Bành Hiểu Lộ bị câu nói “cô bé ngây thơ” của Diệp Lăng Phi chọc giận. Lúc N.Q. đề nghị cô trở về bộ đội thì cô lại kiên quyết đòi ở lại, muốn theo dõi xem Diệp Lăng Phi rốt cuộc định làm gì.
N.Q. và Bành Hiểu Lộ quen nhau đã lâu. Từ ngày đầu Bành Hiểu Lộ mới vào bộ đội, người huấn luyện cô chính là N.Q. Sau đó hai người cũng gặp nhau nhiều lần, lần này lại gặp nhau ở Lang Nha.
N.Q. xuất thân từ một vùng nông thôn Đông Bắc, không có bất kỳ mối quan hệ hay bối cảnh nào, hoàn toàn dựa vào sức lực của chính mình để có được ngày hôm nay. Vì một số lý do không muốn người khác biết, N.Q. đã độc thân suốt ba năm nay sau khi ly hôn với vợ.
Trong quân đội, Bành Hiểu Lộ là đại tiểu thư mà ai cũng phải nhường bước, cô chẳng muốn tiếp cận ai, nhưng lại rất thân thiết với người đàn ông hơn mình gần chục tuổi này. Căn nguyên của việc này nằm ở khí chất quân nhân mạnh mẽ toát ra từ người N.Q. đã thu hút Bành Hiểu Lộ. Bất cứ đâu, bất cứ lúc nào, N.Q. luôn yêu cầu bản thân rất nghiêm khắc, đi như gió, ngồi thẳng lưng. Trên người anh, điều mà Bành Hiểu Lộ nhìn thấy nhiều nhất chính là tố chất mà một quân nhân nên có. Vì thế, Bành Hiểu Lộ có một cảm giác sùng bái đối với N.Q., cái gọi là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, cô cho rằng N.Q. mới thực sự là một quân nhân chân chính.
Hoặc cũng có thể là vì Bành Hiểu Lộ, con đường binh nghiệp của N.Q. rất suôn sẻ, cho đến bây giờ đã là phó đội trưởng của đại đội Lang Nha mới thành lập. N.Q. đã trở thành một nhân vật nổi bật của thế hệ mới trong quân đội. Đặc biệt là với thân phận của Bành Hiểu Lộ, đã có rất nhiều người đồn đoán rằng N.Q. rất có khả năng sẽ trực tiếp gia nhập vào tầng lớp cấp cao trong quân đội sau khi trở thành đại đội trưởng đặc chủng.
Đương nhiên đây chỉ là dự đoán, ai mà chẳng biết thế lực của nhà họ Bành trong quân đội, nào ai dám đoán mò. Nhưng có một điểm rất rõ ràng là ông nội của Bành Hiểu Lộ đã đặt kỳ vọng rất lớn vào bộ đội đặc chủng Lang Nha. Bất cứ ai gia nhập Lang Nha đều là những nhân vật có tiềm năng trong mắt Bành Nguyên. Lấy đại đội trưởng Mã Vũ Vân làm ví dụ, người này chính là do một tay cha của Bành Hiểu Lộ đào tạo nên.
N.Q. thấy Bành Hiểu Lộ muốn ở lại, anh đành nói:
- Vậy chúng ta quay về căn cứ quân đội trước đã, anh gọi điện sắp xếp công việc!
Bành Hiểu Lộ lắc đầu:
- Anh về bộ đội đi, em ở lại một mình!
- Em ở lại một mình?
N.Q. sững sờ. Anh đứng trước mặt Bành Hiểu Lộ, đưa tay đặt lên vai cô nói:
- Hiểu Lộ, em nghe anh nói, em không thể ở lại một mình, anh…!
N.Q. vẫn chưa nói xong đã bị Bành Hiểu Lộ ngắt lời:
- Em đã nói rồi, em ở lại một mình. Đây là chuyện của em, em gọi anh qua đã là phiền lắm rồi, bây giờ anh hãy quay về bộ đội đi!
- Anh…!
Bành Hiểu Lộ khoát tay:
- Em đã quyết rồi, anh về đi. Nếu anh có ý định ở lại thì em cũng chẳng quan tâm, nhưng em sẽ không gặp anh đâu!
