Lưu Hải từng là người ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa Diệp Lăng Phi và Lý Khả Hân. Nhớ lại trước đây, vào lúc tình cảm của hai người đang mặn nồng nhất, chuyện của Lưu Hải đã xảy ra, khiến Diệp Lăng Phi bị ám ảnh một thời gian dài, không muốn tiếp xúc với Lý Khả Hân. Lý Khả Hân cũng vậy. Hai người từng có một khoảng thời gian lạnh nhạt với nhau, và ngay lúc cả hai nghĩ rằng đã có thể quên đi chuyện của Lưu Hải để bắt đầu làm hòa, thì anh ta lại xuất hiện.
Khi Lý Khả Hân đứng ở hành lang bệnh viện, cảm giác của cô rất phức tạp. Một mặt, vì Lưu Hải vừa mới tỉnh dậy, trong lòng cô không còn cảm thấy áy náy nữa. Mặt khác, cô cũng lo Lưu Hải sẽ ảnh hưởng đến tình cảm giữa mình và Diệp Lăng Phi.
Sau khi Lý Khả Hân thông báo cho Diệp Lăng Phi biết Lưu Hải đã tỉnh và muốn gặp cô, quả nhiên cô thấy biểu hiện của anh có chút thay đổi, nụ cười trên khuôn mặt cũng có phần gượng gạo.
Mẹ của Lý Khả Hân không biết chuyện này. Ngay khi nghe Lưu Hải đã tỉnh lại, bà liền vui mừng cho anh ta, nói với Lý Khả Hân:
- Khả Hân, Lưu Hải muốn gặp con thì con mau đi đi. Ở đây có mẹ rồi, con không cần lo cho bố đâu!
Lý Khả Hân “ồ” một tiếng, rồi đưa mắt nhìn Diệp Lăng Phi. Chỉ thấy khuôn mặt anh nở nụ cười, có điều, nụ cười đó không xuất phát từ tâm. Nụ cười của Diệp Lăng Phi lúc này còn khó coi hơn cả khóc.
- A, bác gái, cháu vừa nhớ ra mình còn có việc, cháu đi trước đây ạ!
Diệp Lăng Phi viện cớ rồi bước ra khỏi phòng bệnh. Đường Hiểu Uyển thấy Diệp Lăng Phi đi, cô vội vàng chào mẹ của Lý Khả Hân rồi cũng bước theo.
Lý Khả Hân vội vàng đuổi theo, mãi đến cầu thang bệnh viện mới đuổi kịp Diệp Lăng Phi.
- Diệp đại ca!
Lý Khả Hân gọi một tiếng.
Diệp Lăng Phi dừng chân, quay người lại nhìn Lý Khả Hân. Hắn khẽ cười nói:
- Khả Hân, anh về trước đây. Có thời gian chúng ta gọi điện cho nhau nhé, em cũng biết Tình Đình đang ở nhà đợi anh. Anh nên về nhà trước thì tốt hơn!
- Diệp đại ca, em... em!
Lý Khả Hân lắp bắp nói hai chữ “em”. Diệp Lăng Phi liền đưa tay vỗ nhẹ lên vai cô, nói:
- Khả Hân, không cần phải giải thích với anh, trong lòng anh rất hiểu. Lưu Hải tỉnh lại là chuyện vui. Anh biết, sâu trong lòng em vẫn luôn cảm thấy áy náy. Thật ra, anh cũng vậy. Anh cũng hy vọng Lưu Hải có thể tỉnh lại, giờ anh ta đã tỉnh, anh nghĩ lúc này đối với chúng ta mà nói là một chuyện tốt. Có lẽ, từ giờ trở đi, chúng ta không cần phải nghĩ tới chuyện của Lưu Hải nữa.
- Diệp đại ca, em biết!
Lý Khả Hân vừa nói vừa đưa hai tay ôm lấy cổ Diệp Lăng Phi, hôn lên môi anh rồi nói:
- Em yêu anh!
