Bố của Alice là một nhân vật không dễ đối phó, Diệp Lăng Phi thật sự lo ông ta sẽ tìm mình tính sổ. Hắn chính là một trong những nguyên nhân khiến Alice không đồng ý gả cho vị hôn phu có thân phận quý tộc kia, theo Diệp Lăng Phi thấy, bố của Alice nhất định sẽ tìm hắn gây chuyện.
Còn về những nguyên nhân khác, Diệp Lăng Phi tuy không rõ nhưng cũng có thể đoán được phần nào. Bố của Alice là một thương nhân, mà thương nhân thì luôn mong muốn tối đa hóa lợi ích. Nếu Alice kết hôn với vị hôn phu dòng dõi quý tộc kia, bố của Alice cũng được thơm lây danh tiếng, việc kinh doanh chắc chắn sẽ ngày càng lớn mạnh. Có thể nói, cuộc hôn nhân này không thể tránh khỏi những trao đổi lợi ích.
Cũng chính vì nguyên nhân này mà Alice hạ quyết tâm không lấy vị hôn phu đó. Chuyện này gây xôn xao dư luận, một bên là ông trùm châu báu nổi tiếng thế giới, một bên là gia tộc cao quý tiếng tăm lẫy lừng ở Anh, cộng thêm những danh hiệu của Alice như “Người đẹp trí tuệ” hay “Hoa hậu của các hoa hậu” vân vân. Chuyện này dù không muốn người khác biết e rằng cũng khó.
Diệp Lăng Phi thật sự rất lo nếu bố Alice tìm hắn hỏi tội, mọi chuyện chắc chắn sẽ càng thêm rắc rối. Hắn tạm thời không muốn nghĩ tới chuyện này nữa, bèn đứng dậy, gọi Dã Lang:
- Dã Lang, nào, lên làm hai hiệp chứ!
- Được! – Dã Lang đáp.
Diệp Lăng Phi và Dã Lang đang đấu trên tầng hai thì tầng một bỗng truyền đến tiếng bước chân. Ngay sau đó, một nhân viên bảo an chạy lên, thấy Dã Lang đang trên sàn đấu liền bước tới bên Dã Thú, nhỏ giọng nói vào tai anh ta một câu. Dã Thú vừa nghe xong, mắt liền trợn tròn, nói:
- Có loại người như thế sao, đúng là muốn chết mà. Chạy tới đây gây sự, đi, dẫn ta xuống xem thế nào!
Dã Thú cũng chẳng buồn mặc áo, cứ để mình trần bước theo nhân viên bảo an xuống lầu. Dã Lang và Diệp Lăng Phi đang toàn tâm toàn ý cho trận đấu, không hề để ý Dã Thú đã rời đi.
Không lâu sau, dưới nhà vọng lên tiếng “bốp bốp”, Diệp Lăng Phi và Dã Lang liền dừng lại. Diệp Lăng Phi lau mồ hôi, nói với Dã Lang:
- Chuyện gì thế?
- Em cũng không rõ! – Dã Lang nói. – Satan, anh ở đây nghỉ lát đi, em xuống dưới xem sao!
Nói xong, Dã Lang quay người bước khỏi sàn đấu, cũng để trần người đi xuống lầu.
Diệp Lăng Phi lau mồ hôi xong, nằm nghỉ trên chiếc ghế dài bên dưới sàn đấu, hắn ừng ực uống mấy hụm nước lớn. Thấy nằm đây cũng chẳng có việc gì làm, chi bằng xuống dưới xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Hắn cầm chiếc áo sơ mi mặc vào người rồi bước xuống lầu.
