Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 821: CHƯƠNG 821: NAN GIẢI

Diệp Lăng Phi nghe Angel nói xong liền im lặng hồi lâu. Quả thực tin này khiến hắn cảm thấy đau đầu vô cùng. Diệp Lăng Phi tạm thời không muốn nghĩ tới việc này, thôi thì thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, giờ cũng chỉ có thể đi một bước tính một bước.

Angel cười hì hì nói:

- Satan, cứ tận hưởng cuộc sống ấm áp của anh đi!

- Ừ, Angel, chúng ta tới lúc đó gặp nhé!

Diệp Lăng Phi cúp điện thoại, khẽ cau mày. Hắn đặt điện thoại vào túi quần, thở dài một hơi rồi quay vào quán ăn.

Mấy người Bạch Tình Đình, Chu Hân Minh đã ăn xong, chỉ đợi Diệp Lăng Phi quay lại. Đợi hắn ngồi xuống bên cạnh Bạch Tình Đình, còn chưa để cô kịp hỏi, Diệp Lăng Phi đã chủ động thẳng thắn:

- Angel nói cô ấy sẽ tới Vọng Hải. Ừm… còn có cả Alice nữa!

Bạch Tình Đình hơi giật mình, cô nhìn Diệp Lăng Phi rồi cũng không nói gì, chỉ khẽ đáp:

- Ông xã, mau ăn cơm đi!

Diệp Lăng Phi thanh toán xong, lúc đi qua bàn của Vu Đình Đình, hắn liếc nhìn cô một cái, vừa hay Vu Đình Đình cũng đưa mắt nhìn hắn. Ánh mắt hai người giao nhau rồi lập tức tách ra, Vu Đình Đình lại cúi đầu ăn cơm, còn Diệp Lăng Phi thì bước ra khỏi quán.

Vườn bách thú của thành phố Vọng Hải nằm ở phía Bắc, chia thành khu một và khu hai. Khu một chủ yếu là những động vật được nuôi dưỡng chuyên biệt, còn khu hai là khu tự nhiên. Khách tham quan phải ngồi trên xe chuyên dụng của vườn bách thú để vào khu tự nhiên. Trong đó, động vật mới là nhân vật chính, còn con người chỉ là vai phụ, cũng chẳng biết là người nhìn vật hay vật nhìn người nữa.

Khi tham quan khu một, Vu Tiếu Tiếu và Chu Hân Minh đi phía trước, còn Bạch Tình Đình khoác tay Diệp Lăng Phi đi ở phía sau.

Khách tới vườn bách thú khá đông, đa phần là khách ngoại tỉnh. Giờ đang là dịp mùng một tháng mười, có rất nhiều du khách từ nơi khác tới Vọng Hải du lịch, tự nhiên cũng muốn ghé xem vườn bách thú nổi tiếng của thành phố. Cứ thế, lượng khách đổ về đây rất đông.

Bạch Tình Đình ăn diện xinh đẹp, tự nhiên thu hút không ít ánh mắt của mọi người. Nếu không phải cô đang khoác tay Diệp Lăng Phi, chắc chắn sẽ có không ít kẻ đến tán tỉnh.

- Ông xã, anh lại nghĩ gì thế?

Bạch Tình Đình không nhìn động vật mà quay sang nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

- Em thấy từ lúc ra khỏi quán ăn, anh cứ lo lắng điều gì đó.

- Anh chỉ lo Angel tới Vọng Hải định cư sẽ gây chuyện! – Diệp Lăng Phi nói – Em đã gặp Angel rồi, năm đó là do anh đưa cô ấy tới, anh rất hiểu tính cách của Angel. Lần này cô ấy nói muốn tới Vọng Hải, anh không biết vì sao nhưng cứ cảm thấy chắc chắn sẽ xảy ra chuyện!

Bạch Tình Đình an ủi:

- Ông xã, anh cũng không cần phải lo quá. Em tin Angel không còn nhỏ nữa, cô ấy tới Vọng Hải chưa chắc đã là chuyện xấu. Dù sao một cô gái cứ ở bên ngoài đánh đánh giết giết cũng không phải chuyện tốt, anh nói có phải không?

Diệp Lăng Phi dừng lại, nhìn Bạch Tình Đình, giọng có chút nghi ngờ:

- Bà xã, em thật sự nghĩ rằng cô ấy tới Vọng Hải là một chuyện tốt?

Bạch Tình Đình khẽ cười:

- Ông xã, anh bảo em phải nói thế nào đây? Ừm… theo cá nhân em thấy thì là một chuyện tốt, nhưng…!

