Diệp Lăng Phi nghe Tiêu Vũ Văn mắng đám người lúc nãy ngu như heo, cái gì cũng không biết thì phì cười:
- Vũ Văn, em làm gì mà mắng người ghê thế? Anh thấy họ cũng không đến nỗi nào, sao lại thành cả đàn heo được chứ?
- Anh Diệp, anh không biết đâu. Em bị cái lũ đó làm cho tức chết đi được!
Tiêu Vũ Văn vừa nhắc tới chuyện đó thì lại bực bội nói:
- Em đã bàn bạc xong xuôi với nhà trường rồi! Thuê địa điểm, nhà trường cũng sẽ phối hợp, kết quả là em tìm được tên biên kịch của trường thì hóa ra lại là một tên ngốc, chẳng biết viết kịch bản gì cả. Hắn còn bảo cứ lên mạng tìm vài vở kịch rồi sửa lại là xong. Anh Diệp, anh nói xem, cái thằng ngốc đó không phải heo thì là gì? Nếu có thể tìm trên mạng như vậy thì em cần hắn làm cái quái gì chứ? Vô dụng! Còn cả những người còn lại nữa, cứ nghĩ sẽ trông cậy được vào bọn họ, hôm nay em mới thấy, bọn người đó hoàn toàn không biết diễn kịch mà lại còn muốn làm minh tinh, em sắp bị bọn chúng chọc cho tức điên lên rồi!
Nghe Tiêu Vũ Văn cằn nhằn như vậy, Diệp Lăng Phi bèn cười lớn.
- Anh Diệp, em đang bực chết đi được đây mà anh còn cười cái gì?
- Vũ Văn, thật ra việc này rất đơn giản, chỉ là em suy nghĩ chưa được chu toàn lắm thôi! Em nói đầu tư mấy chục vạn nhân dân tệ có thể sản xuất được vở kịch này anh tin, nhưng chất lượng sẽ rất kém. Anh góp ý cho em thế này, hãy mời chuyên gia biên kịch, chuyên gia quay phim, ánh sáng, đạo cụ, những khoản đầu tư đó không thể tiết kiệm được. Nếu em muốn bộ phim này nổi tiếng toàn quốc thì khâu đầu tư phải thật mạnh tay, còn các phương diện khác có thể nghĩ cách tiết kiệm. Về mặt diễn viên, ngoài vài vai diễn nòng cốt ra, những người còn lại đều là diễn viên quần chúng. Diễn viên quần chúng là gì? Là người nghe theo chỉ đạo của đạo diễn, bảo diễn thế nào thì diễn thế ấy. Họ đâu phải vai chính, mà diễn viên quần chúng thì nhiều vô kể. Cứ tìm đám sinh viên lúc nãy, anh nói rồi, vài hộp cơm là đủ. Không diễn thì thôi, anh tin những sinh viên muốn nổi tiếng rất nhiều, không tin là bọn họ không diễn. Đối với diễn viên chính, cần mời diễn viên chuyên nghiệp, phương diện này có thể nhờ Tiêu Tiếu.
- Nhờ em?
Tiêu Tiếu vừa nghe đã liên tục lắc đầu:
- Em có quen diễn viên chuyên nghiệp nào đâu!
- Tiêu Tiếu, em quên trường của Tuyết Hàn có khoa diễn xuất à? Cứ từ đó chọn ra những sinh viên đảm nhận vai chính. Như vậy vừa tận dụng được nguồn lực, lại tiết kiệm được khối tiền!
Câu nói này của Diệp Lăng Phi như tiếng chuông cảnh tỉnh, Tiêu Tiếu nghe xong liền nói:
- Sao em lại quên mất chuyện này nhỉ? Ừm, đúng rồi! Em có thể đi tìm Tuyết Hàn, nhờ cô ấy tìm giúp vài sinh viên có khả năng diễn xuất!
Diệp Lăng Phi gật đầu:
- Đúng! Không sai! Cứ như vậy là mọi việc đều được giải quyết. Vũ Văn, anh nghĩ cứ làm vậy đi! Đừng bận tâm nữa!
- Em biết rồi!
Việc này giải quyết xong, hắn mới nói với Tiêu Tiếu mục tiêu chính của mình lần này. Tất nhiên, hắn không nhắc tới Tuyết Hàn khi có mặt Tiêu Vũ Văn.
- Tiêu Tiếu, lần này anh đi hai tháng mới về, anh nghĩ em có thời gian thì tới chăm sóc Tuyết Hàn nhiều một chút! Tuyết Hàn là người phụ nữ khiến anh lo lắng nhất! Sức khỏe cô ấy không tốt làm anh không thể nào yên tâm được!
- Sư phụ, em biết ngay là anh tìm em vì chị Tuyết Hàn mà. Haiz. Em còn không bằng cô ấy, lẽ nào ai cũng thích mẫu con gái giống Tuyết Hàn sao? Xem ra em cũng phải giả vờ bệnh tật như vậy thôi!
- Cô nhóc này! Lại nói bậy bạ gì thế!
Diệp Lăng Phi đưa tay kéo Tiêu Tiếu lại gần, cô liền ngồi vào lòng hắn, nũng nịu nói:
- Sư phụ, vốn dĩ là như vậy mà! Anh chẳng thương em chút nào! Tới tìm em cũng chỉ vì Tuyết Hàn, em đang ghen đấy!
- Em cũng biết ghen sao?
Diệp Lăng Phi ôm lấy vòng eo thon của Tiêu Tiếu, đặt tay lên đùi cô, xoa nhẹ cặp đùi trắng ngần rồi nói:
- Tiêu Tiếu, không phải anh chỉ quan tâm Tuyết Hàn, mà là trong lòng anh cảm thấy có lỗi với cô ấy. Em nên biết chuyện đó mà, anh cũng không cần nói nhiều nữa. Trong thời gian anh không có ở đây, em chăm sóc cô ấy nhiều hơn một chút, tiện thể nói cho cô ấy biết chuyện của anh. Ừm, nói thế nào nhỉ, anh không muốn sau này cô ấy phải hối hận. Cô ấy là một cô gái rất đặc biệt, chưa có mối tình đầu, anh không muốn cô ấy vì chuyện lần trước mà đau khổ cả đời. Đương nhiên, anh nói vậy không phải để thoái thác trách nhiệm, anh sẽ nhận trách nhiệm này, nhất định là như thế!
- Sư phụ. Anh cũng là tình đầu của em đó! Trước đây em cũng chưa từng yêu ai! Bây giờ em yêu một người đàn ông, anh nói em phải làm sao đây?
- Em đang cố tình làm anh thêm rối phải không?
Diệp Lăng Phi véo mông Tiêu Tiếu, cô khẽ kêu lên vì đau, hai tay ôm chặt lấy cổ hắn, đôi mắt diễm lệ trong veo nhìn thẳng vào mắt hắn, nói:
- Sư phụ! Em không nói đùa! Em thích anh thật đấy! Toàn tâm toàn ý yêu anh. Em không biết mình bị làm sao nữa! Trước đây em chỉ muốn vui đùa cùng các bạn nữ, nhưng bây giờ em chỉ muốn ở bên anh. Mấy trò chơi đó với em bây giờ không còn quan trọng nữa, em chẳng còn hứng thú.
Nói đến đây, cô chủ động hôn lên môi Diệp Lăng Phi.
Trong khi Diệp Lăng Phi và Vu Tiêu Tiếu đang ân ái thì có tiếng gõ cửa, Vu Tiêu Tiếu giật mình nói:
- Sư phụ, em quên mất, tối nay ở đây có một câu lạc bộ khác phải họp.
Vu Tiêu Tiếu nói rồi rời khỏi lòng Diệp Lăng Phi, vội vàng cầm chiếc quần trên bàn mặc vào rồi chỉnh lại váy:
- Sư phụ, tối nay em không tự học.
Câu nói của Vu Tiêu Tiếu rõ ràng là một lời mời gọi đầy ẩn ý, Diệp Lăng Phi nhìn cô rồi nói:
- Tối nay anh có việc rồi. Mấy hôm nay anh rất bận. Đợi hai tháng sau anh trở về sẽ không tha cho em đâu!
Vu Tiêu Tiếu nghe vậy, mặt đỏ bừng, cắn chặt môi gật đầu. Diệp Lăng Phi rời khỏi đại học Vọng Hải thì đã hơn năm giờ chiều. Vu Tiêu Tiếu giống như một liều thuốc độc ngọt ngào, một khi đã dính vào là không thể dứt ra được.
Diệp Lăng Phi vốn muốn giữ khoảng cách với cô, lại không ngờ lại cùng cô ân ái ngay trong hội sinh viên của trường. Hắn cảm thấy mình có phần quá đa tình, ở những mặt khác hắn khống chế bản thân rất tốt, nhưng trong chuyện tình cảm, khả năng kiềm chế của hắn lại kém đi rất nhiều. Tạm thời không nghĩ nữa, hắn còn đang bận tâm về buổi tối nay với Bạch Tình Đình.
Diệp Lăng Phi lái xe về biệt thự, Bạch Tình Đình đã về tới nhà. Vừa bước vào đã nghe thấy tiếng động vọng ra từ nhà bếp, tiếng cười này không chỉ có của Trương Vân và Tình Đình, mà hình như còn có cả Angel. Vừa nghe thấy tiếng của Angel, Diệp Lăng Phi lại cảm thấy đau đầu, thầm nghĩ không biết Angel rảnh rỗi quá hay sao mà cứ chạy tới nhà mình gây chuyện.
Bạch Tình Đình đi từ trong bếp ra, vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi về liền nhẹ nhàng lại gần hôn hắn một cái, nói:
- Ông xã! Bọn em đang ở trong bếp học nấu ăn, bữa tối nay sẽ muộn hơn một chút, không sao chứ anh?
- Không vấn đề gì! Anh cũng không đói lắm!
Diệp Lăng Phi ôm eo Bạch Tình Đình đi vào bếp. Vừa vào đã thấy Alice cùng Angel, hai người đang đứng vây quanh Trương Vân học nấu ăn. Tiếng Trung của Alice không tốt lắm, cô không biết phải giao tiếp với Trương Vân thế nào, nhưng tiếng Trung của Angel thì rất tốt, cô không ngừng dùng tiếng Trung hỏi Trương Vân, và được bà nhẫn nại giải đáp.
- Satan, cuối cùng anh cũng về rồi. Vừa nãy em còn cùng chị Tình Đình nhắc tới anh đó!
Angel thấy Diệp Lăng Phi đứng ở cửa bếp, cô rửa sạch tay rồi chạy lại gần hắn, đôi mắt quyến rũ của cô nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Tình Đình rồi lại nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
- Satan, hôm nay em đặc biệt tới tập đoàn Thế Kỷ để về cùng Tình Đình. Chúng em nói chuyện rất vui!
Bạch Tình Đình thấy Angel nói vậy thì cũng vội vàng giải thích:
- Ông xã! Angel nói cô ấy đi mua đồ, tình cờ đi qua tập đoàn nên muốn rủ em đi cùng. Đúng lúc em giải quyết xong mọi việc nên mới về chung với cô ấy.
Bạch Tình Đình biết Angel là người đồng tính, cô không muốn có bất kỳ quan hệ nào với Angel để tránh hiểu lầm.
Diệp Lăng Phi lườm Angel, nói:
- Cô rảnh rỗi quá hay sao mà còn đi dạo phố nữa. Nếu thật sự không có việc gì làm thì mau đi tìm Dã Lang đi, đi theo chúng tôi làm gì?
- Satan! Lần này là anh không đúng rồi! Lẽ nào anh không muốn em làm quen với môi trường ở đây sao? Dù sao sau này tôi cũng sẽ ở đây, tìm hiểu một chút về Vọng Hải thì có gì không thỏa đáng chứ?
Diệp Lăng Phi nhìn ánh mắt đầy khiêu khích của Angel thì đưa tay ra nắm lấy tay trái của cô, nói:
- Cô theo tôi ra ngoài!
- Ông xã, anh muốn đi đâu?
Bạch Tình Đình cảm thấy lời nói của Diệp Lăng Phi có gì đó không ổn, cô lo lắng giữa hắn và Angel xảy ra xung đột nên vội nói:
- Ông xã. Thôi, bây giờ chúng ta ăn cơm luôn đi!
- Đợi một lát rồi ăn!
Diệp Lăng Phi cứ thế lôi Angel ra khỏi biệt thự, đi tới tận đình nghỉ mát sau vườn hoa mới buông tay ra, nhìn Angel hỏi:
- Angel! Nói rõ ràng cho tôi biết. Rốt cuộc cô có âm mưu gì?
- Tôi có âm mưu gì chứ?
Angel giả vờ ngơ ngác:
- Satan, tôi thật không hiểu anh định nói gì? Ai da, trời cũng tối rồi! Tôi còn phải về nữa. Tôi về trước nhé!
Angel nói rồi định bỏ đi nhưng không ngờ bị Diệp Lăng Phi nắm lấy cánh tay giữ lại. Hắn nhìn thẳng vào mắt Angel, không có chút đùa giỡn nào, nói:
- Tôi hy vọng cô không có âm mưu gì với Tình Đình! Nếu không, đừng trách tôi không khách khí!
- Satan, tất nhiên anh có tư cách nói tôi như vậy! Mạng của tôi là do anh cứu, tôi sống được đến ngày hôm nay cũng là nhờ có anh. Những năm qua, tôi kiên trì sống tiếp cũng là vì anh!
Angel nhìn Diệp Lăng Phi, sắc mặt cũng trầm xuống:
- Tôi đã nói rồi! Trên thế giới này, người đàn ông duy nhất tôi yêu chính là anh!
Angel nói xong, hai cánh tay ôm chặt lấy cổ Diệp Lăng Phi rồi hôn hắn. Hắn đẩy cô ra, lạnh lùng nói:
- Cô điên à? Tôi đã nói là tôi kết hôn rồi, tôi không muốn...!
Diệp Lăng Phi chưa nói hết, Angel lại hôn tới, hắn lại đẩy ra. Cứ như vậy lặp lại cả chục lần, cuối cùng Diệp Lăng Phi cũng không đẩy Angel ra nữa. Hai tay hắn ôm lấy eo cô, hai người ôm hôn nhau thắm thiết. Mãi lúc sau, họ mới tách ra, đôi mắt Angel đẫm lệ:
- Satan, anh nghĩ xem em có thể làm được gì? Em không thể làm bất cứ chuyện gì hại tới anh. Em tiếp cận chị Tình Đình chỉ vì muốn chị ấy chấp nhận em, lẽ nào anh nghĩ em muốn làm gì? Em muốn làm hại chị ấy sao? Em biết nếu làm hại chị ấy chính là làm hại anh. Những chuyện như vậy em không làm được. Cả đời này em cũng sẽ không làm chuyện gì tổn hại đến anh!
Diệp Lăng Phi biết lần này mình lại hiểu nhầm Angel. Hắn căng thẳng như vậy là vì quá lo lắng cho Tình Đình, không muốn cô chịu bất cứ tổn thương nào. Trong mắt hắn, Angel là một cô gái hoang dã, dám yêu dám hận, dám làm dám chịu. Lúc ở Anh, Angel từng gây chuyện ầm ĩ trong quán bar. Đừng nói mấy băng đảng xã hội đen, ngay cả cảnh sát ở đó cũng đau đầu vì cô. Muốn bắt Angel ư? Không đụng tới cô được, ai bảo tổ chức của Dã Lang quá lớn. Không bắt ư? Lại luôn có người tới báo án. Về sau, đám cảnh sát đó đều phải giả vờ như không thấy gì.
Vì Angel là cô gái như vậy, hắn mới lo lắng cô sẽ làm hại Tình Đình, và luôn cố gắng tránh để hai người gặp mặt. Nhưng bây giờ, nghe những lời nói đó của Angel, hắn mới biết mình chưa thực sự hiểu rõ cô gái này. Nghĩ lại những năm tháng Angel luôn đi theo mình, những lúc bản thân gặp nguy hiểm, cô luôn tìm mọi cách gánh hết rủi ro về phía mình. Angel và Dã Lang, trong lúc hắn bị trọng thương, hai người họ đã ngốc nghếch thu hút toàn bộ hỏa lực của kẻ địch về phía mình để hắn được an toàn.
Diệp Lăng Phi nghĩ tới đây, lại nhìn thấy đôi mắt đẫm lệ của Angel thì thấy trong lòng đau nhói, liền áp môi mình lên môi Angel, trao cho cô một nụ hôn sâu. Trong lúc họ đang hôn nhau thì sau lưng vọng lại tiếng bước chân.
↬ Thiên Lôi Trúc . com — Truyện dịch AI ↫