Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 818: CHƯƠNG 818: GIỜ THÌ BIẾT ANH LỢI HẠI CHƯA HẢ!

Diệp Lăng Phi sao ngờ được Vu Tiêu Tiếu lại nhân lúc hắn đang đánh răng mà tấn công lén. Vừa rồi, Diệp Lăng Phi đã nuốt trọn chỗ kem đánh răng vào bụng. Hắn chưa từng bị ai đánh lén như vậy bao giờ, đây là lần đầu tiên.

Vu Tiêu Tiếu là người giở trò trước. Chỉ là, kẻ khơi mào luôn phải chịu sự trừng phạt thích đáng. Vu Tiêu Tiếu dĩ nhiên cũng không ngoại lệ.

Ngay lúc Vu Tiêu Tiếu định bỏ chạy, cô liền bị Diệp Lăng Phi tóm gọn. Diệp Lăng Phi lấy gậy ông đập lưng ông, giữ chặt lấy Vu Tiêu Tiếu, tay phải vừa hạ xuống, liền nghe thấy cô kêu “A” một tiếng, hai ngón tay của hắn đã chọc thẳng vào.

Thế này Diệp Lăng Phi vẫn chưa thấy thỏa mãn, lại chọc thêm mấy cái nữa, mỗi lần Vu Tiêu Tiếu đều kêu lên oai oái.

- Tiêu Tiếu, chẳng phải em thích bạo lực sao, hôm nay anh sẽ bạo lực cho em xem!

Ngón tay Diệp Lăng Phi chọc vào, cũng không thèm rút ra, cố ý dùng hết sức ấn mạnh. Vu Tiêu Tiếu vặn vẹo mông, luôn miệng kêu:

- Sư phụ, em không dám nữa, không dám nữa!

Diệp Lăng Phi lúc này mới rút tay ra, hắn vừa buông tay, liền nói với Vu Tiêu Tiếu:

- Tiểu nha đầu, em còn dám tấn công anh nữa, lần sau sẽ cho em nếm mùi đáng sợ hơn. Anh sẽ không chỉ chọc qua lớp quần lót của em đâu!

Câu này của Diệp Lăng Phi vừa dứt, hai tay Vu Tiêu Tiếu liền ôm chặt lấy mông. Mặt đỏ ửng lên, nói:

- Sư phụ, người ta là con gái mà, sao anh lại động vào mông người ta thế chứ!

- Ai da, em còn dám cãi nữa cơ đấy!

Diệp Lăng Phi nói:

- Chẳng phải em tấn công anh trước sao, giờ còn giả vờ oan ức à? Vừa rồi anh còn uống cả một đống kem đánh răng đó, giờ bụng vẫn đang khó chịu đây này. Em còn dám cãi nữa, cẩn thận anh lại “bạo lực” với em bây giờ!

Vu Tiêu Tiếu đang mặc một chiếc váy liền thân xếp ly, cô thật sự lo Diệp Lăng Phi sẽ “bạo lực” với mình nên không dám hó hé thêm. Ngay lúc Diệp Lăng Phi quay người, định tiếp tục đánh răng, Vu Tiêu Tiếu bỗng tấn công hắn một cái nữa, ngay sau đó cô chạy thẳng về phòng. Diệp Lăng Phi bị cô chọc cho tức điên, hắn cũng chẳng buồn đánh răng nữa, lập tức đuổi theo.

Vu Tiêu Tiếu chạy nhanh lên phòng mình trên tầng ba, vừa định đóng cửa lại thì đã bị Diệp Lăng Phi chặn lại. Vu Tiêu Tiếu vừa thấy Diệp Lăng Phi tới, sợ quá chạy thẳng vào trong phòng. Diệp Lăng Phi đóng sầm cửa lại, hừ lạnh nói:

- Tiểu nha đầu, xem em chạy đi đâu!

- Sư phụ, em sai rồi, em sai rồi, anh tha cho em đi!