Nói đến đây, cô liền đổi giọng, không nói tiếp nữa. Diệp Lăng Phi định gặng hỏi xem vế sau của cô có ý gì, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, đành thôi, không hỏi thì tốt hơn.

Đi dạo một vòng buổi chiều, mấy người cũng không về biệt thự mà ăn cơm ngay tại trung tâm thành phố. Ăn tối xong, Chu Hân Minh liền nói muốn về nhà. Vu Tiếu Tiếu vội vàng níu kéo:

- Chị Hân Minh, sao chị về sớm thế? Em còn định tối nay rủ chị đi chơi nữa chứ. Chị về thì còn gì vui nữa.

Bạch Tình Đình cũng nói:

- Hân Minh, đúng đó. Tối nay đừng về, chúng ta đi dạo chút rồi về biệt thự nhé!

Chu Hân Minh cười đáp:

- Mình đã hứa với bố mấy ngày nay sẽ về nhà rồi. Dạo này bố mình về rất muộn, ông vừa về là lại tìm mình bàn chuyện công việc. Tình Đình, cậu không hiểu đâu, giờ bố mình đang dốc sức vun vén, muốn mình tiếp nhận chức vụ cục trưởng cục công an. Có một số chuyện mình không tiện nói, tóm lại là trước khi mình chưa đáp ứng yêu cầu của ông, mấy ngày này khó mà yên tĩnh được. Thôi, mình về trước đây, không lát nữa bố mình lại gọi điện giục bây giờ. Mọi người chơi vui vẻ nhé!

Chu Hân Minh bắt một chiếc taxi rồi vẫy tay chào mấy người Bạch Tình Đình.

Vu Tiếu Tiếu đứng bên cạnh Bạch Tình Đình, lẩm bẩm:

- Chị, em không hiểu, chị Hân Minh sao không dám đảm nhận chức vụ đó chứ? Có bao nhiêu người muốn còn chẳng được nữa là!

Bạch Tình Đình đưa tay vuốt tóc Vu Tiếu Tiếu, nói:

- Cái này không giống nhau, hoàn cảnh gia đình của Hân Minh yêu cầu cô ấy phải tránh những tai tiếng không hay. Chắc điểm này bác Chu cũng đã suy xét qua, có điều, bác Chu phải lo nhiều chuyện hơn, những chuyện này không phải tất cả chúng ta đều biết. Thôi, không nói chuyện này nữa. Tiếu Tiếu, em đã nghĩ tối nay chúng ta đi đâu chơi chưa, hay về nhà?

- Chị, buổi tối đi chơi là tuyệt nhất, giờ mà về thì phí quá! – Vu Tiếu Tiếu nói tới đây, bỗng reo lên – Chị, em biết có một nơi rất hay, chúng ta tới đó đi!

Bạch Tình Đình gật đầu:

- Được, thế thì tới chỗ em nói đi, dù sao chị cũng chưa muốn về ngủ!

Nói rồi, cô quay sang Diệp Lăng Phi hỏi:

- Ông xã, anh có đi không?

Câu này của Bạch Tình Đình hỏi cũng như không. Cô và Vu Tiếu Tiếu, hai cô gái đi chơi giữa ban đêm, Diệp Lăng Phi sao có thể không đi cùng được chứ.

Song, đợi tới nơi Vu Tiếu Tiếu nói, Diệp Lăng Phi có chút hối hận. Thì ra nơi đó chính là quán bar của Lý Khả Hân. Diệp Lăng Phi tức đến nỗi chỉ muốn cho Vu Tiếu Tiếu một trận, cô nhóc này chỉ biết gây phiền phức cho mình. Nhưng đã đến rồi, hắn cũng chỉ đành giả vờ hồ đồ.

Vu Tiếu Tiếu kéo Bạch Tình Đình vào quán bar, Diệp Lăng Phi có chút không tình nguyện bước theo sau. Vu Tiếu Tiếu chọn một chỗ ngồi, cô ra sức kể lể với Bạch Tình Đình rằng bà chủ ở đây tốt thế nào, tuyệt ra sao. Song, khi Bạch Tình Đình nhìn thấy bà chủ của quán bar chính là Lý Khả Hân, sắc mặt cô đã có chút khó chịu.

Lý Khả Hân cũng nhìn thấy Bạch Tình Đình. Dạo này cô bận rộn chuyện quán bar, nghĩ đủ mọi cách để quảng cáo, tuyên truyền.

Lý Khả Hân thậm chí còn không có thời gian gọi điện cho Diệp Lăng Phi. Khi thấy ba người Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình và Vu Tiếu Tiếu tới, cô liền gọi phục vụ đến dặn dò mấy câu, rồi chậm rãi bước qua.

