Dưới ánh đèn mờ ảo trong quán bar, Diệp Lăng Phi đi thẳng tới chiếc bàn lớn trong góc tường. Chỗ này cách sàn nhảy rất xa, tương đối vắng người.
Một cô gái mặc váy dài màu đen, đeo mắt kính màu đen, tóc dài xõa xuống đang chờ ở đó. Diệp Lăng Phi nhìn quanh bốn phía, sau khi xác nhận đây chính là bàn số mười ba thì cười hỏi:
- Cô không phải là “Đừng chọc ta” chứ?
Cô gái kia ngẩng đầu lên, nhìn lướt qua Diệp Lăng Phi khẽ gật đầu nói:
- Đúng vậy, mà anh không phải là tiên sinh buôn lậu súng ống đạn dược chứ?
Diệp Lăng Phi ngồi xuống, khẳng định đáp:
- Tôi nghĩ tôi hẳn phải nói với cô là tôi cảm thấy khá kỳ quái, tại sao một cô gái xinh đẹp như cô lại muốn đi gặp một người quen trên mạng qua việc đánh bài như tôi?
- Tôi xinh đẹp ư?
Cô gái kia dường như hỏi lại một cách lơ đãng, nàng bỗng nhiên lộ vẻ thất vọng trên khuôn mặt, lẩm bẩm nói:
- Quả nhiên đàn ông ai cũng thích nói dối, không đáng tin.
- Những lời nói này rất có hàm ý. Tôi nghe giống như là triết lý của một triết gia vậy.
Diệp Lăng Phi lộ ra một vẻ chân thành nói:
- Không thể phủ nhận, thoạt nhìn cô không quá nổi bật, nhưng nếu nhìn kỹ, cô tuyệt đối là một mỹ nữ.
- Năm nay, tôi sợ nhất chính là lý trí. Tôi không biết có phải tôi quá lý trí hay không cho nên mới không sung sướng. Tôi muốn tôi ngu ngốc một chút, như vậy có thể tin lời nói của anh. Nhưng thực tế, tôi biết rõ mình không như vậy, mình không phải là mỹ nữ, cũng chẳng phải là xấu xí.
Nàng dường như nói với chính mình vậy, sau khi nói xong, nàng cất một tiếng cười rồi nói:
- Không nói chuyện này nữa, dù sao thì chúng ta đã là bạn bè lâu như vậy, dù anh là nam hay nữ cũng vậy. Lần đầu gặp mặt tôi mời anh ra uống rượu, tôi nghĩ chúng ta nên giới thiệu một chút, tôi tên là Điền Ny.
- Diệp Lăng Phi.
Điền Ny tựa hồ đối với tên Diệp Lăng Phi không mấy gây hứng thú cho nàng. Cái tên quá bình thường, không phải kiểu tên nàng ưa thích.
- Diệp tiên sinh, anh uống gì đây?
Điền Ny hỏi.
- Tùy cô chọn.
Diệp Lăng Phi bây giờ đối với cô gái này lại có hứng thú. Diệp Lăng Phi đoán rằng cô gái này sẽ không quá 26 tuổi, tuổi của nàng xem ra không tương xứng với sự trưởng thành. Luận về tướng mạo, Điền Ny không hẳn là mỹ nữ nhưng nàng lại toát lên một sức hút mãnh liệt, sức hút của một người phụ nữ trưởng thành, khiến đàn ông khao khát chinh phục.
Da của nàng rất trắng nhưng xem ra không hề bôi phấn hay trang điểm như các cô gái khác.
Điều Diệp Lăng Phi ấn tượng sâu sắc đó chính là sự lý trí của Điền Ny. Sau cặp kính màu đen là cặp mắt khác biệt so với những cô gái bình thường, đối với bất cứ chuyện gì nàng đều có thể giữ được sự tỉnh táo.
Điền Ny không để tâm đến ánh mắt đánh giá của Diệp Lăng Phi, nàng gọi nữ phục vụ của quán bar tới, gọi hai két bia.
- Nhiều bia như vậy sao?
Diệp Lăng Phi nghi ngại nói:
- Tôi e là tôi không uống hết được.
Điền Ny thờ ơ nói:
- Tôi nghĩ đàn ông phải mong con gái say xỉn, nếu như anh không mong tôi say thì chỉ có thể nói anh không có hứng thú với tôi. Chỉ là, nói lại thì đối với người từng trải như anh, tôi thực sự không có gì lo lắng. Đây có lẽ là lý do tại sao tôi mời anh uống rượu.
- Cô đang nói đùa, làm sao tôi có thể là người từng trải được, những lời nói trên mạng chỉ là bâng quơ thôi.
Diệp Lăng Phi đột nhiên phát hiện ra mình đã có một sai lầm. Hắn tưởng rằng ở trên mạng có thể ăn nói bừa bãi vì nghĩ sẽ chẳng ai tin. Nhưng sau khi gặp mặt, xem ra sau này nói chuyện trên mạng sẽ không còn được tự nhiên như trước nữa.