Vu Tiêu Tiếu luôn miệng xin tha, chân từ từ lùi về phía sau, lùi tới bên giường rồi ngồi phịch xuống. Ngay lúc Vu Tiêu Tiếu ngồi lên giường, Diệp Lăng Phi liền lao tới, một tay giữ chặt lấy cô. Vu Tiêu Tiếu biết sắp có chuyện gì xảy ra, đôi chân trắng nõn ra sức giãy giụa, luôn miệng nói:

- Sư phụ, tha cho em đi, em nhận sai rồi mà!

Diệp Lăng Phi sao có thể chấp nhận lời khẩn cầu của Vu Tiêu Tiếu chứ. Hắn một tay lột phăng chiếc quần lót của cô ra, đứng thẳng trước cặp mông trắng nõn đang vểnh cao của Vu Tiêu Tiếu, hắn giơ tay chọc vào. Mông Vu Tiêu Tiếu khép chặt lại, nhưng cũng vô ích. Lúc này cô mới thực sự biết thế nào là cảm giác bị người khác bạo lực.

Nhưng, miệng nhỏ của Vu Tiêu Tiếu bất giác bật ra những tiếng rên rỉ khe khẽ, cô lại còn cong mông mình cao hơn, cao hơn nữa. Diệp Lăng Phi thấy cặp mông gợi cảm của Vu Tiêu Tiếu, cũng không nhịn được nữa, hắn cúi xuống hôn lấy nó.

Thoáng chốc, dưới nụ hôn của Diệp Lăng Phi, cả người Vu Tiêu Tiếu nóng bừng. Cô liền rên lên từng chập. Một lúc sau, Diệp Lăng Phi mới ngẩng đầu lên. Vu Tiêu Tiếu lúc này đã đỏ bừng mặt ngồi dậy, hai tay ôm chặt lấy cổ Diệp Lăng Phi, đôi môi anh đào lao tới hôn lấy hắn.

Diệp Lăng Phi ở trong phòng Vu Tiêu Tiếu một lúc lâu. Đợi lúc hắn quay lại đánh răng, Bạch Tình Đình cũng đã cầm bàn chải đứng trước bồn rửa mặt.

Diệp Lăng Phi tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra, tới bên cạnh Bạch Tình Đình, rửa tay, súc miệng, rồi hỏi:

- Bà xã, hôm nay chúng ta đi đâu chơi?

Mắt Bạch Tình Đình vẫn còn hơi sưng. Đó là vì tối qua cô khóc quá nhiều. Thấy Diệp Lăng Phi hỏi vậy, Bạch Tình Đình liền nhổ bọt kem đánh răng ra, súc miệng rồi nói:

- Ông xã, hôm nay em không định đi đâu cả. Anh xem em thế này, sao ra ngoài được chứ!

Bạch Tình Đình vừa nói xong, liền nghe thấy giọng của Vu Tiêu Tiếu vọng lại từ sau lưng:

- Chị, sao thế được. Hôm qua chị nói muốn đi bảo tàng Hưng Thịnh cơ mà, em chuẩn bị xong hết rồi!

Bạch Tình Đình quay người lại, thấy Vu Tiêu Tiếu đang đứng ở cửa. Bạch Tình Đình khẽ cười nói:

- Tiêu Tiếu, không phải chị không muốn đi, chỉ là chị…!

Bạch Tình Đình chỉ vào mắt mình, ý nói hôm qua cô khóc nhiều quá nên giờ mắt sưng húp lên rồi.

Vu Tiêu Tiếu vừa nãy ở trong phòng nồng thắm với Diệp Lăng Phi một hồi, lúc này, hạ thân vẫn còn cảm giác lâng lâng. Giờ nhìn Bạch Tình Đình, cô không khỏi thấy có lỗi. Vừa rồi nói muốn cùng Bạch Tình Đình đi viện bảo tàng chẳng qua vì muốn tạo thiện cảm với cô ấy. Vu Tiêu Tiếu vội vàng nói:

- Chị, không sao đâu, chỉ cần chị trang điểm một chút là được mà, không nhìn ra đâu. Chị của em đẹp như vậy cơ mà. Chị, đi đi mà, tối qua em mong mãi để hôm nay được đi đó!

Bạch Tình Đình bị Vu Tiêu Tiếu năn nỉ ỉ ôi mãi, cuối cùng cũng đành gật đầu, nói:

- Được rồi. Tiêu Tiếu, em đợi chút, chị rửa mặt xong đã!

