Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 840: CHƯƠNG 840: TÀI SẢN KINH NGƯỜI

Lúc Diệp Lăng Phi gọi điện cho Lý Khả Hân, hắn có thể cảm nhận rõ giọng điệu bất thường của cô, dường như đang cố né tránh hắn. Diệp Lăng Phi nghĩ có lẽ là vì chuyện của Lưu Hải, nhưng vì Lý Khả Hân đã không muốn nói, hắn cũng không tiện hỏi thêm. Bây giờ Diệp Lăng Phi đang phải xử lý chuyện của tổ chức Lang Nha, tạm thời không có tâm trí lo chuyện của Lý Khả Hân, hắn chỉ có thể nói:

- Khả Hân, em phải chú ý giữ gìn sức khỏe. Anh nghe Tuyết Hàn nói sắc mặt em không tốt lắm, chắc là do phải chăm sóc Lưu Hải nên vất vả quá rồi. Em nên suy nghĩ lại xem, nếu thật sự không kham nổi thì hãy tìm người chăm sóc cho Lưu Hải!

- Chuyện này để sau hãy nói đi, bây giờ em phải đến quán rượu rồi!

Lý Khả Hân nói.

- Gần đây em mệt chết đi được, không muốn nói về việc này nữa. Diệp đại ca, anh cho em chút thời gian để em làm một số việc cần làm!

- Ừ, dạo này anh cũng bận nhiều việc!

Diệp Lăng Phi nói.

- Chờ khi nào em rảnh, chúng ta tìm một chỗ từ từ nói chuyện!

Sau khi dập máy, Diệp Lăng Phi thở dài một hơi. Bây giờ hắn mới thấy lúc đầu mình quá đa tình, trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi, giờ thì hay rồi, chẳng biết phải xử lý đám con gái này thế nào đây. Diệp Lăng Phi vừa nghĩ tới đây lập tức cảm thấy rối bời, đầu hắn như muốn nổ tung. Hắn đành tạm thời vứt chuyện này ra sau đầu, không nghĩ nữa.

Diệp Lăng Phi lái xe trở về biệt thự, hắn lái xe vào gara, xuống xe cầm chìa khóa đi vào trong. Trong phòng khách, Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đang nói chuyện với Alice. Tiếng Anh của Bạch Tình Đình rất khá, có thể giao tiếp với Alice thoải mái, chỉ có Chu Hân Mính hơi kém một chút, thỉnh thoảng mới chen vào được một hai câu. Hình như Alice đang học tiếng Trung, Bạch Tình Đình đang hướng dẫn cô luyện tập phát âm. Diệp Lăng Phi vừa bước vào, Bạch Tình Đình vội vàng đứng dậy ra cửa đón, tặng cho hắn một cái ôm.

- Đang làm gì đấy?

Diệp Lăng Phi ôm eo Bạch Tình Đình, đi vào phòng khách. Hắn ngồi xuống ghế salon, tay phải xoa xoa huyệt thái dương, quay đầu nhìn Alice, hỏi:

- Alice, ở đây đã quen chưa?

- Nơi này rất tốt, em rất thích!

Alice cười nói.

- Hôm nay em muốn học nấu ăn, nhưng lại không thể trao đổi với người giúp việc của anh được, vì thế em mới nghĩ đến chuyện học tiếng Trung.

- Học tiếng Trung à? Ý kiến hay đấy!

Diệp Lăng Phi nói.

- Vậy em phải tiếp xúc với người khác nhiều hơn rồi!

- Em dự định mấy ngày tới sẽ làm quen với hoàn cảnh ở đây, sau đó sẽ chọn một trường đại học để theo học!

Alice vừa nói vừa liếc nhìn Chu Hân Mính, trên mặt hiện lên nụ cười vui sướng, ngọt ngào nói:

- Chị Chu nói sẽ dẫn em đi làm quen với thành phố xinh đẹp này!

Diệp Lăng Phi nhìn sang Chu Hân Mính một chút, sau đó quay lại nhìn Alice, nói:

- Thế là tốt nhất, em không nên đi ra ngoài một mình. Nếu có chuyện gì thì cứ tìm anh!

