Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 823: CHƯƠNG 823: NỤ CƯỜI NGƯỢNG NGÙNG

Sau khi gặp Đường Hiểu Uyển và Lý Khả Hân ở tầng năm của tòa nhà An Thịnh, Diệp Lăng Phi nghe Lý Khả Hân nói có người còn chém gió hơn cả hắn, tên đó chính xác là một tên ba hoa khoác lác.

Diệp Lăng Phi vẫn không hiểu rốt cuộc có chuyện gì, bèn nhìn Đường Hiểu Uyển đang khoác tay mình, ngạc nhiên hỏi:

- Hiểu Uyển, em và Khả Hân rốt cuộc đang nói chuyện gì thế? Tới giờ anh vẫn không hiểu. Mà thôi, không nói chuyện tên chém gió kia nữa. Hiểu Uyển, sao em lại đi cùng Khả Hân vậy?

Trước mặt Lý Khả Hân, Đường Hiểu Uyển thân mật khoác tay Diệp Lăng Phi. Nghe hắn hỏi vậy, cô liếc nhìn Lý Khả Hân một cái rồi nói:

- Chẳng phải vì tên đó cứ bám lấy em sao, em ghét hắn kinh khủng nên mới kéo chị Khả Hân đi cùng.

- Tên đó?

Diệp Lăng Phi nhìn quanh khu vui chơi, nhưng cũng chỉ là liếc mắt một vòng chứ hắn nào biết người mà Đường Hiểu Uyển nói trông ra sao, bao nhiêu tuổi. Dù có nhìn thấy, hắn cũng không nhận ra. Diệp Lăng Phi lại quay sang nhìn Đường Hiểu Uyển, hỏi:

- Hiểu Uyển, rốt cuộc là ai, em làm anh khó hiểu quá!

- Là con của một nhà có quan hệ thông gia bên quê bố em, cũng tạm coi là thông gia đi, tóm lại là họ hàng rất xa rồi. Hồi nhỏ em theo bố về quê, gặp hắn có một lần!

Đường Hiểu Uyển tỏ vẻ rõ ràng không ưa, nói tiếp:

- Ngay trước lễ Quốc khánh, người bên nhà bố em tới, ý muốn để hắn ở nhà em hai ngày. Nghe nói hắn vừa từ nước ngoài về, muốn ở lại Vọng Hải tìm việc nên xin ở nhờ nhà em vài hôm, mong bố em giúp đỡ. Diệp đại ca, anh cũng biết bố em rồi đấy, ông không tiện từ chối nên đã đồng ý. Kết quả là tên đó cứ bám lấy em không rời, tức chết đi được. Bố em còn suốt ngày bảo em dẫn hắn đi chơi để làm quen với Vọng Hải.

Nghe Đường Hiểu Uyển nói xong, Diệp Lăng Phi mới hiểu ra vấn đề. Có điều, hắn lại ngạc nhiên hỏi:

- Khả Hân, em nói hắn bốc phét ác lắm, là sao?

Lý Khả Hân mím môi, bật cười. Cô ghé sát tai Diệp Lăng Phi, nói nhỏ:

- Tên đó ngồi trước mặt em chém gió về chuyện hắn huy hoàng ở Nhật thế nào, còn bảo cả công ty Sony bên Nhật mời hắn làm giám đốc kỹ thuật nữa chứ, chỉ là hắn muốn về nước nên mới về đây. Gã trai đó khoe mình có tiền ra sao, kết quả lúc ăn cơm trưa, hắn còn ngồi tính tới tính lui.

Diệp Lăng Phi cười cười, nói:

- Chắc là người ta tiết kiệm thôi. Em nghĩ ai cũng giống anh à, mời các em ăn cơm lúc nào cũng chiều theo ý các em chọn món. Anh thấy sau này mình cũng nên suy nghĩ lại, tiết kiệm một chút!

Lý Khả Hân không nói gì, nhưng Đường Hiểu Uyển lại chen vào:

- Diệp đại ca, anh không hiểu đâu. Trên người hắn căn bản chẳng có mấy đồng, còn khoe có mấy trăm nghìn nữa chứ, em thấy có vài nghìn đã là tốt lắm rồi! Nếu không thì việc gì phải chạy tới nhà em ở, chẳng phải để tiết kiệm được vài đồng sao!

Diệp Lăng Phi đưa tay véo nhẹ mũi Đường Hiểu Uyển, nói:

- Hiểu Uyển, điều này chưa chắc đâu. Nếu là anh, anh cũng muốn tới nhà em ở. Như thế chẳng phải anh sẽ có cơ hội ở cùng em sao!