- Dạ!

Vu Tiêu Tiếu vội vàng đáp lời.

Diệp Lăng Phi nghe thấy Bạch Tình Đình nói muốn đi, chỉ có điều không biết viện bảo tàng Hưng Thịnh ở chỗ nào.

Tối qua lúc Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu nói chuyện, Diệp Lăng Phi không có ở đó. Hắn hỏi:

- Tình Đình, viện bảo tàng Hưng Thịnh ở đâu thế!

- Ở ngay thành phố Vọng Hải thôi, là một viện bảo tàng mới mở!

Bạch Tình Đình nói:

- Hôm qua em xem tin tức mới biết!

- À!

Diệp Lăng Phi ừ một tiếng, rồi nói:

- Đi bảo tàng Hưng Thịnh cũng được, lát nữa chúng ta đi ăn sáng rồi đến đó!

- Vâng!

Bạch Tình Đình đồng ý.

Đợi Bạch Tình Đình đánh răng rửa mặt xong, lúc cô bước về phòng thì nghe thấy tiếng điện thoại reo. Bạch Tình Đình vội vàng bước vào. Cô cầm lấy điện thoại, là của Chu Hân Mính. Chu Hân Mính vẫn còn ở nhà, đợi cô nhận điện thoại liền hỏi:

- Tình Đình, hôm nay có dự định gì không?

- Tớ và Tiêu Tiếu định tới viện bảo tàng Hưng Thịnh mới khai trương xem thế nào!

Bạch Tình Đình nói.

- Viện bảo tàng Hưng Thịnh!

Chu Hân Mính nói:

- Hay quá, hôm qua lúc về, bố tớ cũng nói với tớ chuyện bảo tàng mới khai trương này. Tình Đình, vốn tớ còn định rủ cậu đi nữa đó, nếu cậu đi thì hay quá rồi!

- Ừm. Hân Mính, thế này đi, chúng ta hẹn giờ gặp nhau nhé!

Bạch Tình Đình nhìn thời gian, nói:

- Mười giờ nhé, không vấn đề gì chứ!

Chu Hân Mính nhanh chóng đồng ý!

Sau khi hẹn giờ với Chu Hân Mính xong, Bạch Tình Đình liền tranh thủ thời gian trang điểm. Cô còn đặc biệt chọn một chiếc váy màu trắng, kèm theo đôi tất đen. Sau khi trang điểm xong, cô bước xuống dưới lầu. Tại phòng khách, Vu Tiêu Tiếu và Diệp Lăng Phi đã ngồi đợi rất lâu. Thấy Bạch Tình Đình bước xuống, Diệp Lăng Phi liền vội vàng chạy qua đón.

Hai mắt Diệp Lăng Phi ngắm Bạch Tình Đình từ đầu đến chân, nhìn tới mức khiến cô cảm thấy khó hiểu. Bạch Tình Đình cũng nhìn lại cách ăn mặc của mình, kỳ lạ hỏi:

- Ông xã, em trang điểm thế này có vấn đề gì sao?

- Sao lại có vấn đề được chứ, đẹp quá đi mất!

Diệp Lăng Phi đưa tay ra ôm lấy eo Bạch Tình Đình, miệng không ngớt lời khen:

- Bà xã yêu, em không biết chứ, em thật sự quá đẹp. Nhìn chiếc eo thon của em này, lại bộ ngực này nữa chứ, chẳng khác gì tiên nữ giáng trần. Bà xã, anh đảm bảo mười gã đàn ông nhìn em thì ít nhất cũng phải có chín gã đổ gục!

Phụ nữ trang điểm đẹp cũng chỉ để cho đàn ông ngắm, có cô gái nào không thích được người đàn ông mình yêu thương khen mình mấy câu chứ. Bạch Tình Đình cũng không ngoại lệ, thấy Diệp Lăng Phi khen cô đẹp, trong lòng cô ngọt như mật. Có điều, ngoài mặt thì không thể hiện ra, ngược lại còn hỏi:

- Ông xã, nếu đã mười người nhìn, chín người đổ, thế còn lại một người nữa đâu?

