Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 87: CHƯƠNG 87: ĐIỆN THOẠI CỦA ĐƯỜNG HIỂU UYỂN

Nhận được cuộc điện thoại ngoài dự tính của Đường Hiểu Uyển, Diệp Lăng Phi để Bạch Tình Đình lái xe rời khỏi biệt thự còn hắn thì tự nhốt mình trong phòng, lên mạng tìm kiếm những tài liệu liên quan đến Auner.

Tìm một lúc thì hắn biết được, Auner đảm nhiệm chức vụ phó cục trưởng cơ quan tình báo Mỹ CIA, nhưng lại làm đại sứ thiện chí Liên Hiệp Quốc, chuyên trách quyên góp từ thiện.

Lần này, Auner bay trực tiếp từ Mỹ đến Vọng Hải để quyên tiền cho những trẻ em mắc bệnh AIDS ở Châu Phi, lịch trình đã được Liên Hiệp Quốc thông báo từ nửa tháng trước.

Diệp Lăng Phi từ lâu đã không quan tâm đến tình hình quốc tế, nên hắn không hề hay biết. Nếu như hôm nay không phải vô tình lật xem tờ báo, e rằng ngay cả việc Auner đến Vọng Hải hắn cũng chẳng hay.

Trong lúc Diệp Lăng Phi đang định xác minh Auner đến Vọng Hải không phải vì mình thì Đường Hiểu Uyển gọi điện thoại đến. Diệp Lăng Phi nghĩ tới việc thứ năm tuần trước Đường Hiểu Uyển xin nghỉ nhưng hắn cũng không lo lắng lắm, hắn cho rằng tối hôm trước nàng uống say nên hôm sau cảm thấy không khỏe, đành xin nghỉ làm.

Mãi đến khi Đường Hiểu Uyển kể sơ qua sự việc thì Diệp Lăng Phi mới hay Đường Hiểu Uyển xin nghỉ làm là vì mình. Bây giờ Đường Hiểu Uyển đang cần hắn giúp đỡ, hắn làm sao có thể từ chối được?

Vì vậy, Diệp Lăng Phi gác chuyện Auner đến Vọng Hải sang một bên. Hắn lái xe rời khỏi nhà, đi thẳng đến quán cà phê mà Đường Hiểu Uyển hẹn gặp.

Hôm nay chẳng hiểu là ngày gì mà đường phố đâu đâu cũng kẹt xe. Đến quán cà phê, Diệp Lăng Phi dừng xe và tìm chỗ đậu.

Bước vào quán cà phê, Diệp Lăng Phi nhìn thấy Đường Hiểu Uyển đang ngồi ở chiếc bàn cạnh cửa sổ. Hôm nay Đường Hiểu Uyển mặc một chiếc quần màu trắng, bên trên là chiếc áo ngắn tay phối màu đen trắng hài hòa. Bộ trang phục tuy có vẻ đắt tiền nhưng lại rất hợp với những cô gái như Đường Hiểu Uyển, chiếc áo bó sát tôn lên vòng một đầy đặn của nàng.

– Diệp đại ca, cuối cùng anh cũng tới.

Vừa thấy Diệp Lăng Phi ở cửa quán cà phê, Đường Hiểu Uyển như bắt được vàng, nàng vội vàng đứng dậy. Lần này chiếc áo ngắn tay bó sát đã khiến vòng một đầy đặn của nàng khẽ rung rinh, trông thật mê người.

Diệp Lăng Phi sợ nếu cô bé này còn tiếp tục như vậy nữa, e rằng bộ trang phục đắt tiền của nàng sẽ không chịu nổi, vội vỗ vai Đường Hiểu Uyển, cười bảo:

– Hiểu Uyển tìm anh thì làm sao mà anh dám từ chối.

Đường Hiểu Uyển đỏ mặt, được Diệp Lăng Phi khen ngợi, nàng vui vẻ nói:

– Diệp đại ca, anh lại nói đùa rồi.

Nói đoạn, Đường Hiểu Uyển ngồi xuống, Diệp Lăng Phi cũng ngồi xuống cạnh nàng. Ngửi thấy mùi hoa lan thoang thoảng từ người Đường Hiểu Uyển, Diệp Lăng Phi cười hỏi:

– Hiểu Uyển, hôm nay em dùng nước hoa à?

Từ trước đến nay, khi đi làm Đường Hiểu Uyển chưa bao giờ dùng nước hoa, vậy mà hôm nay lại bị ép dùng. Mẹ của nàng cố ý mua cho nàng một lọ nước hoa mùi hoa lan, mong nàng thêm phần quyến rũ.

Mùi nước hoa của Đường Hiểu Uyển quả thực khiến người ta xiêu lòng. Vốn dĩ nàng đã là một cô gái xinh đẹp với nụ cười ngọt ngào, khuôn mặt động lòng người, vóc dáng cũng khiến đàn ông chết mê chết mệt, nay thêm mùi hương này, sự quyến rũ của nàng càng thêm khó cưỡng, ngay cả Diệp Lăng Phi cũng không khỏi xao xuyến.

Đường Hiểu Uyển thấy Diệp Lăng Phi nhắc đến mùi nước hoa trên người, hai má nàng ửng hồng như trái táo chín. Nàng cúi đầu, khẽ nói:

– Là mẹ em bắt em dùng, em cũng chẳng muốn chút nào, nhưng không còn cách nào khác đành xịt một chút lên người.

