Diệp Lăng Phi vừa bước về phía chiếc taxi đang đỗ, vừa gọi điện cho Trương Tuyết Hàn. Điện thoại lại do Vu Tiếu Tiếu nghe máy, và khi Diệp Lăng Phi nghe Vu Tiếu Tiếu nói Trương Tuyết Hàn có khả năng đã mang thai, hắn suýt nữa thì đứng không vững. Diệp Lăng Phi làm sao có thể ngờ được Trương Tuyết Hàn sẽ có thai chứ. Hắn hỏi:
- Tiếu Tiếu, em đừng đùa với anh nhé, ăn nói bậy bạ thì được chứ đùa bậy thì không được đâu. Tuyết Hàn có thai, chẳng thà em nói người da đen có thể sinh ra con da trắng còn hơn!
- Em thật sự không đùa với anh đâu. Em đang ở trong bệnh viện, Tuyết Hàn đang làm kiểm tra!
Vu Tiếu Tiếu nói:
- Tuyết Hàn nói với em là kinh nguyệt tháng chín của cậu ấy mãi vẫn chưa tới, còn thấy buồn nôn, ói mửa nữa. Em tra cứu tư liệu thì thấy khả năng là có thai. Vốn dĩ Tuyết Hàn không định tới, là do em ép cậu ấy đi kiểm tra đấy!
- Sao có thể chứ, cơ thể của Trương Tuyết Hàn làm sao có thể quan hệ với đàn ông được, lạ thật. Tiếu Tiếu, bố của đứa bé có ở bệnh viện không, em hỏi chưa, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?
Diệp Lăng Phi nói tiếp:
- Nếu Tuyết Hàn có thể mang thai thì đó lại là chuyện tốt, ít nhất cũng chứng minh cơ thể cậu ấy không còn vấn đề gì lớn nữa. Anh vừa lấy thuốc từ chỗ Angel, tạm thời không cần đưa cho Tuyết Hàn vội, dù sao uống thuốc cũng không tốt cho phụ nữ mang thai.
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, đã nghe thấy tiếng kêu kinh ngạc của Vu Tiếu Tiếu từ đầu dây bên kia vọng lại:
- Sư phụ, anh không biết sao? Nếu Tuyết Hàn có thai, thì đó là con của anh!
- Hả!
Diệp Lăng Phi nghe xong câu này của Vu Tiếu Tiếu, cảm giác như có một trận sét đánh thẳng xuống đầu. Hắn nghĩ mình nghe nhầm, vội vàng hỏi lại:
- Em nói gì, nói lại xem nào?
- Em nói đứa con mà Tuyết Hàn mang là của anh!
Vu Tiếu Tiếu lặp lại một lần nữa.
- Sư phụ, nếu Tuyết Hàn mang thai, anh chính là bố của đứa trẻ!
- Không thể nào, sao có thể được? Anh có bao giờ thân mật với Tuyết Hàn đâu, làm gì có!
Diệp Lăng Phi lắc đầu lia lịa, nói:
- Tiếu Tiếu, em đừng đùa với anh nữa, chuyện này không đùa được đâu!
- Sư phụ, là thật đấy!
Vu Tiếu Tiếu cũng không giống đang nói đùa, giọng điệu vô cùng nghiêm túc:
- Sư phụ, anh còn nhớ chuyện xảy ra ở nhà anh hồi tháng tám không? Mọi chuyện chỉ có Tuyết Hàn là người rõ nhất, chính là chuyện xảy ra vào tối hôm đó. Sư phụ, tóm lại anh mau qua đây đi, để Tuyết Hàn nói cụ thể với anh!
Vừa cúp điện thoại, Diệp Lăng Phi liền cảm thấy đầu đau như muốn nổ tung. Hắn hoàn toàn không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao Tuyết Hàn lại mang thai con của mình. Diệp Lăng Phi bây giờ cảm thấy thế giới này loạn cả rồi, những mối quan hệ này thật sự khiến hắn không biết phải làm sao. Giờ hắn chỉ có thể đi một bước tính một bước, dù có nghĩ thế nào cũng không thể gỡ rối được mớ bòng bong này.
