viên kia chăm sóc con gái họ, Diệp Lăng Phi liền cảm thấy có chuyện rồi. Hắn là ai chứ, nghe giọng điệu của Phan Tốn là biết ngay tên tiểu tử này có phần quá nhiệt tình với Vu Đình Đình. Những tên thanh niên như thế này là đáng ghét nhất, vì hắn sẽ bám riết lấy cô. Nhưng lúc này, Diệp Lăng Phi không thể nói gì, đành tính kế trong bụng, đợi có thời gian nhất định phải làm cho tên này biết khó mà lui, không thể để hắn bám lấy Vu Đình Đình được.
Diệp Lăng Phi vừa nghĩ tới đây thì điện thoại trong túi quần rung lên, làm hắn giật nảy mình. Trước giờ hắn đều thích để nhạc chuông, không thích chế độ rung, nhưng lần này lại quên mất. Điện thoại rung lên, cả người Diệp Lăng Phi liền lảo đảo, làm Bạch Tình Đình ngồi bên cạnh cũng giật mình. Cô không biết tại sao Diệp Lăng Phi bỗng nhiên lại như vậy.
- Ông xã, sao thế?
Bạch Tình Đình hỏi.
- Điện thoại của anh rung!
Diệp Lăng Phi lấy điện thoại trong túi ra, Bạch Tình Đình tò mò ngó qua, thấy trên màn hình hiện lên một cái tên rất quen thuộc: Angel. Bạch Tình Đình không nói gì, chỉ nhìn Diệp Lăng Phi một cái. Diệp Lăng Phi có chút lo lắng, nói:
- Anh cũng không biết sao cô ấy lại gọi tới. Giờ cô ấy đang ở Anh mới phải!
- Ông xã, em có nói gì đâu, anh lo lắng gì chứ!
Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi có vẻ hơi lo lắng, cô liền bật cười:
- Không lẽ anh còn không tin em à?
- Bà xã, anh không có ý đó, anh chỉ sợ em lại suy nghĩ lung tung!
Diệp Lăng Phi nói:
- Bà xã, anh ngồi đây nghe hay ra ngoài?
Câu hỏi này khiến Bạch Tình Đình khẽ giật mình. Cô không ngờ ngay cả chuyện nhỏ nhặt này Diệp Lăng Phi cũng hỏi ý kiến mình. Nhưng cô thoáng cái đã hiểu ra, Diệp Lăng Phi sợ cô hiểu nhầm nên mới hỏi. Bạch Tình Đình bật cười nói:
- Anh nghe ở đâu cũng được, em không quản, nhưng ở đây đông người, ồn ào lắm. Ông xã, anh ra ngoài nghe thì hơn!
- Ừ, được!
Nghe Bạch Tình Đình nói vậy, Diệp Lăng Phi cảm thấy như nhận được thánh chỉ, vội vàng cầm điện thoại bước ra phía cửa.
Diệp Lăng Phi vừa đi khỏi, Vu Tiêu Tiếu liền nhỏ giọng nói:
- Chị, em thấy giờ sư phụ chẳng khác gì cừu non cả. Rốt cục là ai gọi vậy?
- Chị không biết!
Bạch Tình Đình cúi đầu, gắp một miếng cơm đưa vào miệng, rồi lại ngẩng lên, khe khẽ nhai. Cô rất chú ý đến tư thế ăn uống, không giống như Diệp Lăng Phi ăn uống “ngồm ngoàm”. Lúc ăn cơm, miệng cô chỉ khẽ mím lại, rất đáng yêu. Trong bất cứ hoàn cảnh nào, cô cũng rất chú ý đến tiểu tiết trong cách ăn uống, nếu không sẽ rất dễ bị người khác nhìn thấy dáng vẻ khó coi.
Bạch Tình Đình không muốn giải thích với Vu Tiêu Tiếu Angel là ai, cô chỉ nói một câu “Em không quen” coi như đã trả lời. Vu Tiêu Tiếu cũng nhận ra Bạch Tình Đình không muốn nói thêm, nên cũng không hỏi nữa.
