Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 841: CHƯƠNG 841: THỎA MÃN ĐIỀU KIỆN CỦA CHÚNG TÔI

Trong căn phòng ngủ đã được Bạch Tình Đình sắp xếp tỉ mỉ, Diệp Lăng Phi nói với Chu Hân Mính:

- Anh muốn biến thành phố Vọng Hải trở thành một chốn thiên đường!

Chu Hân Mính không thể hiểu nổi ý nghĩa trong câu nói này của Diệp Lăng Phi, cô nhìn hắn với ánh mắt đầy hoang mang, hỏi:

- Diệp Lăng Phi, rốt cuộc anh muốn làm gì? Em phải nhắc anh, đây là thành phố Vọng Hải, là lãnh thổ của Trung Quốc, anh ở đây thì phải tuân thủ pháp luật!

Diệp Lăng Phi cười:

- Hân Mính, xem em nói kìa, anh không tuân thủ pháp luật bao giờ?

- Vậy anh nói phải đợi người của Lang Nha đến rồi sẽ biến thành phố Vọng Hải thành chốn thiên đường là có ý gì? – Chu Hân Mính hỏi.

- Ý của anh rất đơn giản, anh muốn diệt trừ các thế lực ngầm còn tồn tại trong thành phố Vọng Hải!

Diệp Lăng Phi vươn tay ôm Chu Hân Mính vào lòng, nhưng cô có chút không tình nguyện. Dù sao đây cũng là phòng của Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi, nếu để Bạch Tình Đình thấy cô và hắn thân mật như vậy, Chu Hân Mính lo trong lòng cô ấy sẽ có suy nghĩ không hay. Thực ra, điều Chu Hân Mính lo lắng hoàn toàn là thừa thãi, Bạch Tình Đình căn bản sẽ không so đo những chuyện này với cô.

Diệp Lăng Phi ôm eo Chu Hân Mính, tay hắn bóp nhẹ lên vòng ba của cô, khẽ nói:

- Hân Mính, em còn nhớ anh từng nói, Dương Tử chỉ là một trong những kẻ đứng sau giật dây thôi không? Thế nhưng gã Dương Tử này vừa chết, dường như mọi chuyện cũng chấm dứt theo.

Chu Hân Mính nhìn Diệp Lăng Phi không nói gì, cô muốn nghe xem hắn sẽ nói gì tiếp theo. Bàn tay to của Diệp Lăng Phi đang tận hưởng cảm giác tuyệt vời từ vòng ba của Chu Hân Mính truyền đến, hắn bóp hơi mạnh tay, Chu Hân Mính không nhịn được nhíu mày, nũng nịu:

- Đau, anh nhẹ tay một chút!

- À à, xin lỗi, xin lỗi!

Diệp Lăng Phi hoàn toàn không ý thức được mình đã dùng sức, hắn vội vàng đổi từ bóp sang vuốt ve. Hiện tại Diệp Lăng Phi rất cưng chiều Chu Hân Mính, nói gì thì nói cô cũng là phụ nữ đang mang thai, Diệp Lăng Phi thân là cha của đứa trẻ, tự nhiên sẽ nhường nhịn cô mọi lúc mọi nơi.

Diệp Lăng Phi dời sự chú ý từ vòng ba của Chu Hân Mính sang chuyện của thành phố Vọng Hải, hắn nói:

- Dương Tử chẳng qua chỉ là một tên đàn em, ông chủ thật sự đứng sau hắn là một người đàn ông họ Chu, mà gã này lại là thành viên của tập đoàn buôn lậu quốc tế IDE. Nói cách khác, gã đến thành phố Vọng Hải chỉ để thiết lập một đường dây buôn lậu mà thôi. Công ty bất động sản Hải Đức kia chính là của hắn, trước đây anh cứ nghĩ Trịnh Thiên Soái chỉ là một con rối, bây giờ ngẫm lại, khu hậu cần do công ty này xây dựng hẳn là dùng cho mục đích buôn lậu. Vụ hợp tác với công ty bách hóa An Thịnh cũng chỉ là chiêu trò để thu hút sự chú ý của công chúng, bọn chúng muốn tìm một vỏ bọc hoàn hảo cho hành vi của mình. Bây giờ nhìn lại, tất cả đúng là một kế hoạch hoàn mỹ.