Tính cách của Bành Hiểu Lộ là vậy, một khi đã quyết thì lời của bất kỳ ai cũng vô dụng, đừng nói là N.Q. mà ngay cả Bành Nguyên cũng phải nhượng bộ cô cháu gái này.
N.Q. không còn cách nào khác, đành phải nói:
- Vậy được rồi, Hiểu Lộ em cẩn thận nhé, có việc gì thì gọi điện cho anh!
Bành Hiểu Lộ lấy hành lý của mình từ trong xe ra, đó là một chiếc túi xách ngụy trang, bên trong có khẩu súng tùy thân của cô. Theo quy định thì không được phép mang súng một mình, nhưng Bành Hiểu Lộ là ngoại lệ, cô có thể mang theo súng tùy thân, có được giấy thông hành đặc biệt nên đi đâu cũng không cần lo có người kiểm tra hành lý.
N.Q. lên xe, vẫy tay với Bành Hiểu Lộ:
- Cẩn thận nha!
Đợi chiếc xe đi khỏi, Bành Hiểu Lộ lúc này mới bước vào biệt thự. Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đều tưởng cô đã đi rồi. Diệp Lăng Phi vào nhà còn an ủi Bạch Tình Đình, bảo cô đừng giận nữa. Bạch Tình Đình sao có thể không giận, cô đang tức tối ngồi trong phòng khách trút hết sự bất mãn trong lòng.
Đúng lúc này, Bành Hiểu Lộ tay xách túi hành lý quân dụng đi vào. Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình nhìn thấy Bành Hiểu Lộ đều tưởng mình hoa mắt. Họ cứ ngỡ cô đã rời đi, không ngờ cô lại xách túi hành lý vào, trông bộ dạng như là muốn ở lại đây.
Bạch Tình Đình ngồi trên ghế sô pha không nói gì. Diệp Lăng Phi đứng dậy, chặn trước mặt Bành Hiểu Lộ hỏi:
- Này Bành đại tiểu thư, cô đang làm cái gì vậy?
- Sống ở đây!
Bành Hiểu Lộ thẳng thừng đáp, cứ như đây là khách sạn, muốn ở thì ở. Thái độ này của cô khiến Diệp Lăng Phi dở khóc dở cười. Hắn thấy bộ dạng của Bành Hiểu Lộ không giống như đang đùa, bèn nói:
- Bành đại tiểu thư, không biết cô có rõ không, đây là nhà của tôi. Cô không hỏi ý kiến tôi đã muốn ở lại, có phải hơi quá đáng rồi không!
Bành Hiểu Lộ đặt chiếc túi trên tay xuống, ánh mắt dừng trên mặt Diệp Lăng Phi, nói:
- Tôi ở đây có vấn đề gì sao? Lúc nãy chẳng phải anh nói tôi rất ngây thơ đó sao? Nếu anh đã cho là vậy thì tôi cứ ngây thơ tiếp thôi. Tôi ở lại đây, tôi muốn xem rốt cuộc anh có bao nhiêu bản lĩnh!
- Cô điên rồi, chỉ vì chuyện đó mà cô đòi ở nhà tôi!
Diệp Lăng Phi bị Bành Hiểu Lộ chọc cho bật cười, hắn thấy lúc cô nói câu này, mặt tỉnh bơ như thể đó là lẽ đương nhiên. Diệp Lăng Phi thầm nghĩ nếu mình cứ nói chuyện với cô ta nữa thì sớm muộn gì cũng bị tức chết. Nghĩ đến đây, hắn mặc kệ Bành Hiểu Lộ, rút điện thoại ra gọi một số, vừa nói:
- Tôi lười nói chuyện với cô nữa, tôi tìm ông nội cô để ông ấy nói chuyện. Mấy năm nay ngày nào cũng ở trong quân đội rồi sẽ hư hỏng mất!