Diệp Lăng Phi cầm điện thoại bước ra ngoài quán ăn. Hắn vừa nhận cuộc gọi, còn chưa đợi Angel nói gì, đã lên tiếng trước:
- Angel, em làm gì thế hả, đang yên đang lành gọi cho anh làm gì?
Trong điện thoại vọng lại tiếng cười ngạo nghễ của Angel:
- Satan, anh làm cái quái gì thế? Em gọi điện thôi mà, có cần phải gắt gỏng vậy không? Xem nào, để em đoán nhé, ừm… em đoán chắc chắn là bà xã Tổng giám đốc xinh đẹp của anh đang ở bên cạnh đúng không? Bà xã anh thấy em gọi nên giận, còn anh không dám nổi giận với vợ nên mới trút giận lên đầu em. Satan, đừng nói là em đoán đúng rồi nhé!
- Vớ vẩn, không có!
Lúc nói câu này, Diệp Lăng Phi rõ ràng có chút tức giận mà không nói nên lời, vì đã bị Angel đoán trúng phóc. Dù không muốn thừa nhận cũng chẳng còn cách nào. Hắn hiển nhiên có chút chột dạ, không muốn nói về chuyện này nữa mà hỏi thẳng:
- Angel, rốt cục có chuyện gì, em mau nói đi!
- Satan, anh mà không đối xử tốt với em, em sẽ không nói nữa đâu, đến lúc đó anh chỉ có nước cầu xin em thôi!
Angel nói:
- Sau này em không thèm lo nữa!
Nghe Angel nói vậy, giọng điệu của Diệp Lăng Phi liền dịu đi đôi chút:
- Angel, em mau nói đi. Em biết mà, anh trước giờ đều nói chuyện như thế. Rốt cục là có chuyện gì, em mau nói đi!
- Em có mấy chuyện cần nói với anh, em sẽ nói từng chuyện một!
Angel tỏ ra rất nhẫn nại, nhưng nói xong lại im bặt, chỉ nghe thấy tiếng ồn ào truyền qua điện thoại. Diệp Lăng Phi không nhịn được nữa, liền hỏi:
- Angel, em rốt cục đang làm gì thế, sao không nói gì?
- À, không sao, em chỉ vừa mới sút một con điếm đi thôi!
Angel mắng:
- Con điếm đó không phải do em dẫn về, đều tại mấy tên khốn kia cả. Bọn họ không chịu đi khách sạn, lại chạy tới nhà em ở. Em vừa mới ném hết đồ đạc của mấy tên khốn đó đi. Satan, giờ thì yên tĩnh hơn rồi.
Có điều, Angel vừa nói tới đây, liền nghe thấy tiếng cô quát lớn:
- Daaaer, tên khốn nạn này, mau đuổi con tiện nhân đó ra ngoài cho tao! Nếu mày còn không làm ngay, tao sẽ ném thẳng nó ra khỏi nhà!
Ngay sau đó, Diệp Lăng Phi lại nghe thấy tiếng loảng xoảng vọng tới. Hắn chỉ cau mày, vừa định cúp máy thì lại nghe thấy tiếng của Daaaer:
- Satan, anh mau quay lại Lang Nha đi, bọn em không đấu lại mụ ác quỷ Angel này đâu. Hôm qua tớ có dẫn một em về, tạm thời ở lại chỗ Angel, giờ cô ta liền cầm súng ép em đó phải đi. Satan, mau cứu bọn em với, những ngày không có anh bọn em thực sự không sống nổi nữa. Angel quá ngang ngược!
Daaaer vừa nói được mấy câu, điện thoại liền bị Angel giật lại, chỉ thấy cô quát lớn:
- Daaaer, cút ngay cho tôi, nhanh!
