Dã Lang mới sáng sớm đã chạy đến phòng bệnh của bệnh viện để đón Diệp Lăng Phi, lúc hắn đẩy cửa phòng ra thì nhìn thấy Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đang ôm nhau ngủ trên giường. Dã Lang định lui ra nhưng Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đã nghe thấy tiếng động và thức giấc. Bạch Tình Đình dụi mắt ngồi dậy nói:
- Ông xã, em đi rửa mặt!
Diệp Lăng Phi nhìn Bạch Tình Đình đi ra khỏi phòng bệnh, hắn cũng ngồi lên vuốt mặt để mình tỉnh táo hơn chút, đưa tay ra nói:
- Dã Lang, cho anh điếu thuốc!
Dã Lang rút ra một điếu thuốc, sau khi châm cho Diệp Lăng Phi, hắn ngồi xuống bên giường bệnh nói:
- Satan, em có chuyện muốn nói với anh!
- Nói đi, chuyện gì!
Diệp Lăng Phi xoa xoa thái dương. Tuy tối qua hắn ôm Bạch Tình Đình ngủ nhưng giường trong bệnh viện không thể nào bằng chiếc giường lớn ở nhà, tối qua Diệp Lăng Phi thậm chí không dám lật người, hắn không ngủ ngon giấc, lúc này cảm thấy đầu hơi đau.
Dã Lang nói:
- Tối qua em đã nói chuyện của anh cho bọn Phi Hổ biết rồi. Vốn họ định ngày 14, 15 đến thành phố Vọng Hải, nhưng cũng có thể đến sớm hơn. Angel nói mấy ngày này cô ấy cũng tới đây, có thể trong hai ngày 7 hoặc 8 sẽ có một nhóm người đến!
- Ừm, anh biết rồi!
Diệp Lăng Phi nói.
- Nếu họ không có việc gì phải giải quyết thì bảo họ đến sớm. Đã lâu lắm rồi anh không gặp họ, giờ gặp mặt cũng không tồi. Có điều, trong một lúc mà đến nhiều người như vậy thì chỗ ở là cả một vấn đề. Dã Lang, cậu liên lạc với bên khách sạn, chọn một khách sạn nào đó kha khá rồi bao trọn gói luôn!
- Satan, cái này anh không cần lo, em và Dã Thú đã mua một khách sạn tầm trung từ lâu rồi, cũng đã tính đến trường hợp này.
- Vậy thì tốt!
Diệp Lăng Phi ngáp một cái, hắn dập điếu thuốc đã hút được nửa vào gạt tàn, nói:
- Tối qua ngủ muộn quá, giờ vẫn còn buồn ngủ. À, Dã Lang, anh quên mất một chuyện. Cậu tạm thời đóng cửa phòng tập thể dục của cậu lại. Nếu những người đó đến thì không tránh khỏi việc đến đó luyện tập, tạm thời cứ để họ ở đó. Anh sẽ dành thời gian liên lạc với lão già, bảo lão sắp xếp nhanh lên, đừng kéo dài thời gian đến đầu tháng mười một, anh thấy hạ tuần tháng mười là được!
- Vâng!
Dã Lang đáp.
- Đợi lát nữa em gọi điện báo cho họ!
Sau khi Dã Lang làm xong thủ tục, hắn lái xe chở Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình trở về biệt thự. Lúc họ trở về thì Vu Tiêu Tiếu đã được Dã Thú đưa về rồi. Diệp Lăng Phi gọi Dã Lang và Dã Thú vào phòng bàn chuyện xảy ra đêm qua, còn Bạch Tình Đình thì đi tắm.
Bạch Tình Đình vừa mới tắm chưa lâu thì nghe thấy tiếng của Vu Tiêu Tiếu từ ngoài cửa phòng tắm vọng vào:
- Tỷ tỷ, chị Hân Mính gọi điện qua, hình như chị ấy có việc gấp cần tìm chị!
Bạch Tình Đình đang ngâm mình trong bồn tắm, nghe thấy tiếng của Vu Tiêu Tiếu liền nói:
- Tiêu Tiếu, em đưa điện thoại di động vào đây cho chị!
- À, vâng!
