Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 834: CHƯƠNG 834: LẠI THÊM MỘT NGƯỜI MANG THAI

Diệp Lăng Phi cố ý ghé sát vào tai Bạch Tình Đình, thì thầm:

- Bà xã, anh nghĩ chúng ta nên...!

Bạch Tình Đình nghe xong câu này của Diệp Lăng Phi, đôi má bỗng chốc ửng hồng, cô nũng nịu nói:

- Anh đúng là tên xấu xa, em biết ngay anh sẽ nghĩ thế mà, để tối tính tiếp!

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Anh đâu có nói là bây giờ, bà xã đại nhân, hai ngày trước anh phát hiện ra một thứ khá hay!

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đưa tay lướt qua mặt Bạch Tình Đình, nói:

- Anh nghĩ hôm nay sẽ mua về, tới lúc đó có thể dùng để...!

- Em không làm!

Bạch Tình Đình vội vàng ngắt lời:

- Em không cần thứ đó!

Diệp Lăng Phi thấy phản ứng của Bạch Tình Đình quá dữ dội, chỉ đành bỏ qua ý tưởng này, nói:

- Bà xã, nếu em không muốn thì anh chỉ đành thử từng chút một vậy. Lần này, anh phải nhẫn tâm hơn một chút!

- Ông xã, thôi, thôi, không nói chuyện này nữa!

Bạch Tình Đình không muốn tiếp tục bàn về vấn đề này với Diệp Lăng Phi, cô nói:

- Ông xã, không phải anh muốn tìm Hiểu Lộ và Angel nói chuyện sao? Nhanh đi, nhân lúc bây giờ còn chưa ăn cơm!

Diệp Lăng Phi biết Bạch Tình Đình cố tình chuyển chủ đề, nhưng hắn đúng là đang muốn tìm Bành Hiểu Lộ và Angel để nói chuyện, không thể để tình hình tiếp diễn thế này được. Diệp Lăng Phi thơm lên má Bạch Tình Đình một cái rồi nói:

- Được!

Bành Hiểu Lộ và Angel được gọi tới phòng khách. Alice tắm rửa sạch sẽ xong cũng vừa xuống lầu. Diệp Lăng Phi ngồi trên chiếc ghế sofa đơn, nhìn hai người Angel và Bành Hiểu Lộ mỗi người ngồi một bên, nói:

- Tôi không muốn quản hai cô, nhưng việc hai cô làm hôm nay thực sự rất quá đáng, không những phá hỏng giấc ngủ của tôi mà suýt nữa còn phá luôn cả nhà tôi. Angel, cô nói xem, cô định thế nào đây? Định tiếp tục ở lại đây hay là đến khách sạn? Dã Thú đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi, bây giờ cô có thể tới khách sạn ở ngay!

Angel ngồi dạng chân ra, tay đang nghịch con dao găm, nghe Diệp Lăng Phi nói xong, cô liền đút dao vào bao, nói:

- Sao em phải đi ở khách sạn? Vô vị, em thích ở đây!

- Nếu muốn ở đây thì cô phải biết điều cho tôi, đừng có động thủ trong nhà tôi, nếu không thì cô phải rời khỏi đây!

Diệp Lăng Phi không hề nói đùa, hắn nhìn thẳng vào khuôn mặt xinh đẹp của Angel.

- Cô nghe rõ chưa?

Angel nhìn Diệp Lăng Phi, toe toét cười, để lộ hàm răng trắng bóng, khoái trá nói:

- Chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ thôi mà, em đồng ý với anh là được chứ gì. Anh yên tâm đi, em bảo đảm không động thủ nữa. Đương nhiên, nếu ai đó cứ thích khiêu khích, em ra tay tự vệ, có thể sẽ nghĩ tới những biện pháp phòng vệ chính đáng!

Diệp Lăng Phi trừng mắt nhìn Angel, lạnh lùng nói:

- Biện pháp phòng vệ cái gì? Cô nhớ kỹ cho tôi, không được phép động thủ!