Đường Hiểu Uyển bĩu môi:

- Em có về nhà ở đâu, hai ngày nay em đều ở lại biệt thự!

- Đình Đình cũng ở biệt thự à? - Diệp Lăng Phi hỏi.

- Em Đình Đình hai ngày nay đều ở trường ạ.

Nghe câu này, Diệp Lăng Phi có chút ngạc nhiên. Hắn nhìn sang Lý Khả Hân, ý muốn hỏi cô có đúng vậy không. Thấy bộ dạng này của Diệp Lăng Phi, Lý Khả Hân lại bật cười thành tiếng. Lúc nãy ở cùng Đường Hiểu Uyển và tên thanh niên đáng ghét kia, cô có chút bực bội, giờ nhìn thấy Diệp Lăng Phi, tâm trạng cô thoải mái hơn nhiều, thỉnh thoảng lại bật cười.

Lý Khả Hân đưa tay véo Diệp Lăng Phi một cái, cười nói:

- Thần tình yêu, anh yên tâm đi, em đã thấy rất nhiều chuyện không nên thấy, nghe nhiều chuyện không nên nghe, nhưng miệng em kín lắm, không nói linh tinh đâu.

Diệp Lăng Phi nghe vậy liền quay sang nhìn Đường Hiểu Uyển, tay phải véo mạnh vào mông cô một cái. Đường Hiểu Uyển liền bĩu môi, giận dỗi nói:

- Diệp đại ca, em không có nói linh tinh, đều tại chị Khả Hân tự nhìn thấy đấy chứ!

Đường Hiểu Uyển còn định cãi, Diệp Lăng Phi lại giơ tay lên, vừa định véo thêm cái nữa, cô liền vội vàng né tránh, luôn miệng nói:

- Thôi mà, Diệp đại ca, em biết sai rồi!

Lý Khả Hân thấy bộ dạng này của Đường Hiểu Uyển lại bật cười. Diệp Lăng Phi nhân cơ hội đưa tay véo mông Lý Khả Hân một cái. Lý Khả Hân “A” một tiếng, lườm hắn:

- Anh lúc nào cũng thế, già thế này rồi còn bắt nạt em!

- Anh già?

Diệp Lăng Phi bỗng cười đầy ẩn ý:

- Hay chúng ta tìm chỗ nào thích hợp thử xem, xem anh có già không?

- Em không thèm nói chuyện với anh nữa!

Lý Khả Hân đỏ bừng má, không dám ở đây đấu khẩu với Diệp Lăng Phi.

Đường Hiểu Uyển lại chạy tới, vòng tay ôm lấy Diệp Lăng Phi, ngay sau đó liền nghe có người gọi cô:

- Hiểu Uyển, sao em lại ở đây, nãy giờ anh tìm em mãi!

Đường Hiểu Uyển không cần nhìn cũng biết đó là Lương Hóa Long. Cô chẳng thèm để ý tới hắn, hai tay càng ôm chặt cánh tay Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi nhìn qua, thấy một thanh niên khoảng hai sáu, hai bảy tuổi, tóc cắt ngắn một phân, đang từ trong khu vui chơi bước về phía họ.

Lý Khả Hân khẽ nói bên tai Diệp Lăng Phi:

- Hắn chính là tên mà em nói đó!

- Ồ! - Diệp Lăng Phi đáp.

Lương Hóa Long bước tới, thấy Đường Hiểu Uyển đang khoác tay một người đàn ông trông rất thân mật thì vô cùng ngạc nhiên. Hắn nghe bố Đường Hiểu Uyển nói cô vẫn chưa có người yêu. Lương Hóa Long không biết người đàn ông này là ai, nhưng nhìn tình hình thì quan hệ giữa họ rất thân thiết.

Lương Hóa Long tới trước mặt Đường Hiểu Uyển, nhìn Diệp Lăng Phi một cái rồi hỏi:

- Hiểu Uyển, ai đây?

- Bạn trai tôi! - Đường Hiểu Uyển không hề khách sáo, nói thẳng. - Bạn trai tôi vừa về tới Vọng Hải. À, chiều nay tôi muốn đi chơi với bạn trai, anh tự đi một mình nhé. Anh biết đường về nhà rồi chứ, nếu không biết thì cứ bắt taxi tới địa chỉ nhà tôi là được!