Vu Tiêu Tiếu đáp một tiếng rồi đẩy cửa phòng tắm, cầm di động trên tay đi đến bên bồn tắm đưa cho Bạch Tình Đình. Xong xuôi, cô cũng không lập tức rời đi mà ngồi trên chiếc ghế nhỏ bên bồn tắm, ngưỡng mộ nhìn làn da trắng mịn của Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình không có thời gian nói chuyện phiếm với Vu Tiêu Tiếu, cô bắt máy hỏi:
- Hân Mính, có chuyện gì vậy?
- Tình Đình, Diệp Lăng Phi có ở nhà không?
Giọng Chu Hân Mính rõ ràng rất gấp gáp, có thể đoán ra lúc này cô đang rất lo lắng. Bạch Tình Đình đáp:
- Ở nhà, sao thế?
Sau khi Chu Hân Mính nghe Bạch Tình Đình đáp là Diệp Lăng Phi đang ở nhà, cô thở phào nhẹ nhõm nói:
- Không có gì, mình chỉ muốn biết Diệp Lăng Phi có ở nhà hay không thôi!
Bạch Tình Đình biết vì sao Chu Hân Mính lại hỏi như vậy, trong lòng cô do dự không biết có nên nói chuyện xảy ra tối qua cho Chu Hân Mính biết không. Bạch Tình Đình cảm thấy nói cho Chu Hân Mính biết cũng tốt, ít nhất cũng để cô ấy biết Diệp Lăng Phi bị thương. Nghĩ đến đây, Bạch Tình Đình nói:
- À, Hân Mính, có chuyện này muốn nói cho cậu biết!
- Chuyện gì?
Chu Hân Mính hỏi.
- Tối qua mình và Diệp Lăng Phi có chút hiểu lầm, lúc anh ấy ra ngoài hình như đã xảy ra sự cố, tối qua mình ở bệnh viện trông anh ấy một đêm!
Lúc Bạch Tình Đình nói đến đây, Chu Hân Mính ở đầu dây bên kia lập tức trở nên căng thẳng tột độ, không đợi Bạch Tình Đình nói hết đã vội vàng hỏi:
- Anh ấy bây giờ thế nào rồi, có sao không?
- Anh ấy chỉ bị trầy xước và bị thương ngoài da thôi, còn tại sao lại bị thương thì anh ấy không nói với mình!
Bạch Tình Đình nói.
- Mình và anh ấy vừa mới về nhà!
- Tình Đình, mình qua đó ngay đây, có chuyện gì gặp nhau rồi nói!
Chu Hân Mính nói xong liền cúp máy. Bạch Tình Đình vẫn còn chưa nói hết thì đã nghe thấy tiếng tút tút vọng lại từ điện thoại, rõ ràng là Chu Hân Mính đã ngắt máy. Bạch Tình Đình đặt điện thoại sang một bên, nhìn Vu Tiêu Tiếu đang ngồi cạnh bồn tắm nói:
- Tiêu Tiếu, em ngồi đây làm gì thế?
- Không có gì, em thấy da dẻ của tỷ tỷ đẹp quá, rất ngưỡng mộ!
Vu Tiêu Tiếu đưa tay ra sờ bả vai mịn màng của Bạch Tình Đình nói:
- Nếu em là đàn ông, em cũng sẽ yêu chị!
- Tiểu nha đầu này, học nói mấy thứ này từ lúc nào thế hả? Chị thấy em theo Diệp Lăng Phi đã học mấy thứ xấu xa của anh ấy rồi. Sau này ít gặp anh ấy đi, chị quá hiểu chồng chị mà, ai tiếp xúc lâu dài với anh ấy đều học cái xấu của anh ấy hết. Chị chính là ví dụ điển hình, trước đây chị đâu có giống bây giờ, giờ thì đã bị anh ấy lôi kéo thành xấu xa cả rồi!
Bạch Tình Đình nói xong, hai tay cô chà lên bộ ngực mịn màng của mình. Vu Tiêu Tiếu đột nhiên đưa tay ra tóm lấy ngực của Bạch Tình Đình, trong lúc Bạch Tình Đình định giáo huấn cô một trận thì Vu Tiêu Tiếu cười nói:
- Tỷ tỷ, ai bảo chị đẹp đến thế chứ, ngay cả em cũng nhịn không được nữa là!
Nói xong, Vu Tiêu Tiếu vội chạy ra ngoài.