- Được thôi, em đồng ý với anh là được chứ gì!

Angel nói:

- Cùng lắm thì em chạy là được chứ gì?

Nghe Angel đồng ý, Diệp Lăng Phi mới quay sang Bành Hiểu Lộ, giọng điệu nghiêm nghị:

- Bành Hiểu Lộ, tôi không quan tâm ông cô là ai, một khi đã ở nhà tôi thì phải nghe lời tôi. Cô đừng mang cái tính khí trong quân đội của nhà cô tới đây, tôi không muốn thấy chuyện như hôm nay xảy ra lần nữa. Nếu cô thật sự muốn biết người của tổ chức Lang Nha có bản lĩnh thế nào, đợi gặp nhau trên chiến trường sẽ rõ. Cũng trong mấy ngày tới, người của tôi sẽ tới đại lục. Tôi đã nói với ông của cô rồi, muộn nhất là cuối tháng mười sẽ tham gia huấn luyện cùng các cô. Tới lúc đó, chúng tôi sẽ cho người của các cô biết tổ chức Lang Nha là một tổ chức như thế nào. Cô yên tâm, chúng tôi tuyệt đối sẽ không làm các cô thất vọng. Nhưng trước đó, tôi mong cô không gây chuyện nữa!

Bành Hiểu Lộ trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi, rất miễn cưỡng nói:

- Được thôi, tôi đồng ý với anh!

- Thế là tốt rồi, chúng ta coi như không có chuyện gì nhé!

Diệp Lăng Phi nói.

Bạch Tình Đình thấy Bành Hiểu Lộ và Angel đều đồng ý không động thủ nữa, cô mới bước tới bên Diệp Lăng Phi, dịu dàng nói:

- Ông xã, Trương Vân đã chuẩn bị xong bữa sáng rồi!

- Ồ, thế thì đi ăn thôi, hôm nay cũng không ít chuyện đâu!

Diệp Lăng Phi nói:

- Chúng ta ăn sáng nhanh lên, ăn xong, ai làm việc nấy!

Song, khi Angel và Alice nhìn thấy bữa sáng, cả hai đều có chút không quen.

Diệp Lăng Phi lúc này mới nhớ ra Angel và Alice sống ở Anh quen rồi, không thích đồ ăn phương Đông cho lắm. Diệp Lăng Phi gọi Trương Vân qua, bảo cô chuẩn bị thêm chút sữa nóng.

- Hai người cố gắng một chút vậy, uống chút sữa nóng đi. Nếu thực sự không quen, có thể ra ngoài ăn!

Diệp Lăng Phi nói.

Alice không nói gì, cô ngồi xuống, nếm thử bữa ăn phương Đông, chẳng qua chỉ là mấy món cháo, quẩy và trứng rán. Angel do dự một lúc lâu, cuối cùng cũng ngồi xuống, gượng ép mình ăn.

- Ông xã, hay là để Trương Vân sau này chuẩn bị bữa sáng riêng cho hai người họ?

Bạch Tình Đình nhìn bộ dạng của Angel và Alice, nhỏ giọng nói bên tai Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi lắc đầu:

- Không cần, một khi hai cô ấy xác định sẽ sống ở đây thì phải thích ứng với đồ ăn ở đây.

Diệp Lăng Phi không giải thích rõ, thực ra hắn lại hy vọng Angel và Alice vì không quen đồ ăn mà chuyển ra ngoài ở, tốt nhất là đến khách sạn. Ở khách sạn, họ có thể chọn đồ ăn phương Tây. Diệp Lăng Phi có chút lo lắng khi phải đối mặt với Alice, tối qua lần đầu nhìn thấy cô, trong lòng hắn đã dấy lên một cảm giác khác lạ. Từ trước đến nay, Diệp Lăng Phi luôn cảm thấy có lỗi với Alice. Hắn rất mong Alice có thể kết hôn, như thế hắn mới cảm thấy an lòng rằng Alice đã có nơi có chốn. Nhưng giờ đây, nhìn Alice vì hắn mà không chỉ hủy bỏ hôn ước với chồng tương lai mà còn rời bỏ gia đình, đến một nơi không thuộc về mình, tất cả những điều này đều là vì Diệp Lăng Phi. Cứ nghĩ đến đây, hắn lại cảm thấy một cảm giác phức tạp đối với Alice. Diệp Lăng Phi rất lo, nhỡ có lúc nào đó hắn không kiềm chế được, lại nhen nhóm tình cảm cũ với cô.

