Bành Hiểu Lộ vừa nghe Diệp Lăng Phi nói xong, không đợi ông nội mình lên tiếng, cô đã giành lời trước, hô lớn:
- Không được, tôi không đi!
Bành Hiểu Lộ bước nhanh tới trước mặt Diệp Lăng Phi, nhìn thẳng vào mắt hắn và nói:
- Anh muốn tôi đi sao? Tôi không đi đâu!
- Bành Hiểu Lộ, cô không đi thì còn ở lại chỗ tôi làm gì? – Diệp Lăng Phi nói với vẻ mặt đưa đám. - Lẽ nào cô nghĩ chỗ của tôi có thứ gì đáng để cô ở lại à?
- Tôi…!
Bành Hiểu Lộ nhất thời nghẹn họng. Vừa rồi cô chỉ nghe Diệp Lăng Phi muốn cô trở về nên mới buột miệng hô lên theo bản năng, chứ chưa kịp suy nghĩ kỹ nguyên do. Bây giờ nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Bành Hiểu Lộ mới tỉnh táo lại, ngẫm nghĩ thấy hình như mình đúng là không có gì để lưu luyến nơi này.
Lúc này, Bành Nguyên đi tới trước mặt Bành Hiểu Lộ, cười vỗ vai cô cháu gái, nói:
- Hiểu Lộ, đừng quậy nữa, lần này cháu theo chúng ta về nhà đi!
Bành Hiểu Lộ không nói gì thêm, dùng sự im lặng để tỏ ý đồng ý.
Diệp Lăng Phi và mấy người Bành Nguyên đi ra khỏi kho vũ khí. Hắn dẫn họ lên núi, sau đó chọn một chỗ có tầm nhìn thoáng đãng, chỉ tay về một mảnh đất bằng phẳng rộng rãi dưới chân núi Long Sơn, giới thiệu:
- Nơi đó sẽ mọc lên một thành phố mới. Trong kế hoạch của tôi, trung tâm thành phố sẽ là bốn tòa cao ốc hạt nhân, tôi sẽ bố trí ở đó…
Diệp Lăng Phi vừa giới thiệu xong kế hoạch, Bành Hiểu Lộ đang đứng cạnh Bành Nguyên liền hừ lạnh một tiếng:
- Mơ mộng hão huyền!
Nghe những lời này của Bành Hiểu Lộ, Diệp Lăng Phi cũng không để bụng, cười nói:
- Bành Hiểu Lộ, chỉ cần cho tôi ba đến năm năm, tôi sẽ cho cô thấy thành phố mà tôi vừa nói!
- Chờ anh xây xong rồi hẵng nói! - Bành Hiểu Lộ đáp.
Diệp Lăng Phi và Bành Nguyên đã xác định thời gian cụ thể tham gia huấn luyện. Người của Lang Nha sẽ tới căn cứ ở vùng Tây Bắc trước, còn bốn người Diệp Lăng Phi, Angel, Dã Thú và Dã Lang sẽ đến sau một tuần. Diệp Lăng Phi có một số việc cần xử lý, dù sao thời gian tập huấn kéo dài hai tháng cũng là một khoảng thời gian khá dài. Sau khi thống nhất xong, Bành Nguyên bắt đầu sắp xếp công việc, phái xe quân dụng đưa người của Lang Nha đến căn cứ huấn luyện quân sự ở tây bắc Trung Quốc. Diệp Lăng Phi cũng bắt đầu giải quyết chuyện riêng của mình, trước tiên là việc chính thức triển khai kế hoạch xây dựng các hạng mục công trình ở Long Sơn.
Công ty đầu tư mà Diệp Lăng Phi ủy thác đã có cuộc tiếp xúc với tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ. Đối với kế hoạch xây dựng Long Sơn, vẫn còn một số thành viên hội đồng quản trị của tập đoàn bất đồng ý kiến, dù sao chuyện này cũng liên quan trực tiếp đến sự phát triển lâu dài của tập đoàn.
Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình cùng nhau đi vào tòa nhà làm việc của tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ. Đây là lần đầu tiên Diệp Lăng Phi tham gia hội nghị hội đồng quản trị kể từ khi hắn nắm quyền kiểm soát tập đoàn, điều này cũng đồng nghĩa với việc hắn chính thức bước chân vào tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ.
Diệp Lăng Phi đã từng nói với Bạch Tình Đình, khi nào hạng mục Long Sơn bắt đầu, hắn sẽ gia nhập tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ, chuyên trách kế hoạch xây dựng Long Sơn. Có lẽ Bạch Cảnh Sùng cũng không ngờ được, năm đó, bất luận ông có khuyên nhủ thế nào thì Diệp Lăng Phi cũng không chịu tham gia quản lý tập đoàn, nhưng bây giờ hắn lại chủ động gia nhập. Bạch Tình Đình mở cửa phòng làm việc, gọi nữ thư ký của mình vào.
- Thông báo cho các thành viên hội đồng quản trị, một giờ rưỡi chiều nay tôi sẽ mở cuộc họp, tất cả các thành viên đều phải tham gia!
Bạch Tình Đình ngồi sau chiếc bàn làm việc lớn, giao việc cho nữ thư ký. Diệp Lăng Phi cũng đi vào, ngồi xuống ghế salon gần cửa sổ, lấy một điếu thuốc ra châm lửa hút. Bạch Tình Đình dặn dò xong, khoát tay ra hiệu cho cô thư ký có thể đi. Sau khi cô thư ký rời đi, Bạch Tình Đình mới bật máy tính lên, tay lướt trên chuột, vừa nói với Diệp Lăng Phi:
- Ông xã, em muốn xem lại kế hoạch xây dựng Long Sơn. Nếu những thành viên hội đồng quản trị không chấp nhận kế hoạch này, đến lúc thực hiện sẽ rất phiền phức!
Diệp Lăng Phi có vẻ khinh thường, hừ lạnh nói:
- Có gì đâu chứ, em và anh đã kiểm soát phần lớn cổ phần của tập đoàn rồi. Nếu thật sự có thành viên nào không đồng ý, cùng lắm thì để họ bán lại cổ phần!
- Ông xã, em không muốn làm vậy! - Bạch Tình Đình nói. - Những vị đổng sự này đều là những người đã cùng cha em sáng lập nên tập đoàn, đều là trưởng bối của em, em không hy vọng mọi chuyện cuối cùng lại thành ra như vậy!
- Tình Đình, anh nghe lời em là được! - Diệp Lăng Phi nói.
Lúc này, chuông điện thoại trên bàn làm việc của Bạch Tình Đình bỗng nhiên vang lên. Cô nhấc máy, vừa nghe thì ra là cha mình gọi tới. Bạch Tình Đình vội vàng nói:
- Cha à, sao cha lại gọi cho con thế?
- Sao nào, lẽ nào cha không thể gọi cho con sao? Xem ra đúng là có chồng rồi quên mất người cha này rồi!
Trong điện thoại vang lên giọng nói của Bạch Cảnh Sùng, qua ngữ khí có thể thấy tâm trạng của ông lúc này rất tốt. Bây giờ Bạch Cảnh Sùng đang ở Mỹ, bên cạnh còn có vú Ngô bầu bạn, còn chuyện giữa ông và vú Ngô tiến triển thế nào thì chỉ người trong cuộc mới biết. Từ khi sang Mỹ, số lần Bạch Cảnh Sùng gọi về nhà rất ít, lần gần nhất cũng đã là một tháng trước. Lúc đó ông đang ở cùng Trương Khiếu Thiên, trong điện thoại ông báo cho Bạch Tình Đình biết Trương Khiếu Thiên hồi phục rất nhanh, có thể một thời gian nữa sẽ trở về thành phố Vọng Hải, và khi đó Bạch Cảnh Sùng cũng sẽ quay về Trung Quốc. Bạch Tình Đình cầm điện thoại, tay trái nghịch dây điện thoại, gương mặt nở nụ cười vui vẻ, vừa nói chuyện vừa cười với Diệp Lăng Phi đang ngồi trên ghế salon đối diện.