Bạch Tình Đình nhìn dáng vẻ Vu Tiêu Tiếu chạy đi, khẽ lắc đầu mỉm cười.
Diệp Lăng Phi, Dã Lang và Dã Thú ở trong phòng hắn bàn chuyện xảy ra tối hôm qua. Theo Diệp Lăng Phi thấy, việc này rất kỳ lạ, trước khi xảy ra không có bất kỳ dấu hiệu nào, Diệp Lăng Phi thậm chí còn không biết ai muốn giết hắn.
- Lão đại, anh nói mấy tên khốn đó cầm súng tiểu liên, em cho rằng bọn này không đơn giản. Ít nhất ở thành phố Vọng Hải, ngoài chúng ta ra còn có bọn này cũng sở hữu vũ khí hạng nặng!
Dã Thú nói.
- Em nghĩ hay là em phái người đi điều tra thử, xem gần đây ở thành phố Vọng Hải có tổ chức ngầm nào buôn bán súng ống hay không?
Diệp Lăng Phi lại phủ nhận hoàn toàn lời nói của Dã Thú, hắn thẳng thừng chỉ ra điểm sơ sót trong lời nói của cậu ta. Theo Dã Lang thấy thì vụ tấn công Diệp Lăng Phi tuyệt đối không phải ngẫu nhiên mà là đã có sự chuẩn bị từ trước. Câu nói này của Dã Lang đã thức tỉnh Diệp Lăng Phi, hắn nói:
- Anh nhớ ra rồi, từ trước tới nay mấy tên khốn tấn công Tiêu Triều Dương đều chưa tìm ra được. Tuy anh đã nghi ngờ Dương Tử gây ra nhưng giờ Dương Tử chết rồi mà mấy tên đó vẫn chưa tìm ra. Lần này lúc anh đi Hải Nam chơi lại gặp phải Trịnh Thiên Soái và Tiền Thường Nam. Trịnh Thiên Soái chắc chắn là đồng bọn với Dương Tử, tức là mấy tên khốn đó do Trịnh Thiên Soái điều khiển, nhưng tại sao Trịnh Thiên Soái lại bị nổ chết… không đúng, bên trong còn có chuyện gì đó nữa!
Diệp Lăng Phi nói xong đứng lên đi đi lại lại trong phòng, nói tiếp:
- Chuyện Trịnh Thiên Soái bị nổ chết là vì hắn và Tiền Thường Nam bị cảnh sát hình sự quốc tế nhắm vào. Trịnh Thiên Soái liên hệ với Tiền Thường Nam cũng vì việc riêng. Nếu vậy thì lúc đó nhất định có người phát hiện ra Trịnh Thiên Soái đã bị cảnh sát quốc tế theo dõi nên mới ra tay trừ khử hắn. Cứ như vậy thì con đường buôn lậu ở thành phố Vọng Hải sẽ không bị phát hiện, mà người đó chính là kẻ thực sự điều khiển con đường buôn lậu ở thành phố Vọng Hải, cũng chính là ông chủ của Dương Tử.
Diệp Lăng Phi nói đến đây chợt ngừng lại, hắn nhếch môi cười. Lúc này, Diệp Lăng Phi không còn phiền não như lúc nãy, ngược lại hắn trở nên thong dong hơn, ngồi xuống ghế châm điếu thuốc hút.
Dã Thú vừa nghe đã hiểu ra được một số chuyện, nhưng thấy Diệp Lăng Phi lại không chịu nói nữa, Dã Thú có chút sốt ruột thúc giục:
- Đại ca, mau nói hết đi, sao chỉ nói một nửa rồi không nói nữa vậy? Anh cứ như vậy thật khó chịu chết đi được!
Dã Lang ngược lại dường như đã hiểu đại khái, hắn tiếp lời:
- Satan, ý anh là lúc đầu những người này đều ở thành phố Vọng Hải, hơn nữa họ đều nghe theo mệnh lệnh của ông chủ đứng đằng sau, cũng chính là tổ chức buôn lậu quốc tế mà cảnh sát hình sự quốc tế theo dõi lần trước!
- Đúng, Dã Lang, cậu nói rất đúng!