- Người còn lại đương nhiên chính là chồng của em đây rồi. Anh sẽ trực tiếp ôm người vợ xinh đẹp của anh vào lòng, giữ thật chặt!

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa định thơm lên má Bạch Tình Đình một cái, nhưng bị cô cản lại. Bạch Tình Đình nói:

- Anh đừng đùa nữa, em vừa trang điểm xong mà!

Diệp Lăng Phi chỉ đành bỏ qua ý định đó, nhưng tay hắn lại bắt đầu không thành thật. Bạch Tình Đình đúng là hết cách với Diệp Lăng Phi, dù sao hắn cũng là chồng cô, chồng sờ vợ là chuyện quá đỗi bình thường. Có điều Vu Tiêu Tiếu đang đứng trước mặt, Bạch Tình Đình vẫn phải nhắc nhở Diệp Lăng Phi nên ý tứ một chút, ai ngờ hắn coi Vu Tiêu Tiếu như không khí, chân tay càng lúc càng mạnh dạn hơn.

Vu Tiêu Tiếu nhìn thấy rõ ràng nhưng cũng coi như không thấy gì. Ba người lên xe xong, Diệp Lăng Phi dặn Bạch Tình Đình ngồi lên ghế phụ, thắt xong dây an toàn, liền vừa lái xe vừa nói:

- Bà xã, chúng ta đi đâu ăn sáng đây!

- Chúng ta tới quán KFC trong thành phố đi, như thế sẽ tiện hơn!

Bạch Tình Đình nói:

- Vừa nãy Hân Mính có gọi cho em, cô ấy nói hôm nay không có việc gì, sẽ tới viện bảo tàng với chúng ta. Em và Hân Mính hẹn mười giờ gặp nhau ở cổng viện bảo tàng, chúng ta đi ăn ở KFC xong rồi tới đó nhé!

Diệp Lăng Phi nói được một tiếng, rồi lái xe thẳng vào nội thành.

Thật ra, đồ ăn ở KFC chính là thực phẩm rác, theo nghiên cứu dinh dưỡng học của người Trung Quốc, thức ăn của KFC một chút dinh dưỡng cũng không có. Nhưng KFC, McDonald's vẫn được rất nhiều người Trung Quốc ưa chuộng, nói cho cùng, chẳng qua cũng chỉ vì không gian đẹp, đồ ăn nhanh. Nhất là với xã hội Trung Quốc hiện nay, rất nhiều thanh niên trẻ không thích nấu cơm, kết quả là họ đều thích tới các quán ăn nhanh như KFC, McDonald's.

Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu ba người tới ăn sáng tại KFC cũng vì lý do này. Nếu có Trương Vân ở nhà thì bọn họ cũng không cần phải ra ngoài ăn, bà ấy sớm đã chuẩn bị đồ ăn cho họ rồi. Ngay lúc ăn sáng tại KFC, Diệp Lăng Phi phát biểu cảm tưởng của mình, ý chính là mong Trương Vân mau quay về, như thế, bọn họ không cần phải ra ngoài ăn nữa.

- Ông xã, có phải anh đang trách em không biết nấu ăn không!

Trước mặt Bạch Tình Đình đặt một cốc trà sữa, cô vừa uống được một ngụm, nghe thấy Diệp Lăng Phi phát biểu xong, không nhịn được liền nói:

- Ông xã, có cần tìm cho anh một bà vợ biết nấu ăn nữa không? Như thế, nhà chúng ta dù không có người giúp việc thì anh cũng có thể ăn no, hơn nữa cô vợ này không những biết nấu ăn, còn có thể ngủ cùng anh, quan trọng hơn cả là không phải trả tiền. Ông xã, anh nói như thế có phải tốt biết mấy không?

Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình nói vậy, liền vội vàng cười nói:

- Bà xã yêu, em nghĩ đi đâu thế, anh chỉ tiện miệng nói vậy thôi!

Vu Tiêu Tiếu lúc này cũng cố ý chen vào:

- Chị, em thấy sư phụ chính là có ý đó đấy. Chị, chị nên quản sư phụ thật chặt vào!