Diệp Lăng Phi vội vàng chạy tới chỗ taxi, vẫy một chiếc rồi lao thẳng đến bệnh viện. Lúc Diệp Lăng Phi đang trên đường tới bệnh viện, điện thoại của hắn bỗng nhiên lại reo lên. Hắn vừa nhìn đã thấy là Vu Tiếu Tiếu gọi tới. Diệp Lăng Phi vội vàng bắt máy, nói:
- Tiếu Tiếu, anh sắp tới bệnh viện rồi!
- Sư phụ, em... lúc nãy em đùa với anh thôi!
Vu Tiếu Tiếu ngập ngừng nói:
- Thật ra... Tuyết Hàn không... không sao cả, sư phụ, anh đừng tin những gì em nói nhé. Thôi, em cúp máy đây!
Vu Tiếu Tiếu nói xong liền cúp máy luôn. Diệp Lăng Phi cảm thấy chuyện này không giống như Vu Tiếu Tiếu đang nói đùa, hắn có thể nghe ra giọng điệu lúc nãy của cô dường như đang che giấu điều gì đó, còn những lời cô vừa nói chắc chắn là do bị ép buộc.
Diệp Lăng Phi nhớ lại lần trước Vu Tiếu Tiếu có nói mọi chuyện tối hôm đó Trương Tuyết Hàn là người rõ nhất. Diệp Lăng Phi vì bận rộn nên vẫn chưa có thời gian hỏi Trương Tuyết Hàn xem tối hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Theo hắn thấy, mấy người trải qua chuyện ngày hôm đó đều có ý né tránh vấn đề này, ngay cả Tiếu Vũ Văn sau khi phát sinh quan hệ với hắn xong cũng lảng tránh chuyện hôm đó, chỉ nói rằng hôm đó rất điên cuồng. Chắc chắn tối hôm đó đã xảy ra chuyện gì đó vô cùng hoang đường. Diệp Lăng Phi luôn cảm thấy rất mơ hồ, luôn muốn biết tối hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Dù lần này Trương Tuyết Hàn không có chuyện gì, hắn cũng phải tìm cô hỏi cho rõ ràng.
Tuy Vu Tiếu Tiếu nói với Diệp Lăng Phi rằng lúc nãy cô chỉ nói đùa, nhưng Diệp Lăng Phi đã tới bệnh viện rồi, hắn cũng chỉ có thể xuống xe trước. Diệp Lăng Phi cho taxi dừng lại trước cổng bệnh viện, ngay lúc hắn đang trả tiền, Vu Tiếu Tiếu và Trương Tuyết Hàn cũng vừa từ trong bệnh viện bước ra.
Vừa nhìn thấy hai người họ, Diệp Lăng Phi vội vàng đẩy cửa xe, bước xuống. Hắn sải bước nhanh về phía họ.
Trương Tuyết Hàn mặc một chiếc váy dài trắng, khoác chiếc áo cộc tay cùng màu, trên tay đang cầm tờ kết quả chẩn đoán của bệnh viện. Thấy Diệp Lăng Phi bước tới, cô vội vàng cất tờ kết quả vào túi của Vu Tiếu Tiếu. Vu Tiếu Tiếu không để ý Diệp Lăng Phi đang qua đây, cô thấy Trương Tuyết Hàn vội vội vàng vàng nhét kết quả vào túi mình, ánh mắt lộ vẻ nghi ngờ. Đúng lúc đó, Vu Tiếu Tiếu nghe thấy tiếng bước chân gấp gáp, ngẩng lên đã thấy Diệp Lăng Phi đứng ngay trước mặt. Vu Tiếu Tiếu hiển nhiên có chút lúng túng, cô liếc nhìn Trương Tuyết Hàn một cái, rồi quay sang Diệp Lăng Phi, nói:
- Sư phụ, sao anh lại tới đây?
