Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình, Chu Hân Mính và Vu Tiêu Tiếu bốn người bước vào viện bảo tàng Hưng Thịnh, hắn liền cảm thấy hoa cả mắt. Bên trong viện bảo tàng trưng bày rất nhiều đồ ngọc, đồ gốm. Đối với Diệp Lăng Phi, những thứ này đều vô vị, chẳng qua chỉ là đồ cổ mà thôi.
Không thể phủ nhận một điều là Diệp Lăng Phi không học đại học, thế nên kiến thức văn hóa của hắn thiếu hụt rất nhiều. Ngược lại, Bạch Tình Đình hiển nhiên lại rất hứng thú với mấy thứ này, còn Vu Tiêu Tiếu thì chăm chú nhìn những dãy ngọc thạch kia.
Người Trung Quốc thời cổ đại rất coi trọng ngọc, địa vị của ngọc thời cổ đại còn giá trị hơn cả vàng bạc. Ngay cả ngọc tỷ của Hoàng đế cũng được làm từ ngọc, đủ để thấy rõ địa vị của nó trong lịch sử Trung Quốc.
Còn Chu Hân Mính lại có vẻ khá thản nhiên, cô không hứng thú nhiều lắm với mấy món văn vật này.
Trên mỗi bục trưng bày đồ cổ đều có dán nhãn, ghi lại những câu chuyện liên quan tới niên đại và bối cảnh lịch sử của chúng. Văn vật luôn gắn liền với lịch sử nhân văn, thế nên đối với một người không hiểu mấy về lịch sử như Diệp Lăng Phi, chúng chỉ đơn thuần là đồ cũ. Lúc Diệp Lăng Phi và mấy người Bạch Tình Đình bước tới khu vực trưng bày đồ gốm, thấy một chiếc cốc in hình đôi phượng hoàng đời Nguyên Thanh, Bạch Tình Đình liền đứng lại tỉ mỉ ngắm nhìn.
Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình nhìn cái bình vỡ đó, hắn liền bĩu môi nói:
- Bà xã yêu, mấy thứ này có gì hay mà xem chứ, theo anh thấy, nó cũng chỉ là chiếc bình vỡ mà thôi.
Bạch Tình Đình không nói gì, ngược lại có một thanh niên lên tiếng:
- Vị tiên sinh này, không nên xem thường chiếc bình vỡ đó đâu. Trong một cuộc đấu giá đồ gốm Nguyên Thanh trên thế giới, một chiếc tương tự đã được bán với giá 230 triệu đấy!
Diệp Lăng Phi và mấy người Bạch Tình Đình liền quay qua nhìn người vừa nói. Chỉ thấy phía sau bọn họ là một người đàn ông trạc ba mươi tuổi, cao tầm mét tám, khuôn mặt sáng sủa, ăn mặc tinh tế, nở một nụ cười nhạt.
Diệp Lăng Phi và mấy người Bạch Tình Đình đều không quen người đàn ông này. Thấy anh ta bước lên phía trước, khẽ nói:
- Đây chính là đồ gốm đời Nguyên Thanh, trên thế giới còn lại rất ít!
- Cái bình vỡ này mà cũng mất 230 triệu sao?
Diệp Lăng Phi có chút không dám tin vào tai mình. Theo hắn thấy, món đồ này cùng lắm cũng chỉ hai ba mươi đồng là cùng, không ngờ giá lên tới 230 triệu, đúng là chuyện nghìn lẻ một đêm.
Người đàn ông đó khẽ lắc đầu, nói:
- Đương nhiên, không phải là loại đang trưng bày ở đây. Cặp cốc có in đôi phượng hoàng này giá thị trường khoảng hơn bốn triệu!
- Hơn bốn triệu?
Diệp Lăng Phi quay sang nhìn Bạch Tình Đình, nói:
- Bà xã, em tin không?
