Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 829: CHƯƠNG 829: CÔ GÁI NGÂY THƠ

Diệp Lăng Phi cũng chỉ buột miệng nói như vậy thôi nhưng không ngờ Bành Hiểu Lộ lại thật sự muốn đến. Vừa nghe thế, Diệp Lăng Phi vội vàng nói:

- Tôi nói này Bành đại tiểu thư, không phải vậy chứ, cô thật sự muốn tham quan sao? Đầu óc cô có vấn đề gì à?

- Không có vấn đề gì cả, anh bảo tôi đến tham quan thì tôi đến tham quan nhà anh, chẳng lẽ cái này cũng có vấn đề sao?

Bành Hiểu Lộ rất thắc mắc hỏi trong điện thoại.

- Con người anh thật kỳ quái, chả trách ông nội tôi bảo anh rất khó đoán, còn dặn tôi phải tránh xa anh ra đấy!

Diệp Lăng Phi nghe xong mới biết Bành Hiểu Lộ đã hiểu nhầm ý của mình, có lẽ cô không nghe rõ những lời hắn vừa nói. Lúc này, Diệp Lăng Phi đành lặp lại một lần nữa:

- Lúc nãy tôi nói tôi phải thân mật với vợ tôi, bảo cô đến tham quan, chứ không có nói bảo cô đến nhà tôi tham quan!

Đầu dây bên kia im lặng một hồi. Diệp Lăng Phi thầm cười nhạt trong lòng: “Giờ thì hết lời rồi chứ gì, ngoan ngoãn quay về đi, đừng có chạy đến đây gây chuyện!”

Diệp Lăng Phi vừa nghĩ đến đây, liền nghe giọng của Bành Hiểu Lộ giận dữ vọng ra từ trong điện thoại:

- Diệp Lăng Phi, anh nghe cho rõ đây, giờ tôi đến nhà anh. Nếu anh không nhanh chóng về nhà thì cứ đợi nhà anh biến thành đống đổ nát đi, tôi sẽ đập tan nhà anh!

- Này, này, cô điên…!

Diệp Lăng Phi vừa nói được mấy câu thì Bành Hiểu Lộ bên kia đã cúp máy. Hết cách, hắn đành đặt điện thoại xuống, nhìn Bạch Tình Đình đang khỏa thân một nửa ngồi trên ghế sô pha, làm bộ dạng sắp khóc nói:

- Bà xã, anh đụng phải một con cọp cái rồi, lát nữa chắc anh chết mất!

- Cọp cái?

Bạch Tình Đình nghe xong, cô nhặt chiếc áo ngực bị Diệp Lăng Phi vứt trên ghế sô pha lên, vừa mặc vào vừa hỏi:

- Là ai?

- Bành Hiểu Lộ, chính là cô gái mà anh đã kể với em đó!

Diệp Lăng Phi làm bộ mặt mếu máo nói.

- Anh cũng chẳng biết mình đã đắc tội cô ta ở đâu mà lúc nãy vừa gọi điện đã đòi đập nát nhà chúng ta. Bà xã đại nhân, em nói xem nha đầu này rốt cuộc có vấn đề gì, làm gì mà cứ gây khó dễ với anh? Chẳng phải lúc trước anh đánh thắng cô ta thôi sao, có đáng để cô ta bám riết không tha như vậy không? Cô ta lại còn là sĩ quan huấn luyện đặc chủng nữa chứ, anh thấy giống một người đàn bà chanh chua thì có. Tôi trù cho cô ta không lấy được chồng!

Bạch Tình Đình vừa kéo dây váy lên đôi vai gầy của mình, nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì không nhịn được cười:

- Ông xã, sao anh lại nói người ta như vậy? Em thấy Hiểu Lộ cũng chỉ là bị anh bắt nạt đến mức tức giận thôi, chẳng qua là nóng nảy một chút, sự việc không tồi tệ như anh nghĩ đâu!

- Cái này không chắc đâu, bà xã, em chưa gặp cô gái này. Lần trước lúc anh đi gặp ông cụ đã so tài với cô ta một lần, kết quả anh thắng nên cô ta cứ bám riết lấy anh.

