Những lời của Trương Tuyết Hàn khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy một sự cảm động dâng trào trong lòng, khó mà diễn tả thành lời. Hắn có thể tưởng tượng được tâm trạng khổ sở của cô lúc đó. Diệp Lăng Phi ôm Trương Tuyết Hàn thật chặt, nhất thời không nói thêm gì nữa. Không nghi ngờ gì, những người có mặt ở biệt thự hôm đó đã trải qua một chuyện cực kỳ hoang đường, điều đó lý giải vì sao các đương sự luôn giữ thái độ im lặng. Và Trương Tuyết Hàn, cô gái duy nhất còn tỉnh táo trong đêm đó, sau khi trải qua quá trình từ thiếu nữ trở thành phụ nữ, cũng chọn cách trầm mặc.
Kẻ đầu sỏ gây nên tất cả chính là Tiêu Vũ Văn. Cô nàng này đã dùng thuốc khiến các cô gái rơi vào trạng thái gần như mất hết lý trí, trình diễn một màn kịch hoang đường đến tột cùng. Diệp Lăng Phi rất khó tưởng tượng nổi sự phóng đãng đêm hôm đó, quả thực quá sa đọa. Hắn thậm chí không thể tin rằng tất cả các cô gái trong biệt thự, kể cả Bạch Tình Đình, lại cùng mình lao vào cuộc truy hoan thác loạn, nhưng mọi chuyện đều là sự thật không thể chối cãi. Những dấu vết còn sót lại trong phòng ngủ và ngoài phòng khách ngày hôm sau đủ để hình dung sự điên cuồng mà họ đã trải qua.
Diệp Lăng Phi ôm lấy thân thể mềm mại của Trương Tuyết Hàn, ánh mắt nhìn sâu vào đôi mắt xinh đẹp của cô. Hắn chỉ thấy đôi môi Trương Tuyết Hàn khẽ mấp máy, chậm rãi tiến lại gần môi mình. Nghĩ đến tổn thương mà mình đã gây ra cho Trương Tuyết Hàn đêm đó, Diệp Lăng Phi cảm thấy vô cùng hổ thẹn. Hắn cúi đầu, hôn lên bờ môi cô. Giờ phút này, trong đầu Diệp Lăng Phi không hề có chút tà niệm nào, điều duy nhất hắn nghĩ đến là làm sao để bù đắp cho Trương Tuyết Hàn.
Sau khi bộ phim kết thúc, Trương Tuyết Hàn vẫn không chịu rời đi, hiển nhiên cô còn chưa thoát ra khỏi cảm giác ngọt ngào, không muốn nó kết thúc nhanh đến vậy. Diệp Lăng Phi vỗ nhẹ vào vai cô, ý bảo nên trở về thôi. Lúc đó Trương Tuyết Hàn mới đứng dậy, cùng Diệp Lăng Phi đi ra khỏi rạp chiếu phim.
- Tuyết Hàn, để anh đưa em về trường nhé, khi nào rảnh anh lại hẹn em đi chơi!
Diệp Lăng Phi vòng tay ôm eo Trương Tuyết Hàn. Khi cả hai ra khỏi rạp, hắn thầm lo chẳng may cô lại cứ quấn lấy mình, như vậy thì buổi chiều hắn sẽ không đi gặp Bạch Tình Đình được. Còn một đống công việc đang chờ Diệp Lăng Phi xử lý. Trong nhà vẫn còn quả bom hẹn giờ kia, không biết lúc nào sẽ phát nổ, bây giờ bên ngoài lại có thêm chuyện của cô bé Trương Tuyết Hàn này. Diệp Lăng Phi cảm thấy mọi chuyện càng lúc càng rối tung, hắn cần thời gian để tự mình tìm ra hướng giải quyết.
Trương Tuyết Hàn không có ý định quấn lấy Diệp Lăng Phi như hắn tưởng. Tuy có chút không nỡ khi phải tạm biệt ở đây, nhưng cô vẫn nở nụ cười thật tươi, gật đầu, dịu dàng nói:
- Diệp đại ca, em sẽ chờ điện thoại của anh. Nếu anh có thời gian thì nhớ gọi cho em nhé!