- Nha đầu này, em mau ăn đồ của em đi. Mấy đồ ăn này cũng không nhét vừa miệng em sao!

Diệp Lăng Phi lườm Vu Tiêu Tiếu một cái, ai ngờ cô cũng không chịu thua lườm lại hắn. Diệp Lăng Phi ở trước mặt Bạch Tình Đình không tiện dạy dỗ Vu Tiêu Tiếu, chỉ có thể để cô nàng được dịp cười thỏa thích.

Bạch Tình Đình nói giúp Vu Tiêu Tiếu. Phụ nữ tự nhiên sẽ bênh vực phụ nữ. Bạch Tình Đình nói:

- Ông xã, sao anh không cho Tiêu Tiếu nói chứ, Tiêu Tiếu đâu có phải là trẻ con nữa!

Vu Tiêu Tiếu có Bạch Tình Đình chống lưng, tự nhiên cảm thấy không sợ gì rồi. Cô vội vàng nói:

- Chị nói đúng lắm. Sư phụ, sau này anh không được coi em là trẻ con nữa. Em nói cho anh biết, em đã hai mươi mốt tuổi rồi đó!

- Được, được, biết cô lớn rồi!

Diệp Lăng Phi nói:

- Nếu cô mà ở thời cổ đại, giờ con cô khéo còn biết đi mua tương rồi ấy chứ!

- Chị, chị xem sư phụ nói kìa, anh ấy bắt nạt em!

Vu Tiêu Tiếu thấy Diệp Lăng Phi nói vậy, lập tức mách tội với Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình cười cười, nói:

- Tiêu Tiếu, em mau ăn đi. Hôm nay chúng ta chơi cho thoải mái, đợi lúc về tới biệt thự, hai chúng ta sẽ tính sổ với anh ấy, được không?

Vu Tiêu Tiếu thấy Bạch Tình Đình nói vậy, mới chịu gật đầu nói:

- Vâng, cảm ơn chị!

Lúc cả ba người tới viện bảo tàng, Chu Hân Mính đã đứng ở cổng đợi bọn họ. Diệp Lăng Phi đỗ xe xong, liền cùng Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu bước qua. Vừa thấy Chu Hân Mính, Vu Tiêu Tiếu liền lao tới ôm lấy rồi làm nũng:

- Chị Hân Mính, tối qua chị không có nhà, sư phụ bắt nạt em với chị Tình Đình đó. Chị Hân Mính, chị nhất định phải giúp chị em em báo thù!

Chu Hân Mính nghe thấy thế liền cười nói:

- Tiêu Tiếu, Diệp Lăng Phi việc gì phải bắt nạt hai chị em em chứ?

- Ai biết được chứ, tóm lại là sư phụ định cho bọn em ăn mì gói!

Vu Tiêu Tiếu cong môi lên, nhìn Diệp Lăng Phi đang bước qua, hờn dỗi nói:

- Anh ấy lười thật, có đi mua đồ ăn thôi mà cũng ngại!

Diệp Lăng Phi nghe thấy tiếng phàn nàn của Vu Tiêu Tiếu, liền nói:

- Tiêu Tiếu, em đang làm gì thế hả, lại còn nói xấu sau lưng anh nữa, anh không muốn đi mua đồ ăn lúc nào chứ!

- Vốn là như thế mà!

Vu Tiêu Tiếu nói:

- Anh vốn lười tới mức đồ ăn cũng không muốn đi mua còn gì!

Vu Tiêu Tiếu vừa nói vừa làm mặt xấu với Diệp Lăng Phi, ngay sau đó liền chạy núp sau lưng Chu Hân Mính.

Diệp Lăng Phi vừa rồi còn định đánh cho Vu Tiêu Tiếu một cái, không ngờ cô lại chạy nhanh như vậy, hắn còn chưa kịp ra tay, cô đã trốn mất rồi. Diệp Lăng Phi bất lực đành lắc đầu, nói:

- Hân Mính, em nhất định phải tin anh, anh không phải là người như thế đâu. Nếu em không tin, có thể hỏi Tình Đình, Tình Đình có thể làm chứng cho sự trong sạch của anh!