Chu Hân Mính chợt xen vào:

- A, em hiểu rồi, nói cách khác buôn lậu mới là mục đích chính của chúng, còn những chuyện trước đó chỉ là để dọn đường thôi. Ví dụ như Hồng Phấn Đế Quốc, chẳng qua là để tìm vài quan chức làm ô dù che chắn.

- Đúng vậy, Hân Mính, em nói không sai chút nào!

Diệp Lăng Phi hoàn toàn tán đồng, điều này cũng trùng khớp với suy đoán của hắn. Hiện tại Diệp Lăng Phi đã nghĩ thông suốt mọi chuyện, việc tiếp theo cần làm là giăng lưới, quét sạch thế lực này khỏi thành phố Vọng Hải. Chuyện này cần Chu Hân Mính toàn lực phối hợp, Diệp Lăng Phi đã có kế hoạch, hắn nói với cô:

- Hân Mính, đám tép riu cứ giao cho anh, anh sẽ xử lý tất cả, không để một tên nào rời khỏi thành phố Vọng Hải. Còn con cá lớn kia thì phải giao cho em rồi!

- Không được, em không thể để anh làm vậy! – Chu Hân Mính ngăn cản. – Nếu em đã biết toàn bộ sự việc, chuyện còn lại cứ giao cho em. Anh yên tâm, em sẽ không làm anh thất vọng đâu!

- Được rồi, nhưng anh chỉ có một yêu cầu. Em không được tự mình ra trận, phải nhớ kỹ, bây giờ em không còn một mình nữa!

Diệp Lăng Phi đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve bụng Chu Hân Mính, ôn nhu nói:

- Em là phụ nữ có thai, anh không muốn em gặp phải bất cứ chuyện ngoài ý muốn nào!

- Em biết rồi! – Chu Hân Mính gật đầu. – Em sẽ cẩn thận!

Nói xong, cô đứng dậy, bảo với Diệp Lăng Phi:

- Bây giờ em phải đi tìm cha, phải nhanh chóng triển khai hành động!

Lão Hổ dẫn theo nhóm cuối cùng của Lang Nha gồm khoảng 40 người, họ đến thành phố Vọng Hải vào trưa hôm sau. Là đầu não của tổ chức, Lão Hổ vừa thấy Diệp Lăng Phi đã lập tức ôm chầm lấy hắn, luôn miệng nói lời xin lỗi. Lão Hổ cho rằng cục diện của Lang Nha ngày hôm nay hoàn toàn do một tay hắn gây ra, hắn đã không kiểm soát chặt chẽ việc kết nạp thành viên mới, dẫn đến nội bộ phát sinh vấn đề, chỉ là bây giờ muốn sửa chữa sai lầm này thì đã quá khó.

Diệp Lăng Phi an ủi Lão Hổ, có một số việc hắn không thể nói rõ. Theo quan điểm của Diệp Lăng Phi, chuyện này sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra. Cùng với danh tiếng của Lang Nha ngày càng lớn, tất yếu sẽ vấp phải sự chèn ép của các thế lực bên ngoài, ví dụ như câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ vẫn luôn muốn phá hoại Lang Nha. Cùng với sự sụp đổ của chính quyền ở một số nước, vài quốc gia vốn âm thầm ủng hộ Lang Nha cũng bắt đầu áp dụng chính sách mới.