Diệp Lăng Phi vừa xuống tới nơi liền thấy cả tầng một loạn cào cào. Những người tới đây tập luyện đều dạt sang một bên, nhường ra một khoảng trống ở giữa. Dã Thú đang cởi trần đấu với một người đàn ông mặc com-ple, xem ra gã này cũng không phải dạng vừa. Dựa vào việc có thể đấu ngang tài ngang sức với Dã Thú, chốc lát khó phân thắng bại, đủ biết hắn không đơn giản. Dã Lang thì đứng ở một bên, nắm chặt tay, trông có vẻ sẵn sàng ứng chiến. Một người đàn ông khoảng trên ba mươi tuổi đang đứng ở phía bắc, vẻ mặt khá ung dung, hoàn toàn không để tâm đến những chuyện trước mắt.
Diệp Lăng Phi không nhìn thì thôi, vừa nhìn đã điên tiết. Hắn không ngờ gã đàn ông lạ hoắc này lại âm hồn bất tán đến vậy, hôm qua đã gặp hai lần, hôm nay lại gặp hắn ở chỗ của Dã Lang. Diệp Lăng Phi sao có thể tin vào mấy chuyện trùng hợp vớ vẩn đó được, trên đời làm gì có lắm sự trùng hợp đến thế. Hắn vốn nghĩ gã này chỉ theo đuôi Bạch Tình Đình, giờ xem ra, hình như gã đàn ông âm hồn bất tán này đang bám theo hắn.
Diệp Lăng Phi từ từ bước tới bên sàn đấu, quát một tiếng:
- Dừng tay!
Dã Thú nghe thấy Diệp Lăng Phi nói vậy liền tách khỏi người đàn ông kia, sau đó nhảy lùi lại, tới bên Diệp Lăng Phi, nói:
- Đại ca, tên tiểu tử này cũng khó xơi phết!
Diệp Lăng Phi gật đầu, không nói nhiều, chỉ liếc mắt ra hiệu cho Dã Lang. Dù sao Dã Lang cũng là chủ ở đây, để anh ta ra mặt là hợp lý nhất.
Dã Lang thấy Diệp Lăng Phi ra hiệu, liền gọi nhân viên bảo an lại hỏi:
- Chuyện gì thế hả?
- Hai người này muốn gặp Diệp tiên sinh, chúng tôi nói Diệp tiên sinh không có ở đây, thế là họ xông vào!
Dã Lang gật đầu, ra hiệu cho nhân viên bảo an lui ra. Hắn chậm rãi bước tới chỗ người đàn ông vừa đấu với Dã Thú. Dã Thú cởi trần, cơ bắp cuồn cuộn, còn Dã Lang không khoa trương như vậy, nhưng điều đó không có nghĩa là anh ta không đáng sợ. Hoàn toàn ngược lại, Dã Lang là một người khá lạnh lùng, ra tay cực kỳ hiểm độc. Hắn đưa ánh mắt sắc nhọn nhìn thẳng vào người đàn ông mặc com-ple, nói:
- Vị tiên sinh này, ở đây chúng tôi không hoan nghênh hai người, mời hai người rời khỏi!
Người đàn ông mặc com-ple không nói gì, nhưng gã đàn ông đang đứng ung dung một bên lại cười nói:
- Hiểu nhầm, tuyệt đối chỉ là hiểu nhầm thôi!
- Hiểu nhầm? – Dã Lang lạnh lùng đáp. – Ở đây có gì để hiểu nhầm sao? Chỗ này là của tôi, tôi có quyền quyết định ai đến ai đi. Và hai vị đây thuộc diện không được chào đón!
- Tôi nói giữa chúng ta có chút hiểu lầm. Tôi tới đây là muốn gặp Diệp tiên sinh, muốn kết bạn với anh ấy, không ngờ thuộc hạ của tôi lại nóng nảy như vậy. Hắn tính khí không tốt lắm, đã ngang ngược xông vào. Thật sự xin lỗi, thế này đi, tôi sẽ bồi thường mọi thiệt hại ở đây, coi như là lời xin lỗi của tôi!
Sắc mặt Dã Lang sầm lại, nói:
- Tôi không thiếu tiền, cũng không cần bồi thường gì cả. Tôi đã nói rồi, ở đây không hoan nghênh hai người, mời đi cho!