- Cha, cha lại nói lung tung rồi, người ta đâu có như vậy! - Bạch Tình Đình nũng nịu. - Sao con lại không nhớ cha chứ, chỉ là con lo gọi điện sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của cha và vú Ngô, như vậy không hay lắm!
Bạch Cảnh Sùng cười nói:
- Con gái bảo bối của cha, con đang nói cái gì vậy? Cha và vú Ngô thì có gì chứ? Khụ khụ, cha thấy mình càng ngày càng không hiểu suy nghĩ của giới trẻ các con nữa, lẽ nào đàn ông và phụ nữ ở chung với nhau không thể duy trì tình bạn trong sáng sao?
- Cha, cha hiểu lầm ý con rồi! - Bạch Tình Đình vội vàng giải thích. - Con chỉ quan tâm tới cuộc sống của cha thôi mà. À, cha gọi cho con rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Con không nghĩ cha lại gọi cho con vào lúc này, hơn nữa còn gọi vào số cơ quan của con? Cha à, dù sao con cũng là con gái của cha, lẽ nào điểm này cũng không nhìn ra sao?
Bạch Cảnh Sùng cười nói:
- Tình Đình, thật sự không có chuyện gì đâu, chỉ là hôm nay lúc cha trò chuyện với chú Trương có nhắc tới con, nên cha muốn gọi điện hỏi thăm tình hình của con một chút. À, rốt cuộc con và Tiểu Diệp thế nào rồi, bao giờ thì cha được bế cháu ngoại đây?
Bạch Tình Đình không biết vì sao khi nghe những lời này của Bạch Cảnh Sùng, cô luôn cảm thấy cha mình hỏi như vậy là có liên quan đến chuyện của Trương Lộ Tuyết. Có thể là do Trương Lộ Tuyết đã nhắc tới chuyện đứa bé. Dù sao Trương Lộ Tuyết mang thai rồi lại phá thai, có lẽ trong lòng cô ấy vẫn không thể quên được đứa con đã mất, vì thế mới nhắc đến chuyện con trẻ trước mặt Bạch Cảnh Sùng. Mà Bạch Cảnh Sùng đã sớm muốn có cháu ngoại, lại nghe Trương Lộ Tuyết nhắc tới nên mới nghĩ đến chuyện giữa cô và Diệp Lăng Phi. Bạch Tình Đình ở bên này suy nghĩ miên man, cô vừa nghĩ tới cảm giác đau khổ tận đáy lòng của Trương Lộ Tuyết lúc này, lại càng thêm đồng cảm với cô ấy.
Bạch Tình Đình nhìn Diệp Lăng Phi, thấy hắn đã đứng dậy cầm hai chiếc cốc giấy đi lấy nước. Cô thu hồi ánh mắt, nũng nịu nói:
- Cha, sao cha lại hỏi vấn đề này vậy? Con và Diệp Lăng Phi còn chưa sốt ruột mà, sao cha lại nóng nảy thế!
- Tình Đình, cái này không đúng rồi, sao cha có thể không sốt ruột được chứ! - Bạch Cảnh Sùng nói. - Cha đã lớn tuổi rồi, muốn có một đứa cháu ngoại để bồng bế!
- Cha à, không nói chuyện này nữa!
Bạch Tình Đình không muốn nói tiếp về đề tài này. Bây giờ cô và Diệp Lăng Phi đang tiến triển không thuận lợi, còn chưa tới lúc bàn chuyện con cái. Diệp Lăng Phi bưng hai cốc nước tới, đưa cho Bạch Tình Đình một cốc, mình thì uống cốc còn lại, nhẹ giọng nói với cô:
- Bà xã đại nhân, là nhạc phụ đại nhân lại thúc giục phải không? Có phải ông ấy muốn chúng ta sinh một đứa bé không?
Bạch Tình Đình liếc nhìn Diệp Lăng Phi, tay trái cầm ống nghe, nũng nịu nói:
- Đều tại anh đấy!