Diệp Lăng Phi nói xong liền quay ra hỏi Bạch Tình Đình:

- Tình Đình, cái tên kia đi đâu rồi?

- Tên nào cơ?

Bạch Tình Đình ngơ ngác, không hiểu Diệp Lăng Phi đang nói đến ai. Nhưng khi thấy ánh mắt của hắn nhìn về phía cầu thang, cô lập tức đoán ra, bèn đẩy Diệp Lăng Phi một cái, gắt lên:

- Dù sao người ta cũng là con gái, sao anh lại gọi người ta là “tên” chứ. Cô Hiểu Lộ này cũng là người tốt mà!

- Tình Đình à, không biết cô nàng Bành Hiểu Lộ cho em lợi lộc gì mà em lại nói giúp cô ta như vậy!

Diệp Lăng Phi ôm vai Bạch Tình Đình, cười nói:

- Em mau khai thật đi, có phải Bành Hiểu Lộ đã mua chuộc em rồi không?

- Anh chỉ toàn nói lung tung thôi!

Bạch Tình Đình thò tay véo một cái lên cánh tay của Diệp Lăng Phi, cười nói:

- Chỉ là em thấy Hiểu Lộ là một cô gái rất tốt!

- Rất tốt à? Sao anh lại không thấy thế nhỉ?

Diệp Lăng Phi nói.

- Anh chỉ thấy người kia chướng mắt, cứ mặt dày ở lì trong nhà chúng ta!

- Xì!

Bạch Tình Đình bật cười, cô nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

- Ông xã, em thấy lúc này anh cứ như trẻ con vậy, không giống anh ngày thường chút nào!

- Anh vốn có tính này mà!

Diệp Lăng Phi nói.

- Chỉ là trước đây bà xã chưa phát hiện ra thôi!

- Được rồi, coi như trước kia em chưa phát hiện ra!

Bạch Tình Đình không có ý định tiếp tục chủ đề này với Diệp Lăng Phi, cô nói không lại hắn. Dù đúng hay sai, cuối cùng Diệp Lăng Phi luôn có thể dùng tài ngụy biện của mình khiến cô cứng họng. Biết rõ mình không phải đối thủ của hắn, cô đành nhân lúc hắn chưa bắt đầu giở thói vô lại mà kết thúc câu chuyện. Bạch Tình Đình nói với Diệp Lăng Phi:

- Trương Vân nói sáng nay Bành Hiểu Lộ ra ngoài rồi, lúc em về cũng không thấy cô ấy, không biết đi đâu mất rồi!

- Ý em là Bành Hiểu Lộ không có ở nhà à?

Diệp Lăng Phi nghe xong liền sáng mắt lên, trên mặt lộ ra một nụ cười, nói:

- Tốt quá rồi, anh ghét phải nhìn thấy cô ta lắm, cuối cùng cũng không phải gặp nữa!

Nói đến đây, hắn bỗng dừng lại, lẩm bẩm:

- Không ổn rồi, lỡ như cô ta ở bên ngoài xảy ra chuyện gì thì làm sao bây giờ, lão già kia không tìm mình tính sổ mới lạ. Chắc mình phải gọi điện báo trước cho lão một tiếng thì hơn, đỡ cho ông ta đến tìm mình gây sự!

Diệp Lăng Phi nghĩ tới đây, cầm điện thoại di động lên, vừa định gọi cho Bành Nguyên thì thấy Bành Hiểu Lộ lững thững bước vào nhà.

- Hiểu Lộ, cô đi đâu về vậy?

Bạch Tình Đình vừa thấy Bành Hiểu Lộ trở về, vội vàng đứng lên đi ra đón. Bành Hiểu Lộ liếc nhìn Diệp Lăng Phi, thản nhiên nói với Bạch Tình Đình:

- Hôm nay tôi có chút việc nên ra ngoài đi dạo!

Nói đến đây, Bành Hiểu Lộ cố ý nói với Diệp Lăng Phi:

- Ông nội tôi nói hai ngày nữa ông sẽ đến đây, mà hôm nay tôi cũng đã đi xem qua chỗ kia rồi. Diệp Lăng Phi, tôi thấy chỗ đó rất kỳ quái, không nghĩ ra được rốt cuộc anh muốn làm gì ở khu đất đó!

Diệp Lăng Phi nghe ra khu vực mà Bành Hiểu Lộ nói chính là bên Long Sơn mà hắn sắp khai phá, xem ra lão già đã nói với cô những chuyện liên quan. Chắc chắn hôm nay Bành Hiểu Lộ đã tới đó. Nghĩ đến đây, hắn cũng không muốn dây dưa nhiều với cô, chỉ hừ lạnh nói:

- Không nghĩ ra thì đừng nghĩ nữa, có gì hay ho mà cứ phải nghĩ lung tung!

Bành Hiểu Lộ thấy Diệp Lăng Phi phản ứng như vậy, cô cong môi, dường như muốn nói gì đó. Nhưng Diệp Lăng Phi lại nhân cơ hội kéo tay Bạch Tình Đình, bảo:

- Bà xã đại nhân, anh còn muốn xem bản kế hoạch xây dựng kia, đi, chúng ta đến phòng sách thôi!

- Này...!

Bạch Tình Đình vừa định mở miệng đã bị Diệp Lăng Phi lôi lên gác. Bành Hiểu Lộ nhìn theo bóng lưng Diệp Lăng Phi, tức giận đến mức cắn chặt môi.

Lúc này Alice cũng đứng lên, dùng tiếng Trung còn chưa lưu loát nói với Chu Hân Mính:

- Tôi đi trước!

Phản ứng đầu tiên của Chu Hân Mính là sững sờ, hiển nhiên cô không ngờ Alice lại dùng tiếng Trung nói chuyện với mình. Đến khi cô tỉnh táo lại thì Alice đã ra tới cửa. Chu Hân Mính nhìn theo bóng lưng của Alice, thầm nghĩ: "Cô gái này rất thông minh. Xem ra khi xưa Diệp Lăng Phi thích cô ấy không chỉ vì vẻ đẹp bên ngoài, mà có lẽ còn bị khí chất của cô ấy hấp dẫn. Alice làm tất cả những việc này đơn giản chỉ vì muốn thân thiết với Bạch Tình Đình, mục đích này không cần nói cũng đoán được!"

Diệp Lăng Phi lôi Bạch Tình Đình vào phòng đọc sách, vừa đóng cửa lại, hắn lập tức hỏi:

- Bà xã, bản kế hoạch xây dựng Long Sơn ở đâu vậy?

- Ở trong phòng của em!

Bạch Tình Đình đáp.

- Ai bảo anh không hỏi rõ đã kéo em vào đây làm gì, nào, đến phòng của hai chúng ta đi!

- Phòng của hai chúng ta ư?

Nghe thấy câu đó, Diệp Lăng Phi sửng sốt, hắn cảm thấy hơi khó hiểu, nhìn Bạch Tình Đình dò hỏi. Bạch Tình Đình không trả lời, chỉ mỉm cười kéo hắn ra khỏi thư phòng. Khi Diệp Lăng Phi đi tới căn phòng vốn là của Bạch Tình Đình, hắn hoàn toàn bị mọi thứ trước mắt làm cho sững sờ. Chỉ thấy cách bài trí và đồ nội thất trong phòng đã khác hoàn toàn so với trước đây. Bên trong có một chiếc giường lớn cho hai người, trên giường là bộ chăn ga mới tinh vẫn còn tỏa ra mùi thơm. Chiếc bàn cũ cũng bị chuyển đi, thay vào đó là một tổ hợp nội thất mới. Trên bức tường đối diện giường được lắp một chiếc TV màn hình tinh thể lỏng.

- Ông xã, anh thấy căn phòng này thế nào?

Bạch Tình Đình chỉ vào chiếc màn che trên giường, nói:

- Em đã cố ý chọn một cái màn màu hồng nhạt, như vậy vừa đẹp hơn, mà sau này ông xã có thể ở ngoài xem TV hoặc chơi máy tính. Nếu em mệt thì có thể buông màn xuống nghỉ ngơi, sẽ không bị ảnh hưởng gì cả. Chiều nay đi làm về em sẽ thu dọn nốt mọi thứ. Chiếc TV LCD này là em bảo người ta mang tới đó, lúc anh chưa về em đã xem thử rồi, chất lượng rất tốt. Ông xã, anh có muốn xem không?