Nhất là tại Mỹ, cùng với sự can dự của thành viên câu lạc bộ Hỏa Lực Mỹ vào các kế hoạch phát triển quốc gia, tạo ra ảnh hưởng cực lớn đến chính sách của chính phủ, có thể sẽ áp dụng các biện pháp để đàn áp Lang Nha. Thế giới luôn biến động, mỗi ngày đều xảy ra những thay đổi không thể lường trước, Lang Nha là một tổ chức buôn bán vũ khí ngầm, tất sẽ phải đối mặt với những thay đổi này. Đây cũng là lý do Diệp Lăng Phi chủ trương tổ chức cần thay đổi, những người muốn rời đi có thể ở lại nhận sự bảo vệ của chính phủ, còn những người không muốn cuộc sống bình thường cũng có thể chuyển sang làm doanh nghiệp công nghiệp quân sự. Nói đúng hơn là biến Lang Nha từ một hướng đi duy nhất trở nên đa dạng hơn về phương hướng phát triển. Đây là nguyên nhân chủ yếu khiến Diệp Lăng Phi gọi các thuộc hạ cũ của mình đến thành phố Vọng Hải, hắn hy vọng có thể thuyết phục họ đưa ra lựa chọn sáng suốt nhất.

Diệp Lăng Phi lấy kế hoạch xây dựng Long Sơn ra giới thiệu các hạng mục công trình cho các thành viên Lang Nha. Trong bản quy hoạch của hắn, thành phố Vọng Hải sẽ trở thành một căn cứ mới của tổ chức, so với trụ sở bên Anh chỉ là nơi tụ họp, căn cứ ở Long Sơn sẽ trở thành một đô thị khép kín, cung cấp cho các thành viên một nơi trú ẩn an toàn. Trong quần thể kiến trúc sắp khởi công, sẽ có nơi trú ẩn an toàn cho từng thành viên, đây là một không gian thành thị biệt lập.

Diệp Lăng Phi vừa nói ra kế hoạch của mình đã lập tức khiến không ít thành viên động lòng. Đương nhiên, cũng có một số người không muốn ở lại thành phố Vọng Hải, dù sao đây cũng không phải quê hương của họ. Lão Hổ lại cực lực tán thành kế hoạch này, hắn cũng đã chán ngấy cuộc đời buôn bán vũ khí, cũng muốn tìm một nơi ổn định để sinh sống. Sở dĩ hắn không học theo Diệp Lăng Phi rời khỏi Lang Nha là vì những kẻ thù bên ngoài, một khi thoát ly tổ chức, hắn sẽ phải đơn độc đối mặt với kẻ thù, rất dễ bị giết chết. Nhưng nếu thực sự có thể sống trong một thành phố như thế này, vậy thì quá tuyệt vời rồi.

Buổi tối, các thành viên Lang Nha tập trung tại thành phố Vọng Hải bắt đầu một bữa tiệc linh đình trong khách sạn. Từ khi Diệp Lăng Phi rời đi, người của Lang Nha chưa từng được tụ tập đông đủ như bây giờ, tự nhiên có chuyện nói không hết.

Trong lúc Lang Nha đang tụ tập ăn chơi, Chu Hân Mính tự mình chỉ huy, triển khai hành động nhắm vào tổ chức buôn lậu. Vì đã được sắp xếp chu đáo, quá trình hành động gặp rất ít sự kháng cự, ngoài vài cảnh sát bị thương thì không có thương vong gì lớn. Sau một đêm ra quân, tổng cộng đã bắt được 78 phần tử của tập đoàn buôn lậu, tiêu diệt 23 tên, đồng thời phá hủy trung tâm hậu cần trung chuyển vật tư của chúng, bắt tại trận ba gã phụ trách, chỉ tiếc là không bắt được kẻ cầm đầu Chu Đại Đức, biệt hiệu Tam ca. Căn cứ theo lời khai, Chu Đại Đức rất có thể đang ở Hồng Kông. Từ sau khi Hồng Phấn Đế Quốc gặp chuyện, gã đã không còn xuất hiện ở thành phố Vọng Hải nhưng vẫn chỉ đạo từ xa. Vừa nhận được tin tức quan trọng này, Chu Hân Mính lập tức thông qua Bộ Công an liên hệ với cảnh sát Hồng Kông, mong muốn phía họ phối hợp truy bắt Chu Đại Đức.