Còn Angel, Diệp Lăng Phi luôn coi cô là một phần tử nguy hiểm, càng tránh xa càng tốt. Diệp Lăng Phi không hề mong Bạch Tình Đình phải chịu bất cứ tổn thương nào. Thế nên, hắn mới mong Angel và Alice chuyển ra ngoài ở.

Bành Hiểu Lộ thì ăn rất quen, hơn nữa cô còn thấy bữa sáng ở đây ngon hơn ở khách sạn nhiều. Lúc năm người đang ngồi ăn sáng, bên ngoài vọng lại tiếng xe hơi, không lâu sau, Chu Hân Minh mặc thường phục từ bên ngoài bước vào.

Chu Hân Minh vừa bước vào đã nhìn quanh, nhiều người thật, mới đó mà đã thêm không ít người. Trước giờ Chu Hân Minh không hề quen Bành Hiểu Lộ, nhưng cô lại biết Angel và Alice. Thấy sự xuất hiện của họ ở đây, Chu Hân Minh không khỏi ngạc nhiên. Tối qua lúc cô rời đi vẫn chưa thấy Angel và Alice, sao mới một ngày không gặp mà họ đã có mặt ở đây rồi.

Chu Hân Minh cảm thấy không khí bữa ăn có gì đó không bình thường, ít nhất, theo cô thấy, bữa ăn này có chút áp lực. Diệp Lăng Phi vừa thấy Chu Hân Minh tới liền vội vàng gọi:

- Hân Minh, em ăn sáng chưa, cùng ăn nhé!

- Em ăn rồi!

Chu Hân Minh nói:

- Diệp Lăng Phi, em tìm anh có chút chuyện!

- Ồ!

Diệp Lăng Phi đáp một tiếng, dù sao hắn cũng ăn gần xong rồi, liền đứng dậy, nói với Bạch Tình Đình:

- Bà xã, em ở đây trông nhé!

Diệp Lăng Phi cố ý nhấn mạnh chữ "trông", ai cũng hiểu được hàm ý bên trong. Bạch Tình Đình không trả lời, bởi vì cô thấy tình cảnh lúc này quả thật quá hoang đường.

Diệp Lăng Phi và Chu Hân Minh tới phòng khách. Diệp Lăng Phi ngồi xuống, quen tay lấy thuốc ra hút, hỏi:

- Hân Minh, rốt cuộc có chuyện gì thế, sớm thế này đã tìm anh, anh thấy chắc không phải chuyện tốt!

- Chuyện gì thì lát em nói, anh nói cho em nghe trước đã, mấy người trong nhà anh mọc ra từ đâu vậy? Angel rồi còn cô tên Alice kia nữa, sao bỗng nhiên lại xuất hiện ở nhà anh?

Chu Hân Minh hỏi.

Chu Hân Minh không hỏi còn đỡ, vừa hỏi đã động ngay vào nỗi đau của Diệp Lăng Phi, hắn thở dài, nói:

- Hân Minh, em đừng nhắc nữa, giờ anh đang phiền lắm đây. Anh sẽ kể cho em nghe từng chuyện một. Em thấy cô gái mặc quân phục màu đen kia chưa? Ông cô ta chính là Lão già, tiểu nha đầu chết tiệt này không thuận mắt với anh, lúc ở tỉnh đã xảy ra xung đột, lúc so đấu bị anh đánh bại, cô ta liền bám lấy anh. Hôm qua mới chạy tới nhà anh, cứng đầu cứng cổ đòi đấu với anh. Anh nói cho cô ta biết giờ anh đang bị truy sát, cần phải bảo toàn tính mạng trước đã, kết quả là tiểu nha đầu này liền bám riết, mặt dày đòi ở lại nhà anh, đuổi thế nào cũng không đi. Còn về Angel và Alice, anh cũng không biết là chuyện gì nữa, chẳng báo trước gì cả, tối qua đột nhiên chạy tới. Em nói xem anh có thể không nhận sao? Thế đấy, anh vừa nhận xong là rước ngay phải họa. Sáng nay, Angel và cái cô Bành Hiểu Lộ kia đã choảng nhau một trận. Hừm, thật là đau đầu!

Chu Hân Minh nghe xong, nở một nụ cười thật tươi, không một chút đồng cảm, nói:

- Diệp Lăng Phi, ai bảo anh cứ thích trêu hoa ghẹo nguyệt, em thấy đây đều là do anh tự chuốc lấy hết!

- Thôi, lúc này rồi em đừng có chọc tức anh nữa!

Diệp Lăng Phi nói:

- Giờ anh đã đủ phiền rồi, đầu anh sắp nổ tung rồi. Hân Minh, em nói chuyện của em đi, tìm anh có việc gì thế?

Chu Hân Minh thu lại nụ cười, nghiêm túc nói:

- Diệp Lăng Phi, tối qua em tới đội cảnh sát hình sự tìm Tiểu Triệu. Tiểu Triệu nói cho em biết, từ những vết đạn còn sót lại tại hiện trường có thể thấy, vũ khí mà mấy kẻ tấn công anh là vũ khí đặc biệt, có thể là cùng một loại đã tấn công Tiếu Triều Dương. Như thế, khả năng là cùng một bọn.

Diệp Lăng Phi không hề ngạc nhiên, hắn đã liệu trước được việc này. Hắn gật đầu, nói:

- Anh biết rồi!

- Thế thì chắc có chuyện anh không biết!

Chu Hân Minh nói:

- Người của Tiểu Triệu phát hiện ở đó còn có một cuốn tạp chí cháy dở, qua bộ phận kỹ thuật phục dựng, có thể chứng minh đó là cuốn tạp chí “Người đẹp” phát hành tháng mười này. Anh biết điều này nói lên điều gì không?

- Chứng minh mấy tên này thích xem mỹ nữ!

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Ngoài điểm này ra còn chứng minh được gì nữa?

Chu Hân Minh huých nhẹ Diệp Lăng Phi một cái, nói:

- Anh đúng thật là, lúc này rồi còn đùa được. Diệp Lăng Phi, em nói cho anh biết, đó là cuốn tạp chí “Người đẹp” của tháng mười đấy. Hiện là dịp quốc khánh mùng một tháng mười, lượng tạp chí “Người đẹp” bán ra toàn thành phố không nhiều. Hôm qua em đã cho người đi điều tra rồi, anh đoán xem em tra được gì nào?

- Tra được gì?

Diệp Lăng Phi lúc này mới thu lại nụ cười đùa giỡn, nghiêm túc hỏi:

- Có phải em điều tra được có người mang giọng miền Nam tới mua tạp chí?

- Ừm, chính xác!

Chu Hân Minh nói:

- Theo lời của một ông chủ sạp báo bên đường Thắng Lợi, hôm kia, có hai người đàn ông tầm hai lăm, hai sáu tuổi nói giọng miền Nam đã mua một cuốn tạp chí “Người đẹp” ở quán đó, sau đó họ đi về phía Nam!

Diệp Lăng Phi nghe xong, nheo mắt lại, cười nói:

- Không ngờ lại tìm được bọn chúng dễ thế, thật quá tốt rồi!

- Anh đừng mừng vội, chúng ta chỉ có thể nghi ngờ mấy tên đó ở khu vực cầu Thắng Lợi thôi, cũng không biết rốt cuộc bọn họ giờ còn ở đó không. Em chỉ có thể cho người mai phục ở đó, hy vọng bọn chúng sẽ xuất hiện lại!