Bạch Tình Đình không nói gì, chỉ nhìn cặp đồ gốm đời Nguyên Thanh đó rồi chậm rãi rời đi. Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình im lặng nên cũng đi theo.
- Bà xã yêu, em nói xem nãy anh nói có đúng không, gã lúc nãy đúng là bốc phét mà!
Diệp Lăng Phi nói. Bạch Tình Đình bước tới khu trưng bày đồ linh tinh, bên trong có bày một số thư họa, tác phẩm điêu khắc, trạm trổ. Cô dừng lại trước một bức tranh sơn thủy, nói với Diệp Lăng Phi:
- Ông xã, người đó nói đúng đó. Em biết vào năm 2007, có một cuộc đấu giá bán đồ gốm Nguyên Thanh trị giá tới 230 triệu. Đồ gốm Nguyên Thanh rất đắt, hiện giờ trên thế giới không còn nhiều nữa rồi.
- Bà xã, em cũng biết những điều này à?
Diệp Lăng Phi kinh ngạc nhìn Bạch Tình Đình, nói:
- Sao anh không biết những thứ này nhỉ?
Bạch Tình Đình khẽ cười nói:
- Em chỉ biết chút ít thôi, nhưng em cũng không thích sưu tầm lắm. Trước đây, bố em cũng từng sưu tầm mấy thứ này, nhưng sau đó ông liền mang tất cả đi cống hiến cho quốc gia. Còn em trước giờ không có thời gian làm mấy thứ này, chỉ thích xem thôi. Ông xã, anh nên biết, trong các mối quan hệ của em, có thể có người thích những thứ này. Hiểu biết về nó sẽ giúp dễ dàng tiếp cận đối phương hơn. Ừm, đây cũng được coi là một kỹ năng giao tiếp!
Diệp Lăng Phi nghe xong, liền gật gật đầu, nói:
- Xem ra, anh cũng nên học hỏi bà xã yêu của anh rồi!
Bạch Tình Đình cười cười gật đầu nói:
- Được đó, ông xã, anh nên theo em học đi!
Bạch Tình Đình nói xong liền quay về bức tranh trước mặt, nói:
- Ông xã, bức tranh sơn thủy này là tranh của Tống Nguyên Tông. Tống Nguyên Tông chắc anh biết chứ?
- Anh không biết, anh hiểu rất ít về lịch sử.
Diệp Lăng Phi nói:
- Đương nhiên, anh vẫn biết triều Đường, vì triều Đường xuất hiện một Dương Quý Phi tuyệt sắc giai nhân!
Nghe Diệp Lăng Phi nói thế, Vu Tiêu Tiếu liền bĩu môi, cười nói:
- Em biết ngay sư phụ chỉ nhớ tới mỹ nhân thôi mà!
- Biến đi, tiểu nha đầu. Ở đây không có chỗ cho em xen vào. Cứ nghe là được rồi!
Diệp Lăng Phi nói:
- Nghe cho kỹ đó, không thấy vợ anh đang giảng bài cho em à? Đây là lớp học miễn phí đó, không cần mất tiền!
Vu Tiêu Tiếu bĩu môi, không phục nói:
- Sư phụ, chị em lên lớp cho anh thôi, chứ em biết Tống Nguyên Tông là ai, không như anh, mù lịch sử!
Ngay trước mặt Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi không thể đánh Vu Tiêu Tiếu, đành nuốt cơn tức này vào trong bụng, chờ tìm cơ hội dạy dỗ cô một bài.
Bạch Tình Đình nói:
- Tống Nguyên Tông là hoàng đế đời Đường. Về mặt lãnh đạo quốc gia có thể nói ông ấy không có chút năng lực nào, có thể xem là một kẻ ngu ngốc vô dụng, nhưng về mặt nghệ thuật, tài năng của ông lại vô cùng siêu việt. Bức tranh sơn thủy này do chính tay ông vẽ đó!
Bộp bộp!