Lão già đến rất kín đáo, ông không thông báo cho bất kỳ ai ở thành phố Vọng Hải, chỉ cùng con trai mình là Bành Sở Hoa dẫn theo vài sĩ quan cao cấp lên một chiếc máy bay quân dụng âm thầm đáp xuống thành phố. Đến sân bay quân dụng, Bành Nguyên cũng không trò chuyện nhiều với những người ra đón, thậm chí còn không đặt khách sạn nghỉ ngơi, trực tiếp hẹn gặp Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi tuy đã lường trước Bành Nguyên sẽ đến trong vài ngày tới, nhưng không ngờ lão già lại đến sớm như vậy, sớm hơn một ngày so với dự liệu của hắn, có thể thấy ông ta coi trọng việc lần này đến mức nào. Diệp Lăng Phi không biết rằng, sở dĩ Bành Nguyên coi trọng như vậy là vì ông ta đã dự cảm thời gian của mình không còn nhiều nữa. Sức khỏe của Bành Nguyên có vấn đề, bệnh viện đã phát hiện ông ta bị ung thư gan. Tuy chưa đến giai đoạn cuối nhưng Bành Nguyên vẫn trở nên lo lắng, ông ta hy vọng trước khi chết có thể tận mắt chứng kiến một đơn vị đặc chủng đánh đâu thắng đó như mình từng ấp ủ.

Mà kinh nghiệm sinh tồn trên chiến trường của Lang Nha đơn giản là một tài sản vô giá. Người của Lang Nha đều trải qua huấn luyện cực hạn, lại được rèn luyện qua những thử thách sinh tử tàn khốc trên chiến trường, những thứ này không bao giờ có được trong diễn tập. Suy nghĩ của Bành Nguyên là muốn để họ đối kháng với tổ chức Lang Nha, để đơn vị đặc chủng cũng mang tên "Lang Nha" này mau chóng trở thành đội quân trong mơ của ông.

Bành Nguyên dẫn theo con trai Bành Sở Hoa trực tiếp tới khách sạn nơi đám người Lang Nha đang ở, và đây cũng là lần đầu tiên Bành Hiểu Lộ được tận mắt thấy tổ chức buôn bán vũ khí Lang Nha trong truyền thuyết. So với hình tượng những lính đánh thuê vạm vỡ, giết người không chớp mắt trong tưởng tượng, các thành viên của Lang Nha lại có vẻ rất nhã nhặn, thậm chí dễ khiến người khác lầm tưởng họ là những nhân vật tài giỏi trong giới thượng lưu. Rất khó tưởng tượng những người bề ngoài dễ gần này lại có một quá khứ đầy màu sắc truyền kỳ, càng khó tin rằng họ từng dùng vũ khí để khống chế, lật đổ chính quyền ở nhiều quốc gia.

Khi Bành Hiểu Lộ nhìn thấy Thiên Sứ đang đứng cùng Angel, cô lại một lần nữa bị chấn động. Cô nàng Thiên Sứ này nếu so về vẻ yêu diễm với Angel thì còn có phần trội hơn vài phần khí chất tiểu thư khuê các, nhưng nghe Diệp Lăng Phi giới thiệu thì Thiên Sứ cũng giống như Angel, đều là những người phụ nữ tâm ngoan thủ lạt, hai cô nàng này ở Lang Nha đều là những nhân vật không ai dám trêu vào.

Đương nhiên, cách giới thiệu của Diệp Lăng Phi cũng hơi thiên vị, bởi vì Thiên Sứ và Angel gần như là những người nữ tính nhất Lang Nha, ở các phương diện khác, đám đàn ông đều sẽ nhường họ, Dã Thú cũng không ngoại lệ. Tuy Dã Thú thường hay xung đột với Angel, nhưng nếu thực sự động thủ, hắn chắc chắn sẽ nhường cô một chút.