Mãi một lúc sau, bên đó mới coi như yên tĩnh lại. Lúc này Angel mới thở dài một hơi, nói:
- Satan, anh nghe thấy gì chưa? Chuyện đầu tiên em muốn nói với anh chính là em đã biến Lang Nha thành một mớ hỗn độn rồi. Mấy tên đó thấy em đều phải tránh xa. Giờ em quyết định rồi, không rời khỏi Anh nữa, em định dày vò Lang Nha một thời gian nữa rồi mới đi.
- Em…!
Diệp Lăng Phi vừa định nói, liền nghe Angel chen vào:
- Satan, em còn chưa nói xong, anh đợi em nói xong đã. Chuyện thứ hai, lần trước anh bảo em tìm loại thuốc trị dứt điểm bệnh của bạn anh, em đã tìm được rồi, chính là loại thuốc lần trước em nói. Loại này tuy chưa thử nghiệm lâm sàng trên diện rộng, còn có nguy cơ rất lớn, anh có thể quyết định xem nên thử hay không.
- Cảm ơn em, em cứ gửi thuốc đó qua cho anh đi!
Diệp Lăng Phi nói:
- Tới lúc đó anh sẽ để bạn anh tự quyết định!
- Chuyện này không vội. Chuyện thứ ba là, người bạn nhỏ Trung Quốc đó của anh ở chỗ em rất tốt, em đã chăm sóc cô ấy rất chu đáo rồi!
Angel nói:
- Về cơ bản thì, người bạn nhỏ này khá dễ chịu!
- Cảm ơn!
Diệp Lăng Phi lại nói một tiếng cảm ơn nữa. Đầu dây bên kia vọng lại tiếng cười sảng khoái của Angel:
- Satan, từ lúc nào anh trở nên khách sáo thế? Em có chút không quen!
- Sống như một người bình thường ở thành thị, khó tránh khỏi việc phải thích ứng với suy nghĩ và cách sống của họ. Nói tiếng cảm ơn đã trở thành thói quen của anh rồi!
Diệp Lăng Phi nói:
- Angel, em đã nghĩ đến chuyện học theo anh, sống cuộc sống của một người bình thường chưa?
- Nghĩ rồi!
Angel trả lời dứt khoát.
- Đây cũng là chuyện thứ tư mà em định nói. Lần này em tới thành phố Vọng Hải, dự định sẽ ở lại đây. Satan, thế nào? Anh cho em thời gian một năm, em đã suy nghĩ kỹ rồi, em muốn sống cạnh anh!
Diệp Lăng Phi vừa nghe thấy thế, liền cảm thấy đầu đau như búa bổ:
- Một năm đã tới rồi sao, nhanh thế?
- Anh nói xem?
Angel hỏi lại.
- Anh nói? Anh không rõ, chuyện này để sau hẵng nói!
Diệp Lăng Phi vừa nghĩ tới việc nếu để Angel sống bên cạnh, không biết cuộc sống của hắn sẽ loạn tới mức nào. Hiện tại cuộc sống của hắn đã đủ loạn rồi. Song, hắn cũng biết, với tính cách của Angel, dù hắn có nói thế nào đi nữa, cô cũng sẽ không nghe.
Angel lại cười nói:
- Satan, em biết anh lo em sẽ làm phiền anh. Nhưng anh yên tâm đi, em chỉ ở bên cạnh anh thôi, không muốn bước vào cuộc sống của anh đâu. Chẳng lẽ làm một người bạn cũng không được sao?
Nghe Angel nói vậy, Diệp Lăng Phi thầm thở phào nhẹ nhõm, ít ra cô cũng nói rằng không muốn can dự vào cuộc sống của hắn. Ngay lúc hắn vừa thở phào, lại nghe thấy Angel nói:
- Ồ! Satan, em quên mất một chuyện, vốn không định nói nhưng em nghĩ vẫn nên nói thì hơn. Alice cũng sẽ đến Vọng Hải với em. Giờ bọn em là bạn tốt của nhau rồi. Alice định sẽ tới Vọng Hải học. Satan, không biết anh nghe tin này sẽ có phản ứng thế nào nhỉ?