Diệp Lăng Phi nói xong liền gọi điện cho ông cụ. Đợi sau khi nghe thấy giọng của ông, hắn đứng trước mặt Bành Hiểu Lộ nói với ông:
- Này ông già, ông có quan tâm cháu gái của ông không vậy? Bây giờ cô ta đang ở chỗ tôi, nói là muốn ở lại nhà tôi. Tôi không có mời cô ta, như vậy không được. Ông già, tôi biết cháu gái cưng của ông ở trong quân đội, nhưng không thể ngây thơ đến mức này chứ, ngay cả ý kiến của tôi cũng không hỏi đã đòi ở nhà tôi!
Bành Nguyên vừa nghe đã cười ha ha:
- Tiểu Diệp, tôi còn lo con bé Hiểu Lộ gây ra chuyện gì chứ, không ngờ chỉ là muốn ở chỗ cậu. Vậy cũng được, cứ để Hiểu Lộ ở đó đi!
- Này, này, ông già, có phải ông hiểu nhầm ý của tôi rồi không? Ý của tôi là tôi không đồng ý!
Diệp Lăng Phi nói lớn:
- Tôi không đồng ý cho cháu gái của ông vào nhà đâu!
- Tiểu Diệp, giữa chúng ta là tình nghĩa bao năm, cậu còn khách sáo với tôi làm gì. Không sao, tôi không lo cậu sẽ tiếp đón con bé Hiểu Lộ không chu đáo. Con bé Hiểu Lộ này mấy năm nay đều một mình sống độc lập trong quân đội quen rồi, khổ cực gì nó cũng đã trải qua, tôi tin nó sẽ thích ứng nhanh ở chỗ cậu. Bành Nguyên nói đến đây đột nhiên đổi giọng:
- Ây da, tiểu Diệp, cậu xem cái tính hay quên của tôi này, tôi phải ra ngoài rồi, lão già kia tìm tôi, hôm khác chúng ta nói chuyện tiếp nhé!
Vẫn chưa kịp để Diệp Lăng Phi phản ứng, Bành Nguyên đã cúp máy. Trong lòng Diệp Lăng Phi thừa biết Bành Nguyên đang chơi bài chuồn với mình. Nói trắng ra là Bành Hiểu Lộ này hắn có muốn nhận cũng phải nhận, không muốn cũng phải nhận. Diệp Lăng Phi tức giận ném điện thoại lên ghế sô pha, nói với Bành Hiểu Lộ:
- Cô nghe rõ cho tôi, đây là nhà tôi. Nếu cô cảm thấy có gì bất mãn, thậm chí muốn đánh nhau với tôi thì xin hãy nói trước, không được đánh trong nhà tôi để tránh làm loạn hết cả nhà.
Bành Hiểu Lộ nhìn Diệp Lăng Phi, chỉ lạnh lùng nói:
- Không cần thiết, chúng ta đã nói là gặp nhau trên chiến trường thì sẽ so cao thấp trên chiến trường. Anh yên tâm, tôi rất có nguyên tắc, sẽ không ra tay lén với anh đâu!
- Xỉu! Lý luận gì thế này chứ!
Diệp Lăng Phi nháy mắt với Bạch Tình Đình:
- Bà xã đại nhân, phiền em chăm sóc tiểu tổ tông này một chút, anh nhìn thấy cô ta là tức điên lên rồi, anh không đụng đến cô ta đâu!
Bạch Tình Đình cũng chẳng thích nói chuyện với Bành Hiểu Lộ, nhưng Diệp Lăng Phi đã nhờ, cô bị ép không còn cách nào khác, đành phải đứng lên nói với Bành Hiểu Lộ:
- Hiểu Lộ, tôi dẫn cô đi tìm phòng!
Lúc Bành Hiểu Lộ sắp lên lầu, cô đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn Diệp Lăng Phi nói:
- Tôi cũng giống anh, nhìn thấy anh cũng tức điên lên đấy!
Diệp Lăng Phi nhìn Bành Hiểu Lộ lên lầu hai, tức đến không thốt nên lời, đành rút một điếu thuốc ra. Hắn trước giờ chưa từng gặp cô gái nào như Bành Hiểu Lộ, chẳng hiểu chút tình người gì cả. Điều đáng giận nhất là cách nói chuyện của cô ta, thật tức chết đi được. Nhưng Bành Hiểu Lộ lại là cháu gái của Bành Nguyên, không thể nào đụng đến được, Diệp Lăng Phi chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.
