Diệp Lăng Phi và Bành Nguyên đang cò kè mặc cả trong phòng hội nghị của khách sạn. Khi nghe Diệp Lăng Phi nói phải đáp ứng các điều kiện của Lang Nha, Bành Nguyên mỉm cười:
- Tiểu Diệp, chỉ cần cậu không đưa ra điều kiện trên trời, tôi sẽ cố gắng hết sức đáp ứng!
Diệp Lăng Phi cười, rút một điếu thuốc trong túi áo ra. Hắn vừa định châm lửa, Bành Hiểu Lộ đã ngăn lại:
- Sức khỏe ông nội tôi không tốt, không ngửi được khói thuốc của anh!
Bành Nguyên khoát tay, nói:
- Hiểu Lộ, không sao đâu!
Diệp Lăng Phi cầm điếu thuốc gõ nhẹ xuống mặt bàn, liếc nhìn ông cụ rồi nói:
- Thôi vậy, ông cụ, tôi không hút nữa!
Diệp Lăng Phi cất điếu thuốc đi, nói với ông:
- Ông cụ, điều đầu tiên là biến Long Sơn thành khu vực quân sự, không cho phép người dân địa phương vào đó!
- Cái này không thành vấn đề!
Ông cụ đồng ý ngay.
- Chuyện này đã và đang tiến hành rồi!
Nói đến đây, ông quay sang Bành Sở Hoa, hỏi:
- Sở Hoa, sự việc tiến triển thế nào rồi?
- Thưa cha, chúng con đã thông báo cho chính quyền thành phố Vọng Hải, chắc vài ngày nữa nơi đó sẽ thuộc quyền quản lý của chúng ta! - Bành Sở Hoa đáp.
Bành Nguyên quay sang nói với Diệp Lăng Phi:
- Tiểu Diệp, nghe thấy rồi chứ?
Diệp Lăng Phi gật đầu:
- Đó là điều kiện thứ nhất. Điều kiện thứ hai là cung cấp sự bảo vệ cho những người của chúng tôi tham gia đợt huấn luyện này, bao gồm cả cuộc sống sau này của họ ở đây. Nếu có người muốn tiếp tục sống ở đó, ông cần giúp họ làm hồ sơ giả. Ông cụ, tôi tin phương diện này ông rất rành, trước kia cũng là ông giúp tôi làm giả mà!
Ông cụ cười gật đầu, đáp ứng gọn gàng:
- Việc này cũng không vấn đề gì!
- Thứ ba!
Diệp Lăng Phi nói đến đây thì đột nhiên dừng lại. Bành Nguyên đang chăm chú chờ nghe điều thứ ba, muốn biết yêu cầu của Diệp Lăng Phi là gì, nhưng lại thấy hắn im bặt, một lúc lâu sau mới nói:
- Điều thứ ba tôi chưa nghĩ ra, cứ tạm hai điều này trước đã. Khi nào nghĩ ra tôi sẽ nói với ông sau!
- Ha ha, Tiểu Diệp, cậu cũng thích trêu lão già này nhỉ, khá lắm!
Bành Nguyên bị Diệp Lăng Phi chọc cười, ông cười lớn:
- Được, tôi hứa với cậu, lúc nào cậu nghĩ ra thì lúc đó tôi sẽ làm cho cậu!
- Ông cụ, ông yên tâm, làm ăn với người của Lang Nha chúng tôi chắc chắn không thiệt đâu! - Diệp Lăng Phi cười nói. - Chúng tôi trước sau như một, luôn coi trọng uy tín. À, ông cụ, tôi định dẫn ông đến Long Sơn dạo một vòng, ở đó tôi có vài thứ muốn tặng ông. Nhưng phải nói trước, ông không được lấy hết đồ đi đâu đấy, tôi tin tưởng ông lắm đấy nhé!
Ông cụ cười to:
- Tiểu Diệp, sao đến tôi cậu cũng đề phòng vậy? Lẽ nào tôi giống loại người đó sao?
- Cái này thì không chắc! Ông cụ, chúng ta cứ quân tử trước, tiểu nhân sau. Tôi làm vậy cũng là bất đắc dĩ thôi, ai bảo chỗ đó của tôi có không ít đồ tốt chứ! - Diệp Lăng Phi cười nói. - Tôi là người hẹp hòi mà!