- Em yên tâm, anh sẽ gọi! – Diệp Lăng Phi nói. – Tuyết Hàn, một thời gian nữa anh bận công việc, có thể sẽ không ở thành phố Vọng Hải. Khi nào xử lý xong, anh sẽ gọi cho em ngay. Nhớ nhé, phải sống thật tốt, nhất định phải vui vẻ hạnh phúc!
- Em biết rồi! – Vẻ mặt Trương Tuyết Hàn rất vui tươi, cô cười nói: – Bây giờ em cảm thấy cực kỳ vui sướng, từ trước tới giờ chưa lúc nào thấy sung sướng như bây giờ. Diệp đại ca, cảm ơn anh đã cho em tất cả!
- Ngốc ạ, đừng nói vậy, phải là anh xin lỗi em mới đúng!
Diệp Lăng Phi ôm Trương Tuyết Hàn đứng chờ bên ngoài, vẫy một chiếc taxi rồi cùng cô lên xe. Hắn đưa Trương Tuyết Hàn về trường trước, sau đó mới đến cửa hàng xe hơi 4S, mua một chiếc Mercedes-Benz sản xuất trong nước, giá hơn 300 ngàn nhân dân tệ. Diệp Lăng Phi vốn định tranh thủ làm thủ tục để mau chóng lấy xe, nhưng đúng lúc đó lại nhận được điện thoại của Dã Thú. Trong điện thoại, Dã Thú thông báo trưa nay bốn người Lão Ưng và Tiêm Đao sẽ tới thành phố Vọng Hải.
- Bọn họ tới nhanh thật! – Diệp Lăng Phi nói. – Tao còn chưa chuẩn bị gì thì bốn tên nhóc này đã tới rồi!
- Lão đại, Lão Hổ, Thiên Sứ, Phi Hồ cùng hơn 20 người nữa cũng sẽ đến Vọng Hải trong chiều nay. Nếu không có gì bất ngờ, ngày mai sẽ có khoảng 100 đến 200 người từ khắp nơi trên thế giới lục tục kéo tới. Trước mắt, tên Phi Hồ chắc còn đang ở trụ sở bên Anh, chỗ hắn còn khoảng hơn 40 người nữa, chắc ngày mai sẽ tới được. Căn cứ vào thống kê sơ bộ của Phi Hồ, có khoảng 270, 280 người đến Vọng Hải. Những người này đều do lão đại tự mình tuyển chọn bồi dưỡng, còn những thành viên gia nhập sau này thì không nhận được thông báo!
- Mấy người này, đúng là cho tao mặt mũi, thoáng cái đã có lắm người đến vậy. Xem ra chúng nó vẫn chưa quên tao. Hay, hay lắm! Anh em của ta đã tới, chúng ta nhất định phải quẩy một trận đã đời. Dã Thú, mày phụ trách sắp xếp cho bọn họ, tất cả chi phí cứ tính vào tiền của tao!
- Lão đại, anh không cần lo về khoản này đâu! – Dã Thú nói. – Mấy tên này thằng nào mà chẳng có tiền, đến Vọng Hải sao có thể đi tay không được? À, lão đại, em còn một việc, không biết có nên nói với anh không?
- Nói đi, từ lúc nào mày lại khách khí với tao thế hả! – Diệp Lăng Phi cười. – Không giống tính mày chút nào!
- Lão đại, không phải vậy, chỉ là em thấy nên nói với anh trước một tiếng! – Dã Thú nói. – Anh còn nhớ căn biệt thự em mua hồi trước, cái mà nằm cạnh biệt thự của anh không?
- Ừ, đương nhiên là nhớ, sao vậy? – Diệp Lăng Phi hỏi.
- Angel mua mất rồi! – Dã Thú lầu bầu. – Vốn em không muốn bán cho cô ta, nhưng không còn cách nào khác. Con quỷ nhỏ đó kề dao vào cổ em, sống chết đòi em bán nhà cho ả. Em cũng không biết làm thế nào mà cô ta lại mò ra được căn biệt thự đó là của em. Lão đại, em bất lực, đành phải bán nó cho Angel thôi.