- Trách anh? - Diệp Lăng Phi sửng sốt, khó hiểu hỏi. - Trách anh cái gì chứ, anh đã làm gì đâu!
- Chính là trách anh đấy!
Bạch Tình Đình nói thêm một câu. Diệp Lăng Phi thấy cô tỏ vẻ ngang ngược vô lý, biết rằng nếu cứ tiếp tục tranh luận cũng chẳng đi đến đâu, nên đơn giản là để cô nói tiếp, còn hắn không đáp lời, kê cốc nước lên miệng uống một hơi cạn sạch. Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi không nói gì nữa, cô lập tức bỏ tay che ống nghe ra, nói với Bạch Cảnh Sùng:
- Cha, con sắp họp hội đồng quản trị rồi, không nói chuyện với cha được nữa. Chờ khi nào xong việc con sẽ gọi lại cho cha, chúng ta lại tâm sự sau nhé!
- Tình Đình, con muốn mở cuộc họp hội đồng quản trị sao?
Sau khi Bạch Tình Đình nói xong, kỳ lạ là Bạch Cảnh Sùng lại hỏi một câu như vậy. Câu hỏi này khiến cô cảm thấy khó hiểu, phải biết rằng từ lúc giao lại tập đoàn cho cô, ông chưa từng xen vào chuyện của công ty. Lần này ông lại chủ động quan tâm đến việc cô mở cuộc họp, điều này làm Bạch Tình Đình trong lòng khẽ động, cảm giác lần này cha gọi điện không đơn giản chỉ là muốn tán gẫu mà có lẽ là vì chuyện của tập đoàn.
Bạch Tình Đình gật đầu, nói:
- Đúng vậy cha à, lát nữa con sẽ tổ chức họp hội đồng quản trị, lần này là vì kế hoạch xây dựng bên Long Sơn!
Lúc này, Diệp Lăng Phi bỗng nhiên ngồi xổm xuống, xoay chiếc ghế Bạch Tình Đình đang ngồi lại. Bạch Tình Đình đối diện với Diệp Lăng Phi, thấy hai tay hắn đang cởi thắt lưng của mình. Cô vốn đang nói chuyện điện thoại, bị hành động bất ngờ của Diệp Lăng Phi làm cho hoảng sợ, một tay cầm điện thoại, tay kia đặt lên thắt lưng không cho hắn tháo ra. Nhưng Diệp Lăng Phi đã cố ý làm vậy, gỡ tay cô ra rồi nhanh chóng cởi thắt lưng của cô.
- Tình Đình, cha muốn phát biểu quan điểm của mình về chuyện của Long Sơn! - Bạch Cảnh Sùng không biết chuyện gì đang xảy ra bên này, ông nói tiếp: - Cha biết mình không nên can thiệp vào chuyện của tập đoàn, nhưng kế hoạch xây dựng ở Long Sơn liên quan đến sự sống còn của tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ, một số thành viên hội đồng quản trị đã gọi cho cha. Tình Đình, con biết đấy…!
Bạch Cảnh Sùng bắt đầu nói, còn Bạch Tình Đình tuy cầm điện thoại nhưng tâm trí không còn để vào cuộc trò chuyện nữa mà đang cố sức ngăn cản Diệp Lăng Phi cởi quần mình. Thấy Diệp Lăng Phi đã kéo quần mình xuống tới đùi, để lộ ra chiếc quần lót màu trắng, Bạch Tình Đình biết mình không thể ngăn cản được hắn, vội vàng nói:
- Đừng!
- Đừng?
Bạch Cảnh Sùng ở đầu dây bên kia nghe vậy lập tức sửng sốt, không hiểu Bạch Tình Đình nói từ "Đừng" có ý gì. Bạch Tình Đình thầm hận Diệp Lăng Phi đến chết, đều tại hắn mà cô mất mặt trước mặt cha. Cô vội vàng giải thích:
- Cha, con không nói gì đâu, con đang nghe cha nói đây!