- Được, tôi đồng ý với cậu là được! - Ông cụ đáp dứt khoát.
Khu vực Long Sơn kể từ khi được Dã Thú mua lại đã được xây dựng thành một căn cứ với rất nhiều công trình, trong đó có không ít thiết bị liên lạc tối tân hiếm có. Diệp Lăng Phi muốn dẫn ông cụ đến Long Sơn chủ yếu là để tặng ông một ít vũ khí hạng nặng. Số vũ khí này được Dã Thú vận chuyển đến khi tới thành phố Vọng Hải, sau đó tổ chức Lang Nha cũng chuyển thêm một đợt nữa. Diệp Lăng Phi cho rằng ở Trung Quốc đại lục không cần cất giữ những vũ khí hạng nặng này, hắn muốn đem số vũ khí vô dụng với họ tặng cho ông cụ, để ông nợ hắn một ân tình.
Toàn bộ nhân lực của Lang Nha đều đến Long Sơn. Diệp Lăng Phi muốn họ hiểu rõ về khu vực này, hy vọng trong tương lai khi quần thể kiến trúc được xây xong, người của Lang Nha có thể đến đây định cư. Ba chiếc xe buýt, năm chiếc xe hơi và hai chiếc xe quân đội cùng lên đường đến Long Sơn. Diệp Lăng Phi và Bành Nguyên ngồi ở hàng ghế sau trên một chiếc xe hơi. Ông cụ nhìn cảnh sắc bên ngoài, không khỏi gật gù, xem ra rất hài lòng với môi trường ở đây.
- Ông cụ, ông thấy nơi này thế nào? Có nghĩ đến chuyện đến đây sống một thời gian không? - Diệp Lăng Phi hỏi.
Ông cụ quay đầu nhìn Diệp Lăng Phi, cười nói:
- Tiểu Diệp, câu này nên hỏi cậu mới phải. Tương lai khi thành phố của cậu xây xong, có sắp xếp chỗ nào cho tôi chưa?
- Đương nhiên là có rồi, tôi không chuẩn bị cho ai chứ sao dám không chuẩn bị chỗ cho ông! - Diệp Lăng Phi cười. - Có ông ở đây, còn ai dám đụng đến tôi nữa. Ông cụ, khi nào ông muốn tới ở, tôi nhất định sẽ giữ cho ông chỗ tốt nhất, thế nào?
Ông cụ nhìn cảnh sắc tuyệt đẹp ngoài cửa sổ, rồi nhẹ nhàng thở dài:
- Chỉ sợ lúc cậu xây xong nơi này thì tôi cũng không còn trên đời nữa rồi!
Diệp Lăng Phi nghe những lời này của ông cụ thì hơi bất ngờ, hắn cảm thấy giọng điệu của ông không giống như đang nói đùa. Hắn cảm giác sức khỏe của ông chắc chắn đã suy giảm, bèn hỏi:
- Ông cụ, ông sao vậy? Có phải ông bị bệnh gì nghiêm trọng không?
- Không biết ung thư có được tính là bệnh nghiêm trọng không?
Trên mặt ông cụ hiện lên một nụ cười, dường như không hề để cái chết trong lòng. So với những kẻ có tiền luôn lo sợ cái chết, ông lại có vẻ rất thản nhiên. Ông vẫn giữ nụ cười, nói:
- Ai rồi cũng phải chết, chỉ là sớm hay muộn thôi. So với những lão chiến hữu của tôi, tôi đã là người may mắn lắm rồi, nên tôi thấy chuyện sống chết rất nhẹ nhàng. Bây giờ tôi chỉ muốn trước khi chết có thể thấy được một đơn vị đặc chủng bách chiến bách thắng. Tiểu Diệp, đó cũng là lý do vì sao tôi lại vội vàng tìm cậu, tôi không muốn trì hoãn nữa, tôi thấy hơi sốt ruột rồi!