Diệp Lăng Phi nói đến đây, đưa tay ra ôm Bạch Tình Đình vào lòng, khẽ thở dài:

- Tối qua ông cụ có gọi điện cho anh, báo trước là Bành Hiểu Lộ sẽ đến tìm anh. Anh thấy ngay cả ông cụ cũng cảm thấy cô cháu gái này khó đối phó nên mới gọi cho anh, mục đích chỉ có một là bảo anh đừng làm tổn thương con bé. Nhưng bây giờ anh thấy không phải anh làm tổn thương cô ta, mà hoàn toàn là cô ta muốn làm tổn thương anh!

Bạch Tình Đình nhẹ nhàng nói:

- Ông xã, anh đừng lo quá, em tin Hiểu Lộ sẽ không làm vậy đâu. Ừm, ông xã, Hiểu Lộ sắp đến nhà chúng ta, mình nên dọn dẹp một chút chứ, để Hiểu Lộ nhìn thấy nhà mình bừa bộn thế này thì không hay cho lắm. Ây, Trương Vân chiều mới về, em thấy mình nên dọn nhanh thôi!

Bạch Tình Đình nói xong liền đứng lên, có vẻ như muốn đi dọn dẹp. Cô vừa đứng dậy đã nghe thấy tiếng còi xe từ ngoài cửa vọng vào. Bạch Tình Đình đi đến cửa biệt thự nhìn ra cổng, thấy một chiếc xe biển số quân đội đang dừng bên ngoài, cạnh xe có một nam một nữ đang đứng đó.

Bạch Tình Đình không quen ai trong số họ, nhưng dựa vào những gì Diệp Lăng Phi vừa nói, cô đoán cô gái đó có thể là Bành Hiểu Lộ.

- Ông xã, anh ra xem thử, cô gái đó có phải là Hiểu Lộ không?

Bạch Tình Đình gọi Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi không ngờ Bành Hiểu Lộ lại đến nhanh như vậy. Theo hắn nghĩ, Bành Hiểu Lộ vừa mới gọi điện không lâu, cho dù có đến cũng phải mất hai tiếng đồng hồ nữa. Khi Diệp Lăng Phi đi ra cửa biệt thự, nhìn thấy Bành Hiểu Lộ mặc đồng phục màu xám thì đầu hắn đau như búa bổ. Một người đàn ông cũng mặc đồng phục giống Bành Hiểu Lộ đứng bên cạnh cô ta, sau khi thấy Diệp Lăng Phi bước ra thì hắn nói nhỏ gì đó với Bành Hiểu Lộ, chỉ thấy cô gật gật đầu.

- Trời ạ, còn dẫn theo trợ thủ đến nữa!

Diệp Lăng Phi thấy ánh mắt của người đàn ông đó quay sang nhìn mình, đôi mắt sắc bén đó rõ ràng không hề thân thiện. Hắn chửi thầm một câu, Bạch Tình Đình nhẹ nhàng kéo tay hắn nói:

- Ông xã, đừng như vậy, có thể Hiểu Lộ chỉ đến thăm thôi. Anh đừng ra đó, để em ra nói chuyện với Hiểu Lộ trước!

Bạch Tình Đình lo Diệp Lăng Phi và Bành Hiểu Lộ sẽ xảy ra xung đột. Theo cô thấy, có lẽ Bành Hiểu Lộ chỉ là nhất thời hiếu thắng, mình ra nói chuyện một chút chắc cũng không có gì to tát. Nhưng làm sao Bạch Tình Đình biết được, mối thù giữa Diệp Lăng Phi và Bành Hiểu Lộ hoàn toàn là vì lúc tỉ thí, Diệp Lăng Phi đã túm lấy ngực của Bành Hiểu Lộ, hơn nữa còn túm không nhẹ. Bành Hiểu Lộ xem đây là một sự sỉ nhục, nhất định phải trút được cục tức này mới thấy nhẹ nhõm. Cũng chính vì cảm thấy chuyện này rất mất mặt nên ngay cả ông nội cô là Bành Nguyên, cô cũng không nói lý do vì sao mình nhất định phải tìm Diệp Lăng Phi tính sổ. Lần này, Bành Hiểu Lộ còn gọi thêm Nhiếp Quân, người từng huấn luyện cô, bây giờ là phó đội trưởng đội đặc chủng Lang Nha. Năm nay Nhiếp Quân 35 tuổi, mấy năm nay đều làm công tác huấn luyện đặc chủng trong quân đội, quan hệ giữa anh ta và Bành Hiểu Lộ rất thân thiết.

