Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 828: CHƯƠNG 828: QUA THAM QUAN MỘT CHÚT.

Bạch Tình Đình đưa Vu Tiêu Tiếu đến trạm xe buýt, Vu Tiêu Tiếu đón một chiếc taxi đi đón Trương Tuyết Hàn. Bạch Tình Đình mua một ít rau tươi ở siêu thị gần đấy rồi lái xe trở về biệt thự.

Cô đang lái xe đến nơi cách biệt thự mình ở chưa đến mười mét thì một chiếc Audi màu đen từ phía sau đuổi tới. Khi nhận ra người đàn ông đang lái xe chính là Đới Vinh Cẩm tối hôm qua, Bạch Tình Đình khẽ nhíu mày. Hôm qua cũng vì hắn mà cô đã chọc giận Diệp Lăng Phi, để rồi sau đó anh xảy ra chuyện. Bạch Tình Đình đã từng nói trước mặt Diệp Lăng Phi rằng, sau này nếu gặp lại Đới Vinh Cẩm thì cũng xem như không thấy.

Bạch Tình Đình vừa nghĩ đến đây liền làm bộ không nhìn thấy, cô thấy mình cách nhà không xa nữa liền định rẽ trái, nhưng cũng chính vào lúc này xe của Đới Vinh Cẩm đang ở bên trái. Đới Vinh Cẩm thấy xe của Bạch Tình Đình sắp rẽ, hắn không những không tránh đi mà ngược lại còn dừng xe lại.

Xe của Bạch Tình Đình suýt nữa là đâm phải xe của Đới Vinh Cẩm, cô vội nhấn phanh dừng xe. Đới Vinh Cẩm lúc này cũng dừng lại, hắn xuống xe đi đến bên cửa xe của Bạch Tình Đình, nói:

- Bạch tiểu thư, thật khéo, không ngờ có thể gặp được cô ở đây!

Bạch Tình Đình không muốn để Diệp Lăng Phi nhìn thấy mình đang nói chuyện với Đới Vinh Cẩm, hiện rõ vẻ bực dọc:

- Chuyện tối qua tôi đã cảm ơn anh rồi, giữa chúng ta không có bất cứ quan hệ gì nữa, xin anh sau này đừng tìm tôi nói chuyện nữa!

Theo Đới Vinh Cẩm thấy, phản ứng này của Bạch Tình Đình cũng là chuyện rất bình thường, dù sao thì chồng cô cũng đã chết tối qua, là ai cũng sẽ đau khổ trong lòng. Đới Vinh Cẩm nhân cơ hội này để tiếp cận Bạch Tình Đình, định bụng sẽ an ủi cô, từ đó chiếm được cảm tình của người đẹp.

Đới Vinh Cẩm nghĩ đến đây liền nhẹ nhàng nói:

- Bạch tiểu thư, tôi biết tâm trạng cô không được tốt, bất kỳ ai khi gặp phải chuyện này cũng sẽ rất đau lòng, tôi hy vọng cô có thể đừng quá đau buồn!

- Đừng quá đau buồn!

Bạch Tình Đình vừa nghe chợt biến sắc, cô nhìn Đới Vinh Cẩm không vui nói:

- Anh nói gì, tôi chẳng hiểu gì cả. Lúc nãy tôi đã nói rồi, anh đừng có bám lấy tôi. Được rồi, tôi phải về nhà, chồng tôi còn đang ở nhà đợi tôi!

Bạch Tình Đình nói xong liền khởi động xe. Đới Vinh Cẩm không ngờ mấy câu nói này của mình lại khiến cho Bạch Tình Đình không vui như vậy. Trong lúc hắn đang nghĩ vấn đề nằm ở đâu thì Chu Hân Mính lái xe rời khỏi biệt thự, còn Diệp Lăng Phi bước ra cổng. Diệp Lăng Phi vốn định tiễn Chu Hân Mính nhưng không ngờ lại nhìn thấy cảnh này.