Diệp Lăng Phi đồng ý với Dã Lang, tay hắn kẹp điếu thuốc, miệng nở nụ cười lạnh lùng nói:
- Anh lại quên khuấy đi mấy tên này. Anh còn chưa báo thù cho ông nội của Tiêu Vũ Văn nữa, cũng may nhờ chuyện lần này đã nhắc nhở anh, xem ra những tên này vốn không hề rời khỏi đây!
- Nhưng làm thế nào có thể tìm ra được những tên đó?
Dã Lang hỏi.
Diệp Lăng Phi mỉm cười nói:
- Cái này dễ ẹc mà. Chỉ cần phái người đi tìm thì chắc chắn sẽ tìm ra manh mối. Anh vốn không cho rằng những tên này ở xa thành phố Vọng Hải, rất có khả năng chúng đang hoạt động trong phạm vi thành phố. Cần biết rằng lần trước anh đã khẳng định đại đa số bọn chúng đều là người Hồng Kông, chắc chắn từ bên Hồng Kông cũng có điều tra về chúng. Lời nói và hành vi của chúng nhất định khác rất nhiều so với người bản địa, chỉ cần chúng xuất hiện ở thành phố Vọng Hải thì sẽ có người nhìn thấy, đây chính là đầu mối. Bắt đầu từ phương diện này, rất nhanh có thể điều tra ra được!
Dã Lang lúc này lại nghĩ đến một vấn đề khác, hắn nhìn Diệp Lăng Phi hỏi:
- Satan, tại sao những tên đó lại muốn giết anh?
Diệp Lăng Phi khẽ nhíu mày, rõ ràng vấn đề này cũng làm hắn đau đầu. Diệp Lăng Phi vốn chẳng phải thần tiên gì, làm sao có thể biết hết mọi chuyện, hắn chỉ có thể suy đoán chứ không thể nói là biết tất cả. Diệp Lăng Phi lắc đầu nói:
- Anh thấy vấn đề này rất khó giải đáp. Anh cũng không rõ tại sao chúng lại tấn công anh, chẳng lẽ là vì anh đã cản trở việc của chúng? Ừm, không loại trừ khả năng này. Bất luận thế nào, cũng phải tìm cho ra mấy tên đó trước cho anh, anh không thể để chúng tung hoành ở thành phố Vọng Hải này!
Dã Thú vỗ ngực nói:
- Lão đại, anh yên tâm, em đi làm việc này!
Hai người Dã Thú và Dã Lang vừa định rời khỏi thì Diệp Lăng Phi gọi họ lại dặn dò:
- Người của tổ chức Lang Nha chẳng phải sắp đến rồi sao? Hai cậu chuẩn bị tiếp đón họ chu đáo. Gần đây anh không tiện ra ngoài, có thể sẽ ở nhà hai ngày, có chuyện gì thì liên lạc với anh qua điện thoại!
- Vâng!
Dã Lang và Dã Thú đáp.
Diệp Lăng Phi đột nhiên lại nghĩ đến Đới Vinh Cẩm, hắn gọi Dã Thú lại nói:
- Điều tra lai lịch của tên Đới Vinh Cẩm đó đến đâu rồi, có tin tức gì không?
- Lão đại, tên tiểu tử đó cũng có chút lai lịch. Trước mắt thấy được thì hắn là một Hoa kiều, tốt nghiệp Đại học Yale, giờ là chủ tịch một tập đoàn xuyên quốc gia. Hiện giờ chỉ có thể điều tra được những cái như vậy, còn ngọn ngành của hắn thì cần thêm thời gian!
Những điều này Diệp Lăng Phi cũng biết, hắn cũng hiểu rằng đối với những chuyện này mình không thể quá vội vàng, nếu không rất dễ tạo ra những thông tin sai lệch. Dựa trên những tư liệu trước mắt thì tên Đới Vinh Cẩm này chỉ là một doanh nhân bình thường, tạm thời không thể nhìn ra bối cảnh to lớn nào cả.
Hai người Dã Lang và Dã Thú vừa đi ra tới cổng biệt thự thì gặp Chu Hân Mính vội vã chạy đến. Chu Hân Mính nhìn thấy bộ dạng của Diệp Lăng Phi mới thấy nhẹ nhõm trong lòng.
- Có phải tối qua anh xảy ra chuyện gì không?