Nhìn bóng dáng rời đi của Lý Khả Hân, Diệp Lăng Phi cười cười, rồi gọi Đường Hiểu Uyển:
- Hiểu Uyển, chúng ta đi thôi!
Đường Hiểu Uyển biết tâm trạng Diệp Lăng Phi không vui, cô ôm lấy cánh tay anh, nói:
- Diệp đại ca, chúng ta tới biệt thự đi. Hai ngày trước em mới mua mấy bộ quần áo mới, muốn mặc cho anh xem!
- Được!
Diệp Lăng Phi cười nói.
Đường Hiểu Uyển và Diệp Lăng Phi quay lại biệt thự. Vừa bước vào, Đường Hiểu Uyển liền để Diệp Lăng Phi ở tầng một chờ, dặn không được nhìn trộm rồi lao lên tầng. Diệp Lăng Phi ngồi trên ghế sofa phòng khách, hắn dựa vào ghế, khẽ thở dài. Hắn vẫn đang nghĩ chuyện của Lưu Hải. Câu nói của Lý Khả Hân đã chạm vào nỗi đau trong lòng hắn. Một thời gian dài, trong lòng Diệp Lăng Phi luôn bị ám ảnh. Có thể nói, giữa hắn và Lý Khả Hân có một khoảng cách, vốn nghĩ đó đã là quá khứ, không biết vì sao hôm nay lúc nghe cái tên Lưu Hải từ miệng Lý Khả Hân bật ra, những chuyện trước kia lại hiện về trong đầu. Diệp Lăng Phi thật sự khó quên được, vì đó là một nỗi sỉ nhục trong đời hắn.
- Diệp đại ca!
Tiếng nói vui vẻ của Đường Hiểu Uyển vọng lại từ phía cầu thang. Diệp Lăng Phi đưa mắt nhìn về phía đó, chỉ thấy Đường Hiểu Uyển gần như khỏa thân, trên người không mặc gì ngoài một chiếc quần lót vô cùng gợi cảm.
Thân hình Đường Hiểu Uyển vốn đã vô cùng thu hút, bộ ngực căng tròn đầy kiêu hãnh của cô luôn là vũ khí chí mạng với đàn ông. Cô lại có khuôn mặt búp bê, thân hình nhỏ nhắn đáng yêu nhưng lại sở hữu bộ ngực đầy đặn bắt mắt. Dù không mặc chiếc quần lót gợi cảm kia, cô cũng đã đủ mê chết người rồi.
Giờ đây, Đường Hiểu Uyển lại còn mặc độc một chiếc quần lót sexy, khuôn mặt cô ửng đỏ. Cô đi chân trần trong đôi dép lê, từ từ bước xuống cầu thang, từng bước từng bước tới trước mặt Diệp Lăng Phi. Người còn chưa tới, mùi hương của cô đã bay đến. Diệp Lăng Phi cảm thấy mùi hương khiến người ta nôn nao xộc thẳng vào mũi, hắn nuốt nước bọt ừng ực. Còn chưa đợi Đường Hiểu Uyển nói, hắn đã đưa tay ôm lấy cô, lao thẳng tới hôn ngấu nghiến.
Cả người Đường Hiểu Uyển bị Diệp Lăng Phi hôn tới run lên. Cô đã vì anh mà chuẩn bị tất cả những điều này. Dưới nụ hôn nồng cháy của Diệp Lăng Phi, cả người Đường Hiểu Uyển run rẩy.
Ngay lúc Diệp Lăng Phi cởi quần áo, Đường Hiểu Uyển liền cúi xuống ghế sofa, đưa chiếc mông cong vút lên, tạo một tư thế quyến rũ. Điều này cũng làm khó cô. Đường Hiểu Uyển vốn là cô gái hay thẹn thùng, trước khi Diệp Lăng Phi xuất hiện, cô luôn là một cô gái ngoan ngoãn. Cô thậm chí nói chuyện thôi cũng đã đỏ mặt, càng không nói tới việc tạo ra tư thế này. Nhưng lúc này, cô lại làm nó vì Diệp Lăng Phi. Tư thế khiêu khích đến mức khiến người khác phải phụt máu mũi này làm Diệp Lăng Phi cảm thấy huyết quản toàn thân sôi sục, cả người nóng phát điên, vội vàng lao tới.
