Diệp Lăng Phi vẫn tiếp tục uống rượu với các chiến hữu tới tận rạng sáng. Lần này hắn thực sự uống quá nhiều, bị Angel dứt khoát lôi ra khỏi phòng tiệc. Angel biết đám người này mà tụ lại với nhau thì chẳng có gì tốt đẹp. Cô lo Diệp Lăng Phi say xỉn ảnh hưởng đến sức khỏe nên mới làm vậy.
- Buông tôi ra, tôi còn muốn uống nữa!
Diệp Lăng Phi được Angel dìu ra đến cửa, lập tức la lên.
- Uống cái gì mà uống, anh còn uống nổi nữa à? Anh không thấy đám người kia đã bị anh chuốc cho gục hết rồi sao?
Angel nói.
- Anh nên uống ít thôi, ngày mai còn một nhóm nữa tới đấy, anh uống hay không đây? Thật hết nói nổi, lớn từng này rồi mà cứ như con nít!
Dã Thú lảo đảo bước ra, hắn nhìn Angel, hỏi:
- Angel, cô nhóc này, định dắt lão đại của tôi đi đâu đấy? Tôi còn đang muốn uống với lão đại mà!
- Uống cái đầu nhà anh ấy!
Angel vừa thấy Dã Thú như vậy, không nhịn được mắng:
- Tên khốn nhà anh biến ngay cho khuất mắt tôi, đừng có chọc giận tôi!
- Làm gì mà nóng thế, thật là!
Dã Thú lảo đảo quay người định đi vào thì lại nghe tiếng Angel gọi hắn:
- Dã Thú, anh đứng lại đó cho tôi!
- Đứng thì đứng!
Dã Thú đã say bí tỉ, nhưng rất nghe lời dừng lại.
Angel chìa tay ra, nói:
- Chìa khóa xe!
- Chìa khóa xe của tôi à?
Dã Thú hỏi.
- Vô nghĩa, không phải chìa khóa xe của anh thì là chìa khóa nhà của anh chắc? Nhanh lên, đừng lề mề nữa, tôi muốn đưa Satan về nhà!
Angel giục.
- Coi cái trò tốt của các anh này, chuốc cho Satan say khướt thế này. Các anh không nghĩ anh ấy đã có gia đình à? Muộn thế này rồi không về, vợ anh ấy sẽ lo lắng lắm đấy.
Dã Thú vừa lục tìm chìa khóa xe, vừa cười toe toét nói năng ngắt quãng:
- Angel à, sao cô lại quan tâm đến chị dâu thế? Tôi biết thừa cô có tình ý với lão đại mà. Nếu lão đại và chị dâu bất hòa, chẳng phải đúng ý cô rồi sao?
- Đúng là miệng chó không mọc được ngà voi!
Angel mắng.
- Dã Thú, tên khốn này, mau đưa chìa khóa xe cho tôi, đứng đây lải nhải mãi làm gì?
- Thì đang tìm đây!
Dã Thú lầu bầu đáp, hắn mò mẫm một hồi lâu, cuối cùng cũng tìm được chìa khóa xe. Dã Thú ném cho Angel, nói:
- Cô biết xe tôi ở đâu không, có cần tôi dẫn đi không?
- Anh về đi!
Angel đỡ Diệp Lăng Phi, nói với Dã Thú:
- Dã Thú, tối nay anh cứ để đám người kia xả láng một trận, mai cho họ ngủ một giấc cho đàng hoàng, đừng có quậy như hôm nay nữa. Anh nhớ kỹ, Satan không giống chúng ta, anh ấy có gia đình rồi, biết chưa?
Dã Thú khoát tay, nói:
- Biết rồi, cô mau đi đi, đừng ở đây cản trở công việc nữa. À, nhớ nhé, phải đưa lão đại về nhà, nhưng không được thừa dịp lão đại say mà nhân cơ hội làm cái kia…!
Angel không thèm để ý đến lời Dã Thú, cô dìu Diệp Lăng Phi ra khỏi khách sạn. Sau khi tìm được xe của Dã Thú, Angel đỡ Diệp Lăng Phi vào hàng ghế sau, đúng lúc đó điện thoại của Diệp Lăng Phi đổ chuông. Angel lấy điện thoại từ người Diệp Lăng Phi ra, thấy là Bạch Tình Đình gọi đến. Angel dùng sức lay Diệp Lăng Phi mấy cái, nói:
- Satan, vợ anh gọi này!
Diệp Lăng Phi mơ màng nói:
- Nói với cô ấy tôi về ngay, bảo cô ấy đừng lo!