Hai tiếng vỗ tay vọng từ phía sau bọn họ. Diệp Lăng Phi quay người lại, liền nhìn thấy người đàn ông lúc nãy. Chỉ thấy người đàn ông này bước qua, mở miệng khen:
- Vị tiểu thư đây quả là hiểu biết, có điều, bức tranh sơn thủy này không phải do Tống Nguyên Tông vẽ, mà chỉ là một tác phẩm phỏng theo của người đời sau.
- Tranh phỏng theo?
Bạch Tình Đình giật mình, nói:
- Chẳng lẽ viện bảo tàng này lại có đồ giả sao? Điều này nghe có vẻ không ổn lắm!
Người đàn ông đó khẽ cười nói:
- Chuyện này có lẽ cô không biết rồi. Người phỏng theo bức tranh của Tống Nguyên Tông là một danh họa nổi tiếng đời Thanh, thế nên tuy là tranh phỏng theo nhưng trình độ cũng gần kề với bút tích thật. Nếu tiểu thư đây có thể tới Mỹ, tôi rất vui được mời cô tới nhà làm khách. Tới lúc đó, tôi sẽ cho cô xem bút tích thật của Tống Nguyên Tông!
Diệp Lăng Phi không hiểu tại sao lại cảm thấy người đàn ông đang đứng bên cạnh này khiến hắn khó chịu tới vậy. Nhất là lúc nghe anh ta nhắc tới chuyện đi Mỹ, hắn càng cảm thấy bực bội. Diệp Lăng Phi nhìn người đàn ông đang nói chuyện với Bạch Tình Đình, hắn liền kéo tay cô lại, nói:
- Bà xã, chúng ta đi thôi, không hiểu sao anh thấy có chút không thoải mái, chúng ta ra ngoài đi!
Bạch Tình Đình đáp:
- Được!
Cô quay lại nhìn người đàn ông đó, khéo léo từ chối:
- Tiên sinh, thật ngại quá, tôi nghĩ tôi không cần thiết phải tới Mỹ làm gì cả!
Nói xong, Bạch Tình Đình liền cùng Diệp Lăng Phi bước ra phía cửa viện bảo tàng.
Người đàn ông đó nhìn bóng Bạch Tình Đình rời đi, miệng hắn liền nở một nụ cười khác thường. Hắn đưa tay ra, lập tức có một người đàn ông mặc vest bước tới. Hắn dặn:
- Điều tra cho ta lai lịch của cô gái đó!
- Thưa ngài, chúng ta sắp rời khỏi đây, có cần thiết không ạ?
- Đương nhiên là cần rồi!
Người đàn ông đó khẽ cười, nói:
- Ngươi nên biết rằng trên thế giới này người đẹp thì nhiều, nhưng người đẹp tự nhiên lại rất ít, nhất là những người đẹp vừa có khí chất, vừa có tướng mạo lại càng hiếm. Nếu để ta chấm điểm, ta sẽ cho cô gái đó 9 điểm. Biết tại sao không phải 10 điểm không?
- Tôi không biết ạ!
- 1 điểm còn lại chính là vì cô ta đã kết hôn rồi. Nếu còn là một cô gái độc thân thì chắc chắn cô ta sẽ đạt 10 điểm!
Người đàn ông đó khẽ cười nói:
- Ngươi nói xem một người phụ nữ như thế có đáng để ta điều tra thân phận không?
- Nhưng…!
Người đàn ông mặc áo vest còn chưa nói xong, liền bị người kia cắt ngang:
- Ngươi yên tâm đi làm việc đi. Ta sẽ ở lại Vọng Hải mấy ngày nữa, ta sẽ đích thân giải thích với bố ta. Ông ấy chỉ quan tâm mấy chuyện của câu lạc bộ kia thôi, mấy chuyện nhỏ nhặt này sẽ không để ý đâu!
- Dạ!