Bạch Tình Đình rất nhanh đã xuống lầu, thấy Diệp Lăng Phi ngồi trong phòng khách phiền muộn, cô ngồi bên cạnh nói:
- Ông xã, làm sao đây, em không thích cô ta!
- Anh cũng không thích, có điều ông nội của cô ta anh không đụng vào được. Hay em đuổi cô ta đi đi!
Diệp Lăng Phi nói.
- Sao em đuổi cô ta đi được chứ!
Bạch Tình Đình đáp.
- Nói cũng đúng, anh không dám, em cũng không dám, đương nhiên là cô ta sẽ ở đây rồi!
Diệp Lăng Phi phiền não nói.
- Chúng ta mặc kệ cô ta, xem cô ta như người tàng hình là tốt nhất. Để cô ta tự cảm thấy không thú vị thì sẽ tự động rời khỏi nhà mình!
Bạch Tình Đình cảm thấy ý này không tồi, cô cũng tán thành. Hai người cứ thế nói chuyện, bất giác đã nghĩ đến vấn đề cơm trưa. Sắp trưa rồi mà cả hai vẫn chưa ăn. Còn cô Bành Hiểu Lộ trên lầu thì hoàn toàn không đếm xỉa đến. Bạch Tình Đình đã mua rất nhiều thức ăn về, trưa nay cô chuẩn bị trổ tài nấu nướng nên đã trở về phòng thay quần áo rồi xuống lầu.
Bành Hiểu Lộ cũng từ trên lầu đi xuống, cô mặc một bộ đồng phục màu xám đi đến phòng khách, ngồi đối diện Diệp Lăng Phi và nhìn hắn.
Diệp Lăng Phi bị Bành Hiểu Lộ nhìn đến rất không tự nhiên, hắn nói:
- Này, có phải cô rảnh việc quá không, làm gì mà nhìn tôi thế?
- Anh không nhìn tôi sao biết tôi nhìn anh?
Bành Hiểu Lộ lạnh lùng hỏi ngược lại.
- A…!
Diệp Lăng Phi nghẹn lời, hắn lập tức đứng lên:
- Tôi lười phải nói chuyện với cô, IQ của cô quá thấp!
- IQ của ai thấp?
Bành Hiểu Lộ không vui nói.
- Trước giờ tôi không cho rằng một người đàn ông tứ chi phát triển như anh lại có IQ cao gì cả!
- Bành Hiểu Lộ, có phải cô muốn gây chuyện không hả?
Diệp Lăng Phi có chút tức giận, hắn trừng mắt nhìn cô:
- Cô đừng tưởng cô là phụ nữ thì tôi không dám động thủ!
- Tôi không có nói động thủ với anh. Có điều, nếu anh muốn động thủ thì hãy nói trước với tôi, tôi không muốn đánh nhau ở nhà anh đâu, đến lúc đấy đồ đạc nhà anh sẽ bị đập nát hết đó!
Bành Hiểu Lộ vẫn giữ bộ mặt lạnh tanh không chút biểu cảm.
Bạch Tình Đình ở trong bếp nghe tiếng bên ngoài, cô vội vàng chạy ra thấy cảnh này liền giải hòa:
- Hai người làm gì thế, sao đang yên đang lành lại cãi nhau rồi?
- Tình Đình, anh sắp điên rồi, bị nha đầu này làm cho điên rồi!
Diệp Lăng Phi nói.
- Không được, anh phải đi ra ngoài dạo một chút, nếu không đi anh điên mất!
Bành Hiểu Lộ vừa nghe Diệp Lăng Phi nói muốn ra ngoài đi dạo thì cô cũng đứng lên:
- Đi dạo ở đây?
- A!
Lần này không chỉ Diệp Lăng Phi mà ngay cả Bạch Tình Đình cũng ngạc nhiên há hốc mồm. Bành Hiểu Lộ lại không cảm thấy câu nói của mình có gì không đúng, cô nói tiếp:
- Tôi không muốn anh xảy ra chuyện. Trước khi anh bị tôi đánh bại trên chiến trường thì tôi phải đảm bảo anh sẽ không xảy ra chuyện gì!