Bạch Cảnh Sùng cũng không nghi ngờ gì, nghe cô nói vậy liền tiếp tục:
- À, Tình Đình, cha gọi cho con là muốn cùng con thương lượng về kế hoạch xây dựng Long Sơn, xem trong kế hoạch của con có còn chỗ nào thiếu sót không…
Bạch Cảnh Sùng lại nói một tràng, Bạch Tình Đình một bên giả vờ chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại "vâng" một tiếng, một bên đẩy vào vai Diệp Lăng Phi, chỉ về phía cửa phòng. Diệp Lăng Phi đã tuột quần dài của cô xuống tận đầu gối, nhìn theo hướng tay cô chỉ, lập tức hiểu ra cô đang lo lắng điều gì. Hắn đứng lên, đi tới cửa phòng, khóa kỹ lại rồi mới quay trở về. Diệp Lăng Phi ngồi xổm trước mặt Bạch Tình Đình, cởi nốt chiếc quần lót của cô xuống, tách hai chân cô ra, sau đó ghé môi tới. Bạch Tình Đình một tay cầm điện thoại, tay kia đặt trên đầu Diệp Lăng Phi, cố gắng mím chặt môi để không phát ra âm thanh.
Bạch Cảnh Sùng ở bên kia không hề hay biết chuyện gì đang xảy ra, ông nói:
- Tình Đình, cha cho rằng thị trường bất động sản hiện nay rất tốt, ít nhất trong vài năm nữa sẽ không có biến động lớn, không cần phải đánh cược số phận của tập đoàn vào hạng mục Long Sơn. Vạn nhất công trình đó xảy ra vấn đề gì thì tập đoàn sẽ hoàn toàn xong đời. Cha nghe nói con đã đóng cửa mấy công ty con bên ngoài, điều này cũng được, nhưng nếu con muốn tập trung tất cả nghiệp vụ của tập đoàn vào thành phố Vọng Hải, vậy thì có thể khai thác trọng điểm những hạng mục như nhà chung cư, không cần phải mạo hiểm lớn như vậy. Lần này ngay cả lão Ngô cũng gọi điện thoại cho cha, bảo cha khuyên con, cha cũng không có cách nào khác. Lão Ngô và những người khác đã theo cha hơn hai mươi năm, là những người sáng lập của tập đoàn, họ cũng giống như cha, đều dồn hết tâm huyết vào tập đoàn, không đành lòng thấy nó sụp đổ...
- Tình Đình, con còn nghe cha nói không đó?
Bạch Cảnh Sùng nói một tràng dài mà không nghe thấy Bạch Tình Đình có động tĩnh gì, bèn hỏi:
- Con còn nghe không đó?
- A… con đang nghe, cha à, cha nói rất đúng, con sẽ suy nghĩ chuyện này!
Bạch Tình Đình cố sức đẩy đầu Diệp Lăng Phi ra khỏi hạ thân mình, cô liên tục xua tay với hắn, ý bảo hắn đừng tiếp tục nữa, sau đó vội vàng nói:
- Cha, con sẽ suy nghĩ thật kỹ chuyện này. Cha, con phải đi họp hội đồng quản trị ngay bây giờ, con muốn chuẩn bị một chút!
Bạch Cảnh Sùng nghe vậy, còn tưởng rằng lời của mình đã lay động được con gái, cảm thấy vui mừng, cười nói:
- Ừ, Tình Đình, con nên chuẩn bị cho tốt, chuyện này liên quan đến vấn đề sống còn của tập đoàn chúng ta đó. Con phải thương lượng với các chú bác, tuyệt đối không nên ép buộc thông qua, nếu không sẽ gây ra bất hòa trong nội bộ, như vậy sẽ rất bất lợi cho sự phát triển của tập đoàn!
- Dạ dạ, con biết rồi cha à! - Bạch Tình Đình nóng lòng muốn cúp máy. - Cha, con dập máy đây, con cần chuẩn bị một chút!
- Ừ! - Bạch Cảnh Sùng đồng ý.