Bành Sở Hoa đã đảm nhiệm chức vị cao trong quân đội, lần này Bành Nguyên muốn để con trai tới gặp Diệp Lăng Phi. Bành Nguyên mong muốn con trai mình có thể cùng Diệp Lăng Phi thiết lập quan hệ bạn bè. Vốn liếng Diệp Lăng Phi nắm trong tay là một tài sản cực lớn, nếu cần có thể thông qua giao dịch nào đó để lợi dụng…

Tại phòng hội nghị trên tầng năm của khách sạn, Bành Nguyên ngồi ở giữa, Bành Sở Hoa và Bành Hiểu Lộ đứng sau lưng ông. Đối diện, Diệp Lăng Phi ngồi song song với người phụ trách hiện tại của Lang Nha là Lão Hổ. Đây là lần đầu tiên Lão Hổ gặp Bành Nguyên, khi trước Diệp Lăng Phi cứu ông ta, Lão Hổ không có mặt ở đó. Tuy Diệp Lăng Phi đã rời khỏi Lang Nha, nhưng trong lòng Lão Hổ, hắn vĩnh viễn là thủ lĩnh của tổ chức, Lão Hổ ngồi đây chỉ để nghe chứ không phải để nói.

Bành Nguyên thẳng thắn đưa ra yêu cầu của mình, muốn tổ chức Lang Nha tham gia huấn luyện bộ đội đặc chủng. Lần huấn luyện này sẽ tiến hành ở một căn cứ bí mật vùng Tây Bắc. 780 lính đặc chủng đã được huấn luyện ba tháng sẽ phải trải qua một lần diễn tập tuyển chọn nữa, ai vượt qua sẽ ở lại, ai không đạt tiêu chuẩn sẽ quay về đơn vị cũ. Việc Lang Nha cần làm là đóng vai phe đối lập trong lần huấn luyện này, đồng thời tham gia một lần diễn tập chính thức. Từ lúc vào căn cứ đến lúc kết thúc, thời gian sơ bộ khoảng hai tháng, nói cách khác phải sang tháng một năm sau, người của Lang Nha mới có thể rời đi. Có thể nói hai tháng trong quân đội này đối với họ cũng là một thử thách. Phải biết rằng những người này đã quen với cuộc sống ở đô thị lớn, nếu tạm thời cách ly thì còn được, nhưng nếu ở trong doanh trại quân đội tại vùng Tây Bắc hoang vắng suốt hai tháng thì không khỏi có chút tàn khốc.

Diệp Lăng Phi nghe Bành Nguyên nói xong, hắn và Lão Hổ thương lượng một lát nhưng chưa vội đồng ý, mà nói trước hết phải bàn bạc với mọi người đã. Dù sao thời gian huấn luyện Bành Nguyên nói bây giờ dài hơn một tháng so với dự tính ban đầu, đây là một khoảng thời gian khá dài, Diệp Lăng Phi cần phải thương lượng với các thành viên khác.

Sau khi Diệp Lăng Phi và Lão Hổ rời phòng họp, Bành Sở Hoa đi tới sau lưng cha mình, thấp giọng hỏi:

- Cha, người cho rằng chúng ta cần phải làm vậy sao? Chúng ta hoàn toàn có thể chọn ra các binh sĩ ưu tú từ các nơi, làm...!

Bành Sở Hoa còn chưa nói hết đã thấy Bành Nguyên khoát tay ngắt lời. Bành Sở Hoa không dám nói nữa, đứng yên sau lưng cha. Bành Nguyên chậm rãi nói:

- Sở Hoa, con thấy Diệp Lăng Phi thế nào?

Bành Sở Hoa không rõ cha mình muốn ám chỉ điều gì, cũng không dám nói lung tung, chỉ có thể đáp:

- Thưa cha, ấn tượng ban đầu của con về cậu ta không tệ, là một người đáng để kết giao!

- Cha không nói đến phương diện đó, cha muốn hỏi là khi đối mặt với cậu ta, con có cảm thấy một khí chất khiến người khác sợ hãi từ trong xương tủy không?