Đợi thuộc hạ rời đi, người đàn ông đó liền bước tới chỗ vắng người, lấy điện thoại ra, gọi cho bố hắn. Đợi đầu dây bên kia nghe máy, hắn liền cười nói:
- Bố, con muốn ở lại đây thêm mấy ngày nữa, hai ngày sau con sẽ tự động quay về Mỹ!
Trong điện thoại vọng lại giọng nói của một người già dặn:
- Ta không quan tâm con ở đó bao lâu, nhưng ít nhất con cũng phải làm cho xong chuyện ta giao. Con đã gặp người của tổ chức Trúc Thanh chưa?
- Con gặp rồi, nhưng con không thích cách làm việc của hắn lắm, quá cẩn thận. Thật sự con không hiểu, tên đó đâu phải người của tổ chức WUDE đâu, sao gan lại nhỏ thế chứ? Giờ còn có chút không hài lòng, con nghĩ chúng ta không cần phải hợp tác với tổ chức của hắn. Theo những gì con nắm được về con đường châu Á, hoàn toàn có thể giải quyết được việc này.
- Nhớ lấy một điều, làm người nhất định không được cao ngạo!
Người già đó nói:
- Con đường của chúng ta chỉ dùng khi gặp phải trường hợp bất đắc dĩ. Giờ chúng ta có thể dựa vào tổ chức WUDE để tiêu thụ sản phẩm của chúng ta đánh vào Trung Quốc. Tất cả thành viên hội đồng quản trị trong câu lạc bộ bao gồm cả ta đều nhất trí đồng ý tiếp tục duy trì kinh doanh vũ khí, đồng thời cố gắng khai thác những ngành khác. Lần này con tới châu Á mua lấy mấy công ty, tập đoàn để sau này trở thành sản nghiệp mới của câu lạc bộ chúng ta. Chúng ta nên thâm nhập vào lĩnh vực thương mại, thông qua kinh tế để khống chế quốc gia, con hiểu chưa?
Người đàn ông đó khẽ cười, nói:
- Bố, điều này thì bố yên tâm đi. Bố đừng quên rằng con là sinh viên tú tài tốt nghiệp từ đại học Yale đó. Về lĩnh vực quân sự thì con không phải người trong ngành, nhưng về mặt kinh tế, con là chuyên gia đấy, bố yên tâm đi!
Diệp Lăng Phi bước ra khỏi viện bảo tàng Hưng Thịnh, phàn nàn:
- Tên khốn nạn đó làm cái gì không biết, chẳng có việc gì tự nhiên xía vào chuyện của chúng ta, làm như thân với chúng ta lắm ấy?
Chu Hân Mính thấy Diệp Lăng Phi phàn nàn, cô liền khẽ kéo tay Bạch Tình Đình, nói:
- Tình Đình, có nghe thấy không hả, có người đang ghen đó!
Bạch Tình Đình khẽ cười không nói gì. Riêng Vu Tiêu Tiếu lại nói:
- Sư phụ à, sao em thấy anh ghen thế nhỉ?
Diệp Lăng Phi đã bước tới trước cửa xe, hắn thấy Vu Tiêu Tiếu nói vậy, liền quay người lại, giọng điệu khinh thường:
- Em nói anh ghen với tên khốn nạn ấy đó hả? Đúng là vớ vẩn, anh việc gì phải ghen với tên đó chứ, anh thấy tên đó ghen tỵ với anh thì đúng hơn!
Bạch Tình Đình kéo kéo tay Vu Tiêu Tiếu, khẽ nói:
- Tiêu Tiếu, em đừng nói nữa!
Vu Tiêu Tiếu lúc này mới im lặng. Diệp Lăng Phi thấy cô không nói gì nữa, hắn cũng không nói thêm. Kéo cửa xe ra rồi bước lên. Hôm nay lúc Chu Hân Mính tới đây, cô không lái xe nên cũng lên xe của hắn. Diệp Lăng Phi quay bánh lái, lùi xe lại phía sau rồi hỏi:
- Giờ chúng ta đi đâu đây?
- Chúng ta đi dạo đi!