Diệp Lăng Phi nói xong câu đó liền ngủ say tít. Trước đây Diệp Lăng Phi cũng không say đến mức này, đúng là gặp tri kỷ ngàn chén còn ít, tâm trạng hắn đang sảng khoái nên bất giác uống nhiều hơn hẳn. Angel thấy Diệp Lăng Phi sống chết cũng không mở miệng nữa, cô đành phải nghe điện thoại của Bạch Tình Đình.
- Ông xã, anh đang ở đâu vậy, bao giờ về nhà?
Giọng Bạch Tình Đình vang lên trong điện thoại. Angel vốn không muốn nói chuyện với Bạch Tình Đình, nhưng lúc này cũng đành phải đáp lời:
- Chồng cô uống say quá, bất tỉnh nhân sự rồi. Cô muốn chồng mình qua đêm ở khách sạn hay là về nhà ngủ đây?
Angel không nói thì thôi, vừa cất lời đã khiến mọi chuyện hỏng bét. Ban đầu, Bạch Tình Đình nghe thấy giọng Angel thì đã có chút nghi ngờ, cô không hiểu sao điện thoại của Diệp Lăng Phi lại ở chỗ Angel. Vừa nghe câu nói kia, Bạch Tình Đình lập tức hiểu lầm, cô tưởng rằng Angel đang thị uy với mình.
Giọng Bạch Tình Đình trở nên khó chịu ra mặt, cô nói với Angel:
- Angel, cô nói với Diệp Lăng Phi, nếu tối nay anh ta không về nhà thì từ nay về sau cũng đừng về nữa!
Ngay sau đó, Angel nghe thấy tiếng cúp máy. Angel đặt điện thoại của Diệp Lăng Phi lại chỗ cũ, cô khẽ lắc đầu, cười lạnh nói:
- Satan, anh thấy không, hiếm khi tôi làm người tốt mà lại bị vợ anh hiểu lầm rồi.
Angel lên xe, cô không lái đi ngay mà châm một điếu thuốc. Angel vừa hút thuốc vừa nhìn Diệp Lăng Phi đang ngủ say ở ghế sau. Hiện giờ Angel thực sự rất mâu thuẫn, một mặt cô không muốn thấy Diệp Lăng Phi sống không vui, mặt khác lại hy vọng anh có thể ly hôn với Bạch Tình Đình, như vậy mình sẽ có cơ hội ở bên anh.
Angel vốn là một cô gái phức tạp, suy nghĩ của cô luôn khiến người khác khó lòng nắm bắt. Lần này cũng vậy. Nếu là người khác, có lẽ họ sẽ mong Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình bất hòa, thậm chí không cần đưa anh về để Bạch Tình Đình lo sốt vó lên. Nhưng Angel lại muốn đưa Diệp Lăng Phi về, không muốn làm Bạch Tình Đình lo lắng. Chính cô cũng không hiểu nổi tại sao mình lại mâu thuẫn như vậy. Bỗng nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Angel: lẽ nào mình đã thích… Cô không dám nghĩ tiếp nữa, ném điếu thuốc mới hút được một nửa ra ngoài cửa sổ, lái xe thẳng đến biệt thự của Diệp Lăng Phi.
Buổi tối, cây cỏ trong vườn xanh tươi dưới ánh trăng, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ. Angel dừng xe trước cửa biệt thự của Diệp Lăng Phi, cô còn cố ý nhấn còi. Chỉ một lát sau, đèn trong biệt thự sáng lên, Angel xuống xe, đi tới trước cửa. Bạch Tình Đình khoác một chiếc áo màu hồng phấn, cùng Trương Vân đi ra mở cửa. Bạch Tình Đình trằn trọc mãi không ngủ được. Vừa nãy sau khi cúp máy, cô tức đến thở không ra hơi, trong lòng âm thầm đoán xem lúc này Diệp Lăng Phi đang làm gì.
Bạch Tình Đình ấm ức mãi nên không tài nào chợp mắt được. Cô nghi ngờ Diệp Lăng Phi đang ở cùng Angel, nhưng nghĩ lại thì thấy không đúng. Diệp Lăng Phi từng nói người của tổ chức Lang Nha đã đến thành phố Vọng Hải, anh hẳn là phải ở cùng họ, nhưng tại sao người nghe điện thoại lại là Angel, lẽ nào những người khác đều say hết rồi sao?
Bạch Tình Đình đang miên man suy nghĩ thì nghe thấy tiếng còi xe bên ngoài, lúc này cô mới vội vàng chạy ra. Cô cùng Trương Vân ra đến cửa, chỉ thấy một mình Angel thì có chút thất vọng, cô còn tưởng là Diệp Lăng Phi về.