- Trời ạ, Bành Hiểu Lộ, cô đúng là khắc tinh của tôi, tôi thật không ngờ mình cũng có khắc tinh!
Diệp Lăng Phi vừa nói đến đây liền đi lên lầu. Bành Hiểu Lộ vừa định đi theo thì nghe hắn quay người lại hét lên:
- Tôi đi vệ sinh, không phải cô cũng muốn đi cùng tôi đấy chứ!
Lần này quả nhiên Bành Hiểu Lộ không đi theo. Diệp Lăng Phi tức tối lên lầu, đi thẳng vào nhà vệ sinh. Sau khi đóng cửa lại, hắn xem như có thể bình tĩnh lại. Cái cô Bành Hiểu Lộ này đúng là một quái thai, chính Diệp Lăng Phi cũng không dám đắc tội. Hắn cảm thấy mình cứ tiếp tục như vậy thì sớm muộn gì cũng bị cô ta làm cho tức điên lên.
Diệp Lăng Phi bình tĩnh một hồi lâu mới cảm thấy cuối cùng mình cũng đã nguôi ngoai. Vừa bình tĩnh lại, hắn mới nhớ ra mình còn rất nhiều chuyện chưa làm: xe đã hỏng, phải đến công ty bảo hiểm nhận tiền bồi thường, còn phải đi mua một chiếc xe mới…
Diệp Lăng Phi vừa nghĩ hình như còn thiếu một chuyện chưa làm, hắn lười phải nghĩ đến chuyện của Bành Hiểu Lộ nữa. Diệp Lăng Phi lại xuống lầu, không thấy Bành Hiểu Lộ trong phòng khách. Chẳng lẽ tiểu nha đầu này tự cảm thấy vô vị nên đã đi rồi?
Hắn đang nghĩ thì nghe trong bếp vọng lại tiếng của Bạch Tình Đình:
- Hiểu Lộ, chú ý một chút, món này không thể cho quá nhiều dầu. Ừm, như vậy cũng gần được rồi đấy!
Diệp Lăng Phi cảm thấy kỳ lạ, hắn bước nhanh đến cửa bếp thì nhìn thấy Bạch Tình Đình và Bành Hiểu Lộ đang nấu ăn trong đó. Lúc Bạch Tình Đình nhìn thấy Diệp Lăng Phi đứng ngoài cửa, cô cười nói:
- Ông xã, Hiểu Lộ rất thông minh, em vừa dạy một tí đã biết rồi. Ông xã, giờ anh quay lại phòng khách xem ti vi đi, đợi lát nữa là nấu xong hết rồi. Ừm, em sẽ để anh nếm thử món nào do em nấu, món nào do Hiểu Lộ nấu!
Ngữ khí của Bạch Tình Đình có vẻ như quan hệ giữa cô và Bành Hiểu Lộ rất tốt. Diệp Lăng Phi thật chẳng thể nào hiểu nổi phụ nữ nữa rồi. Mới lúc nãy Bạch Tình Đình còn rất không thích Bành Hiểu Lộ, sao mình vừa đi vệ sinh một lát mà cô ấy xem ra đã rất thích cô Bành Hiểu Lộ này rồi?
Đương nhiên tâm tư của Diệp Lăng Phi lúc này không chỉ nằm ở đó. Trong lòng hắn lại đang tính trưa nay rốt cuộc nên ăn gì. Vốn dĩ hắn đã không yên tâm về các món ăn Bạch Tình Đình nấu, lo lắng có thể ăn được không. Bây giờ thì tốt rồi, Bạch Tình Đình còn dạy cho Bành Hiểu Lộ nấu ăn nữa, đây chẳng phải là chơi cờ dở còn dạy người ta chơi cờ, càng lúc càng tệ hay sao?
Diệp Lăng Phi chỉ thầm nghĩ vậy chứ không dám nói ra, hắn chỉ đáp một tiếng rồi trở lại phòng khách. Hắn ngồi xem ti vi, càng lúc càng cảm thấy không ổn nên vội vàng lên lầu tìm viên thuốc chống ngộ độc uống trước.