- Chị Khả Hân, em giới thiệu với chị…!

Vu Tiếu Tiếu thấy Lý Khả Hân bước tới, cô nhiệt tình đứng dậy định giới thiệu, không ngờ lại nghe Lý Khả Hân khẽ cười nói:

- Tiếu Tiếu, em không cần giới thiệu đâu, chị biết cô ấy!

Bạch Tình Đình hiển nhiên có chút không thoải mái, người cô khẽ nghiêng về phía Diệp Lăng Phi, nói:

- Lý Khả Hân, lâu rồi không gặp!

- Không ngờ cô vẫn còn nhớ tới kẻ vô danh như tôi, thật vinh hạnh quá!

Lý Khả Hân ngồi đối diện Bạch Tình Đình. Lúc này, nhân viên phục vụ mang qua hai bình rượu vang thượng hạng, rót đầy vào ly của mỗi người. Xong xuôi, Lý Khả Hân cầm ly rượu lên, nói với Bạch Tình Đình:

- Tổng giám đốc Bạch, tôi nghĩ trước đây chúng ta có chút không vui, nhưng đó đều là chuyện quá khứ rồi. Tôi mong chúng ta xóa bỏ hết những điều đó. Ly rượu này tôi mời cô!

Bạch Tình Đình lại nhìn sang Diệp Lăng Phi đang ngồi bên cạnh, thấy sắc mặt hắn không có chút phản ứng gì, cô khẽ nhếch môi, đưa bàn tay ngọc ngà của mình ra cầm lấy ly rượu đế cao, nhấc lên, nói:

- Lý Khả Hân, tôi không biết uống rượu lắm, chỉ xin nhấp môi biểu thị thành ý!

Lý Khả Hân cười đáp:

- Được, thế cũng được, tôi sẽ uống hết!

Nói xong, cô liền nâng ly uống cạn. Sau đó, cô vỗ vai Vu Tiếu Tiếu, nói:

- Mọi người từ từ uống nhé, tôi còn phải đi chào hỏi khách, không thể ngồi đây uống cùng mọi người được!

Lý Khả Hân từ lúc tới cho tới lúc rời đi, không hề nhìn Diệp Lăng Phi một cái nào. Bạch Tình Đình lúc này mới quay sang nhìn hắn, hỏi:

- Ông xã, sao anh không chào hỏi Lý Khả Hân một tiếng? Dù sao trước đây hai người cũng là đồng nghiệp.

Bạch Tình Đình vừa dứt lời, Vu Tiếu Tiếu liền mở miệng định xen vào, nhưng lập tức bị Diệp Lăng Phi giơ chân đá nhẹ một cái. Vu Tiếu Tiếu vội vàng ngậm miệng, không dám nói nữa. Diệp Lăng Phi khẽ cười:

- Đã nói rồi, đều là chuyện quá khứ, nhắc lại làm gì. Tình Đình, chúng ta không nói nữa, uống rượu đi!

Bạch Tình Đình cũng không nói tiếp, cô liền nhấp một chút rượu vang.

Ba người vừa uống được không lâu thì từ bên ngoài có hai người đàn ông bước vào. Một người trạc ngoài ba mươi tuổi, vừa vào quán bar liền đưa mắt liếc nhìn bốn xung quanh, đôi mắt sắc nhọn dừng lại tại bàn của Diệp Lăng Phi.

- Trùng hợp quá, không ngờ lại gặp mọi người ở đây. Tôi ngồi đây không thành vấn đề chứ?

Diệp Lăng Phi ngẩng đầu lên, nhận ra là người đàn ông gặp ở viện bảo tàng, hắn liền cau mày, rất không khách khí nói:

- Tôi nghĩ anh nên chọn chỗ khác thì hơn. Ở đây không chào đón anh!

- Tôi nghĩ không cần thiết đâu, tôi chỉ uống rượu thôi mà! – Người đàn ông đó khẽ cười – Tôi nghĩ Tổng giám đốc Bạch của tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ không phải là người thiếu phong độ như thế chứ? Phải biết rằng, sau này tôi còn có việc cần bàn với Tổng giám đốc Bạch. Là một khách hàng tiềm năng, không lẽ Tổng giám đốc Bạch lại bỏ qua tôi như vậy?

Bạch Tình Đình nghe thấy người đàn ông này nói vậy, liền ngẩng đầu lên nhìn hắn, khẽ lắc đầu:

- Vị tiên sinh này, xin lỗi, tôi không quen anh. Hơn nữa đây là thời gian riêng tư, nếu anh định bàn chuyện hợp tác, có thể tới tập đoàn của tôi!