Vừa nhìn thấy tên khốn Đới Vinh Cẩm đang nói chuyện với Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi liền đi tới. Hắn đến trước mặt Đới Vinh Cẩm, nói:

- Đới tiên sinh, chúng ta lại gặp nhau rồi. Không biết anh chạy đến đây làm gì, lại còn nói chuyện với vợ tôi nữa. Anh nên biết là tôi hay ghen lắm đấy, không biết Đới tiên sinh có thể giải thích một chút được không?

Bạch Tình Đình lo sau khi Diệp Lăng Phi nhìn thấy sẽ hiểu nhầm, giờ thấy anh chất vấn Đới Vinh Cẩm, cô có chút hoảng hốt, vội đẩy cửa xe nói với Diệp Lăng Phi:

- Ông xã…!

Bạch Tình Đình vừa nói câu này liền bị Diệp Lăng Phi ngắt lời:

- Bà xã, em về trước đi, ở đây không có chuyện của em, anh cần nói chuyện với Đới tiên sinh!

Bạch Tình Đình nhìn sắc mặt của Diệp Lăng Phi, cảm thấy tâm trạng của anh lúc này rất không bình thường. Sau khi trải qua chuyện tối qua, cô cũng không dám đấu khẩu với Diệp Lăng Phi nữa, sợ anh lại tức giận lần nữa. Chuyện tối qua đã khiến Bạch Tình Đình day dứt rồi, vì thế cô cũng không nói gì nhiều, lái xe vào trong biệt thự.

Đới Vinh Cẩm làm sao ngờ được người tối qua đáng lẽ đã chết lại sờ sờ xuất hiện ngay trước mặt mình, hơn nữa nhìn bộ dạng của Diệp Lăng Phi hình như chẳng có chuyện gì cả. Sự kinh ngạc trong lòng Đới Vinh Cẩm không tài nào tả được, chỉ là hắn không để cho Diệp Lăng Phi thấy, nếu không chẳng phải là tự thú nhận chuyện xảy ra tối qua là do hắn lập kế hoạch hay sao. Đới Vinh Cẩm thầm thấy may mắn vì lúc nãy đã không nói thẳng ra với Bạch Tình Đình, nếu không thì đã tự chuốc họa vào thân rồi.

Trong lòng Đới Vinh Cẩm thầm chửi tên khốn họ Chu đó làm việc không đâu vào đâu, lần này gây ra rắc rối to rồi. Có điều, lúc này hắn chỉ nghĩ làm thế nào để chuồn qua trót lọt mà không khiến Diệp Lăng Phi nghi ngờ.

Đới Vinh Cẩm nghe Diệp Lăng Phi hỏi vậy, hắn khẽ cười nói:

- Diệp tiên sinh, anh hiểu nhầm rồi, lúc nãy chỉ là tôi đi qua con đường này, vừa hay gặp vợ anh, xe chúng tôi suýt nữa đã va vào nhau nên tôi mới xuống xe!

Diệp Lăng Phi quan sát Đới Vinh Cẩm mấy lượt, cười nhạt nói:

- Đới tiên sinh, chúng ta đều là đàn ông, tôi đương nhiên hiểu rõ tâm lý đàn ông!

Diệp Lăng Phi nói đến đây thì dừng lại, từ trong túi rút ra gói thuốc lá, châm một điếu hút ngay trước mặt Đới Vinh Cẩm. Hắn phả một làn khói vào mặt Đới Vinh Cẩm sau đó mới nói tiếp:

- Vợ tôi quả thật quá đẹp, tôi làm chồng đương nhiên cảm thấy vinh hạnh. Nhưng tôi cũng biết có rất nhiều đàn ông muốn gây chú ý với vợ tôi, cho đến hiện tại thì không một ai thành công cả. Hễ là người đàn ông có ý đồ không trong sáng với vợ tôi đều bị tôi xử lý hết rồi. Nói thẳng ra thì việc này cũng không dễ làm đâu, có những lúc không thể không ra tay nhẫn tâm một chút, nên có một gã đã bị tôi thiến rồi!