Chuyện không hay cuối cùng cũng đã xảy ra. Bất luận là món ăn do Bạch Tình Đình nấu hay do Bành Hiểu Lộ nấu đều thuộc loại nhìn đã thấy tệ, ăn vào càng khó nuốt hơn. Diệp Lăng Phi chỉ ăn mấy miếng rồi toàn ăn cơm không, mà Bạch Tình Đình cũng cảm thấy mấy món này nấu chẳng ra sao, cũng chỉ ăn cơm trắng như Diệp Lăng Phi. Ngược lại, Bành Hiểu Lộ ăn rất ngon lành. Bạch Tình Đình nhịn không được hỏi:
- Hiểu Lộ, cô không cảm thấy thức ăn khó nuốt sao?
- Cũng được, chỉ là bỏ muối hơi ít, hầu như chẳng có chút vị mặn nào. Có điều tôi rất thích những món ăn có vị nhạt thế này!
Diệp Lăng Phi bó tay luôn, hắn nhìn Bành Hiểu Lộ chỉ nói một câu:
- Bành Hiểu Lộ, tôi phục cô rồi…!
Lúc trời sắp tối, thành phố Vọng Hải đột nhiên đổ mưa. Dự báo thời tiết nói ngày mai mới có mưa, nhưng không ngờ tối nay đã mưa rồi. Những người không chuẩn bị đồ đi mưa lần lượt oán trách dự báo thời tiết, thậm chí có người còn bảo dự báo thời tiết của đài khí tượng thành phố Vọng Hải không chính xác đã thành truyền thống.
Đến tối, cơn mưa càng lúc càng to, hầu như chẳng có ý định dừng lại.
Chuyến bay cuối cùng của sân bay quốc tế thành phố Vọng Hải từ từ hạ cánh. Hai cô gái xinh đẹp xách hành lý xuống máy bay. Họ đứng ở cổng ra vào của sân bay nhìn những hạt mưa lớn bên ngoài. Trong đó, một thiếu nữ tóc vàng có diện mạo xinh đẹp như thiên thần nói với cô gái tóc đen bên cạnh:
- Angel, chúng ta đi đâu bây giờ?
Hai thiếu nữ đó chính là Angel và Alice. Họ từ Anh bay thẳng đến Bắc Kinh, không dừng lại mà bay tiếp đến thành phố Vọng Hải. Khoảng hơn hai mươi tiếng đồng hồ họ không được nghỉ ngơi đàng hoàng. Tuy trên máy bay có thể ngủ nhưng vẫn không thoải mái bằng nằm trên giường.
Angel nhìn đồng hồ nói:
- Mới tám giờ tối, tôi đoán tên khốn Satan đó nhất định còn chưa ngủ đâu, nói không chừng đang thân mật với vợ hắn. Chúng ta qua đó làm phiền hắn, khiến cho hắn thấy phiền phức!
Alice sau khi nghe kiến nghị này của Angel khẽ lắc đầu, đôi mắt xanh xinh đẹp của cô lóe lên tia bất an, hiện rõ sự lo lắng về thái độ của Satan đối với cô sau khi gặp mặt lần này. Alice nói:
- Hay chúng ta tìm khách sạn nào đó nghỉ trước đi, tôi vẫn chưa chuẩn bị tinh thần để gặp Satan!
- Alice, lúc ở Anh chẳng phải đã nói rõ rồi sao? Chúng ta sẽ ở gần nhà hắn. Lúc đó cô đã đòi đến ngay lập tức, giờ sao lại sợ rồi?
Alice vội lắc đầu:
- Tôi là nghe nói Satan xảy ra chuyện, tôi…!
- Alice, tôi hiểu, cô lo lắng cho Satan nên mới vội vàng đến!
Angel nói.
- Chúng ta đã đến rồi thì đương nhiên phải ở nơi gần nhất với Satan. Chúng ta sẽ ở trong nhà của Satan. Đi, đừng chần chừ nữa, tìm taxi đến nhà hắn thôi
✦ Thiên Lôi Trúc . com — Dịch bằng AI (Cộng đồng Thiên Lôi Trúc) ✦