Sau khi cúp máy, Bạch Tình Đình thở phào một tiếng, sau đó với tay vào túi xách lấy ra một tập khăn ướt. Cô rút một chiếc ra, đặt ở hạ thân mình, oán trách:
- Ông xã, đây là công ty đó, hơn nữa em còn đang nói chuyện điện thoại với cha. Nếu để cha nghe thấy gì đó thì em xấu hổ chết mất. Cái tên đại sắc lang nhà anh, không thể chờ về nhà mà làm sao?
Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình oán trách, cười nói:
- Bà xã đại nhân, anh chỉ là nhất thời xung động thôi. Ai bảo em đẹp như vậy, nhất là bộ trang phục công sở em đang mặc, nó càng khiến dục hỏa trong người anh bùng cháy. Anh cũng không nghĩ mình lại nóng nảy như vậy, nhưng vừa nãy anh không kiềm chế được!
Trong lúc nói, Diệp Lăng Phi cũng đồng thời cởi thắt lưng của mình ra. Bạch Tình Đình vừa mới lau chùi hạ thể, định mặc quần vào thì đã thấy hắn cởi thắt lưng, cô u oán liếc nhìn hắn, nũng nịu nói:
- Cái tên đại sắc lang nhà anh, luôn thích làm khó em!
Bạch Tình Đình tuy miệng nói vậy, nhưng lại chủ động ngồi xổm xuống…
Cuộc điện thoại của Bạch Cảnh Sùng hoàn toàn vô ích, Bạch Tình Đình căn bản không nghe rõ cha mình muốn nói gì. Nếu Bạch Cảnh Sùng biết trong lúc mình gọi điện, cô con gái bảo bối đang thân mật với Diệp Lăng Phi thì không biết ông sẽ nghĩ thế nào.
Bạch Tình Đình ngồi trên chiếc ghế dựa lớn, chỉnh lý lại tài liệu trước mặt. Vệt ửng hồng trên gương mặt cô vẫn chưa tan hết, tuy vừa rồi đã vào phòng vệ sinh trang điểm lại nhưng vẫn có thể dễ dàng nhận ra nét xuân sắc vô hạn. Vệt ửng hồng này chỉ có thể xuất hiện trên gương mặt người phụ nữ vừa được thỏa mãn. Bạch Tình Đình một bên chỉnh lý tài liệu, một bên lén nhìn Diệp Lăng Phi đang ngồi trên salon đối diện, thấy hắn đang cầm một quyển tạp chí, gác chân lên, lật xem.
"Người này thật là, luôn khiến mình khó xử!" Bạch Tình Đình thầm nghĩ. Cô biết sau năm ngày nữa Diệp Lăng Phi sẽ rời thành phố Vọng Hải đến Tây Bắc tham gia huấn luyện, trong hai tháng tới cô sẽ không thể gặp được hắn. Bạch Tình Đình không nhịn được lấy tay chống cằm nhìn về phía Diệp Lăng Phi.
Khi nhìn Diệp Lăng Phi từ góc độ này, cô vừa vặn có thể thấy một bên mặt của hắn, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, chỗ nào cũng toát lên vẻ đẹp đầy nam tính. Bạch Tình Đình đã quen với hình ảnh Diệp Lăng Phi suốt ngày cười cợt, hiếm khi thấy hắn tập trung tinh thần như vậy. Cô càng cảm thấy ông xã của mình là người đàn ông đẹp trai nhất trên thế giới, mọi nhất cử nhất động của hắn trong mắt cô đều trở nên vô cùng phong độ. Bạch Tình Đình cảm thấy mình sắp biến thành kẻ mê trai mất rồi, chỉ thích nhìn Diệp Lăng Phi. Lúc này, cô bắt đầu lo lắng, không biết trong hai tháng không được gặp hắn, mình có phát điên không nữa.