Ánh mắt Diệp Lăng Phi nhìn chằm chằm vào gương mặt xinh đẹp nhưng xanh xao của Trương Tuyết Hàn. Gương mặt cô khẽ ửng hồng hơn một chút so với vẻ tiều tụy như sắp lụi tàn trước đây, có điều, chút hồng hào đó bị khí chất yếu ớt của cô che lấp đi. Trong mắt Diệp Lăng Phi, Trương Tuyết Hàn vẫn rất mong manh, giống như một đóa hoa yếu ớt, bất cứ lúc nào cũng có thể gục ngã trước mưa gió.
Diệp Lăng Phi thực sự không thể tưởng tượng được chính hắn lại là người hủy hoại Trương Tuyết Hàn. Nếu thật sự hắn đã làm như vậy, hắn sẽ cảm thấy vô cùng áy náy. Lúc này, Diệp Lăng Phi chỉ hy vọng mọi điều Vu Tiếu Tiếu nói lúc nãy chỉ là đùa giỡn, nhưng khi ánh mắt hắn lướt qua Vu Tiếu Tiếu, hắn biết cô không hề nói dối.
Diệp Lăng Phi tới trước mặt hai người, nói:
- Anh đến thăm Tuyết Hàn!
- Diệp đại ca, em... em không sao. Chỉ là... chỉ là bị cảm nên mới tới bệnh viện khám thôi!
Lúc Trương Tuyết Hàn ngập ngừng nói, ánh mắt cô luôn cố ý lảng tránh Diệp Lăng Phi. Vu Tiếu Tiếu lúc này cũng phụ họa theo:
- Đúng... đúng vậy. Tuyết Hàn chỉ hơi bị cảm, em mới đưa cậu ấy tới bệnh viện khám, lúc nãy em chỉ đùa với anh thôi!
- Ồ, vậy thì tốt!
Diệp Lăng Phi cũng không gượng hỏi, mà nói:
- Các em định đi đâu?
- Em định đưa Tuyết Hàn về trường, lát nữa em cũng về trường luôn, ngày mai phải đi học rồi, em có rất nhiều việc phải chuẩn bị.
Vu Tiếu Tiếu nói.
- Tuyết Hàn, chúng ta đi nhanh thôi!
- Được!
Trương Tuyết Hàn đáp, bộ dạng hai người như muốn nhanh chóng rời khỏi Diệp Lăng Phi. Thấy họ định đi, hắn liền chặn lại trước mặt cả hai, nói:
- Tuyết Hàn, Angel lại đưa thuốc cho em này, giờ anh lấy cho em. Ừm, hay để anh tiễn em về trường nhé?
- Diệp đại ca, không... không cần đâu!
Trương Tuyết Hàn liên tục xua tay, nói:
- Để Tiếu Tiếu đưa em về là được rồi!
Diệp Lăng Phi đưa mắt nhìn Vu Tiếu Tiếu, thấy cô không dám nhìn thẳng vào hắn. Hắn liền nhẹ giọng nói:
- Tuyết Hàn, có chút chuyện anh muốn nói với em, chúng ta có thể nói chuyện riêng một lát được không?
Trương Tuyết Hàn còn chưa kịp trả lời, Vu Tiếu Tiếu đã tranh nói trước:
- A, sư phụ, em nhớ ra rồi, Hứa Duy đang tìm em, em phải đi gặp Hứa Duy đã. Anh tiễn Tuyết Hàn nhé!
Vu Tiếu Tiếu nói xong, không đợi Trương Tuyết Hàn nói gì đã vội vàng chạy đi vẫy một chiếc taxi, nhanh chóng mở cửa lên xe.