- Vậy cũng tốt, Angel mua nhà xong sẽ không đến ở nhà tao nữa! – Diệp Lăng Phi nói. – Mày bán cho Angel giá bao nhiêu? Con nhóc này nhiều tiền lắm, mày đừng có mềm lòng, cứ chém đẹp nó một phen!
- Một đôla! – Dã Thú đáp.
Lúc đầu Diệp Lăng Phi còn tưởng mình nghe nhầm, hắn hỏi lại:
- Bao nhiêu?
- Một đôla! – Dã Thú lặp lại. – Lão đại, con quỷ nhỏ này quá độc ác, cuối cùng em cũng phải sợ cô ta, không làm gì khác được đành bán biệt thự cho ả với giá một đôla!
Diệp Lăng Phi nghe xong chỉ biết lắc đầu, nhóc Angel này rõ ràng là đang cướp trắng trợn. Đương nhiên, Dã Thú và Angel đều không quan tâm đến tiền nong. Rất có thể Angel muốn mua một căn biệt thự bên cạnh nhà hắn, nhanh chóng điều tra ra đó là nhà của Dã Thú, rồi tìm đến đòi. Cái giá một đôla cũng chỉ mang tính tượng trưng, trên thực tế, Angel định cướp không căn biệt thự, ai bảo trước đây Dã Thú từng đắc tội với cô nàng chứ!
Bây giờ Diệp Lăng Phi mới hiểu vì sao Angel nói hôm nay có việc bận, xem ra là bận đi chiếm nhà rồi. Từ chuyện này có thể thấy Angel thực sự muốn tiếp tục sống ở thành phố Vọng Hải, nhưng đây chưa chắc đã là chuyện tốt. Angel trở thành hàng xóm, Diệp Lăng Phi có thể tưởng tượng được cuộc sống sau này của mình sẽ bị cô nàng làm cho rối tung lên.
Những chuyện này để sau hãy nghĩ, bây giờ Diệp Lăng Phi không muốn lo lắng về việc này. Hắn hiện có không ít chuyện cần xử lý, ví như việc người của tổ chức Lang Nha đến thành phố Vọng Hải. Diệp Lăng Phi để Dã Thú sắp xếp cho mấy người Lão Ưng, Tiêm Đao ở khách sạn trước, tối nay hắn sẽ đến đó gặp những người đến đầu tiên.
Nói chuyện điện thoại với Dã Thú xong, Diệp Lăng Phi trực tiếp đi tìm Bạch Tình Đình. Xem ra hắn cần mau chóng xử lý tốt một số chuyện riêng, nếu người của Lang Nha đến, hắn sẽ không có thời gian để lo mấy chuyện tư nữa.
Bạch Tình Đình đang ở cùng Chu Hân Mính và Bành Hiểu Lộ, Alice thì không đi cùng. Diệp Lăng Phi vội vàng đuổi theo, bận rộn cả buổi trưa, Bạch Tình Đình mua được không ít đồ dùng gia đình ở trung tâm nội thất, trong đó có cả một chiếc giường đôi khá lớn. Ý nghĩ của cô rất đơn giản, từ nay về sau cô muốn ngủ chung với Diệp Lăng Phi.
Sau khi mọi việc xong xuôi, mấy người quay trở lại biệt thự. Khi đi qua cửa tòa biệt thự ngay bên cạnh, họ thấy Angel đang đứng bên trong, chỉ huy vài người đàn ông bài trí nội thất.
- Ông xã, có chuyện gì vậy?
Bạch Tình Đình thấy cảnh này không thể lý giải nổi, sao lại gặp Angel ở ngay biệt thự bên cạnh chứ. Diệp Lăng Phi đương nhiên biết rõ chuyện gì, chỉ là hắn không lập tức giải thích mà kéo Bạch Tình Đình về nhà trước.
Vừa về đến biệt thự, Bạch Tình Đình lập tức gọi Diệp Lăng Phi vào phòng hỏi cho ra lẽ. Diệp Lăng Phi cũng không giấu diếm, kể lại việc Angel mua lại căn biệt thự đó từ tay Dã Thú, sau này sẽ sống ở đó.
- Ông xã, không thể như vậy được! – Bạch Tình Đình lớn tiếng kêu lên. – Nếu cô ta ở đó, từ nay về sau…!