Diệp Lăng Phi đứng trước cửa biệt thự không động đậy, Bạch Tình Đình bước ra. Cô đến trước mặt Bành Hiểu Lộ, nở nụ cười nhiệt tình chào hỏi:

- Cô là Bành Hiểu Lộ phải không? Tôi là Bạch Tình Đình, trước đây tôi thường nghe bố tôi nhắc đến cô!

Bành Hiểu Lộ vốn không hiểu rõ về Bạch Tình Đình, cô cũng chỉ nghe ông nội mình nhắc qua cái tên này. Bạch Tình Đình là con gái của cấp dưới Bành Nguyên, vốn chẳng có quan hệ gì nhiều với Bành Hiểu Lộ, tình cảm cũng chẳng thân thiết. Mấy năm sống trong quân đội khiến Bành Hiểu Lộ không rành rẽ về cách đối nhân xử thế ở thế giới bên ngoài, cô thiếu đi sự tinh tế trong giao tiếp đời thường. Sau khi Bạch Tình Đình tự giới thiệu, cô chỉ lạnh nhạt đáp một câu “chào cô”, cũng chẳng có ý muốn trò chuyện thêm.

Thái độ này của Bành Hiểu Lộ khiến Bạch Tình Đình có chút ngượng ngùng. Cô cảm thấy cô gái này có phần quá kiêu ngạo, mình đã nhiệt tình chào hỏi mà cô ta lại lạnh lùng như vậy. Trong lòng Bạch Tình Đình bắt đầu có chút ác cảm với Bành Hiểu Lộ, chỉ là cô không biểu hiện ra bên ngoài.

- Hiểu Lộ, mau vào nhà chơi đi. Bố tôi có nhắc đến cô, chỉ là tôi chưa từng được gặp. Lần này cô đã đến nhà tôi thì tôi nhất định sẽ tiếp đón chu đáo!

Bạch Tình Đình nói rồi đưa tay ra định kéo tay Bành Hiểu Lộ, nhưng tay cô vừa chạm vào thì đã bị Bành Hiểu Lộ hất ra.

Bành Hiểu Lộ lạnh lùng nói:

- Thật ngại quá, lần này tôi đến tìm Diệp Lăng Phi, không phải đến làm khách nhà cô!

Câu nói này đã bộc lộ hoàn toàn sự thiếu khéo léo của cô. Nếu là người khác, cho dù đến để gây sự với Diệp Lăng Phi cũng sẽ nói vài câu khách sáo. Nhưng Bành Hiểu Lộ lại không làm vậy, cô nói thẳng thừng. Bộ dạng này của cô khiến Bạch Tình Đình có chút khó xử. Bạch Tình Đình xưa nay chưa từng gặp cô gái nào giống Bành Hiểu Lộ, hôm nay xem như cô đã được mở mang tầm mắt. Lúc này, Bạch Tình Đình không biết phải làm sao, bị Bành Hiểu Lộ đẩy vào thế khó, đành đứng yên tại chỗ.

Diệp Lăng Phi thấy cảnh này, biết nếu mình không xuất hiện thì Bạch Tình Đình sẽ bị Bành Hiểu Lộ làm cho khó xử. Để giải vây cho vợ, hắn chủ động bước ra, đến bên cạnh Bạch Tình Đình, ôm lấy cô vợ đang có chút ửng đỏ trên má vào lòng, rồi nhìn Bành Hiểu Lộ cười nói:

- Tôi nói này Bành đại tiểu thư, lần này cô đến rốt cuộc là vì chuyện gì?

- Tìm anh tính sổ!