Dưới nụ hôn điên cuồng của Diệp Lăng Phi, thân hình nhỏ nhắn của Đường Hiểu Uyển run rẩy không ngừng. Sau đó liền nghe thấy tiếng rên sung sướng của cô. Đường Hiểu Uyển cảm thấy cả người mình như tan ra. Lúc này, trong đầu cô chỉ có người đàn ông mà cô yêu đang đứng trước mặt. Ngay cả trong mơ cô cũng thấy người đàn ông này xuất hiện. Cô khao khát được người mình yêu ôm ấp, khát khao thân thể cô dính đầy mùi hương của anh.
Diệp Lăng Phi trần truồng nằm trên giường. Đường Hiểu Uyển với thân hình trắng nõn nà còn lưu đầy dấu vết mà Diệp Lăng Phi để lại đang nằm bên cạnh, đầu cô gối lên tay anh. Bàn tay nhỏ nhắn, trắng nõn đặt lên ngực anh.
Diệp Lăng Phi cầm lấy điện thoại, nhìn thời gian. Đã hơn bốn giờ chiều, cũng không biết Bạch Tình Đình đã quay về biệt thự chưa. Diệp Lăng Phi ra hiệu cho Đường Hiểu Uyển không được lên tiếng, rồi gọi điện cho Bạch Tình Đình.
- Bà xã, giờ em đang ở đâu thế?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Chúng em còn chưa về!
Bạch Tình Đình nói.
- Ông xã, tối nay anh ăn một mình nhé. Em và Tiếu Tiếu, Hân Minh đi ăn cùng nhau!
- Thế cũng được, bà xã. Em định lúc nào quay về?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Bảy giờ hơn đi!
Bạch Tình Đình nói.
- Ồ!
Diệp Lăng Phi chỉ đáp một tiếng, rồi cũng không nói thêm gì, chỉ dặn dò Bạch Tình Đình nên cẩn thận, không nên chơi muộn quá rồi cúp điện thoại.
Diệp Lăng Phi cúp máy xong, hắn liền nghiêng mặt nhìn Đường Hiểu Uyển đang nằm trong lòng, nhịn không được lại hôn lên đôi má nõn nà đỏ hồng của cô một cái, ngay sau đó lại ôm cô vào lòng.
Đường Hiểu Uyển cảm thấy Diệp Lăng Phi có tâm sự. Cô khẽ cọ bộ ngực của mình vào người anh, rồi đặt đùi lên người anh. Hạ thân của cô dán chặt lấy đùi Diệp Lăng Phi, dịu dàng nói:
- Diệp đại ca, anh có phải đang phiền não về chuyện của chị Khả Hân không?
Diệp Lăng Phi không phủ nhận, gật đầu nói:
- Có lẽ thế, chỉ là trong lòng anh có chút loạn, nhất thời không rõ là thế nào!
Đường Hiểu Uyển dịu dàng nói:
- Diệp đại ca, thật ra em nghĩ chị Khả Hân rất yêu rất yêu anh. Hai người vốn là một đôi tình nhân rất đẹp. Ồ, Diệp đại ca, em sai rồi!
Đường Hiểu Uyển ý thức được mình đã nói lỡ miệng, không nên nhắc tới chuyện này, liền vội vàng đổi giọng:
- Diệp đại ca, nãy em cảm thấy rất hạnh phúc. Lâu rồi không được nhìn thấy anh, em rất nhớ anh. Ngay cả lúc đêm mơ cũng mơ thấy anh ôm em trong lòng, em cảm thấy thật sự rất hạnh phúc!
Diệp Lăng Phi ghé người qua, tay phải đặt lên mông Đường Hiểu Uyển, khẽ nhéo một cái, nói:
- Hiểu Uyển, nên nói là phúc phận của anh. Anh có thể có được một cô gái đáng yêu như em đây, thật sự là tạo hóa kiếp trước của anh!