Diệp Lăng Phi vẫn chưa hết ngạc nhiên, hắn nhìn một lượt khắp phòng rồi hỏi:

- Bà xã, thế còn phòng của anh thì sao?

- Đương nhiên là để làm phòng khách rồi. Ông xã, em đã chuyển hết quần áo của anh đi rồi, cả cái hòm dưới gầm giường của anh nữa, nặng lắm đó, tất cả đều được để vào trong tủ rồi!

Bạch Tình Đình vừa nói vừa đi tới trước tủ, mở cửa tủ treo quần áo ra, chỉ vào quần áo của Diệp Lăng Phi đã được treo rất ngăn nắp, bảo:

- Ông xã, bên này là quần áo của anh, bên này là của em. À, còn tủ quần áo này cũng thế!

Bạch Tình Đình lại mở một cái tủ khác, nói:

- Bên này là của anh, bên kia là của em, quần áo của hai chúng ta để chung một chỗ. Ừm, từ nay về sau nếu anh muốn mặc gì thì cứ nói cho em biết, để người vợ này lấy cho anh!

Diệp Lăng Phi đi tới trước tủ quần áo, nhìn thoáng qua một chút, bỗng nhiên hắn nở nụ cười gian xảo, nói:

- Bà xã, có phải quần lót của anh cũng để cùng một chỗ với quần lót của em không?

Bạch Tình Đình hờn dỗi đáp lại:

- Tất nhiên là không rồi, nội y của em không để chung với anh đâu!

Diệp Lăng Phi vươn hai tay từ phía sau ôm lấy eo Bạch Tình Đình, cằm hắn đặt trên vai cô, nói:

- Bà xã, anh muốn nội y của chúng ta cũng được đặt cùng nhau, như vậy chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa, em thấy có đúng không?

Bạch Tình Đình nghiêng đầu, gương mặt mềm mại của cô bị râu trên mặt Diệp Lăng Phi cọ vào, cô liền nói:

- Em... em muốn nói là, ông xã, râu của anh làm em đau đó!

Diệp Lăng Phi vừa nghe vậy, vội vàng ngẩng đầu lên, hai tay cũng buông eo Bạch Tình Đình ra. Sau khi nhìn thoáng qua bố cục căn phòng, hắn nói:

- Bà xã, anh thấy thế này rất tốt, cứ bố trí như vậy đi. Giờ chúng ta nên nói chuyện chính, anh muốn xem bản kế hoạch phát triển Long Sơn, ngày mai anh muốn cầm nó đến cho mấy tên kia xem!

- Anh qua đây một chút!

Bạch Tình Đình đi tới bên cạnh tường, lấy một tập tài liệu rất dày từ trên bàn đưa cho Diệp Lăng Phi, nói:

- Ông xã, cầm lấy này!

Diệp Lăng Phi nhận tập tài liệu, đặt lên bàn. Bạch Tình Đình lấy một cái ghế, ngồi xuống bên cạnh hắn. Về phương diện này, có một số thứ cô cần phải giải thích cho hắn, dù sao nó cũng liên quan đến kiến thức chuyên môn, Diệp Lăng Phi không hiểu rõ lắm.

Đầu tiên Bạch Tình Đình giải thích đại khái cho Diệp Lăng Phi về kế hoạch xây dựng Long Sơn, bắt đầu là giai đoạn một. Giai đoạn đầu tiên là xây dựng một cụm kiến trúc hạt nhân theo ý của Diệp Lăng Phi, bao gồm bốn tòa nhà cao khoảng sáu mươi tầng. Bốn tòa nhà này sẽ được xây dựng liền kề, tạo thành một quần thể kiến trúc. Đây là hạt nhân nòng cốt của toàn bộ dự án Long Sơn, cũng là hạng mục quan trọng nhất trong giai đoạn một. Quần thể kiến trúc này có thể hoạt động độc lập như một thành phố thu nhỏ, vì bên trong sẽ có đủ các tiện ích, bao gồm rạp chiếu phim, bể bơi, sân bóng, v.v… Thời gian để hoàn thành giai đoạn một là ba năm, cộng thêm việc xây dựng các tiện ích bên trong, ít nhất cũng phải mất bốn, năm năm.

Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình giải thích, có thể nói quần thể kiến trúc này là bộ phận mấu chốt nhất trong kế hoạch Long Sơn của hắn, bởi vì nó có thể trở thành một thành phố khép kín chỉ thuộc về Lang Nha. Theo kế hoạch, tất cả mọi thứ trong thành phố này đều miễn phí. Nói đúng hơn, phàm là người ở trong đó đều có thể hưởng thụ nền giáo dục tốt nhất, vui chơi giải trí, tập thể hình, thức ăn, v.v… Sau khi quần thể kiến trúc này xây dựng xong, Diệp Lăng Phi mới có thể mở rộng ra bên ngoài, đó là giai đoạn hai, giai đoạn ba, giai đoạn bốn... Kế hoạch dài hạn của dự án Long Sơn là thành lập một đô thị mới, đô thị mới và đô thị cũ sẽ liền thành một thể, và quần thể kiến trúc này sẽ trở thành nơi giao thoa giữa hai thành phố, trở thành một biểu tượng kiến trúc mới của thành phố Vọng Hải. Tuy nhiên, đây là chuyện của nhiều năm sau. Trước mắt, Diệp Lăng Phi chỉ mong không có ai đến quấy rối họ. Đây cũng là một trong những yêu cầu trong giao dịch của hắn với lão già, biến Long Sơn thành một khu vực quân sự, người bình thường không thể tiến vào.

Sau khi Bạch Tình Đình nói xong, cô nhìn Diệp Lăng Phi, bảo:

- Ông xã, kế hoạch này cần đầu tư rất nhiều tiền. Đây chỉ là kế hoạch sơ bộ của chúng ta, ít nhất đã phải đầu tư hơn bốn tỷ rồi, nhưng đó cũng chỉ là dự toán ban đầu, chưa tính đến số tiền cần cho giai đoạn hai, giai đoạn ba!

- Tiền không phải là vấn đề, bà xã đại nhân. Anh đã ủy thác cho một công ty đầu tư chuyên nghiệp, anh nghĩ họ sẽ phái người đến tiếp xúc với em. Tình hình cụ thể thế nào thì em có thể bàn bạc với họ!

Diệp Lăng Phi nói.

- Vấn đề anh quan tâm nhất là những thứ bên trong, anh cần những công trình an toàn nhất!

- Ông xã, là hơn bốn tỷ đó, lẽ nào anh thực sự cho rằng số tiền này không thành vấn đề sao?

Bạch Tình Đình kinh ngạc nói.

- Anh thực sự có nhiều tiền như vậy sao?

- Bà xã, anh còn không rõ rốt cuộc mình có bao nhiêu tài sản nữa!

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Anh chỉ biết tiền mặt của anh có khoảng hơn ba mươi tỷ, đó là chưa kể số kim cương anh cất giữ trong công ty bảo hiểm của Thụy Sĩ, giá trị của số kim cương này không thể đong đếm được, nhưng anh ước tính cũng phải mười tỷ trở lên. Ngoài ra, anh còn đầu tư một số thứ khác, tất cả đều ủy thác cho công ty quản lý đầu tư chuyên nghiệp. Hằng năm, anh chỉ biết số tiền mình thu vào. Mấy năm nay Paul kinh doanh kiếm lời cho anh không ít, một phần lớn trong đó anh chuyển vào ngân hàng Thụy Sĩ để ủy thác quản lý, số tiền này cũng không ít, chỉ là anh không biết cụ thể có bao nhiêu, vì anh chưa từng xem qua, tất cả đều tự động chuyển vào tài khoản của anh thôi...!

Diệp Lăng Phi thao thao bất tuyệt một hồi, thấy Bạch Tình Đình đang trợn mắt há mồm nhìn mình chằm chằm. Hắn ôm vai cô, hỏi:

- Bà xã, em làm sao vậy?

Một lúc lâu sau, Bạch Tình Đình mới hoàn hồn. Cô hờn dỗi nói:

- Anh... anh là một tên đại lừa đảo!

- Anh lừa em lúc nào chứ?

Diệp Lăng Phi không hiểu, nhìn Bạch Tình Đình, nói.