Đối với câu nói này của Diệp Lăng Phi, Điền Ny cũng không để ý tới. Xem ra lời nói của Diệp Lăng Phi thật giả lẫn lộn, nàng cũng không để ý, chỉ cười nhạt một tiếng, rót một ly bia và nói:
- Tôi chỉ muốn tìm một người uống rượu với tôi, tôi đã nói rồi, đàn ông không đáng tin.
Diệp Lăng Phi rất muốn nói:
“Cô không tin đàn ông, còn tìm tôi để uống bia, không sợ tôi nhân cơ hội làm hại cô sao?”
Nhưng hắn vẫn kìm nén sự thôi thúc đó lại, sau khi nhìn Điền Ny uống cạn ly bia, hắn tự mở một chai, ngửa cổ uống cạn sạch chai đó.
Điều khiến hắn khó hiểu lúc này không phải Điền Ny, mà là Bạch Tình Đình. Vừa rồi chuyện phát sinh ở nhà đã khiến Diệp Lăng Phi có cảm giác mình hơi nặng lời. Ngẫm lại, Bạch Tình Đình cô gái này cũng chẳng làm gì sai, vậy mà mỗi khi mình nhìn thấy nàng vui vẻ thì lại tức giận. Cảm giác này Diệp Lăng Phi cũng cảm thấy khó hiểu, hắn cảm thấy buồn bã, sớm biết vậy, hôm nay đã không trêu chọc Bạch Tình Đình để gây ra phiền toái thế này.
Thấy Diệp Lăng Phi uống một hơi hết một chai bia, Điền Ny thờ ơ nói:
- Xem ra anh có tâm sự, có cần tôi giúp không?
- Làm sao cô giúp được?
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Có một số chuyện mà tôi còn không rõ ràng thì làm sao cô hiểu nổi.
- Thế cũng chưa chắc, tôi từng học tâm lý học ở thành phố Vọng Hải.
Điền Ny nói xong liền uống một ly bia, vừa nói:
- Có lẽ tôi không giúp được chính mình nhưng có thể giúp được người khác.
- Tôi có vấn đề gì đâu, tâm trạng của tôi rất tốt mà.
Diệp Lăng Phi khẳng định nói:
- Tôi cho rằng có một số chuyện người khác không thể giúp tôi, đó là vấn đề cá nhân. Những chuyện này tôi cần phải tự mình giải quyết. Nói cách khác, cái này giống như một đứa trẻ được cha mẹ nuông chiều, hắn muốn sống độc lập trong xã hội mà ai cũng giúp đỡ, thì hắn mãi mãi chỉ là kẻ yếu đuối.
Nghe đến chuyện gia đình, Điền Ny nhíu mày, không nói thêm gì, nàng liền uống liên tục hai ly bia. Động tác này tuy rất nhỏ nhưng Diệp Lăng Phi là người tinh ý, trong lòng nhanh chóng nghĩ có lẽ Điền Ny không vui chính là vì chuyện gia đình.
Diệp Lăng Phi nghĩ đến gia đình mình, cha mẹ mình thì cũng không khỏi cảm thấy xót xa. Hắn lại nhấc một chai bia khác lên, tu một hơi cạn sạch. Miệng đầy mùi bia, hắn hỏi:
- Cô nói là không tin đàn ông, vậy tôi hỏi, chẳng lẽ phụ nữ lại đáng tin hơn sao?
Câu hỏi này khiến cho Điền Ny ngẩn người. Nàng cau mày, tựa hồ không hiểu ý Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi cười nhạt hai tiếng rồi nói:
- Tôi và cô nói chuyện xưa đi, chuyện này e là cô sẽ không tin. Sáu năm trước, một người mẹ đem con mình phó thác cho người em gái mà mình tin tưởng nhất, hơn nữa còn đưa tất cả số tiền mà bà tích lũy được tổng cộng là 120 tệ cho em mình. Người mẹ này hy vọng rằng sau khi mình chết em gái của mình có thể chăm sóc tốt cho con của bà, cho nó ăn no đủ. Kết quả là, sau khi bà vừa qua đời được vài ngày, em gái của bà như thể không hề có quan hệ thân thích, không chịu đến thăm nom. Còn đứa bé đáng thương kia thì chỉ có thể dựa vào lòng tốt của hàng xóm mới chôn cất được mẹ mình. Điều đáng hận là, người đàn bà vô lương tâm kia không để lại chút tiền nào cho đứa bé. Chẳng lẽ phụ nữ thì đáng tin sao? Thật nực cười!...
Điền Ny vẫn chăm chú lắng nghe, mãi đến khi Diệp Lăng Phi nói xong nàng mới hỏi:
- Về sau thì sao?
- Về sau ư?
Diệp Lăng Phi lắc đầu nói:
- Không có, chuyện xưa thì vẫn là chuyện xưa, đó là kết cục rồi.
Điền Ny nhìn Diệp Lăng Phi chậm rãi nói:
- Nếu như tôi đoán không sai thì đứa bé đó chính là anh, đúng không?