Nghe câu này của Diệp Lăng Phi, trong lòng Đường Hiểu Uyển ngọt như rót mật. Mặt cô đỏ ửng, nở nụ cười mãn nguyện. Cô khẽ hé miệng, nhẹ giọng nói:
- Diệp đại ca, em cảm thấy rất hạnh phúc, mãi được như thế này thì tốt biết mấy. Diệp đại ca, em muốn... em muốn... muốn có một đứa con!
Ngay khi Diệp Lăng Phi nghe xong câu nói này của Đường Hiểu Uyển, hắn liền nhẹ giọng nói:
- Hiểu Uyển, chuyện này không gấp. Cho anh một thời gian để anh giải quyết xong những chuyện này. Em yên tâm, anh không để em cứ mơ hồ mà đi theo anh đâu. Anh nhất định sẽ có câu trả lời rõ ràng cho em. Đợi anh làm xong chuyện, lúc đó em hãy quyết định có sinh con hay không, được không?
Đường Hiểu Uyển gật mạnh đầu, rồi nói:
- Dạ, em nghe lời Diệp đại ca!
Diệp Lăng Phi nhìn Đường Hiểu Uyển, nhỏ giọng nói:
- Hiểu Uyển, nãy thoải mái không?
Đường Hiểu Uyển đỏ ửng mặt, rồi lại gật đầu. Diệp Lăng Phi ôm lấy eo cô, kéo cô dịch lên trên một chút, để tay hắn vừa khéo đặt vào giữa hai mông cô. Diệp Lăng Phi nói:
- Hiểu Uyển, đợi lát nữa anh phải về nhà rồi. Nếu em có chuyện gì, nhớ gọi điện cho anh nhé! À, anh nghĩ ra rồi, cái tên Lương Hóa Long đó theo anh thấy không phải là kẻ đáng tin cậy, em cố gắng tiếp xúc ít với hắn thôi. Nếu hắn cố tình bám lấy em, cứ bảo anh, anh sẽ giúp em giải quyết!
- Dạ, Diệp đại ca, em biết rồi!
Đường Hiểu Uyển dán mặt vào ngực Diệp Lăng Phi, dịu dàng nói:
- Diệp đại ca, Hiểu Uyển không muốn anh đi sớm đâu. Anh ôm em lát nữa đi. Em muốn được Diệp đại ca ôm!
- Được!
Diệp Lăng Phi cười nói.
Thực tế, Đường Hiểu Uyển chỉ được Diệp Lăng Phi ôm một lát, cảm giác ấm áp của cô đã bị chiếc điện thoại cắt ngang. Đường Hiểu Uyển cầm điện thoại qua, thấy là do Vu Đình Đình gọi tới. Cô liền nhấc máy nghe, hỏi:
- Đình Đình, có chuyện gì thế?
- Chị Hiểu Uyển, chị giờ có rảnh không?
Vu Đình Đình hỏi.
Đường Hiểu Uyển đưa mắt nhìn Diệp Lăng Phi một cái. Cô “ừm” một tiếng. Vu Đình Đình liền nói:
- Bố mẹ em muốn gặp chị. Bố mẹ em muốn cảm ơn chị đã chăm sóc em. Chị Hiểu Uyển, giờ gia đình em đang ở khách sạn Hải Tinh, gần ngay nơi chúng ta ở ấy!
Vu Đình Đình nói tới câu cuối cùng, cố ý nói nhỏ hơn:
- Chị Hiểu Uyển, em nói với bố mẹ là chị chăm sóc em, chúng ta thường xuyên chơi cùng nhau, em không bảo với bố mẹ rằng hai chị em mình ở với nhau. Chị Hiểu Uyển, chị đừng nói lộ ra nhé!
Vu Đình Đình lo Đường Hiểu Uyển nói lộ chuyện, khiến bố mẹ cô nghi ngờ. Đường Hiểu Uyển vui vẻ cười nói:
- Được, đợi lát nữa chị qua là được chứ gì?
