Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 85: CHƯƠNG 85: LỜI CẢM ƠN BẤT NGỜ

Diệp Lăng Phi chỉ vừa kể một chút chuyện cũ, Điền Ny đã xác định ngay người trong câu chuyện chính là hắn. Diệp Lăng Phi cười ha hả nói:

- Tôi chỉ nói với cô một chút chuyện cũ chứ không nói chuyện này là chuyện của tôi.

Thái độ đó càng khiến Điền Ny khẳng định đây chính là chuyện xảy ra với Diệp Lăng Phi.

- Còn cô, cô có chuyện cũ nào không?

Kể xong chuyện, Diệp Lăng Phi lại hỏi Điền Ny. Lúc này, Điền Ny đã chếnh choáng hơi men, nàng đưa tay khẽ đẩy mắt kính, nhàn nhạt nói:

- Tôi không thích kể chuyện.

Diệp Lăng Phi cũng không hỏi thêm. Hắn không muốn ép người khác làm điều họ không thích. Diệp Lăng Phi lại tiếp tục uống bia cùng Điền Ny, cả hai chẳng ai khuyên ai, chỉ lẳng lặng uống phần bia của mình.

Bỗng nhiên, sau khi uống xong một chai bia, Điền Ny gục xuống bàn, trong hơi men cất tiếng nói:

- Sao anh không hỏi công việc của tôi?

- Tôi quên hỏi.

Diệp Lăng Phi trả lời gọn gàng.

- Quên hỏi, anh đúng là một người đàn ông kỳ lạ!

Điền Ny cười cười, nói từng chữ một:

- Tôi chuyên biên chuyện cũ cho người khác. Anh không phải muốn nghe chuyện cũ của tôi sao? Giờ tôi có thể biên chuyện cũ cho anh, nhớ kỹ, đây là tôi biên lại rồi kể cho anh đấy.

Diệp Lăng Phi cười tươi, nhìn đôi mắt mê ly của Điền Ny nói:

- Tôi nhớ kỹ, là cô biên lại chuyện cũ.

Trong hơi men, Điền Ny từ từ nhấn mạnh từng chữ kể cho Diệp Lăng Phi:

- Có một cô gái rất tin tưởng cha mình, tin ông ấy như tin mẹ nàng. Nhưng cha nàng lại nuôi một người phụ nữ khác bên ngoài. Khi cô gái ấy lớn lên, mẹ cô cũng qua đời vào ngày sinh nhật 18 tuổi của cô ở bệnh viện.

Mãi cho đến lúc mất, người phụ nữ đáng thương kia vẫn không hề hay biết chồng mình có người đàn bà khác bên ngoài, cô bé kia cũng vậy. Đến một ngày, cha cô đưa người phụ nữ đó cùng một thằng bé về nhà, cô gái kia mới vỡ lẽ. Thế đó, chuyện cũ của tôi xong rồi.

- Cứ xong như vậy sao?

Diệp Lăng Phi hiếu kỳ hỏi:

- Tôi muốn biết cô bé kia sau này sẽ xảy ra chuyện gì.

- Đã xong, cứ xong như vậy.

Điền Ny lại gục xuống bàn, nhắm mắt, lẩm bẩm mấy câu trong miệng.

Diệp Lăng Phi đỡ Điền Ny ra khỏi quán bar, toàn thân nàng nồng nặc mùi rượu. Sau đó, hắn đưa nàng đến bãi đỗ xe.

- Làm sao cô về nhà được?

Diệp Lăng Phi hỏi Điền Ny, người đã say đến mức bất tỉnh.

Điền Ny nói quanh co, Diệp Lăng Phi không nghe rõ lời nàng. Diệp Lăng Phi nhíu mày, tự hỏi sao mỗi khi uống rượu đều gặp chuyện như vậy, bây giờ tính sao đây?

Hắn đưa tay phải đỡ lưng mềm mại của Điền Ny, tay trái lấy điện thoại nàng ra. Hắn định sẽ làm như lần trước với Đường Hiểu Uyển, để tìm ra nhà của Điền Ny. Nhưng lần này hắn đã thất vọng, không thể tìm thấy số điện thoại người nhà nàng. Diệp Lăng Phi cũng không dám tùy tiện gọi điện, lỡ như đối phương không phải người nhà mà chỉ là một người bạn bình thường thì sao?

Diệp Lăng Phi có nguyên tắc của mình: không lợi dụng người khác khi họ gặp khó khăn. Bằng không, hắn đã đưa Điền Ny đi thuê một phòng khách sạn, nhân cơ hội mà phát sinh quan hệ với nàng rồi. Diệp Lăng Phi vẫn tự nhận mình là sắc lang, nhưng không thể tùy tiện phát sinh quan hệ với người ta như vậy, nếu không thì không phải đàn ông mà là cầm thú.

Hắn cảm thấy rất đau đầu. Nếu đưa Điền Ny đến khách sạn, sợ rằng nàng sẽ gặp nguy hiểm. Nghĩ ngợi nửa ngày, hắn rốt cuộc cũng nhớ tới Trương Vân.

Hắn ôm Điền Ny vào trong xe mình, sau đó lái thẳng tới căn nhà thuê trước kia. Dọc đường, Điền Ny lẩm bẩm những câu mà Diệp Lăng Phi không nghe rõ được.

Vừa xuống dưới lầu, Điền Ny đã nôn mửa một hơi, bia từ miệng nàng phun ra. Diệp Lăng Phi thở dài, trong lòng thầm nghĩ:

“Phụ nữ luôn tự cho mình là đúng, rõ ràng không uống được nhiều mà vẫn cứ cố. Cho dù trong lòng có chuyện thì cũng không thể phá hỏng thân thể mình như vậy chứ.”