Bạch Tình Đình còn chưa nói xong đã bị Diệp Lăng Phi ngắt lời:
- Bà xã đại nhân, anh cũng biết như vậy là không hay, nhưng anh không thể yêu cầu Angel không được ở đó. Chuyện này trước mắt cứ tạm gác lại, không cần lo lắng làm gì. À, anh còn chuyện khác muốn bàn với em!
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Bạch Tình Đình ngồi xuống bên giường, nói:
- Được rồi, tạm thời không nói nữa. Ngày mai em phải đến công ty rồi, có thể sẽ bận rộn một thời gian, không rảnh quan tâm đến mấy chuyện vớ vẩn của anh.
- Dỗi rồi à? – Diệp Lăng Phi ngồi xuống bên cạnh, ôm cô vào lòng. – Tình Đình, em đừng giận. Không phải anh muốn mượn cớ đâu, thật sự anh không có thời gian đi quản chuyện của nhóc Angel kia. Em còn nhớ lần trước anh đề cập với em về tổ chức Lang Nha không?
Bạch Tình Đình gật đầu:
- Em vẫn nhớ, có chuyện gì vậy?
- Bọn họ đến đây rồi. Trưa nay có bốn người tới, buổi chiều có thêm một số nữa, có lẽ ngày mai sẽ còn rất đông người đến. Anh và họ đã lâu không gặp, chỉ muốn gặp mặt thôi. Em bảo anh nói chuyện với bạn bè còn chưa xong, làm gì có thời gian để ý tới chuyện của cô nàng Angel kia.
Nghe Diệp Lăng Phi nhắc tới tổ chức Lang Nha, giọng của Bạch Tình Đình liền mềm mỏng hơn rất nhiều. Hiển nhiên, vừa rồi cô có chút hiểu lầm, tưởng rằng Diệp Lăng Phi muốn để cho Angel ở ngay bên cạnh. Phụ nữ trời sinh có một loại giác quan thứ sáu, nếu một người phụ nữ khác có tình cảm đặc biệt với chồng mình thì dù có che giấu tốt đến đâu cũng sẽ bị họ cảm nhận được. Bạch Tình Đình đã có lòng phòng bị với Angel, cô luôn cho rằng cô nàng này có ý đồ gì đó với ông xã của mình.
Bạch Tình Đình nép vào lòng Diệp Lăng Phi, ôn nhu nói:
- Ông xã, nếu các huynh đệ của anh đã tới thì anh cứ đi gặp họ. Mọi người làm gì cũng được, nhưng tuyệt đối không được đi tìm phụ nữ. Ông xã, đây là giới hạn của em!
Diệp Lăng Phi đưa tay vuốt ve khuôn mặt cô, nói:
- Bà xã đại nhân, xem em nói gì kìa, anh là loại người như vậy sao?
- Anh nói cũng phải, ông xã của em đương nhiên không giống những người đàn ông bình thường! – Bạch Tình Đình lẩm bẩm. – Anh thì không sao, nhưng không thể đảm bảo các huynh đệ của anh không dính vào. Em biết họ đều sống ở nước ngoài, nếu đây là lần đầu đến Trung Quốc, thấy nơi này nhiều người đẹp như vậy lại rủ anh đi tìm phụ nữ thì sao? Mấy cô gái bên ngoài toàn mắc bệnh đấy, ông xã…!
- Được rồi, được rồi, em càng nói càng kỳ cục! – Diệp Lăng Phi ngắt lời. – Bây giờ anh có rất nhiều việc phải làm, không rảnh suy nghĩ đến chuyện tìm phụ nữ đâu. Bà xã, chúng ta nói chuyện chính đi. Kế hoạch xây dựng Long Sơn của tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ ra sao rồi?
- Vẫn đang tiến hành. Phương án đã làm xong từ trước quốc khánh, chỉ là kế hoạch này cần thông qua hội đồng quản trị, lại cần tiến hành dự toán. Ông xã, kế hoạch này thực sự quá lớn, em phải thật cẩn thận!