Bạch Tình Đình nói.
Lúc này đi dạo cũng chỉ được một lúc. Tới trưa, bốn người liền bước vào một quán ăn ngồi xuống. Diệp Lăng Phi dường như vẫn còn nhớ tới người đàn ông gặp ở viện bảo tàng Hưng Thịnh, miệng không ngừng oán hận nói tên đó kỳ quái. Bạch Tình Đình tuy không nói ra miệng, nhưng trong lòng cô lại thấy ngọt ngào lạ thường. Diệp Lăng Phi như thế này chứng tỏ hắn rất để ý tới cô, vì cô mà ghen.
Lúc thức ăn được mang lên, Diệp Lăng Phi vừa ăn chưa được mấy miếng, bên ngoài quán liền có năm người bước vào. Diệp Lăng Phi đưa mắt nhìn qua, không ngờ trong đó có cả Vu Đình Đình. Hắn nhớ Vu Đình Đình có nhắc với hắn về chuyện bố mẹ cô tới thành phố Vọng Hải trong dịp lễ Quốc Khánh. Diệp Lăng Phi liếc nhìn một cái, liền thấy một cặp vợ chồng hiển nhiên rất thân thiết với Vu Đình Đình, chắc đó chính là bố mẹ cô, ngoài ra còn có một thanh niên trạc tuổi Vu Đình Đình đi bên cạnh. Còn có cả một phụ nữ nữa, nhìn tướng mạo, người phụ nữ đó chắc là mẹ của thanh niên kia.
Mấy người này vừa bước vào, liền chọn ngay chiếc bàn gần cạnh bàn của Diệp Lăng Phi nhất. Nhất là người thanh niên đó, khá nhiệt tình, chủ động kéo chiếc ghế ra, gọi:
- Chúng ta ngồi đây ăn cơm đi!
Thế là, mấy người đó liền ngồi vào chiếc bàn này. Vu Đình Đình thấy Diệp Lăng Phi, nhưng chỉ là không muốn chào hỏi mà thôi. Đúng như Diệp Lăng Phi nghĩ, trong đây có cả bố mẹ của Vu Đình Đình.
Bố của Vu Đình Đình tên là Vu Hướng Dương, là giáo sư đại học, còn mẹ cô cũng là giáo sư đại học. Có thể nói gia đình Vu Đình Đình rất hiếu học. Người phụ nữ kia là bạn học thời đại học của bố mẹ Vu Đình Đình, còn người thanh niên trạc tuổi cô là con trai của đồng nghiệp của Vu Hướng Dương, tên Phan Tốn, cũng là sinh viên đại học ở thành phố Vọng Hải, chỉ có điều Phan Tốn theo học trường Đại học Công nghiệp Vọng Hải nên cách hơi xa so với trường của Vu Đình Đình.
Trước đây Vu Hướng Dương không biết con trai của đồng nghiệp ông cũng học đại học ở thành phố Vọng Hải, nếu lần này không phải cùng tới đây, ông cũng không biết việc này.
Vợ chồng Vu Hướng Dương tới thành phố Vọng Hải đã được hai ngày. Trong hai ngày này, Vu Đình Đình dẫn bố mẹ đi xem rất nhiều nơi. Hôm nay lúc đi dạo phố, Vu Hướng Dương vừa hay gặp phải đồng nghiệp của ông cùng con trai cô ấy, đứng nói chuyện với nhau mới biết con trai con gái của hai bên đều học tại thành phố Vọng Hải. Hai gia đình cảm thấy quá trùng hợp, Vu Đình Đình cũng biết Phan Tốn nên nói chuyện một hồi lâu. Tới trưa mấy người mới cùng nhau đi ăn, nhưng không ngờ lại gặp Diệp Lăng Phi ở đây.
- Ừm, được đó, ngồi đây ăn cơm đi!
Người đàn ông đó nói.
✺ Thiên Lôi Trúc — Cộng đồng dịch AI ✺