Đợi chiếc xe lăn bánh đi, Vu Tiếu Tiếu mới thở phào nhẹ nhõm. Cô quay đầu nhìn Trương Tuyết Hàn và Diệp Lăng Phi một cái, rồi lại quay đi. Lúc nãy khi Vu Tiếu Tiếu nói với Diệp Lăng Phi về chuyện Trương Tuyết Hàn ở bệnh viện, Trương Tuyết Hàn đã tỏ ra không vui, trách móc cô một hồi. Phải biết rằng trước đây, dù Vu Tiếu Tiếu có làm gì đi chăng nữa, Trương Tuyết Hàn cũng không bao giờ trách cô. Vu Tiếu Tiếu cảm thấy Trương Tuyết Hàn không vui, cô đành phải gọi lại cho Diệp Lăng Phi, hy vọng hắn không tin những điều cô nói.
Có điều, trong lòng Vu Tiếu Tiếu rất rõ, Diệp Lăng Phi căn bản không hề tin lời giải thích của cô. Vu Tiếu Tiếu lo rằng nếu cô ở lại cùng Diệp Lăng Phi, không chừng lại lỡ lời nói ra điều gì đó khiến Trương Tuyết Hàn buồn. Thay vì vậy, chi bằng cô chuồn sớm, tránh ảnh hưởng đến quan hệ giữa cô và Trương Tuyết Hàn.
Vu Tiếu Tiếu đi rồi, chỉ còn lại Trương Tuyết Hàn và Diệp Lăng Phi. Trương Tuyết Hàn có chút đứng ngồi không yên, hai tay đặt trước ngực, đan vào nhau bối rối, ánh mắt nhìn vô định.
Diệp Lăng Phi nhìn phản ứng này của Trương Tuyết Hàn, trong lòng càng tin những điều Vu Tiếu Tiếu nói tám chín phần là thật. Nhưng lúc này, điều hắn cần làm là để Trương Tuyết Hàn bình tĩnh lại. Diệp Lăng Phi đưa thuốc trong tay cho Trương Tuyết Hàn, nói:
- Tuyết Hàn, đây là thuốc mới, em cầm lấy đi!
- Cảm ơn anh!
Trương Tuyết Hàn nhận lấy, ánh mắt vẫn không dám nhìn Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi nhìn qua chiếc taxi đang đậu gần đó, khẽ nói:
- Tuyết Hàn, đi uống cà phê với anh một lát được không?
- Chuyện này... em...!
Trương Tuyết Hàn không biết nên đồng ý hay từ chối, trong lòng cô rất mâu thuẫn, nhưng lý trí mách bảo cô rằng không nên nhận lời. Thái độ do dự của Trương Tuyết Hàn khiến Diệp Lăng Phi đưa tay ra, nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, kéo cô bước về phía chiếc taxi. Trương Tuyết Hàn bị Diệp Lăng Phi lôi đi, cô cảm thấy toàn thân mềm nhũn, bất lực, trong đầu trống rỗng, cứ thế theo hắn lên xe.
Diệp Lăng Phi bảo tài xế lái tới quán cà phê gần nhất. Đợi chiếc taxi dừng lại trước cửa một quán cà phê, Diệp Lăng Phi xuống xe trước, thấy Trương Tuyết Hàn vẫn ngồi bất động trên xe, hắn bèn khẽ gõ vào cửa kính. Trương Tuyết Hàn như bừng tỉnh, vội vàng mở cửa bước xuống.
Quán cà phê này không hề đông khách, chỉ có hai ba người. Lúc này vẫn còn là buổi sáng, người rảnh rỗi đi uống cà phê vào giờ này khá ít. Hơn nữa quán lại nằm ở một góc khuất, khách tới đây vốn đã không nhiều.
Diệp Lăng Phi chọn một chỗ ngồi sát góc tường. Trương Tuyết Hàn bước đi rất chậm, từ biểu hiện của cô, Diệp Lăng Phi có thể nhìn ra trong lòng cô vẫn luôn do dự không quyết.