- Ông cụ à, không phải ông bi quan quá đấy chứ? Với trình độ y học hiện nay, dù không chữa khỏi ung thư nhưng ít ra cũng có thể khống chế được. Tôi nghĩ với địa vị của ông, muốn khống chế bệnh ung thư không thành vấn đề! - Diệp Lăng Phi nói. - Ông không thể cứ thế mà đi được, tôi còn muốn gặp ông mà. Khi tôi làm xong chuyện của mình, tôi sẽ ra Bắc Kinh tìm ông. À, nếu không có việc gì thì tôi sẽ ở nhà ông nửa năm, ông cụ à, lúc đó ông không đuổi tôi đi chứ?
- Sao lại thế được! - Ông cụ cười. - Đừng nói cậu là con rể của cấp dưới cũ của tôi, chỉ xét đến giao tình giữa hai chúng ta, cậu muốn ở bao lâu thì ở!
- Cứ quyết định vậy đi! - Diệp Lăng Phi nói đến đây, bỗng nghĩ tới Bạch Cảnh Sùng, hắn nói: - Ông cụ, xem trí nhớ của tôi này, tôi quên nói cho ông biết, bây giờ hai thuộc hạ của ông đều ở bên Mỹ cả rồi. Một người đến đó dưỡng bệnh, một người đi du lịch, tôi thấy ông sang Mỹ cũng được đấy!
- Tôi sang Mỹ ư? - Ông cụ sững sờ, rồi lập tức cười nói: - Tiểu Diệp à, cậu thấy tôi có thể sang Mỹ định cư sao? Cậu quên thân phận của tôi rồi à? Nói cho cậu biết, năm xưa khi tham gia kháng Mỹ, tôi đã đánh quân Mỹ tới tận vĩ tuyến 38. Cả đời này tôi chưa từng đến Mỹ, mà cũng không muốn đến đó!
- Ái chà, tôi lại quên béng mất điều này! - Diệp Lăng Phi cười toe toét. - Quên mất thân phận của ông không giống chúng tôi. Mà thực ra, nước Mỹ cũng có gì hay ho đâu, tôi vẫn thích Trung Quốc, nhìn da vàng mắt đen chúng ta vẫn đẹp hơn khối so với người Mỹ!
Ông cụ nhìn Diệp Lăng Phi, cười nói:
- Tiểu Diệp, cậu đang định làm gì vậy? Tôi cứ cảm thấy cậu có ý đồ gì đó! Có chuyện gì lại không nói thẳng với tôi, không giống tính cách của cậu chút nào, trước đây toàn thấy cậu tranh luận với tôi mà!
- Ông cụ, ông hiểu lầm thật rồi, tôi thực sự không có âm mưu gì đâu! - Diệp Lăng Phi vội vàng cười nói. - Tôi chỉ muốn thương lượng với ông một chuyện thôi!
- Thương lượng à? - Ông cụ nhìn Diệp Lăng Phi, cười. - Chuyện gì vậy?
- Ông cụ, ông có thể dẫn cô cháu gái bảo bối của ông đi được không? Bây giờ cô ta đang ở nhà tôi, tôi cũng không muốn lấy tiền thuê nhà của cô ta đâu, ông chỉ cần dẫn cô ta đi là được rồi! - Diệp Lăng Phi vừa cười vừa nói. - Tôi không thể trêu vào cháu gái của ông được, tôi nghĩ ông nên để cô ta đi thôi!
- Con bé Hiểu Lộ này ngoan lắm mà! - Bành Nguyên cười. - Tiểu Diệp, tôi nghĩ có lẽ là cậu không nhường nhịn Hiểu Lộ đúng không?
- Ông cụ, tôi có nhường cô ta thì cô ta cũng chọc tức tôi thôi! - Diệp Lăng Phi phiền muộn nói. - Cũng tại chuyện lần trước ở tỉnh thành, tôi không biết mình đã đắc tội với cô ta ở đâu mà cô ta đuổi tới tận thành phố Vọng Hải, lại còn ở lì nhà tôi không ít ngày. Lẽ nào quân đội không có kỷ luật sao? Cô ta có thể tùy tiện ra vào như vậy à? Ông cụ, cháu gái ông có thể làm ảnh hưởng đến danh dự của ông đấy, ông không thể để cháu mình lỏng lẻo kỷ luật như vậy được. Tôi nói này, ông mau đưa cô ta về bộ đội đi!