- Lát nữa?
Vu Đình Đình nghĩ nghĩ, rồi nói:
- Gia đình em chỉ còn khoảng mười phút nữa là tới khách sạn Hải Tinh rồi!
- Chị đang ở cùng với Diệp đại ca trong biệt thự!
Đường Hiểu Uyển nói thẳng:
- Diệp đại ca lát nữa phải về nhà, chị muốn để anh ấy đưa chị tới đó!
- A, Diệp đại ca cũng ở đó. Ừm, vâng!
Vu Đình Đình nói tới đây, có dừng lại một lúc, rồi nói:
- Hay đợi lúc nào gia đình em tới khách sạn, em sẽ gọi điện cho chị, lúc đó chị Hiểu Uyển hãy qua, được không?
Vu Đình Đình cố gắng để Đường Hiểu Uyển có được thời gian dài bên cạnh Diệp Lăng Phi. Cô vừa nói tới đây, bỗng lại nói:
- Chị Hiểu Uyển, thế này đi, em nói với bố mẹ là chị tối nay có chuyện, không thể qua được. Đợi lúc nào có thời gian vậy!
Đường Hiểu Uyển nghe xong, hỏi:
- Đình Đình, bố mẹ em lúc nào về?
- Trưa mai bố mẹ em ngồi tàu về!
Vu Đình Đình nói:
- Mai là mùng sáu, bố mẹ em mùng tám phải đi làm, thế nên hai người ngày mai phải lên tàu về nhà rồi!
Đường Hiểu Uyển nghe tới đây, liền nói:
- Đình Đình, nếu em đã nhắc tới chị với bố mẹ em, chị không đi thì không hay cho lắm. Thế này đi, đợi lát nữa chị qua, lúc nào tới chị sẽ gọi điện cho em!
- Chị Hiểu Uyển, em không nên gọi điện làm phiền chị và Diệp đại ca!
Vu Đình Đình áy náy nói.
- Ngốc, không sao. Được rồi, đợi lát nữa chị sẽ qua!
Đường Hiểu Uyển cúp máy xong, có chút không nỡ nói:
- Diệp đại ca, Đình Đình tìm em, em phải qua đó một lát!
Diệp Lăng Phi nãy đã nghe thấy cuộc nói chuyện, hắn liền ngồi dậy, vừa mặc quần áo vừa nói:
- Hiểu Uyển, em mau dậy mặc quần áo đi, sớm qua đó thì tốt hơn. Thời gian chúng ta ở bên nhau còn rất nhiều, lúc nào có thời gian anh sẽ chạy lại đây. Xem lúc nào chúng ta có thời gian đi chơi vài ngày.
- Được!
Đường Hiểu Uyển vui vẻ nhận lời. Cô đương nhiên không thể mặc quần áo ngay được. Cô phải đi tắm trước, trên người lúc này dính đầy mùi của Diệp Lăng Phi, nhất định phải tắm rửa sạch sẽ, nếu không rất dễ gây ấn tượng không tốt với bố mẹ Vu Đình Đình. Đường Hiểu Uyển tắm rất nhanh, sau đó thay quần áo, Diệp Lăng Phi liền đưa cô tới thẳng khách sạn Hải Tinh.
Khi gần tới nơi, Đường Hiểu Uyển liền gọi điện cho Vu Đình Đình. Tuy trong điện thoại cô không nói Diệp Lăng Phi cũng tới, nhưng Vu Đình Đình lại nghe ra được. Cô vội vàng bước ra ngoài khách sạn, đứng bên đường cách đó khoảng hơn hai mươi mét để đợi xe Diệp Lăng Phi.
Xe của Diệp Lăng Phi dừng lại bên cạnh Vu Đình Đình. Đường Hiểu Uyển xuống xe, lúc này Vu Đình Đình lại nhoài người vào trong xe, hôn lên môi Diệp Lăng Phi một cái, hai tay cô ôm lấy cổ anh, nói:
- Diệp đại ca, em nhớ anh, rất nhớ anh!