Chu Hân Minh nói.

- Như thế là đủ rồi, anh lập tức bảo Dã Thú cho người tới đó chờ!

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa cầm điện thoại ra, định gọi cho Dã Thú. Chu Hân Minh đưa tay ra, giữ lấy tay Diệp Lăng Phi, nói:

- Anh đừng có tự mình phái người qua đó, cứ để cảnh sát bọn em xử lý!

Diệp Lăng Phi vỗ nhẹ vào tay Chu Hân Minh, nói:

- Hân Minh, em yên tâm, anh biết phải làm thế nào, sẽ không để em khó xử đâu!

Nghe được câu này, Chu Hân Minh mới rút tay lại, đành xem Diệp Lăng Phi xử lý thế nào. Diệp Lăng Phi gọi điện cho Dã Thú, kể lại thông tin mà Chu Hân Minh vừa nói, bảo Dã Thú cho người qua đó. Ngay lúc Diệp Lăng Phi đang nói chuyện với Dã Thú, mấy người Bạch Tình Đình cũng từ phòng ăn bước ra, bốn cô gái đi thẳng tới phòng khách. Bạch Tình Đình ngồi xuống bên cạnh Chu Hân Minh, nói:

- Hân Minh, để tớ giới thiệu với cậu nhé!

Bạch Tình Đình giới thiệu Chu Hân Minh với Bành Hiểu Lộ, còn về Angel và Alice thì hoàn toàn không cần giới thiệu. Chu Hân Minh sớm đã biết họ. Cô cũng không thích Bành Hiểu Lộ cho lắm, cũng giống như Bạch Tình Đình ban đầu không hề ưa cô ta.

Lúc Chu Hân Minh và Bạch Tình Đình đang nói chuyện phiếm, Diệp Lăng Phi đã gọi điện xong. Đặt điện thoại xuống, hắn nói:

- Ừm, mọi chuyện đã sắp xếp xong, chúng ta có thể tính tới chuyện hôm nay rồi!

Chu Hân Minh nghe vậy, cô nói:

- Em chỉ qua đây báo cho anh một tiếng thôi, lát nữa em còn phải tới đội cảnh sát hình sự xem tình hình bên Tiểu Triệu thế nào!

Diệp Lăng Phi thấy Chu Hân Minh nói muốn tới đội cảnh sát hình sự, vội vàng nói:

- Hân Minh, em không cần phải tới đó nữa đâu, cơ thể em không cho phép. Hơn nữa, hôm nay là mùng bảy, kỳ nghỉ lễ vẫn chưa kết thúc mà, em vội gì chứ!

Bạch Tình Đình cũng nói:

- Hân Minh, đúng đó, hôm nay cậu đi dạo với tớ đi. Tớ định đi mua đồ dùng gia đình, cậu đi cùng nhé, tiện làm người tư vấn cho tớ luôn!

Chu Hân Minh nhìn Diệp Lăng Phi rồi lại nhìn Bạch Tình Đình, gật đầu. Diệp Lăng Phi nhìn Angel một cái, hỏi:

- Angel, em thì sao, hôm nay định đi đâu?

- Em?

Angel thấy Diệp Lăng Phi hỏi mình, liền nói:

- Em có thể đi đâu chứ, đành dạo quanh Vọng Hải thôi. Ồ, em nhớ ra rồi, Satan, thuốc lần trước anh nói với em đó, em có mang qua đây, cần không?

- Thuốc?

Bạch Tình Đình vừa nghe Angel nhắc tới thuốc, liền nhìn sang Diệp Lăng Phi, ngạc nhiên hỏi:

- Ông xã, anh bị bệnh gì sao?

- Là thuốc của Trương Tuyết Hàn!

Diệp Lăng Phi nói.