Ông cụ thấy bộ dạng của Diệp Lăng Phi, cười ha hả:
- Tiểu Diệp, Hiểu Lộ là người của quân đội, còn tôi đã về hưu rồi, không quản chuyện quân đội nữa, làm sao tôi biết chuyện của nó được. Có khi nó đang trong kỳ nghỉ phép, cái này cũng khó nói lắm. Tôi nói này, cậu cũng đừng so đo với Hiểu Lộ nữa, nhường nó một chút được không!
- Ông cụ, tôi biết ngay là ông sẽ bao che cho cháu gái mình mà! - Diệp Lăng Phi bĩu môi. - Không phải người một nhà thì không vào cùng một cửa, tôi thấy ông chỉ biết mỗi cháu gái của ông thôi!
- Tôi làm sao? - Ông cụ khó hiểu, nhìn Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi hừ lạnh một tiếng:
- Ông chính là người như vậy đấy. Cháu gái ông đến nhà tôi ở không mất đồng nào, còn ông, từ Bắc Kinh lặn lội đến đây mà chẳng mang theo quà cáp gì cả. Ông nói xem có ai như vậy không? Tôi cứ hí hửng tưởng ông sẽ mang quà đến chứ!
- Lần trước cậu đến Bắc Kinh có thấy mang cho tôi cái gì đâu nhỉ? - Ông cụ nhìn Diệp Lăng Phi. Hắn hơi quay đầu đi, không nhìn vào mắt ông, lí nhí nói:
- Tôi cũng muốn mang đến lắm nhưng quên mất!
- Vậy thì đúng rồi, cậu có mang gì cho tôi đâu, nên tôi chẳng mang gì cho cậu cũng là bình thường thôi, đúng không? - Ông cụ cười nói.
Diệp Lăng Phi liếc nhìn ông cụ, có vẻ không phục:
- Dù sao tôi cũng là tiểu bối, ông là trưởng bối, sao có thể không mang quà cho tôi được? Không phải mỗi dịp lễ Tết đều là trưởng bối tặng quà cho tiểu bối sao!
- Tiểu Diệp, cái này có thể không đúng, hai chúng ta là bạn vong niên, sao lại tính toán mấy thứ này chứ? - Ông cụ cười. - Cùng lắm thì lúc nào cậu đến Bắc Kinh không cần mang quà cũng được!
Khi đoàn xe đến chân núi Long Sơn, tất cả mọi người đều xuống xe. Dã Thú dẫn họ đi vào căn cứ. Dã Thú trực tiếp dẫn mấy người ông cụ đến nơi được thiết kế đặc biệt để cất giấu vũ khí hạng nặng, đó là một loạt nhà mái bằng nằm giữa sườn núi. Cửa lớn vừa mở ra, bên trong đã trưng bày toàn vũ khí hạng nặng.
Bành Nguyên thấy thế nhưng không hề tỏ ra bất ngờ. Ông biết xuất thân của Diệp Lăng Phi, càng hiểu rõ bản lĩnh của hắn, nên việc phát hiện ra nhiều vũ khí hạng nặng như vậy ở đây đối với ông cũng là chuyện có thể lý giải được. So với sự bình tĩnh của Bành Nguyên, hai cha con Bành Sở Hoa và Bành Hiểu Lộ lại có vẻ sững sờ.
Là quân nhân, họ đương nhiên nhận ra số vũ khí này không phải hàng nội địa mà là trang bị kiểu Mỹ, nhất là những tên lửa vác vai kia, thứ đã được quân đội Mỹ trang bị hàng loạt trong chiến tranh Afghanistan. Điều khiến Bành Sở Hoa kinh ngạc là tại sao ở đây lại có nhiều vũ khí hạng nặng đến thế, một điều ông ta không tài nào tưởng tượng nổi. Bành Sở Hoa luôn tin rằng trong lãnh thổ Trung Quốc không có vũ khí tư nhân, nếu có thì số lượng cũng không nhiều. Nhưng sự thật trước mắt đã hoàn toàn phủ định quan điểm của ông, số vũ khí ở đây đủ để tiến hành một cuộc chiến tranh quy mô nhỏ.