Hắn ôm lấy Điền Ny đưa nàng lên lầu. Trương Vân nghe tiếng cửa liền vội vàng đi ra. Nhìn thấy Diệp Lăng Phi đưa một cô gái trẻ tuổi say rượu vào, nàng hơi sững sờ, nghi hoặc hỏi:

- Diệp tiên sinh, nàng ta là?

- Là một người bạn của tôi, vừa rồi cô ấy uống hơi nhiều rượu. Tôi sợ đưa cô ấy đến khách sạn sẽ có chuyện, nên đành phải đưa về đây.

Nói xong, Diệp Lăng Phi liền đưa Điền Ny vào phòng vệ sinh rồi nói:

- Trương Vân, đêm nay phiền cô chiếu cố cô ấy cho tốt. Giúp tôi tắm rửa cho cô ấy, đợi cô ấy tỉnh lại sẽ tự rời đi.

Trương Vân gật đầu đáp ứng:

- Diệp tiên sinh, ngài có thể yên tâm, chỉ cần là bạn của ngài tôi sẽ lo liệu cho thật tốt.

- Tôi phải trở về, mấy ngày nay xảy ra nhiều chuyện nên tôi không có thời gian để ý đến cô. Cô có việc gì cần tôi giúp đỡ thì cứ nói.

Diệp Lăng Phi đi tới cửa thì Trương Vân cũng đi theo. Vẻ mặt cô thất vọng nhìn hắn. Cô rất hy vọng đêm nay Diệp Lăng Phi sẽ ở lại đây, rất hy vọng hắn sẽ ôm lấy mình. Thế nhưng Diệp Lăng Phi không làm như vậy. Sau khi tạm biệt Trương Vân, hắn liền nhanh chóng đi xuống lầu.

Niềm thất vọng trong lòng Trương Vân đã tràn ngập. Nàng đặt bàn tay phải ở hạ thân, nơi đó đã hơi ẩm ướt. Trước khi Diệp Lăng Phi đến, nàng đã tưởng tượng đến cảnh ân ái triền miên cùng hắn. Chuyện xảy ra đêm đó đã khiến Trương Vân hồi tưởng lại rất nhiều lần, mỗi lần hồi tưởng là hạ thân nàng lại ẩm ướt.

Đến lúc Diệp Lăng Phi lái xe về nhà thì đã hơn 11 giờ. Diệp Lăng Phi bây giờ có cảm giác thật kỳ quái, không hiểu sao mình lại trở về gấp như vậy. Nếu là trước kia, đến khuya hắn vẫn ở lại bên cạnh Trương Vân không muốn về nhà. Nhưng hôm nay hắn lại muốn về xem Bạch Tình Đình có chuyện gì không.

Phòng khách đã có ánh sáng nhu hòa phát ra, nhưng không có một bóng người. Cô Ngô bây giờ hẳn là đã ngủ say rồi. Diệp Lăng Phi đi lên lầu hai, trông thấy Bạch Tình Đình một mình trong phòng, hình như nàng vẫn chưa ngủ.

Diệp Lăng Phi chần chừ xem có nên đi gặp Bạch Tình Đình hay không, nhưng hắn lập tức bỏ ý nghĩ này đi. Hắn cười cười, trong lòng thầm nghĩ mình không có việc nên đi tìm việc sao? Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đi ăn cơm thì làm sao có thể chưa ăn cơm được chứ? Nghĩ tới đây, cảm giác trong lòng hắn tiêu tan, sự áy náy cũng biến mất. Đúng lúc hắn định mở cửa phòng mình thì bỗng nhiên Bạch Tình Đình mở cửa phòng ngủ của nàng ra.

Bạch Tình Đình mặc một bộ đồ ngủ màu trắng tinh khiết đứng ở cửa ra vào. Mái tóc trên vai nàng rối tung xõa xuống, trên người toát ra mùi hương thơm ngát. Nghe thấy mùi rượu nặng nề trên người Diệp Lăng Phi, nàng liền nhíu mày, nhưng ngoài dự liệu của hắn, nàng không hề tức giận mà lại thấp giọng nói:

- Diệp Lăng Phi, cám ơn anh.

Nói xong, nàng đóng cửa lại, để lại Diệp Lăng Phi ngây ngốc đứng ở cửa ra vào.

Câu “cám ơn” này của Bạch Tình Đình khiến trong lòng Diệp Lăng Phi dâng lên một sự ấm áp. Hắn cẩn thận nghĩ lại, dường như từ khi quen biết Bạch Tình Đình đến tận bây giờ, hắn toàn làm cho nàng tức giận, chưa bao giờ nàng nói với hắn một câu cảm ơn. Bỗng nhiên, Diệp Lăng Phi cảm thấy có một sự bất an, trong lòng hắn thầm nghĩ:

- Bạch Tình Đình chắc giận ta đến mức phát điên rồi, nói cám ơn với ta, nhất định là nàng đang có ý nghĩ xấu xa gì đó.

Diệp Lăng Phi càng nghĩ càng cảm thấy Bạch Tình Đình nhất định có vấn đề. Không chừng Chu Hân Mính và nàng đã bày ra một âm mưu, chờ hắn sa vào. Nghĩ đến đây, sự ấm áp trong lòng hắn lúc nãy liền biến mất, hắn liên tục dặn dò mình phải cẩn thận.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!