Diệp Lăng Phi vỗ nhẹ lên vai cô, cười nói:
- Cô nhóc này, đợi qua dịp mùng một tháng mười, anh sẽ ở cạnh hai em, để sau này hai em không còn dám gặp anh nữa!
Câu này của Diệp Lăng Phi chọc cả Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển cười phá lên. Vu Đình Đình buông tay ra, xuống xe. Diệp Lăng Phi lúc này mới lái xe rời khỏi quảng trường Hải Tinh.
Bạch Tình Đình đã nói trước với Diệp Lăng Phi hôm nay họ sẽ về muộn, để anh ăn tối một mình. Diệp Lăng Phi nghĩ đi nghĩ lại, thấy một mình ngồi ăn thì rất vô vị, hắn liền gọi điện cho Dã Thú, muốn gọi cậu ta đi ăn cùng. Không ngờ điện thoại lại do Lục Tuyết Hoa nghe. Lục Tuyết Hoa nghe Diệp Lăng Phi muốn tìm Dã Thú đi ăn cơm, cô liền vội vàng nói:
- Diệp đại ca, anh tới nhà em ăn cơm đi, em đều đã làm xong cả rồi!
- Thế cũng được!
Diệp Lăng Phi nghĩ, hắn chưa tới nhà của Dã Thú lần nào, liền đồng ý ngay. Hắn lái xe tới bên ngoài nhà của Dã Thú. Dã Thú mặc chiếc quần đùi đã sớm đứng bên ngoài cổng đợi Diệp Lăng Phi.
- Đại ca, lúc đó em đang đi vệ sinh, không nghe điện thoại của anh được!
Dã Thú thấy Diệp Lăng Phi liền vội vàng nói:
- Đều tại Lục Tuyết Hoa tùy tiện đưa ra ý kiến, nãy em vừa mắng cô ấy rồi. Đại ca muốn ăn cơm, nhất định phải ra ngoài ăn chứ!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Dã Thú, tới nhà cậu ăn cơm cũng không tồi!
Diệp Lăng Phi và Dã Thú bước vào, Lục Tuyết Hoa thấy Diệp Lăng Phi tới, liền vội vàng bày đồ ăn ra bàn. Dã Thú bảo Lục Tuyết Hoa đi lấy chai rượu nho năm 84 tốt nhất trong tủ rượu ra. Diệp Lăng Phi nhìn bộ dạng Dã Thú nói chuyện với Lục Tuyết Hoa, trong lòng liền cảm thấy về mặt này, hắn thực sự không bằng Dã Thú.
Diệp Lăng Phi, Dã Thú và Lục Tuyết Hoa cùng ngồi ăn cơm. Tuy chỉ là bữa cơm gia đình bình thường, nhưng tài nghệ nấu ăn của Lục Tuyết Hoa cũng không kém so với khách sạn. Dã Thú liên tục kính rượu Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi lo hắn uống quá nhiều không lái xe được, chỉ đành uống mấy ly rồi không uống thêm nữa.
Ngay lúc Diệp Lăng Phi ăn cũng gần xong, điện thoại của hắn liền reo lên. Hắn vốn nghĩ là điện thoại của Bạch Tình Đình, nhưng vừa nhìn số gọi tới, không ngờ lại là Bành Nguyên. Diệp Lăng Phi nghe máy, cười nói:
- Lão già, nửa đêm canh ba gọi điện cho tôi làm gì thế hả, chẳng lẽ muốn xem tôi chạy hay chưa sao?
- Tiểu Diệp, cậu đang ở đâu?
Bành Nguyên hỏi.
- Ở đâu?
Diệp Lăng Phi giật mình, nói:
- Tôi ở thành phố Vọng Hải mà. Lão già, sao thế, có gì không ổn à?
- Có chuyện tôi phải nói trước với cậu, để cậu có tinh thần chuẩn bị!
Bành Nguyên nói:
- Có thể ngày mai Hiểu Lộ sẽ tới thành phố Vọng Hải
✰ Thiên Lôi Trúc ✰ Truyện dịch AI chất lượng