Bành Hiểu Lộ thì mở to mắt nhìn, trong đó có rất nhiều loại vũ khí cô chưa từng thấy, hoặc chỉ thấy qua hình ảnh chứ chưa được tận tay sờ vào. Bành Hiểu Lộ không biết, trang bị cá nhân hiện nay của bộ đội đặc chủng "Lang Nha" là do Diệp Lăng Phi cung cấp. Ông cụ sau khi nhận được số trang bị đó đã lập tức đưa cho "Lang Nha" sử dụng. Đây là một con đường tắt, vừa có thể nghiên cứu các trang thiết bị này để chế tạo ra sản phẩm nội địa, vừa có thể trang bị ngay cho bộ đội đặc chủng, thông qua thực chiến để kiểm nghiệm tính năng, từ đó tìm ra loại trang bị phù hợp nhất với binh lính Trung Quốc.
Từ trước đến nay, Bành Hiểu Lộ chỉ nghe Bành Nguyên nhắc tới Diệp Lăng Phi và Lang Nha, trong lòng cô cực kỳ bất mãn. Đến khi gặp Diệp Lăng Phi ở tỉnh thành, cô đã muốn tỷ thí với hắn. Lần đó, Bành Hiểu Lộ thảm bại, không chỉ vì thua dưới tay Diệp Lăng Phi mà còn vì hắn đã gây ra tổn thương nặng nề cả về thể xác lẫn tinh thần cho cô.
Bí mật này chỉ có Diệp Lăng Phi và Bành Hiểu Lộ biết. Nhưng Diệp Lăng Phi chỉ biết mình nắm nhầm chỗ, chứ không biết mình đã nắm mạnh đến thế nào. Chỗ kín của Bành Hiểu Lộ bị Diệp Lăng Phi bóp bị thương, nơi đó đừng nói là bị nắm, còn chưa từng bị người đàn ông nào khác chạm vào, cuối cùng lại bị hắn làm cho bị thương. Lúc đó, Bành Hiểu Lộ chỉ cảm thấy hạ thân đau rát, nhưng không thể kiểm tra tại chỗ, đành phải vất vả chịu đựng quay về phòng. Khi cởi quần lót ra xem, cô thấy nơi đó đã đỏ ửng, còn dính máu. Bành Hiểu Lộ không thể đến gặp bác sĩ, đành cố nén cơn đau rát, gắng gượng đi giặt chiếc quần đã dính không ít sợi lông đen.
Nỗi nhục nhã tột cùng cả về thể xác lẫn tinh thần khiến Bành Hiểu Lộ hận Diệp Lăng Phi đến tận xương tủy. Cô có thể tha thứ cho bất kỳ ai nhưng không thể tha thứ cho Diệp Lăng Phi. Đương nhiên, trong lòng cô cũng hiểu rõ, thực lực giữa cô và hắn có chênh lệch rất lớn. Lúc này, cô mới nghĩ tới Nhiếp Quân. Cô không nói cho Nhiếp Quân biết lý do mình muốn báo thù, chỉ nhờ anh ta giúp mình đánh bại Diệp Lăng Phi. Nhưng cô không ngờ Diệp Lăng Phi lại muốn đem tính mạng ra đùa, điều này nằm ngoài dự đoán của cô. Cô cảm nhận được từ trong xương tủy của Diệp Lăng Phi toát ra một loại sát khí khiến người khác phải kiêng dè. Cô lo lắng nếu Nhiếp Quân dùng đao thật thương thật liều mạng với Diệp Lăng Phi, có thể người bị giết cuối cùng lại là Nhiếp Quân.
Có thể nói, Bành Hiểu Lộ vẫn luôn coi thường Diệp Lăng Phi. Nhưng khi thấy những vũ khí hạng nặng này, sự chấn động mãnh liệt trong lòng cô không từ nào diễn tả nổi. Cô rất muốn biết rốt cuộc Diệp Lăng Phi là người thế nào, và cái tổ chức Lang Nha này là một tổ chức buôn bán vũ khí ra sao.