Lương Hóa Long có chút ngơ ngác, không ngờ Đường Hiểu Uyển lại thẳng thắn như vậy. Trong suy nghĩ của hắn, Đường Hiểu Uyển là một cô gái dịu dàng xinh đẹp, nhưng giờ xem ra cảm giác lại hoàn toàn khác. Đường Hiểu Uyển không thèm để ý tới phản ứng của Lương Hóa Long, khoác tay Diệp Lăng Phi nói:

- Chúng ta đi dạo đi!

Diệp Lăng Phi liếc nhìn Lương Hóa Long, rồi lại nhìn Đường Hiểu Uyển, thầm nghĩ nếu giờ mà đi dạo, khó tránh sẽ gặp phải Bạch Tình Đình, như thế quả thật rất nguy hiểm. Diệp Lăng Phi không tỏ thái độ gì, chỉ chậm rãi bước về phía thang máy.

Ngay lúc Diệp Lăng Phi, Đường Hiểu Uyển và Lý Khả Hân bước tới trước thang máy, Lương Hóa Long liền đuổi theo.

- Hiểu Uyển, đợi chút!

Lương Hóa Long đứng chặn trước mặt ba người, mở miệng nói:

- Hiểu Uyển, anh... anh muốn đi chơi cùng các em, anh... anh ở đây một mình không... không quen!

Diệp Lăng Phi lúc này liền cười nói:

- Anh bạn, tôi thấy anh không cần phải đi theo đâu. Chúng tôi ra ngoài chơi, khó tránh có những hành động thân mật, có người ngoài bên cạnh thì không tiện lắm, anh thấy đúng không?

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Lương Hóa Long có chút luống cuống. Hắn cắn môi, cuối cùng không nói gì nữa. Mấy người Diệp Lăng Phi bước vào thang máy, ngay lúc cửa sắp đóng lại, Lương Hóa Long bỗng lao vào, vừa bước vào liền nói với Đường Hiểu Uyển:

- Hiểu Uyển, anh thích em!

Câu này của Lương Hóa Long vừa thốt ra, Đường Hiểu Uyển liền trợn tròn mắt. Cô khoác chặt tay Diệp Lăng Phi, khẽ mở miệng:

- Anh nói anh thích tôi?

- Đúng, Hiểu Uyển, anh thích em! - Lương Hóa Long hoàn toàn không để ý tới Diệp Lăng Phi. - Anh có thể mang lại hạnh phúc cho em. Trong tay anh bây giờ có ít nhất hơn 500 nghìn, có thể mua biệt thự ở đây, cũng có thể mua xe. Anh định nói với em nhưng chưa tìm được cơ hội. Anh nghĩ anh hợp với em hơn. Anh định mở công ty ở đây, theo tính toán sơ bộ của anh, một năm ít nhất cũng có thể kiếm được hơn 200 nghìn, chúng ta có thể trở thành người giàu có. Hiểu Uyển, anh thật sự thích em!

Lương Hóa Long vừa nói vừa bước tới trước mặt Đường Hiểu Uyển. Cô vội vàng trốn sau lưng Diệp Lăng Phi, nói với Lương Hóa Long:

- Anh có điên không đó? Nếu anh cảm thấy khó chịu thì có thể tới bệnh viện kiểm tra. Tôi không hiểu anh đang nói gì cả. Tôi nói cho anh biết, tôi có bạn trai rồi, anh đừng bám theo tôi nữa. Anh thấy tôi có điểm gì tốt chứ, anh nói đi, tôi đổi là được, tôi không chịu nổi anh nữa rồi!

- Hiểu Uyển...!

Lương Hóa Long vừa nói được một câu thì cửa thang máy mở ra. Đường Hiểu Uyển như bị hắn dọa cho phát sợ, vội kéo Diệp Lăng Phi chạy đi. Đợi lúc Lương Hóa Long đuổi theo ra đại sảnh, mấy người Đường Hiểu Uyển đã lên xe của Diệp Lăng Phi.

Lên xe xong, Đường Hiểu Uyển mới thở phào nhẹ nhõm:

- Em thấy đầu óc hắn chắc chắn có vấn đề, hâm hâm thế nào ấy. Mới tới có vài ngày đã bám lấy em, thật là, còn muốn kết hôn với em nữa chứ, điên thật rồi!

Lý Khả Hân cố ý nói:

- Hiểu Uyển, anh ta cũng được đó chứ, ít ra người ta cũng có hơn 500 nghìn, có thể mua biệt thự, mua xe. À, không biết biệt thự mua ở đâu đây, giờ muốn mua biệt thự ít nhất cũng phải triệu rưỡi e rằng còn không mua được. Cái nhà rách của chị cũng đã hơn 400 nghìn rồi. Hiểu Uyển, có thể người ta dự định xây cho em một căn biệt thự cũng nên. Dù sao đi nữa, em cũng có thể kết hôn, không giống một số người, không nói tới chuyện kết hôn được!