Giọng của Chu Hân Mính rất nhỏ, sợ Bạch Tình Đình nghe thấy. Dã Lang và Dã Thú thấy Chu Hân Mính tìm Diệp Lăng Phi, hai người họ cũng không muốn ở lại làm phiền nên vội nói tạm biệt rồi rời đi.
Diệp Lăng Phi nhìn thấy cả mặt Chu Hân Mính đều là vẻ lo lắng, hắn đoán cô đã biết một số chuyện của mình. Chuyện xảy ra tối qua, Diệp Lăng Phi không nói cụ thể với Bạch Tình Đình vì lo cô biết sẽ sợ hãi. Nhưng Chu Hân Mính lại không giống Bạch Tình Đình, cô vốn là cảnh sát, những chuyện như thế này đã gặp không ít.
Diệp Lăng Phi vốn định nói rõ chuyện xảy ra tối qua cho Chu Hân Mính nghe thì lại nghe thấy tiếng của Bạch Tình Đình từ trên lầu vọng xuống:
- Hân Mính, cậu đến rồi à!
Bạch Tình Đình vừa tắm xong không lâu, trên người còn thoang thoảng mùi hương quyến rũ, mái tóc còn ướt của cô xõa xuống ngang vai. Cô mặc chiếc váy liền màu hồng phấn mà hôm qua vừa mua, hai bờ vai trắng mịn lộ ra ngoài, cổ áo rộng có thể nhìn thấy rõ chiếc áo ngực màu trắng bên trong, trước ngực lộ ra khe rãnh sâu hun hút. Ánh mắt Diệp Lăng Phi dừng lại trên khối thịt quyến rũ đó, hắn liếm liếm môi, dang cả hai tay về phía Bạch Tình Đình.
Bạch Tình Đình vừa mới tắm xong giống như một đóa phù dung kiều diễm, bàn chân nhỏ nhắn đỏ hỏn của cô mang đôi dép óng ánh. Nhìn thấy Diệp Lăng Phi dang tay ra, cô cố ý cười đi về phía hắn. Trong lúc Diệp Lăng Phi tưởng Bạch Tình Đình sẽ bổ vào lòng mình thì cô lại đến trước mặt Chu Hân Mính, hai tay ôm lấy bạn thân.
Diệp Lăng Phi tỏ rõ vẻ thất vọng nói:
- Bà xã đại nhân, anh đã chủ động dang tay ra rồi mà sao em có thể đối xử với anh như vậy!
Bạch Tình Đình sau khi ôm xong Chu Hân Mính mới quay người lại, chủ động dán người mình vào người Diệp Lăng Phi, sát chiếc miệng nhỏ xinh yêu kiều lại hôn một cái lên má hắn, âu yếm nói:
- Ông xã, như vậy đã hài lòng rồi chứ!
Tay phải của Diệp Lăng Phi ôm lấy chiếc eo thon của Bạch Tình Đình, hài lòng gật đầu nói:
- Đương nhiên là hài lòng rồi!
Bạch Tình Đình cười ha ha, cô chuyển ánh mắt qua nhìn Chu Hân Mính nói:
- Hân Mính, rốt cuộc là chuyện gì vậy, sao hôm nay cậu vội vội vàng vàng hỏi Diệp Lăng Phi có ở nhà không?
- A…!
Chu Hân Mính không biết nên trả lời thế nào, ánh mắt cô dừng lại trên khuôn mặt của Diệp Lăng Phi, cầu cứu ý kiến của hắn, xem thử có cần nói cho Bạch Tình Đình biết hay không. Diệp Lăng Phi ngầm nháy mắt với Chu Hân Mính, ý bảo cô đừng nói. Chu Hân Mính vội vàng nói:
- Không có gì, chỉ là tối qua cậu gọi điện cho mình, mình cứ tưởng Diệp Lăng Phi xảy ra chuyện mới vội vàng hỏi cậu!
Bạch Tình Đình quả nhiên không nghĩ nhiều, cô cười nói:
- Hân Mính, cuộc gọi đó không biết nên nói thế nào. Chính là tối qua mình làm anh ấy giận, anh ấy liền ra khỏi nhà tới nửa đêm vẫn chưa thấy về, mình lo lắng nên mới gọi cho cậu để muốn biết anh ấy có ở bên chỗ cậu không. Bây giờ không có chuyện gì rồi, tất cả đều đã qua.