- Bà xã đại nhân, không cần thông qua hội đồng quản trị đâu. Ngày mai em đến công ty lập tức xác định lại toàn bộ kế hoạch, tối mai anh muốn nhận được bản kế hoạch này! – Diệp Lăng Phi nói. – Vừa lúc lần này mọi người trong Lang Nha đến, anh có thể cho họ xem qua một chút!
- Vâng, vậy cũng được! – Bạch Tình Đình đáp ứng. – Tối mai em sẽ gửi bản kế hoạch cho anh!
Diệp Lăng Phi nhìn đồng hồ, nói:
- Bà xã đại nhân, buổi tối anh phải ra ngoài, em đi ăn cơm cùng Hân Mính nhé, anh không ăn đâu!
- Ông xã, anh nhớ về sớm một chút! – Bạch Tình Đình nói.
Lão Ưng, Tiêm Đao cùng bốn người từ trụ sở chính ở Anh bay thẳng đến thành phố Vọng Hải. Vốn kế hoạch của họ là mùng mười mới đến, nhưng sau khi nghe tin Diệp Lăng Phi bị tập kích, họ không thể chờ đợi lâu hơn. Angel vừa rời đi không lâu, bốn người họ cũng lập tức lên đường.
Sau bốn người này là Biển Bức, Dã Báo cùng hơn 20 người nữa sẽ đến vào buổi chiều. Khi Diệp Lăng Phi tới khách sạn mà các thành viên Lang Nha đang tạm trú thì đã hơn sáu giờ tối. Hắn không thể cứ nói đi là đi ngay được, còn rất nhiều chuyện phải xử lý. Số nội thất mà Bạch Tình Đình mua được chuyển đến lúc 4 giờ chiều, Diệp Lăng Phi chỉ huy mấy công nhân chuyển đồ đạc vào phòng, bận rộn liên tục tới hơn 5 rưỡi mới ra khỏi nhà.
Bành Hiểu Lộ và Chu Hân Mính đều ở biệt thự giúp Bạch Tình Đình sắp xếp đồ đạc. Cô nàng Bành Hiểu Lộ tuy trong đối nhân xử thế có chút ngây ngô, nhưng khi làm việc, phong thái quyết đoán, mạnh mẽ của cô được thể hiện cực kỳ rõ nét. Bạch Tình Đình vốn định chờ ngày mai lúc Diệp Lăng Phi ở nhà mới tiếp tục sắp đặt, nhưng Bành Hiểu Lộ lại cho rằng mấy cô gái như họ cũng có thể bài trí rất đẹp, không cần phải chờ Diệp Lăng Phi.
Vì vậy, Bạch Tình Đình, Chu Hân Mính, Bành Hiểu Lộ cùng với Trương Vân tiếp tục bài bố đồ đạc trong nhà, mà cả Alice cũng tới. Sau khi Angel cướp được bộ chìa khóa biệt thự từ tay Dã Thú, hai người đã bàn bạc với nhau. Họ mua một ít đồ dùng hàng ngày, dọn dẹp qua loa, sau đó Angel sẽ đến khách sạn gặp người của Lang Nha, để một mình Alice ở lại. Alice cảm thấy buồn chán liền đi đến biệt thự của Bạch Tình Đình, thấy mọi người đang bài trí nhà cửa, cô cũng qua giúp một tay. Đây là cơ hội tốt để kéo gần quan hệ với Bạch Tình Đình, Alice tất nhiên không muốn bỏ qua, điều cô hy vọng nhất là có thể thân thiết với Bạch Tình Đình.
Trước cửa khách sạn có hai bảo vệ, trên màn hình điện tử không ngừng chạy dòng chữ: “Hôm nay khách sạn tạm dừng kinh doanh”. Khi chiếc taxi chở Diệp Lăng Phi đỗ lại, một nhân viên bảo vệ đi tới, định nói rằng tối nay khách sạn không mở cửa, nhưng vừa thấy đó là Diệp Lăng Phi, anh ta vội vàng ra mở cửa xe.
Diệp Lăng Phi xuống xe, không nói nhiều lời, cất bước đi vào trong. Đèn đuốc trong đại sảnh sáng trưng, bốn nữ nhân viên phục vụ mặc đồng phục đứng ở hai bên, vừa thấy Diệp Lăng Phi đi vào liền khom người cúi chào.