- Diệp tiên sinh, lẽ nào đây là cách tiếp khách của các vị! – Người đàn ông đó thấy Dã Lang cố chấp muốn đuổi họ đi, liền nhìn sang Diệp Lăng Phi, nói: – Tôi rất kính trọng Diệp tiên sinh, muốn kết bạn với anh, không biết Diệp tiên sinh có thể nể mặt tôi một chút được không?
Diệp Lăng Phi thấy người đàn ông lạ mặt nói xong, liền bước lên hai bước, tới trước mặt hắn, nhìn một vòng rồi khẽ cười:
- Tôi không quen ngài, và tôi nghĩ cũng không cần thiết phải quen ngài làm gì.
- Diệp tiên sinh, không thể nói như thế được, biết đâu chúng ta còn có thể trở thành bạn tốt! – Người đàn ông đó rút ra một tấm danh thiếp từ trong túi, nói: – Đây là danh thiếp của tôi. Đương nhiên, đây chỉ là một trong những chức danh của tôi thôi. Tôi có khá nhiều công ty ở châu Á, còn ở châu Âu, tôi điều hành cả một đại tập đoàn thuộc top mười tập đoàn mạnh nhất – tập đoàn UPA. Lần này tôi tới thành phố Vọng Hải chính là muốn lập nghiệp tại Trung Quốc, định thành lập công ty ở đây!
Diệp Lăng Phi liếc nhìn tên trên danh thiếp, tên tiếng Trung là Đới Vinh Cẩm, tên tiếng Anh là Kewell. Còn những chức danh trên đó đối với Diệp Lăng Phi mà nói chỉ là đồ bỏ đi, hắn nhìn cũng không thèm nhìn. Sau khi liếc mắt một cái, hắn ném thẳng danh thiếp xuống đất, nhếch mép nói:
- Đới tiên sinh, tôi nghĩ chúng ta không cần phải biết nhau làm gì, tôi cũng không muốn hợp tác gì với anh cả!
- Diệp tiên sinh, chẳng lẽ giữa chúng ta không thể trở thành bạn bè sao? Tôi rất muốn kết bạn với Diệp tiên sinh!
Đới Vinh Cẩm nở một nụ cười rất nho nhã, ngay cả khi bị Diệp Lăng Phi từ chối, hắn vẫn giữ nguyên nụ cười, tựa như nó không bao giờ tắt. Hắn đưa tay ra định bắt tay với Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi không hề khách khí nói:
- Đới tiên sinh, lúc nãy tôi đã nói rất rõ rồi, chúng ta không cần thiết phải quen biết nhau!
Diệp Lăng Phi nói xong, quay người bước lên tầng hai. Dã Lang và Dã Thú đứng chắn trước mặt Đới Vinh Cẩm, Dã Lang không hề khách khí hạ lệnh tiễn khách:
- Mời!
- Được thôi, vậy tôi đi, mong sau này còn có cơ hội gặp mặt!
Đới Vinh Cẩm vẫn giữ nguyên nụ cười khi bị người khác đuổi ra ngoài. Hắn dẫn theo tên thuộc hạ vừa đấu với Dã Thú rời đi. Đợi hai người đó đi khỏi, Dã Lang liền nói với khách:
- Mọi người tiếp tục đi, không sao rồi, không sao!
Nói xong, anh gọi người phụ trách tới, dặn dò hai câu rồi quay người, cùng Dã Thú lên lầu.
Diệp Lăng Phi ngồi trên ghế, chân phải vắt lên, ngón trỏ tay phải không ngừng gõ lên mặt bàn, phát ra tiếng “cốc, cốc” trong trẻo. Dã Thú vừa lên tới nơi liền nhếch mép mắng:
- Mẹ kiếp, tên khốn đó cũng không phải dạng vừa đâu. Em thấy hắn không phải loại tầm thường, dù không phải lính đặc chủng, mẹ kiếp, chắc chắn hắn cũng trải qua huấn luyện, nhìn cách ra đòn và sức tấn công đã biết tên tiểu tử đó không đơn giản rồi.