- Tuyết Hàn, em thích uống cà phê gì?
Diệp Lăng Phi cầm thực đơn lên hỏi.
- Cho em một cốc trà sữa là được rồi!
Trương Tuyết Hàn nói.
- Ồ, một cốc trà sữa, một cốc cà phê nguyên chất!
Diệp Lăng Phi gọi xong, để nhân viên phục vụ đi chuẩn bị. Đợi nhân viên rời đi, Diệp Lăng Phi nhìn thẳng vào mặt Trương Tuyết Hàn, dịu dàng nói:
- Tuyết Hàn, giờ em đỡ hơn chút nào chưa?
- Dạ, đỡ nhiều rồi!
Trương Tuyết Hàn căn bản không biết Diệp Lăng Phi đang hỏi về chuyện gì, cô chỉ gật đầu lia lịa. Diệp Lăng Phi thấy Trương Tuyết Hàn có chút lo lắng, liền chuyển chủ đề:
- Tuyết Hàn, em biết không, lần này Tiếu Tiếu đi chơi đảo Hải Nam với bọn anh, kết quả lại đụng ngay phải Tiếu Vũ Văn. Hai tiểu nha đầu này ngày nào ở Hải Nam cũng cãi nhau, khiến bọn anh chơi không vui chút nào. À, lần này còn có tới năm người nữa chứ, kết quả là bốn cô gái ở trong phòng đánh mạt chược, bắt anh làm phục vụ. Anh vừa phải mua đồ, vừa giúp họ rót nước, giờ anh mới biết công việc của một người phục vụ thật không dễ dàng gì...
Trương Tuyết Hàn vốn nghĩ Diệp Lăng Phi sẽ hỏi thẳng chuyện ở bệnh viện, không ngờ hắn lại nhắc tới chuyện ở Hải Nam, tâm trạng lo lắng của cô cũng dịu đi phần nào. Gương mặt cô nở nụ cười. Đợi nhân viên phục vụ mang trà sữa và cà phê tới, Trương Tuyết Hàn vừa uống trà sữa vừa trò chuyện về Hải Nam với Diệp Lăng Phi, thỉnh thoảng lại bật cười.
Không khí mà Diệp Lăng Phi cần chính là như thế này. Nếu Trương Tuyết Hàn luôn ở trong trạng thái căng thẳng, hắn sẽ rất khó hỏi được chuyện mình muốn biết, ngược lại còn khiến cô lo lắng hơn. Diệp Lăng Phi thấy Trương Tuyết Hàn đã thoải mái hơn nhiều, hắn khẽ chạm vào tách cà phê, nhấp một ngụm, sau đó nói:
- À, đúng rồi, Tuyết Hàn, từ khi anh đưa thuốc cho em uống, em thấy thế nào?
- Em thấy khá tốt!
Trương Tuyết Hàn cúi đầu, uống một ngụm trà sữa, nói:
- Em cảm ơn anh, Diệp đại ca!
- Cảm ơn gì chứ, Tuyết Hàn, em đừng khách sáo với anh như thế!
Diệp Lăng Phi nói.
- À, lần này Angel lại đưa tới một số loại thuốc mới. Angel nói thuốc này mới nghiên cứu xong, biết đâu có thể chữa khỏi bệnh của em!
- Dạ, cảm ơn anh Diệp đại ca!
Diệp Lăng Phi nghe Trương Tuyết Hàn nói vậy, bỗng nhiên hỏi:
- Tuyết Hàn, tối hôm đó đã xảy ra chuyện gì thế? Tiếu Tiếu nói em có thai, rốt cuộc có phải là thật không?
Choang!
Sau khi Diệp Lăng Phi dứt lời, một tiếng “choang” vang lên. Trương Tuyết Hàn đã đánh rơi cốc trà sữa xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh.