Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 88: CHƯƠNG 88: ANH BẠN, TÔI VỚI HIỂU UYỂN RẤT THÂN

Dù trong lòng có cảm giác thế nào đi nữa, một khi Đường Hiểu Uyển đã mở lời, tất nhiên hắn phải đồng ý. Thế nên, Diệp Lăng Phi thẳng thắn đáp lời:

– Không thành vấn đề. Nếu Hiểu Uyển bảo anh lên núi đao hay xuống biển lửa, anh cũng chẳng từ nan.

Những lời này vốn là Diệp Lăng Phi nói đùa, nhưng khi nghe xong, trái tim Hiểu Uyển lại khẽ xao động. Đường Hiểu Uyển cảm giác như một dòng nước ấm đang lan tỏa khắp cơ thể. Gương mặt trắng mịn xinh đẹp của nàng thoáng hiện lên vẻ hạnh phúc, nàng khẽ nhích mông lại gần Diệp Lăng Phi, tựa sát vào người hắn.

Diệp Lăng Phi cũng cảm nhận được cơ thể Đường Hiểu Uyển đang khẽ cựa quậy. Hắn luồn tay phải từ eo xuống mông nàng, tựa như đang âu yếm, nhẹ nhàng vuốt ve.

Đối với một cô gái, vòng ba là bộ phận vô cùng nhạy cảm. Hơn nữa, Đường Hiểu Uyển chưa từng trải qua cảm giác này, bị Diệp Lăng Phi xoa nhẹ, nàng cảm thấy một luồng nhiệt chạy khắp cơ thể. Bàn tay nhỏ bé của nàng bất giác nắm chặt, lồng ngực bắt đầu phập phồng.

Diệp Lăng Phi nhấp một ngụm cà phê, nhìn đồng hồ đeo tay rồi nói:

– Hiểu Uyển, hai người hẹn nhau lúc mấy giờ?

– Mười giờ rưỡi.

Đường Hiểu Uyển trả lời.

– Chúng ta cần phải đi thôi.

Diệp Lăng Phi cười ha hả, nói:

– Bây giờ đã mười giờ hai mươi rồi. Nếu chúng ta không đi, cẩn thận về nhà ba mẹ em sẽ tra khảo em đấy.

Đường Hiểu Uyển lè lưỡi. Nàng đang chìm đắm trong cảm giác hạnh phúc nên không để ý thời gian trôi đi nhanh đến thế. Được ở bên Diệp Lăng Phi, nàng cảm thấy thời gian cứ thế vụt qua, mới đó mà đã gần mười rưỡi rồi. Nàng vẫn còn lưu luyến không muốn rời khỏi vòng tay Diệp Lăng Phi, nhưng khi nàng thò tay vào túi định móc tiền ra trả thì Diệp Lăng Phi đã nhanh tay giành trả tiền trước.

– Đi thôi.

Diệp Lăng Phi quay sang Đường Hiểu Uyển, nói:

– Em cứ giữ lấy tiền của em đi. Biết đâu ba mẹ em bức hôn, em cần phải có tiền thì mới bỏ trốn cùng anh được chứ.

– Bỏ trốn?

Đường Hiểu Uyển ngạc nhiên, lập tức gương mặt ửng đỏ. Nàng mấp máy môi, lầm bầm:

– Diệp đại ca, anh lại bắt nạt Hiểu Uyển rồi.

– Có vẻ như anh rất thích bắt nạt con gái. Em sao vậy, hối hận vì đã quen biết anh à?

Diệp Lăng Phi rất tự nhiên đặt tay lên hông Đường Hiểu Uyển, cười xấu xa nói:

– Khả Hân nói trưởng phòng như anh chẳng có chút dáng dấp nào giống lãnh đạo. Em không thấy vậy sao?

Những lời này của Diệp Lăng Phi khiến Đường Hiểu Uyển cười ha hả, nàng càng nhích lại gần hắn.

Diệp Lăng Phi cố ý lái xe thật chậm từ quán cà phê đến rạp chiếu phim, mất gần 20 phút hai người mới đến nơi. Đường Hiểu Uyển không hề sốt ruột, dù Diệp Lăng Phi đã cố ý đi chậm, nàng vẫn cảm thấy mình đến hơi sớm.

Hai người xuống xe. Đường Hiểu Uyển thấy một người đàn ông đeo kính đang đứng ở cửa rạp chiếu phim. Người này mặc một bộ âu phục màu xanh lam, thắt cà vạt kẻ ca rô đen trắng. Nàng chỉ cho Diệp Lăng Phi biết:

– Diệp đại ca, chính là người kia.

Diệp Lăng Phi nhìn theo hướng tay Đường Hiểu Uyển chỉ, thấy một người đàn ông thoạt nhìn rất nho nhã, khoảng chừng 27, 28 tuổi, trông tương đối gầy yếu. Hắn cười cười hỏi:

– Anh ta chính là nghiên cứu sinh?

Đường Hiểu Uyển cũng từng kể cho Diệp Lăng Phi biết, ba nàng giới thiệu cho nàng một nghiên cứu sinh mà chính ông ấy là thầy hướng dẫn.

Đường Hiểu Uyển gật đầu đáp:

– Chính là anh ta, Thạch Tuấn Kiệt.

– Họ Thạch, hiếm thật.

Diệp Lăng Phi nói.

Hai người đi về phía Thạch Tuấn Kiệt. Đường Hiểu Uyển đi rất sát bên cạnh Diệp Lăng Phi, khiến người khác nhìn vào rất dễ hiểu lầm.

Thạch Tuấn Kiệt hai tay không cầm theo bất cứ vật gì, ngay cả hoa cũng không mang. Gương mặt hắn hiện lên vẻ lo lắng bất an, nhìn quanh bốn phía, thỉnh thoảng lại móc điện thoại ra xem.

Lúc Đường Hiểu Uyển cùng Diệp Lăng Phi đi đến trước mặt, Thạch Tuấn Kiệt mới nhận ra nàng. Đường Hiểu Uyển đứng rất gần Diệp Lăng Phi, dễ khiến người khác hiểu lầm hai người có tình ý. Thấy Thạch Tuấn Kiệt xoay người lại, nàng cười nói:

– Xin lỗi, tôi đến muộn.

Thạch Tuấn Kiệt cảm thấy có chút không hài lòng. Hắn mang theo ánh mắt thù địch liếc nhìn Diệp Lăng Phi, dò hỏi:

– Hiểu Uyển, vị này là ai?

– Là bạn của tôi.

Nghe Thạch Tuấn Kiệt hỏi đến Diệp Lăng Phi, Đường Hiểu Uyển giới thiệu hắn với giọng điệu ngọt ngào:

– Chúng tôi vừa mới gặp nhau trên đường. Vừa đúng lúc hôm nay anh ấy rảnh rỗi, nên tôi mời anh ấy cùng đi xem phim.

Đường Hiểu Uyển nhìn sang Diệp Lăng Phi, hỏi:

– Diệp đại ca, không biết anh có thích xem phim không?

– Không thành vấn đề. Dù sao thì anh cũng đang rảnh rỗi, vào trong đó ngủ cũng được mà.

Diệp Lăng Phi khoác tay lên vai Đường Hiểu Uyển, quay sang Thạch Tuấn Kiệt nói:

– Anh bạn, đã mua vé chưa?

Thạch Tuấn Kiệt thấy Diệp Lăng Phi tùy tiện khoác tay lên vai Đường Hiểu Uyển, mà nàng lại chẳng tỏ ra khó chịu chút nào, trong lòng hắn cảm thấy vô cùng bực mình. Lại nghe Diệp Lăng Phi hỏi đã mua vé hay chưa, hắn phải vất vả lắm mới kìm nén được cơn giận. Thạch Tuấn Kiệt là một nghiên cứu sinh, nói trắng ra là một con mọt sách, làm sao có thể đối phó được với một người mặt dày như Diệp Lăng Phi. Nhưng trước mặt Đường Hiểu Uyển, hắn không thể phát tiết, đành phải nuốt giận vào trong, nói:

– Hiểu Uyển, bây giờ chúng ta đi mua vé xem phim.

Đường Hiểu Uyển cười ha hả, ý là nàng đồng ý. Thạch Tuấn Kiệt đi trước, Đường Hiểu Uyển cùng Diệp Lăng Phi đi sau. Đường Hiểu Uyển cố ý nói nhỏ vào tai Diệp Lăng Phi:

– Diệp đại ca, anh đừng có chọc tức anh ta quá, không thì ba em sẽ không tha cho em đâu.

– Yên tâm đi. Bề ngoài thì tiểu tử này có vẻ nhã nhặn, nhưng thực ra bên trong hắn xảo quyệt lắm. Hiểu Uyển, em phải cẩn thận, không hiểu sao, anh cảm giác tiểu tử này có chút cổ quái.

Diệp Lăng Phi nhắc nhở Đường Hiểu Uyển.

Đường Hiểu Uyển khẽ đáp:

– Diệp đại ca, yên tâm đi. Sau này nếu phải đi một mình với hắn ra ngoài, em sẽ gọi cho anh. Hắn sẽ cảm thấy mình là người thừa, sẽ không quấn lấy em nữa.

– Tiểu nha đầu, không ngờ em cũng biết chơi ác như vậy.

Diệp Lăng Phi nói xong, liền vỗ nhẹ vào ngực Đường Hiểu Uyển một cái, rồi nói tiếp:

– Mau vào đi thôi.

Đường Hiểu Uyển đỏ bừng mặt. Hành động vừa rồi của Diệp Lăng Phi đã khiến tim nàng đập loạn nhịp, nàng vội vàng đi nhanh hai, ba bước để tránh Diệp Lăng Phi nhìn thấy mặt mình.

Vì là cuối tuần nên người đi xem phim cũng không ít, đa số là các cặp tình nhân. Thạch Tuấn Kiệt xếp sau một đôi tình nhân trẻ, chuẩn bị mua vé. Hắn chọn chỗ ngồi rất tỉ mỉ, trong bụng thầm tính chỉ mua hai vé thôi, như vậy người kia sẽ không quấy rầy hắn với Đường Hiểu Uyển.

Đúng lúc hắn tìm được chỗ ngồi ưng ý, vừa mới trả tiền, thì Diệp Lăng Phi đi đến, đối diện Thạch Tuấn Kiệt, nói:

– Anh bạn, sao lại chỉ mua hai vé? Anh cũng thật là, dù tôi với Hiểu Uyển là bạn bè nhưng anh cũng không cần phải chiếu cố đến chúng tôi như vậy chứ. Hai người chúng tôi tuy rất thân nhau nhưng cũng không có quá nhiều chuyện để nói. Mà thôi, anh bạn đã giúp tôi mua vé thì tôi cũng không thể không cầm được. Nếu không phải là bạn bè thì tôi sẽ mắng cho đấy.

Diệp Lăng Phi không đợi Thạch Tuấn Kiệt đồng ý đã cầm lấy hai chiếc vé, quay trở lại bên cạnh Đường Hiểu Uyển, khoác vai nàng nói:

– Hiểu Uyển, người này đúng là bạn tốt, đã sắp xếp sẵn cho chúng ta hai chỗ ngồi. Chúng ta vào trước thôi.

Đường Hiểu Uyển cố nhịn để không bật cười thành tiếng. Nàng biết hai chiếc vé xem phim đó là Thạch Tuấn Kiệt mua cho nàng và hắn, chứ không phải mua cho Diệp Lăng Phi. Hắn muốn Diệp Lăng Phi mua vé sau để ngồi riêng một chỗ, nhưng đâu ngờ lại gặp một người mặt dày như Diệp Lăng Phi, khiến Thạch Tuấn Kiệt phải ngậm bồ hòn làm ngọt, chịu khổ mà không dám nói ra.

Đường Hiểu Uyển làm ra vẻ không biết, quay lại nhìn Thạch Tuấn Kiệt đang lườm Diệp Lăng Phi. Nàng ngọt ngào cười nói:

– Chúng tôi vào trước đây, anh nhanh lên một chút nha.

Nói xong, Đường Hiểu Uyển cùng Diệp Lăng Phi đi vào. Thạch Tuấn Kiệt bực mình, lại bỏ tiền ra mua vé, nắm chặt chiếc vé trong tay, hắn đi nhanh vào trong.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!