Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 846: CHƯƠNG 846: MỘT ĐÀN LỢN!

Khi Diệp Lăng Phi tới phòng 503 ở khu phía Bắc trường học, hắn mới phát hiện ra bên đó có treo một tấm biển "Văn phòng Liên hiệp các câu lạc bộ 1". Diệp Lăng Phi vốn chưa từng học đại học nên cũng không biết cái liên hiệp các câu lạc bộ này là cái quái gì. Hắn liếc mắt nhìn sang thì thấy cửa phòng bên cạnh cũng treo một tấm biển ghi "Văn phòng Liên hiệp các câu lạc bộ 2".

"Đây là nơi quái quỷ gì? Treo mấy cái biển vớ vẩn này để làm gì cơ chứ!"

Diệp Lăng Phi lẩm bẩm, hắn đưa tay định đẩy cửa nhưng không được vì cửa đã khóa trái.

"Ai?"

Từ bên trong vọng ra giọng một người phụ nữ, Diệp Lăng Phi vừa nghe đã nhận ra ngay đó là giọng của Tiêu Vũ Văn. Hắn hoàn toàn không hiểu Vu Tiêu Tiếu và Tiêu Vũ Văn đang làm trò gì ở bên trong. Diệp Lăng Phi đứng ngoài, mất kiên nhẫn nói:

"Ngoài anh ra thì còn ai vào đây nữa! Tự dưng ban ngày ban mặt lại khóa cửa! Chẳng lẽ đang làm chuyện gì mờ ám trong đó à?"

Diệp Lăng Phi nghe thấy tiếng bước chân, ngay sau đó cửa được mở ra. Hắn nhìn thấy Tiêu Vũ Văn mặc một bộ váy đen bó sát đứng trước cửa, trên eo còn thắt một sợi dây lưng khiến vòng eo con kiến của cô càng thêm nổi bật.

"Diệp đại ca! Mau vào đây!"

Trên khuôn mặt vốn rất ít khi cười của Tiêu Vũ Văn bỗng nở một nụ cười say đắm lòng người. Đặc biệt, sắc son trên đôi môi căng mọng của cô quả thực có sức hút chết người.

Diệp Lăng Phi không vào ngay mà đưa mắt nhìn một lượt khắp phòng. Hắn thấy giữa căn phòng rộng chưa đầy 20 mét vuông đặt một chiếc bàn dài, xung quanh có bảy, tám người đang ngồi, cả nam lẫn nữ. Vu Tiêu Tiếu thì ngồi ở cạnh cửa sổ.

Diệp Lăng Phi lại nhìn chằm chằm Tiêu Vũ Văn, khó hiểu hỏi:

"Mọi người đang làm gì vậy? Một đống người ngồi trong căn phòng nhỏ xíu thế này không thấy nóng à?"

"Diệp đại ca! Anh cứ vào trong đi!"

Thấy Diệp Lăng Phi cứ đứng ở cửa chưa chịu vào, Tiêu Vũ Văn nhẹ nhàng kéo tay hắn vào trong, sau đó lập tức đóng sập cửa lại. Cô dắt Diệp Lăng Phi đi về phía chiếc bàn rồi nói với đám nam nữ kia:

"Mọi người về trước đi! Tớ sẽ suy nghĩ cẩn thận lại. À! Tiểu Vương, cậu sửa lại kịch bản này đi nhé, phải gần gũi với đời sống sinh viên hơn. Nếu cậu không làm được, tớ sẽ mời biên kịch chuyên nghiệp sửa lại, đến lúc đó mất cơ hội thì đừng có tiếc!"

"Tớ biết rồi! Tớ biết rồi! Tiêu Vũ Văn, bây giờ tớ đi sửa ngay đây!" một nam sinh đeo kính cận vội vàng đáp.

Diệp Lăng Phi càng nghe càng không hiểu đây là chuyện gì. Tiêu Vũ Văn từ lúc nào đã biến thành trưởng câu lạc bộ rồi, lại còn sửa kịch bản nữa chứ. Hắn bị những lời nói của cô làm cho hồ đồ. Nhưng hắn không tiện hỏi, đợi mọi người đi hết, Tiêu Vũ Văn khóa cửa phòng lại, sau đó thở ra một hơi dài rồi nói với Vu Tiêu Tiếu:

"Tiêu Tiếu, mình cảm thấy đám người này đúng là một đàn lợn. Tớ đang nghi ngờ không biết có phải lúc đó đầu óc tớ có vấn đề không mà lại nghĩ ra cái ý tưởng điên rồ này. Còn có chú Tôn và ông nội Dung nữa, hai người đó cũng chẳng nói gì, chỉ một mực khen ý kiến của tớ rất tốt. Kết quả thì sao, bây giờ tớ mới biết mình đã nghĩ ra một chủ ý vô cùng điên rồ."

Tiêu Vũ Văn vừa nói vừa bước tới ngồi thẳng xuống đùi Diệp Lăng Phi, hai tay ôm lấy cổ hắn, chẳng hề kiêng dè dù Vu Tiêu Tiếu đang ở ngay đây. Mặc dù Vu Tiêu Tiếu nhìn thấy cảnh thân mật của hai người nhưng cô không hề có biểu hiện gì, chỉ kéo ghế lại ngồi cạnh hắn và nói:

"Vũ Văn, chuyện này cũng không thể trách cậu. Lúc đầu tớ cũng nghĩ đó là một ý kiến không tồi, chỉ là khi bắt tay vào làm mới phát hiện ra có quá nhiều vấn đề. Chúng ta phải suy nghĩ kỹ lại mới được."

Diệp Lăng Phi không rõ lắm về việc quan hệ giữa Vu Tiêu Tiếu và Tiêu Vũ Văn đã trở nên tốt hơn từ sau chuyến đi Hải Nam. Trong chuyện này, công của Diệp Lăng Phi không hề nhỏ. Vu Tiêu Tiếu và Tiêu Vũ Văn đều là con gái, đều có thể nhìn ra đối phương cũng thích Diệp Lăng Phi, đừng nói là họ, ngay cả Bạch Tình Đình cũng nhận ra điều đó. Hai người trong cuộc lại càng hiểu rõ hơn. Cùng thích một người, họ tất nhiên sẽ tự tìm ra những điểm chung. Dĩ nhiên ai cũng muốn người con trai mình thích chỉ yêu một mình mình, nhưng khi ở bên Diệp Lăng Phi, họ bỗng trở nên rộng lượng hơn. Nguyên nhân chủ yếu vẫn là Diệp Lăng Phi đã là người có gia đình, có vợ, dù là Vu Tiêu Tiếu hay Tiêu Vũ Văn đều biết rằng hắn không thuộc về riêng ai trong hai người họ. Họ không thể yêu cầu Diệp Lăng Phi chỉ yêu mình họ. Cứ thế, giữa hai cô gái nảy sinh cảm giác đồng bệnh tương lân.

Chính vào tối hôm ở Hải Nam, Tiêu Tiếu và Vũ Văn đã tâm sự với nhau, qua đó hiểu được tấm lòng của đối phương dành cho Diệp Lăng Phi. Thậm chí Tiêu Vũ Văn còn kể cho Vu Tiêu Tiếu nghe chuyện mình đã ân ái với Diệp Lăng Phi như thế nào, đó cũng là một trong những nguyên nhân khiến Vu Tiêu Tiếu ghen. Vừa nãy khi Tiêu Tiếu nói những lời này, trong đó cũng có cả ý ghen tuông.

Lần trước ở trên tỉnh, cô đã muốn cùng Diệp Lăng Phi ân ái, chỉ là lần đó hắn lại không tiến tới. Vu Tiêu Tiếu biết cả Tiêu Vũ Văn và Trương Tuyết Hàn đều đã cùng Diệp Lăng Phi làm chuyện đó. Chỉ có mình cô là chưa từng, điều này làm cô vô cùng ghen tức. Đúng là lòng con gái thật khó đoán, Tiêu Tiếu thật lòng thật dạ thích Diệp Lăng Phi, thậm chí vì hắn mà còn nói dối bố mẹ là đã mang thai. Đến tận bây giờ, vợ chồng Vu Chấn vẫn thường xuyên gọi điện hỏi xem con gái có thai thật hay không.

Vu Tiếu Tiếu cảm thấy mình yêu Diệp Lăng Phi như vậy mà lại không được cưng chiều bằng Tiêu Vũ Văn, khiến trong lòng cô mất cân bằng. Thấy Tiêu Vũ Văn ngồi trên đùi Diệp Lăng Phi, cô cắn môi, đứng dậy khỏi ghế rồi ngồi thẳng lên chiếc đùi còn lại của hắn. Thế là trên hai đùi của hắn giờ đây có hai người đẹp ngự trị.

Diễm phúc này đối với người bình thường đúng là cầu còn không được, nhưng đối với Diệp Lăng Phi thì chẳng khác nào cực hình. Hắn hoàn toàn không muốn sự việc biến thành thế này. Hắn chỉ mong mình có thể tàng hình, tốt nhất là hai cô gái không biết về mối quan hệ của người kia với hắn.

Nhưng tình hình hiện tại có vẻ như cả hai đều đã biết rõ quan hệ của đối phương với Diệp Lăng Phi, khiến hắn cảm thấy vô cùng đau đầu. Hắn nhìn Tiêu Vũ Văn rồi lại nhìn Vu Tiêu Tiếu, nói:

"Anh nói này, hai em không thấy mình nặng à? Đây là đùi của anh đấy, tự nhiên bị cả trăm ký đè lên thì ê ẩm sao chịu nổi!"

Vu Tiêu Tiếu lạnh nhạt nói:

"Sư phụ! Anh sướng quá còn gì! Người khác muốn em ngồi lên em còn chẳng thèm, anh lại còn chê em nặng. Đã thế em không xuống nữa!"

Tiêu Vũ Văn cũng gật đầu, tỏ vẻ tán đồng với ý kiến của Tiêu Tiếu:

"Đúng! Bọn em không xuống nữa! Ai bảo anh chê bọn em nặng!"

"Được rồi! Được rồi! Anh sợ hai người rồi!"

Thấy hai cô không chịu xuống, hắn chẳng còn cách nào khác, đành nói:

"Vậy hai người cứ ngồi đi, khi nào mệt thì hãy xuống!"

Diệp Lăng Phi đưa tay ôm lấy eo hai cô gái, nói:

"Hai em nói cho anh biết chuyện này rốt cuộc là thế nào? Nhất là em đó Tiêu Vũ Văn, anh chẳng hiểu vừa nãy em nói gì cả!"

"Aida! Diệp đại ca, anh xem bản ghi chép này của em đi!"

Nghe Diệp Lăng Phi hỏi vậy, Tiêu Vũ Văn liền tụt xuống, đi về phía một chiếc bàn vuông khác, nơi có để một tập tài liệu. Cô vừa đi khỏi, Vu Tiêu Tiếu liền nhân cơ hội đó ôm lấy cổ Diệp Lăng Phi, hôn lên má hắn một cái rồi trách:

"Sư phụ, tại sao anh chẳng để ý gì tới em cả? Em biết anh sắp rời Vọng Hải rồi. Hình như là hai tháng nữa mới gặp lại anh! Tại sao anh không nói với em?"

"Cái gì? Diệp đại ca, anh phải đi khỏi Vọng Hải sao?"

Tiêu Vũ Văn đang lật tìm trong đống tài liệu, nghe Tiêu Tiếu nói vậy thì vội hỏi:

"Diệp đại ca! Thật sao?"

"Ừm. Đúng là có chuyện như vậy!"

Diệp Lăng Phi đưa tay xoa xoa gò má mềm mại của Tiêu Tiếu. Cô mím chặt môi, tỏ vẻ bất mãn. Diệp Lăng Phi lập tức ôm chặt lấy ngực Vu Tiêu Tiếu. Dù bị ngăn cách bởi lớp áo lót, hắn vẫn cảm nhận được sự mềm mại của đôi gò bồng đảo. Hắn xoa nắn mấy cái mới chịu buông tay, rồi vỗ nhẹ vào mông bảo Tiêu Tiếu xuống.

Ngực hơi đau, cô đưa tay ấn nhẹ vào đó, mím chặt môi, không tình nguyện bước xuống khỏi đùi hắn. Cô đi lại chiếc bàn vuông, cầm chai nước khoáng còn nguyên lên tu một hơi. Diệp Lăng Phi cũng quay người lại đối diện với hai cô gái, nói:

"Anh tới đây lần này cũng là để nói với hai em chuyện này! Anh phải rời Vọng Hải khoảng hai tháng, chuyện cụ thể thì anh không thể tiết lộ được, chỉ có thể nói là việc bên quân sự. Lần này anh tới là muốn giải quyết một số việc, khoảng bốn, năm ngày nữa là anh đi. Thời gian gấp quá, đợi anh về sẽ nói chuyện với hai em sau."

"Vâng! Diệp đại ca, em biết rồi!"

Tiêu Vũ Văn đã tìm thấy tài liệu cô muốn đưa cho hắn. Cô cầm nó tới bên cạnh hắn và nói:

"Diệp đại ca! Đây là kế hoạch do em lập ra! Vừa nãy em và Tiêu Tiếu cùng vài người trong liên hiệp các câu lạc bộ đã bàn bạc về chuyện này."

"Kế hoạch gì? Còn cái liên hiệp các câu lạc bộ đó là tổ chức gì vậy?"

"Liên hiệp các câu lạc bộ là tổ chức của sinh viên. Diệp đại ca, có phải anh chưa từng học đại học không, ngay cả cái này cũng không biết!"

"Vũ Văn! Sư phụ tôi thật sự chưa học qua đại học! Nhưng so với mấy kẻ học đại học thì anh ấy giỏi hơn gấp trăm lần. Trước đây tôi cũng nói với bố mẹ là chẳng cần học đại học làm gì, cậu xem bây giờ mỗi năm có bao nhiêu người tốt nghiệp ra trường mà vẫn thất nghiệp đấy thôi. Tớ cũng không biết tốt nghiệp xong mình sẽ làm gì nữa. Tớ không thể chạy tới chỗ bố tớ làm nhân viên phục vụ được, hơn nữa tớ cũng chẳng thèm làm công việc đó!"

Nghe Vu Tiêu Tiếu nói vậy, trên gương mặt lạnh nhạt của Tiêu Vũ Văn xuất hiện một nụ cười:

"Tiêu Tiếu! Cậu còn phải lo lắng sao? Bố cậu sẽ sắp xếp cho cậu mà!"

"Tớ chẳng cần bố tớ sắp xếp! Tớ muốn dùng chính năng lực của mình để nuôi sống bản thân. Nếu thật sự không còn chỗ nào để đi thì tớ sẽ tới công ty của chị tớ."

Nói rồi cô quay sang hỏi Diệp Lăng Phi:

"Sư phụ! Anh nói xem có được không?"

"Muốn tới Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ thì chẳng có vấn đề gì! Trước mắt tập đoàn đang khai thác dự án Long Sơn, đến lúc đó anh sẽ thành lập một thành phố mới, kế hoạch cụ thể em có thể hỏi Tình Đình. Cô ấy phụ trách mảng đó, cứ đợi em tốt nghiệp thôi. Dự án này vẫn đang tiến hành, còn nhiều việc đợi em lắm!"

"Được rồi sư phụ! Anh hứa rồi đấy nhé!"

Vu Tiêu Tiếu chìa ngón út ra, nói:

"Ngoắc tay nào!"

"Cô nhóc này!"

Diệp Lăng Phi cười, đành đưa ngón út ra ngoắc tay với Tiêu Tiếu. Cô nói:

"Ngoắc tay treo lên đây! Một trăm năm không đổi!"

Nói xong, hắn quay sang hỏi Vũ Văn:

"Vũ Văn, em muốn đầu tư làm phim à?"

"Sai. Là kịch. Em muốn quay một vở kịch truyền hình phản ánh đời sống sinh viên, quay ngay tại Vọng Hải thôi. Địa điểm chủ yếu sẽ là Đại học Vọng Hải, em sẽ dùng cách của mình để thu hút đầu tư cho vở kịch này. Em tính rồi, vốn đầu tư không quá vài trăm nghìn nhân dân tệ, có thể nói là một dự án đầu tư nhỏ!"

Diệp Lăng Phi nghe xong gật đầu nói:

"Ừm, ý tưởng không tồi. Thứ nhất, các em đều là sinh viên, nếu có thể sản xuất vở kịch này thì sẽ nắm rõ cuộc sống sinh viên như thế nào, để mọi người cảm nhận được đây đúng là đời sống thực, điểm này rất quan trọng. Thứ hai, đặt địa điểm quay phim tại Vọng Hải ít nhất sẽ tiết kiệm được rất nhiều chi phí đầu tư. Hơn nữa, ở đây còn có rất nhiều địa điểm đẹp, nếu có thể thuyết phục được công ty đầu tư, có thể chọn Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ và Tập đoàn Tân Á, sân thượng của hai tập đoàn này hoàn toàn có thể cho các em mượn miễn phí làm trường quay. Chỉ là các em cần sắp xếp thời gian, đừng làm ảnh hưởng đến việc kinh doanh của họ là được. Về mặt này, trong lúc anh không ở Vọng Hải, Tiêu Tiếu có thể đi tìm Tình Đình, cô ấy sẽ sắp xếp mọi chuyện. Thứ ba, về diễn viên, có thể tuyển một số sinh viên tới đóng. Anh tin hiện nay có rất nhiều sinh viên muốn nổi tiếng, họ nhất định sẽ nắm lấy cơ hội này, còn về thù lao, chỉ cần trả một chút là được. Tất nhiên, hoàn toàn có thể không trả, chỉ cần bao ăn là được rồi!"

Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, Tiêu Vũ Văn liền bật cười. Vu Tiêu Tiếu hỏi:

"Sư phụ, anh đúng là độc thật, nhưng mà ý tưởng của anh giống hệt bọn em, bọn em cũng nghĩ như vậy đấy!"

"Anh thấy hoàn toàn có thể đầu tư được. Vũ Văn, em còn do dự gì nữa?"

"Diệp đại ca! Ý tưởng thì tốt nhưng khi thực hiện mới thấy khó khăn. Cái đám vừa rồi đúng là một lũ lợn, cái gì cũng không biết!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!