"Chắc chắn là trò của tên Dã Thú!" Diệp Lăng Phi thầm nghĩ.
Hắn không thích kiểu chào đón này, luôn cảm thấy có người quá cung kính với mình cũng không phải chuyện tốt. Diệp Lăng Phi thích nhất là sự tự do tự tại, đi vào khách sạn không ai để ý đến mình thì hay nhất, chứ không phải cái trò màu mè này.
Diệp Lăng Phi đi tới quầy tiếp tân, còn chưa kịp hỏi mọi người đang ở đâu thì Dã Lang từ phòng yến tiệc bên cạnh đi tới, hô:
- Satan, bên này!
Diệp Lăng Phi quay ra chỗ Dã Lang, vừa đi được vài bước đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người gã. Diệp Lăng Phi cười toe toét:
- Dã Lang, xem ra hôm nay mày cũng uống không ít nhỉ?
Dã Lang đi tới trước mặt Diệp Lăng Phi, nở một nụ cười hiếm hoi:
- Hôm nay gặp lại bao nhiêu huynh đệ, tâm trạng sảng khoái, dĩ nhiên phải uống nhiều rồi. Satan, anh mau vào trong đi, các huynh đệ đang chờ anh đó!
Diệp Lăng Phi vừa cùng Dã Lang đi vào phòng yến tiệc vừa hỏi:
- Dã Lang này, sao mày biết tao tới?
- Ha ha, Satan, cái này thì anh không biết rồi! – Dã Lang cười nói. – Bọn em luôn chú ý bên ngoài. Thằng nhãi Dã Thú kia nói buổi tối anh sẽ đến, vốn em cũng định gọi cho anh, nhưng nghĩ lại thôi, cứ ngồi chờ là được. Vừa nãy nghe thấy tiếng ô tô, đoán ngay là anh tới.
Diệp Lăng Phi nở nụ cười, đưa tay vỗ vỗ vai Dã Lang:
- Tao cũng rất nhớ các anh em. Đi, chúng ta vào trong uống một trận thật sảng khoái!
Diệp Lăng Phi vừa bước vào phòng yến tiệc, chỉ thấy cả căn phòng to lớn lộng lẫy có không dưới 40 người đang ngồi, toàn bộ không gian nồng nặc mùi rượu, trên mặt đất khắp nơi là mảnh vỡ bát đĩa. Mọi người đang tranh cãi ầm ĩ, nhưng ngay khi Diệp Lăng Phi xuất hiện, cả phòng lập tức yên ắng lạ thường. Ánh mắt của tất cả đều hướng về hắn, trong nháy mắt đó, phảng phất như thời gian bỗng dừng trôi.
- Sao thế, một đám chúng mày làm sao vậy? Sao lại biến nơi đây thành ra thế này, uống rượu cũng không chờ tao, chúng mày có còn coi tao là huynh đệ không đấy hả?
Diệp Lăng Phi bỗng nhiên quát lớn. Hắn đứng giữa phòng, nhìn những vị huynh đệ từng cùng mình vào sinh ra tử, không nhịn được, nước mắt cứ chực trào ra. Thứ tình cảm đồng sinh cộng tử này không thể dùng ngôn từ để hình dung, cũng không thể đem vật chất ra để cân đo đong đếm, đây là thứ tình cảm phải dùng tính mệnh để đổi lấy. Ban đầu khi Diệp Lăng Phi sáng lập Lang Nha, mục tiêu chỉ là tìm một con đường sinh tồn. Những người có thể gia nhập phải trải qua những khảo nghiệm vô cùng nghiêm khắc, điều đầu tiên là trong bất kỳ tình huống nào cũng không được phản bội huynh đệ, không được phép để huynh đệ của mình đơn độc đối mặt với nguy hiểm.
Từ lúc Lang Nha thành lập đến nay, ít nhất cũng đã có 70, 80 người hy sinh vì các nguyên nhân khác nhau. Có thể nói những người này khi chết đi đều oanh oanh liệt liệt, không phản bội, không buông bỏ niềm tin, làm cho cả tổ chức Lang Nha giống như một khối sắt đúc liền, không có bất kỳ kẽ hở nào. Bất kỳ tổ chức nào nếu tấn công một thành viên của Lang Nha thì điều họ phải đối mặt chính là sự trả thù điên cuồng của tất cả thành viên, sức sát thương của sự điên cuồng này là cực kỳ đáng sợ.