Bành Hiểu Lộ đầy hiếu kỳ, đi tới đi lui, ngắm đông ngắm tây số vũ khí này. Bành Nguyên nhìn phản ứng của cháu gái thì khẽ mỉm cười. Ông có thể hình dung được sự chấn động trong lòng cô lúc này. Những cô gái sống trong thời bình không thể nào chấp nhận được cách sống của những người như Diệp Lăng Phi. Thậm chí có người còn coi những kẻ buôn vũ khí như Diệp Lăng Phi là truyền thuyết, lầm tưởng rằng họ chỉ tồn tại trong phim ảnh, không tin xã hội này lại có những người như vậy, thậm chí không tin họ đang ở ngay bên cạnh mình.
Cuộc sống an nhàn nơi đô thị lâu ngày sẽ khiến người ta không còn tin vào những câu chuyện truyền kỳ, cũng không tin những nhân vật truyền kỳ có thật. Nhưng Bành Nguyên lại tin vào năng lực của Diệp Lăng Phi. Bắt đầu từ khoảnh khắc Diệp Lăng Phi cứu ông, Bành Nguyên đã tin rằng trên thế giới có một tổ chức của người phương Đông như họ, kinh doanh một trong những ngành nghề kiếm tiền nhiều nhất thế giới: buôn bán vũ khí.
Bành Nguyên quay sang Diệp Lăng Phi, cười nói:
- Tiểu Diệp, những thứ này đều là quà cho tôi sao?
- Ông cụ, ông nói xem! - Diệp Lăng Phi cười. - Những thứ này đều là đồ tặng miễn phí, tôi sẽ không lấy của ông một đồng nào. Ông chỉ cần phái người đến chở chúng đi là được, tôi không muốn giữ chúng ở đây!
Bành Nguyên nhìn lướt qua số vũ khí rồi quay sang cười với Diệp Lăng Phi:
- Tiểu Diệp, sao toàn vũ khí hạng nặng thế này, lẽ nào không có vũ khí hạng nhẹ sao?
Diệp Lăng Phi vừa nghe vậy, nhìn Bành Nguyên, kêu lên:
- Này, ông cụ, không có chuyện đó đâu nhé! Lẽ nào cho không số vũ khí hạng nặng này còn chưa đủ sao? Những thứ này cũng tốn tiền đấy, phải biết rằng chúng trị giá hơn 10 triệu lận, đã tặng không cho ông rồi! Bây giờ ông còn muốn cả vũ khí hạng nhẹ, thế này thì hơi quá đáng rồi đấy!
Bành Nguyên nghe Diệp Lăng Phi kêu lên như vậy, ông cười nói:
- Tiểu Diệp, cậu đừng có lừa tôi. Số vũ khí này quả thật đáng giá, nhưng chưa đến mức 10 triệu đâu. Tôi cũng thấy cậu không cần đến chúng, cậu cũng nói chúng để ở đây là vô dụng. Lẽ nào cậu muốn phát động chiến tranh sao? Nếu tôi không chở chúng đi, ai biết sẽ xảy ra chuyện gì. Tiểu Diệp, cậu thấy có đúng không?
- Ông cụ, ông được lắm! Ông muốn tôi phá hủy hết số vũ khí này mới hài lòng à? - Diệp Lăng Phi nói. - Tôi không tặng ông nữa!
Ông cụ thấy Diệp Lăng Phi dường như nổi giận thật, bèn cười nói:
- Được rồi, Tiểu Diệp, tôi xin nhận ân tình này. Tôi muốn tất cả số vũ khí hạng nặng ở đây!
Diệp Lăng Phi cười:
- Tôi biết ngay là ông sẽ lấy mà. Ông cụ, chúng ta chuyển sang vấn đề khác đi. Ông xem, quà ông cũng nhận rồi, cũng nên giúp tôi một tay chứ? Thật ra cũng không có gì to tát, tôi chỉ muốn ông dẫn cháu gái của ông đi, cái này không thành vấn đề chứ?
Bành Nguyên nghe xong còn chưa kịp nói gì, đã nghe thấy Bành Hiểu Lộ hét lớn một tiếng:
- Không được, tôi không đi