Bành Hiểu Lộ nói dứt khoát, cô liếc mắt nhìn Nhiếp Quân một cái, rồi lại dời ánh mắt lên mặt Diệp Lăng Phi nói:

- Lần trước tôi bị anh đánh lén. Lần này tôi gọi sếp của tôi đến để sếp tôi thi đấu với anh. Nếu sếp của tôi cũng không thắng được anh thì sau này Bành Hiểu Lộ tôi sẽ biến mất trước mặt anh, không bao giờ tìm anh gây chuyện nữa. Nhưng nếu anh thua thì anh phải xin lỗi tôi, xin lỗi vì tất cả những chuyện anh đã làm!

Lúc này, Nhiếp Quân bước lên một bước, đứng bên cạnh Bành Hiểu Lộ, điệu bộ có chút phô trương. Thân hình của Nhiếp Quân quả thật vạm vỡ, mình hổ lưng gấu, thế đứng toát lên khí chất khác người. Cho dù gã Dã Thú vạm vỡ như vậy, khi đối diện với Nhiếp Quân cũng không chiếm được ưu thế về khí thế. Diệp Lăng Phi chỉ lướt mắt nhìn Nhiếp Quân một cái, trong lòng đã rõ gã này không phải là đối thủ dễ đối phó. Nếu thật sự đánh với hắn, tỷ lệ thắng của mình cũng chỉ khoảng 40% hoặc thấp hơn.

Diệp Lăng Phi không muốn dây dưa với Bành Hiểu Lộ nữa, cảm thấy chẳng có ý nghĩa gì. Sau khi nghe cô nói xong, hắn nhếch môi cười:

- Tôi đã làm những việc gì chứ? Chẳng qua cũng chỉ là xin lỗi thôi sao, rất đơn giản. Xem như tôi thua rồi, bây giờ tôi xin lỗi cô!

Biểu hiện này của Diệp Lăng Phi nằm ngoài dự liệu của Bành Hiểu Lộ. Theo cô nghĩ, Diệp Lăng Phi nhất định sẽ không xin lỗi mình dễ dàng như vậy. Nhưng trên thực tế, hắn lại nói ra rất nhẹ nhàng. Sắc mặt Bành Hiểu Lộ khẽ thay đổi, phản ứng của Diệp Lăng Phi hoàn toàn không nằm trong dự tính của cô. Cô trừng mắt nhìn hắn, giận dữ nói:

- Anh có phải là đàn ông không đó? Ông nội tôi nói anh lợi hại thế nào, giờ xem ra toàn là giả dối, ngay cả so tài cũng không dám đã nhận thua. Anh xem có giống đàn ông không chứ!

Bành Hiểu Lộ nổi nóng, Diệp Lăng Phi ngược lại bật cười:

- Bành Hiểu Lộ, tôi bị cô làm cho hồ đồ rồi đấy. Cô đến đây tìm tôi chẳng phải là vì muốn tôi xin lỗi sao? Bây giờ tôi xin lỗi rồi cô lại nổi nóng, còn lôi chuyện đàn ông hay không phải đàn ông ra nói. Tôi thật sự bị cô làm cho rối trí rồi. Thôi kệ, cô thích nghĩ tôi thế nào thì cứ nghĩ thế ấy, tôi còn có việc, không rảnh tào lao với cô nữa!

Diệp Lăng Phi nói xong, ôm Bạch Tình Đình quay người định đi. Ngay lúc hắn vừa quay người, Nhiếp Quân đã đưa bàn tay cứng như sắt ra chặn lấy bả vai hắn. Nhiếp Quân cố ý muốn làm Diệp Lăng Phi mất mặt nên đã tăng thêm lực trên bàn tay.

Diệp Lăng Phi cảm thấy một cơn đau nhói truyền đến từ bả vai. Hắn nhíu mày, dùng sức hất tay Nhiếp Quân ra, rồi đưa tay vỗ nhẹ vai Bạch Tình Đình, dịu dàng nói:

- Bà xã, em vào nhà trước đi!