Diệp Lăng Phi không biết suy nghĩ trong lòng Bạch Tình Đình, hắn đang xem một tờ tạp chí về các vấn đề thế giới, trong đó có một bài viết về các khu vực xung đột hiện nay. Theo bài báo, các khu vực xung đột chủ yếu tập trung tại Trung Đông và các quốc gia kém phát triển. Chuyện này đương nhiên không thể thiếu sự can thiệp từ các thế lực bên ngoài, ngoài ra còn do sự nghèo đói của chính các quốc gia đó. Diệp Lăng Phi đọc đến nhập thần, bất chợt phát hiện ra Bạch Tình Đình đang nhìn mình. Hắn đặt tờ tạp chí xuống bàn, sau đó quay sang phía cô. Bạch Tình Đình thấy hắn nhìn về phía mình, trong lòng hoảng hốt, vội vàng quay đi chỗ khác.
- Tình Đình! - Diệp Lăng Phi cười, gọi một tiếng.
Bạch Tình Đình nghe hắn gọi, cô quay đầu lại, làm ra vẻ vô tội, hỏi:
- Ông xã, anh gọi em có chuyện gì sao?
- Anh không có chuyện gì, chỉ muốn biết bà xã có muốn làm thêm một lần nữa không thôi, anh thì rất muốn thêm một lần đó!
Diệp Lăng Phi vừa nói xong, khuôn mặt Bạch Tình Đình đỏ bừng lên, cô gắt:
- Em phải họp hội đồng quản trị ngay bây giờ, như vậy không tốt lắm. Ông xã, hay là buổi tối em sẽ cùng anh nhé!
- Buổi tối anh muốn cái kia rồi! - Diệp Lăng Phi cười nói. - Lần này mặc kệ thế nào, anh phải hoàn toàn có được em!
Bạch Tình Đình hơi gật đầu, dịu dàng nói:
- Vâng!
Trong khi Bạch Tình Đình đang nghĩ đến những cảnh tượng triền miên khiến người khác tim đập không thôi giữa mình và Diệp Lăng Phi, chuông điện thoại trên bàn làm việc của cô lại reo vang, lần này là của nữ thư ký gọi tới. Trong điện thoại, thư ký báo rằng các thành viên hội đồng quản trị đã đến đủ, chỉ chờ cô là bắt đầu họp. Bạch Tình Đình buông điện thoại, cô sửa sang lại tài liệu trước mặt, sau đó đứng dậy đi vào toilet, xem lại dáng vẻ của mình có chỗ nào không ổn không. Sau khi xác nhận không có vấn đề gì, cô mới đi ra, cầm lấy cặp tài liệu, nói với Diệp Lăng Phi:
- Ông xã, cuộc họp sắp bắt đầu rồi!
- Ừ, anh đang chờ khoảnh khắc này đây!
Diệp Lăng Phi đứng dậy, đi ra cửa phòng. Hắn mở cửa, rất lịch sự chờ Bạch Tình Đình ra ngoài trước. Bạch Tình Đình vừa đi ra, lập tức giao tập tài liệu cho thư ký, dặn dò cô vài câu rồi mới cất bước về phía phòng họp. Diệp Lăng Phi và cô thư ký đi theo sau cô. Ngay trước cửa phòng họp, Bạch Tình Đình cố ý dừng lại, hít một hơi thật sâu, sau đó đẩy cửa đi vào.
Trong phòng hội nghị, các thành viên hội đồng quản trị đã sớm ngồi vào chỗ. Những người này tranh thủ lúc Bạch Tình Đình chưa tới thì bàn luận với nhau, trong đó có rất nhiều người đã gọi điện cho Bạch Cảnh Sùng, đây cũng là chủ ý họ đã thương lượng với nhau. Theo họ, kế hoạch xây dựng Long Sơn quá mạo hiểm, và người có khả năng thay đổi suy nghĩ của Bạch Tình Đình lúc này chỉ có Bạch Cảnh Sùng. Trên thực tế, sách lược này quả đúng là đã phát huy hiệu quả nhất định, ít ra là Bạch Cảnh Sùng đã muốn khuyên bảo Bạch Tình Đình thay đổi chủ ý. Chỉ tiếc là họ lại quên mất một người quan trọng nhất, đó chính là cổ đông lớn nhất của tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ, Diệp Lăng Phi.