Người đàn ông đó bị từ chối nhưng khuôn mặt vẫn giữ nguyên nụ cười, dường như không để tâm. Hắn khẽ nói:

- Thật sự xin lỗi, tôi không nên làm phiền mọi người! Mong mọi người thông cảm!

Nói xong, người đàn ông đó liền rời đi. Thấy hắn đi rồi, Diệp Lăng Phi liền lạnh lùng hắng giọng:

- Chuyện trùng hợp tới thế sao? Tôi thấy hắn theo dõi chúng ta tới đây thì có!

Bạch Tình Đình khẽ nói:

- Ông xã, đừng tức giận. Tối nay chúng ta tới đây để chơi, không nên để ý mấy chuyện không vui.

- Ừm!

Diệp Lăng Phi gật đầu.

Người đàn ông kia cầm ly rượu trong tay uống cạn rồi vội vàng cùng thuộc hạ rời khỏi quán bar. Sau khi lên chiếc xe sang trọng đậu bên ngoài, hắn nói:

- Ngươi chắc chắn đã điều tra chồng của Bạch Tình Đình chỉ là một tay ăn chơi nhàn rỗi?

- Thưa tiên sinh, theo những gì điều tra được thì đúng là như thế!

- Ừm, nếu vậy thì cơ hội của ta rất lớn! – Người đàn ông đó khẽ cười – Ta thấy trò chơi này càng ngày càng thú vị rồi!

- Tiên sinh, ngài thật sự định ở lại Vọng Hải một thời gian sao? – Người tùy tùng ngồi bên cạnh nói – Chúng ta còn rất nhiều chuyện phải làm, e rằng thời gian lưu lại Vọng Hải không được lâu.

- Điều này ta rất rõ. Ta định ở lại Vọng Hải một tuần, sau đó chúng ta quay lại Mỹ. Ta sẽ đề nghị với bố lựa chọn Vọng Hải để đặt công ty con phát triển tại khu vực châu Á. Như thế, ta có thể đi đi về về giữa Mỹ và Vọng Hải. Ngươi nói xem, như thế cơ hội của ta chẳng phải lớn hơn rất nhiều sao?

Ngày thứ hai, Diệp Lăng Phi tỉnh dậy đã hơn mười giờ sáng. Tối qua hắn và Bạch Tình Đình, Vu Tiếu Tiếu chơi tới rất khuya, uống cho tới nửa đêm mới về biệt thự.

Diệp Lăng Phi cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Sáng nay lúc Bạch Tình Đình dậy, hắn có biết nhưng vẫn chưa muốn dậy nên mới nằm lì tới tận bây giờ.

Lúc Diệp Lăng Phi tỉnh dậy, biệt thự đã không còn bóng người. Hắn chỉ thấy Bạch Tình Đình để lại một mảnh giấy, nói hôm nay cô cùng Vu Tiếu Tiếu và Chu Hân Minh đi dưỡng da, bảo hắn tự sắp xếp kế hoạch cho mình.

Phụ nữ dù đã kết hôn cũng không thể ngày ngày ở bên cạnh đàn ông được, họ cũng có hội chị em, cũng có cách sống của riêng mình. Diệp Lăng Phi cũng vậy, hắn cũng có cuộc sống riêng. Bạch Tình Đình không ở bên cạnh, hắn vừa hay có thể đi tìm Dã Lang, Dã Thú để rèn luyện thân thể.

Phòng tập của Dã Lang đã được chỉnh sửa hoàn thiện. Ngay trước khi Diệp Lăng Phi đi Hải Nam, Dã Lang đã mời hắn qua xem, nhưng lúc đó hắn bận nên không có thời gian. Lần này là lần đầu tiên hắn tới chỗ tập luyện sau khi đã được cải tạo xong.

Tầng một dùng để kinh doanh, còn tầng hai thì không. Dã Lang dành riêng tầng hai cho Diệp Lăng Phi tập luyện. Trên võ đài ở giữa tầng, Diệp Lăng Phi mình đầy mồ hôi đang tập luyện cùng Dã Thú.

- Đại ca, anh sao thế? Em thấy tốc độ của anh giảm đi rất nhiều!

Dã Thú trong lúc tập luyện, ngạc nhiên nói.

- Bình thường thôi, lâu rồi anh không tập luyện gì cả!

Diệp Lăng Phi lại đấm một cú vào đầu Dã Thú. Dã Thú linh hoạt né qua, thuận tay đấm trả một cú trúng vào ngực Diệp Lăng Phi, khiến hắn lùi lại hai bước. Dã Thú giật mình, vội vàng hỏi:

- Đại ca, anh không sao chứ!