Nói xong, Diệp Lăng Phi quay người lại, nhìn thẳng mặt Nhiếp Quân, sắc mặt trầm xuống, hừ lạnh:

- Tôi không cần biết anh là sĩ quan huấn luyện gì hay lính đặc chủng gì, trước mặt tôi anh cũng chẳng là gì cả. Lúc nãy tôi đã nói, tôi không muốn động thủ với anh, không phải vì tôi sợ anh mà vì tôi cho rằng không cần thiết. Bây giờ tôi còn có việc phải làm. Nếu anh thật sự muốn đánh với tôi, vậy được, đợi sau khi tôi giải quyết xong chuyện của mình, tôi sẽ đấu với anh một trận. Có điều lần này chúng ta sẽ không chơi mấy trò đánh đấm vớ vẩn đó nữa, trò đó chẳng thú vị gì. Tôi với anh chơi súng, chắc anh cũng không lạ lẫm gì. Tôi sẽ đi cùng anh đến ngoại ô tìm một nơi, hai chúng ta sẽ chơi súng, ai bị bắn chết thì người đó đáng đời. Chỉ có một người có thể sống sót bước ra khỏi đó!

Diệp Lăng Phi nói xong câu này, không chỉ Bành Hiểu Lộ mà ngay cả Nhiếp Quân cũng có chút bất ngờ. Cả hai người đều thấy được Diệp Lăng Phi không hề nói đùa. Tuy Nhiếp Quân đã ở trong quân đội mười mấy năm nhưng hắn vẫn chưa từng giết người theo đúng nghĩa đen. Lần này Diệp Lăng Phi lấy mạng ra để so tài, có chút nằm ngoài dự liệu của anh ta.

Bành Hiểu Lộ cũng không ngờ sự việc lại thành ra thế này. Cô vốn không hiểu rõ bối cảnh của Diệp Lăng Phi, chỉ nghe ông nội nói qua một số chuyện liên quan đến hắn. Bành Hiểu Lộ biết người đàn ông trông có vẻ nho nhã trước mặt mình đã từng giết không ít người ở nước ngoài, hai tay đã dính đầy máu tanh. Dùng lời của Bành Nguyên để hình dung, đó chính là Diệp Lăng Phi đã bò ra từ đống xác chết, hai tay nhuốm đầy máu của ác quỷ. Lúc nghe ông nội đánh giá Diệp Lăng Phi, cô vốn không phục. Bây giờ, khi đối diện với hắn, Bành Hiểu Lộ lại cảm thấy từ trong xương cốt của Diệp Lăng Phi tỏa ra một luồng tử khí lạnh lẽo. Loại tử khí này chỉ có thể có được sau khi trải qua vô số trận chiến đẫm máu. So với Diệp Lăng Phi, trên người Nhiếp Quân lại tỏa ra một luồng khí ngang ngược, bắt nguồn từ sự tự tin và sự sùng bái mà anh ta nhận được trong quân đội suốt thời gian dài.

Vì thế, tuy khí thế ngang ngược của Nhiếp Quân mạnh mẽ hơn, nhưng Bành Hiểu Lộ lại cảm thấy nếu Nhiếp Quân đấu trận sinh tử với Diệp Lăng Phi, người sống sót nhất định là Diệp Lăng Phi. Ngay cả Bành Hiểu Lộ cũng không rõ tại sao mình lại có cảm giác này. Cô vốn hy vọng Nhiếp Quân có thể thắng, nhưng nội tâm lại mách bảo cô không thể để hai người đàn ông này đấu trận sinh tử, nếu không người đàn ông mà cô luôn sùng bái sẽ vĩnh viễn ngủ yên trong trận đấu đó.

Không chỉ Bành Hiểu Lộ, mà ngay cả trong lòng Nhiếp Quân cũng khẽ do dự, không biết có nên đáp ứng yêu cầu của người đàn ông này không. Nhiếp Quân tràn đầy tự tin, là một trong những sĩ quan ưu tú nhất trong quân đội, anh ta tin rằng mình có thể dễ dàng đánh bại người đàn ông trông không có gì đặc biệt trước mặt. Nhưng sâu trong lòng, lại có một tiếng nói cảnh báo anh ta đừng dễ dàng lấy mạng mình ra cá cược với người này, như vậy rất nguy hiểm.

Diệp Lăng Phi thấy Bành Hiểu Lộ và người đàn ông cao to đó không lập tức phản ứng, hắn cũng không nhân cơ hội sỉ nhục đối phương mà nói:

- Lúc nãy tôi đã nói rồi, lúc này tôi không có thời gian. Nếu tôi không nhanh chóng tìm ra kẻ tối qua muốn giết tôi thì e là các người muốn gặp tôi cũng không còn khả năng nữa đâu. Việc tôi phải làm lúc này là nhanh chóng tìm ra đối thủ của mình. Hai vị, đợi sau khi tôi giải quyết xong, tôi sẽ đích thân đi tìm hai người!