Lý Khả Hân nói câu này, cố ý liếc nhìn Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi lái xe, giả vờ như không nghe thấy.

Đường Hiểu Uyển nghe Lý Khả Hân nói vậy, liền đáp:

- Chị Khả Hân, có một số chuyện em không nói. Hắn học hành gì chứ, chẳng qua chỉ là xuất khẩu lao động sang Nhật thôi. Nghe bố em nói, hình như đi bốn năm gì đó, kiếm được hơn 300 nghìn thì phải. Nhưng tiền của hắn đều nằm trong tay mẹ hắn, lần này tới nhà em ở, một đồng cũng không mang, lại còn ở nhà em, ăn cơm nhà em, đã bốn ngày rồi, không biết còn ở tới bao giờ nữa, bực chết đi được!

Lý Khả Hân cười nói:

- Hiểu Uyển, đây là em không đúng rồi. Dù sao đi nữa, em cũng không nên nói người ta như thế. Cẩn thận anh ta bị kích động, cả ngày bám lấy em, thế thì em làm thế nào đây!

- Em không sợ, em có Diệp đại ca mà! - Đường Hiểu Uyển nói tới đây liền quay sang cười rạng rỡ. - Diệp đại ca, anh không để em bị người khác quấy rầy chứ!

- Đương nhiên là không rồi. Hiểu Uyển là của anh, ai dám theo đuổi Hiểu Uyển, nhất định phải bước qua xác anh!

- Tính chiếm hữu lớn thật! - Lý Khả Hân thấy Diệp Lăng Phi nói vậy, liền chen vào. - Anh đã có vợ rồi còn chiếm cả Hiểu Uyển nữa, em không thể chịu được rồi đó!

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Khả Hân, anh thấy hôm nay em định đối đầu với anh thì phải. Được, để anh tìm chỗ nào đó, cho em đối đầu với anh cho thỏa thích!

- Này, anh đừng có giở trò nhé, giữa em và anh chẳng có quan hệ gì cả. Anh dám vô lễ với em, em sẽ báo cảnh sát đó!

Lý Khả Hân nói xong câu này, Diệp Lăng Phi liền cười càng ẩn ý hơn, cười tới nỗi Lý Khả Hân trong lòng phát hoảng, không biết hắn định làm gì.

Diệp Lăng Phi chỉ nói miệng thôi. Hắn lái xe tới rạp chiếu phim, nghĩ rằng đi dạo bên ngoài quá nguy hiểm, nếu bị Bạch Tình Đình nhìn thấy thì không hay, thế là hắn liền dẫn Đường Hiểu Uyển và Lý Khả Hân đi xem phim. Nội dung phim không quan trọng, quan trọng là không khí lãng mạn trong rạp. Trong rạp chiếu phim mờ ảo, có thể vừa ăn bắp rang, vừa uống nước, vừa trò chuyện. Nhất là khi ba người họ lại chọn vị trí trong góc, trong lúc xem phim có thể sờ mó thỏa thích.

Diệp Lăng Phi đúng là tay trái ôm, tay phải ấp, tận hưởng diễm phúc. Hắn có thể cảm nhận được khát vọng hừng hực từ cả Lý Khả Hân và Đường Hiểu Uyển, chỉ là hắn nghĩ lúc này không thích hợp, ai biết Bạch Tình Đình lúc nào sẽ tìm đến.

Có điều, xem phim cũng không phải là lựa chọn khôn ngoan. Phải biết rằng trong phim có những cảnh ôm ấp, anh anh em em, rất dễ kích thích đối phương. Diệp Lăng Phi rõ ràng cảm nhận được hai mỹ nữ bên cạnh mình hạ thân đều đã có chút ướt át. Hắn bắt đầu hối hận, ý thức được mình vừa buông thả quá mức, tố chất trong cơ thể cũng đang trỗi dậy, nếu không khống chế được dục hỏa, rất dễ khiến hắn càng khó tự chủ. Diệp Lăng Phi vội vàng chuyển chủ đề, nói về những chuyện họ đã trải qua ở Hải Nam.

