Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 86: CHƯƠNG 86: ĐẠI SỨ THIỆN CHÍ LIÊN HIỆP QUỐC

Sáng sớm hôm sau, sau khi rửa mặt xong, Diệp Lăng Phi đi xuống lầu.

Khi Diệp Lăng Phi bước vào nhà ăn, Bạch Tình Đình đã ngồi sẵn ở bàn ăn sáng. Diệp Lăng Phi ngồi đối diện với Bạch Tình Đình, hắn chăm chú quan sát nàng đang cầm một chiếc bánh bao, chuẩn bị đưa lên miệng. Thấy Diệp Lăng Phi có vẻ kỳ quặc, nàng hỏi:

- Anh làm gì vậy?

- Tôi xem cô có bị bệnh không, nhìn sắc mặt thì không giống.

Diệp Lăng Phi nhìn nàng bằng ánh mắt kỳ quái nói.

- Anh mới bị bệnh ấy!

Bạch Tình Đình đang bực mình. Đêm qua nàng chờ hắn quay về, Cô Ngô phải ra tận cửa dặn dò Bạch Tình Đình cố nén giận, khuyên nàng đừng vì những chuyện nhỏ nhặt như thế này mà bực mình. Biết được Diệp Lăng Phi cố ý để phần cơm cho mình, trong lòng Bạch Tình Đình cũng thấy hơi cảm động. Nàng nghĩ Diệp Lăng Phi ngoại trừ việc thích trêu chọc mình ra thì cũng không phải là người xấu.

Nàng đợi đến nửa đêm chính là muốn nói tiếng cảm ơn với Diệp Lăng Phi. Nhưng nào ngờ, chút thiện cảm đêm qua nàng dành cho Diệp Lăng Phi, sáng nay đã tan biến hoàn toàn chỉ vì mấy lời trêu chọc của hắn. Nàng thầm nghĩ:

- Tôi vốn muốn bớt căng thẳng với anh, vậy mà cái tên khốn kiếp nhà anh lại dám bảo tôi có bệnh. Được thôi, cứ coi như tôi có bệnh đi, từ nay về sau anh đừng hòng tôi vui vẻ với anh nữa!

Bạch Tình Đình tức giận, trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi, nàng nhét chiếc bánh mì vào miệng, ra sức nhai, cứ như thể Diệp Lăng Phi chính là chiếc bánh mì để nàng trút giận.

Diệp Lăng Phi nhìn thấy bộ dạng như vậy của Bạch Tình Đình, trong lòng thầm nghĩ:

- Ta biết chắc chắn Bạch Tình Đình sẽ không đối xử quá tốt với ta. Nếu như ta cho nàng có cơ hội thì với bản tính của nàng chắc chắn nàng sẽ chỉnh ta. Chuyện này phải cẩn thận hơn một chút, tránh để thanh danh cả đời của ta bị hủy hoại trong tay một tiểu cô nương.

Diệp Lăng Phi vừa ăn bánh kem, vừa tiện tay lấy tờ báo “Vọng Hải Báo” trước mặt Bạch Tình Đình, giở ra xem, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt trừng trừng của nàng. Hắn biết rõ đọc báo sáng là thói quen hằng ngày của Bạch Tình Đình. Những tin tức trên tờ báo giúp nàng nắm bắt mọi sự việc diễn ra ở Vọng Hải, thậm chí cả những cửa hàng mới khai trương.

Bạch Tình Đình cảm thấy rất tức giận, nhưng đang ăn bữa sáng, nàng không tiện nổi giận, đành phải cố gắng ăn xong bữa sáng, sau đó nhất định tìm Diệp Lăng Phi để tính toán vụ này.

Diệp Lăng Phi đang lật xem tờ báo, miệng còn ngậm một miếng bánh mì cùng chút bánh kem thì đột nhiên phun phì ra, bánh kem văng tung tóe.

- Anh làm gì thế?

Bạch Tình Đình vốn không định cãi nhau với Diệp Lăng Phi trong bữa sáng, nhưng hết lần này đến lần khác, hắn lại không để nàng yên. Hoàn toàn không có chút giáo dục nào! Không nhịn được nữa, nàng đẩy đĩa trứng vẫn chưa ăn xong ra phía trước, thở hổn hển nói:

- Tên khốn kiếp nhà anh! Tôi nhịn anh nhiều lắm rồi, rốt cuộc anh muốn gì?!

Diệp Lăng Phi vẻ mặt oan ức. Lần này Bạch Tình Đình đã đổ oan cho hắn, Diệp Lăng Phi đâu có cố ý làm vậy. Chẳng qua hắn vừa đọc được một cái tít trên tờ báo: “Đại sứ thiện chí Liên Hiệp Quốc Auner tới Vọng Hải”.

Diệp Lăng Phi chưa kịp đọc nội dung bên trong, mới chỉ nhìn lướt qua tiêu đề đã phun hết những thứ trong miệng ra ngoài. Thấy Bạch Tình Đình hiểu lầm mình như vậy nên vội vàng giải thích:

- Tôi thấy đại sứ thiện chí Liên Hiệp Quốc đến Vọng Hải nên cảm thấy hết sức bất ngờ.

Nói xong liền đẩy tờ báo về phía Bạch Tình Đình, chỉ ngón tay vào tiêu đề nói:

- Lão bà, cô nhìn xem, tôi thật sự không cố ý.