- Angel, có chuyện gì sao?
Bạch Tình Đình hỏi.
- Có chút việc!
Angel vừa nói vừa mở cửa sau xe ra, bảo:
- Diệp Lăng Phi say rồi, tôi đưa anh ta về!
Bạch Tình Đình vội vàng đi tới bên cửa xe, quả nhiên thấy Diệp Lăng Phi đang nằm ở ghế sau. Cả người anh nồng nặc mùi rượu, không cần hỏi cũng biết là đã quá chén. Bạch Tình Đình cau mày, mùi rượu này thực sự khó chịu, cô vừa ngửi thấy đã cảm thấy hơi đau đầu. Nhưng đây không phải lúc để ý mấy thứ đó, Bạch Tình Đình vội vàng lay người Diệp Lăng Phi:
- Ông xã, anh tỉnh lại đi!
Bạch Tình Đình lay mấy cái mà Diệp Lăng Phi cũng không có phản ứng gì, lúc này Angel nói:
- Cô không cần lay nữa, anh ta uống nhiều lắm rồi, chúng ta dìu anh ta vào nhà đi!
Bạch Tình Đình gật đầu:
- Được!
Angel kéo Diệp Lăng Phi ra khỏi xe, cô và Bạch Tình Đình cùng dìu anh, Trương Vân thì đỡ phía sau, vất vả lắm mới đưa được Diệp Lăng Phi vào phòng khách. Lúc này, Chu Hân Mính và Bành Hiểu Lộ cũng đi xuống, hai cô nghe thấy tiếng động nên chạy xuống xem. Chu Hân Mính vừa thấy Diệp Lăng Phi say đến mức này vội vàng hỏi:
- Tình Đình, có chuyện gì vậy?
- Uống nhiều quá!
Bạch Tình Đình chưa kịp trả lời, Angel đã nói trước.
- Anh ta cũng khá đấy, những người khác đều uống đến mức gục tại bàn rồi!
Lúc này Bạch Tình Đình không quan tâm đến người khác ra sao, cô chỉ lo cho Diệp Lăng Phi. Thấy anh say đến thế này, cô vô cùng đau lòng, vội bảo Trương Vân chuẩn bị một chậu nước, cô nhúng ướt khăn mặt rồi đắp lên trán Diệp Lăng Phi.
Angel nhìn Bạch Tình Đình, cô nhẹ nhàng thở dài, nói:
- Được rồi, tôi về đây, Diệp Lăng Phi giao cho cô đó!
Ngay khi Angel vừa đi ra tới cửa, Bạch Tình Đình bỗng nhiên đuổi theo, cô đứng sau lưng Angel, giọng nói có phần áy náy:
- Xin lỗi, lúc nãy thái độ của tôi không tốt lắm, cảm ơn cô đã đưa anh ấy về!
Angel xoay người lại, cô nhìn Bạch Tình Đình, nói:
- Tôi cũng không biết vì sao lại đưa anh ta về, có lẽ là do tôi không muốn làm cô lo lắng!
Bạch Tình Đình sửng sốt, không hiểu ý của Angel là gì, cô nhìn vào mắt Angel, hỏi:
- Không muốn để tôi lo lắng?
- Đúng vậy!
Angel gật đầu.
Bạch Tình Đình bị Angel làm cho hồ đồ. Angel nhìn vẻ mặt mơ hồ của Bạch Tình Đình, bỗng nhiên cười nói:
- Bạch Tình Đình, tôi nói cho cô một bí mật!
Angel nói xong liền ghé vào tai Bạch Tình Đình thì thầm mấy câu. Bạch Tình Đình nghe xong, sắc mặt lập tức thay đổi. Lúc này cô mới nhớ ra Diệp Lăng Phi đã từng nói với mình chuyện liên quan đến Angel, chỉ là cô không để tâm. Bây giờ nghe chính miệng Angel thừa nhận, Bạch Tình Đình hoảng hốt lùi lại một bước, muốn giữ khoảng cách với cô. Nhìn vẻ mặt kinh hãi của Bạch Tình Đình, Angel nở nụ cười, nói:
- Cho nên mới nói, cách xa tôi một chút thì tốt hơn, tôi là một nhân vật nguy hiểm đấy!
Angel xoay người đi ra ngoài.
- Tình Đình, xảy ra chuyện gì vậy?
Lúc này Chu Hân Mính đi tới bên cạnh Bạch Tình Đình, hỏi:
- Cô nàng Angel kia đã nói gì với cậu thế?
Bạch Tình Đình cắn môi, thì thầm vào tai Chu Hân Mính:
- Cô ta… cô ta nói… thích mình