- Bà xã, anh vẫn luôn rất thẳng thắn với em mà!

- Cái đồ bịp bợm nhà anh, thì ra anh không nói với em là mình rất có tiền. Em cứ... cứ nghĩ rằng anh có chút tiền, nhưng không ngờ anh lại có nhiều tiền như vậy!

Bạch Tình Đình gắt giọng.

- Em còn nhớ rõ ngày trước anh đưa 10 triệu cho em, anh còn nói đó là tiền của một người bạn bên Anh. Anh nói xem anh có phải là một tên lừa đảo không?

- Bà xã, oan cho anh quá, không phải anh không muốn nói, chỉ là anh lo sau khi nói ra em lại cho rằng anh khoác lác!

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa hôn lên môi Bạch Tình Đình một cái, nói:

- Bà xã, sở dĩ bây giờ anh nói cho em là vì đã nói hết các bí mật của mình rồi. Thật ra thì, bà xã đại nhân, em hoàn toàn có thể không đi làm nữa, tiền của chúng ta con cháu mấy đời nữa vẫn tiêu không hết đâu!

- Em không làm thế đâu, anh có tiền đó là tiền của anh, em sẽ tự kiếm tiền cho mình!

Bạch Tình Đình nói.

- Em sẽ không làm một người phụ nữ ăn bám chồng đâu, trừ phi... trừ phi chúng ta có con, em sẽ chuyên tâm làm một người mẹ tốt!

Bạch Tình Đình rúc vào lòng Diệp Lăng Phi, nói:

- Ông xã, em không quan tâm anh có bao nhiêu tiền, điều đó với em không có ý nghĩa gì cả. Em chỉ muốn được ở bên anh, như vậy là em đã thấy rất hạnh phúc rồi!

- Anh cũng vậy!

Diệp Lăng Phi ôm vai Bạch Tình Đình, trên mặt hiện lên một nụ cười hạnh phúc.

Trong lúc hai người đang tình tứ, cửa phòng đột nhiên bị mở ra, Chu Hân Mính bước vào. Cô vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đang mặn nồng, liền chần chừ nói:

- Mình không quấy rầy hai người đấy chứ?

- Không đâu!

Bạch Tình Đình thấy Chu Hân Mính tới, vẫy tay gọi cô lại. Cô để Chu Hân Mính ngồi bên cạnh mình, cười nói:

- Hân Mính, bọn mình đang nói về cái nhà này, cậu nói xem ba người chúng ta sau này ở đâu là tốt nhất?

- Cái này...!

Chu Hân Mính liếc nhìn Diệp Lăng Phi, sau đó cười nói với Bạch Tình Đình:

- Cái này mình nói không hay, Tình Đình, cậu bảo đi đâu thì chúng ta sẽ ở đó!

- Tốt lắm, vậy là mình làm chủ rồi nhé!

Bạch Tình Đình cười nói.

- Ừ!

Chu Hân Mính gật đầu, cô quay sang nhìn Diệp Lăng Phi, nói với hắn:

- Diệp Lăng Phi, em có chút chuyện muốn nói với anh!

- Em cứ nói đi, chuyện gì vậy?

Diệp Lăng Phi hỏi.

Chu Hân Mính nhìn Bạch Tình Đình một chút, thấy cô ấy đang nhìn mình, Chu Hân Mính thấp giọng nói:

- Tình Đình, mình muốn bàn chuyện với Diệp Lăng Phi. Không phải mình không muốn cho cậu biết, chỉ là mình lo nếu cậu biết sẽ sợ!

Bạch Tình Đình nhìn Diệp Lăng Phi, rồi lại nhìn Chu Hân Mính, cô bỗng nhiên cười nói:

- Nếu vậy thì mình không nghe nữa, hai người cứ trò chuyện đi, mình đi tìm Hiểu Lộ tâm sự, xem hôm nay cô ấy đã đi đâu!

Bạch Tình Đình nói xong liền đứng lên, trước khi đi cô hôn Diệp Lăng Phi một cái, sau đó quay sang nói với Chu Hân Mính:

- Hân Mính, tối nay cậu không được cướp Diệp Lăng Phi đâu đấy, anh ấy muốn ngủ cùng mình. Đương nhiên, mình không ngại nếu cậu cũng ngủ cùng bọn mình!