Song, càng như thế, dục hỏa của Đường Hiểu Uyển và Lý Khả Hân càng bị Diệp Lăng Phi khơi lên, hơi thở của hai người dường như càng lúc càng gấp gáp. Diệp Lăng Phi có thể phán đoán được, ham muốn trong cả hai đều đã được đánh thức. Cuối cùng, Diệp Lăng Phi liền to gan hơn một chút, thầm nghĩ sau này nên chăm chỉ rèn luyện thân thể là được.

Ngay lúc hắn đang định tìm một nơi thích hợp để cùng hai mỹ nữ vui vẻ, điện thoại của Lý Khả Hân liền reo lên. Bố của cô bỗng nhiên bị ngất, đã được đưa vào bệnh viện.

Bố Lý Khả Hân ngất không phải là chuyện một hai lần, nhớ lúc đầu Lưu Hải đã đưa ông đến bệnh viện. Lần này, bố cô lại bị ngất, ham muốn trong lòng Lý Khả Hân bỗng chốc bị dập tắt, cô vội vàng bảo Diệp Lăng Phi chở mình tới bệnh viện.

Khi Diệp Lăng Phi lái xe tới bệnh viện, vừa dừng lại, Lý Khả Hân đã vội vàng xuống xe, lao thẳng vào trong. Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyển cũng xuống xe. Đứng trước cửa bệnh viện, Diệp Lăng Phi nghĩ xem có nên vào hay không. Dù sao thì quan hệ giữa hắn và Lý Khả Hân, bố mẹ cô cũng không biết, hắn lo bị họ nhìn thấy sẽ có suy nghĩ khác.

- Diệp đại ca, chúng ta vào chứ! - Đường Hiểu Uyển khoác tay Diệp Lăng Phi, dịu dàng nói. - Em cũng rất lo cho bệnh tình của bác ấy!

Quan hệ giữa Đường Hiểu Uyển và Lý Khả Hân rất tốt, cô thường tới nhà Lý Khả Hân chơi. Thấy Đường Hiểu Uyển nói vậy, Diệp Lăng Phi nghĩ một lát, cảm thấy mình cũng nên vào thăm bố của Lý Khả Hân, dù sao hắn cũng đã ăn cơm ở nhà người ta rồi. Diệp Lăng Phi gật đầu, cùng Đường Hiểu Uyển bước vào.

Khi Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyển bước vào phòng bệnh, Lý Khả Hân đang hỏi bác sĩ về bệnh tình của bố cô. Mẹ Lý Khả Hân đứng bên cạnh. Lý Khả Hân đã trở thành trụ cột trong gia đình. Bố mẹ cô là những người thật thà, bình thường, không làm được chuyện đại sự, ngay cả việc mua nhà cũng do Lý Khả Hân đứng ra lo liệu. Đương nhiên, bây giờ Lý Khả Hân có khả năng đó. Mỗi tháng dựa vào thu nhập không nhỏ từ quán bar, cộng thêm quán cà phê, thu nhập một tháng của cô cũng vượt qua mấy lần thu nhập của bố mẹ trong một năm. Vì thế, bố mẹ Lý Khả Hân càng nghe lời cô con gái có bản lĩnh này.

Hỏi bác sĩ xong, Lý Khả Hân liền thở phào nhẹ nhõm. Bố cô chỉ là bệnh cũ tái phát, chỉ cần ở lại bệnh viện một thời gian là ổn. Tiền bạc đối với Lý Khả Hân mà nói đã không còn là vấn đề.

Lý Khả Hân cũng coi như đã nhẹ nhõm hơn. Thấy Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyển đứng trước cửa, cô liền cười nói:

- Bố em không có vấn đề gì lớn cả, chỉ cần ở viện một thời gian là ổn. Em mong trong thời gian này có thể kiểm tra kỹ bệnh tình của bố em.

Diệp Lăng Phi gật đầu. Mẹ Lý Khả Hân thấy Diệp Lăng Phi tới, liền bước lên chào hỏi, nói vài chuyện phiếm. Lý Khả Hân biết bệnh tình của bố không nặng như cô nghĩ, tâm trạng cũng tốt hơn hẳn. Cô vốn định nói đùa với Diệp Lăng Phi vài câu, nhưng ngay lúc đó, điện thoại của cô lại reo lên. Ánh mắt Lý Khả Hân có chút phức tạp, cô nhìn Diệp Lăng Phi, từ từ nói:

- Vừa nãy bệnh viện thông báo cho tôi, Lưu Hải đã tỉnh, anh ta muốn gặp tôi!

Diệp Lăng Phi lúc nãy còn đang nói cười với mẹ của Lý Khả Hân, nhưng sau khi nghe cô nói vậy, nụ cười của hắn trở nên có phần gượng gạo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!