Chính vì vậy, Lang Nha chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã phát triển đến trình độ có thể đối đầu với một tổ chức buôn bán vũ khí khổng lồ như câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ. Bây giờ, những nhân vật từng vào sinh ra tử với Diệp Lăng Phi đang đứng ngay trước mặt hắn, lúc này toàn bộ tình cảm của hắn đều dồn nén trong hai chữ "huynh đệ".
- Satan!
Trong đại sảnh, tất cả thành viên Lang Nha đồng thanh hô lên. Trong mắt họ, mặc kệ Diệp Lăng Phi đang ở đâu, đang làm gì, hắn luôn là người anh em Satan của họ, luôn là thủ lĩnh Satan của họ, luôn là Satan khiến cả thế giới nghe tên phải biến sắc. Cái tên Satan này không chỉ đại biểu cho việc buôn bán vũ khí mà còn đại biểu cho quyền lực, máu tanh và giết chóc.
- Huynh đệ!
Diệp Lăng Phi cao giọng hô lớn, nước mắt không kìm được chảy dài trên má, hắn nói tiếp:
- Các huynh đệ, tối hôm nay chúng ta ở đây uống một chầu thật thống khoái, không ai được đứng mà rời khỏi chỗ này, mọi người có nghe thấy không?
- Được!
Trong tiếng hoan hô phát ra từ tận đáy lòng vẫn còn hàm chứa những lời không nói ra, nhưng vẫn có thể cảm nhận được tình cảm nồng hậu giữa những người ở đây.
Lúc Angel tới khách sạn thì Diệp Lăng Phi và đám người của Lang Nha đã uống được một lúc. Cô đẩy cửa phòng tiệc ra, ngay lập tức ngửi thấy mùi rượu khó chịu xộc lên mũi, cô hơi nhíu mày. Kết quả này đã sớm nằm trong dự liệu của Angel. Nếu đám người Lang Nha tụ tập mà không uống đến say khướt, vậy thì đúng là có vấn đề. Những người đàn ông này suốt ngày giao thiệp với tử thần, họ đã nhìn qua quá nhiều cảnh chết chóc, lòng họ có lẽ cũng đã chai sạn với cái chết. Trong lòng họ chỉ có rượu và phụ nữ là không thể thiếu, rất nhiều người đã sớm cho rằng mình chỉ là một cái xác biết đi, sống thêm được ngày nào hay ngày đó. Tại nhiều quốc gia, thành viên của tổ chức Lang Nha luôn bị liệt vào danh sách những kẻ đáng ghét nhất, chỉ vì họ thuộc loại thích gây sự, uống rượu, đánh nhau, tìm phụ nữ, ăn chơi xa xỉ, sinh hoạt thối nát. Rất nhiều người đã lên án mạnh mẽ người của Lang Nha là một đám ký sinh trùng của xã hội.
Tất nhiên, cũng có rất nhiều quốc gia ngầm đồng ý với hoạt động của Lang Nha, bởi vì có một số loại vũ khí đặc biệt không thể có được bằng con đường hợp pháp, lúc đó phải nhờ đến Lang Nha mới kiếm được. Lang Nha là một tổ chức có thủ đoạn thông thiên. So với câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ, thủ đoạn của Lang Nha quang minh hơn rất nhiều. Họ không giống câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ thích giở trò sau lưng, thậm chí vì buôn bán vũ khí mà còn kích động các quốc gia hỗn chiến. Câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ là một bọn bề ngoài bảnh bao lịch thiệp, nhưng thực tế cũng chỉ là một đám hạ lưu vô lại, luôn dùng vẻ ngoài phong độ để mê hoặc người khác, khi người ta tin rằng đây là một quý ông thì cũng là lúc đã bị chúng âm thầm tính kế.