Lúc Diệp Lăng Phi nói câu này còn cố ý dừng ánh mắt lại chỗ hạ thân của Đới Vinh Cẩm. Đới Vinh Cẩm cảm thấy hạ thân mình lạnh toát, trong lòng thầm chửi tên khốn Diệp Lăng Phi này quả thật quá tàn ác, chuyện như vậy mà cũng dám làm. Chỉ là Đới Vinh Cẩm vẫn đang nghe những lời của Diệp Lăng Phi, sau khi nghe xong, mặt hắn vẫn không biến sắc, mỉm cười nói:

- Diệp tiên sinh, lúc nãy tôi đã nói rồi, giữa chúng ta có thể đã có hiểu nhầm. Tôi vốn không có bất kỳ ý đồ nào với vợ anh cả, cũng chẳng muốn tiếp xúc quá nhiều với cô ấy. Người mà tôi thực sự muốn tiếp xúc chính là Diệp tiên sinh anh đây, vì ngay từ lần đầu tiên gặp mặt tôi đã cảm thấy mình rất có duyên với anh. Hôm qua tôi đã bày tỏ sự hảo cảm của tôi đối với Diệp tiên sinh, muốn được kết bạn với anh. Còn tại sao tôi lại ở đây, chỉ là vì tôi đã nhắm được một căn biệt thự ở đây, muốn mua nhà, như thế cũng tiện gặp mặt Diệp tiên sinh nhiều hơn!

Diệp Lăng Phi vừa hút một hơi thuốc, nghe xong câu này của Đới Vinh Cẩm thì liền ho sặc sụa. Hắn vứt điếu thuốc xuống đất rồi cứ thế ho không ngớt. Thấy Diệp Lăng Phi ho như vậy, Đới Vinh Cẩm đưa tay ra định vỗ lưng anh, nhưng Diệp Lăng Phi vội hất tay ra, liên tục nói:

- Đới tiên sinh, tôi nghĩ giữa chúng ta chẳng có gì để nói cả, tôi cũng không muốn thấy anh. Từ nay về sau phiền anh đừng xuất hiện trước mặt tôi lần nữa, tôi không phải là đồng tính!

- Đồng tính?

Đới Vinh Cẩm sững sờ, hắn kỳ lạ nhìn Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi chẳng thèm để ý đến ánh mắt của Đới Vinh Cẩm, liên tục khoát tay:

- Đới tiên sinh, phiền anh bây giờ lập tức rời khỏi đây!

Diệp Lăng Phi vừa nói xong liền bước đi nhanh. Đới Vinh Cẩm thấy Diệp Lăng Phi hiểu lầm hắn là đồng tính thì trong lòng đột nhiên mừng thầm. Nếu Diệp Lăng Phi hiểu nhầm mình là đồng tính thì chẳng phải sẽ không còn cảnh giác với việc mình tiếp xúc với Bạch Tình Đình nữa sao, đây đối với mình chẳng phải là chuyện tốt hay sao.

Đới Vinh Cẩm như mở cờ trong bụng, cũng không giải thích với Diệp Lăng Phi là hắn vốn không có hứng thú với đàn ông, mà chỉ nghĩ đến việc mình nên tiếp xúc với Bạch Tình Đình như thế nào. Cần phải biết là hắn còn có việc, chỉ có thể ở thành phố Vọng Hải được vài ngày. Cho dù mấy ngày này không xử đẹp được Bạch Tình Đình thì cũng nên để lại cho cô một ấn tượng thật sâu sắc. Như vậy, chỉ cần đợi sau khi mình xử lý xong chuyện bên Mỹ thì sẽ có thời gian để tóm gọn Bạch Tình Đình một cách triệt để.