Ba người vừa nói vừa bước đến ghế sôfa trong phòng khách. Sau khi Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình ngồi xuống, hắn nói với cô:
- Bà xã, anh đói bụng rồi, trong nhà có gì ăn không?
- Hình như trong nhà chẳng có gì ăn cả!
Bạch Tình Đình nghĩ một lúc rồi nói:
- Ông xã, hay để em ra ngoài mua ít đồ ăn. Trương Vân chiều nay mới trở về, trưa nay chúng ta ở nhà ăn qua loa cái gì đấy, tiện thể cho anh nếm thử tài nghệ của em. Em muốn cho chồng em biết em chính là vợ hiền dâu thảo, lên được phòng khách, xuống được nhà bếp!
Diệp Lăng Phi nghe xong hôn lên má Bạch Tình Đình một cái nói:
- Vậy thì được, anh đang đợi bà xã đại nhân làm bữa trưa cho anh ăn đây, anh sẽ cố gắng đợi!
Vu Tiêu Tiếu đột nhiên từ trên lầu chạy xuống, nhìn bộ dạng hình như muốn ra ngoài. Bạch Tình Đình hỏi:
- Tiêu Tiếu, em định đi đâu?
- A, tỷ tỷ, em đi đón Tuyết Hàn. Em quên mất hôm nay Tuyết Hàn trở lại thành phố Vọng Hải. Lần trước em vốn định về nhà với Tuyết Hàn vào ngày lễ Quốc Khánh, kết quả là em đi Hải Nam chơi với mọi người, bỏ rơi Tuyết Hàn. Giờ em phải đi đón cậu ấy chuộc tội đây!
Vu Tiêu Tiếu nói.
- Tỷ tỷ, buổi tối em không về đâu, em định ở bên Tuyết Hàn, chơi cùng cậu ấy!
- Tiêu Tiếu, em đợi chị với, chị cũng chạy xe ra ngoài, để chị đưa em đi một đoạn!
Bạch Tình Đình nói xong rồi hôn một cái lên mặt Diệp Lăng Phi, nói:
- Ông xã, anh với Hân Mính thong thả nói chuyện, em đi mua thức ăn trước đây, sẽ về ngay!
- Đi đường cẩn thận nhé!
Diệp Lăng Phi dặn dò.
Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính tiễn Bạch Tình Đình ra tận cổng biệt thự, sau khi nhìn cô lái xe chở Vu Tiêu Tiếu rời khỏi, hai người mới quay trở vào trong.
Vừa trở vào phòng khách, Chu Hân Mính đã hỏi thẳng Diệp Lăng Phi:
- Diệp Lăng Phi, tối qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sáng sớm nay tiểu Triệu gọi điện cho em nói đã thấy xe của anh, chiếc xe gần như không nhận ra hình dạng nữa rồi, phải nhìn biển số mới biết là xe của anh. Tiểu Triệu nói trên xe còn rất nhiều vết đạn, cậu ta nghi ngờ đây là một vụ án hình sự, nhưng ở hiện trường lại không tìm thấy thi thể nên em mới vội vàng gọi điện cho Bạch Tình Đình. Không ngờ tối qua anh quả thật đã xảy ra chuyện. Có điều Tình Đình nói không nghiêm trọng lắm nhưng em lại không thấy vậy, tình hình lúc đó của anh nhất định là rất nguy cấp. Diệp Lăng Phi, anh nói rõ cho em biết rốt cuộc là xảy ra chuyện gì!
Diệp Lăng Phi lại theo thói quen rút ra điếu thuốc nhưng Chu Hân Mính đã đưa tay ra chặn lấy bàn tay hắn, cô ngồi bên cạnh nói:
- Đừng hút nữa, hút thuốc rất có hại cho sức khỏe!
Diệp Lăng Phi buông tay ra, bàn tay đó lại ôm eo Chu Hân Mính, nói:
- Chuyện xảy ra tối qua anh không nói cho Tình Đình biết là vì lo sau khi cô ấy biết được quá trình sự việc sẽ bị khiếp sợ.