Tổ chức Lang Nha hoàn toàn khác. Lang Nha làm việc quang minh lỗi lạc. Ngoại trừ việc thành viên thích phóng túng, xét một cách toàn diện, danh tiếng của tổ chức không tệ. Mặc kệ họ phóng túng thế nào, chìm đắm trong nữ sắc và rượu ra sao, trong lòng họ luôn có một thứ không gì lay chuyển nổi, đó chính là tình nghĩa. Những người này có thể vì huynh đệ mà hy sinh tính mệnh, có thể vứt bỏ bất cứ thứ gì. Đây chính là thứ mà thành viên của các tổ chức khác không có được.
Chỉ tiếc là từ lúc Diệp Lăng Phi ra đi, truyền thống này của Lang Nha đã bị phá vỡ. Những thành viên mới gia nhập thiếu mất thứ này, thậm chí ngay cả khi đám Phi Hồ đã trừng phạt nghiêm khắc vài tên thì bầu không khí u ám này vẫn không thể ngăn chặn nổi. Giống như chuyện xảy ra lần trước, mãi tới tận bây giờ Phi Hồ vẫn chưa tìm ra kẻ nào đã phản bội tổ chức. Không tìm được, điều đó có nghĩa rất có khả năng Lang Nha sẽ bị bán đứng một lần nữa, bất kỳ thành viên nào cũng có thể trở thành vật hy sinh, đây là một hiện tượng rất đáng sợ. Phải biết rằng điểm mấu chốt khiến kẻ khác sợ hãi Lang Nha chính là nó giống như một khối sắt đúc liền không kẽ hở, nhưng hiện tại nội bộ đã xuất hiện vết nứt. Rất nhiều thành viên đều khát vọng Satan trở về, lãnh đạo Lang Nha phát triển huy hoàng hơn nữa, đánh bại câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ, triệt để khống chế thị trường vũ khí toàn cầu.
Angel thấy Diệp Lăng Phi đang uống rượu với Tiêm Đao, cô cũng không quấy nhiễu họ mà đi tới trước mặt một cô gái da trắng, mắng:
- Thiên Sứ, tại sao cô không gọi điện thoại cho tôi?
- Làm sao tôi biết được cô đang làm gì? – Động tác của Thiên Sứ cực kỳ mờ ám, ngón tay thon dài của cô ta đặt trên ngực Angel rồi véo một cái, cười nói: – Angel, tôi sợ lại quấy rầy cô!
- Thiên Sứ, cô đang tìm cớ đó hả! – Angel hừ lạnh một tiếng, quay sang bĩu môi với Lão Thử đang ngồi bên cạnh Thiên Sứ. – Con chuột chết này, mau biến sang một bên!
Lão Thử ngoác miệng cười:
- Angel, tính tình của cô không tốt lắm, cẩn thận Satan không thèm cô đó!
- Không có chuyện của anh, cút! Nếu không cút, tôi sẽ đạp bay anh đi!
Angel chuẩn bị nổi đóa. Lão Thử đã quen với cách nói chuyện này của cô, cũng lười so đo, hơi dịch người nhường một chỗ để Angel ngồi xuống.
Toàn bộ bữa tiệc chỉ là tiếng cãi nhau ầm ĩ. Lúc Dã Thú đang uống rất sảng khoái, hắn bỗng thấy điện thoại di động bên hông đổ chuông. Dã Thú bắt máy, hét lớn:
- F*ck, mày nói to hơn một chút xem nào, tao chẳng nghe thấy gì cả!
Dã Thú vừa nghe điện thoại vừa uống rượu. Khi nói chuyện xong, hắn đứng dậy, chuếnh choáng đi tới bên cạnh Diệp Lăng Phi, đẩy Tiêm Đao sang một bên. Dã Thú ghé vào tai Diệp Lăng Phi, lớn tiếng nói:
- Lão đại, người của em đã phát hiện tung tích của thằng khốn kia rồi. Lão đại, chúng ta phải làm sao bây giờ?
Diệp Lăng Phi nâng cốc rượu lên rồi lại đặt xuống, hắn châm một điếu thuốc, nhìn Dã Thú, nói:
- Lần này, tao muốn giăng một mẻ lưới bắt hết bọn chúng, một người cũng không được bỏ sót