Đới Vinh Cẩm đang mừng thầm, định rời đi thì đột nhiên Diệp Lăng Phi quay trở lại. Diệp Lăng Phi nhìn thấy bộ dạng của Đới Vinh Cẩm thì chợt hiểu ra, hắn chủ động đi tới vỗ vai Đới Vinh Cẩm, nói:

- Đới tiên sinh, nếu biết sớm anh giỏi về cái đó thì tôi nên dẫn thêm vài người bạn cho anh làm quen. Mấy người bạn đó của tôi cũng đều giỏi cái đó. Đới tiên sinh, anh thích phía trước hay phía sau!

- A, cái này…!

Đới Vinh Cẩm rất muốn hét lớn lên nói cho Diệp Lăng Phi biết mình vốn chẳng phải đồng tính, nhưng hắn lại lo nếu nói ra sẽ bỏ lỡ một cơ hội tốt. Hắn chỉ có thể ấp a ấp úng, trong bụng thì lại đang thầm chửi Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi nhìn bộ dạng đó của Đới Vinh Cẩm, hắn đã tính cả rồi, cười nói:

- Đới tiên sinh, anh đừng ngại. Tôi thấy công tử bột như anh chắc là thích phía sau rồi. Cái này anh yên tâm, tôi giúp anh gọi vài người bạn tới, bảo đảm sẽ khiến anh rất sảng khoái. À, Đới tiên sinh, anh đừng đi nhé, giờ tôi lập tức gọi điện cho bạn tôi, hắn ở gần đây thôi, một cuộc gọi là tới liền, khoảng bảy tám phút là bạn tôi đến. Lúc đó hai người cứ từ từ mà nói chuyện!

Diệp Lăng Phi nói xong cầm điện thoại lên. Đới Vinh Cẩm lần này thực sự khiếp sợ, hắn vội vàng nói:

- Diệp tiên sinh, tôi còn bận việc, tôi đi trước đây, gặp lại anh sau!

Đới Vinh Cẩm nói xong vội vội vàng vàng lên xe. Diệp Lăng Phi sau khi thấy Đới Vinh Cẩm lái xe đi mất, hắn nhếch môi cười nhạt:

- Tên khốn chết tiệt, mày còn muốn chơi trò này với tao à? Tao thấy rõ ràng mày muốn gây sự chú ý của vợ tao. Tốt nhất mày đừng để tao thấy lần nữa, nếu không tao sẽ đánh mày đến mức mẹ mày cũng nhận không ra!

Diệp Lăng Phi đợi Đới Vinh Cẩm đi khỏi mới trở vào trong biệt thự. Bạch Tình Đình ngồi trong phòng khách đợi Diệp Lăng Phi trở về. Sau khi thấy anh bước vào, cô vội lên trước đón:

- Ông xã, anh hiểu nhầm rồi, em muốn giải thích với anh một chút!

Diệp Lăng Phi “ừm” một tiếng rồi bước đến ghế sofa trong phòng khách, đặt mông ngồi xuống. Bạch Tình Đình đến trước mặt Diệp Lăng Phi, ngồi vào lòng anh, tay cô nắm lấy cánh tay Diệp Lăng Phi, yêu kiều nói:

- Ông xã, lúc nãy khi em mua thức ăn về thì gặp phải người đó. Em vốn định không nói chuyện với hắn nhưng không ngờ hắn lại dừng xe lại, em lo đụng phải xe hắn mới phải dừng gấp.

Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi chỉ nhìn mình mà không nói gì, cô còn tưởng anh không tin liền giải thích tiếp:

- Hắn nói mấy câu rất kỳ quái, nói cái gì mà kiềm nén đau thương, em chẳng hiểu hắn nói gì cả. Em đã không khách khí bảo hắn sau này đừng bám theo em nữa. Em vốn định lái xe về nhà ngay nhưng không ngờ đúng lúc đó anh lại đi ra. Ông xã, anh phải tin em, em thật sự không có ý muốn nói chuyện với hắn đâu!

Diệp Lăng Phi nhìn bộ dạng nôn nóng của Bạch Tình Đình, cười nói:

- Bà xã, anh biết rồi, em không cần giải thích với anh nữa đâu!

Diệp Lăng Phi nói xong ôm eo Bạch Tình Đình, tay hắn không yên phận kéo dây đeo trên vai cô xuống, bàn tay hắn ấn trên bầu ngực của Bạch Tình Đình, nói:

- Bà xã, em bù đắp cho anh thế nào đây chứ!

- Ông xã, anh muốn bù đắp thế nào?

Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi làm vậy, trong lòng thầm mừng rỡ, xem ra anh vốn không giận mình. Bạch Tình Đình chỉ lo Diệp Lăng Phi không tin những lời cô vừa nói, lúc này nghe được những lời này của anh, cô vội vàng nói:

- Ông xã, chỉ cần anh nói ra em nhất định làm được!

- Thật không?

Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng nói:

- Bà xã, bây giờ em sinh cho anh một đứa con đi. Hân Mính đã có con của anh rồi, vợ anh đương nhiên cũng phải có con của anh chứ!

- A…!

Bạch Tình Đình vừa nghe đến chuyện này, má cô chợt ửng đỏ, thấp giọng nói:

- Ông xã, không phải là anh không biết, chỗ đó của em rất… rất…!

Ý của Bạch Tình Đình sao Diệp Lăng Phi không hiểu được chứ. Diệp Lăng Phi chính là muốn nhìn thấy bộ dạng yêu kiều này của cô. Bạch Tình Đình hôm nay vốn đã mặc chiếc váy có dây đeo màu hồng phấn rất hấp dẫn, giờ lại bày ra bộ dạng này nữa, Diệp Lăng Phi lập tức cảm thấy dục hỏa nổi lên. Hắn cởi thẳng chiếc áo ngực của Bạch Tình Đình ra rồi vứt lên ghế sofa, hai tay chơi đùa đôi gò bồng đảo ấm áp đầy đàn hồi của cô, vừa hôn lên má Bạch Tình Đình vừa nói:

- Bà xã, không sao cả, chúng ta sẽ thích ứng từng tí một. Bây giờ đúng là một cơ hội tốt, anh sẽ tiến thêm một bước nữa so với lần trước, anh phải khiến cho bên trong của em…

Diệp Lăng Phi nói đến đây, ghé sát môi lại bên tai Bạch Tình Đình nói một câu. Bạch Tình Đình đỏ ửng cả mặt, cô cắn chặt môi, ra sức gật đầu.

Diệp Lăng Phi ôm eo Bạch Tình Đình, bồng cô đã khỏa thân một nửa bước lên lầu, nhưng đúng lúc này điện thoại của hắn lại vang lên. Diệp Lăng Phi tức giận vì cuộc điện thoại này quấy rầy chuyện tốt của hắn, vốn định không bắt máy nhưng điện thoại cứ reo không ngừng. Diệp Lăng Phi bất đắc dĩ tạm thời đặt Bạch Tình Đình xuống, hắn cầm điện thoại lên xem thì là một số lạ.

Diệp Lăng Phi bắt máy, mở miệng ra là chửi:

- Mẹ kiếp, ai đấy, sớm không gọi muộn không gọi, a… Bành Hiểu Lộ, cô… sao cô lại gọi cho tôi!

Sau khi nghe được tên cô gái trong điện thoại, Diệp Lăng Phi toát cả mồ hôi. Nếu hắn biết trước là nha đầu này thì không thể nào mở miệng chửi được. Có điều giờ cũng đã chửi rồi, có muốn sửa cũng không sửa được nữa, Diệp Lăng Phi đành phải hừ lạnh:

- Cô làm gì thế, tôi phải làm việc với vợ tôi, cô có muốn đến tham quan một chút không? Thật là, tôi chẳng có quan hệ gì với cô cả, cô tìm tôi làm cái gì!

Diệp Lăng Phi vốn tưởng câu nói này của mình có thể khiến cho Bành Hiểu Lộ rút lui, ai dè trong điện thoại vọng lại giọng của cô:

- Được thôi, giờ tôi đến đây, anh đang ở đâu?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!