- Tình Đình, mình không có da mặt dày như cậu!

Vừa rồi Chu Hân Mính có chút căng thẳng, lo lắng Bạch Tình Đình sẽ hiểu lầm mình cố ý giấu diếm cô ấy, nhưng những lời này của Bạch Tình Đình khiến cô không còn căng thẳng nữa. Cô khẽ đẩy Bạch Tình Đình một cái, nhẹ giọng nói:

- Tình Đình, mình phát hiện cậu thay đổi rồi!

- Đó là vì ông xã của mình là Diệp Lăng Phi mà!

Bạch Tình Đình cười nói, sau đó ra khỏi phòng. Khi cửa phòng khép lại, Chu Hân Mính thu lại vẻ tươi cười, cô chăm chú nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:

- Có phải các thành viên của Lang Nha đã đến thành phố Vọng Hải rồi không?

- Hân Mính, em hỏi cái này để làm gì?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Bây giờ anh chỉ cần nói cho em biết có phải các thành viên của Lang Nha đã đến rồi không?

Chu Hân Mính hỏi lại.

Diệp Lăng Phi gật đầu, rồi lại lập tức lắc đầu, nói:

- Không thể nói là tất cả đã tới, chỉ có các thuộc hạ cũ của anh tới đây thôi. Về phần những người mới gia nhập Lang Nha sau khi anh rời đi thì anh không gọi. Hân Mính, sao em lại hỏi cái này?

- Chuyện này rất nghiêm trọng. Hôm nay cục công an nhận được thông báo từ trụ sở Interpol ở Bắc Kinh. Căn cứ theo tin tức tình báo mà Interpol thu được, rất nhiều thành viên của tổ chức Lang Nha đang tập trung ở Trung Quốc đại lục, họ hy vọng chúng ta hỗ trợ điều tra mục đích của các anh!

Chu Hân Mính nói.

- Hôm nay em đã tạm thời giấu thông báo này đi. Sở dĩ em làm vậy là vì không muốn thấy anh gặp chuyện không may thôi!

- Hân Mính, cái này đã nằm trong dự tính của anh rồi!

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Anh cho rằng Interpol nhất định sẽ biết người của Lang Nha đến Trung Quốc đại lục, cho nên điều này không có gì lạ. Giống như khi người của Lang Nha bọn anh đến quốc gia khác, bọn anh luôn có sự bảo vệ đặc thù. Lần này cũng vậy, có người đã cung cấp sự bảo vệ đặc biệt cho bọn anh, về điều này em không cần phải lo lắng đâu.

- Thực sự không có việc gì sao?

Chu Hân Mính không chắc chắn, hỏi lại.

Diệp Lăng Phi gật đầu, nói:

- Em cứ yên tâm đi!

- Vậy là em lo chuyện bao đồng rồi!

Chu Hân Mính đứng lên, nói:

- Em phải về ngủ một giấc, ngày mai em còn phải đến đội cảnh sát hình sự từ sớm. Tiểu Triệu nói vụ án đã có đột phá, bọn họ đang theo dõi một số người, có thể trong số đó có kẻ đã tập kích anh. Ngày mai em sẽ tự mình sắp xếp hành động bắt giữ, em hy vọng có thể thông qua những người này để phá án!

Chu Hân Mính vừa nói đến đây chợt nghe thấy Diệp Lăng Phi bảo:

- Hân Mính, em không nên nóng vội, bảo người của em tạm thời đừng manh động. Anh đang chờ thời cơ, chờ thời cơ chín muồi, anh sẽ nhổ cỏ tận gốc tất cả bọn chúng, để những tên đó vĩnh viễn ở lại thành phố Vọng Hải!

- Chờ cơ hội? Anh đang chờ cơ hội gì vậy?

Chu Hân Mính hỏi.

Diệp Lăng Phi khẽ cười nói:

- Anh đang đợi tất cả thành viên của Lang Nha đến thành phố Vọng Hải. Từ nay về sau, anh muốn biến thành phố Vọng Hải trở thành một chốn thiên đường

✻ Thiên Lôi Trúc ✻ Dịch giả AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!