Bạch Tình Đình chỉ nhìn lướt qua tờ báo, coi thường nói:

- Có gì mà bất ngờ chứ, chẳng có gì quan trọng cả. Dù sao thì Vọng Hải cũng là một thành phố lớn trong nước, việc một người như vậy đến đây cũng là chuyện bình thường. Cách đây hai năm, APC còn tổ chức hội nghị thượng đỉnh ở đây, khi đó có rất nhiều thủ tướng các quốc gia tham dự.

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Lão bà, tôi sao mà so được với cô chứ. Cô là người nổi tiếng, còn tôi chỉ là một tiểu nhân vật, vừa nhìn thấy đại sứ Liên Hiệp Quốc đã thấy bất ngờ rồi.

Bạch Tình Đình biết rằng những lời Diệp Lăng Phi nói đều không đáng tin tưởng, thế nhưng nghe những lời nịnh hót này của Diệp Lăng Phi, nàng cũng cảm thấy hết sức hài lòng. Cơn bực tức lúc nãy giờ đã tiêu tan hoàn toàn. Bạch Tình Đình là cô gái như vậy, mau giận nhưng chóng quên.

- Hừ, giờ tôi mới biết anh lại bất ngờ vì chuyện này, đúng là hiếm thấy thật.

Diệp Lăng Phi biết Bạch Tình Đình đã hết giận. Nếu như trước đây, hắn sẽ lại cố ý chọc cho nàng giận thêm chút nữa, nhưng nhìn cái môi nhỏ nhắn của nàng, hắn lại không nỡ làm như vậy nữa. Trong lòng Diệp Lăng Phi đang chú ý đến Auner, thầm tính toán:

- Không có việc gì mà tự nhiên người này lại đến Vọng Hải, lẽ nào có mục đích gì đặc biệt?

Bạch Tình Đình đâu biết trong đầu Diệp Lăng Phi đang suy tính chuyện này, nàng còn tưởng rằng Diệp Lăng Phi vì chuyện đại sứ Liên Hiệp Quốc tới Vọng Hải mà thấy hưng phấn. Thấy Diệp Lăng Phi cứ nhìn chằm chằm vào tờ báo, trong lòng nàng cảm thấy vô cùng kiêu hãnh, thầm nghĩ:

- Hừ, anh đúng là đồ thật thà, nhìn anh thế này chắc chưa từng gặp qua người nổi tiếng bao giờ.

Bạch Tình Đình cảm thấy rất ngon miệng, tiếp tục lấy thêm một chút thức ăn nữa. Nàng vừa ăn trứng vừa nói:

- Đại sứ Liên Hiệp Quốc đến thì sao chứ, chắc lại muốn Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế của chúng tôi quyên tiền chứ gì. Dù sao thì anh cũng được coi là tân giám đốc của Tập đoàn Tân Á, lẽ nào lại không biết hai buổi tối cuối tuần này sẽ tổ chức tiệc rượu quyên tiền tại Tòa nhà Năm Châu Quốc Tế sao? Lúc đó sẽ mời đại diện của tất cả các công ty, tập đoàn lớn tới. Chẳng qua, Tập đoàn Tân Á không để anh làm đại diện mà thôi. Thôi được rồi, chờ đến hôm đó, khi tham gia tiệc rượu tôi sẽ giúp anh xin chữ ký của đại sứ Liên Hiệp Quốc, chắc sẽ làm anh thỏa mãn chứ?

Diệp Lăng Phi nghe những lời này của Bạch Tình Đình, thiếu chút nữa đã ngã ngửa xuống đất. Trong bụng hắn nghĩ:

- Cái gì, tôi mà lại muốn xin chữ ký à? Thật là nực cười!

Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình đang có tâm trạng tốt, nên cũng không muốn tranh cãi, mặc cho nàng muốn nói gì thì nói.

Với vẻ mặt đắc ý, nàng ăn xong đĩa trứng, đứng lên đối diện Diệp Lăng Phi nói:

- Hôm nay tôi muốn đi dạo phố cùng Hân Mính, anh có muốn đi cùng không?

Diệp Lăng Phi đang mải suy nghĩ không biết vì sao Auner lại muốn tới Vọng Hải. Nghe thấy Tình Đình hỏi hắn có muốn đi dạo phố hay không, hắn thuận miệng trả lời:

- Tôi còn có việc.

Bạch Tình Đình xua tay nói:

- Tùy anh. Hiếm khi tôi có lòng tốt như vậy, muốn đưa anh đi shopping cùng, anh không đi thì thôi.

Nói xong, nàng xoay người đi lên tầng hai.

Diệp Lăng Phi trấn tĩnh lại, lúc này mới nhớ ra Bạch Tình Đình vừa nói muốn dẫn mình đi dạo phố. Hắn thấy hơi lạ, tại sao tự nhiên nàng lại đối tốt với mình như vậy? Rất nhanh, hắn đã hiểu được tâm tư của nàng. Chắc chắn là trong cuộc tranh luận lúc nãy, Bạch Tình Đình đã chiếm được ưu thế, nên muốn chứng tỏ trước mặt Chu Hân Mính một phen.

Diệp Lăng Phi cười cười, thầm nghĩ:

- Con gái đúng là con gái, suy nghĩ của nàng làm người ta khó mà hiểu nổi, cứ để nàng đi thôi.

Hắn đang suy tính xem lần này Auner đến đây vì mục đích gì. Không hiểu sao, Diệp Lăng Phi có cảm giác lần này Auner sẽ mang đến phiền phức cho hắn, nhưng rốt cuộc là phiền phức gì thì hắn không thể nói rõ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!