Bành Sở Hoa cau mày, khẽ lắc đầu:

- Cha à, có lẽ con chưa tiếp xúc nhiều nên không cảm thấy cậu ta có gì khác người thường!

Bành Nguyên lại quay sang Bành Hiểu Lộ:

- Hiểu Lộ, cháu thì sao?

Bành Hiểu Lộ suy nghĩ một lát, ngập ngừng nói:

- Ông ơi, cháu luôn cảm thấy anh ta rất kỳ lạ, nhưng mà… cháu nói không hay xin ông đừng trách, đôi khi anh ta làm cháu có cảm giác không muốn đến gần!

Bành Nguyên gật đầu:

- Hiểu Lộ, cháu nói đúng rồi đó. Diệp Lăng Phi chỉ nhìn bề ngoài thì không thể thấy được cỗ sát khí trong người cậu ta, chỉ khi ra chiến trường mới có thể phát hiện sát khí không giống người thường của cậu ấy. Quân nhân của chúng ta vừa vặn thiếu đi loại sát khí này. Họ có khí phách, nhưng lại không có sát khí kiểu này. Loại sát khí này chỉ những người đã từng thực sự trải qua sinh tử mới có được. Con thấy tướng mạo của những người trong Lang Nha rồi đó, nhìn bên ngoài họ đều có vẻ rất bình thường, cha cho rằng nếu để họ tỷ thí tại chỗ với binh sĩ của chúng ta, binh sĩ của chúng ta có thể chiến thắng. Nhưng điều đó không có nghĩa là khi đứng trên chiến trường thực sự, khi đối mặt với tử vong, binh sĩ của chúng ta vẫn có thể thắng họ. Hai ngày trước, một đặc chủng đã được huấn luyện cực kỳ nghiêm khắc khi đối mặt với bọn buôn ma túy lại bị kẻ đó đả thương, các con có biết điều đó nói lên cái gì không? Điều đó cho thấy chúng ta mới chỉ coi trọng huấn luyện thể chất mà chưa huấn luyện tâm lý cho họ. Lính đặc chủng như vậy dù huấn luyện tốt đến mấy cũng không thể trở thành lính đặc chủng đỉnh cấp, bởi vì những gì họ đối mặt khi huấn luyện không hề có kinh nghiệm đối mặt với cái chết. Cha không cần bộ đội đặc chủng như vậy, thứ cha muốn là bộ đội đặc chủng cấp cao nhất. Cha muốn họ phải đối mặt với những người của Lang Nha, những đối thủ hung hãn độc ác như mãnh thú, như vậy mới có thể khiến họ tỏa ra được loại sát khí kia.

Bành Nguyên vừa nói vừa đi ra, Bành Sở Hoa gật đầu đáp:

- Cha, con hiểu rồi!

- Hiểu rồi thì tốt! – Bành Nguyên nói. – Cha tin rằng sự gia nhập của nhóm người này sẽ làm cho bộ đội đặc chủng có thể nhanh chóng nâng lên một tầm cao mới. Nếu có thể, cha sẽ để một bộ phận trong đó gia nhập quân đội của chúng ta, ví dụ như tên Diệp Lăng Phi kia!

Bành Nguyên vừa dứt lời, cửa phòng họp đã mở ra, Diệp Lăng Phi và Lão Hổ bước vào. Hai người ngồi xuống, Diệp Lăng Phi nhìn Lão Hổ, sau đó quay sang Bành Nguyên, chậm rãi nói:

- Lão già, tôi đại diện cho tổ chức Lang Nha đáp ứng yêu cầu của ông. Nhưng ông cũng phải đáp ứng yêu cầu của chúng tôi! Đây là điều kiện trao đổi ngang giá, Lang Nha sẽ dùng toàn lực hỗ trợ ông huấn luyện bộ đội đặc chủng, nhưng đổi lại, tôi cũng hy vọng ông có thể thỏa mãn điều kiện của chúng tôi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!