Bạch Tình Đình nhìn Diệp Lăng Phi một cái, rồi nói:

- Tiêu Tiếu có nói gì sai đâu!

Vừa dứt lời, Diệp Lăng Phi lập tức tỏ vẻ tủi thân:

- Hân Mính, em nhất định phải tin anh, bọn họ hùa vào bắt nạt anh!

Chu Hân Mính trông điệu bộ này của Diệp Lăng Phi, nói:

- Diệp Lăng Phi, anh nói xem ai có thể bắt nạt được anh chứ. Em tin Tình Đình và Tiêu Tiếu, nhất định tối qua anh bắt nạt bọn họ rồi!

Vu Tiêu Tiếu thấy Chu Hân Mính nói vậy, liền vội vàng nói:

- Đúng đó chị Hân Mính, sư phụ bắt nạt chị em em mà. Chị Hân Mính, em và chị em đánh không lại được sư phụ, hay là tối nay ba người chúng ta hợp sức lại cùng đối phó với sư phụ em đi. Chị Hân Mính, chị phụ trách đối phó với sư phụ em, em và chị Tình Đình chuyên phụ trách chuyện trói sư phụ em lại!

- Để chị nghĩ xem đã, nếu không có việc gì, chị sẽ giúp hai người!

Chu Hân Mính nói.

Diệp Lăng Phi nghe thấy thế, liền cong môi lên, có vẻ xem thường nói:

- Anh sợ gì chứ, các em cứ thoải mái đi, cùng lắm tối nay anh không về biệt thự nữa là được chứ gì, xem các em làm thế nào để đối phó với anh!

Bốn người đứng ở cổng viện bảo tàng Hưng Thịnh nói chuyện một hồi, sau đó mới đi mua vé vào cửa, bước vào viện bảo tàng.

Viện bảo tàng Hưng Thịnh này là một viện bảo tàng tư nhân, chứ không phải của chính phủ.

Mấy năm nay nổi lên phong trào sưu tầm, rất nhiều người bình thường bắt đầu sưu tầm đồ cổ. Thường thì họ sưu tầm những đồ có giá trị nghệ thuật. Một số người có chút kinh nghiệm rất dễ dàng tìm được đồ tốt, giá trị của nó có thể gấp mấy lần, thậm chí cả trăm lần. Đương nhiên, cũng có phần lớn những người sưu tầm đồ cổ thiếu kiến thức về mặt này, chỉ nghe người khác nói tốt thế này thế kia, nên họ liền bỏ tiền ra mua luôn, kết quả toàn là hàng giả hàng nhái.

Từng có lúc, đồ gốm Nguyên Thanh được đấu giá lên tới cả mấy chục triệu, kết quả cũng có người mua. Rồi sau đó, có người mua được cả đống, liền luôn miệng nói là đồ thật, đồ thật, điều này sao có thể chứ. Giá cả đồ gốm Nguyên Thanh cao như vậy chính là vì trên thế giới số lượng còn lại của nó rất ít, vì thế giá cả mới cao ngất trời. Nhưng mọi người hiện nay lại không hiểu điều đó, cứ nghe thấy có thể kiếm tiền là lại lao vào như ong vỡ tổ để mua, kết quả là mua phải cả đống hàng giả.

Viện bảo tàng Hưng Thịnh này vào ngày khai trương đã đông kín người. Trong mấy ngày liền, người dân trong thành phố tới đây từ sáng cho tới lúc đóng cửa chưa thấy vắng khách lúc nào, có thể thấy mọi người hiện nay quý trọng và yêu thích đồ cổ đến mức nào.

Về mặt đồ cổ, Diệp Lăng Phi chẳng có chút hứng thú nào. Cái gì mà đồ gốm đời Thanh, đồ gốm Nguyên Thanh giá cao ngất trời, đối với hắn mà nói, đó chỉ là đồ gốm mà thôi, dù có tặng không cho hắn, khéo hắn còn cảm thấy phiền phức ấy chứ.

Có điều, Bạch Tình Đình, Vu Tiêu Tiếu và Chu Hân Mính dường như rất có hứng thú. Diệp Lăng Phi cũng không còn cách nào khác, đành đi cùng bọn họ tham quan viện bảo tàng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!