Diệp Lăng Phi vừa quay đi thì Bành Hiểu Lộ đã nói sau lưng hắn:

- Diệp Lăng Phi, đợi một chút!

Diệp Lăng Phi dừng lại, quay người, ánh mắt hắn trở nên sắc bén, nhìn thẳng vào mắt Bành Hiểu Lộ hỏi:

- Còn có chuyện gì nữa?

- Tôi không muốn anh lấy mạng ra so tài, không có ý nghĩa gì cả. Tôi là quân nhân, chúng ta sẽ so tài bằng hình thức của quân nhân. Ông nội tôi đã nói, anh sẽ là đối tượng được huấn luyện để tham gia vào đội đặc chủng Lang Nha. Tôi cũng sẽ tham gia huấn luyện đặc chủng Lang Nha. Chúng ta hãy đấu trên chiến trường!

Bành Hiểu Lộ nói.

- Dùng hình thức của quân nhân so tài, lấy vinh dự làm thẻ đánh cược của trận đấu!

- Tôi chấp nhận. Có điều tôi đã nói rồi, điều kiện tiên quyết là tôi phải tham gia được huấn luyện. Nếu tôi chết ở đây thì chúng ta chẳng còn cơ hội nào nữa!

- Tôi sẽ không để anh chết đâu!

Bành Hiểu Lộ nói như đinh đóng cột.

- Nói cho tôi biết, là ai muốn giết anh, tôi sẽ giải quyết thay anh!

Diệp Lăng Phi nhìn khuôn mặt diễm lệ đầy tự tin của Bành Hiểu Lộ, đột nhiên bật cười. Hắn cười đến mức khiến Bành Hiểu Lộ rất khó hiểu, cô nhìn hắn bằng ánh mắt đầy nghi hoặc hỏi:

- Anh cười gì?

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Tôi cười sự ngây thơ đáng yêu của cô. Ngay cả tôi còn không biết giải quyết thế nào, mà cô có thể giúp tôi giải quyết, đây chẳng phải là ngây thơ đáng yêu sao?

- Anh nói tôi ngây thơ?

Bành Hiểu Lộ sa sầm mặt, không vui nói:

- Chưa có ai dám nói tôi ngây thơ cả. Tôi đã nói có thể giúp anh giải quyết là có thể giúp anh giải quyết. Chẳng phải có người muốn giết anh sao, tôi có thể dẫn người của tôi đến bắt kẻ muốn giết anh!

- Hừ, cô đúng là một tiểu cô nương ngây thơ đáng yêu. Cô cho rằng muốn bắt người là bắt được sao? Tôi hỏi cô, ngay cả tôi còn không biết ai muốn giết tôi thì làm sao cô bắt người ta được chứ! Bành Hiểu Lộ, quân đội thích hợp với cô đấy, hay là cô quay về quân đội đi, đợi tôi đến tìm cô!

Diệp Lăng Phi nói xong liền quay người đi.

Bành Hiểu Lộ nhìn Diệp Lăng Phi đi vào trong biệt thự, cô cắn chặt môi không động đậy. Nhiếp Quân đưa tay ra vỗ vai cô nói:

- Hiểu Lộ, người này rất ngông cuồng, chúng ta đợi ở chiến trường dạy cho hắn một bài học. Em cũng đừng giận, anh thấy chúng ta hãy quay về quân đội trước, chuẩn bị cho kỹ càng!

Ánh mắt của Bành Hiểu Lộ vẫn nhìn chằm chằm bóng dáng của Diệp Lăng Phi, mãi đến khi bóng dáng hắn mất hút cô mới thu lại, nói:

- Em không về, em phải ở lại thành phố Vọng Hải!

- Tại sao?

Nhiếp Quân hỏi.

- Để xem tên ngông cuồng này rốt cuộc muốn làm gì?

Bành Hiểu Lộ giận dữ nói.

- Em phải cho hắn biết, em vốn không phải là một tiểu cô nương ngây thơ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!