- Không sao. Anh cảm thấy phản ứng của mình chậm hơn rất nhiều rồi. Xem ra an nhàn quá cũng khiến người ta mất đi ý chí chiến đấu!

Diệp Lăng Phi dừng lại, nhảy xuống khỏi sàn đấu, tháo găng tay ném qua một bên. Hắn ngồi xuống, Dã Lang liền ném cho hắn một chai nước khoáng. Diệp Lăng Phi mở nắp, trước tiên dội nửa chai lên đầu, rồi uống cạn số còn lại.

Dã Thú cũng làm y hệt, dội nửa chai nước lên đầu. Hắn ném chai nước rỗng xuống sàn, rút một điếu thuốc, đưa cho Diệp Lăng Phi một điếu rồi tự châm cho mình. Dã Thú vừa hút thuốc vừa nói:

- Đại ca, em thấy anh có nhiều phụ nữ quá. Không giống em, mới chỉ hai ba cô, một tuần ôm không cũng chẳng thành vấn đề!

- Hai ba cô? – Diệp Lăng Phi ngậm điếu thuốc, nhìn Dã Thú – Tên nhóc nhà ngươi từ lúc nào lại bắt đầu tìm gái rồi? Anh nhớ không phải ngươi chỉ có Lục Tuyết Hoa sao? Sao thế, lại học người khác bao nuôi tình nhân à? Anh nói cho cậu biết, nếu chú mà làm tổn thương Lục Tuyết Hoa, chú chết chắc!

Dã Thú toe toét cười:

- Đại ca, anh yên tâm, em tuyệt đối không làm hại Tuyết Hoa đâu. Em chỉ cảm thấy… ham muốn của em có chút mạnh mẽ, một mình Tuyết Hoa không đáp ứng đủ, còn em…!

Dã Thú còn chưa nói xong, Diệp Lăng Phi đã cắt ngang:

- Thôi, cậu không cần giải thích với anh, anh cũng không muốn nghe mấy chuyện vớ vẩn của cậu. Nói chuyện chính đi. Anh định sau đợt quốc khánh này sẽ bắt đầu tiến hành hạng mục Long Sơn. Dã Thú, cậu nghe cho rõ, mảnh đất ở Long Sơn cậu coi kỹ cho anh, không được để xảy ra chuyện. Đợi tất cả hạng mục hoàn thành, lập tức đóng cửa khu Long Sơn lại. Những vũ khí hạng nặng không cần nữa, chỉ giữ lại vũ khí hạng nhẹ để đề phòng sau này!

- Vâng, đại ca, em biết! – Dã Thú đáp.

- Dã Lang, những người trong tổ chức Lang Nha lúc nào có thể tới đây? Giữa tháng mười rốt cuộc là ngày nào? – Diệp Lăng Phi hỏi.

- Bên Anh vẫn chưa có thông tin gì. Đợi em liên hệ lại với họ xem sao đã. – Dã Lang nói – Em sẽ nhanh chóng làm xong chuyện này!

- Ừm! – Diệp Lăng Phi đáp một tiếng.

Dã Thú lúc này bỗng nhiên hỏi:

- Ồ, đại ca, em vừa nhớ ra một chuyện. Lần này nếu Angel cũng đến, anh định sắp xếp cho cô ấy thế nào?

Diệp Lăng Phi nghe xong câu hỏi này liền cau mày lại:

- Dã Thú, tên nhóc nhà người lại nhắc tới chuyện phiền não của anh rồi. Hôm qua anh nhận được điện thoại của Angel, không chỉ có cô ấy tới, ngay cả Alice cũng tới. Giờ anh đang bực muốn chết đây!

- Alice cũng tới? – Dã Thú giật nảy mình, ngay sau đó liền cười nói – Đại ca, diễm phúc của anh thật nhiều. Alice là cô gái thật sự rất xinh đẹp, em còn biết cô ấy được bầu chọn vào một trong mười người mẫu đẹp nhất thế giới nữa đó. Đại ca, nếu là em, chắc chắn sẽ dính chặt lấy cô ấy, đúng là mỹ nhân Đông Tây kết hợp.

- Anh biết ngay cái miệng thối nhà ngươi không nói được điều gì tốt đẹp mà! – Diệp Lăng Phi lạnh lùng nói – Chưa nói tới Bạch Tình Đình sẽ gây sự với anh, ngay cả bố của Alice cũng sẽ không tha cho anh đâu. Nhỡ ông già đó bất chấp tất cả lao tới đây tính sổ, cậu nói xem anh phải làm thế nào?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!