- Xem anh bận quá quên cả thuốc của cô ấy. Angel, em đi lấy thuốc cho anh, giờ anh sẽ đưa cho Trương Tuyết Hàn!

Angel cũng không nói nhiều, đứng dậy lên lầu. Diệp Lăng Phi nhìn sang Bạch Tình Đình:

- Bà xã, sáng nay anh đi tìm Trương Tuyết Hàn đưa thuốc cho cô ấy, tiện tới cửa hàng xe hơi 4S mua một chiếc xe. Chiều nay chúng ta cùng đi mua đồ dùng gia đình nhé, em thấy được không?

Bạch Tình Đình gật đầu, đáp:

- Được thôi!

Ánh mắt của Diệp Lăng Phi quay qua Alice, nói:

- Alice, em thì sao, hôm nay em định đi đâu?

- Em?

Alice giật mình, ngay sau đó khẽ lắc đầu:

- Em không quen ở đây, em không biết nên đi đâu!

- Nếu em không biết đi đâu thì đi dạo cùng Tình Đình nhé!

Diệp Lăng Phi nói:

- Bà xã, em dẫn Alice đi dạo cùng nhé!

- Ok!

Bạch Tình Đình đáp.

- Cô thì sao, tiểu thư Bành Hiểu Lộ, cô định hôm nay đi đâu?

- Tôi...!

Bành Hiểu Lộ vừa nói được một từ, liền nghe Diệp Lăng Phi chen vào:

- Cô đừng có nói là sẽ đi theo tôi nhé, hôm nay tôi không có thời gian chơi với cô đâu, đừng có bám theo tôi!

- Hiểu Lộ, cô đi dạo cùng chúng tôi nhé!

Bạch Tình Đình nói.

- Để tôi dẫn cô đi dạo!

- Được, thế thì quyết định vậy đi!

Diệp Lăng Phi cũng không đợi Bành Hiểu Lộ trả lời, nói thẳng:

- Mọi người định lúc nào đi thì tùy, anh phải ra ngoài đây, chiều gặp nhé!

Diệp Lăng Phi nói xong, vội vàng chạy lên lầu. Hắn cầm lấy thuốc từ tay Angel, cũng không hỏi cô định đi đâu, một mình bước ra khỏi biệt thự. Thấy bộ dạng vội vàng hấp tấp của Diệp Lăng Phi, Chu Hân Minh ngạc nhiên nói:

- Tình Đình, Diệp Lăng Phi làm gì mà đi vội thế, tớ cứ cảm thấy anh ta rất lạ!

- Tớ cũng đau đầu lắm!

Bạch Tình Đình lẩm bẩm.

Vừa bước ra khỏi biệt thự, Diệp Lăng Phi mới thở phào một hơi nhẹ nhõm. Nãy giờ ở trong nhà một mình phải đối mặt với bao nhiêu cô gái như vậy, hắn cảm thấy đau nhức cả đầu, thế nên mới vội vàng chạy đi như vậy.

Diệp Lăng Phi bước về phía một chiếc taxi, cầm điện thoại gọi cho Trương Tuyết Hàn. Điện thoại không phải do Trương Tuyết Hàn nhấc máy mà là Vu Tiếu Tiếu.

- Tiếu Tiếu, anh tìm Tuyết Hàn!

Diệp Lăng Phi nói.

- Tuyết Hàn đang trong bệnh viện!

Vu Tiếu Tiếu nói.

- Trong bệnh viện?

Diệp Lăng Phi giật mình, vội vàng hỏi:

- Cô ấy sao thế?

Vu Tiếu Tiếu im lặng một lát, rồi nói:

- Diệp đại ca, em không biết phải nói thế nào. Tuyết Hàn... Tuyết Hàn cậu ấy... cậu ấy có khả năng...!

- Em nói mau đi!

Diệp Lăng Phi lo lắng, giục:

- Rốt cuộc là sao?

Vu Tiếu Tiếu cuống lên, buột miệng nói:

- Tuyết Hàn có khả năng mang thai rồi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!