Dã Lang không để ý tới Dã Thú, hắn tới bên Diệp Lăng Phi, ngồi xuống, thấy Diệp Lăng Phi cau mày suy nghĩ, bèn nói:
- Satan, anh nghĩ bọn chúng là ai, sao lại tới đây tìm anh?
Diệp Lăng Phi dừng tay lại, nhìn Dã Lang, nói:
- Anh đang nghĩ tới điều này đây. Anh không nghĩ bọn chúng tình cờ thấy anh bước vào đây, thế nên, chắc chắn chỉ có một khả năng, tên Đới Vinh Cẩm đó phái người theo dõi anh, bám tới tận đây!
- Như thế thì có mục đích gì chứ? – Dã Lang hỏi.
- Đây cũng là điều anh thấy khó hiểu! – Diệp Lăng Phi nói. – Anh không hề quen hắn ta, chính xác mà nói là anh mới gặp hắn có hai lần vào hôm qua. Lúc đó, anh còn nghĩ tên đó bám theo Tình Đình. Nhưng giờ anh lại nghi ngờ chuyện đó, nếu hắn muốn theo đuổi Bạch Tình Đình, tại sao lại theo dõi anh, hơn nữa còn định kết bạn với anh. Hắn làm vậy để làm gì chứ?
- Satan, anh không phải đang nghi ngờ tên đó biết thân phận của anh chứ! – Dã Lang nói. – Có lẽ, hắn có mục đích khác.
- Ừm, không loại trừ khả năng này. Tóm lại, anh thấy thân phận của tên này khá bí ẩn, khiến anh rất khó hiểu! – Diệp Lăng Phi nói. – Dã Thú, cho người xuống tầng một nhặt danh thiếp của tên khốn đó lên cho anh. Dựa vào thông tin trên đó, anh muốn biết hắn là thần thánh phương nào, tại sao lại bám theo anh!
- Được! – Dã Thú đáp một tiếng rồi đi xuống lầu.
....................................................................................................................
Diệp Lăng Phi ở chỗ Dã Lang tắm rửa xong, lại cùng Dã Lang và Dã Thú ăn cơm trưa. Vốn dĩ hắn định gọi điện cho Bạch Tình Đình, hỏi cô có muốn ăn gì không, nhưng nghĩ lại Bạch Tình Đình nói muốn ở cùng Chu Hân Mính và Vu Tiêu Tiếu cả ngày hôm nay, Diệp Lăng Phi liền bỏ ngay ý định này.
Ăn cơm xong, Diệp Lăng Phi lái xe tới nhà Lý Khả Hân. Chuyện tối qua khiến hắn cứ canh cánh trong lòng, hắn cảm thấy có lỗi với Lý Khả Hân, nhưng tình hình lúc đó, hắn chỉ đành làm vậy, nếu không sẽ khiến Bạch Tình Đình nghi ngờ. Diệp Lăng Phi định trực tiếp xin lỗi cô.
Vừa đến dưới nhà Lý Khả Hân, Diệp Lăng Phi liền gọi điện cho cô. Điện thoại vừa kết nối, trong máy liền vọng lại tiếng của Lý Khả Hân:
- Thần tình yêu, anh tìm tôi có chuyện gì thế!
- Khả Hân, anh đang ở dưới nhà em, em xuống đây đi, anh muốn gặp em! – Diệp Lăng Phi nói.
- Sao, anh chạy tới nhà em à? – Trong điện thoại vọng lại tiếng cười của Lý Khả Hân. Cô vốn là người rất sảng khoái, liền cười nói: – Đúng là kỳ lạ, sao anh lại tự quyết định thế, sao anh biết em sẽ ở nhà chứ?
- Sao, em không có nhà à? – Diệp Lăng Phi nghe vậy liền nói: – Anh nghĩ buổi chiều quán bar không mở cửa, em chắc sẽ ở nhà nghỉ ngơi!