Diệp Lăng Phi đem chuyện xảy ra tối qua kể rõ đầu đuôi ngọn ngành cho Chu Hân Mính nghe. Sau khi Chu Hân Mính nghe xong, sắc mặt cô sợ hãi đến trắng bệch, hai tay ôm chặt eo Diệp Lăng Phi, dường như sợ hắn sẽ biến mất trước mặt mình.
Diệp Lăng Phi khẽ vỗ vai Chu Hân Mính nói:
- Hân Mính, em xem bây giờ anh chẳng phải rất tốt sao, em đừng lo nữa!
- Sao em có thể không lo được chứ, tình hình tối qua của anh quá nguy hiểm rồi!
Chu Hân Mính vùi đầu vào lòng Diệp Lăng Phi nói:
- Nếu như anh thực sự xảy ra chuyện thì đứa con trong bụng em sẽ làm sao đây? Anh là tên ngốc, anh bây giờ đã là người sắp làm bố rồi, sao anh có thể như vậy được chứ!
- Hân Mính, anh biết rồi, sau này anh sẽ cẩn thận!
Diệp Lăng Phi nói xong đưa tay ra bồng Chu Hân Mính đặt vào lòng hắn, hắn cúi đầu xuống áp sát tai vào bụng cô, nói nhỏ:
- Hân Mính, sao anh chẳng nghe thấy tiếng gì cả, tiểu tử này sao chẳng có chút phản ứng nào!
Chu Hân Mính bị Diệp Lăng Phi chọc cười, cô dùng tay đẩy đầu hắn ra khỏi bụng mình, cười nói:
- Mới có chút ít thời gian, anh có thể nghe thấy âm thanh thì cũng quá nhanh rồi đó. Bác sĩ nói ít nhất mang thai hơn ba tháng mới có thể cảm giác rõ ràng được, đến lúc đó bụng mới có động tĩnh, bây giờ em chẳng có gì cả, anh cũng quá nôn nóng rồi!
Diệp Lăng Phi ôm eo Chu Hân Mính, tay hắn đặt trên bụng cô nói:
- Nói bậy, con của anh là rồng giữa nhân gian, sao có thể giống với con của người khác được. Hân Mính, sau này em phải chú ý sức khỏe đó, em phải biết bây giờ em đang mang thai con của anh, không thể tùy tiện đi mạo hiểm. Em cũng đừng làm cảnh sát nữa, hãy về nhà đi để anh ngày ngày nhìn thấy em, à, còn có con của anh!
- Anh lại nói bậy!
Chu Hân Mính trừng Diệp Lăng Phi một cái nói:
- Sao em có thể không làm cảnh sát được chứ? Cùng lắm thì em không làm cảnh sát hình sự nữa. Em đã nói với bố rồi, em không làm mấy việc chính, chỉ làm mấy việc phụ là được rồi, bố em cũng đã đồng ý.
Chu Hân Mính vừa nói đến đây đột nhiên cô nũng nịu:
- Tiểu tử anh, biết ngay là muốn chuyển đề tài, chuyện lúc nãy vẫn chưa nói xong mà. Anh có biết rốt cuộc là ai muốn giết anh không?
Diệp Lăng Phi lắc đầu nói:
- Anh không biết, có điều anh đoán mấy tên tấn công anh có thể liên quan đến Dương Tử, cũng chính là những tên trước đây đã tấn công Tiêu Triều Dương. Lúc đó anh đã nói rồi, những tên này chắc là người bên Hồng Kông, anh đã bảo Dã Thú đi điều tra rồi!
- Anh xem Dã Thú là người gì vậy, hắn đâu phải là cảnh sát. Trong thành phố Vọng Hải, bản lĩnh của hắn chưa chắc lớn hơn em!
Chu Hân Mính nói đến đây rồi đứng dậy khỏi đùi Diệp Lăng Phi, nói:
- Không được, việc này không thể kéo dài được. Em phải lập tức đi điều tra, bây giờ em sẽ sắp xếp người đi điều tra mấy tên Hồng Kông đó!
- Hân Mính, sao em lại đi nhanh vậy, Tình Đình vẫn còn chưa về!
Diệp Lăng Phi nói.
Chu Hân Mính khoát tay nói:
- Không đợi nữa, giờ em đi tìm bố, em phải lập tức nhậm chức!
Chu Hân Mính nói xong liền vội vã rời khỏi.
☰ Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc ☰