Nàng khẽ liếc nhìn Diệp Lăng Phi bằng khóe mắt, thấy hắn đang nhìn mình, thấp giọng nói:

– Diệp đại ca, có ổn không ạ?

Nàng không chắc chắn lắm, nên hỏi Diệp Lăng Phi.

– Rất ổn, mùi nước hoa rất hấp dẫn.

Diệp Lăng Phi cười nói.

Nghe Diệp Lăng Phi trả lời vậy, lòng Đường Hiểu Uyển bình tĩnh hơn đôi chút, nhưng vẫn còn chút lo lắng. Thế là nàng tiếp tục hỏi:

– Diệp đại ca, anh có thích không?

– Tất nhiên là thích rồi, còn phải hỏi sao?

Diệp Lăng Phi theo thói quen đưa tay vuốt nhẹ mũi của Đường Hiểu Uyển, nàng không hề né tránh, bởi nàng rất thích động tác này của hắn. Nhưng vì là một cô gái hay mắc cỡ nên nàng không nói ra thành lời.

Đường Hiểu Uyển được nhéo mũi một cái thì Diệp Lăng Phi quay đầu gọi nhân viên phục vụ, gọi một tách cà phê Ai Len.

Cơ thể nhỏ nhắn của Đường Hiểu Uyển gần như tựa hẳn vào Diệp Lăng Phi, hương thơm từ người nàng truyền đến khiến hắn ngây ngất. Hắn vươn tay phải ôm ngang eo Đường Hiểu Uyển, tay trái cầm tách cà phê lên, hỏi:

– Hiểu Uyển, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, trong điện thoại em vẫn chưa nói rõ ràng.

Tim Đường Hiểu Uyển đập loạn nhịp, bởi vì Diệp Lăng Phi ôm eo nàng khiến toàn thân nàng nóng bừng. Nàng khẽ nhích lại gần hắn hơn, dường như toàn bộ cơ thể nàng đã nằm gọn trong lòng hắn. Nghe Diệp Lăng Phi hỏi vậy, nàng nói:

– Diệp đại ca, tối hôm anh đưa em về nhà, cha mẹ em nói đã tìm cho em một đối tượng, còn bảo em phải kết hôn, thậm chí họ còn muốn em chuyển công tác. Em không muốn như vậy, nhưng ba em là người rất gia trưởng. Vì vậy… em đã cãi lời ba.

Nghe Đường Hiểu Uyển nói nàng đã cãi lời ba, Diệp Lăng Phi hơi giật mình. Với tính cách của Đường Hiểu Uyển, nàng không thể nào dám cãi lời cha mẹ, e rằng ngay cả cha mẹ nàng cũng không ngờ nàng lại làm vậy.

Đường Hiểu Uyển nói tiếp:

– Ba em rất tức giận, nói Diệp đại ca có ý đồ không tốt với em, nếu không thì tại sao lại để em say khướt đến vậy. Em đã giải thích đó không phải lỗi của Diệp đại ca mà là do em tự đi uống rượu.

Nói xong, hai mắt Đường Hiểu Uyển rưng rưng nước mắt, khẽ liếc nhìn Diệp Lăng Phi. Thấy hắn đang lắng nghe, nàng liền nói tiếp:

– Ba em thấy em nhất quyết không chịu bỏ việc nên đã giới thiệu cho em một đối tượng. Em bị ba mẹ ép, không còn cách nào khác nên đành phải đồng ý. Em biết tính của ba em, nếu như em không đồng ý, không chừng ba em sẽ đến công ty tìm Diệp đại ca.

Nghe Đường Hiểu Uyển nói nàng đã vì mình mà cố gắng hết sức, trong lòng Diệp Lăng Phi khẽ rung động. Hắn càng thêm yêu mến cô bé này, hắn đưa tay phải ôm lấy eo Đường Hiểu Uyển, cười nói:

– Em đúng là một cô bé ngốc, nhưng lại biết lo lắng cho anh. Kết quả là hôm nay bị ba mẹ bắt đi gặp mặt đối tượng, phải không?

Đường Hiểu Uyển gật đầu, không dám nhìn Diệp Lăng Phi, khẽ nói:

– Là ba mẹ em bắt em đi, hai người chỉ ăn trưa cùng nhau thôi.

– À, thì ra là thế.

Diệp Lăng Phi đặt tách cà phê xuống, tay trái nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Đường Hiểu Uyển, vuốt ve những ngón tay trắng nõn của nàng, tiếp tục hỏi:

– Có phải là hôm nay hắn hẹn gặp em, mà em lại bị cha mẹ ép, không còn cách nào khác nên đành đồng ý gặp mặt hắn?

– Vâng.

Sắc mặt Đường Hiểu Uyển ửng hồng. Diệp Lăng Phi vuốt ve những ngón tay nhỏ nhắn của nàng khiến nàng có cảm giác thật lạ, nàng rất thích cảm giác này. Đường Hiểu Uyển nói:

– Hắn hẹn em đi xem phim, em… em muốn mời Diệp đại ca đi cùng.

Vừa nghe những lời này, Diệp Lăng Phi sửng sốt, thầm nghĩ:

– Chuyện quái gì đây, hai người đàn ông cùng một cô gái đi xem phim, mà hai người kia lại hẹn hò với nhau, xem ra mình chẳng khác nào vệ sĩ của nàng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!