- Em thấy anh quả là tự tung tự tác thật! – Lý Khả Hân cười nói. – Em giờ không có ở nhà, em và Hiểu Uyển đang ở cùng nhau!
- Sao em lại ở cùng Hiểu Uyển? – Diệp Lăng Phi hỏi.
- Sao, ai nói em không được ở cùng Hiểu Uyển. Em và Hiểu Uyển vốn là bạn tốt mà! – Lý Khả Hân cười nói. – Hơn nữa, bên cạnh tụi em còn có một anh chàng khá đẹp trai. Sao nào, anh chàng này không những trẻ, lại còn đẹp trai nữa chứ, quan trọng nhất là anh ta còn là bạn thanh mai trúc mã của Hiểu Uyển nữa. Giờ thì anh có đối thủ rồi nhé!
- Không phải chứ, sao lại thế được, sao cứ như tất cả đối thủ của anh lại xuất hiện cùng một lúc thế này! – Diệp Lăng Phi nghe thấy thế, liền mắng: – Không lẽ mấy tên này trước đây không dám lộ diện, giờ nhân dịp Quốc khánh lần lượt ngóc đầu ra!
Lý Khả Hân bên kia còn định nói gì nữa thì bị Đường Hiểu Uyển giật lấy điện thoại, cô vội vàng nói:
- Diệp đại ca, anh đừng nghe chị Khả Hân nói bừa, tên đó chỉ là người bên quê cũ của bố em thôi, gì mà thanh mai trúc mã chứ, đâu có chuyện đó. Em… em nhất thời không nói rõ được, tóm lại là rất phiền!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Có gì mà phiền chứ, anh thấy em và Khả Hân ở cùng nhau đúng là sai lầm, Khả Hân sẽ thêu dệt đủ thứ về người thanh niên đó đấy!
Lý Khả Hân lúc này liền giật lại điện thoại, cô lập tức giận dỗi nói:
- Diệp Lăng Phi, anh đang nói ai đó hả, em mà là loại người như thế sao? Em nói một là một, hai là hai. Thôi đi, vị thần tình yêu. Em biết lòng anh nhất định đang rất lo lắng, em thấy anh nên qua đây đi. Chúng em đang ở khu vui chơi tầng năm tòa nhà An Thịnh đó. Em thật nghi ngờ tên tiểu tử nhà anh chưa bao giờ chơi mấy trò này, lợi hại thật. Ăn xong cơm thì tới đây chơi, phiền chết đi được, anh mau qua đây đi. Ít ra cũng có thể lấy anh ra thỏa mãn một chút!
- Khả Hân, em càng ngày ăn nói càng không ra gì rồi. Anh thấy mình nên qua đó dạy cho em một bài học mới được, không thì thật có lỗi với bản thân quá!
Diệp Lăng Phi nói xong liền ném điện thoại qua một bên, lái xe lao thẳng tới tòa nhà An Thịnh.
Tầng năm của tòa nhà An Thịnh chủ yếu kinh doanh dịch vụ vui chơi giải trí và ẩm thực. Diệp Lăng Phi lên tầng năm, vừa bước ra khỏi thang máy liền nghe thấy trong sảnh trò chơi vọng lại những âm thanh ồn ào. Các trò chơi hiện nay không giống với những chiếc máy đơn giản như mấy năm trước, đại sảnh của khu vui chơi bây giờ đa phần đều là những máy mô phỏng, khiến người chơi càng thêm hưng phấn.
Diệp Lăng Phi vừa tới cửa đại sảnh khu vui chơi, liền nhìn thấy Lý Khả Hân và Đường Hiểu Uyển đang chán nản ngồi bên một chiếc máy mô phỏng. Đường Hiểu Uyển đang ngồi nghịch điện thoại, còn Lý Khả Hân lại đang nhìn một cậu bé chừng mười lăm, mười sáu tuổi ngồi đối diện đang hăng say nhấn nút.
Lý Khả Hân nhìn thấy Diệp Lăng Phi đầu tiên, cô liền kéo tay Đường Hiểu Uyển một cái. Đường Hiểu Uyển ngẩng đầu lên, thấy Diệp Lăng Phi đang đứng ở cửa khu trò chơi nhìn vào trong. Cô lập tức cất điện thoại vào túi, đứng dậy, lao thẳng tới chỗ Diệp Lăng Phi. Lý Khả Hân cũng đứng dậy, nhưng chỉ chậm rãi bước về phía hắn.
Đường Hiểu Uyển mặc chiếc váy ngắn có họa tiết hoa nhỏ, bên trên là chiếc áo phông in hình chuột hoạt hình, bên ngoài khoác một chiếc áo lót màu trắng. Đôi gò bồng đảo của Đường Hiểu Uyển vô cùng bắt mắt, cho dù có giấu cô vào giữa một đám đông phụ nữ, người ta vẫn có thể nhận ra cô ngay lập tức nhờ bộ ngực đồ sộ như hai ngọn núi kia. Những nơi Đường Hiểu Uyển đi qua không bao giờ thiếu những ánh mắt dõi theo, quan trọng hơn cả là vẻ đẹp của cô có thể hạ gục mọi lứa tuổi, từ ông lão bảy tám mươi cho đến thiếu niên mới lớn, cả những người đàn ông trung niên thành đạt cũng không ngoại lệ. Ánh mắt đầu tiên họ nhìn Đường Hiểu Uyển chính là bộ ngực của cô. Nhất là lúc cô bước nhanh thế này, bộ ngực đó liền rung lên, khiến cho mấy thanh niên cứ dán mắt vào, đến nỗi nhân vật trong game của họ chết lúc nào cũng không hay.
Đường Hiểu Uyển tới trước mặt Diệp Lăng Phi, hai tay ôm lấy eo hắn. Mấy ngày nay không được gặp, cô vô cùng nhớ hắn, thế nên mới ôm chặt lấy hắn như vậy. Diệp Lăng Phi cảm thấy ngực mình bị hai vật mềm mại ép vào, cảm giác vô cùng thoải mái, khiến hắn bực bội tiếc nuối vì không thể phóng túng nắn bóp một trận.
Có điều đây là nơi công cộng, Diệp Lăng Phi không dám làm gì quá đáng, hắn khẽ nói:
- Hiểu Uyển, em thế này anh không chịu được đâu, ôm nhẹ thôi nào!
Đường Hiểu Uyển hiểu ý của Diệp Lăng Phi, bất giác làm nũng:
- Em cứ ôm Diệp đại ca đó, ai bảo dịp Quốc khánh này anh chẳng thèm để ý tới em, em cứ ôm đó!
Đường Hiểu Uyển tuy nói vậy nhưng vẫn bỏ tay ra, không dám ôm eo Diệp Lăng Phi nữa.
Lý Khả Hân lúc này mới bước tới. Cô nhìn Diệp Lăng Phi, cười hì hì nói:
- Đại thần tình yêu, em biết em nói thế anh nhất định sẽ chạy tới đây, làm sao có thể không sợ Hiểu Uyển nhà anh bị người khác cướp mất chứ!
Đường Hiểu Uyển thấy Lý Khả Hân nói vậy, liền bĩu môi, không vui nói:
- Chị Khả Hân, chị lại nói bừa rồi. Em với anh ta có quan hệ gì đâu chứ, hắn ta chỉ là một tên đại vương bốc phét, bố em cũng không thích hắn, chỉ vì nể mặt nên mới đành chịu thôi!
Lý Khả Hân nghe Đường Hiểu Uyển nói gã kia là đại vương bốc phét, cô bỗng cười phá lên:
- Thần tình yêu, anh còn nói nữa. Trước đây em nghĩ anh đã đủ bốc phét rồi, không ngờ sau khi gặp tên đó, em mới biết hắn ta còn có khả năng khoác lác hơn. Anh chỉ cần nói với hắn vài câu, bảo đảm sẽ bị hắn thổi cho bay không biết tới phương nào